Editor: Hong Yeens

Liên Gia Chú không để Sophia đợi quá lâu, khoảng sau mười phút anh đã xuất hiện ở bãi đậu xe.

Anh mỉm cười, chào hỏi, mở cửa xe, một loạt các động tác được Liên Gia Chú làm không khỏi làm người ta phải mãn nhãn.

Xe dừng lại trước bờ sông.

Khoảng 4 giờ rưỡi chiều, ánh mặt trời đầu xuân xuyên qua tầng mây chiếu xuống mặt sông, vô cùng nhạt, tưởng như chỉ ngay giây sau đó nó sẽ bị tầng mây nuốt chửng.

Nhưng trong thời gian mấy tháng ngắn ngủi, những món trang sức pha lê tinh xảo và mong manh trên người Liên Gia Chú như trong tấm áp phích trước đây đã biến mất không còn cái nào nữa, Liên Gia Chú mặc chiếc áo sẫm màu đứng bên bờ sông đã có thêm sự trầm tĩnh sâu xa của một người đàn ông trưởng thành nên có, bàn tay anh thành thục châm thuốc.

Điếu thuốc đã được châm lên nhưng vẫn mãi kẹp trên tay, chấm đỏ đầu điếu thuốc lúc sáng lúc tối, xung quanh  tỏa ra mùi khói thuốc thoang thoảng.

Cuối tháng hai, gió rất lớn, làm điếu thuốc bùng lên quá nhanh khiến Sophia hơi lo lắng rằng chấm đỏ kia giây tiếp theo sẽ làm cho ngón tay của Liên Gia Chú bị thương

Còn Liên Gia Chú thì ngược lại, dường như anh đã quên mất điếu thuốc đang ở trên ngón tay, chỉ chăm chú vào vị cay của điếu thuốc, ánh mắt dừng trên mặt hồ, dường như tâm tư đang chìm vào một thế giới khác.

Sống trên đời này, ai cũng phải trải qua quá trình trưởng thành, lý lẽ này rất dễ hiểu.

Tiểu Họa Mi cũng vậy, Tiểu Pháp cũng vậy.

Điếu thuốc vẫn cháy đến ngón tay của Liên Gia Chú.

Khoảnh khắc ấy dường như đã kéo anh trở về từ một thế giới khác.

Động tác gẩy tàn thuốc cũng rất thành thạo, gẩy tàn thuốc, ném đầu mẩu thuốc xuống hồ.

“Tôi không hút thuốc.” Anh nhàn nhạt nói, dừng một chút, giọng anh nhỏ hơn một chút, trầm hơn một chút, “Cô ấy từng nói, Gia Chú, anh không thể đi trước em, nếu anh mà rời đi trước, một mình em ở  lại trên thế giới này cô đơn lắm.”

Đó quả thực là một cô gái sợ cô đơn, suốt ngày ầm ĩ với mọi người rằng tôi đã lớn nhưng thực ra lại chỉ là một cô bé.

Bây giờ, cô gái nhỏ bé này đang chơi trò trốn tìm với thế giới.

Sana bí mật tiết lộ với cô ấy rằng ngay cả ông Rose cũng không tìm được Lâm Phức Trăn.

“Cô ấy luôn như vậy”.

Sophia đương nhiên biết “Cô ấy” mà Liên Gia Chú đang nói đến là ai, khi ai đó trở thành vết thương trong lòng, thì tên của người đó sẽ vô thức bị giấu đi, khi nhắc tới với người khác thì sẽ thành “cô ấy” hoặc là “anh ấy”.” Đây là một dạng tư duy tự vệ khá khéo léo.

Biểu cảm trên gương mặt của Liên Gia Chú dường như cũng chứng minh cho suy nghĩ này.

Có lẽ cũng chỉ có Lâm Phức Trăn mới có thể khiến cho trên mặt Liên Gia Chú lộ ra biểu cảm phức tạm thế này: Chán ghét; vui sướng; căm hờn; nhớ nhung.

“ ‘Gia Chú, anh không thể đi trước em, nếu như anh mà rời đi trước, một mình em ở lại trên thế giới này cô đơn lắm’. Cô ấy luôn nói những điều tương tự như vậy trước mặt tôi như một lẽ tất nhiên, cô ấy chưa bao giờ che giấu sự ích kỷ của cô ấy, chưa bao giờ từng suy nghĩ, nếu như người rời đi trước là Lâm Phức Trăn thì sao? Nếu như Lâm Phức Trăn rời đi trước, vậy thì người một mình ở lại thế giới này sẽ trở thành Liên Gia Chú”. Lời anh chứa đầy cay đắng, “Cô ấy dựa vào cái gì mà cho rằng Lâm Phức Trăn một mình ở lại thế giới này sẽ cô đơn, còn Liên Gia Chú một mình ở lại thế giới này sẽ không cô đơn? Đây không phải là ích kỷ thì là cái gì?”

Ừm, Cẩn thận nghĩ lại thì những lời Liên Gia Chú nói dường như cũng có lý.

Lại nghĩ kỹ tiếp thì cô gái tên Lâm Phức Trăn kia hình như còn khá ích kỷ, nửa đêm gõ cửa phòng cô ấy, bắt cô ấy mới sáng sớm lái xe hơn một tiếng đồng hồ mang hành lý về.

Nhưng mà nghĩ kỹ lại thì Sophia năm hai mươi tuổi hình như cũng giống như vậy.

Hai mươi tuổi, dễ bốc đồng, cũng lỗ mãng, không biết suy nghĩ cho người khác, lại càng không biết chú ý đến mọi mặt, nhưng đó cũng là một giai đoạn đáng nhớ trong cuộc đời, bộ dáng dở dở ương ương.

“Thế nhưng, điều khiến tôi nghĩ mãi không thông là vì một cô gái tự cho là đúng như vậy lại khiến cho người ta phải ‘Trộm’ một chiếc xe, chặn đường cô ở bãi đậu xe. Hao phí tâm tư như vậy cũng chỉ để hỏi một câu, cô ấy bây giờ có tốt không?” Giọng điệu cay đắng còn có thêm chút đau khổ, trong đau khổ còn chất chứa cả sự khẩn trương .

Lâm Phúc Trăn bây giờ có tốt không?

Đây là điều mà Sophia cũng muốn biết, ánh nắng trên hồ lại nhạt đi một chút.

“Bỏ cô ấy lại một mình ở lễ cưới là lỗi của tôi”. Liên Gia Chú khẽ nói.

Đúng vậy, làm sao lại có thể bỏ một cô gái như vậy một mình trong đám cưới.

Cô gái ấy từng một mình bơi 1.500 mét trên biển trong một đêm gió thổi mạnh cấp mười, chỉ vì: Bây giờ Gia Chú muốn gặp tôi.

Ngốc nghếch biết bao, ngốc tới nỗi cô cũng không đành lòng mà trách cô ấy.

Trong bệnh viện Barcelona, ​​nằm trên giường bệnh, bộ dạng thoi thóp, những người đó miêu tả không ngoa chút nào, dường như chỉ ngay giây tiếp theo sẽ ngã xuống.

Đáng tiếc là, chàng trai mà cô ấy yêu đã không biết rằng từng có một đêm như vậy.

Cô gái hai mươi tuổi có một sự kiêu hãnh rất cố chấp.

“Sophia, chị không thể nói chuyện này với Gia Chú, điều đó rất mất thể diện”.

Thật sự bởi vì sợ mất mặt nên mới không nói sao?

Cô gái ngốc nghếch Lâm Phức Trăn hai mươi tuổi, trái ngược hoàn toàn với sự cảm tính cùng kiêu ngạo, cô ấy mềm mại như cánh hoa.

Không phải bởi vì sợ mất mặt mới không muốn cho anh biết, mà là bởi vì sợ Gia Chú biết được sẽ áy náy nên mới không muốn cho anh biết.

Ánh mặt trời chiếu trên mặt hồ mờ nhạt.

“Sophia, cô cũng đang giận tôi sao?” Liên Gia Chú nhỏ giọng hỏi.

Giọng nói lay động lòng người như vậy, lại kết hợp với khuôn mặt xinh đẹp đủ để trong một thoáng nào đó biến thành một loại ma lực thần kỳ, dưới sự kêu gọi của ma lực thần kỳ mà mà mở miệng nói: Không, tôi không tức giận.

Rồi sau đó.

Lần lượt trả lời từng câu hỏi của anh,chỉ cần anh muốn biết thì cô ấy sẽ nói hết những gì mà mình biết cho anh.

Thật may là, hiện tại cô ấy đã không còn ở độ tuổi hai mươi nữa.

Bỏ tay vào trong túi áo khoác.

“Yann, tôi không biết Lâm Phức Trăn bây giờ đang ở đâu.” Sophia nói.

Im lặng.

Liên Gia Chú châm điếu thuốc thứ hai, vẫn kẹp điếu thuốc giữa ngón tay.

“Nghe nói vào đêm trước khi bà Rose qua đời hai người đã gặp nhau. Bà Rose không nói cho cô biết gì sao?”

“Không có, bà ấy chỉ nói với tôi một vài chuyện về Lâm Phức Trăn khi còn bé”. Sợ Liên Gia Chú không tin, Sophia giơ tay lên, “Tôi thề.”

Khi Liên Gia Chú châm điếu thuốc thứ ba, bàn tay anh hơi run, điếu thuốc đó phải mấy lần mới châm lên được, khi điếu thuốc thứ ba cháy gần hết, Liên Gia Chú hỏi: Tại sao?

“Thật sự chỉ vì con nít rất đáng yêu, váy cưới rất đẹp sao?”

Đám cưới đó có phải vì con nít rất đáng yêu, váy cưới rất đẹp, không thể biết được, có lẽ là đúng cũng có lẽ là không.

Sophia tin rằng chúa sẽ luôn yêu thương những người yêu nhau trên thế gian này, sợ những người yêu nhau sẽ không biết trân trọng duyên phận, sợ những người yêu nhau sẽ phí hoài năm tháng, sợ những người yêu nhau cuối cùng sẽ từ yêu trở thành oán hận, thế là đã dùng một chiếc hộp để đem tình cảm của bọn họ lén giấu vào đó, chờ đợi thời cơ đẹp nhất.

Tới thời cơ tốt nhất chiếc hộp sẽ được mở ra, tình cảm được đặt đặt cẩn thận vào trong hộp đã được trải qua lễ rửa tội của thời gian, tỏa ra ánh sáng màu vàng, nó không còn mong manh vừa chạm vào đã vỡ như lúc mới đặt vào trong hộp nữa.

Những người yêu nhau cuối cùng cũng nhận ra ý nghĩa của chiếc hộp đối với họ, thế là đã có sự quý trọng nhau, bao dung lẫn nhau trong những năm tháng dài đằng đẵng sau này.

Khi tóc đã bạc, họ đã thực hiện lời hứa khi còn trẻ: Chúng tôi thề sẽ bên nhau trọn đời.

Chẳng qua là Chúa chỉ đem giấu chiếc hộp của Tiểu Họa Mi và Tiểu Pháp đi thôi. Cuối cùng một ngày nào đó, Tiểu Họa Mi và Tiểu Pháp sẽ tìm thấy chiếc hộp thuộc về họ.

Ném tàn thuốc xuống hồ, giọng nói mang theo sự cầu khẩn: “Nói cho tôi biết đi, Sophia”.

“Vấn đề này có lẽ anh đợi để Lâm Phức Trăn trả lời”.

“Tôi không tìm được cô ấy”. Lời nói này rất chậm, trong mơ hồ, còn có thể thấy sự đau đớn phát ra tại môi lưỡi, đau đớn khiến các khớp tay của Liên Gia Chú hiện lên gân xanh, “Trước kia, tôi cảm thấy tìm một người thật dễ dàng, bây giờ, tôi mới biết, tôi cũng giống như cô ấy, tôi chỉ là một trong bảy tỷ người, muốn tìm một ai đó trong bảy tỷ người như là mò kim đáy bể”.

Liên Gia Chú cười khổ: “Không biết đây có phải là một loại trừng phạt của tạo hóa dành cho những ai coi thường khả năng của nó hay không.”

Vào lúc này, dường như điều Sophia có thể làm được cũng chỉ là im lặng lắng nghe.

Ánh nắng trên mặt hồ cũng chỉ trong thoáng chốc đã mất tăm, mây đen bao phủ bầu trời, như thể chỉ một giây sau là sẽ có cơn mưa tầm tã trút xuống, dường như Liên Gia Chú cũng không cảm nhận được bất kỳ cái gì về mọi thứ xung quanh. Anh đưa tay phải ra.

Tay phải chậm rãi vươn về phía trước, mò mẫm trong không trung, lực trên đầu ngón tay nhẹ nhàng, tựa như ở trong lòng bàn tay anh là một vật thể sống động, vật thể này có mắt, có mũi, có môi, có tai, có tóc, lúc này đây, tóc không nghe lời mà dính vào trên môi.

Gạt từng sợi tóc đó ra sau tai, mãi cho đến khi khuôn mặt nâng ở trong lòng bàn tay trở nên gọn gàng.

Trong giọng thổ lộ đầy tâm sự của anh còn có một chút thỏa mãn nho nhỏ: “Có đôi khi thói quen thật đáng sợ, mười năm, bên tay phải cô vẫn luôn chỉ có một người, đột nhiên người này biến mất không thấy tăm hơi, nhưng từ đáy lòng lại không nhận ra được điều này, vẫn cứ tiếp tục một số thói quen như hàng ngày, tóc của cô ấy đã mấy ngày rồi chưa gội, phải đẩy cái đầu hôi rình đang tựa trên vai này ra, khi giơ tay lên, lại chỉ chạm được vào không khí. Ly nước của cô ấy đã hết rồi, ấm nước cách cô ấy rất gần nhưng cô ấy lại không muốn động tay làm, chỉ đành hết cách giơ tay lên, vẫn là không khí”.

“Cô vẫn luôn nhắc nhở chính mình rằng Cô ấy đã rời khỏi cô rồi, sau khi phân tích một lượt, rồi cô lại tự nói với chính mình rằng, thực ra đối với cô mà nói thì đây là một chuyện tốt, cô không cần phải làm mấy chuyện lộn xộn đó, cũng không cần phải nghe cô ấy lải nhải không ngừng. Nhưng mà, nhìn vào vị trí bên tay phải, tưởng tượng ra, cô ấy bất ngờ xuất hiện, cong khóe miệng mỉm cười với cô, sau đó … Thực ra … Thực ra, cái đầu hôi rình tựa vào vai cô cũng không phải là chuyện gì kinh khủng lắm, rót cho cô ấy một ly nước, nghe cô ấy oán thán cũng không phải là chuyện nhàm chán lắm”.

“Quan trọng là….., vị trí bên phải của cô đã không còn trống không nữa”. Cánh tay giơ ở giữa không trung chậm rãi thu lại, dừng lại ở vị trí trái tim anh. Anh thủ thỉ kể: “Vị trí đó trống không, một chỗ khác cũng bắt đầu trở nên trống không rồi”.

Sophia đưa mắt liếc nhìn sắc trời, lại tối thêm một chút rồi.

Bây giờ cô phải nhanh chóng rời khỏi đây mới được, cô ấy sợ mình sẽ không kìm được mà nói ra mấy lời không được nói mất, giọng điệu của Liên Gia Chú khiến người ta cảm thấy nặng nề, còn nặng nề hơn sắc trời kia nữa.

Cô ấy còn chưa kịp mở miệng——

“Cô có cho là tôi và cô ấy còn có thể gặp lại không?” Anh hỏi cô ấy.

“Sẽ gặp”. Cô ấy đáp.

Tiểu Họa Mi và Tiểu Pháp quả thực là chàng trai cô gái, là đàn ông phụ nữ xứng đôi nhất trên đời này.

Trước khi rời khỏi bờ sông ấy, Sophia đã hỏi Liên Gia Chú một câu, câu hỏi liên quan tới Phương Lục Kiều.

Liên Gia Chú nói qua tin tức anh mới biết Phương Lục Kiều mở buổi thông báo làm sáng tỏ.

“Hiện tại, tôi còn không có đủ quyền hạn để sa thải bộ phận PR, đôi khi, nếu muốn có được một vài thứ, thì phải chấp nhận mất đi một vài thứ khác”. Liên Gia Chú còn nói.

Ý tứ đã quá rõ ràng, Phương Lục Kiều nhất định là đã ở dưới sự khuyến khích của bộ phận PR của Liên Thị mới có buổi làm sáng tỏ  kia.

Chỉ cần những người đó nói với cô ta rằng đám cưới không tìm thấy chú rể là bởi vì sau khi thấy vụ bắt giữ con tin ở tiệm ăn Trung Quốc nên đã rời đi, lời này cũng đủ khiến một cô gái trẻ liều mình không màng tới sống chết.

Lúc cô ấy rời đi, Liên Gia Chú vẫn đứng ở bên bờ sông.

Còn về Lâm Phức Trăn ——

“Cô ấy chỉ đang chơi trò trốn tìm với chúng ta thôi”. “Cô ấy chỉ đang chơi trò chơi trốn tìm”. Hai người không hẹn mà cùng nói.

Không phải cuối tuần, vào mùa du lịch ế ẩm, thời tiết ban đêm lạnh lẽo, đường phố ít người qua.

Khi chiếc xe rẽ qua con phố, xa xa Liên Gia Chú nhìn thấy một cô gái mặc chiếc váy dài màu đỏ đứng cạnh đài phun nước.

Ánh đèn đêm làm nổi bật lên chiếc váy đỏ trông vô cùng bắt mắt, dáng người cô gái thướt tha.

Tốc độ xe chậm lại , thu hút Liên Gia Chú không phải là dáng người thướt tha của cô gái, mà là chiếc váy dài màu đỏ kia, một số hình ảnh như gần như xa, trong mơ hồ, có ai đó cũng từng mặc chiếc váy dài màu đỏ giống như vậy như ẩn như hiện trước mặt anh. Ngày đó trên quảng trường cũng không một bóng người.

Cô gái mặc chiếc váy dài màu đỏ đứng bên mép đài phun nước, dang hai tay làm động tác như đang bay, mỗi một bước đều đi lảo đảo, khi thấy chỉ giây tiếp theo sẽ rơi vào trong đài phun nước.

Càng lúc càng gần đài phun nước, cô gái váy đỏ cũng càng lúc càng gần, anh giảm tốc độ, giảm tốc độ xe, cô gái quay lưng về phía anh, một mái tóc dài vừa đen vừa bóng mượt.

Lại tiếp tục giảm tốc độ xe, một cơn gió thổi qua, thổi mái tóc dài của cô gái tung bay, gió thổi vào làm trong làn váy khiến cho cô gái trông như sắp đổ vào đài phun nước.

Paris vào cuối tháng 2 rất lạnh, không ai đỡ lấy cô gái.

Lại có cơn gió thổi qua, người cô gái lung lay chao đảo.

Anh vội vàng dừng xe lại.

Mở cửa xe ra, quảng trường gần với công viên Luxembourg, vừa mở cửa xe, hương hoa xông thẳng vào mũi.

Theo mùi hương hoa, anh bước từng bước đi về phía quảng trường.

Cô gái vẫn đang đi bên mép đài phun nước, bước từng bước lại từng bước, bước đi rất chăm chú, bởi vì chăm chú nên lại càng có vẻ như cô độc, không ai đi tới nắm tay cô ấy.

Liên Gia Chú bước từng bước đi về phía đài phun nước, bước chân của anh càng lúc càng khẽ, chỉ sợ bước mạnh chân sẽ khiến cô gái đang cất bước trên đài phun nước bị dọa sợ, không cẩn thận bước hụt ngã xuống hồ nước, cũng sợ…

Bước mạnh chân, cô gái sẽ biến mất không còn nữa.

Cô gái khoảng chừng mười sáu, mười bảy tuổi.

Khi Lâm Phức Trăn mười sáu, mười bảy tuổi, cô cũng để mái tóc dài gần bằng cô gái , Lâm Phức Trăn cũng từng mặc một chiếc váy dài màu đỏ như vậy, vào một đêm như vậy đứng trên mép đài phun nước, người lảo đảo bước đi, cô vừa đi vừa nói: Gia Chú, anh nói …

Một cơn gió thổi qua, thổi bay giọng nói của Lâm Phức Trăn.

“Gia Chú, anh nói…”

Gia Chú, anh nói… Lâm Phức Trăn bảo Gia Chú nói cái gì vậy?

Liên Gia Chú dừng bước lại cách mép đài phun nước khoảng chừng nửa bước, anh đưa tay ra, đầu ngón tay cách bàn tay cô gái một tấc, Liên Gia Chú bước từng bước đi theo phía sau cô gái.

Như vậy thì trước khi cô gái rơi xuống đài phun nước là anh có thể kéo cô ấy lại.

Đài phun nước có hình bầu dục, cô gái đi vòng quanh đài phun nước một vòng, anh cũng đi theo phía sau cô gái một vòng.

Dừng lại ở điểm ban đầu, cô gái ngước nhìn lên bầu trời đầy sao.

Liên Gia Chú dừng lại, cũng ngước nhìn lên bầu trời đầy sao theo cô gái.

Mái tóc dài tung bay trong gió đêm, cô gái  thì thầm nói với bầu trời đầy sao.

Gió lớn nên anh không nghe nghe được cô gái đang nói cái gì.

Thế là, anh đã cất tiếng hỏi.

Giọng nói của anh dường như đã đánh động tới cô gái, cô gái quay đầu lại.

Cô gái có khuôn mặt như đã từng quen biết, cô gái không quan tâm tới người đang đứng cách cô ấy nửa bước chân, ánh mắt nhìn về một nơi nào đó.

Theo ánh mắt của cô gái, Liên Gia Chú nhìn thấy——

Liên Gia Chú mười sáu mười bảy tuổi đang đứng trên bãi cỏ cách đài phun nước ba mét.

Rõ ràng là khi Lâm Phức Trăn mười sáu mười bảy tuổi đứng trên mép đài phun nước. Mười bảy tuổi, thời gian ngày ấy như bức tranh phản chiếu trên mặt sông, anh đứng bên bờ sông ngắm nhìn.

Lâm Phức Trăn mười sáu mười bảy tuổi hỏi Liên Gia Chú mười sáu mười bảy tuổi: Gia Chú, anh nói xem, là chiếc váy đỏ của em đẹp, hay chiếc váy đỏ của Rebecca đẹp.

Nếu như lúc đó Liên Gia Chú đang đứng trên bãi cỏ chịu tới gần hơn một chút, thì sẽ có thể nhìn thấy cô đã lạnh tới mức hai hàm răng đang run cầm cập đánh vào nhau.

Trời lạnh như vậy mà mặc chiếc váy mỏng như thế.

Anh chậm rãi đưa tay ra, muốn chạm vào khuôn mặt đang phản chiếu trên mặt sông ——

“Ầm” một tiếng, đài phun nước bắn ra tia nước bảy màu, tia nước bắn tung tóe, lập tức bỗng giống như cơn mưa cầu vồng trong đêm.

Giọt mưa cầu vồng cuối cùng biến mất trên mặt nước.

Xung quanh trở lại vẻ yên tĩnh lúc trước.

Lâm Phức Trăn mặc chiếc váy dài màu đỏ cũng đồng thời biến mất cùng với Liên Gia Chú đang đứng trên bãi cỏ.

Liên Gia Chú sờ lên khóe mắt.

Tiểu Họa Mi, đó chỉ là những giọt nước từ đài phun nước.

Đợi đến khi gió đêm hong khô vệt ươn ướt nơi khóe mắt.

Tiểu Họa Mi, xin lỗi, lúc đó đã không đi tới nắm tay em, cũng đã không nói cho em biết ai là người mặc chiếc váy đỏ đẹp hơn, đó là bởi vì anh không thể nhớ được Rebecca đã mặc chiếc váy đỏ trông như thế nào, mặc dù, anh đã từng khen chiếc váy đỏ của Rebecca đẹp.

Em xem, ở một vài mặt nào đó, trí nhớ của anh vẫn luôn rất tệ, người ta nói đây là tật chung của những người ích kỷ.

Tiểu Họa Mi, vào giờ khắc này, anh biết thời gian đang trôi qua thì gọi là nhớ nhung.

Nhưng mà, Tiểu Họa Mi,là em lựa chọn buông tay trước, em đi rồi, anh không có lý do gì lại cứ ở yên tại chỗ.

Tin rằng, theo thời gian trôi qua, cái gọi là nỗi nhớ nhung sẽ dần vơi đi.

Bởi vì lương tâm của người ích kỷ không có kéo dài.

Tiểu Họa Mi, sắp đến nửa đêm.

Vào giây cuối cùng khi đến nửa đêm ——

Tiểu Họa Mi, sinh nhật vui vẻ.

 

***

Đầu tháng 3, khoảng 11giờ rưỡi đêm, Nancy tham gia xong tiệc mừng sinh nhật của bạn trên mạng đang trên đường trở về, chú Cohen nói rằng cô ấy nhất định phải về trước 12 giờ.

Cách cửa sau khoảng mười mấy bước, Nancy nghe thấy có người gọi tên của cô ấy.

Theo hướng của giọng nói, Nancy nhìn thấy bóng đen phía sau cây xương rồng lớn, bóng đen chỉ lộ ra nửa người, mặc quần áo màu đen.

Ngẫm nghĩ một lúc, Nancy tiến một bước về phía cây xương rồng lớn, mở điện thoại lên, chiếu màn hình điện thoại về phía cái bóng đen đó.

Bóng đen không né tránh, từ từ kéo mũ khoác xuống, một gương mặt hiện ra trước mặt Nancy.

Khi thấy rõ khuôn mặt đó, Nancy che miệng lại.

 

***

Trong lúc mơ màng, Liên Chiêu Thành bị một tiếng “Ông nội” đánh thức, trước khi mắt chưa kịp ra, trong đầu đã nhớ lại trước, chàng trai gọi ông là “Ông nội” vô cùng đẹp.

Chàng trai đẹp? Người đàn ông mặc chiếc áo choàng trắng luôn nói với ông rằng để nhận biết một thứ chỉ cần nhớ một đặc điểm, quả thực, cách này rất hiệu quả, bật đèn thì là buổi tối, không bật đèn thì là ban ngày. Chàng trai đẹp là….

Chàng trai đẹp là Gia Chú. Gia Chú là ai?

Gia Chú là đứa trẻ nhỏ nhất trong nhà, là chàng trai đẹp gọi ông là “Ông nội”.

Sau khi xác nhận thông tin này, lúc này Liên Chiêu Thành mới mở mắt ra.

Có một người đứng trước giường ông.

Không phải Gia Chú?

Không phải Gia Chú vậy tại sao lại gọi ông là ông nội.

Đứng trước giường ông là một cô bé, cô bé nhìn qua thì thấy có hơi quen.

Chưa chờ ông hỏi cô gái đó là ai.

“Ông nội, con là cháu ngoại của Lan Dora.”

Lan… Lan Dora.

Dường như Liên Chiêu Thành đã từ từ bước ra khỏi một giấc mơ.

Điệu Valse, đẩy cánh cửa kia ra, ánh mắt liền thấy ngay cô ấy, những cô gái khác đang khoe sự xinh đẹp của họ, chỉ có mình cô ấy ngồi yên ở đó, mặc bộ lễ phục màu đen. Bạn của ông nói, lẫn trong rất nhiều váy áo lộng lẫy, cô ấy nhìn giống như một góa phụ nhỏ.

Cô ấy mặc bộ lễ phục màu đen tên là …

Tên là Lan Dora.

Trong thoáng chốc, thế sự xoay vần.

Cô gái đeo cặp kính dáng quê mùa được Gia Chú nắm tay kéo tới.

“Ông nội, cô ấy là Lâm Phức Trăn.”

Lan Dora có một cháu gái tên Lâm Phức Trăn.

 

Hết chương 105!

MM.

Một bình luận cho “Chương 105: Biến mất khỏi thế gian”

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *