Editor: Hong Yeens

 

Chiều nay, vùng Côte d’Azur đã xảy ra hai chuyện lớn: Một quán ăn Trung Quốc đã gặp phải sự kiện con tin, bãi biển Cannes cách quán ăn Trung Quốc này năm cây số có một lễ cưới đang diễn ra thu hút sự chú ý của hàng nghìn người.

5 giờ 10 phút, sự kiện con tin tại quán ăn Trung Quốc đã được chứng thực đó chỉ là một cuộc diễn tập bất ngờ của lực lượng cảnh sát Pháp.

5 giờ 18 phút, đám cưới ở bãi biển Cannes thu hút hàng nghìn người kia được tuyên bố hủy bỏ,  đám cưới đang tiến hành tới thời điểm mấu chốt thì không biết được tung tích của chú rể ở đâu, còn cô dâu thì đáp trực thăng rời đi.

5 giờ 25 phút, Phương Lục Kiều nhận được cuộc gọi của Lâm Tử Nham.

Trong điện thoại, Lâm Tử Nham nói với Phương Lục Kiều rằng hôm nay lâu lắm rồi mới thấy ba mặc lễ phục, đó là bộ lễ phục mà chỉ có mặc khi tham dự đám cưới, ba đã nói với cậu rằng mặc lễ phục là vì hôm nay chị A Trăn sẽ kết hôn, ba vẫn luôn ngồi trước máy tính để đợi bạn của ông gửi ảnh tại buổi lễ đám cưới.

Mỗi một bức ảnh làm cho ba cười tới không khép được miệng lại, nhưng tới cuối cùng thì ba lại khóc, cậu hỏi ba tại sao lại khóc, ba nói không thấy chú rể đâu, cậu không sao hiểu được, sau đó ba nói cho cậu biết, chú rể không xuất hiện chẳng khác nào chuyện hai người hẹn nhau đi ra khu vui chơi, nhưng tới cuối cùng lại chỉ có một người ở lại một mình ngoài khu vui chơi.

“Chị A Trăn chắc là rất buồn. Một mình ngồi vòng xoay ngựa gỗ, một mình ngồi tàu lượn siêu tốc đó là loại cảm giác rất không vui tẹo nào”. Lâm Tử Nham nói.

Lâm Tử Nham hỏi Phương Lục Kiều : Chị ơi, chị có thể thay em đánh người đã bỏ chị A Trăn lại ngoài khu vui chơi được không, anh ấy thật đáng ghét, sao có thể bỏ chị A Trăn lại được chứ.

Khi nghe được Lâm Tử Nham  bảo cô đi đánh người đã bỏ chị A Trăn ở ngoài khu vui chơi, Phương Lục Kiều thầm cười khổ trong lòng, cô ấy đã từng ước nguyện vào một đêm đầy sao để mong cho đám cưới của Lâm Phức Trăn và Liên Gia Chú bị hủy bỏ.

“Chị ơi, có được không?” Lâm Tử Nham hỏi.

“Tử Nham…”

“Hay là thôi đi”, Lâm Tử Nham ngắt lời cô ấy, “Đợi sau này em lớn lên sẽ ngồi máy bay đến đánh anh ấy”.

Phương Lục Kiều thầm thở phào một hơi

Quán ăn Trung Quốc đang loạn tùng phèo, thực khách bỗng nhiên bị sự kiện này làm cho sợ tới mức sau này sẽ không dám tới nơi này nữa, chủ quán ăn Trung Quốc bận tiếp nhận phỏng vấn, gương mặt của nhân viên tiện ăn vẫn còn chưa hết sợ hãi, người thân với Phương Lục Kiều nhất hỏi cô ấy rằng, vì sao khi thấy chuyện này lại nhìn như không có gì xảy ra vậy.

Thậm chí còn  ___

“Bị  súng chĩa vào thái dương có làm cho cô có cảm giác kích thích không? Đó là súng thật đấy. Kiều, cô cảm thấy bị súng chĩa vào huyệt thái dương là chuyện rất phấn khích sao?”

Phương Lục Kiều xoa xoa mặt, nhỏ giọng nói, không có.

“Tôi không phấn khích”. Cây ấy chữa lại.

6 giờ 30, tiệm ăn vẫn kinh doanh như thường lệ, đây là một trong những đoạn đường sầm uất nhất ở bên bờ biển, lượng người qua lại rất nhiều, nhóm thực khách mới đến đều không biết nơi này đã xảy ra chuyện gì.

Mười giờ, Phương Lục Kiều hoàn thành công việc bàn giao ca, vừa thay xong đồng phục thì nhận được điện thoại của chú Noah gọi đến, Liên Gia Chú bây giờ đang ở trong phòng thuê của chú Noah.

Khi Phương Lục Kiều chạy đến nhà trọ của chú Noah, đúng như chú Noah đã nói qua điện thoại, Liên Gia Chú đã say mèm.

Nếu không phải trên người đầy mùi rượu, Phương Lục Kiều sẽ cho rằng Liên Gia Chú đang nằm nhoài trên bàn kia chỉ là đang ngủ.

Bạn của chú Noah đã trở lại gian hàng của anh ta, phòng trọ chỉ còn lại chú Noah.

“Cháu cũng thấy rồi đấy, chỗ này của chú không thể nào giữ lại một con ma men”. Khi Chú Noah nói câu này còn nháy mắt với cô ấy nữa.

Sờ sờ phần tóc mái ở trên trán, Phương Lục Kiều từng bước nhỏ đi về phía Liên Gia Chú, tay cô ấy chỉ vừa mới chạm vào tóc của Liên Gia Chú đã bị hất mạnh ra.

“Cút ____”

Tiếng cút đó đầy sự thù địch.

Đeo khẩu trang vào cho Liên Gia Chú, dưới sự giúp đỡ của chú Noah, đưa anh lên taxi.

Chú Noah đã nói, vì Liên Gia Chú mà hiện tại toàn bộ những ký giả truyền thông của miền Nam Nước Pháp đang huy động hết nhân lực, lúc này đương nhiên không thể đưa Liên Gia Chú trở về nhà của anh được.

Sau nhiều cân nhắc thật kỹ, Phương Lục Kiều chỉ có thể báo địa chỉ nhà của mình.

Dưới sự giúp đỡ của tài xế taxi, Phương Lục Kiều đã đưa Liên Gia Chú vào căn phòng trọ của mình.

Căn phòng trọ ngay cả ghế sô pha cũng không có, một cái tủ sách, một chiếc ghế đơn công thêm một cái giường, cũng không thể để Liên Gia Chú ngồi cả đêm trên chiếc ghế đơn được.

Sau khi không còn cách nào khác, Phương Lục Kiều chỉ có thể đem Liên Gia Chú đến giương của cô ấy.

Đứng trước giường, nhìn Liên Gia Chú đang nằm trên giường, anh quả thực là một người ưa sạch sẽ.

Ngẫm nghĩ một lúc, Phương Lục Kiều lấy một chiếc khăn mặt tới.

Cởi giày, lau tay, tháo chiếc măng sét, Liên Gia Chú thế mà cũng rất phối hợp.

Cuối cùng chỉ còn lại khuôn mặt.

Tháo chiếc khẩu trang che gần hết khuôn mặt của Liên Gia Chú xuống.

Tình cảnh này——

Giống như quay lại vào buổi tối hôm đó, cô ấy băng qua con phố kia đến dưới mái hiên của tiệm ăn gia đình kiểu Nhật, cô ấy đưa tay ra, thế là khẩu trang  rơi xuống đất, khuôn mặt không còn gì che chắn ấy của Liên Gia Chú khuất xuất hiện trước mặt cô.

Chiếc khẩu trang rơi xuống đất.

Nước mắt cô ấy nhỏ xuống khuôn mặt anh.

Giọt nước mắt rơi trên mặt anh dường như đã kéo anh quay trở về từ trong thế giới do chất cồn tạo ra.

Anh khẽ cau mày, đưa tay lên tìm kiếm, anh tìm mãi tìm mãi mà không được gì, lông mày càng lúc càng nhíu chặt, bộ dáng như rất không cam lòng, bàn tay anh lại tiếp tục tìm kiếm.

Phương Lục Kiều thoáng giật mình, hơi nghiêng mặt về phía trước.

Thế là bàn tay anh liền áp vào má cô ấy, ngón tay lập tức chạm vào lông mày của cô ấy, lần tới khóe mắt, bàn tay anh chạm vào dịu dàng tới mức làm cho khóe mắt của Phương Lục Kiều ươn ướt.

Tiếng thở dài xen lẫn tiếng thì thầm của anh.

Cô ấy nghiêng ta lắng tai để nghe thật rõ lời anh nói.

Nhưng cô ấy chỉ nghe thấy anh nói: Tại sao lại khóc? Dừng khóc, nha? Xin em đấy, đừng khóc, em mà khóc thì …

Hàng mày vừa mới giãn ra lại lần nữa nhíu chặt, biểu cảm như đang suy nghĩ, cuối cùng không biết làm anh nghĩ tới gì đó, bàn tay kia của anh đã tìm được tay cô ấy, kéo bàn tay cô ấy đặt lên vị trí trái tim anh.

Anh thầm thì: Rốt cuộc thì nước mắt của em có ma lực   … ừm? ừm?

Giọng điệu, biểu cảm của anh trông như nghĩ mãi không ra được từ gì thích hợp.

Anh áp bàn tay mình lên tay cô ấy, rồi ghì chặt xuống.

Trái tim ở dưới lòng bàn tay cô ấy đang đập cuồng loạn.

Anh thì thầm hỏi cô ấy có nghe thấy không.

Cô ấy gật đầu, đôi tai không nghe thấy nhưng lòng bàn tay đã nhận được thông tin của trái tim rồi từ tay truyền tới đôi tai.

Thịch, thịch, thịch.

“Có nghe thấy không? Nó đang đập cuồng loạn dưới bàn tay của em. Có đôi khi, rất đau, rất đau, rất khó chịu, nhưng … nhưng kỳ lạ là, cho dù như thế nào đi nữa cũng không nỡ buông tay em ra”.

Nước mắt từ trên khóe mắt cô ấy càng rơi xuống nhiều hơn .

Anh thì thầm, tại sao lại khóc, đừng khóc, nha, đừng khóc, xin em đấy, xin em đừng khóc, anh luôn không có cách nào với nước mắt của em, em mà khóc, thì có một nơi sẽ còn đau hơn, đau đến ……

Cô ấy cũng không muốn khóc mà.

Nhưng.

Nước mắt rơi càng dữ dội hơn.

Sau đó.

“Em mà còn khóc nữa thì anh… anh sẽ hôn em”.

Hả ____

Cô ấy há hốc miệng kinh ngạc.

Ngay sau đó, cả người Phương Lục Kiều thoắt cái đã ngã xuống giường, rồi tiếp sau đó, người của anh đè lên người cô ấy, hai cơ thể áp sát vào nhau.

Trái tim cô ấy cứ thế đập loạn nhịp.

Gương mặt đỏ bừng.

Xung quanh tràn ngập hơn thở nồng nặc mùi rượu, Liên Gia Chú đã uống say.

Phương Lục Kiều lí nhí nói: Anh… anh uống say rồi … anh chắc chắn …

Những lời còn lại đã bị bàn tay của anh chặn hết lại.

Giọng anh nghe như lời thì thầm, “Tiểu Họa Mi.”

Dường như cô ấy cũng trở thành người say mất rồi, suy nghĩ đã trở nên mơ hồ. Lòng thầm nghĩ Tiểu Họa Mi, Tiểu Họa Mi mà anh nói là cái gì, dường như cô ấy mơ hồ hiểu, cũng lại tựa hồ như không hiểu.

Anh vẫn còn đang tiếp tục thầm thì.

“Tiểu Họa Mi , vừa rồi anh đã mơ một giấc mơ, một giấc mơ mà cả đời này anh cũng không muốn nhớ lại. Anh mơ thấy em bị trực thăng mang đi”.

Tiểu Họa Mi ? Trực thăng? Một số chuyện đã dần hiện ra rõ ràng.

“Tiểu Họa Mi , giấc mơ đó làm cho anh cảm thấy rất sợ …” Giọng của anh tựa như không thể chịu nổi, “Đúng vậy, anh nghĩ đó hẳn là sợ hãi, cực kỳ sợ hãi”.

Cảnh tượng “trong mơ” lúc này dường như đã trở thành “hiện thực”, cơ thể đang đè trên người cô ấy như hận không thể đem cô ấy ép chặt vào cơ thể anh, rồi theo đó mà hòa làm một với anh.

Như vậy thì không ai có thể mang đi được.

Phương Lục Kiều đã mơ hồ hiểu ra.

Nếu đúng như cô ấy nghĩ vậy thì quá là tàn nhẫn, quá tàn nhẫn rồi.

Nước mắt chảy dài trên khóe mi.

Lần này những giọt nước mắt lăn dài trên khóe mắt không còn là những giọt nước mắt vui sướng nữa.

Anh thở dài, “Sao còn khóc nữa?”

Thở dài, sau đó, lại bật cười.

Anh cười nói.

“Cố ý đúng không? Cố ý khóc đúng không? Anh vừa mới nói, nếu như em mà còn khóc nữa thì anh sẽ hôn em. Tiểu Họa Mi, Anh đoán, nhất định là em rất mong anh nói ra những lời này”.

Rõ ràng đây là giọng điệu của người yêu.

Nhưng tại sao anh lại rời khỏi đám cưới chứ? Tại sao phải rời khỏi đám cưới chứ?

Nghĩ không ra, cô ấy thực sự nghĩ không ra.

Hơi thở phả lên mặt cô ấy ngày càng lúc càng bỏng rát.

Đôi môi không kìm được mà run rẩy.

Đôi mắt từ từ khép lại.

Ngay sao đó.

“Tiểu Họa Mi.” Anh thầm thì gọi.

Tiếng “Tiểu Họa Mi ” kia làm cho Phương Lục Kiều không tự chủ được mà đưa tay ra.

Bàn tay cô ấy chặn trên môi của mình.

Môi anh khẽ khàng rơi xuống lòng bàn tay cô ấy, dịu dàng như đôi cánh chạm vào, cực kỳ che chở.

“Trong mơ em cũng không để cho anh hôn, bây giờ cũng không để cho anh hôn, nói cho anh biết, làm sao em mới chịu để cho anh hôn, hửm?”

Môi của anh tạo ra từng đợt sóng xao động trong lòng bàn tay cô ấy.

Vào giây phút đó, trong thoáng chốc, Phương Lục Kiều nhớ tới lời chú Noah đã nói: “Hiện tại, toàn bộ nước Pháp có hơn một phần ba các cô gái đều bàn luận về chuyện Yann đã khôi phục lại tình trạng độc thân. Cơ hội của cháu tới rồi”.

Bây giờ Liên Gia Chú đang độc thân.

Nếu như … nếu như … nếu như nó trở thành như vậy, vậy thì Lâm Phức Trăn và Liên Gia Chú sẽ vĩnh viễn không bao giờ có khả năng nữa nhỉ?

Cô là con gái của Thu Linh Lung, cô ta là con gái của Lan Tú Cẩm.

Trong thoáng chốc, trong lòng cô ấy trở nên vô cùng bình tĩnh.

Phương Lục Kiều từ từ rút bàn tay đang bịt trên miệng mình ra, cái tay còn lại vòng ra phía sau anh .

Liên Gia Chú đã mơ một giấc mơ.

Giấc mơ đó vô cùng rõ ràng, rõ rằng tới mức anh chỉ muốn phá hủy nó đi.

Trong mơ tiếng nổ ầm ầm của chiếc máy bay trực thăng dường như vẫn còn quanh quẩn trong tâm trí của anh, Lâm Phức Trăn đã ngồi trên chiếc trức thăng đó, cô không nói với anh bất kỳ lời hỏi han nào mà đã lên chiếc trực thăng đó, điều này làm cho Liên Gia Chú cảm thấy cực kỳ tức giận.

Anh đã giận giữ hét theo hướng chiếc trực thăng đã đi xa: Lâm Phức Trăn, em quay lại cho anh ——

Anh thét gào giận giữ cũng không làm cho chiếc trực thăng quay trở lại.

Nó đã biến mất trước mắt anh không thấy tăm hơi đâu nữa.

Anh ngây người đứng đó. Mặt trời như một chiếc lò than.

Có cơn gió thổi qua, thế giới dường như bị kẹt giữa băng và lửa.

“Tiểu Họa Mi.” Anh thì thào nói.

Định cất bước chạy theo hướng chiếc trực thăng.

Anh vừa mới cử động thì đã như sợi chỉ treo chuông.

Trong lồng ngực, có mùi ôn hương nhuyễn ngọc

Từ trước tới giờ,trong lòng anh cũng chỉ có một người, mềm mại, khi ngủ trong lòng anh lại giống như một chú heo hồng bé nhỏ.

Heo hồng.

Ngay giây phút ấy, thế giới giống như một lò than bỗng trở nên xanh tươi vô tận.

Tiểu Họa Mi không đi đâu cả.

Tiểu Họa Mị đang ở trong lòng anh đây.

Đột nhiên, trong lòng anh thấy thỏa mãn giống có được cả thế giới.

Bàn tay nhẹ nhàng chạm vào cơ thể mềm mại trong lồng ngực .

Anh nhíu chặt hàng mày, cắt tóc ngắn từ khi nào vậy?

Lần theo mái tóc đi xuống——

Không phải là nên mềm mại không xương sao? Sao lại toàn là xương vậy?

Xuống thêm tí nữa——

Không đúng, không đúng!

Anh muốn mở mắt ra để nhìn cho rõ, nhưng tiếc là mi mắt nặng tựa ngàn cân.

Liên Gia Chú, hãy bình tĩnh!

Anh cố gắng mở mắt ra.

Liên Gia Chú phải mất gần một phút mới nhận ra khuôn mặt của người phụ nữ trong ngực mình.

Phương Lục Kiều.

Phương Lục Kiều mà Lâm Phức Trăn ghét nhất.

Tại sao ở trong lòng anh lại mà Phương Lục Kiều, mà không phải là Lâm Phức Trăn.

Lâm Phức Trăn.

Cái tên này mang tới những tiếng tạp âm hết đợt này tới đợt khác, chiếc trực thăng bay đi mấy, nhưng tiếng ồn kia vẫn còn tiếp tục.

Trong tiếng tạp âm cứ lặp đi lặp lại liên hồi.

Liên Gia Chú nhớ tới một chuyện.

Ừ, anh và Lâm Phức Trăn đã chia tay, Lâm Phức Trăn đã đi rồi.

Anh từ từ nhắm mắt lại.

Thời gian từng phút từng giây trôi qua.

Cơn say đêm qua; khi say anh đã mơ; nằm ở nơi không thể giải thích được này giống như một người chết …

Đây đều là hậu di chứng.

Hậu di chứng này giống như một cuộc hành trình, cùng ngồi trên một chuyến tàu với một người để đi tới một nơi rất xa, xa tới mức đã nảy sinh cảm giác phụ thuộc vào người đồng hành này. Đoàn tàu đến trạm, mỗi người rẽ một hướng khác nhau, khi mới đi được mấy bước, không tự chủ được mà quay đầu lại, nhìn bóng dáng đã đi xa kia, bất chợt xuất hiện một nỗi buồn không tên, đây chính là di chứng sau cuộc hành trình.

Anh nhắm mắt lại.

Có lẽ hít thở một hơi, những di chứng sau cuộc hành trình sẽ trôi qua nhanh thôi.

Tiếp đó, anh mở mắt ra.

Mở mắt ra, thì sẽ không giống dáng vẻ như một người chết nữa.

Thời gian từng giây từng phút trôi qua, từ đầu ngón tay mà anh có thể cảm nhận được nhiệt độ của ánh mặt trời, vào giờ phút này chắc là khoảng thời gian bốn giờ chiều. Liên Gia Chú mở mắt ra nào, không cần phải để cho mình trông giống như một kẻ thất tình như vậy.

Nhưng mí mắt như đang chống đối với anh, nó dường như không có chút ý định nào muốn mở ra.

Vậy thì đợi thêm một chút nữa đi.

Anh nhắm mắt lại.

Thời gian từng phút trôi qua.

Nhiệt độ của ánh nắng rơi trên đầu ngón tay chuyển dần từ bỏng rát sang nhạt dần, rồi từ từ biến mất không còn sót lại chút nào.

Mắt của anh vẫn không có ý định muốn mở ra.

Cũng không biết đã trôi qua bao lâu, âm thanh nhỏ bé nhắc kia đã nhở Liên Gia Chú, hiện tại vẫn còn một người đang ở trong lòng anh.

Một ngươi phụ nữ.

“Phương Lục Kiều.”

Tiếng Phương Lục Kiều kia khiến cho người ở trong lòng khẽ run lên.

“Lần đầu tiên khi các bạn học sinh nam tham gia tiết học sinh lý đều không tránh được mà bắt phải một đề bài kiểm tra như thế này: Có hai lựa kết quả lựa chọn khi một người đàn ông say bí tỉ sau khi ở cùng một đêm với một người phụ nữ như sau, lựa chọn A là họ đã trải qua một đêm nóng bỏng, lựa chọn B là người đàn ông và người nữ không làm gì cả. Tôi nhớ lần đó tham gia học tiết sinh lý cùng với tôi còn có 27 học sinh nam, trong đó thì có hơn một nửa người đã trả lời sai, họ đã chọn câu A, nhưng đáp án chính xác lại là B”.

“Quả thực một người say bí tỉ thì không thể làm được chuyện kia. Rượu chỉ làm cho một số chức năng của cơ thể anh ta rơi vào trạng thái không hoạt động”.

Im lặng.

Thời gian trôi qua một lúc.

Giọng điệu mang theo chút khổ sở, nói: “Dù em có ngốc thế nào đi chăng nữa, thì cũng có thể nghe hiểu được lời anh muốn nói là gì. Tối hôm qua, em nhận được điện thoại của chú Noah, sau đó … Thôi bỏ đi, em nói với anh những lời này làm gì, yên tâm, chúng ta chưa có xảy ra chuyện gì cả, anh… tối qua anh đã coi em là … là một người khác, sau đó … sau đó mãi không chịu buông tay, sau đó là … là biến thành như vậy”.

Chết tiệt! Xém chút nữa là anh đã buột miệng chửi.

Người hát rong kia vừa mới đi trám răng cửa có nhắc tới bạn cùng phòng của anh ta tên là Noah, lúc đó Liên Gia Chú còn cảm thấy cái tên này nghe rất quen.

Trước đây Phương Lục Kiều  đã không ít lần nhắc tới cái chú Noah kia.

Để cho đầu ngón tay trông có vẻ ôn hòa hơn, lúc này có lẽ anh nên nói tiếng xin lỗi với Phương Lục Kiều, giống như vô ý giẫm phải chân người khác ở trên đường vậy đó, ôn hòa xin lỗi.

Xin lỗi xong thì nhân tiện cảm ơn cô ấy đã giúp đỡ cho anh ở nhà một đêm, điều này mới phù hợp với danh tiếng của Tiểu Pháp.

Nhưng……

“Phương Lục Kiều, tôi muốn yên tĩnh một lát”.

Lúc rời đi bước chân của Phương Lục Kiểu không hề phát ra tiếng.

Xung quanh tĩnh mịch như cõi chết.

Hậu di chứng chết tiệt của cuộc hành trình đó còn mạnh hơn so với sự tưởng tượng của Liên Gia Chú.

Tiếng ầm ầm của chiếc trực thăng vẫn cứ quanh đi quẩn lại bên tai anh.

Chết tiệt!

Khi hâu di chứng của cuộc hành trình đó được giải thoát ra, xung quanh đã không còn ánh nắng nữa.

Phương Lục Kiều vẫn sống ở chỗ cũ, không gian vừa nhìn là thấy rõ.

Nhìn thấy Phương Lục Kiều đang đứng ngây người trước cửa sổ, Liên Gia Chú nhíu chặt hàng lông mày.

Phương Lục Kiều chậm chạp chỉ ra ngoài cửa: “Bên ngoài có rất nhiều người lạ.”

Vén rèm cửa lên.

Đúng là có không ít người quen, khứu giác của những quý ông này đều có thể được sánh ngang với những thợ săn.

Căn phòng có hai chiếc cửa sổ, cửa sổ phía thì bí mật hơn.

Mở cửa sổ phía sau ra, trước khi mở cửa sổ phía sau ra, anh bày tỏ sự áy náy và lời cảm ơn bằng kiểu của Tiểu Pháp với Phương Lục Kiều.

Cửa sổ phía sau thông với một con hẻm sâu không một bóng người, bóng của ngôi nhà hắt ra, cùng với sắc trời xám dần dần hiện ra tạo thành một nơi ẩn nấp rất tốt.

Anh cúi người, hai tay nắm lấy khung cửa sổ, chân tìm điểm bám trên tường, lúc hai chân bước ra khỏi khung cửa sổ, Liên Gia Chú đã ngửi thấy mùi hương của trái cây vào buổi sáng.

Đó là mùi của cherry vừa chín tới.

Hương trái cây cùng với sương sớm, cơ thể trong ngực kia mềm mại đến khó tin, cũng mền mại giống như cơ thể ấy còn có một nơi khác của cô, trong đêm tối, anh miệt mài cần mẫn, cô khe khẽ nỉ non, nức nở gọi, Gia Chú, Gia Chú.

Từng tiếng Gia Chú nức nở ấy khiến cho ngón tay đặt trên khung cửa sổ trở nên vô cùng yếu đuối.

Tiểu Họa Mi, hãy mau quay lại đi, nha? Có phải Anh cần phải ngã gãy mấy cái xương không, hả?

Tức thì …

“Liên Gia Chú!”

Theo tiếng thốt lên đầu kinh hãi kia, là một đôi tay tóm chặt lấy tay anh.

Tay anh một làn nữa bám vào khung cửa sổ.

Chết tiệt, hậu di chứng chết tiệt này có thể sánh ngang với bất kỳ loại virus hiểm ác nào trên đời này.

Anh phải tìm cách khắc phục hậu di chứng hành trình bất tận này.

Liếc nhìn gương mặt bị sợ tới tái nhợt của Phương Lục Kiều, cô gái bị Linda gọi là hai mươi Euro này ngoại trừ là cô gái mà Lâm Phức Trăn ghét ra thì còn có một điểm không tốt nữa.

Đó chính là luôn quên lời cảnh bco của anh.

Anh hỏi cô ấy,  Phương Lục Kiều, cô muốn thế nào mới có thể nhớ kỹ là không được gọi tôi là Liên Gia Chú.

“Em  ……”

Liên Gia Chú thấp giọng nói.

“Liên Gia Chú chỉ có Lâm Phức Trăn mới có thể gọi, Gia Chú cũng chỉ có Lâm Phức Trăn mới có thể gọi. Đây là điều vĩnh viễn không thay đổi. Phương Lục Kiều, bây giờ cô nhớ kĩ chưa? Những từ này nói ra từ người mà cô thích, đã đủ để làm cho cô nhớ kỹ chưa?”

Ánh hoàng hôn từ từ sẫm lại khiến khuôn mặt phản chiếu trên cửa sổ càng trở nên tái nhợt.

Liên Gia Chú tiếp tục nói.

“Nếu như lần sau mà vẫn còn không nhớ thì tôi lại tiếp tục nhắc nhở cô”.

Gương mặt tái nhớt kia hơi giật khóe miệng.

Cô ấy nói: “Lần sau là khi nào?”

Thất buồn cười, lời anh vừa nói hình như hơi dư thừa.

Phương Lục Kiều hỏi anh, chúng ta sẽ có lần sau sao?

Anh lắc đầu.

“Không, không có.”

Giọng nói vừa dứt.

Đèn nhấp nháy liên tiếp.

Liên Gia Chú quay mặt đi.

Chắc hẳn, bộ phận quan hệ công chúng của Liên Thị sẽ rất đau đầu đây.

Tin chắc rằng vào lúc này những người này đã không kiềm chế được tâm tình kích động, thậm chí tiêu đề của tin túc họ cũng đã nghĩ xong rồi.

CEO của tập đoàn Liên Thị và thực tập sinh của Fragonard đã ở cùng nhau trong 20 giờ, điều đáng nói là vào 26 tiếng trước…

Hai mươi sáu tiếng trước, mọi người đều biết chuyện gì đã xảy ra.

Hết chương 102!

MM.

P/s: Chương sau ông chú sẽ lên sàn nha

Một bình luận cho “Chương 102: Biến mất khỏi thế gian”

  1. Mẹ nào con mấy ha Phương 13 Kiều. Hùi ơi. Truyện nào của loan cũng toàn phụ huynh hãm k á. Nữ8 cũng z.
    Ngược tiểu pháp 200 chương đc k?

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *