Trước đây có hai con nhím hẹn ước cùng nhau đi ngắm cực quang. Chúng đi thẳng về hướng Bắc, đi qua bờ biển sóng vỗ bờ cát, đi qua biển người tấp nập, đi qua cánh đồng hoa mênh mông. Chúng cứ đi rồi lại đi, dần dần hiện ra trước mắt chúng là một nơi hoang vắng không một bóng người.

Buổi tối, gió lạnh thấu xương khiến cơ thể chúng run rẩy, nhưng cả người chúng đều là gai nhọn, không cách nào sưởi ấm được cho nhau.

Dọc theo hướng Bắc, hai con nhím gian nan bước đi trong gió. Chúng ngày càng im lặng.

Một ngày nọ, một con nhím trong đó đã tình cờ gặp được sự ấm áp đã lâu chưa gặp. Vì để có thể giữ lại sự ấm áp này nó đã nói với con nhím còn lại: “Tôi chỉ có thể đi tới đây thôi”.

Rồi con nhím đó rời đi. Còn nhím còn lại vẫn cứ tiếp tục tiến về hướng Bắc.

Mặt trời lặn về Tây, ánh trăng soi sáng hình bóng lẻ loi cất bước trên mặt đất. Hãy nhìn nó đi, từ dầu tới cuối nó vẫn luôn ngẩng cao đầu.

Cuối cùng nó cũng tới được địa cực. Vào thời khắc nhìn thấy được ánh sáng Bắc cực, nó đã cúi thấp đầu xuống.

Con nhím rời đi cũng không biết so với cực quang mỹ lệ kia thì nó lại càng quý trọng quãng đường cùng với nó hơn.

Khi chứng kiến được Ánh sáng cực quang con nhím đã cúi đầu, từ khóe mắt nhỏ xuống giọt lệ, giọt nước mắt hòa vào dòng sông băng. Hàng nghìn tỉ năm sau đó có thể nó vẫn ở trong dòng sông băng trên mảnh đất này, không ai biết nó từng là giọt nước mắt rơi xuống của một con nhím.

Có lẽ nó đã biến thành nước biển, cũng có lẽ nó đã sớm được ánh nắng sấy khô thành muối rồi. Mờ mịt không dấu vết, không thể nào tìm thấy được.

Nhưng duy nhất không thay đổi chính là sự trầm lặng của nó. Như con nhím đã ngắm qua ánh sáng Bắc cực kia.

Trên đời này, có mấy người vẫn luôn yêu rất yên lặng.

Mà con nhím rời đi trên đường để quay lại với vùng ấm áp kia, theo từng ngày trôi qua đã quên mất vẻ mỹ  lệ của ánh sáng Bắc cực trong tưởng tượng kia. Tình cờ, vào một đêm trời đầy sao nó hướng mặt ngóng nhìn phương Bắc, nó cũng không rõ mắt của mình đang mong muốn được trông thấy cái gì?

Tay đặt lên vị trí trái tim, trong lúc mơ hồ vị trí đó hình như đã thiếu mất cái gì đó.

Trên trái đất xanh đang có gần bảy tỷ dân số đang sinh sống này, dựa vào thống kê không đầy đủ, bình quân cứ mỗi một người sinh ra trên đời thì đã thất hẹn 13.7 lần, 13.7 lần thất hẹn này đa phần xảy ra khi còn trẻ.

Hôm đó vì sao lại không tới nơi hẹn vậy?

“Do Tỉnh lại sau giấc ngủ phát hiện đã qua thời gian hẹn”. “Do Trên đường Kẹt xe”. “Do trận bóng quá đặc sắc”. “Tán gẫu với bạn bè”. “Tôi quên mất, đó là một cuộc hẹn không quá quan trọng”. “Đơn giản là tôi chưa để cuộc hẹn này ở trong lòng, hàng xóm vừa mới có cô gái mặc váy ngắn chuyển tới”. Vô vàn lý do thất hẹn được đưa ra.

Còn có: “Đây là một vấn đề vô cùng tẻ nhạt, dù sao thì cũng đã thất hẹn rồi”.

Vì sao hôm đó lại không tới chỗ hẹn?

Lúc đối mặt với vấn đề này lại càng nhiều người chọn cách im lặng hơn.

Mỗi người đều có tuổi trẻ, lúc bạn còn trẻ hoặc cố ý hoặc vô tình bạn đã bao lần bỏ lỡ cuộc hẹn rồi. Bây giờ bạn có còn nhớ tới người mà ngày đó bạn đã bỏ quên ở một góc công viên không?

***

Năm 2000. Đầu xuân. Paris.

Đêm khuya bỗng nhiên vang lên một tiếng “Ầm” làm đánh thức cô bé đang ngủ say. Cô bé hơi co lại đầu ngón chân bị lộ ra ngoài không khí. Không khí lãnh lẽo ẩm thấp. Từng cơn ớn lạnh truyền tới từ mũi chân.

Darcy quên nhóm lửa rồi sao? Xung quanh cũng không có mùi tùng hương mà cô bé quen thuộc.

Hàng năm vào cuối thu từng chiếc xe tải vận chuyển gỗ thông của thương gia Phần Lan đã chiếm hết một phần tư diện tích kho nhà dì Daisy. Hoàn cảnh địa lý đặc biệt của Phần Lan đã sản sinh ra gỗ thông nổi danh toàn thế giới. Vật liệu gỗ trên thị trường cung không đủ cầu, nhưng tới nơi này của Dì Daisy nó cũng chỉ có thể được dùng làm nhiên liệu để sưởi ấm.

Dì Daisy không thích thiết bị sưởi ấm hiện đại, lúc tình cờ nhắc tới thì khịt mũi coi thường.

Nhà dì Daisy có sáu cái lò sưởi, hai cái lò sưởi lớn, bốn cái lò sưởi nhỏ.Thời tiết mùa đông dày đặc, có công nhân chuyên quản lý lò sưởi. Mỗi tối có ít nhất ba cái lò sưởi được hoạt động.

Mùa xuân năm nay tới sớm hơn so với năm ngoái. Cho dù cây ngô đồng trên đại lộ Champs Elysees đã đâm đầy chồi xanh, nhưng cái lạnh khoác áo mùa đông vẫn chậm chạp không chịu rời khỏi lục địa Châu Âu. Lò sưởi nhà dì Daisy đã được đốt lên khi trời vừa tối.

Darcy là công nhân quản lý lò sưởi nhà dì Daisy.Từ lúc cô bé hiểu chuyện cho tới nay cũng chưa từng thấy Darcy phạm sai lầm. Có lẽ vì cô bé mới bị cảm mạo xong nên cái mũi không thính. Cô bé lại hít một hơi sâu hơn, xung quanh vẫn không có mùi tùng hương dễ ngửi.

Tối qua Darcy thật sự đã quên nhóm lửa rồi! Cái suy nghĩ này khiến cho lòng của cô bé không vui. Không biết làm sao đành đem ngón chân bị thò ra ngoài không khí rụt trở lại trong chăn.

Cơn lạnh phút chốt đã bị ngăn lại, cô bé thở một hơi nhẹ nhõm. Vừa mới thở phào một hơi xong cô bé mới nhớ ra kẻ đầu sỏ đánh thức cô bé khỏi giấc mộng.

Lắng tai nghe —-

Tiếng ồn vừa quen thuộc lại xa lạ như ẩn như hiện, lúc có lúc không. Cô bé nhíu mày. Lẽ ra thì chỗ này sẽ không có chuyện gì xảy ra chứ.

Nhà dì Daisy nằm ở Quận 77, khu nhà giàu nổi tiếng của Paris. Người có tiền của Paris vì chán thành thị ồn ào đã chuyển nhà tới Quận 77 cách khu vực nội thành khoảng 50km.

Quận 77 giống như được lắp đặt máy lọc tạp âm, yên tĩnh từ sáng tới tối.

Cô bé lại lắng tai nghe, rất nhanh cô bé đã nghĩ ra nguồn gốc của tiếng ồn kia. Đó là của khách đêm trên sông Seine.

Thời gian này mà vẫn còn bàn luận trên trời dưới biển thì cũng chỉ có con sâu rượu với Fan bóng đá thôi. Những con sâu rượu thì muốn trút ra những bất mãn trong cuộc sống, những fan bóng đá thì muốn bàn luận về trận đấu vừa mới kết thúc. Họ  tụ tập lại với nhau, dường như  hận vì đã gặp nhau quá muộn.

Những tên sâu rượu thì thừa dịp say sưa chửi rủa việc chính khách cấu kết với nhà tư bản để bòn rút tài nguyên của xã hội, những fan bóng đá thì lải nhải không ngừng oán trách trọng tài làm hỏng một trận bóng vốn dĩ là rất đặc sắc.

Trận ồn ào ở sông Seine lúc nửa đêm là do mấy tên sâu rượu và fan bóng đá gây ra. Những hiện tượng này là do Diệp Vân Chương nói cho cô bé biết.

Diệp Vân Chương là trợ lý của mẹ, cũng tóc đen mắt đen như cô bé. Một người đàn ông Châu Á có lúc trông còn rất trẻ, có lúc trông lại không trẻ chút nào.

Chú ấy cũng là một người mà cô bé cảm thấy rất ít khi muốn được dừng lại tâm sự mấy câu với chú ấy được.

Khi còn rất nhỏ cô bé đã thường bị du khách đêm trên sông Seine đánh thức cô bé khỏi giấc mộng, làm cho cô bé lúc nào cũng phiền chịu không nổi. Nhưng những buồn phiền này đã không còn nữa từ khi cô bé chuyển tới ở nhà dì Daisy.

Âm thanh bàn luận trên trời dưới biển của đám sâu rượi và fan bóng đá đã nhắc nhở cô bé, hiện tại cô bé đã không còn ở trong khu xa hoa kia của dì Daisy nữa. Bây giờ cô bé đang ở trong khu nhà bình thường ở bờ phía nam của sông Seine.

Khu nhà này cũng là nhà của cô bé.

Nhà của cô bé có ba thành viên: Ba, mẹ, cô bé.

Nhưng bây giờ số lần cô bé có thể gặp được hai thành viên khác của cái gia đình này ngày càng ít. Hai vị kia là người rất bận rộn.

Lúc đầu chỉ có mẹ là người bận rộn, ba lúc nào cũng ở ngay trước mặt cô bé nói mẹ là “Cuồng công việc”. Mà cái gia đình này trước đây mỗi tối đều có thể nhìn thấy ánh đèn sáng trên ô cửa sổ giờ tới cuối tuần mới sáng lên. Đến chỉ có ngày lễ mới có ánh đèn. Đến bây giờ thì chỉ có ngày tết và lễ Noen, thậm chí đến ngày sinh nhật của cô bé mới có ánh đèn sáng lên.

Đồng hồ báo thức đặt trên tủ đầu giường cho thấy vẫn còn tám phút nữa mới tới một giờ sáng.

Năm mươi hai phút trước cô bé vừa mới đón xong sinh nhật  mười tuổi của cô bé.

Tối nay Ánh đèn của ngôi nhà này sáng lên là vì sinh nhật của cô bé.

Cô bé vừa trải qua một bữa tiệc sinh nhật yên tĩnh. Mặc dù trong bữa tiệc sinh nhật không có thiếu bánh sinh nhật, bóng bay sặc sỡ, dàn hợp xướng, khách mời mặc lễ phục, nhưng đa phần thời gian của hai chủ nhân đều im lặng khiến cho lúc đó đám khách mời đều tỏ dè dặt đặt ly lại trên mặt bàn.

Cô bé chạm tay vào sống mũi, ngón tay không chạm tới được gọng kính như trong tưởng tượng. Cũng không biết bắt đầu từ khi nào mà mỗi lúc cô bé khó chịu lại làm cái động tác đẩy mắt kính này.

 

Một gia đình với ba thành viên cùng với tiếng ồn truyền tới trên sông Seine như vậy ở trong lòng cô bé lại trở nên vừa quen thuộc vừa xa lạ, làm cho mỗi khi cô bé nghĩ tới thì trong lòng lại sinh ra một cảm giác khó chịu.

Tay rụt lại vào trong chăn, lúc mi mắt sắp sụp xuống thì cô bé lại nhớ tới kẻ đầu sỏ đã làm cô bé thức giấc. Cô bé có thể chắc chắn chính là tiếng “Ầm” bất ngờ vang lên kia tuyệt đối không phải đến từ sông Seine.

Nghĩ cẩn thận lại thì tiếng “Ầm” kia hình như là truyền tới từ phòng làm việc của mẹ. Trị an của Paris không phải là rất tốt sao, bị trộm viếng thăm à?

Không. Điều đó là không có khả năng.

Vị trí nhà của cô bé nằm ở Khu số 7 ở Paris, Lãnh sự quán các nước, khu tập trung của bộ máy quốc gia.

Nhà của cô bé cũng cách tháp Eiffel khoảng mấy con phố, cách đó không xa cũng chính là Lăng của Napoleon. Lực lượng cảnh sát tập trung vào khu số bảy một lượng lớn cảnh lực, mà nhà của cô bé lại ở trong phạm vi trọng yếu nhất của Paris. Ngôi nhà ở bờ phía Tây sông Seine nhìn bề ngoài thì tầm thường, lại là nơi ở của hai nhân viên ngoại giao trước của Trung Quốc rất có sức ảnh hưởng tại Paris.

Trong hai nhân viên ngoại giao tiền nhiệm thì có một người mười ngày trước đã được bổ nhiệm làm Bộ Trưởng Bộ Công Thương của Châu Âu, một người khác có hy vọng vào tháng sau sẽ trở thành người phát ngôn pháp luật của Bộ Ngoại giao.

Không chỉ như vậy, khu nhà này còn có một nguyên mẫu trong quyển sách thiếu nhi bán chạy ở Nước Pháp “Vianne của chúng ta”. Dựa vào điểm này thì nếu như khu nhà này có biến động nhỏ gì thì chỉ cần báo vào đường dây nóng là lực lượng cảnh sát của Paris nhất định sẽ xuất hiện hàng loạt.

Tối hôm trước khách tới tham dự tiệc sinh nhật đã thầm than trong lòng, lực lượng cảnh sát thiết lập trạm kiểm soát tầng tầng lớp lớp khiến cho họ còn tưởng rằng mình đang tham gia vào lễ nhậm chức của một chính khách nào đó.

Vì vậy tiếng “Ầm” bất ngờ vang lên kia chắc hẳn không phải là của tên trộm.

Có lẽ là khi mẹ làm việc trong lúc vô tình đã đã làm đổ dụng cụ làm việc chăng?

Cô bé mở mắt ra, lúc này thời gian cách một giờ sáng chỉ còn năm phút nữa. Vào giờ này mà mẹ vẫn còn làm việc cũng không phải là chuyện gì ngạc nhiên, huống chi mười ngày trước mẹ đã đổi công việc mới.

Liên qua tới công việc mới của mẹ, có người đã nói cho cô thế này: “Con nên cảm thấy tự hào vì mẹ của con, đây chính là một công việc có thể đối thoại cùng Chủ Tịch Liên Minh châu Âu”.

Đáng tiếc người nói lời này với cô chính là Diệp Vân Chương không phải là ba. Trong lòng cô bé vốn cảm thấy lời này phải nên do ba nói ra thì sẽ thích hợp hơn.

Tối qua cô bé đã ôm lấy mẹ, nói bên tai mẹ những lời đã được chuẩn bị từ trước. Đó cũng là Dì Daisy đã dặn đi dặn lại bảo cô bé nhất định phải nói với mẹ như vậy.

Khi cô bé nói bên tai mẹ “Mẹ à, con cảm thấy tự hào vì mẹ”, mẹ đã ôm cô bé thật chặt, mà từ đầu tới cuối ba cũng chỉ im lặng.

Trong tận đáy lòng của cô bé luôn hy vọng người có thể đối mặt tranh cao thấp cùng Chủ Tịch Liên Minh Châu Âu là ba.

Từ khi hiểu chuyện tới nay cô bé đã biết ba vẫn luôn nỗ lực để đuổi kịp mẹ, nhưng dường như vẫn bị kém hơn một bước. Giống như lúc ba là một Binh Nhì thì mẹ là Thượng Sĩ, lúc ba vất vả lắm mới trở thành Thiếu Úy thì mẹ đã là Thượng Tá.

Tối hôm qua sự yên tĩnh của ba có lẽ là do công việc mới của mẹ làm sinh ra một cảm giác khó chịu ở trong lòng. Khoảng cách của ông ấy và mẹ lại bị kéo ra rồi.

Thật ra người phát ngôn Bộ Ngoại Giao cũng không tệ à nha, chức vụ này yêu cầu rất cao về ngoại hình, ít nhất điều này có thể chứng minh rằng ba có ngoại hình đẹp.

Cô bé thẩm nghĩ, ngày mai cô bé phải cố gắng an ủi ba mới được. Cô bé phải thừa nhận, so với mẹ thì cô bé thích ba hơn một chút.

Lúc dáng dấp vẫn còn như một hạt đậu thì cô bé lúc nào cũng chăm chỉ trồn ở dưới gầm bàn học đợi để được phát hiện. Cho dù ba có bận rộn thế nào cũng có thể tìm ra được cô bé từ dưới gầm bàn học, còn mẹ đến cuối cùng thì bao giờ cũng quên cô bé, thậm chí có lần cô bé đã ngủ dưới gầm bàn một đêm.

Xung quanh ngoài trừ tiếng ồn truyền tới từ bên ngoài sông Sien thì lại không có bất kỳ tiếng động nào nữa. Cách thời gian một giờ sáng cũng chỉ còn có hai phút nữa thôi. Cô bé quyết định, sau hai phút nếu như vẫn không có bất kỳ âm thanh gì truyền tới thì cô bé sẽ tiếp tục đi ngủ.

Đúng một giờ sáng, an tâm vùi đầu vào trong chăn, đó chắc là tiếng động do người mẹ cuồng công việc trong lúc vô tình đã đánh rơi dụng cụ văn phòng.

Nhắm mắt lại, trong lòng cô bé hy vọng đợi cô bé đếm xong năm mươi con cừu thì có thể thành công quay trở lại vào giấc mộng trước đó. Đó là một giấc mộng vô cùng đẹp.

Ở trong mơ cô bé đã nhìn thấy một người mà đã lâu chưa gặp. Ở một góc sân những bông hoa không biết tên nở từng bông, lò nướng truyền tới mùi thơm của bánh Cookie, là mùi Chocolate mà cô bé thích nhất.

Con cừu thứ bốn mươi lăm bị đuổi vào trong chuồng. Trong mơ màng, cô bé nghe thấy được mùi thơm của Chocolate.

Con cừu thứ bốn mươi sáu, con cừu thứ bốn mươi bảy …

Một tiếng “Ầm —” đã dọa cho con cừu thứ năm mươi chạy mất. Bánh Cookie đặt ở trên lòng bàn tay đã biến mất không còn tăm hơi. Cô bé thò đầu từ trong chăn ra.

Sau đó tiếng “ầm” thứ ba đã xuyên qua khe hở cửa phòng.

Mở mắt ra, nhìn thẳng lên trần nhà đến ba giây. Cô bé chậm chạp đứng dậy từ trên giường, mang dép lê, lấy thêm áo khoác để bọc kín thân thể mình lại, đi về phía cửa.

Tay vừa mới chạm tới cửa phòng.

“Con sâu nhỏ mơ màng, con lại quên mang kính rồi”. Giọng nói cùng với gương mặt tươi cười của cô gái xuyên qua khe hở của cửa sổ.

Bàn tay đang đặt trên tay nắm cửa bỗng chốc run lên.

Hết chương 1!

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *