Editor: Hong Yeens

Cuối tháng 1, kết thúc hết khóa huấn luyện khép kín, đội thuyền buồm Maserati khởi hành từ San Francisco để bắt đầu hành trình “Vành đai vàng Thái Bình Dương” như kế hoạch.

Đầu tháng 2, đội thuyền buồm vì lý do kỹ thuật nên đã cấp bến tại Hawai.

Vào buổi chiều ngày thứ hai cập cảng tại Hawaii, có người mở cửa phòng gym ra: “Lâm Phức Trăn , có người tìm”.

Khi đứng trên bãi biển, Lâm Phức Trăn nhìn thấy một bóng người đang đứng dưới gốc cây dừa.

Tóc ngắn, nhỏ nhắn, dưới ánh chiều ta bóng hình của người đó như phát ra một tầng hào quang vàng.

Ánh hoàng hôn ở Hawaii quá rực rỡ.

Sợ mắt mình có vấn đề, cô mở to hai mắt.

Đôi mắt đã không lừa cô.

Cô cong khóe miệng, quá là kinh người rồi. Lan Cẩm Tú đã mặc váy rồi, lại còn là chiếc váy mà khi còn nhỏ cô ấy cứ luôn kêu gào rằng mẹ mặc chiếc váy này lên nhất định sẽ rất đẹp.

Lam Tú Cẩm mặc váy dài thì nhất định có chuyện như này, nếu cô  mà là đàn ông thì nhất định sẽ tới bắt chuyện.

Mặc dù cô không phải đàn ông nhưng kỹ năng trêu chọc phụ nữ của đám đàn ông thì cô biết không ít, đây đều là từ Gia Chú …

Khoảng trống trong tâm hồn bát chợt ùa về.

Một, hai, ba.

Cô dùng thời gian 3 giây để xua đi nỗi nhớ nhung. Sau rất nhiều, rất nhiều cái ba giây, Gia Chú cuối cùng rồi sẽ trở thành hồi ức.

Thở ra một hơi thật dài.

Nhìn về phía bóng lưng của Lan Tú Cẩm, Lâm Phức Trăn huýt sáo, đám đàn ông thường huýt sáo khi thấy những phụ nữ xinh đẹp gợi cảm.

Tiếng huýt sao trong gió vừa vang vừa rõ .

Người phụ nữ đứng dưới gốc dừa quay đầu lại.

Cô nở nụ cười không hề sợ hãi: “Mẹ ơi”.

Cái này là để cho mẹ nhìn thấy, ừm, không sai. Cô gái đứng trước mặt mẹ chính là cô dâu mà một tháng trước đã bị chú rể cho leo cây.

Bữa đại tiệc vào Giáng sinh mà cô vẫn luôn mong chờ khi còn bé dường như đã xuyên qua thời không, khung cảnh hoàng hôn tuyệt đẹp không gì sánh được đã thay thế những bông tuyết và đỏ Giáng sinh.

Đối mặt với một bàn thức ăn hoành tráng, Lâm Phức Trăn không biết bắt đầu ra tay từ đâu, cũng chỉ do dự trong vài phút ngắn ngủi, cái đĩa đặt ở trước mặt cô đã được xếp đủ loại các món ăn đã chất thành một ngọn núi nhỏ.

Đương nhiên, đó là việc mà Lan Tú Cẩm đã làm.

Chà, bà ấy đang bóc vỏ tôm hùm cho cô.

“Mẹ ơi”. Cô dở khóc dở cười.

Liếc nhìn cô một cái, rồi lại nhìn vào đĩa thức ăn, bà lo lắng nói: “Lâm…Lâm Phức Trăn, con không thích sao?”

Cô thầm thở dài trong lòng, cầm đũa lên.

Cong khóe miệng: Thích ạ.

Bữa tối kéo dài gần một tiếng đồng hồ, trong suốt gần một tiếng đồng hồ này, cô bị quý bà Lan Tú Cẩm cho ăn đến căng phình bụng.

Ra khỏi nhà hàng, Lâm Phức Trăn mới nhớ ra Lan Cẩm Tú căn bản vẫn chưa ăn một miếng cơm nào, lúc nói ra lời kháng nghị, quý bà Lan Tú Cẩm còn hiếm khi lại nói những lời buồn nôn: “Không sao đâu, mẹ nhìn con ăn là thấy no rồi.”

Những lời này hoàn toàn không giống như của người chủ trì hội nghị bàn tròn một chút nào. Cách đây không lâu, vị nữ sĩ  trước mắt này còn tỏa sáng rực rỡ tại tổ chức Hợp tác Thượng Hải, bà đại diện cho 1,3 tỷ người lấy danh nghĩa là chủ nhà chào đón những vị khách đến từ phương xa.

Mặc một chiếc váy dài, nói những lời buồn nôn, vị nữ sĩ này xem ra có hơi kỳ quái.

Lâm Phức Trăn cẩn thận quan sát người trước mặt.

Trước khi còn chưa chính thức đến với thế giới này, cô đã dùng cách đặc biệt để chung sống mười tháng cùng vị nữ sĩ này.

Chút tâm tư này của cô không tránh được đôi mắt của mẹ.

Bà nhìn cô, nhàn nhạt nói, Lâm Phức Trăn, mẹ già rồi.

Chạm khẽ vào mái tóc bên thái dương cô.

“Mẹ già đến nỗi khi nhìn thấy các bạn nhỏ ở trên đường lại nhớ tới mọt sách nhỏ ngày trước vẫn thích trốn dưới gầm bàn”.

Cô cụp mắt, tựa đầu vào vai mẹ.

“Mẹ không già chút nào cả, cho dù có già thì cũng không sao, sau này con sẽ nuôi mẹ.”

Đi dọc theo bờ biển thật dài, họ đi tới thủy cung.

Dưới sự giới thiệu của nhân viên thủy cung, Lâm Phức Trăn và Lan Tú Cẩm đã xem một bộ phim tài liệu về cuộc di cư vĩ đại của sinh vật biển – “Hành trình của cuộc sống”

Chú cá voi xanh nhỏ vừa mới chào đời là một trong những nhân vật chính trong hành trình sống này. Vừa được bảy tám tháng là chú cá voi xanh nhỏ này đã có khả năng tự tìm kiếm thức ăn một mình. Cá voi xanh nhỏ tự tiềm kiếm thức ăn rời khỏi gia tộc cá voi, rời khỏi mẹ, một mình đi tới vùng biển rộng lớn hơn.

Đây là lần đầu tiên cá voi nhỏ một mình đi xa nhà, dọc đường nó đã thường xuyên ngoái đầu nhìn lại, sau lưng là biển cả mênh mông, không thấy bóng dáng của mẹ đâu, cũng không thấy đám bạn bè ngày xưa từng nô đùa.

Lần này, cá voi xanh nhỏ đã thực sự tin rằng, nó đã mở ra chương đầu tiên trong hành trình sinh mệnh của mình, cũng là phân đoạn phải trải qua để trưởng thành, mẹ đã nói chỉ có dũng cảm tiến lên, đạp giá rẽ sóng mới có thể trở nên mạnh mẽ như mẹ vậy.

Cá voi xanh nhỏ lần đầu chạm trán với một đàn cá mập trong hành trình cuộc đời. Mấy chục con cá mập vây quanh chặn đường nó. Cá voi xanh nhỏ đã thể hiện ra từng kỹ năng đã học được từ gia tộc cá voi nhưng vẫn không thể nào dọa cho đám cá mập bỏ chạy. Cột nước mà nó phun ra như đang gãi ngứa cho đám cá mập.

Cá voi nhỏ mệt bở hơi tai liếc nhìn bầu trời xanh: Mẹ ơi, tạm biệt.

Bầy cá mập tiến về phía cá voi nhỏ, nhưng không một con cá mập nào phát hiện ra rằng bên cạnh chúng có một vật thể ẩn nấp giống như đá ngầm đang di chuyển.

Khi con cá mập đầu tiên chuẩn bị tấn công cá voi nhỏ thì một tiếng “đùng” vang lên, đá ngầm mai phục dưới đáy biển lập tức biến thành một tòa lầu cao vụt lên từ mặt đất. Còn chưa kịp để nó định thần lại thì cột nước khổng lồ đã đổ ập tới tấn công nó.

Tòa lầu cao chót vót dựng thẳng lên trời, đứng thẳng, bay vọt lên rồi nhanh chóng rơi xuống, chia đàn cá mập và cá voi  nhỏ thành hai phe, mặt biển bán kính mấy chục kilomet chao đảo. Đàn cá mập nhận ra bữa ăn ngon của chúng chỉ có thể biến thành bọt nước, chúng đành chán nản bỏ đi.

Hóa ra cá voi mẹ vẫn âm thầm bảo vệ cá voi nhỏ, nó khiến cá voi nhỏ thường ngày luôn thích lười biếng nhận ra rằng đại dương cũng không phải là nơi để cho nó vui đùa.

Khi được mười tháng tuổi, cá voi nhỏ đã đi xa nhà lần thứ hai, lần này nó không quay đầu nhìn lại nữa. Nó ngẩng đầu, vươn mình, quyết chí tiến về phía trước, đạp gió rẽ sóng.

Đây là một đoạn lộ trình dẫn đến sự trưởng thành, chỉ có không ngừng trưởng thành mới có thể khiến mình trở nên mạnh mẽ.

Trên màn hình tivi, đại dương xanh thắm đang ánh lên ánh sáng màu xanh lam, ánh sáng xanh lam hắt lên trên mặt Lan Tú Cẩm, khóe mắt trên khuôn mặt đó ươn ướt.

Thật là, xem một bộ phim tài liệu mà cũng có thể rơi nước mắt.

Xem ra nữ sĩ Lan Tú Cẩm quả thực như bà nói, đã già rồi.

Cô tựa đầu lên vai bà , gọi một tiếng: Mẹ ơi.

“Ừ.” Tiếng trả lời vẫn trước sau như một, bình tĩnh vững vàng.

“Mẹ làm sao vậy?”

“Không có gì.”

“Mẹ, chú Diệp không tệ, không tệ đến mức khiến con phải nghiến răng. Thôi bỏ đi, để Lan Tú Cẩm cho ông ấy.” Cô nói.

Những lời này khiến mẹ nở một nụ cười khẽ

Lâm Phức Trăn còn muốn nói thêm gì nữa, nhưng cô cũng chỉ đành ngậm miệng khi nhận được tiếng suỵt của Lan Tú Cẩm.

Xem ra vị nữ sĩ này đang thẹn thùng.

Trên màn hình, hành trình sự sống vẫn đang tiếp diễn, lần này trở thành những sinh vật ở trên cạn, những sinh vật này khi vừa tới mùa đồng là đã trốn trong hang đánh một giấc khiến Lâm Phức Trăn xem tới buồn ngủ.

Trong mơ màng, cô nghe thấy có tiếng gọi Lâm Phức Trăn.

Cô luôn rất ghét Lan Tú Cẩm gọi cô là Lâm Phức Trăn, vốn không định trả lời, nhưng tiếng gọi đó quá dịu dàng.

“Dạ”.

“Lâm Phức Trân, ” Tiếng gọi dịu dàng, “Trong lòng mẹ, con chính là chú cá voi nhỏ kia, đại dương rộng lớn cuối cùng rồi sẽ thuộc về con. ”

Đúng thật là…

Cô nhắm mắt lại.

Một lúc sau.

“Lâm Phúc Trân, con phải nhớ kỹ lời mẹ nói.”

Thầm thở dài một hơi, cô dùng giọng rất không kiên nhẫn nói, con biết rồi.

Nhưng mà.

Khi cô nói biết rồi ấy, lông mi có hơi ươn ướt.

Mở mắt ra lần nữa, trên màn hình ti vi vẫn còn đang phát “Hành trình của sự sống”, nhìn quanh bốn phía, trong phòng truyền hình cũng chỉ còn lại một mình cô, mẹ đâu rồi?

Nhìn xuống đồng hồ, cũng đã bảy giờ sáng rồi.

Nhân viên làm việc trong phòng truyền hình nói với cô rằng Lan Tú Cẩm đã  rời đi lúc khoảng năm giờ.

“Có lẽ cô đã ngủ quá say, bà ấy không nỡ gọi cô dậy”. Người đó nói với cô như vậy.

Chỉ mong là vậy, Lâm Phức Trăn không có điện thoại di động, lúc rời San Francisco, cô đã không mang theo bất kỳ thiết bị liên lạc điện tử nào, mượn điện thoại của nhân viên làm việc trong phòng truyền hình, nhưng cô không thể nào gọi được vào điện thoại của Lan Tú Cẩm.

Không gọi được vào điện thoại của Lan Tú Cẩm là chuyện thường xảy ra, hoặc là đang ở  trên máy bay, hoặc là đang ở nơi có tín hiệu không tốt, hoặc là bởi vì cuộc hội nghị mà bắt buộc phải tắt điện thoại.

Đôi tàu sẽ xuất phát từ biển Hawai lúc 8 giờ30, bây giờ cô không có thời gian để tiếp tục gọi điện nữa.

Vội vã chạy tới trại đóng quân, phát hiện ——

Thuyền đã không còn, nơi đóng quân đã trống không.

Nhưng mà hành lí của cô lại không thiếu một cái.

Rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì?

Lâm Phức Trăn sững sờ đứng bên ngoài chiếc lều của cô.

Sau lưng truyền đến tiếng bước chân.

Quay đầu lại, một vị nữ sĩ khoảng chừng năm mươi tuổi,  mặc bộ âu phục sẫm màu đang đi về phía cô.

Nữ sĩ mặc bộ vest sẫm màu dừng lại trước mặt cô, đi thẳng vào vấn đề: Tôi đã đợi cô ở đây một lúc rồi.

Nói xong, bà ấy đưa ra tấm danh thiếp.

Nhận tấm danh thiếp, Lâm Phức Trăn nhìn thấy biểu tượng lừng lẫy trên danh thiếp.

Ký hiệu đặc thù của Liên minh đoàn kết Hữu nghị Nhân dân Hoa kiều Toàn cầu, Liên minh Hữu nghị đoàn kết Nhân dân Hoa kiều Toàn cầu gọi tắt là Liên minh dân chủ.

Liên minh Dân chủ là một trong những tổ chức xã hội nhân dân lớn nhất toàn cầu. Nó có lịch sử lâu đời với số lượng thành viên khổng lồ. Từ các tỷ phú nghị viện Quốc hội cho đến những người thất nghiệp thuộc tầng lớp lao động, chỉ cần chỗ nào có người hoa thì chỗ đó có tổ chức Liên minh Dân chủ.

Liên minh Dân chủ dốc sức giữ gìn quyền lợi của người Hoa ở nước ngoài, thúc đây tình hữu nghị, đoàn kết và hòa bình. Nhưng vào mấy năm gần đây thế lực chống Trung Quốc ngày càng lan rộng, Liên Minh dân chủ bắt đầu vùng lên phản kháng, họ đã không ngừng dùng hành động thực tế để đập tan những bịa đặt nhằm bôi nhọ của thế lực chống Trung Quốc, họ tập trung tài chính, trên màn hình ở các trung tâm mua sắm, các quảng trường dùng hình thức phim tại liệu để quảng cáo về hiện trạng hiện tại của Trung Quốc mới được khôi phục, truyền bá truyền thống nhân văn của Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa.

“Tôi là phó chủ tịch của Liên minh Dân chủ.” Người phụ nữ mặc bộ âu phục sẫm màu tự giới thiệu mình.

Phó chủ tịch Liên đoàn Dân chủ, một nhân vật rất nổi tiếng trong cộng đồng người Hoa, bó đuốc ở Thế vận hội Olympic Bắc Kinh năm 2008 đi qua London, Paris đã gặp phải sự đối xử bất công, khi ngọn đuốc Olympic Bắc Kinh đi đến San Francisco, Liên minh Dân chủ đã tổ chức hơn trăm chiếc trực thăng mang theo lá cờ đỏ năm sao đi theo ngọn được Olympic.

Cảnh tượng đó đã khiến người Hoa trên toàn thế giới xem tới rưng rưng nước mắt, có người nói sự kiện ngọn đuốc Olympic ở San Francisco là do một tay vị trước mặt này lên kế hoạch.

Nhân vật khiến cho người ta cảm thấy kính nể, Lâm Phức Trăn đứng thẳng người.

“Ta đã từng gặp mẹ cháu mấy lần, bây giờ ta đứng ở đây cũng là do mẹ cháu nhờ vả”.

Những lời này làm cho trái tim của Lâm Phức Trăn trầm xuống, cô đưa mắt nhìn khu cắm trại trống không.

“Bây giờ cháu phải rời khỏi nơi này với ta”. Người đó nói với cô như vậy.

Váy dài, nước mắt ánh lên ánh sáng màu xanh, Lâm Phức Trăn bất giác lùi lại một bước.

Cô lắc đầu: “Dựa vào đâu mà tôi phải tin bà?”

Vị nữ sĩ bộ trang phục sẫm màu đưa cho Lâm Phức Trăn một tấm thiệp.

Mở tấm thiệp ra, Lâm Phức Trăn nhìn thấy trên tấm thiệp có vẽ một chú cá voi xanh, một góc tấm thiệp có viết: Mọt sách nhỏ, chào buổi sáng.

Đây là nét chữ của Lan Tú Cẩm.

Lâm Phức Trăn đi theo vị nữ sĩ mặc bộ trang phục sẫm màu tới một bãi đậu của máy bay dân dụng, trên đường đi cho dù cô có hỏi thế nào thì vị đó cũng chỉ nhấn mạnh rằng đây là do mẹ sắp xếp.

Bãi đậu của máy bay rộng lớn như thế mà chỉ có một chiếc máy bay dân dụng cỡ nhỏ đậu, người đó nói với cô rằng, họ sẽ lên chiếc máy bay này rời khỏi Hawai.

Vào lúc này, Lâm Phức Trăn mới không còn e dè người trước mặt là một nhân vật danh tiếng lẫy lừng trong giới người Hoa, tay cô chống nạnh: “Tôi nói này thưa ngài, rốt cuộc là chúng ta phải đi đâu? Tại sao Tôi phải đi với bà? Còn nữa, bây giờ mẹ tôi rốt cuộc là đang ở đâu?”

“Nó là của bạn ta”, Vị nữ sĩ chỉ vào chiếc máy bay dân dụng kia, trả lời một một câu không liên quan gì tới câu hỏi của cô. “Bạn ta đã đồng ý đem nó cho chúng ta mượn”.

Chúng ta? Từ khi nào mà Cô và vị nữ sĩ này đã trở thành chúng ta vậy?

“Nhưng bạn ta không cách nào cung cấp phi công cho chúng ta. Vừa hay là ta có người quen đang ở gần đây, cậu ấy có giấy phép bay. Vừa khóe là cậu ấy cũng muốn rời khỏi đây. Chúng tôi có thể để cậu ấy đảm nhận vai trò làm phi công. Đừng lo lắng, đừng thấy cậu ấy còn trẻ như vậy, nhưng cậu ấy đã lập được kỹ lục tổng cộng mười ngàn dặm bay rồi đấy”

Vị nữ sĩ này nói một tràng những lời thật vô ích như vậy chính là không muốn nói cho cô biết Lan Tú Cẩm hiện tại đang ở đâu!

Thở ra một hơi, cô nâng cao âm giọng: “Thưa bà, tôi không có hứng thú với người bạn đã bay được mười ngàn dặm kia của bà, tôi…”

“Cậu ấy tới rồi”. Ngón tay của người đó chỉ về một hướng.

Hawai nằm ở vị trí gần xích đạo, mặt trời mọc, mặt trời lặn ở đây được mệnh danh là ngọn lửa.

Bóng dáng đó ngược sáng đi tới, cao lớn, kiên cường. Sau lưng anh ấy là mặt trời đỏ rực.

Trong ánh chiều tà làm nổi bật lên hình dáng anh ấy, như vị thần Apollo vừa bước xuống từ cỗ xe ngựa vàng óng.

Cô nheo mắt lại, chờ đợi.

Nhưng……

Thật đáng tiếc là anh ấy không có dung mạo anh tuấn của thần Apollo.

Không anh tuấn nhưng cũng không khó coi.

Người đàn ông trước mặt cô khoảng chừng 30 tuổi, dáng người cao to rắn rỏi, kết hợp với ngũ quan góc cạnh rõ ràng, kiểu người này nếu ngồi ở quán bar, giọng nói kiều mị, rồi dùng mấy cái điệu bộ làm ra vẻ uống rượu thì nhất định sẽ thu hút phụ nữ đến bắt chuyện.

Đầu xuân năm mười chín tuổi, còn ba ngày nữa trước sinh nhật lần thứ hai mươi của cô, tại một sân ga không biết tên, Lâm Phức Trăn đã tình cờ gặp được một người đàn ông.

Trên người của người đàn ông này có những đặc điểm sau: Là người thứ một trăm bước qua cửa cảm ứng; Nói cho cô biết ý nghĩa của tuổi hai mươi là đại diện cho việc cô đã chạm tới chiếc hộp có tên là sự ràng buộc; đeo trên vai chiếc ba lô năm 2000 rồi đưa cho cô một đồng xu từ niên đại 2000, rồi nói với cô rằng nếu lần sau cô cầm đồng xu xuất hiện trước mặt anh ấy thì sẽ nói cho cô biết tên của anh ấy.

Còn chưa tới một năm, Lâm Phức Trăn đã lại lần nữa tình cờ gặp được người đàn thứ một trăm bước vào từ của cảm ứng.

Đáng tiếc là đồng xu kia không biết bây giờ đang ở nơi nào rồi.

Sau này, Lâm Phức Trăn nghĩ lại tất cả mọi chuyện, cảm giác rằng mọi thứ dường như được sắp xếp xong xuôi trong lặng lẽ.

Có lẽ, tâm linh có khả năng tiên tri, không phải là khi đó cô ngẫu nhiên tâm huyết dâng trào, mà là tâm linh thúc đẩy, tâm linh thúc đẩy tâm trí, bắt đầu đếm, từ một tới mười, từ mười đến chín mươi chín, người thứ một trăm bước qua cánh cửa cảm ứng đã xuất hiện.

Người thứ một trăm từ cánh của cảm ứng kia đi vào đóng vai trò là một nhân vật cực kỳ quan trọng trong vận mệnh của cô.

Anh ấy vẫn đeo chiếc ba lô được đánh dấu năm 2000, trong chiếc ba lô còn để hai con ngỗng.

Điều này quả là kỳ quái.

“Cậu ấy là một nhà sinh vật học.” Nữ sĩ mặc bộ trang phục sẫm màu nói với cô như vậy.

Vào lúc này, Lâm Phức Trăn không có hứng thú kết giao với nhà sinh vật học này, người đó dường như cũng không nhận ra cô. Ngày đó, anh ấy quả thực đã gọi cô là “Bé cưng”, hiển nhiên đây là kiểu đàn ông suốt ngày đi thả thính ở khắp nơi.

Máy bay dân dụng chứa đầy rau dưa củ quả.

Họ phải dỡ từng thùng rau dưa củ quả kia xuống khỏi máy bay.

Sau khi chuyển tất cả chỗ rau dưa củ quả kia xong, Lâm Phức Trăn đầu đầy mồ hôi tựa dưới gốc cây để hóng gió, vị nữ sĩ kia đang nhận điện thoại, tín hiệu ở đây không được tốt lắm, làm cho bà ấy phải leo lên một mỏm đá để nghe điện thoại.

Nhà sinh vật học kia thì đang bận chăm sóc cho tâm tình của hai con ngỗng của anh ấy, bên cạnh chiếc ba lô du lịch ghi năm 2000 có để một bình đựng nước.

Lúc này, Lâm Phức Trăn đang cực kỳ khát.

Cô liếm môi, ngẩng đầu lên, bầu trời giống như thiêu đốt khiến cho cổ họng cô càng thêm khô khốc.

Cô dứt khoát nhắm nghiền mắt lại.

“Này”.  Một âm thanh rất khẽ.

Cô mở mắt ra, có vật gì đó bay thẳng về phía trước mặt cô, cô theo bản năng đưa tay ra.

Bình nước vừa rồi còn đặt bên cạnh chiếc ba lô thoáng cái đã nằm trong tay Lâm Phức Trăn.

Đương nhiên là cô sẽ không khách sáo.

Liếc nhìn nắp bình, rồi lại nhìn lượng nước, rất rõ ràng, nước này trước đó đã có người uống rồi, còn người uống là người hay là ngỗng thì không biết nữa.

Cô chỉ dùng chung chai nước với Gia Chú.

Không, không phải, là ngài Liên Gia Chú.

Đặt bình nước trở lại chỗ cũ, đi về phía bóng cây.

Phía sau lưng ____

“Bé cưng”.

Shit! Đúng là biết giả bộ mà.

Bước chân cô tiếp tục đi về phía trước——

“Nếm trải uy lực của hộp đen đó chưa?”

Cô dừng bước.

Quay đầu lại.

Đôi mắt đang nhìn cô chăm chú tràn đầy vẻ dịu dàng, giống như ngày đó, anh dựa vào máy bán cà phê, cô ngẩng đầu nhìn anh.

Lòng cô vô cớ dấy lên ý nghĩ: Nhất định là kiếp trước mình đã từng gặp người này rồi.

Có lẽ kiếp trước từng gặp người này, cho nên anh ấy mới trở thành người thứ một trăm đi qua cửa cảm ứng.

Người đàn ông thứ một trăm bước qua cửa cảm ứng đi vào tên là Kha Nhật.

***

Cuối tháng 2, Sophia lái xe đến tỉnh 77 tại Paris để tham dự một đám tang.

Đám tang của bà Rose.

Là bà Rose, cũng là dì Daisy của Lâm Phức Trăn.

 

Hết chương 103!

MM

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *