Editor: Hong Yeens

 

Băng qua tòa nhà hình bán nguyệt, thì Liên Gia Chú nhìn thấy tiệm ăn Trung Quốc kia, điều khá kỳ lạ là Liên Gia Chú không thấy những cảnh hiệu ứng đặc biệt có thể so sánh với phim hành động Hollywood.

Có xe cảnh sát đậu ở trước cửa tiệm ăn Trung Quốc, cũng có bóng dáng của cảnh sát chống bạo động, cũng có người xem vây quanh, nhưng người xem vây quanh đang lần lượt tản đi.

Toàn bộ tình huống giống như bầu không khí thích hợp của một buổi biểu diễn, buổi biểu diễn kết thúc và khán giả ra về.

Tiếp tục đi bộ về phía cửa của tiệm ănTrung Quốc, lần này bước chân anh nhanh hơn.

Trong tốc độ bước chân dần dần tăng tốc, cảm giác khó chịu khi bị coi là một con rối lại ập đến, trong cảm giác tồi tệ này, bước chân của anh càng lúc càng nhanh, dọc đường dường như anh nghe thấy có người phàn nàn, bỏ dở công việc bận rộn đang làm, vội vàng đến đây chỉ để xem một cuộc diễn tập.

Diễn tập? Người phía trước Vội vàng chạy tới mà đâm vào anh, bây giờ Liên Gia Chú  không có thời gian để tranh luận với một hấp tấp, anh đẩy người đó ra.

“Yann”. Giọng nói rất quen thuộc.

Chết tiệt? Anh chửi thầm một câu trong lòng, dừng bước lại.

Anh quay đầu lại.

Để theo đuổi Phương Lục Kiều, Andrew thế mà lại bày ra một màn anh hùng cứu mỹ nhân sứt sẹo. Chuyện gì đã xảy ra tại tiệm ăn Trung Quốc kia, dựa vào sức ảnh hưởng của nhà Andrew muốn thực hiện màn anh hùng cứu mỹ nhân vẫn là có khả năng cực lớn.

Nhưng trên mặt cảu Andrew lại không hề có vẻ vui mừng gì của màn thu hoạch anh hùng cứu mỹ nhân mà lại là dáng vẻ của người ói ra mật đắng hận không thể bắt người.

Có vẻ như bây giờ anh đã trở thành đối tượng kể khổ của tên Andrew rồi.

“Mình không để cho cô ấy phát hiện ra mình, nếu không, trong lòng cô ấy nhất định sẽ nghĩ rằng cái tên tứ chi phát triển kia lại làm chuyện ngu xuẩn rồi”. Andrew giơ hai tay lên, “Cậu cũng đừng vội cười nhạo tớ trước, tất cả những chuyện này đều tại lực lượng cảnh sát Pháp , lát nữa mình sẽ đi khiếu nại với những kẻ tự cho mình là đúng này, biết những tên này xin lỗi thế nào với mọi người không?” “Rất xin lỗi, chúng tôi chỉ muốn có một buổi diễn tập thực tế hơn, nhưng không ngờ lại gây ra hậu quả như vậy. Tôi xin bày tỏ sự xin lỗi đối với tất cả người dân Pháp vì hành vi ngu xuẩn của chúng tôi, chúng tôi sẽ coi đây là lời cảnh cáo”. Ngay khi đến hiện trường, mình đã nghe được lực lượng cảnh sát thanh minh như vậy”.

“Hành vi ngu xuẩn ?” Cậu ta chống nạnh thở ra một hơi, “Quả nhiên là hành vi quá ngu xuẩn, còn những kẻ đưa việc này lên trên mạng cũng là một đám ngu xuẩn.”

Ánh mặt trời hiện ra một trạng thái kỳ quái trước nay chưa từng có, ánh mặt trời của miền nam nước Pháp mặc dù chói chang nhưng vẫn luôn rất khô mát.

Lúc này đã là vào cuối buổi chiều, nhưng Liên Gia Chú lại cảm thấy mình như thể đang ở dưới cái nóng như thiêu như đốt của lưu vực sông Amazon, sống lưng của anh dường như đang chịu một sức nén rất cao.

Một dòng chất lỏng chảy ra làm ướt đẫm phái sau lưng, mồ hôi thấm ướt đẫm chiếc áo sơ mi bên trong cũng đã lan tới bộ lễ phục.

Thời tiết quá nóng, Liên Gia Chú phải cởi bộ lễ phục ra, cởi lễ phục ra còn chưa đủ, anh còn kéo phăng chiếc nơ trên cổ áo xuống.

Vừa tháo xong chiếc nơ thì Liên Gia Chú nghe thấy Andrew hỏi anh một câu như thế này: Yann, sao cậu lại xuất hiện ở đây?

Anh từ từ ngẩng đầu lên, ánh nắng lúc này cực kỳ gắt.

Liên Gia Chú nói với Andrew, cậu có thể nói lại một lần nữa không, vừa rồi mình đang nghĩ tới một chuyện khác.

Đối với mấy lời thao thao bất tuyệt đó của Andrew, Liên Gia Chú phải thừa nhận rằng anh đã không tập trung lắng nghe.

Andrew nhìn anh.

“Nói mình nghe xem, lực lượng cảnh sát Pháp đã làm chuyện ngu xuẩn gì vậy?” Liên Gia Chú cố gắng hết sức để giọng điệu của mình thoải mái hơn khi nói ra câu này.

Anh hỏi một đằng lại nhận được câu trả lời một nẻo: “Yann, cậu vẫn chưa trả lời câu hỏi của mình, tại sao cậu lại xuất hiện ở đây?”

Anh nhún vai, ném bộ lễ phục xuống đất, ý tứ đã rất rõ ràng.

Hành động này dường như đã chọc giận cái tên tứ chi phát triển này, cậy ta túm lấy cổ áo sơ mi của anh: “Cậu vẫn chưa trả lời mình, sao cậu lại xuất hiện ở đây?”

Cái tên tứ chi phát triển này dường như bị nhiễm tính khí ngang ngược của Lâm Phức Trăn.

Lúc này, Liên Gia Chú không muốn phí lời với Andrew.

Thế là anh nói, không phải cậu cũng xuất hiện ở đây sao.

Ngay sau đó.

Một lực mạnh giáng xuống cằm của Liên Gia Chú.

Cơn đau từ cằm truyền đến khiến cho Liên Gia Chú phải cau mày, chẳng lẽ thắng nhóc Andrew này lại bởi vì một màn anh hùng cứu mỹ nhân không thành rồi trút giận lên người anh sao?

Anh không muốn trở thành cái bao cát một chút nào, anh lắc lắc khớp tay. Chưa đợi Liên Gia Chú có hành động phản đòn lại.

Andrew đã liên tục tấn công anh gấp ba, không phải từ nắm đấm mà là từ lời nói.

“Mình có quyền xuất hiện ở chỗ này, nhưng cậu thì không có quyền xuất hiện ở đây, hôn lễ cách nơi này năm cây số không phải chỉ thuộc về Lâm Phức Trănnó còn thuộc về cậu, những người tham dự hôn lễ đều là vì hai người Lâm Phức Trăn và Liên Gia Chú mà đến.  Không phải cậu đã ném cục diện rối rắm kia lại cho Lâm Phức Trăn đấy chứ? Nếu đúng vậy, thì cậu thật sự rất đáng giận! Trang web chính thức của Vianne đã phát trực tiếp về đám cưới này, Linda nói có 40 triệu người đang theo dõi hôn lễ của các cậu”.

“Cậu để Lâm Phức Trăn một mình đối mặt với 40 triệu người, giải thích chuyện chú rể biến mất tăm hơi khỏi hôn lễ. Yann, chuyện này đối với một cô gái trẻ mà nói quá là tàn nhẫn, đối với các cô gái mà nói thì hôn lễ tượng trưng cho một chuyện tốt đẹp sắp được hoàn thành, Nhưng cậu đã để cho Lâm Phức Trăn nhận được cái gì? Cô ấy là Tiểu Họa Mi, cậu là Tiểu Pháp.”

Những lời này giống như một cú đấm giáng xuống, anh buông lòng bàn tay đang định đánh trả ra .

Andrew thế mà lại lựa chọn bảo vệ Lâm Phức Trăn, điều này nghe thật buồn cười.

Anh lạnh lùng nói: “Chuyện của mình và Lâm Phức Trăn không phải để cho cậu bàn tán chỉ trỏ”

Ý chí là thế giới của tôi và Lâm Phức Trăn cậu không hiểu rõ. Cũng không biết cái tên tứ chi phát triển này nghe có hiểu hay không.

Dường như lúc này Andrew đã trở nên vô cùng thông minh.

Cậu ta nói: “Có lẽ mình không quá hiểu thế giới của cậu và Lâm Phức Trăn, nhưng mình có thể khẳng định được rằng nếu như bây giờ cậu vẫn cho rằng đám cưới kia là một trò chơi, vậy thì cậu đã lầm rồi, không ai lại đem hôn lễ của chính mình xem như một trò chơi cả, đặc biệt là Lâm Phức Trăn, Lâm Phức Trăn kiêu ngạo tới cỡ nào cậu cũng biết mà, cũng chỉ vì mình giấu cô ấy tiếp xúc với Phương Lục Kiều mà cô ấy đã đoạn tuyệt quan hệ với mình”.

“Yann, mình đã thấy dáng vẻ của Lâm Phức Trăn lúc nói chuyện với đứa trẻ cầm hoa cưới. Miệng thì cười, nhưng ánh mắt lại như đang khóc. Hiện tại, tôi đã hiểu được một chút rồi, lúc ấy, có lẽ khi đó cô ấy đã đoán được rằng đây là một đám cưới không nhận được lời chúc phúc”.

Cú đấm thứ hai giáng xuống.

Nắm đấm giáng xuống không cách nào đỡ được, nhưng mơ hồ có thể nhìn thấy được cảm giác khó chịu mà nó mang đến, cảm giác khó chịu này đang nhanh chóng trở nên một cách rõ ràng, càng rõ ràng thì tâm tình của anh lại càng trở nên ngột ngạt.

Để thoát khỏi cảm giác ngột ngạt đó.

Liên Gia Chú nói: “Sau này vẫn sẽ có đám cưới”.

Đúng vậy, sẽ có, sau này anh và Tiểu Họa Mi vẫn sẽ có một đám cưới khác.

“Không, mình cảm thấy sẽ không có thêm đám cưới nào nữa”. Andrew nói.

Shit!

Nắm tay mới buông lỏng của anh lại siết chặt lại, hung bạo đấm vào cằm của Andrew, cái tên tự cho là đúng, lần này anh phải đánh cho cậu tha không thể thốt ra được câu nào nữa.

Tên tự cho là đúng này đã nói quá nhiều mà không hề hiểu cái quái gì hết.

Cảm thấy? Tên luôn cho người ta cảm giác là học sinh xếp cuối lớp lại dựa vào đâu mà nói anh và Tiểu Họa Mi sẽ không có một đám cưới nào nữa? Sự thật thì có nói ba hoa chích chèo tới đâu thì cũng không thể đỡ nổi một đòn của anh.

Nhìn xem, người ngã chổng vó trên đất trông chẳng khác gì một con gấu.

Chỉ vào người đang ngã trên mặt đất, anh lạnh lùng nói: “Cho cậu một gợi ý, không muốn bị đánh một lần nữa thì hãy cút ngay khỏi tầm mắt của mình”.

Andrew đứng dậy khỏi mặt đất.

“Yann.”

“Câm miệng.” Nắm tay anh lại siết chặtlần nữa.

“Trong 24 giờ trước khi cử hành đám cưới, tại sòng bạc Monaco, cậu đã hôn cô gái nóng bỏng nhất ở đó. Trước đám cưới nửa tiếng, cậu đã xin số điện thoại di động của hai cô gái người Nga và ba cô gái người Úc. Yann, Lâm Phức Trăn đã không tức giận, Lâm Phức Trăn đã không có bất kỳ phản ứng nào đối với những hành động này của cậu.”

Vào giờ phút này, nội dung và giọng điệu trong lời nói của Andrew đã bộc lộ những điều kiện mà một người thông minh cần phải có: Sáng suốt, điềm tĩnh.

Nhưng! Lời nói quá chói tai.

Lần này, hướng của nắm đấm là về phía huyệt thái dương của Andrew——

“Cậu không thấy lạ sao?”

Nắm đấm vung về phía Andrew trong thoáng chốc như bị đóng băng lại.

Rồi sau đó từ từ hạ xuống.

Anh nghĩ lại từng lời mà Andrew nói.

“Lâm Phúc Trân không tức giận.” Câu này như một đấm thứ ba tung về phía anh.

Còn về cú đấm thứ ba này, bây giờ vẫn chưa gây ra bất kỳ khó chịu nào trên người, chỉ có cảm giác hơi ngạt thở một chút xíu.

Loại cảm giác ngạt thở đó giống như một người chiều nào cũng bị nhốt trong một bức tường không có gió thổi tới.

Đúng vậy, Lâm Phức Trăn không tức giận.

Trong bữa tiệc độc thân, anh đã cố tình hôn cô gái được mệnh danh là hot nhất hội trường đêm đó, anh biết ống kính máy quay ở đâu. Ngày hôm sau, giới truyền thông sôi nổi đưa tin khoảnh khắc nụ hôn cuồng nhiệt đó, đây cũng là điều anh muốn thấy. Trước buổi hôn lễ một tiếng đồng hồ, trên bãi cỏ của khách sạn nơi họ tổ chức đám cưới, anh và hai cô gái người Nga đã làm ra hành động mờ ám, còn muốn xin số điện thoại với ba cô gái người Mỹ, anh biết Lâm Phức Trăn đang đứng cách đó không xa theo dõi.

Đúng vậy, Lâm Phức Trăn không tức giận.

Lúc trước anh đã ý thức được điểm này, nhưng anh ấy lại xem nó chuyện Lâm Phức Trăn không tức giận như một lẽ đương nhiên mà quy kết cho đó là cái giá “đứa nhỏ rất đáng yêu và váy cưới thật đẹp”.

Đám cưới này vốn dĩ không nên tồn tại.

Vì vậy, anh cho rằng đây là chuyện đương nhiên, đó là biểu hiện có tật giật mình của Lâm Phức Trăn.

Là như vậy sao? Có thật là như vậy không?

Anh từ từ ngẩng đầu lên, chạm phải ánh mắt của Andrew.

Biểu hiện lúc này của người thừa kế nhà Andrew bình tĩnh giống như một người đứng ngoài quan sát.

Kẻ trong cuộc u mê, người ngoài cuộc thì tỉnh táo. Đây là một trong những triết lý tồn tại trên đời này.

Buổi chiều không gió không mưa đã bắt đầu phát huy uy lực của nó khiến người ta cảm thấy ngạt thở.

Cởi nút trên cùng của áo sơ mi ra.

Anh cẩn thận nghĩ lại, nghĩ thật kỹ, Lâm Phức Trăn thật sự không tức giận, Lâm Phức Trăn thật sự không tức giận, Lâm Phức Trăn thật sự không tức giận sao?

Lại tiếp tục nhớ lại.

Một cơn gió thổi qua, dưới bầu trời xanh biếc, cô mặc váy cưới, cô nói chuyện, ban đầu thì vẻ mặt  bình tĩnh, dần dần …

Một buổi chiều không gió không mưa, dường như có người đã hé mở cửa sổ ra một chút, có không khí lọt vào qua ô cửa sổ đó, Liên Gia Chú thoáng thấy vào một giây phút nào đó mình đang nảy sinh một niềm hân hoan.

Không, Lâm Phức Trăn có tức giận, cô mặc váy cưới, trừng hai mắt, bộ dáng rất sống động, miệng cô mắng anh “Liên Gia Chú, anh là đồ lừa đảo”.

Lâm Phức Trăn đã tức giận!

Lâm Phức Trăn đã tức giận, ở trên một phương diện khác, có thể phản bắc rằng Andrew đã đoán sai, những gì Andrew nói đều là mấy lời tự cho là đúng.

Anh phải lập tức nói cho Andrew biết rằng Lâm Phức Trăn có tức giận.

“Andr…” Liên Gia Chú quay mặt qua ——

Andrew đang nghe điện thoại.

Dáng vẻ Lâm Phức Trăn mặc váy cưới đứng dưới bầu trời xanh giống như một chương trình tivi được giàn dựng, nó đọng lại trong đầu anh không thể xua đi được, theo hình ảnh đó, nhìn chăm chú vào người đang đứng bên bờ biển, trang điểm xin đẹp, nhưng. ..

Nhưng đôi mắt u buồn.

Anh cứ nhìn cô như vậy.

Dường như vào giây tiếp theo, nước mắt sẽ tràn khỏi bờ mi.

Không, không, Tiểu Họa Mi, đừng …

Đừng khóc.

Anh đưa tay ra, ngón tay chạm vào khoảng không.

Anh không khỏi bật cười, tất cả đều là do cái tên tứ chi phát triển kia ảnh hưởng tới anh, một học sinh bình thường điểm thi đều là đứng cuối bảng bỗng nhiên lại đứng đầu lớp, đây đúng là một hiện tượng kỳ quái.

Chỉ là anh bị cái hiện tượng kỳ quái này hù dạo làm cho mê muội thôi.

Lúc rời đi, cô vẫn còn đứng ngây người ở đó, sóng biển làm cho làn váy của bộ lễ phục của cô bị đẩy vào rồi kéo trôi ra. Đó là một cô gái đôi lúc rất cứng đầu, nói không chừng vào lúc này cô vẫn còn ngây ngốc ở trên bãi biển.

Anh phải quay lại bên cạnh cô, chẳng mất chốc là thủy triều sẽ dâng lên rồi.

Anh quay đầu, đi về phía con đường anh mà khi nãy anh đi đến.

Cũng mới vừa đi được mấy bước thì sau lưng truyền đến ——

“Muộn rồi.”

Bước chân anh hơi chậm lại một chút.

“Yann, muộn rồi, bây giờ cậu có nói gì, làm gì đi nữa thì cũng đã muộn rồi”.

Cú đấm thứ ba giáng xuống người anh đã bắt đầu bộc lộ uy lực chết người không gì bì kịp của nó. Liên Gia Chú dường như đã quay trở lại phòng khách của khách sạn ở Paris vào buổi sáng sớm hôn đó, Lâm Phức Trăn đã lạnh lùng chĩa mũi nhọn của con dao gọt trái cây kia vào huyệt thái dương của anh .

Lần này, cú đấm giáng vào tim anh lại càng mạnh mẽ, càng hung ác hơn.

Anh nhắm mắt lại.

Bước chân dừng lại: Muộn rồi?

Andrew đưa điện thoại di động cho anh.

Liên Gia Chú cúi đầu, anh nhìn thấy Lâm Phức Trăn ngay trên màn hình điện thoại.

Lâm Phức Trăn đã trở lại hội trường lễ cưới.

Andrew đã nói, trang web chính thức của Vianne chịu trách nhiệm phát sóng trực tiếp tiến trình của đám cưới này.

Máy quay phát sóng trực tiếp chiếu thẳng lên khuôn mặt của Lâm Phức Trăn.

Rất nhiều người đã gặp Lâm Phức Trăn đều sẽ nói: “Vienna đẹp hơn gấp trăm lần so với nhìn thấy trên TiVi”. Câu này chứng minh cho cái gì chứ?

Câu nói này chứng minh rằng Lâm Phức Trăn không ăn ảnh, không phù hợp với bất kỳ góc nào.

Đó là điều đương nhiên, Lâm Phức Trăn có biệt danh mỹ miều là “heo hồng”, bị ảnh hưởng bởi hình dáng khuôn mặt nên Lâm Phức Trăn lúc nào trông cũng tròn trĩnh khi xuất hiện trên TiVi.

Liên Gia Chú rất đồng tình với quan điểm “Vianne xinh đẹp hơn gấp trăm lần so với nhìn thấy trên TiVi”.

Nhưng vào giây phút này, điều kỳ diệu chính là ——

Lâm Phức Trăn xuất hiện trên màn ảnh lại đẹp tới chết người, thậm chí là gương mặt đó cũng không thua gì so với bất kỳ người đẹp màn ảnh nào.

Vì vậy, điều gì đã khiến khuôn mặt của Lâm Phức Trăn bỗng nhiên lại trở nên xinh đẹp như vậy dưới ống kính? Chuyện gì đã xảy ra với Lâm Phức Trăn vậy?

Anh chỉnh lại điện thoại đến khoảng cách xem phù hợp nhất.

Nhìn thật chăm chú.

Vừa nhìn vào

Có một vị trí nào đó ở tận trong sâu thẳm nội tâm anh mơ hồ có cảm giám đau đớn.

Vẫn là khuôn mặt đó, vẫn là đôi mắt đó, vẫn là khuôn miệng đó, nhưng …

Nhưng, đôi má bình thường phúng phính như cục bột ấy đã mất đâu rồi, rốt cuộc là đã mất đâu rồi.

Tiểu Họa Mi, nói cho anh biết, mấy ngày nay rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì?

Rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì!

Ngón tay tay anh chạm trên màn hình điện thoại, đầu ngón tay khẽ chạm vào cái má hóp xuống trên màn hình. Chết tiệt, nhất định là Sophia nấu ăn không hợp khẩu vị cô rồi.

Ngón tay anh nhẹ nhàng chạm vào gò má trũng xuống của Lâm Phức Trăn.

Khuôn mặt luôn hồng hào phúng phính đó dường như trong một đêm chỉ còn lại một lớp da.

“Sao lại gầy như vậy, xem em sau này làm thế nào mà làm heo được” Anh lẩm bẩm một mình. “Không sao, sau này mỗi ngày anh sẽ làm cho em món cháo cá, cháo cá kết hợp với bánh trứng”. Anh thầm thì nói. “Anh biết em rất thích Roussillon, đến lúc đó anh dẫn em đến Roussillon sống một tuần, biệt danh heo hồng của em sẽ quay trở lại”. “Được như ý nguyện biến thành mỹ nữ ở trước gương, lần này chắc là em rất vui nhỉ, nhưng anh không vui chút nào với cái bộ dạng như ma quỷ này của em”.  Anh lẩm bẩm nói.

Ánh mắt anh chuyển từ đôi má trũng sâu của Lâm Phức Trăn xuống môi cô.

Tiểu Hoạ Mi đang nói ư.

Dùng đôi môi đã được anh hôn qua vô số lần để nói: “Tôi và ngài Liên Gia Chú đã đàm phán chia tay trong bầu không khí rất hòa bình.”

“Tôi và ngài Liên Gia Chú đã đàm phán chia tay trong bầu không khí rất hòa bình.” Anh lẩm nhẩm trong lòng cẩn thẩn.

Trong buổi chiều không gió, cửa sổ đã được mở ra hoàn toàn.

Nhưng cảm giác nghẹt thở đó vẫn còn tồn tại.

Cảm giác nghẹt thở đó.

Như đang cận kề.

“Tôi và ngài Liên Gia Chú đã đàm phán chia tay trong bầu không khí rất hòa bình.” Lời này nói ra đúng là thật buồn cười.

Đúng là cực kỳ buồn cười.

“Tiểu Hoạ Mi , đã nói với em rồi. Anh chỉ đi hít thở một chút, chỉ hít thở một chút thôi mà …” anh thì thào nói.

Tiểu Hoạ Mi , “Tôi và ngài Liên Gia Chú đã đàm phán chia tay trong bầu không khí rất hòa bình.” Kiểu lời nói như vậy không thể nói bừa bãi được, bởi vì máy quay trực tiếp đang hướng về phía em, lời này nói ra thì không thể rút lại được đâu.

Còn nữa, Tiểu Họa Mi à, là Gia Chú ,không phải là ngài Liên Gia Chú.

 

***

Ánh nắng chiếu xuống mặt biển cũng chỉ trong nháy mắt đã chuyển sang màu vàng nhạt, ánh nước trên mặt biển lấp lánh.

Khi ngước mắt lên lần nữa, nước mắt đã biến mất không còn dấu vết.

Lâm Phức Trăn đã nói những lời mà bạn gái cũ của Liên Gia Chú sẽ nói.

“Tôi và ngài Liên Gia Chú đã đàm phán chia tay trong bầu không khí rất hòa bình.”

Xưa nay Lâm Phức Trăn không biết rằng thêm một xưng hô là Ngài sau Liên Gia Chú, thì người này liền trở thành một người đứng ở nơi rất rất xa, xa tới mức không thể nhìn rõ đường nét, có chút xa lạ.

Ngài Liên Gia Chú.

 

Trên bãi biển này, cô đưa mắt tiễn anh rời đi, khi nhìn anh rời đi, tâm trạng của cô xem như vẫn ôn hòa, thậm chí còn có một loại cảm giác nhẹ nhõm như khi tỉnh dậy sau một giấc mơ dài đằng đẵng: Cuối cùng thì tôi cũng tỉnh rồi, cuối cùng thì tôi cũng không phải lo lắng về nó nữa, tôi đã chịu cảm giác quái quỷ đó quá đủ rồi, cuối cùng thì tôi cũng lấy lại được cuộc sống như trong ước vọng của mình.

Cứ luôn lo lắng sẽ mất đi, cứ luôn lo lắng sẽ đột ngột mất đi, trong tiềm thức cứ luôn cho rằng tới cuối cùng rồi sẽ mất đi.

Không bằng…

Không bằng, tự mình lựa chọn từ bỏ.

“Đáng tiếc, tôi và ngài Liên Gia Chú vẫn luôn cố gắng thử để bước tới gần nhau hơn. Hôn lễ này là tôi và ngài Liên Gia Chú đã cố gắng hết sức làm ra để xem giữ chúng tôi có khả năng hay không, đây cũng là cố gắng cuối cùng”. Dừng lại, cụp mắt xuống, cô nói, “Nhưng, kết quả không được như ý muốn”.

Cô nhanh chóng ngước mắt nhìn lên.

Ánh mắt nhìn về phía trước.

“Cuộc hôn nhân ngắn nhất trên thế giới này là 53 phút. Trên thế giới này, ví dụ của việc kết hôn chưa tới hai mươi bốn tiếng đồng hồ đã ly hôn chỗ nào cũng có. Tôi và ngài Liên Gia Chú không muốn cuộc hôn nhân như vậy. Cân nhắc về tình cảm của chúng tôi không đủ để duy trì những năm tháng dài đằng đẵng sau này của chúng tôi “.

“Tôi và ngài Liên Gia Chú đã nhất trí quyết định, ngày hôm nay hủy bỏ quan hệ vợ chồng chưa cưới giữa chúng tôi”.

Lâm Phức Trăn lấy chiếc nhẫn mà Liên Gia Chú đã tặng cho cô ra.

Ở đây, cô đương nhiên phải tháo chiếc nhẫn ra.

Bây giờ, vị trí của Lâm Phức Trăn đứng cách biển còn chưa tới mười mét, muốn ném chiếc nhẫn vào trong biển đối với cô mà nói không phải là chuyện khó khăn gì.

Để cho những người đến dự hôn lễ, để cho 40 triệu người đang xem phát sóng trực tiếp nhìn rõ chiếc nhẫn trên tay cô.

Cô quay mặt qua, cầm chiếc nhẫn trong tay vung lên.

Liên Gia Chú, anh là đồ lừa đảo .

“Lâm Phức Trăn, nếu em hỏi anh, hiện giờ Phương Lục Kiều đối với anh mà nói là loại tồn tại như thế nào, anh có thể trả lời em, cô ấy là người đã cùng tôi vượt qua thời khắc khó khăn vào đêm đó, kế đến mới là Phương Lục Kiều mà Lâm Phức Trăn ghét .”

Liên Gia Chú, anh dựa vào cái gì mà tự cho là đúng như vậy.

Cô vung tay về phía mặt biển ——

Dưới ánh mặt trời.

Ánh sáng của kim cương đã hóa thành một vòng cung sao băng, rơi xuống mặt biển xanh thẳm.

Kết thúc rồi.

Tất cả đã kết thúc rồi.

Đây là Lâm Phức Trăn lấy danh nghĩa cá nhân để tặng cho Liên Gia Chú.

Gia Chú, anh có thấy không, mọi thứ đều đã kết thúc.

Nhưng, có một số lời vẫn phải nói, có 40 triệu người theo dõi khoảnh khắc này.

Khi cô ném chiếc nhẫn, Linda đã há to miệng, người bạn này của cô ấy đúng là không giữ mồn giữ miệng.

Cô dùng tay da dấu ý bảo Linda yên lặng.

Linda khép miệng lại.

Cô mỉm cười.

Tiếp theo, những lời sau đây đại diện cho cháu gái của Lan Dora, với tư cách là con gái duy nhất của Lan Tú Cẩm.

“Tôi nghĩ, sau này, trong rất nhiều trường hợp công cộng cũng như cá nhân, nhất định sẽ có người hỏi tôi một câu như thế này: Cô và Liên Gia Chú sau này còn có khả năng không? Ở chỗ này, tôi có thể trả lời trước về vấn đề này. Tôi và ngài Liên Gia Chú sau này sẽ không có bất cứ  khả năng nào nữa. Ở Trung Quốc có câu tục ngữ là Ngựa hay không quay đầu lại, ý nghĩa đại khái là nói con người phải biết nhìn về phía trước, cái gì đã qua thì hãy để nó qua đi”.

Cô mỉm cười, quay mặt thẳng về phía ống kính phát sóng trực tiếp: “Các vị phóng viên, nếu như mọi người đang xem buổi phát sóng trực tiếp này, xin hãy ghi nhớ lời của tôi và cũng vui lòng chuyển lời tới các đồng nghiệp của các vị. Tôi và ngài Liên Gia Chú sau này sẽ không có khả năng. Khả năng này sẽ kéo dài cho đến khi tôi rời khỏi thế giới này.”

Sau này sẽ không ai hỏi về vấn đề này nữa nhỉ?

Xa xa truyền đến tiếng máy kêu ầm ầm của bay trực thăng.

Đó là chiếc xe ngựa đến để đón cô.

Lâm Phức Trăn phải thừa nhận rằng hành động này nhìn thật ngầu, nhưng thực ra thì chỉ có trong lòng cô biết rõ, đây là cách trốn tránh tốt nhất mà cô có thể nghĩ ra, trốn tránh những câu hỏi như “Cô và Liên Gia Chú thực sự chia tay sao?”. Thoát khỏi mảnh đất này, trốn tránh cảnh tượng trở thành một người xa lạ với Liên Gia Chú.

Ít nhất, thì cô cần phải có chút thời gian để làm quen với mỗi sáng thức dậy với những suy nghĩ u ám dâng tràn trong đáy lòng.

 

Tất cả những suy nghĩ u ám này đều xuất phát từ việc từ giờ trở đi, cô sẽ không tham gia vào cuộc sống của Liên Gia Chú nữa.

 

Hết chương 100!

MM.

Spoil chương sau:

Tiếng kêu ầm ầm của động cơ trực thăng càng lúc càng lớn, chiếc lều cưới tạm dựng tạm xiêu vẹo dưới sự chuyển động của cánh máy bay trực thăng, một chiếc trực thăng có logo của một hãng thể thao nổi tiếng từ từ đáp xuống nơi cách hội trường đám cưới khoảng 50 mét.

Đó chính là “chiếc xe ngựa” đón cô tới Italia.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *