Editor: Hong Yeens

 

Không hề báo trước, Liên Chiêu Thành mở mắt ra.

Đôi mắt bắt đầu tìm kiếm trong phòng, cuối cùng, ánh mắt dừng lại ở ngăn kéo tủ đầu giường, giống như đêm qua ông cũng đã làm chuyện như vậy, nửa đêm tỉnh dậy, ánh mắt tìm kiếm trong phòng, cuối cùng, là nhìn chằm chằm vào ngăn kéo của tủ đầu giường.

Trong mơ hồ Liên Chiêu Thành đã nghe thấy giọng của một cô gái trẻ, cũng là vào ban đêm như thế này, cô gái trẻ đã khóc rất bi thương, như thể cô ấy là người duy nhất còn lại trên thế giới này vậy,  cô gái trẻ nói trong lòng cô bé rất khó chịu, cô bé nói cô ấy chỉ có thể dùng cách như thế này để tới nhìn dì Daisy.

Cuối cùng, đưa cho ông một món đồ, nói “Ông nội, đưa nó cho Gia Chú.” Nói “Ông nội, nhớ đưa nó cho Gia Chú.”

Cô gái khóc quá bi thương, vì vậy ông đã đồng ý với cô bé.

Tiếng khóc của cô gái lúc nữa đêm đã làm cho Liên Chiêu Thành bị tỉnh dậy khỏi trong mơ, ông nghĩ đến chuyện đã hứa với cô gái.

Nhất định là ông chưa làm xong việc mà cô gái giao cho ông thế nên trong giấc mơ cô gái mới khóc mãi không ngừng.

Ông đã hứa với cô gái rằng ông sẽ đưa một vật cho Gia Chú, nhưng ông lại quên mất đã để vật đó ở đâu rồi, Liên Chiêu Thành nhìn chằm chằm vào ngăn kéo tủ đầu giường nghĩ.

Một lúc sau ông mới nhớ ra là ông đã cất đồ mà cô gái đưa cho vào ngăn kéo.

Mở ngăn kéo ra, Liên Chiêu Thành nhìn thấy một quyển nhật ký, bên cạnh quyển nhật ký là một chiếc hộp nhỏ.

Quyển nhật ký là do cô gái đưa cho ông, nghe nói trước đây ông đã từng xin cô gái, còn chiếc hộp nhỏ là đồ mà cô gái đưa cho Gia Chú.

Lấy quyển nhật ký và chiếc hộp nhỏ ra.

Liên Chiêu Thành mở cửa phòng sách, dưới ánh đèn, đặt chiếc hộp nhỏ sang một bên, mở quyển nhật ký ra.

Nhưng, ông đã không còn nhận ra những chữ ở trên quyển nhật ký, rõ ràng ông nhớ rõ ngày cô gái xuất hiện, khi đọc xong quyển nhật ký ông đã rơi nước mắt.

Bây giờ, một chữ cũng không nhận ra.

Ông thở dài, ánh mắt dừng trên chiếc hộp nhỏ đang đặt bên cạnh.

Chiếc hộp đó…

Chiếc hộp mà ở trong mơ cô gái đã rất thương tâm muốn đưa nó cho Gia Chú.

Đúng rồi, trước đó không lâu, Gia Chú mới vừa rời khỏi phòng ông.

Ông phải ở đây đợi Gia Chú, sau đó đưa chiếc hộp nhỏ cho Gia Chú .

Bàn tay Liên Chiêu Thành nắm thật chặt chiếc hộp nhỏ.

Xử lý xong tất cả các công việc thì đã là một giờ sáng, cuối tuần nếu đúng vào dịp làm việc ở London, thì Liên Gia Chú đều sẽ tranh thủ thời gian trở về Eze, đầu tháng trước Liên Chiêu Thành đã được chuyển từ Luân Đôn đến Eze.

Để tiện chăm sóc Liên Chiêu Thành, Liên Gia Chú đã rời khỏi tòa nhà hình trụ và sống cùng với Liên Chiêu Thành ở tầng trệt, anh vừa rời đi thì tòa nhà hình trụ trống không, mỗi lần lái xe đi thì anh đều đặc biệt căn dặn Cohen, mỗi ngày phải cho người giúp việc phải dọn dẹp từng căn phòng trong tòa nhà hình trụ.

Đóng cửa phòng sách lại, Liên Gia Chú  nhìn thấy ánh sáng phát ra từ thư phòng của Liên Chiêu Thành, bác sĩ nói với anh rằng mấy ngày nay tâm trạng của ông nội không ổn định lắm.

Cửa phòng sách hơi hé mở, ông nội đang ngồi trên bàn đọc sách ngủ gật.

Khi đến gần, Liên Gia Chú nhìn thấy quyển nhật ký ở trên bàn, mở quyển nhật ký ra, nét chữ trên giấy rất đẹp.

Khi đọc mấy dòng thì Liên Gia Chú đã biết những nét chữ xinh đẹp này là của ai.

Nhật ký của Landora, đây cũng là người mà ông nội ngày đêm mong nhớ, có lẽ Liên Gia Chú muốn thông qua quyển nhật ký của Lan dora để tìm hiểu xem ông có một vị trí nhỏ nào trong lòng Lan Dora hay không.

Bây giờ, cuối cùng ông nội cũng đã đạt được tâm nguyện, còn về việc ông nội có chiếm được vị trí nhất định trong lòng Landora hay không, đó không phải là điều anh quan tâm.

Anh đóng quyển nhật ký lại, lên tiếng gọi ông nội.

Liên Chiêu Thành từ từ mở mắt ra, nhìn anh chăm chú.

“Ông nội.” Liên Gia Chú thầm thở dài.

Chắc là ông nội lại quên anh mất rồi.

Nhưng lần này dường như anh đã đoán sai.

“Gia Chú.” Liên Chiêu Thành lên tiếng đáp lại.

Thật không tệ, anh xoa đầu Liên Gia Thành như khen ngợi, ông nội càng ngày càng giống một đứa trẻ, mỗi lần anh xoa đầu ông thì ông luôn thể hiện sự vui sướng như một đứa trẻ được ăn kẹo.

Ông vẫn cứ nhìn anh, bàn tay đang cuộn lại thành nắm đấm chậm rãi đưa về phía anh, rồi từ từ mở bàn tay ra.

Một chiếc hộp có kích thước bằng bao diêm nằm trong lòng bàn tay của Liên Chiêu Thành.

“Ông …”

“Cô gái đeo kính.”

Cô gái đeo kính? Liên Gia Chú theo bản năng dựng thẳng lưng lên.

“Cô gái đeo kính…” Vẻ mặt ông tỏ ra rất khó nhọc, “Cô gái đeo kính… Cô gái đeo kính đang khóc, sau đó… khóc, khóc nói ông nội, đưa cho Gia Chú.”

Sống lưng anh dựng thẳng.

“Khóc nói… nhớ đưa cho Gia Chú.”

Cánh máy bay trực thăng kêu ầm ầm, bắt đầu một vòng lặp tuần hoàn vô tận mới, cánh đồng yên tĩnh gần như hoang vu đã bị phá vỡ.

Anh hỏi, ông nội chuyện này là từ khi nào.

Không có phản hồi.

Khi nhìn lại thì ông nội đã ngủ thiếp đi rồi, khóe miệng ông cong lên cứ như đã giải quyết xong nỗi băn khoăn trong lòng, chiếc hộp có kích thước bằng bao diêm rơi xuống đất.

Cô gái đeo kính, Gia Chú.

Trong thế giới của anh, chỉ có một người phù hợp với hai điều này.

Lâm Phức Trăn, không phải rất ngầu sao?

không phải đang chơi trò chơi trốn tìm với thế giới này sao?

Tổ chức cảnh sát quốc tế hết lần này tới lần khác sử dụng một từ như thế này mỗi khi nhắc tới cô gái Trung Quốc tên Lâm Phức Trăn – bốc hơi khỏi thế gian.

Không có bất kỳ ghi chép nào về việc xuất nhập cảnh, các ngân hàng lớn đều lực bất tòng tâm, các bảng giám sát ở các nhà ga, khách sạn, nhà nghỉ, khu mua sắm đều đã bị lật tung mọi ngóc ngách, dùng phương pháp như mò kim đáy bể cũng vô dụng.

Bốc hơi khỏi thế gian?

Chơi trò bốc hơi khỏi thế gian với tổ chức cảnh sát hình sự quốc tế là chuyện vô cùng ghê gớm.

Liên Gia Chú chậm rãi cầm chiếc hộp nhỏ lên.

Chiếc hộp nhỏ được làm bằng nhựa sẫm màu, anh lắc lắc chiếc hộp, lắng tai nghe, đồ vật bên trong chiếc hộp phát ra tiếng kêu lách cách theo động tác lắc tay của anh.

Rốt cuộc là đồ vật như thế nào mà lại khiến Lâm Phức Trăn khóc lóc kêu ông nội phải nhớ kỹ: Nhất định phải nhớ đưa cho Gia Chú.

Lâm Phức Trăn, là tự em đã lựa chọn rời đi.

Mở chiếc hộp ra.

USB ?

Món đồ chơi này lập tức làm cho Liên Gia Chú  nghĩ đến một thứ tương tự như tấm ảnh vậy đó. Không phải là Lâm Phức Trăn sẽ cho ảnh gợi cảm của cô vào đó chứ? Cũng không thể trách anh nghĩ theo hướng đó được, không phải là Liên Gia Chú chưa từng nhận thứ này từ Lâm Phức Trăn.

Lúc trước cô cũng đã chơi trò này với anh rồi, giữa đêm hôm khuya khoắt bảo người mang đến cho anh, trong điện thoại cô còn vô cùng thần bí, lúc đó anh suýt chút nữa cho rằng Lâm Phức Trăn đã chụp được chân tướng sự việc khó tin nào đó, chẳng hạn như bằng chứng của nhân vật lớn cỡ cấp bậc tổng thống hẹn hò với tình nhân.

Kết quả là quá trình cô cởi quần áo, đã khiến anh nửa đêm phải chạy vào nhà vệ sinh, làm cho anh cả đêm không thể nào ngủ được. Hậu quả là ngày hôm sau anh tình hình biểu diễn của anh bị vấp vô số lỗi, mà cô thì lại ngồi dưới sân khấu nhìn anh bị mất mặt.

Lại là USB?

Anh bật cười.

Lần này, Lâm Phức Trăn muốn dùng ảnh gợi cảm để gợi lại tình cảm trước kia của họ, background của bức ảnh gợi cảm để lại một số manh mối liên quan tới cô, để anh lần theo manh mối đi tìm cô,  sau đó nũng nịu đưa ra yêu cầu giúp đỡ cô.

Cuộc sống của Lâm Phức Trăn bây giờ không dễ chịu gì, chuyện này chỉ cần dùng ngón chân là có thể đoán ra được.

Nói dễ nghe một chút thì Lan Cẩm Tú đã bị đóng băng tài sản, hạn chế xuất cảnh. Nói khó nghe một chút thì là bây giờ Lan Cẩm Tú  đã bị mất tự do cá nhân. Về mối quan hệ của Lan Cẩm Tú ở nước ngoài, chắc hẳn là một ngày ba bữa đều sẽ có người “làm thay”.

Bây giờ Lâm Phức Trăn lại còn là nghi phạm quan trọng trong vụ đâm bị thương quan chức ngoại giao.

Cuộc sống chắc là khó khăn lắm đây, vậy cho nên cô mới nghĩ ngay đến vị hôn phu cũ của cô.

Bỗng chốc tiếng ầm ầm của chiếc trực thăng biến mất.

Rốt cuộc là anh có muốn xem hay không? Nói cách khác, rốt cuộc là anh có muốn đưa tay ra giúp hay không? Nếu như biểu hiện của Lâm Phức Trăn đủ đáng yêu thì … chắc là sẽ, dù sao thì dáng người của Lâm Phức Trăn cũng không tệ.

Liên Gia Chú nở nụ cười.

Kết nối USB, lập tức xuất hiện ra là cảnh biển đen kịt trên màn hình LCD 32 inch, bãi biển hiện ra là hình dáng trăng lưỡi liềm, sóng biển liên tục vỗ vào bờ cát chứng tỏ gió biển rất mạnh, gió biển ít nhất cũng phải trên cấp mười.

Chất lượng hình ảnh kém, ống kính thỉnh thoảng còn bị rung, đây chắc hẳn là một đoạn được cắt từ video giám sát xuống.

Bãi biển hình lưỡi liềm không một bóng người, ống kính bất động cũng phải kéo dài gần ba phút, đây chính là thứ Lâm Phức Trăn muốn cho anh xem sao?

Thủy triều dâng lên, gió càng lúc càng lớn, hình ảnh rung lắc cũng ngày càng mạnh, điều này khiến cho Liên Gia Chú cảm thấy đau đầu, anh đã làm việc gần 150 phút đồng hồ.

Nhưng Lâm Phức Trăn đã khóc sướt mướt bảo ông nội nhớ phải đưa nó cho anh, vậy nên anh chỉ có thể tập trung tinh thần.

Kiến trúc xung quanh trong video giám sát trông hơi quen mắt, sau khi nhận dạng, Liên Gia Chú đã nhận ra bãi biển này nằm gần bến tàu tư nhân của hoàng thất Monaco.

Dần dần Liên Gia Chú bị một điểm trắng trên bờ biển phía xa thu hút, điểm trắng đó từ khi vừa mở màn hình lên đã ở đó, thoạt nhìn, anh ấy còn tưởng rằng đó là xác cá chết, trong bốn phút đầu nó đã nằm thẳng đơ ở đó rồi.

Vào phút thứ năm, nó bắt đầu cử động.

Ở phút thứ tám, nó thậm chí còn đứng dậy.

Không, không, đã không phải là “nó” nữa rồi,  phải dùng là cô ấy hoặc anh ấy để diễn tả, rõ ràng, đó là một người.

Trong đêm tối đen như vậy, xuất hiện ở trên bờ biển thì phải có tới 80% là khách trốn tàu, hàng năm luôn có một số người vò để có cuộc sống tốt đẹp hơn mà như vậy, ỷ vào chuyện mình có kỹ năng bơi vô cùng tốt mà không tiếc mạng đặt mình tình thế nguy hiểm.

Ngốc thật, cũng không chọn ngày, gió biển cấp mười, chỉ cần sơ sẩy một chút thôi là sẽ chôn thây nơi đáy biển trở thành mồi cho bầy cá.

Nhìn thấy đốm trắng nhỏ loạng choạng đi trên bờ biển, Liên Gia Chú khoanh tay, nhún vai.

Điểm trắng nhỏ đang tiến lại gần ống kính máy quay, gió cấp mười khiến cho bước đi của anh ta hoặc cô ta vô cùng khó khăn, trận gió đó thổi tới làm video giám sát bị rung lắc dữ dội, điểm trắng nhỏ kia thậm chí còn xiêu vẹo dữ dội hơn cả video giám sát.

Trong gió, vệt trắng nhỏ đó khó nhọc tiến sát gần bờ biển, tiến lại gần, từ từ tiến lại gần.

Dần dần, vệt trắng nhỏ đó trở nên rõ nét, bóng người mỏng manh, lại tiến lại gần hơn chút nữa, lộ ra mái tóc dài buông xõa trước ngực.

Khách trốn tàu là một một cô gái trẻ có mái tóc dài.

Tuy rằng cô gái trẻ tóc dài bước đi loạng choạng, nhưng có vài điểm đặc trưng khiến Liên Gia Chú cảm thấy quen mắt, cực kì quen mắt, quen mắt tới mức đủ khiến cho anh phải hãi hùng khiếp vía, lưng anh rời khỏi bàn làm việc, nghiêng người về phía trước ——

Một tiếng nổ “Đùng!”, ở một nơi nào đó trong trái tim anh dường như bỗng nhiên bị đạp mạnh một cái.

Sẽ không, sẽ không, không thể nào là Lâm Phức Trăn.

Lâm Phức Trăn là ai chứ, Lâm Phức Trăn chính là một nhân vật giống như công chúa nhỏ.

Không, không đúng, bây giờ Lâm Phức Trăn không phải là công chúa nhỏ nữa rồi, Lâm Phức Trăn bây giờ khá là xui xẻo.

Có lẽ……

Có lẽ Lâm Phức Trăn đã dùng cách như vậy để xuất hiện, sau đó đem cuốn nhật ký Dora cùng với USB đưa cho ông nội.

Mắt anh nhìn trừng trừng vào màn hình.

Ánh mắt nhìn về phía trên góc bên trái.

Dừng lại–

Thời gian ngày tháng trên camera giám sát ở phía trên góc bên trái làm cho Liên Gia Chú  phải thở ra một hơi thật nhẹ nhõm, đây là chuyện đã xảy ra vào tháng 12 năm ngoái.

Tháng mười hai năm ngoái Lâm Phức Trăn vẫn còn là công chúa nhỏ.

Đó chỉ là hình ảnh của khách trốn tàu trông khá giống với Lâm Phức Trăn mà thôi.

Trong lòng bình tĩnh lại, lông mày dãn ra, ánh mắt trở lại vẻ thản nhiên như trước.

Bóng người mỏng manh đó lại đến gần hơn một chút, cô ấy mặc một chiếc áo khoác có mũ, mũ của áo khoác đã được kéo lên trên đầu, từ đầu đến cuối cô ta đều cúi đầu.

Bởi vì từ đầu đến cuối đều cúi đầu làm cho màn hình giám sát vẫn không thể quay được mặt cô ấy.

Cuối cùng, cô ấy đã đi lên trên bờ.

Đứng trên bờ kè, dường như cô ấy đang suy nghĩ về điều gì đó.

Khi bóng người đó đứng trên bờ kè, ánh mắt Liên Gia Chú lại di chuyển đến góc trên của màn hình giám sát, ngày tháng được ghi trên góc bên trái làm anh nhìn thấy mà kinh hoàng.

Nó kinh hoàng tới mức nào? Kinh hoàng đến mức Liên Gia Chú không dám nhìn lại nữa, chỉ sợ nhìn thêm một cái thì cái suy nghĩ bất chợt nảy ra trong lòng anh sẽ biến thành sự thực.

Trên đời này, không ai có khả năng xuyên về quá khứ để ngăn chặn một chuyện đã sảy ra.

“Vianne bị ngộ độc thực phẩm tại bệnh viện Barcelona.” Trong đầu Liên Gia Chú  lờ mờ nhớ ra đã từng có một chuyện như vậy xảy ra.

Ánh mắt thẫn thời quay trở lại bóng hình đangđứng trên bờ kè.

 

Bóng dáng đó đang từ từ ngẩng đầu lên.

 

Liên Gia Chú đúng bật dậy, lưng thẳng tắp, nhưng hai chân anh lại bắt đầu run rẩy, thoáng chốc cái run rẩy ấy truyền đến tận trái tim, trái tim anh như có con sâu đang ngọ nguậy trong đó.

Không, không, đừng, anh không muốn khuôn mặt ẩn dưới chiếc mũ kia là khuôn mặt ở trong tâm trí anh.

Nhất định không được là vậy.

Trên đời này, không có bất kỳ ai có khả xuyên về quá khứ để xoa dịu những tổn thương đã để lại.

Anh đã từng nói với cô thế này “Lâm Phức Trăn, anh đã mong chờ em.”

Anh đã từng chỉ trích cô thế này “Đêm đó em không đến.”

Nếu như bóng dáng đứng trên bờ kè kia có gương mặt khớp với khuôn mặt ở trong tâm trí anh.

Vậy thì, anh không thể được tha thứ, anh cũng không thể tha thứ cho chính mình, Lâm Phức Trăn lại càng không thể tha thứ cho anh.

Tuyệt đối không được. Lâm Phức Trăn, lúc đó, em đang ngồi trên con chiếc du thuyền sang trọng của hàng thất Monaco trên đường đi đến Tây Ban Nha.

Lâm Phức Trăn, em không phải là người sẽ làm chuyện ngu ngốc.

Người đứng trên bờ kè từ từ ngẩng đầu lên, mũ của áo khoác rơi khỏi đầu cô, gương mặt đó được chiếu trên màn hình LCD 32 inch cực kỳ rõ nét, rõ tới mức làm cho người ta phải tuyệt vọng.

Anh tuyệt vọng nói: Cô gái ngốc.

Ánh mắt anh chậm rãi nhìn về phía mặt biển, một màu đen kịt, không có cầu dành cho người đi bộ, cũng không có taxi để gọi, chỉ có đại dương mênh mông, đại dương nối liền đất liền, mảnh đất đó dẫn đến chỗ Gia Chú.

Cô gái ngốc, gió cấp mười đó.

Gió cấp mười đó, cô gái ngốc, em không sợ chỉ cần một cơn sóng ập tới, là em sẽ biến mất không thấy tăm hơi sao? Em đã quên rằng, ở khu vực Cote d’Azur này, có rất nhiều người đã biến mất khi đi dạo trong đêm đẹp trời.

Có rất nhiều người đã biến mất khi đi dạo trong đêm đẹp trời.

Trong khoảnh khắc đó, dường gió biển cấp mười đã xuyên qua màn hình thổi tới anh, làm cho hàm răng anh va vào nhau lập cập.

Đôi mắt anh thẫn thờ dõi theo bóng dáng nhỏ bé kia, nhìn khuôn mặt cô ngẩng lên, nhìn về phía ngọn đèn ở lưng chừng núi, ánh mắt của cô dừng lại ở một nơi nào đó, ống kính camera đã ghi lại rõ ràng sự hoảng hốt trên khuôn mặt cô.

Vậy thì cô đang sợ điều gì chứ?

Nhìn theo ánh mắt của Lâm Phức Trăn, Liên Gia Chú thấy khu vực đó.

Giáp ranh giữ Monaco và nước Pháp có một khu vực khét tiếng, khu vực này đầy rẫy những vụ bạo lực giết người, còn có… cưỡng bức.

Siết chặt nắm tay, Liên Gia Chú bớt chợt rét lạnh toàn thân.

Đêm đó, Tiểu Họa Mi không đến.

Đêm đó, mãi đến tận nửa đêm, Tiểu Họa Mi cũng không đến.

Rõ ràng,Tiểu Họa Mi đã đến.

Rõ ràng, Tiểu Họa Mi đã thực hiện lời hứa đã đến với Tiểu Pháp.

Vậy tại sao cuối cùng lại không đến?

“Vianne bị ngộ độc thực phẩm tại bệnh viện Barcelona”. Bọn họ đã nói.

Toàn thân anh lại lần nữa rét buốt.

Cái rét lạnh thứ hai này dường như trong nháy mắt đã tháo hết hai trăm lẻ sáu khớp xương trong cơ thể anh ra, mỗi một khớp xương đều va chạm đập vào nhau, khớp trên đập vào khớp dưới.

Trong lúc va đập vào nhau, anh khó nhọc di chuyển về phía màn hình LCD.

Anh phải tới ngăn Tiểu Họa Mi lại, anh không thể để Tiểu Họa Mi đi vào khu vực đó.

Anh muốn quỳ xuống, muốn ôm muốn hôn cô. Tiểu Họa Mi, anh cực kì ngu xuẩn.

Tiểu Họa Mi, vì một kẻ ngu xuẩn như anh, không đáng.

Trong lúc các khớp xương va đạp vào nhau, Liên Gia Chú đi  đến trước màn hình ti vi.

Bước chân của anh đã quá chậm.

Anh không thể ngăn cô lại.

Anh cứ thế trơ mắt nhìn cô đi vào trong hàng rào thép gai, bóng dáng đó dứt khoát không chút do dự.

Dứt khoát không chút do dự! Điều này khiến Liên Gia Chú rất tức giận.

Lâm Phức Trăn, trên đời này còn có người ngu ngốc hơn em.

Anh đã nói với em rồi Liên Gia Chú là tên ngu ngốc.

Hành vi của Liên Gia Chú không chỉ ngu ngốc mà còn ích kỷ.

Lâm Phức Trăn cứ ngốc nghếch không thuốc chữa như vậy biến mất khỏi màn hình, hòa mình vào màn đêm đen kịt, khu vực nổi tiếng xấu xa đó trông giống như một ác ma đeo mặt nạ của thiên sứ.

Ác ma đeo mặt nạ thiên sứ đã lừa Tiểu Họa Mi đi vào.

Đêm đó, Tiểu Họa Mi không xuất hiện, mãi cho đến trước nửa đêm cũng không xuất hiện.

Liên Gia Chú ngồi sụp xuống sàn nhà.

Gió đêm lay động cành cây ngoài cửa sổ, ông nội đang ngủ yên bình bên cạnh, ánh mắt anh dừng trên khuôn mặt ông nội, anh ngẩn người, đờ đẫn …

Ông ơi, đây là giây phút mà con sợ nhất trong 21 năm qua.

Ông ơi, con không muốn biết chuyện gì xảy ra tiếp theo một chút nào, không muốn biết một chút nào.

Nếu như, nếu như  là như vậy, nó sẽ giết con mất.

Ông ơi, đó là Tiểu Họa Mi.

Đó là Tiểu Họa Mi, Tiểu Họa Mi đã ở bên con mười năm.

Bất kể gió mưa, không gặp không về.

Trong mơ hồ ——

Xa xa, có thanh âm chất chứa bi thương xuyên qua đường chân trời thăm thẳm, băng qua muôn sông nghìn núi, băng qua sương mù quẩn quanh vườn hồng, truyền đến bên tai anh.

Có tiếng gọi bên tai anh: “Gia Chú”.

Anh quay đầu lại.

Vừa nhìn qua đã đủ khiến anh phát điên phát dại.

Mọi thứ đang diễn ra được phát trên màn hình LCD 32 inch đủ để khiến Liên Gia Chú cam tâm tình nguyện quỳ rạp trước mặt đám ác ma, hiến dâng linh hồn của mình, hôn lên từng ngón chân của chúng: Xin hãy cho phép tôi trở thành nô lệ của các ngươi cả đời.

Giao linh hồn vào tay ác ma, chỉ để có được một lần cơ hội, cơ hội một lần rơi xuống mười tám tầng địa ngục.

Rơi xuống tầng 18 của địa ngục, khoác lên chiếc áo choàng đen, mọc ra chiếc răng nanh thật dài, chỉ để, chỉ để có thể vượt thời gian và không gian quay trở lại đêm đó.

Quay trở lại đêm đó.

Đêm ấy gió giật cấp mười, cùng cô tiến về phía trước, cùng cô vượt qua bọt sóng không để cho trái tim của cô phải chịu nỗi cô đơn sợ hãi, khi cô nằm thoi thóp trên bờ cát, hôn lên trán cô rồi nói rằng:Tiểu Họa Mi, em làm tốt lắm.

Ôm cô vào lòng khi cô gặp phải nguy hiểm, phải chịu sực ức hiếp.

Cứ như ôm cô thật chặt như vậy trong lòng.

Vuốt ve tóc bên tai cô,  thầm thì gọi cô: Tiểu Họa mi.

 

“Tiểu Họa Mi, đừng sợ, bọn chúng không làm tổn thương được em, có anh ở đây, có anh ở bên cạnh em, Tiểu Họa Mi, đừng sợ, chẳng mấy chốc sẽ có một gã răng nanh thật dài xuất hiện, dọa cho những tên khốn đó bỏ chạy”.

“Tiểu Họa Mi, em đi xa như vậy, hiện tại em đã rất mệt rồi, ngoan, nghe lời anh, nhắm mắt lại, nhắm mắt lại, chuyện kế tiếp cứ giao cho Tiểu Pháp”.

Dưới ánh sao, bọn họ đã hứa, trở thành người bạn tâm giao của nhau

Tiểu Họa Mi, em khôngcó nuốt lời. Tiểu Họa Mi là cô gái tốt hết lòng tuân thủ lời hứa.

Cô gái tốt, ngoan, hãy nhắm mắt lại.

Tiếng quần áo bị xé rách vang lên, một tiếng, hai tiếng, ba tiếng, kèm với tiếng thở dốc của người đàn ông, cô ngước mắt lên, đôi mắt trống rỗng không có tiêu cự.

Tiểu Họa Mi, nhìn anh đi.

Tiểu Họa Mi, xin em hãy nhìn anh, chỉ cần nhìn anh là được rồi.

Đôi mắt ấy từ từ tìm tới nơi phát ra giọng nói, làm sao mà trong mắt vẫn tràn đầy vẻ sợ hãi vậy.  Nghĩ lại thì, bây giờ anh chính là một người tới từ mười tám tầng địa ngục.

Tiểu Họa Mi đừng bị vẻ ngoài của anh dọa sợ, anh là Gia Chú.

“Gia Chú.” Cô từ từ khép mắt lại.

Khép mắt lại, nước mắt tràn ra từ khóe mi.

Những giọt nước mắt kia, giống hệt như năm đó. Tuyết trắng mệnh mang, giọt nước mắt vương trên khóe mắt cô thiếu nữ như bông tuyết lấp lánh, làm cho trái tim anh thắt lại từng cơn đau đơn.

Tiểu Họa Mi, bây giờ thì anh đã biết, đó không phải là bông tuyết từ trên cành rơi xuống, mà là nước mắt tràn ngập bi thương.

Anh cúi đầu khẽ hôn đi giọt nước mắt trên khóe mi cô.

Tiểu Họa Mi, đừng sợ, anh đã trao linh hồn mình cho ác ma.

Liên Gia Chú sẵn lòng vì em mà hóa thành ác ma.

Xuyên qua thời gian và không gian, anh đứng trước mặt cô, nhìn cô từ từ nhắm mắt lại.

Nhìn cô chìm vào giấc ngủ bình yên.

Anh cúi đầu hôn lên trán cô.

Tiểu Họa Mi, ngủ ngon.

 

Hết chương 106!

MM.

Một bình luận cho “Chương 106: Biến mất khỏi thế gian”

  1. Hối hận, đau khổ làm gì? K phải anh nói đêm đó có ả PLK bên cạnh anh r sao? Giờ khóc lóc cho ai xem?
    Để nữ9 cho n8 đi. Vậy nhé.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *