Editor: Hong Yeens

 

Giữa tháng Hai, Sophia lái xe đến Tỉnh 77 tại Paris để tham dự một đám tang.

Đám tang của bà Rose.

Là bà Rose, cũng là dì Daisy của Lâm Phức Trăn.

Về cô gái Trung Quốc vẫn luôn nhấn mạnh rằng tên mình là Lâm Phức Trăn, đến giờ mỗi khi nhớ tới Sophia vẫn còn đau đầu, ngoài rất nhiều đặc điểm như kiểu ngạo, giảo hoạt, tùy hứng ra thì còn có một điểm nữa là rất biết giả bộ.

Cô gái rất biết giả bộ đó đã khiến Sophia đánh mất chén cơm, đánh mất chén cơm là chuyện nhỏ nhưng rắc rối sau khi đánh mất bát chén cơm mới là chuyện lớn.

Bây giờ, khắp Paris, không, phải là toàn nước Pháp, không có một đơn vị nào thuê cô, không phải là không muốn mà là không dám, bởi vì cô là người đã bị gia tộc Ross sa thải.

Sophia đã đặt vé máy bay đến Argentina, cô ấy chỉ mong có thể tìm được một công việc phù hợp ở đó.

Khi gặp phải trắc trở trong lúc tìm việc khắp nơi thì Sophia cũng đã không ít lần tự oán trách mình, nhưng, tới khi đêm xuống chỉ còn lại một mình, cô ấy đã nghĩ thật kỹ, nếu cho lựa chọn một lần nữa thì cô ấy nghĩ, cô ấy vẫn sẽ bị Lâm Phức Trăn dẫn dắt.

Sophia luôn nhìn thấy bóng dáng Norma trên người cô gái Trung Quốc đó.

Lâm Phức Trăn chỉ biết rằng cô ấy có một em gái đã mất tích, nhưng lại không biết em gái của cô ấy mất tích như thế nào.

Norma là một đứa trẻ rất yếu ớt, vào một buổi hoàng hôn năm mười sáu tuổi, cô bé đã phá nát khu vườn yêu quý nhất của mẹ nuôi, mang theo con búp bê mà con bé yêu quý rồi biến mất không biết tăm hơi. Vài ngày sau, người ta tìm thấy con búp bê bên bờ sông, nhưng Norma thì không thấy tăm hơi đâu, từ đó về sau không ai gặp lại Norma nữa, Norma nhất định là đã không đợi được chị gái đến đón cô bé, không đợi được chị gái cho cô bé một mái nhà ấm áp.

Nếu như Norma còn sống, thì cô bé cũng bằng tuổi Lâm Phức Trăn.

Có lúc, Sophia nhìn cô gái tên Lâm Phức Trăn kia như thể đang đứng bên vách núi, chới với, như thể chỉ một giây sau là sẽ rơi xuống vực sâu vạn trượng, hoặc là từ dưới vực sâu vạn trượng đột nhiên có một đôi tay chìa ra kéo cô gái đó xuống vực sâu vạn trượng, sau đó Lâm Phức Trăn cũng sẽ đột nhiên biến mất không thấy tăm hơi giống như Norma.

Thế là cô ấy đã vô thức đưa tay về phía Lâm Phức Trăn đang đứng bên bờ vực thẳm..

Cuối cùng, là thành ra như bây giờ.

Tin chắc rằng bà Rose thỉnh thoảng cũng sẽ có cảm giác giống như cô ấy: Chỉ cần kéo cô gái đó một cái thôi, cảnh ngộ củ cô gái ấy quá nguy hiểm, mà đáng thương thay cô gái ấy không hề hay biết gì về hoàn cảnh nguy hiểm xung quanh mình, có lẽ, cũng không phải hoàn toàn không biết gì, chỉ là cô bé ấy không muốn tin, cô bé ấy càng muốn tin rằng có một vài thứ xuất phát từ tình yêu.

Cuối cùng, bà Rose đã dùng cách của bà ấy để kéo cô gái ấy lên.

Lựa chọn từ biệt thế giới này vào đêm khuya, chết ở trong hồ bơi mà bà ấy vô cùng yêu thích, dùng cách này để không cho bàn tay kia trở thành thứ kéo Lâm Phức Trăn xuống vách núi.

Bà ấy đã thực hiện cam kết ngày xưa “Đem Mọt sách nhỏ trả lại cho mẹ của cô bé”.

Mà mẹ của Mọt sách nhỏ thì sao?

Mẹ của Mọt sách nhỏ cũng dùng cách của bà ấy để bảo vệ con của mình.

Cuối cùng đã làm được  ——

Trả Lâm Phức Trăn lại cho Lâm Phức Trăn.

Đây là một kiểu tình yêu tiếp sức.

Kiểu tình yêu tiếp sức này đều khởi nguồn từ khi cuốn nhật ký Dora được tiết lộ.

Cuốn nhật ký Dora được tiết lộ đã phát sinh vào đầu tuần thứ ba của tháng 1. Sau khi Nhật ký Dora được tiết lộ thì sau đó đã phát sinh những chuyện tiếp theo: Đầu tháng 2, Lan Tú Cẩm đã bị chính trợ thủ đắc lực của mình là Diệp Vân Chương tố giác vì tội danh tham nhũng mà bị mất chức, hiện tại đang bị hạn chế quyền tự do cá nhân. Vào nửa cuối tháng 2, bà Ross đã chết trong hồ bơi do ông Ross làm riêng cho bà, qua giám định pháp y, bà Ross chết do bị suy tim, làm cho bà Rose chết do suy tim là vì vận động quá sức. Người giúp việc của nhà Rose nói rằng bà chủ đã bơi cả đêm.

Nhưng thật sự là vậy như vậy sao?

Vào ngày cuốn nhật ký Dora được tiết lộ, qua khung cửa sổ, Sophia nhìn thấy hai người phụ nữ ấy ôm nhau khóc.

Trước khi bà Rose mất một ngày, Sophia nhận được điện thoại của bà ấy.

Trong một quán cà phê không bắt mắt lắm, dường như bà Rose đã coi cô thành linh mục, còn bà nghiễm nhiên là một tín đồ đến xưng tội.

Nghe được những chuyện đó từ miệng bà Rose, Sophia cũng không cảm thấy bất ngờ, cô ấy là một trong những học sinh được gia tộc Rose tài trợ, từ lâu Sophia đã biết nhân vật mà mình phải sắm vai, cô ấy biết rõ mục đích mà cô ấy ở bên cạnh Lâm Phức Trăn là gì.

Làm Sophia cảm thấy bất ngờ chính là cái chết của Lan Dora.

Daisy, gia tộc Rose, Lan Dora, Lan Tú Cẩm, Lâm Phức Trăn, những chuyện xảy ra quanh những nhân vật này thật rắc rối, phức tạp. Nếu như đưa những người này vào một câu chuyện, câu chuyện có lẽ nên được kể như thế này:

Trên một hành tinh xanh mang tên Trái đất, có một câu lạc bộ siêu cấp. Câu lạc bộ siêu cấp này do một nhóm tỷ phú thành lập. Nhóm tỷ phú siêu cấp này không chỉ có tiền mà còn cực kỳ thông minh. Quyền lực của bọn họ thậm chí còn vượt qua cả những người đứng đầu một quốc gia.

Nhưng những tỷ phú này không có chút hứng thú nào đối với quyền lực, điều bọn họ cảm thấy hứng thú hơn đó là nền văn minh của hành tinh xanh này có thể vận hành phù hợp theo quyền lợi của bọn họ hay không.

Trong sự đổi dời dài đằng đẵng của thời đại, nhóm các thành viên câu lạc bộ siêu cấp này mới là những vị vua không ngai trên hành tinh xanh này.

Phải mất rất nhiều nỗ lực để làm cho một nền văn minh với bảy tỷ người có thể vận hành theo ý nguyện của bọn họ: Cách thâm nhập vào bất kỳ lĩnh vực nào, dùng bất cứ thủ đoạn tồi tệ nào, tạo ra mâu thuẫn, dẫn dắt dư luận, đổi trắng thay đen, v.v…

Một khi họ cảm giác được có lực cản và đe dọa, thì sẽ phá hủy, với khẩu hiệu tự do, dân chủ để dập tắt .

Thế là đã có “Cuộc cách mạng màu sắc” để khiến thanh niên nhiệt huyết sôi trào, chính phủ mới trong cách mạng màu sắc, thể chế mới xuất hiện, một chính phủ mới, thể chế mới có lợi hơn cho câu lạc bộ siêu cấp phát triển.

Khi vô số người xuống đường để ăn mừng sự ra đời của thể chế mới, thì nhóm thành viên câu lạc bộ siêu cấp này đang nâng chén ăn mừng trên máy bay riêng của mình.

Nhóm thành viên câu lạc bộ siêu cấp này ngoài lập đổ một thể chế của một quốc gia, họ còn làm ra những chuyện gì nữa? Họ phải đề phòng một số quốc gia ngoan cố vùng lên, quốc gia phương đông có lịch sử lâu đời xa xôi đó vẫn luôn là mối họa lớn trong lòng bọn họ, Lan Dora là một trong vô số quân cờ xâm nhập trong tay bọn họ.

Muốn làm tan rã một đại gia đình, chỉ cần cổ động một thành viên trong đại gia đình đứng ra chỉ trích thành viên khác trong đại gia đình, không có gì thuyết phục hơn là người mình chỉ trích mình, mà trong lúc thành viên trong gia đình tranh chấp, chửi rủa cũng làm cho hình tượng của đại gia đình này tổn hại sâu sắc, thậm chí là sụp đổ.

Thế nhưng, người mà bọn họ tốn nhân lực, tốn tâm tư để bồi dưỡng cuối cùng lại không thể chịu được sự lên án của lương tâm, vào trước đêm Lan Dora quyết định nói ra sự thật, bà đã bị ám sát, sau đó, dưới sự dẫn dắt có chủ ý của bọn họ, người phụ nữ Trung Quốc Lan Dora đã trở thành bất hủ, đây là một nhóm thương nhân, bọn họ không làm chuyện mua bán thua lỗ, sở trường của bọn họ là chờ đợi thời cơ.

Cuối cùng, thời cơ đã đến, ánh mắt của bọn họ nhắm vào đứa trẻ ra đời.

Hào quang của người bà, hào quang của mẹ khiến đứa trẻ vừa mới chào đời đã trở thành con rối được chọn của đời tiếp theo, bọn họ đã bắt đầu ra tay để biến đứa trẻ đó trở thành “Vianne”.

Vianne đáng yêu, Vianne hậu đậu, trên người mang rất nhiều hào quang của Vianne, người nước ngoài thích Vianne, người Trung Quốc xem Vianne là niềm tự hào.

Vianne lớn lên theo dự tính của bọn họ, vào thời cơ thích hợp, bọn họ bày xuống một trong vô số những quân cờ đã được mưu tính trước để dẫn dắt những thanh thiếu niên có cùng màu da với Vianne:: Nhìn đi, nếu như bạn có bối cảnh giáo dục như của Vianne, thì bạn cũng có thể trở nên ưu tú như cô ấy.

Một khi thời cơ chín muồi, họ sẽ để Vianne hành động theo ý nguyện của bọn họ: Chẳng hạn như để cô ấy ca ngợi giá trị phương Tây một cách thích hợp.

Những giá trị phương Tây xa hoa lộng lẫy được Vianne nhắc tới tất nhiên sẽ có sức ảnh hưởng cực lớn đến một số du học sinh trẻ cực kỳ tài năng, vì thế làm cho họ ở lại mảnh đất này phát triển.

Để những người trẻ có thiên phú phục vụ cho bọn họ, tạo ra tài nguyên cho bọn họ cũng là một trong những phương châm chiến lược rộng lớn của câu lạc bộ siêu cấp này.

Tất cả đã được sắp xếp xong xuôi, bọn họ không sợ Vianne không nghe lời, trong tay bọn họ có rất nhiều thẻ cược khiến Vianne nghe lời.

Ví dụ như chiếc xe chống đạn trị giá 3 triệu mà gia đình Ivan tặng, cùng với một số khoản tiền được chuyển đến Nhà Dora, chỉ cần họ xử lý một chút, thì những thứ này đều có thể trở thành bằng chứng tham ô của Lan Tú Cẩm.

Ngoài ra còn có Lan Dora, những việc trước kia  Lan Dora đã làm cho bọn họ đủ khiến cho Lan Dora trở thành tội nhân của dân tộc.

Nói cách khác, một khi Vianne bị bọn họ lợi dụng, Vianne cuối cùng cũng sẽ trở thành đối tượng bị dân tộc phỉ nhổ.

Đẩy mạnh kế hoạch này chính là con trưởng của nhà Rose, thực hiện kế hoạch này chính là bà Rose, cũng là dì Daisy của Vianne.

Dì Daisy chẳng qua cũng chỉ là một trong số rất nhiều quân cờ được câu lạc bộ siêu cấp bồi dưỡng.

Lan Tú Cẩm hết lòng với công việc, đã sai ở chỗ quá tin tưởng vào bạn bè, vô tội nhất chính là đứa trẻ chỉ vừa mới chào đời, từ lúc vừa mới chào đời nó đã trở thành một con rối.

Bây giờ, đứa trẻ đó đã 20 tuổi, vào ngày sinh nhật lần thứ 21 của nó, kế hoạch này được khởi động, khi cái tên nước hoa Vianne được phát hành chính là ngày ra mắt của nó.

Nguy hiểm biết bao.

Nhưng trong sự kiện Vianne mà các thành viên của câu lạc bộ siêu cấp gặp đã lên kế hoạch, họ đã đánh giá thấp mối quan hệ giữa con người với con người.

Dưới sự thôi thúc của tình cảm, thế là đã có sự kiện sau đây:

Nhật ký Lan Dora được tiết lộ, Lan Tú Cẩm bị chính trợ thủ đắc lực của của mình tố cáo phải dừng tất cả mọi công việc, bị cấm xuất cảnh, bà Rose chết vì suy tim.

Lan Tú Cẩm đã hy sinh tiền đồ của chính mình để trở thành một tội phạm tham nhũng, đồng thời phá hủy một trong rất nhiều vầng hào quang trên người Lâm Phức Trăn, để biến cô trở thành con gái của một tội phạm tham nhũng, để triệt tiêu sự sùng bái hào quang mà đám tư bản đã dốc sức sắp đặt cho Vianne.

Còn dì Daisy đã buông cánh tay kéo Lâm Phức Trăn xuống vực sâu vạn trượng kia ra, dù sao thì đó cũng là một đứa trẻ có tấm lòng lương thiện, một ngày nào đó cô bé sẽ không chịu nổi áp lực mà bước tới con đường của bà ngoại.

Hai người phụ nữ đó đã dùng hành động của họ để ngăn không cho Lâm Phức Trăn bị trở thành con rối.

Nếu như một người từ khi sinh ra cho đến khi rời khỏi nhân thế đã là đồ chơi trong tay người khác thao túng, vậy thì thật đáng buồn.

May mà Lâm Phức Trăn chỉ mới hai mươi tuổi.

Hai mươi tuổi, vẫn còn trẻ, sau này vẫn còn một chặng đường thật dài phía trước.

Sau này mỗi một giây một phút đều thuộc về riêng Lâm Phức Trăn.

May mà Lâm Phức Trăn không biết về ván cờ bí mật xung quanh cô, ván cờ này còn bảo vệ cả danh tiếng của Lan Dora.

Phía sau Lan Dora còn có một tập đoàn Nhà Dora, thế lực phía sau Nhà Dora là gia tộc Rose, không phải vạn bất đắc dĩ thì đám tư bản sẽ không tự đào mồ chôn mình..

Có điều sự kiện này vẫn còn xảy ra một sự cố nhỏ.

Cô gái tự nhận mình đã lớn vào một buổi sáng sớm đã cầm dao gọt trái cây đâm bị thương Diệp Vân Chương.

Diệp Vân Chương, người đã tố cáo Lan Tú Cẩm tham nhũng.

Tội danh đâm bị thương một cán bộ ngoại giao không phải là nhỏ, ngày đó một người chạy bộ vào buổi sáng cho biết họ đã nhìn thấy một cô gái trẻ cầm con dao gọt trái cây đi vào khu dân cư.

Dựa vào những đặc điểm mà người này mô tả, rất nhiều người đoán rằng người đâm Diệp Vân Chương chính là Lâm Phức Trăn, con gái duy nhất của Lan Tú Cẩm.

Vì nơi Diệp Vân Chương bị đâm là ở Hungary nên tổ chức cảnh sát quốc tế đã tham gia vào vụ án này.

Bác sĩ của nạn bị đâm đã lấy ra sổ khám bệnh, nạn nhân bị chấn động nhẹ do bị kích thích, hiện tại ông ấy không cách nào xác định được hình dáng của kẻ đâm ông ấy, chỉ có đợi máu tụ trong đầu tan đi mới có thể phác họa được hình dạng của hung thủ.

Giờ đây, Vianne từng có rất nhiều hào quang trên người trước kia trong thời gian ngắn ngủi chưa tới một tháng đã trở thành con gái của tội phạm tham nhũng, kẻ tình nghi đâm bị thương cán bộ ngoại giao đang lẩn trốn.

Chọn một người như vậy để nói về giá trị phương Tây, chuyện này không thể nghi ngờ gì cũng là cách tự đào hố chôn mình.

Màn ra mắt nước hoa quy Vianne quy mô lớn do gia tộc Rose lên kế hoạch đã âm thầm bị hủy bỏ, kế hoạch xuất bản trọn bộ “Vianne của chúng ta” vào năm sau đã bị hoãn lại vô thời hạn, rất nhiều hoạt động xung quanh Vianne cũng lần lượt biến mất.

Tin rằng một ngày không xa, hình tượng cô gái với cặp kính cận quê mùa và mái tóc đuôi ngựa cao vút sẽ mờ dần trong mắt của mọi người.

Như vậy cũng tốt, đây cũng là điều mà Lâm Phức Trăn vẫn luôn mong có được.

 

***

Vùng ngoại ô, cuối tháng 2, tràn ngập màu xanh biết.

Hôm nay còn là sinh nhật của Lâm Phức Trăn.

Sophia nhỏ giọng nói.

Lâm Phức Trăn, sinh nhật vui vẻ.

Chỉ mong rằng cô có thể xanh tươi như búp non trên cành đầu xuân, nở ra một mầm sống mới.

Sau buổi sáng khi Diệp Vân Chương bị đâm.

Tất cả những tin tức liên quan tới Lâm Phức Trăn dường như đã biến mất chỉ trong một đêm, điều này làm cho tổ chức cảnh sát quốc tế phụ trách tìm kiếm cô phải kêu trời, giống như cô gái Trung Quốc hai mươi tuổi kia khoác lên mình chiếc áo tàng hình, chơi trò bốc hơi khỏi thế gian với bọn họ.

Tang lễ của bà Rose chiếu theo tập tục của người Do Thái, sau khi người quá cố được yên nghỉ, thì nơi tưởng niệm được lập trong nhà.

Giai đoạn để tang đầu tiên được gọi tắt là Shiwa, kéo dài trong bảy ngày.

Vào ngày cuối cùng của Shiwa, người tiến nào nơi tưởng niệm vẫn còn xếp cả hàng dài, danh tiếng của nhà Rose đủ khiến cho người ta phải lũ lượt kéo tới.

Mãi cho tới ba giờ rưỡi chiều, Sophia mới bước vào nơi tưởng niệm.

Tập tục mai táng của người Do Thái chủ yếu khá đơn giản, nơi tưởng niệm cũng chỉ đặt một số vật dụng của bà Rose khi còn sống: Chiếc khăn choàng mà bà ấy dùng, chiếc xe lăn bà ấy ngồi, quyển sách bà ấy thường đọc, trong những quyển sách này cũng không có quyển “Vianne của chúng ta” mà bà ấy sáng tác.  Tuy nhiên, ở nơi dễ thất tại đó lại có thể thấy được các  loại giải thưởng bơi lội khác nhau mà bà Rose đã giành được khi còn trẻ.

Ông Rose dường như lại thích mọi người nhớ đến vợ của mình là một vận động viên bơi lội giành được rất nhiều vinh quang hơn chứ không phải là một tác giả sách bán chạy.

Vào đêm trước khi bà Rose qua đời, trong quán cà phê đó, bà ấy một chữ cũng không nhắc tới ông Rose, bà Rose nói nhiều nhất chính là về Lâm Phức Trăn.

Bà ấy nói con búp bê Trung Quốc đáng yêu kia đã dùng những ngón tay nhỏ xíu lau đi những giọt nước mắt trên gương mặt khi cô bé khóc vào đêm tối, bà ấy nói vào mùa đông lười ra khỏi giường thì trốn ở trong chăn như một sinh vật nhỏ xù lông, vừa nói vừa khóc.

Bước ra khỏi khu tưởng niệm, Sophia đã nhìn thấy Liên Gia Chú.

Anh mặc một chiếc áo màu đen, dáng vẻ phong trần mệt mỏi, đang cúi đầu nói chuyện với ông Rose.

Vào đêm trước khi Diệp Vân Chương gặp chuyện , Sophia và Lâm Phức Trăn đã có một cuộc trò chuyện, trong điện thoại, Lâm Phức Trăn nói với cô rằng đừng để cho Liên Gia Chú  biết bất cứ điều gì về cô.

Suy cho cùng thì vẫn là lo lắng mà, lo lắng chuyện của cô sẽ kéo anh vào vòng nước xoáy, vào vũng lầy lớn đó.

Có lẽ, cô gái ngốc đó còn đang mừng thầm trong lòng, mừng vì đám cưới bị hủy.

Ngày hôm sau, Sophia lại lần nữa gọi vào số điện thoại kia, số điện thoại đó đã hiển thị là không tồn tại.

Cô ấy nhìn vào chàng trai trẻ đang cúi đầu tới xuất thần. Chỉ trong thời gian mấy tháng ngắn ngủi, theo lời của những người làm truyền thông, chàng thanh niên vừa mới bước qua sinh nhật thứ 21 từ Tiểu Pháp bỗng chốc đã biến thành người tình nước Anh.

Đám cưới hủy bỏ kia cùng với việc anh bị chụp khi ở chung phòng với một nữ thực tập sinh của nhà máy Fragonard suốt 20 tiếng đồng hồ, từng là để tài bị dư luận chỉ trích, trên mạng xuất hiện rất nhiều video đốt bỏ kỷ vật của Vianne và Tiểu Pháp; Một số người tuyên bố đã gửi thư dọa giết cho Liên Gia Chú, mỗi ngày đều có người tới vẽ tranh miễn phí cho xe của Liên Gia Chú. Về hai mươi giờ đồng hồ kia, từ đầu đến cuối Liên Gia Chú đều vẫn giữ im lặng, sự im lặng của người trong cuộc khiến cho sóng gió tiếp tục lan rộng.

Trận sóng gió đó cuối cùng cũng được lắng xuống khi nữ thực tập sinh của Fragonard kia đem tờ giấy chứng nhận trinh tiết công bố với công chúng.

Đó là một mẩu tin đủ để làm cho người ta phải trố mắt kinh ngạc, đặc biệt là người trong cuộc của tin tức này là một cô gái phương Đông gầy gò và nhỏ bé.

Cô gái phương Đông đối mặt với ống kính không chút nao núng, bình tĩnh giải thích: “Tôi và CEO của tập đoàn Liên Thị đã từng hẹn hò trong ba tháng, sau đó trở lại trạng thái bạn bè. Trong thời gian hẹn hò, anh ấy vẫn luôn rất tôn trọng tôi. Về sau, chúng tôi cùng làm từ thiện với nhau. Sự nghiệp, anh Liên là một chàng trai rất chu đáo, giấy giám định mà tôi đã công bố đủ để chứng minh trong thời gian hai mươi tiếng đồng hồ kia chúng tôi chưa tùng xảy ra bất kỳ chuyện gì”.

Cùng với tờ giấy giám định trinh tiết và lời thanh minh, rất nhiều người đã nhớ cô gái phương Đông kia tên là Phương Lục Kiều.

Vài ngày sau, có người để lại lời nhắn trên trang cá nhân của Liên Gia Chú, đề nghị Liên Gia Chú cân nhắc khả năng phát triển trong tương lai với Phương Lục Kiều, lời nhắn này đã được rất nhiều người tán đồng.

Thực tập sinh bình thường và CEO trẻ tuổi, tình tiết phim mà hầu hết mọi người đều thích.

Trong lúc bất ngờ không kịp chuẩn bị, Liên Gia Chú ngẩng đầu lên.

Ánh mắt anh vững vàng nhìn thẳng vào cô ấy.

Tiếc là Sophia chỉ có thể mỉm cười với Liên Gia Chú như một lời chào.

Ở bãi đậu xe, Sophia gặp một người đàn ông trung niên tự xưng là trợ lý của Liên Gia Chú, người đó thay mặt sếp của anh ta bày tỏ muốn nói chuyện với cô ấy một lúc.

Làm bộ như không nghe thấy, Sophia đi về chỗ đậu xe của mình.

Phát hiện chỗ đậu xe trống.

“Ngài Liên nói có thể đưa cô về.” Người nọ nói.

 

Hết chương 104!

MM.

 

Một bình luận cho “Chương 104: Biến mất khỏi thế gian”

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *