Editor: Hong Yeens

Gió nổi lên, những đợt sóng biển trắng xóa liên tiếp xô vào bờ mãi không ngừng nghỉ.

Xa xa truyền tới tiếng động cơ của máy bay trực thăng kêu ầm ĩ.

Cô đã lấy danh nghĩa là cháu gái của Lan Dora, con giá duy nhất của Lan Tú Cẩm để bày tỏ hết sự kiêu hãnh của nhà họ Lan.

Bây giờ chỉ còn lại một điều cuối cùng.

Giờ phút này, hẳn là ngài Rose đang ở trong phòng làm việc xa hoa của mình để xem chương trình trực tiếp, tính tới thời điểm hiện tại, thì biểu hiện của linh vật của gia tộc Rose đều rất tốt.

Nhìn thử đi, hành động của cô bé phương Đông đó hoàn toàn phù hợp với những khái niệm giá trị phương Tây, lý trí, có tư duy bình tĩnh.

Điểm cuối cùng, là thuộc về Lâm Phức Trăn.

Cho tới nay, Lâm Phức Trăn có một câu muốn nói với thế giới.

Cô đã chờ đợi giây phút này đã quá lâu rồi.

Giờ phút này, ý nghĩa đặc biệt nhất chính là, trong tay cô không có kịch bản diễn thuyết, vừa không có kịch bản diễn thuyết cũng không cần dựa theo sự yêu thích của mọi người mà học thuộc lòng.

Cô đưa tay ra, tháo tấm mạng luôn che trên mặt cô ra.

Tấm khăn voan phủ đầu màu trắng tượng trưng cho sự thuần khiết giống như một cánh buồm đang hướng về phía chân trời.

Chỉnh lại tóc tai trên mặt cho gọn gàng lại, cô xoay người đến vị trí tốt nhất của ống kính, cô nhìn lướt qua từng khuôn mặt, nở một nụ cười thật thoải mái: “Nhìn thấy chưa, không có cặp kính quê mùa, cũng không có bím tóc đuôi ngựa cao vút”.

Đúng vậy không có cặp kính quê mùa, cũng không có bím tóc đuôi ngựa cao vút.

“Không có cặp kính quê mùa, cũng không có bím tóc đuôi ngựa cao vút, điều này thật tuyệt”. Cô nở nụ cười: “Những lời vừa nói không phải do Vianne đang nổi giận, mà là do sự tức giận của Lâm Phức Trăn, hiện tại đã trút hết giận xong, Lâm Phức Trăn có một câu muốn nói nói với thế giới này”.

Cô đứng thẳng người, đây là thời gian của Lâm Phức Trăn.

Khoảnh khắc này……

Khoảnh khắc này, từ độ công của khóe miệng hiện ra ý cười là  từ đóa hoa mùa hạ bung nở từ trong tuyết, vào lúc này, thứ tràn ngập trong mắt cô ấy là những giọt nước mắt đã bị ánh mặt trời hong khô.

Điều Lâm Phức Trăn muốn nói với thế giới này không thể thuần khiết hơn.

Giống như một người lần đầu tiên đến với thế giới này.

Dùng từ ngữ trẻ con nhất ——

“Tôi là Lâm Phức Trăn.”

Tôi là Lâm Phức Trăn, đây là lời mà cô muốn nói cho thế giới này nghe.

“Tên tôi là Lâm Phức Trăn, ở phương Đông cái tên này dịch là hương thơm ngạt ngào, hương thơm ngạt ngào, là một loại phẩm hạnh, nó bao gồm tất cả những loại thực vật sinh trưởng ngược lại trong giới tự nhiên”

“Tôi là Lâm Phức Trăn, sinh ra trong một tứ hợp viện ở Bắc Kinh. Vào ngày tôi được sinh ra, tứ hợp viện ngập tràn những  bông tuyết.”

Không khí tỏng hội trường hoàn toàn yên tĩnh, chỉ có tiếng gió thổi, chỉ có tiếng sóng biển rì rào, tấm khăn voan trắng chùm đầu không biết đã bị thổi bay mất từ khi nào.

Cô từ từ cầm chiếc míc đưa lên gần miệng.

Nhìn thẳng vào những cặp mặt đang nhìn cô thật thăm chú kia.

“Tôi nói, mọi người đã nghe rõ chưa? Tôi là Lâm Phức Trăn, đây là lời mà Lâm Phức Trăn vẫn luôn muốn nói với thế giới này. Tôi là Lâm Phức Trăn! Cô gái hiện tại đang đứng ở trước mặt các bạn tên là Lâm Phức Trăn, hương thơm ngào ngạt, một loại tính cách, là một loại thực vật sinh trường ngược, môi trường càng khắc nghiệt thì lại càng tỏa ra hương thơm ngát. Tôi vô cùng tự hào khi có một cái tên đẹp như vậy, tôi cũng rất yêu cái tên này bởi vì nó đại diện cho một người”.

Lâm Phức Trăn, là một cá thể riêng biệt, cá thể này chứa đựng cả sự vui sướng, đau buồn thuộc về riêng mình.

“Tôi rất yêu cá thể này, cho dù là nó có đẹp hay xấu xí”.

Vành mắt cô dâng tràn nước mắt.

Những giọt nước mắt nóng hổi chảy dài trên khóe mắt.

Tay cầm micro lên, môi kề sát vào chiếc mic..

Cô hít vào một hơi thật sâu cho không khí tràn ngập trong khoang ngực.

Cất tiếng hỏi thật lớn: “Tôi nói, mọi người có nghe được không? Mọi người nghe có hiểu không?”

Mặc cho nước mắt lăn dài trên mặt.

“Tôi là Lâm Phức Trăn!”

Chiếc micro đưa giọng của cô vang đến tận chân trời xô xôi.

Hội trường hoàn toàn yên tĩnh.

Bạn của cô là người đầu tiên phá vỡ sự yên lặng này

Nhìn đi, cô gái lớn lên ở khi chợ của Mexico đã không thèm bận tâm tới thân phận là người thừa kế chuỗi khách sạn nổi tiếng của mình, cô ấy đá phăng đôi giày cao gót, chân trần đứng hiên ngang trên chiếc ghế.

Cô ấy đứng trên ghế hét lên:

“Tôi có một người bạn tên là Lâm Phức Trăn, nhưng tôi chưa bao giờ kết bạn với cô gái tên Vianne.”

Nói xong, ánh mắt cô ấy nhìn về một hướng, vẻ mặt chứa đầy ý tứ: Các bạn, gậy tiếp sức giao cho cậu đấy.

Trong nhóm tám người, Anh họ Carter, người nhiều tuổi nhất đứng lên, tất nhiên trước khi tiếp nhận gậy tiếp sức, anh ta cần phải nhìn xem chiếc khuyên tai kim cương cỡ bự của anh ta có bị rơi xuống hay không.

Từ trước tới nay anh ta chưa bao giờ bỏ lỡ cơ hội thể hiện sự quyến rũ và gu thâm mỹ của mình.

Tiếp nhận gậy tiếp sức.

“Thật trùng hợp, tôi cũng có một người bạn tên Lâm Phức Trăn, nhưng tôi lại vốn không quen biết cô gái tên Vianne luôn đeo cặp kính cận quê mùa kia”.

Gậy tiếp sức được ném vào tay tiên kim của chuyên gia tài chính khéo đưa đẩy nhất trong nhóm tám người.

Đây thực sự là một củ khoai nóng bỏng tay.

Vẻ mặt của thiên kim chuyên gia tài chính bất đắc dĩ đứng dậy khỏi ghế.

“Tôi cũng có một người bạn tên Lâm Phức Trăn. Theo như tôi biết, hai tuổi rưỡi cô ấy có thể đọc thuộc lòng mấy ngàn từ tiếng Anh. Tôi không nghĩ một người như vậy thì làm sao lại có tật hay quên. Mọi người còn cho rằng cô ấy là Vianne không?”

Mặc cho nước mắt chảy giàn dụa khắp mặt mình.

Trong tương lai, những người này sẽ chiến đấu trên đấu trường danh lợi.

 Nhưng vậy thì sao.

Khi nhớ lại khoảnh khắc này, chắc chắn họ sẽ nói: Tôi cũng từng có những thời khắc rất sến sẩm.

Khi nói những lời này, nhất định giọng điệu của nhóm bạn của cô còn mang theo niềm hân hoan.

Tiếng kêu ầm ầm của động cơ trực thăng càng lúc càng lớn, chiếc lều cưới tạm dựng tạm xiêu vẹo dưới sự chuyển động của cánh máy bay trực thăng, một chiếc trực thăng có logo của một hãng thể thao nổi tiếng từ từ đáp xuống nơi cách hội trường đám cưới khoảng 50 mét.

Đó chính là “chiếc xe ngựa” đón cô tới Italia.

Gần trăm cặp mắt đang đổ dồn vào Lâm Phức Trăn, cô quay về phía những người đó nói “cảm ơn”.

Ôm lấy người vẫn luôn đứng bên cạnh Linda, có lẽ, người phụ nữ Pháp dường như biết mọi thứ này sẽ nhận được lá thư sa thải của gia tộc Rose ngay khi cô vừa rời đi.

“Em hứa với chị, sẽ sống thật tốt”. Đây dường như là lời cam kết duy nhất mà Lâm Phức Trăn  có thể nói với một người phụ nữ Pháp này.

“Được.” Cô ấy vẫn nhanh gon và dứt khoát như vậy.

Buông tay ra, cô lại quay đầu, đưa mắt nhìn qua Linda.

Linda làm động tác vẫy tay với cô.

Cô mỉm cười đáp lại.

Cô cúi đầu đi về hướng trực thăng mà không hề ngoảnh lại nữa.

Tiếp theo, Linda sẽ thay Lâm Phức Trăn tuyên bố: Cô lấy thân phận là nhà tài trợ của Nike, cô sẽ tham gia đội chèo thuyền Maserati của Italia gồm mười một cao thủ chèo thuyền, gặp gỡ với mười một thành viên chèo thuyền ở Italia, tối mau đến Miami, sau khi kết thúc huấn luyện khép kín ở Miami thì tới San Francisco, hướng đến San Francisco.Vào cuối tháng 1, đội đua thuyền Maserati sẽ xuất phát từ California, San Francisco, đi thẳng tới điểm cuối là Kim Sơn Thượng Hải.

Hành trình vượt qua lần này được đặt tên là “Thử thách vàng Thái Bình Dương”, trong mấy tháng tới, cô sẽ sống một cuộc sống rời xa đất liền, rời xa Internet.

Máy bay trực thăng từ từ lái đi khỏi khu vực ven biển, xuyên qua kính chiếu hậu, Lâm Phức Trăn nhìn thấy một chấm nhỏ trên bãi biển đang vẫy tay về phía chiếc trực thăng, vừa đuổi theo vừa vẫy tay.

Lâm Phức Trăn không cần dùng ống nhòm, cô cũng biết đó là Andrew, đặc điểm của Andrew rất dễ nhận biết, Andrew có cái cổ ngắn.

Andrew vội vàng bỏ đi, lúc rời đi mặt của tên tứ chi phát triển kia rất ủ rũ, cậu ấy đã bỏ lỡ việc bày tỏ trước toàn thế giới này rằng: Thật trùng hợp, tôi cũng có một người bạn tên là Lâm Phức Trăn.

“Tôi có một người bạn tên Lâm Phức Trăn.” Lời này ở trong phim Liên Gia Chú cũng cảm thấy ngu ngốc. “Tôi có một người bạn tên Lâm Phức Trăn”, lời này đặt vào thực tế quả thực là  …

Thảm họa.

Một hành vi ngu ngốc khiến người ta không thể nhịn nổi mà làm động tác đỡ trán.

Mặt trời ngả về tây.

Trong gần một giờ qua, Liên Gia Chú ngoại trừ đứng ngẩn người ra thì anh còn xem lại khúc cuối của đoạn phát sóng trực tiếp đám cưới.

Điều đáng nói chính là: Đây là đám cưới mà anh chiếm giữ một nửa số ghế.

Chắc hẳn những người đã xem qua thời khắc cuối cùng đều sẽ ba hoa chích chòe rằng:

Đó là đám cưới đặc sắc nhất mà tôi từng thấy. Nửa phần sau của lễ cưới Chú rể biến mất, cô dâu lên trực thăng rời đi. Đúng rồi, có một anh chàng đã rất may mắn nhặt được chiếc váy cưới bị ném ra từ trực thăng. Không nói tới tên tuổi của nhà thiết kế bộ váy cưới bị vất lại đó, chỉ riêng câu chuyện đằng sau chiếc váy cưới này, chiếc váy cưới này mà đăng lên trên mạng là có thể được bán với giá rất cao, đúng rồi,chô này thêm vào tên chủ nhân của chiếc váy cưới này là Vi. ..

Ngừng lại.

“Tên tôi là Lâm Phức Trăn!” Đây là lời mà chủ nhân chiếc váy cưới muốn nói với thế giới.

Lâm Phức Trăn, vợ chưa cưới cũ của Liên Gia Chú, đến lúc đó, chắc chắn có kẻ tò mò sẽ thêm lời bình luận tương tự.

Cũng chỉ trong mấy phút ngắn ngủi, Liên Gia Chú dùng thân phận là khán giả bình thường xem buổi phát sóng trực tiếp hôn lễ này.

Kết quả của đám cưới này làm Liên Gia Chú và Lâm Phức Trăn không thể kết hôn cùng nhu, trái lại còn biến Lâm Phức Trăn lập tức trở thành vợ chưa cưới cũ của Liên Gia Chú.

“Tôi và ngài Liên Gia Chú đã đàm phán chia tay trong một bầu không khí rất hòa bình.” Những lời này là từ một người từ nhỏ đã đóng vai người có đa nhân cách nói ra quả thực chỉ là một việc cỏn con.

Ừm, Liên Gia Chú phải thừa nhận rằng những lời chối bỏ như vậy đối với anh và Lâm Phức Trăn mà nối đều là kết quả tốt nhất.

Vì vậy, vào giờ phút này, hỏi Liên Gia Chú làm sao tiếp nhận sự thật “Lâm Phức Trăn đã trở thành vợ chưa cưới cũ của Liên Gia Chú” như vậy đây?

Cách đó không xa là quán ăn Trung Quốc mà Phương Lục Kiều làm việclúc này tại lối vào của quán ăn Trung Quốc đã trở lại trạng thái yên tĩnh như chưa có gì xảy ra trước đó, chủ quán ăn Trung Quốc cũng đã nhận lời phỏng vấn của phóng viên. Sau khi biết đây là một cuộc diễn tập đặc biệt do lực lượng cảnh sát Pháp sắp xếp, thì cũng chỉ nói mấy câu bực tức, không chừng là trong lòng vị này còn vui mừng không hết, bây giờ hơn một nửa Miền Nam nước Pháp đều biết đến nhà hàng của ông ta, có bỏ tiền ra quảng cáo cũng không thu được kết quả như vậy nữa.

Còn về buổi diễn tập kia ——

Mười tám thành viên của đội chống bạo đọng đã hoàn toàn giải cứu được toàn bộ “con tin”, từ lúc báo động cho tới khi độ chống bạo động xuất hiện, rồi tới giải cứu con tin, lại tới khi gióng trống thu quân cũng chỉ xảy ra trong hai mươi bảy phút ngắn ngủi.

Hai mươi bảy phút.

Hai mươi bảy phút này vừa khớp với thời điểm diễn ra hôn lễ, buổi diễn tập hai mươi bảy phút này đã giải thích hoàn hảo cho câu hỏi “Tại sao Lâm Phức Trăn không tức giận?”

Nhưng, tại sao?

Có điều, bây giờ quan trọng hơn so với câu hỏi “vì sao” là: Hôn lễ kia lại làm cho Liên Gia Chú một lần nữa nếm trả cảm giác cực kỳ tồi tệ khi bị xem như một con rối.

Cái tên Lâm Phức Trăn này bổng chốc trở nên cực kỳ phát ngán.

Dưới ánh mặt trời buổi chiều, đứa trẻ kia đã mặc bộ lễ phục mà trước đó không lâu anh đã quăng đi đang bắt chước nghi lễ mà một chú rể nên có ở trước mặt bạn bè, trông hài hước tới buồn cười, cứ như đó giống như một lễ cưới vậy.

Dưới ánh trời chiều, Liên Gia Chú bắt đầu thử để câu “Vợ chưa cưới cũ của Liên Gia Chú” phát ra cho trôi chảy từ đầu lưỡi xem, không có cảm giác gì. Lại lần nữa.

“Lâm Phức Trăn là vợ chưa cưới cũ của Liên Gia Chú.” Từng câu từng chữ không có bất kỳ trở ngại gì.

Anh bật cười.

Lâm Phức Trăn đối với anh mà nói cũng chỉ đến thế mà thôi.

Liên Gia Chú đã từng thỉnh thoảng nghĩ tới một vấn đề thế này: Nếu như có một ngày Lâm Phức Trăn khỏi anh, nếu như có một ngày Lâm Phức Trăn và anh không còn gặp lại nhau nữa, anh phải cần bao nhiêu thời gian để quen với việc cô không ở bên cạnh anh nữa.

Bây giờ anh đã có câu trả lời.

Cũng chỉ trong mấy giây ngắn ngủi là anh đã quen với danh xưng Lâm Phức Trăn là vợ chưa cưới cũ của Liên Gia Chú.

Giời phút này, Liên Gia Chú đã cảm thấy đáng tiếc thay cho Lâm Phức Trăn, cô đã kể cho anh nghe câu chuyện về đứa trẻ sống trong ngôi nhà kính, cô đã làm bạn cùng anh mười năm.

Ngay khi ý nghĩ này vừa xuất hiện ——

“Thôi nào, Lâm Phức Trăn cũng có khác gì đám chị họ với các bác của mày đâu, hôn lễ kia chính là một minh chứng đó thôi”. Một giọng nói nhanh chóng cất lên.

Đúng vậy , hôn lễ kia chính là một minh chứng đó thôi.

“Gia Chú, trẻ con rất đáng yêu, váy cưới rất đẹp.” Thế là có đám cưới kia, nhưng anh không thể cho cô đứa trẻ đáng yêu, chiếc váy cưới đẹp như ý muốn của cô.

Thế là đã có “Tôi và Ngài Liên Gia Chú đã đàm phán chia tay trong một bầu không khí rất hòa bình.” Điều này nghe giống như một đứa trẻ muốn ăn kẹo, cho nó kẹo thì đó chính là biểu hiện của yêu. Nếu không cho kẹo, thì chính là biểu hiện của không yêu.

Anh nói không sai.

“Lâm Phức Trăn, công chúa nhỏ”.

Không, không đúng, hành vi sau đó của Lâm Phức Trăn đã chứng minh đầy đủ rằng cô không phải là một nàng công chúa nhỏ chỉ muốn có kẹo.

Cô  đã kéo Phương Lục Kiều ra, cô đã nói với toàn thể cả thế giới rằng cô tên là Lâm Phức Trăn, cô còn đóng vai một người bị hại rất đạt chuẩn: Mọi người cũng nhìn thấy rồi đấy, chỉ có tôi xuất hiện ở buổi hôn lễ.

Chỉ có cháu ngoại của Lan Dora quay trở lại hội trường hôn lễ, người sai nên chịu hoàn toàn trách nhiệm chính là cậu út của Liên Gia.

Anh bật cười, xương khớp ở dưới lớp da đang kêu răng rắc.

Cũng đáng thương như Lâm Phức Trăn còn có Liên Gia Chú.

Anh cũng đã kết bạn cùng cô mười năm.

Anh cũng từng kể cho cô nghe câu chuyện về đứa trẻ sống trong ngôi nhà kim cương.

Cô biết rõ hơn bất cứ ai, đứa trẻ sống trong ngôi nhà kim cương ghét bị lừa dối tới cỡ nào, ghét bị xem như một con rối tới cỡ nào.

Như vậy cũng tốt.

Mười năm, mười năm là một chặng đường dài đằng đẵng, bọn họ cũng đã chán nhau rồi.

Như vậy cũng tốt.

Đứa trẻ ở trong ngôi nhà kính và đứa trẻ ở trong ngôi nhà kim cương đã dùng cách này để rút lui khỏi cuộc sống của nhau.

Dưới ánh tà dương.

Liên Gia Chú  hít một hơi thật sâu.

Bây giờ anh cần thích nghi với cuộc sống không có Lâm Phức Trăn.

Lức rời khỏi bãi biển, đứa trẻ mặc bộ lễ phục mà anh đã quăng đi đã thuyết phục một cô bé tóc xoăn làm cô dâu của nó.

Liên Gia Chú tin rằng, khi hôn lễ của anh và Lâm Phức Trăn bị hủy bỏ, các nhân viên bộ phận quan hệ công chúng của Liên Thị đang trong kỳ nghỉ phép sẽ nhận được điện thoại khẩn để kết thúc kỳ nghỉ sớm của họ; căn nhà ở Eze của anh hiện tại đang tụ tập ít nhất là trên 50 ký giả của các hãng truyền thông. Những người này chia ra ở cổng trước cổng sau, chỉ chờ anh xuất hiện là mở máy ghi âm lên, để anh phát biểu cảm nghĩ về việc chia tay.

Các ký giả nữ còn mang theo chút tâm tư mà hỏi anh: “Bỏ lỡ một cô gái như Lâm Phức Trăn anh có cảm thấy tiếc nuối không?”

Câu hỏi này đổi thành một góc độ khác sẽ thành : Chàng trai trẻ, sớm muộn gì cậu cũng sẽ hối hận vì đã bỏ lỡ một cô gái tốt như Lâm Phức Trăn.

Đúng vậy, nhất cử nhất động của Lâm Phức Trăn ở trong hôn lễ đã biến cô trở thành một cô gái tốt.

Là cô gái tốt, cũng là cô gái dũng cảm.

Không, không, Liên Gia Chú không muốn trả lời chuyện mà chỉ mới tưởng tượng thôi đã đủ làm cho anh phát chán rồi.

Vì vậy, bây giờ anh không thể trở về đó.

May mắn là ngày kia anh mới kết thúc kỳ nghỉ phép, anh chỉ cần tìm một nơi để ở lại một ngày.

Trong ngày hôm nay, tin rằng bộ phận quan hệ công chúng của Liên Thị đã nghĩ ra biện pháp đối phó rồi, các cổ đông và các nhà đầu tư đã nếm trải vị ngọt mà việc cải cách của tập đoàn Liên Thị mang lại, họ sẽ coi tình huống đám cưới bị hủy bỏ chỉ là một tin tức giải trí.

Điều quan trọng nhất hiện giờ là: Anh phải tìm một nơi để có thể ở lại trong 24 tiếng.

Những nơi này không bao gồm những nơi mà anh thường đến, phải biết rằng trong túi của những nhân viên phục vụ ở các khách sạn, hội sở, nhà hàng đều có ít nhất ba số liên lạc của các tay săn ảnh.

Màn đêm buông xuống, Liên Gia Chú đi đến khu vực sầm uất nhất, ở đầy người qua kẻ lại chen chúc, chỉ cần anh cứ cúi thấp đầu thì rất khó bị phát hiện.

Khu vực này nối liền mấy lối vào nhà ga, Liên Gia Chú chợt nhớ đến vào giờ này năm ngoái, anh đồng ý với một người hát rong ở nhà ga rằng sẽ mang rượu vang ngon nhất trong nhà đến gặp anh ta, lúc đó anh không có hứa là thời điểm nào. .

Có lẽ hiện tại là thời điểm tốt để thực hiện lời hứa, những người hát rong ở nhà ga dễ thương hơn nhiều so với nhân viên phục vụ ở những nơi công cộng.

Liên Gia Chú thuận lợi tìm được người hát rong, người đócũng không hề tỏ ra bực tức gì về việc anh không mang theo rượu vang tới, dường như cuộc sống của người này so với năm ngoái còn tốt hơn một chút, tháng trước anh ta đã trám răng cửa, hiện tại anh ta không cần phải sống trong tầng hầm của khách sạn hoặc ở tạm qua đêm ở trên đường phố, gần đây anh ta và bạn đã thuê chung một căn phòng.

Trong căn phòng thuê, người đó lấy rượu mà anh ta đã đất giữ ra, mở nắp chai rượu, tìm chiếc ly lớn nhất, đặt ly rượu lớn trước mặt Liên Gia Chú.

Liên Gia Chú không thể xác nhận ly rượu đã được khử trùng qua hay chưa, lại không tiện hỏi ra vấn đề này, không nhận lấy ly rượu cũng không nói từ chối.

Vào thời điểm đó, những bọt rượu hiện ra qua chiếc ly thủy tinh trong suốt dường như đang ra một ám hiệu nào đó đối với anh, loại ám hiệu đó có chút giống với một câu nói chỉ cần say là có thể giải được mọi nỗi buồn.

Quả thực, Lâm Phức Trăn đã để lại cho anh một mớ hỗn độn.

Lâm Phức Trăn…

Liếc nhìn ra ngoài cửa sổ, vào giờ phút này chắc hẳn Lâm Phức Trăn đã ở Italia rồi, phỏng chừng Lâm Phức Trăn không thể nào nghĩ được rằng, vào giờ phút này anh đang ở trong nhà của một người lang thang, chiếc ghế mà anh đang ngồi trông như được mua từ một cửa hàng đồ cũ, hoặc là đồ bỏ đi của một gia đình nào đó.

Tiểu Họa Mi…

Tiểu Họa Mi là một loài chim.

Dừng lại, dừng lại, anh vừa mới nói phải thích nghi với cuộc sống không có Lâm Phức Trăn.

Qua chiếc ly thủy tinh bọt khí do rượu tạo ra đang lắng xuống đáy ly.

“Tôi đảm bảo rằng uống xong ly rượu này, tâm trạng của cạu sẽ tốt hơn một chút”. Người hát rong nói nhu vậy.

Bàn tay đang dừng giữa không trung hạ xuống đặt lên trên đầu gối, anh nhíu chặt hàng mày, trên mặt viết lên biểu cảm tâm trạng hiện giờ của tôi rất tệ sao? Người này nhất định đã biết chuyện hôn lễ kia rồi, sau đó dựa vào buổi hôn lễ mà đoán rằng tâm tình hiện giờ của anh không tốt.

Không, dòng suy nghĩ của người này đang đi theo hướng ngược lại rồi.

Nếu đám cưới kia không bị hủy bỏ thì tâm trạng của anh lúc này mới rất không tốt.

Ý nghĩ quái quỷ để cho say tới quên sầu dẹp đi.

Liên Gia Chú vừa định từ chối.

Ông anh kia đã nói với anh một câu thế này:

“Tôi đã thấy không ít thanh niên thất tình ở ga tàu điện ngầm. Tình trạng hiện giờ của cậu xem ra giống y như những thanh niên thất tình kia”.

Thất tình?

Từ ngữ sao lại kỳ quặc như vậy.

Thất tình?

Nhìn anh giống như một người thất tình?

Anh chưa từng yêu ai, vậy lấy đâu ra thất tình? !

Ví von này quả thực vô cùng hoang đường, trên người anh rốt cuộc là có điểm nào giống với một kẻ thất tình? !

Lại càng hoang đường hơn là ——

“Triệu chứng của cậu trông có vẻ còn nghiêm trọng hơn mấy thanh niên thất tình kia!”

Người đó lại phát biểu ý nghĩ còn tuyệt diệu hơn nữa.

Shit! Chết tiệt!!

Nhận lấy ly rượu, Liên Gia Chú cho rằng mình sẽ ném ly rượu xuống đất, dùng hành động này để bác bỏ lời nói của cái tên lang thang suốt ngày đi nhặt đồ này.

Khi thấy ly rượu chỉ ở một giây sau sẽ văng tung tóe trên đất.

Trong tâm trí anh ——

Trong đầu anh chợt hiện lên khuôn mặt chiếu trên màn hình kia gầy tới mức dường như chỉ còn lại xương gò má và xương quai hàm, rõ ràng mấy ngày trước gương mặt còn bầu bĩnh. Thực sự là bộ dạng quái quỷ.

Càng làm cho Liên Gia Chú khó chịu hơn là dường như trong tận đáy lòng của anh vẫn vì việc Lâm Phức Trăn biến thành bộ dạng quái quỷ kia mà canh cánh trong lòng.

Lâm Phức Trăn…

Chết tiệt!

Hớp rượu đầu tiên xộc tới toàn là vị cay nồng, cuối cùng đọng lại là vị đắng chát, vị đắng chát lưu lại ở đầu lưỡi mãi không tan.

Uống cạn ly rượu, không thèm cần tới sự đồng ý của chủ nhà, anh lại rót tiếp rượu vào ly lần nữa.

Trong lúc rót rượu, có người đi vào.

Anh chằng buồn ngẩng đầu lên.

Nghe được tiếng nói chuyện bên tai.

“Đây là Noah, người thuê chung nhà với tôi.”

Khoảng mười giờ tối, Phương Lục Kiều nhận được một cuộc điện thoại.

Cuộc điện thoại là của chú Noah.

Trong điện thoại, chú Noah đã nói như thế này: “Cơ hội của cháu tới rồi”.

Cơ hội của cháu tới rồi ?

“Có một vị khách đến phòng mà chú Noah thuê. Cháu đoán xem vị khách này là ai?” Chú Noah cười rất kỳ quái, “Vị khách này là Yann. Bây giờ tin chắc rằng có ít nhất một phần ba các cô gái ở Pháp đang bàn tán về chuyện Yann đã khôi phục lại tình trạng độc thân. Cơ hội của cháu tới rồi, cậu ấy đã uống hết sạch rượu của bạn cùng phòng của chú, còn la hét đòi bạn cùng phòng của chú đi mua rượu cho cậu ấy, bây giờ cậu ấy đang say mèm, hiện giờ cậu ấy nhìn rất giống như một đứa trẻ cần được dỗ dành”.

Khi khôi phục lại tinh thần, tim của Phương Lục Kiều đập loạn xạ.

Hết chương 101!

MM.

P/s: Úi chà chà, Tiểu Pháp bị chia tay, bị thất tình ~

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *