Editor: Hong Yeens

 

Đêm tối trên màn hình 32 inch, trong đường hầm đầy hình vẽ nguệch ngoạc, Lâm Phức Trăn nhắm mắt lại, bàn tay của Liên Gia Chú áp sát lên màn hình, anh dùng lòng bàn tay che mặt Lâm Phức Trăn lại.

Anh hôn lên khuôn mặt của Lâm Phức Trăn qua lòng bàn tay, giống như vô số đêm: Tiểu Họa Mi, Ngủ ngon.

Ba gã đàn ông da trắng vây quanh Lâm Phức Trăn, ánh mắt của Liên Gia Chú nhìn lần lượt vào khuôn mặt của ba gã đàn ông da trắng đó.

Anh phải nhớ thật kỹ ba khuôn mặt này, anh phải dùng chính đôi tay của mình để móc mắt của ba khuôn mặt này ra, anh phải phá hủy khu vực này, khu vực này đã làm cho Tiểu Họa Mi gặp phải đau khổ.

Ba gã đàn ông da trắng thì có hai gã đứng , một gã ngồi trên người Lâm Phức Trăn, gã đàn ông ngồi trên người Lâm Phức Trăn đã cởi bỏ áo khoác, môi của hắn ta đã chạm vào cổ Lâm Phức Trăn, môi của gã đàn ông da trắng rất dày, trước khi lấy mắt của gã đàn ông da trắng này, anh phải cắt môi của hắn trước, đôi môi đó đã hôn Tiểu Họa Mi.

Các khớp xương của anh kêu rắc rắc.

Giữa tiếng khớp xương kêu rắc rắc, tiếng chuông gọi hồn treo trên cành cây khô, không một cơn gió nhưng lại phát ra tiếng kêu leng keng.

Chiếc chuông lay động, linh hồn bị bán cho ma quỷ đang kêu gào: Mau nhìn đi, mau ngẩng đầu nhìn, hãy nhìn người có răng nanh dài thật dài kia đi, hãy nhìn con ngươi đỏ rực trong đôi mắt của người đó.

Mau nhìn đi.

Cuối cùng thì ___

Gã da trắng đã ngẩng đầu lên.

Gã da trắng đã ngẩng đầu lên, mắt gã nhìn thẳng, mấy giây sau cả người gã co giật, đó là dấu hiệu lên cơn nghiện thuốc.

Màn hình 32 inch ghi lại hình ảnh gã đàn ông khi lên sơn co giật, khuôn mặt vặn vẹo, bộ dáng hắn ghi đó trông thật khủng bố. Gã đàn ông đứng cạnh cánh tay xăm đầy chữ Aryan nhìn ngó xung quanh một vòng, rồi lại nhìn cô gái nằm dưới đất, hắn nhoài người thì thầm điều gì đó vào tai gã đàn ông đang lên cơn nghiện.

Lúc hai gã đàn ông đang thì thầm thì hình ảnh của camera giám sát rung lắc không ngừng, gió luồn vào đường hầm, cỏ dại mọc dài trên vách đường hầm ở trong gió giống như bàn tay của ông lão lúc chiều ta, kéo dài về phía trước, tựa như đang muốn nắm lấy thứ gì đó.

Hai gã da trắng đỡ lấy gã đàn ông đang lên cơn nghiện, hốt hoảng bỏ chạy khỏi đường hầm bỏ hoang.

Vài phút sau, xung quanh lại trở về vẻ yên tĩnh như trước.

Lâm Phức Trăn nằm bất động trong đường hầm bỏ hoang, thời gian trên video giám sát trôi qua liên tục, một phút, hai phút, mười phút …

Từ đầu đến cuối, Lâm Phức Trăn vẫn không nhúc nhích, từ đầu đến cuối, ánh mắt của Liên Gia Chú cũng nhìn theo thời gian ở góc trên của màn hình, chờ đợi cho trời sáng.

Trời vừa sáng là kết thúc.

Cuối cùng, cảnh vật xung quanh hình ảnh giám sát cũng nổi lên màu trắng sữa nhàn nhạt.

Trong mảng màu trắng sữa rộng lớn, có vài điểm đen tiến về phía đường hầm.

Mấy điểm đen dần dần càng đến gần vị trí của camera giám sát hơn.

Đó là mấy con chó hoang.

Chó hoang đi vào vào đường hầm, đi đến gần phía người đang nằm trên mặt đất, tạo thành một vòng vây.

Không ___

Liên Gia Chú ngồi bật dậy khỏi mặt đất.

Bàn tay anh đập vào đám chó trên màn hình: Cút đi, đồ súc sinh, mau cút đi.

Nhưng mà, vô dụng.

Vô dụng, không có một chút tác dụng nào.

Bàn tay anh ra sức đánh vào đám chó hoang. Cầu xin mày, tránh ra, mau tránh ra đi.

Nhưng vẫn không có chút tác dụng nào.

Súc sinh, mau tránh ra, đó là Tiểu Họa Mi.

Bây giờ cô ấy đã rất mệt rồi, đêm nay cô ấy đã phải chịu rất nhiều đau khổ rồi.

Cho rằng người trên mặt đất là bữa ăn ngon, một con chó hoang đã duỗi chân trước ra chạm vào tóc của người nằm trên đất. Không, không, cầu xin mày đấy. Giờ khắc này linh hồn của Liên Gia Chú đã không còn nữa rồi.

Đã không còn nữa rồi ……

Sau khi đám cho hoang giao lưu ánh mắt với nhau, chúng tiến lại gần người trên mặt đất hơn, mắt thấy ——

Không, không, không!

Anh hoảng loạn lùi lại, tránh xa cảnh đó.

Anh vật vã bò tới trước mặt ông nội.

Ông ơi, đó là Tiểu Họa Mi.

Là Tiểu Họa Mi.

Trong lúc mơ hồ, có một nguồn sức lực nắm lại tay anh, giọng anh cầu xin, Ông ơi, hãy giúp con.

Vừa mở mắt ra, Liên Chiêu Thành đã nhìn thấy Gia Chú.

Gia Chú, đứa trẻ nhỏ nhất của Liên gia.

Lúc này, Gia Chú nhìn như trở về thời trẻ con, nửa đêm tỉnh dậy, tìm vào phòng của ông, ông nghiêng người qua bật đèn lên, đứa trẻ đó đầu đầy mồ hôi.

Sao vậy? Ông vỗ Nhẹ vào vai Gia Chú.

Như gặp phải thiên binh thiên tướng, ngón tay Gia Chú chỉ vào một chỗ, thân thể run lẩy bẩy, giọng nói cũng run bần bật, nó run giọng nói: Ông ơi, con không chịu nổi nữa, con không chịu nổi nữa, ông ơi, xin hãy giúp con, đuổi đám súc sinh kia đi, mau đuổi đám súc sinh kia đi, Ông ơi, đám súc sinh đó đang muốn lấy mạng của con.

Nhìn theo tay của đứa trẻ đó, Liên Chiêu Thành mơ hồ nhìn thấy màn hình TV, trong mơ hồ đám chó hoang đang có ý đồ muốn kéo người nằm trên mặt đất đi, không biết người nằm trên mặt đất kia đã chết hay còn sống. .

Cảnh tượng này khiến Gia Chú kinh hãi.

 

Gia Chú vẫn không ngừng: Ông ơi, mau đuổi nó đi ,xin ông hãy đuổi nó đi mau, ông ơi, đó là Tiểu Họa Mi.

Giọng nói của đứa trẻ đó còn mang theo nỗi hoảng sợ khi còn bé.

Nỗi hoảng sợ đó làm cho Liên Chiêu Thành nghe thấy mà xót xa trong lòng.

Ông giơ tay lên, hướng về phía đám xúc sinh đó.

Dụng giọng điệu mà đám kẻ thù của ông nghe xong cũng không dám nhìn vào mắt ông: “Cút, mau cút đi”.

Thật kỳ lạ.

Đám súc sinh đó dường như đã bị giọng của ông hù dọa, thả người đang nằm trên mặt đất ra, chậm rãi đi về phía ánh sáng đường hầm.

Ánh sáng nơi đường hầm càng lúc càng sáng, hình ảnh trên màn hình đã biến mất.

Gia Chú, ông đã đuổi đám súc sinh đó đi rồi, Gia Chú, cảnh tượng đáng sợ kia đã không còn.

Nhưng dường như Gia Chú không nghe thấy lời ông nói, dường như nó vẫn còn chìm đắm trong cảnh tượng đáng sợ kia, vùi mặt vào đầu gối ông, không ngừng lẩm bẩm.

Nói xong thì lại đờ người ra, đờ người xong rồi lại bắt đầu nói tiếp.

Ngoài cửa sổ, sắc trời đã hiện lên chút tia sáng nhàn nhạt, đứa trẻ đó đã yên lặng một lúc lâu, nó nằm nhoài trên đầu gối ông, không nhúc nhích, bộ dáng rất đáng thương rất cô độc.

Liên Chiêu Thành thầm thở dài một hơi trong lòng, bàn tay muốn chạm vào vai đứa trẻ đó ——

Đứa trẻ đó khẽ nói: Ông ơi, con nhớ cô ấy.

 

“Ông ơi, bây giờ, con nhớ cô ấy vô cùng, ông ơi, trước giờ chưa từng có giây phút nào mà con lại nhớ cô ấy như bây giờ, ông ơi, con muốn hôn cô ấy, muốn thâm mật với cô ấy, muốn ôm cô ấy thật chặt vào lòng, muốn nói với cô ấy rất rất nhiều lời xin lỗi. Tiểu Họa Mi, anh sẽ không dám nữa, không dám bỏ em lại hôn lễ, anh cũng không dám to tiếng với em nữa, cũng không nỡ, không nỡ để cô ấy một mình lại hôn lễ, không nỡ to tiếng với cô ấy, lại càng không nỡ không nhìn cô ây.”

“Ông ơi, con nhớ cô ấy, nhớ tới sắp phát điên rồi”.

Có vẻ như Gia Chú  đã lớn rồi.

Đã lớn để có thể hiểu được mùi vị nhớ nhung một cô gái là như thế nào. Khi một chàng trai hiểu được nỗi khát khao tới xé lòng, thì đó chính là tình yêu.

“Nhưng mà, ông ơi, cô ấy đã trốn mất rồi, con không biết làm sao để tìm được cô ấy, con không biết làm thế nào để tìm thấy cô ấy.”

Bàn tay ông đặt lên đầu đứa trẻ đó.

Sẽ tìm được thôi. Khi một người luôn nhớ nhung một người khác, thì đây chính là một loại ràng buộc, một ngày nào đó, theo sự ràng buộc kia, là có thể tìm được.

Đừng sợ, Gia Chú, tiếp theo cứ giao cho thời gian.

Đứa trẻ đó bắt đầu rì rầm nói, nói về một vài đặc điểm của Tiểu Họa Mi, chẳng hạn như khi ngủ thì tướng ngủ rất xấu, chẳng hạn như đầu tóc mấy ngày cũng chưa gội, Lâm Phức Trăn mau gội đầu đi, tóc của em hôi muốn chết, ngày mai gội. Lâm Phức Trăn, đã là ngày mai rồi nhưng vẫn còn chưa gội. Ngày mai, em thề ngày mai nhất định sẽ gội …

Nói qua nói lại, đột nhiên thân thể của đứa trẻ đó run lên dữ dội.

“Gia Chú, làm sao vậy?” Liên Chiêu Thành hỏi.

Đứa trẻ đó ngẩng đầu lên, mắt nhìn thẳng vào ông, nói: “Ông ơi, con phát hiện trong đầu con lại không nhớ ra được dáng vẻ của cô ấy, dáng vẻ khi cười lên trông như thế nào, dáng vẻ khi nói chuyện trông như thế nào, dáng vẻ khi tức giận trông như thế nào, dáng vẻ khi thề với con rằng ngày mai sẽ gội đầu trông như thế nào. Ông ơi, tất cả những cái này con đã không thể nhớ ra được .”

Gia Chú lắc đầu, trán ướt đẫm mồ hôi, mồ hôi tiếp tục rịn ra đầy trên trán anh, nhỏ giọt rơi xuống.

“Ông ơi.” Liên Gia Chú lắc đầu.

Anh lắc lắc đầu, ánh mắt ngơ ngác.

“Ông ơi, cháu đã hứa với cô  ấy, cho dù năm mươi năm sau có gặp cô ấy trên đường cũng có thể nhận ra cô ấy ngay lập tức, nhưng mà bây giờ con đã không nhớ ra dáng vẻ của cô ấy, con dựa vào đâu mà năm mươi năm sau có thể vừa nhìn đã nhận ra cô ấy. Ông ơi, cô ấy! Lâm Phức Trăn …” Dường như trong lồng ngực đứa trẻ đó đã bị một sự ngột ngạt chặn lại, không thể nào thoát ra được, bàn tay cuộn chặt lại, “Ông ơi, ông nhất định không nghĩ rằng cháu ngoại của Lan Dora ngốc tới mức nào đâu”.

“Ông ơi, cháu ngoại của Landora là một cô gái ngốc nghếch tuyệt đối. Cô ấy chỉ vì một giao ước nực cười mà đã nhảy xuống khỏi tàu. Cô ấy coi mình là một con cá muốn bơi đến gặp Gia Chú. Gió cấp mười, gió cấp mười, mà con … mà con thì không biết gì bất cứ một cái gì, con không biết gì cả”.

Gia Chú của ông khóc rồi.

Khóc như khi còn bé.

“Con còn chỉ trích cô ấy, Lâm Phức Trăn, em đã không tới. Ông ơi, ông nói xem lúc đó cô gái ngốc nghếch ấy đã đau lòng tới mức nào”.

Anh thả lỏng bàn tay đang nắm chặt ra, rồi mở bàn tay ra ôm lấy đầu.

“Nhưng mà mới có mấy tháng thôi mà con đã không nhớ nổi dáng vẻ của cô ấy rồi, ông ơi, cô ấy đã ở bên con mười năm, ông ơi, mười năm qua, cháu chưa lần nào từng nhìn cô ấy thật kỹ, nhìn thật kỹ xem dung mạo của Lâm Phức Trăn như thế nào. Ông ơi, bây giờ con đã bị trừng phạt, cho nên con không nhớ nôi gương mặt của cô ấy, cho dù có cố gắng như thế nào con cũng không nhớ nổi gương mặt của cô ấy.”

“Ông ơi, con phải gặp cô ấy, con chỉ cần nhìn cô ấy một cái thôi, chỉ cần nhìn cô ấy một cái thôi, là sau này con có thể nhớ kỹ cô ấy mãi mãi”.

Đứa trẻ đó loạng choạng rời đi.

Khi còn trẻ, Liên Chiêu Thành cũng đã từng nếm trải qua cảm giác yêu một người, nói cái gì mà chỉ cần nhìn một cái, nhìn một cái là sẽ nhớ mãi, người đã đi chung mười năm làm sao có thể quên được dễ dàng như vậy. Những lời giải thích này chẳng qua là …

Chẳng qua là nhớ tận xương tủy.

Liên Gia Chú loạng choạng trở lại phòng của mình, anh lập tức tìm điện thoại di động để đăng nhập vào hộp thư chung của anh và Lâm Phức Trăn.

Âm thanh độc nhất vô nhị từ vĩ tuyến 30 độ Bắc vang lên.

Lâm Phức Trăn, anh hẹn em.

Lâm Phức Trăn, anh sẽ đợi em  trước khi trời sáng.

Bất kể gió mưa, không gặp không về.

Ở một góc công viên, nhìn nhau mỉm cười.

Đưa mắt nhìn sắc trời, tới lúc trời sáng thì vẫn còn một khoảng thời gian nữa, khoảng thời gian đợi Tiểu Họa Mi tới anh phải gì đây nhỉ?

Dựa lưng vào tường, ngồi trên sàn nhà, Liên Gia Chú chậm rãi nhắm mắt lại.

Vừa nhắm mắt lại, gió đã nổi lên, con thuyền ngoài hải cảng căng buồm, tiếng chuông gió vang lên.

Trong tiếng chuông gió kêu leng keng, tiếng “cọt kẹt” của cánh cửa gỗ đã nhiều năm phát ra, cánh cửa của nhà Martha vẫn đang đóng chặt, bước chân dừng trên phiến đá xanh, bước từng bước thong thả trên từng bậc thang.

Bước xuống bậc thang, đón cơn gió sơn ngoài hải cảng, mái tóc dài thật dài trong sắc trời tờ mờ sáng giống như một nét bút ngẫu hứng của các bậc đại danh họa, tựa như thể chỉ một giây sau đó là kéo dài đến trước mắt, bước chân thong thả cất bước trên bãi biển, đi qua cánh đồng hoa hướng dương, băng qua  con hẻm nhỏ chỉ vừa một người.

Hoa hải đương trên bệ cửa sổ nhà ai nở rộ rực rỡ, ngẫm nghĩ một chút, rồi dừng chân lại, kiễng chân lên,  thoáng cái hương hoa đã tràn ngập, chìm trong hương hoa ngây ngất. Ngửi được mùi hương hoa, ánh mắt không khống chế được bị hấp dẫn bởi con mèo nhỏ đang ngủ gà gật ở bên cạnh mà ngồi xuống, vừa định vươn tay ra trêu đùa ——

Bên tai vang lên: Tiểu Họa Mi, đừng ham chơi, trời sắp sáng rồi.

Đưa mắt liếc nhìn lên sắc trời, quá thực là trời sắp sáng.

Gia Chú đang đợi cô đấy, cô phải đến gặp Gia Chú trước khi trời sáng.

Kéo làn váy lên, chạy, mái tóc dài tung bay trong ánh nắng ban mai, có vẻ mặt riêng chỉ thuộc về một người nào đó.

Vẻ mặt đó làm cho anh nhìn tới thần hồn điên đảo.

“Thật xinh đẹp”. Anh nhắm mắt lại, khóe miệng cong lên khen ngợi.

Chạy một mạch, ngay trên con đường quốc lộ, chạy một mạch, trước khi trời sáng đi đến trước căn phòng đó.

Trước khi mở cánh cửa căn phòng đó, trước tiên phải kiểm ta lại, tóc có rối không? Quần áo có bị lộn xộn không? Môi có đủ đỏ không?

Mọi thứ đã hoàn ổn thoả, thở ra một hơi, khẽ khàng mở cửa ra.

Mở cửa ra, Gia Chú đang ngủ gật trong góc tường kìa.

Đưa mắt liếc nhìn sắc trời, vẫn còn một chút thời gian nữa mới tới lúc trời sáng.

Dứt khoát chui xuống bên dưới bàn sách, chờ đợi ——

Đợi Gia Chú tỉnh lại để tìm ra cô ấy.

Thực ra anh không có ngủ gật, khi cô vừa mở cánh cửa kia ra là khóe mắt của anh đã dõi theo cô rồi, hiện tại đang trốn dưới gầm bàn chắc chắc trong lòng cô rất đắc ý.

Tới khi trời sáng cũng chỉ còn lại một khoảng thời gian ngắn nữa thôi.

Tiểu Họa Mi, mau ra đây đi, anh biết em đang trốn ở dưới gầm bàn, anh biết em vẫn còn đang canh cánh trong lòng chuyện lúc trước, Tiểu Họa Mi, anh biết em đến rồi.

 

Vung tay lên, món đồ trang trí bằng thủy tinh rơi xuống đất, thoáng cái nó đã vỡ vụn tan tành, một mảnh vỡ nhỏ rơi vào bên tay phải của anh, ánh nắng mai chiếu vào một góc của mảnh vỡ đó, khiến nó chiếu sáng.

Nhìn vào tia sáng đó.

Tiểu Họa Mi, anh biết em đã đến rồi, trong lòng em nhất định sẽ không tin, Tiểu Pháp cũng có lúc vì em mà làm những chuyện ngốc nghếch.

Nhặt mảnh vỡ thủy tinh lên.

Tiểu Họa Mi, đi ra đi.

Gia Chú đang đợi em.

Tiểu Họa Mi, đi ra đi, hãy để anh nhìn em một cái.

Chỉ nhìn một cái thôi.

Khi mảnh vỡ thủy tinh dừng trên cổ tay, cuối cùng cô cũng thò đầu ra từ dưới gầm bàn.

Tiểu Họa Mi, anh đã nhìn thấy em rồi.

Quây chiếc khăn trải bàn trộm được từ trên ban công nhà ai tại Roussillon.

Cực kì xinh đẹp.

Trong lúc mơ mơ màng màng, Liên Chiêu Thành bị một tiếng kêu bất ngờ làm cho tỉnh dậy.

Trong giấc mơ, Nancy bị tiếng còi chói tai của xe cấp cứu làm cho tỉnh lại. Năm phút sau, chú Cohen đã gõ mở cửa phòng Nancy.

Chú Cohen đi tới bệnh viện, dựa theo yêu cầu của chú Cohen, Nancy đã mở cửa phòng của cậu chủ nhỏ, vừa mở ra chất lỏng màu đỏ phản chiếu lên trên sàn nhà màu ngà khiến người ta nhìn mà giật mình, bên cạnh là những mảnh vỡ của đồ trang trí bằng thủy tinh.

Kéo rèm cửa sổ lại thật chặt.

Năm phút sau, căn phòng cậu chủ nhỏ đã trở lại dáng vẻ không một hạt bụi như lúc trước.

Khi mặt trời mọc, ngôi nhà ở giữa sườn núi này không khác gì so với trước kia, đám công nhân và người giúp việc đều bận rộn với công việc của mình, chỉ có nhân viên bảo trì phụ trách thiết bị phòng tập thể dục nói rằng sáng sớm hôm nay hình như anh ta đã nghe thấy âm thanh của xe cấp cứu.

Trong ngôi nhà này, chỉ có cô và chú Cohen biết chuyện gì đã xảy ra vào lúc tờ mờ sáng hôm nay.

Hai ngày sau, Nancy nhìn thấy cậu chủ nhỏ xuất hiện trên bàn ăn, ngoại trừ sắc mặt hơi tái nhợt ra thì gương mặt đó vẫn anh tuần như ngày nào.

Ánh mắt lén lút chuyển từ khuôn mặt tuấn tú đến trên cổ tay của cậu chủ nhỏ, cậu chủ nhỏ mặc chiếc áo len có tay áo rất dài.

Ngày hôm sau, cậu chủ nhỏ đi tới London.

Một khoảng thời gian sau đó, cậu chủ nhỏ tiếp tục cuộc sống như trước đây, cách hai tuần lại trở về nhà một chuyến, sau khi làm xong việc thì tán gẫu cùng ông nội, cũng mời bạn bè liên hoan ở hoa viên.

Chỉ là những vị khách xuất hiện trong hoa viên đã không còn là những vị khách trước đây nữa, khách trước đây gồm có Vianne; Linda với giọng the thé; Andrew và anh họ Carter của cậu ấy.

Bây giờ đều là những gương mặt mới, một số gương mặt thường xuyên xuất hiện trên các tạp chí kinh tế tài chính.

 

Cậu chủ nhỏ cũng là một trong những gương mặt thường xuyên xuất hiện trên các tạp chí kinh tế tài chính, cho dù cuộc sống của cậu chủ nhỏ đủ kín đáo rồi nhưng giới truyền thông nhiều chuyện cũng không có ý định buông tha cho cậu ấy,  bọn họ quan tâm đến đời sống tình cảm của cậu chủ nhỏ còn hơn cả người thân của cậu ấy. Dù cho cậu ấy chỉ dừng lại chào hỏi với cô gái trẻ ở nơi công cộng cũng sẽ bị lôi ra viết bài ầm ĩ

Trong số những người bạn khác giới của cậu chủ nhỏ, thì cô gái phương Đông có dáng người gầy bé kia được chú ý nhiều nhất.

Cậu chủ nhỏ và cô gái phương Đông kia được mọi người vô cùng ưu ái, cậu chủ nhỏ và cô gái phương Đông kia làm từ thiện cùng nhau đã nhiều lần được đưa tin trên báo, đám phóng viên reo hò: Hai người có sự ăn ý ngầm với nhau, họ có chung sở thích.

Nhưng trong mấy bức ảnh hiếm hoi được chụp lại, thì chỉ có cô gái kia đang nhìn cậu chủ nhỏ, còn bộ dáng của cậu chủ nhỏ thì dường như đã hoàn toàn quên mất bên cạnh mình còn có một người.

Nancy đã nói với bạn bè qua mạng của mình suy nghĩ này, bạn trên mạng của cô ấy nói đó là do cô có thành kiến, nếu cô gái phương Đông kia đổi lại là Vianne thì chắc chắn cô sẽ không nghĩ như vậy.

Bạn bè đều biết cô và Vianne có quan hệ rất tốt, lời này dường như cũng có lý, lại nhìn tới cậu chủ nhỏ và cô gái phương Đông, Nancy cảm thấy đám truyền thông nói cũng không khoa trương lắm.

Tuy nhiên, Nancy vẫn thích Vianne.

Không, phải là Lâm Phức Trăn, Vianne đã trở thành quá khứ rồi, hơn nữa ——

“Tôi  là Lâm Phức Trăn.” Đây là lời mà Vianne muốn nói với thế giới này.

Lại Vianne nữa rồi, cái này cũng không thể trách cô ấy được, Nancy không nhận biết được nhiều chữ Trung.

Đối với Nancy mà nói, dù là Lâm Phức Trăn hay là Vianne thì cũng đều là cùng một người, một người mà cô ấy rất thích.

Thỉnh thoảng, khi Nancy nhớ Vianne, cô ấy sẽ đeo đôi hoa tai mà Vianne đã tặng cho cô ấy.

Vào một buổi chiều cuối tuần đầu tháng tư, khoảng bốn giờ rưỡi chiều, Nancy đang bận rộn với bữa tiệc tối.

Lần này, những người bạn mà cậu chủ nhỏ mời tới là bạn tới từ London, cậu chủ nhỏ đang tán gẫu cũng những người bạn tới từ London của cậu ấy. Từ bãi cỏ truyền đến tiếng cười lúc thấp lúc cao, trong số đó thì tiếng cười của cậu chủ nhỏ là mê người nhất, nhẹ nhàng, mang theo sự ấm áp của gió biển Địa Trung Hải tựa như trong miệng có ngậm viên kẹo bạc hà.

Dần dần, tiếng cười của cậu chủ nhỏ biến mất, dần dần, trước khi ánh mắt còn chưa phát hiện ra thì bàn tay đã đi trước ánh mắt, trong lúc vô thức đã chạm vào tai.

Bàn tay còn chưa rời khỏi tai, Nancy đã chạm phải ánh mắt đó.

Cậu chủ nhỏ đứng ở vị trí cách cô ấy khoảng ba bước đang nhìn cô ấy, nói chính xác hơn là đang nhìn vào tai của cô ấy.

Xong rồi, cô ấy đã quên tháo chiếc bông tai mà Vianne tặng cho cô ấy xuống.

Buông tay xuống, Nancy đi tới trước mặt cậu chủ nhỏ, giải thích rằng đây là Vianne tặng cho côấy, chứ không phải cô ấy lấy trộm.

Dường như Cậu chủ nhỏ nghe không lọt lời cô ấy nói.

Cô ấy được chú Cohen giới thiệu tới đây làm việc, cô ấy không thể để chú Cohen bị nghi ngờ, thế là Nancy đã kể cặn kẽ cho cậu chủ nhỏ những chuyện xảy ra giữa cô ấy và Vianne.

Đương nhiên, cô ấy đã giấu việc đưa Vianne đến phòng ông Liên vào đêm khuya đầu tháng 3. Đây là bí mật giữa cô ấy và Vianne.

Cuối cùng, Nancy nói thêm một câu: “Tôi đoán là Vianne đã vì chuyện tôi đã cùng cô ấy ngắm mặt trời mọc vào buổi sáng hôm đó mà dã đặc biệt tặng tôi đôi bông tai”.

Cậu chủ nhỏ vẫn ở trong trạng thái ngây người.

Cảm thấy mình không cần phải tiếp tục chờ đợi nữa, cô ấy vừa lùi lại một bước thì bị cậu chủ kêu cô ấy lại.

Nancy dẫn cậu chủ nhỏ đến chiếc ghế dài mà cô ấy và Vianne đã ngắm bình minh vào sáng hôm đó.

Nancy ngồi trên băng ghế dài kể lại lần nữa những chuyện đã xảy ra trên băng ghế ngày hôm đó, từ ngày tháng cho đến vẻ mặt của Vianne khi đó, đương nhiên cũng không thiếu chuyện cô gái phương Đông đã tìm đến cửa để trả chiếc áo khoác.

Khi cô ấy nói những lời này, từ đầu tới cuối cậu chủ nhỏ chỉ cúi đầu.

Cuối cùng, cậu chủ nhỏ hỏi Nancy, sáng hôm đó nhìn cô ấy có giống như hồn ma không?

“Có ạ.” Nancy khẽ trả lời.

Lúc Nancy rời đi, cậu chủ nhỏ vẫn ngồi trên băng ghế dài, cúi thấp đầu, dáng vẻ trông rất cô đơn.

Mười lăm phút sau, bữa tiệc bị hủy.

Nửa giờ sau, Emma  thường trốn đi nhìn trộm cậu chủ nhỏ, nói rằng cậu chủ nhỏ đã bỏ những người bạn London của cậu ấu ở trong nhà, một mình lái xe ra ngoài.

“Quần áo vừa nhìn là thấy cố ý thay, cực kỳ anh tuấn, vừa nhìn là biết chuẩn bị vì một cô gái nào đó.” Giọng điệu của Emma cực kỳ chắc chắn.

 

***

Tay cầm cây gậy bóng chày. Vừa rồi người giúp việc nói với Linda rằng Liên Gia Chú tới tìm cô ấy, anh đang ở trước cửa căn hộ , hỏi gậy bóng chày trong tay Linda dùng để làm gì.

Cô ấy trả lời: Gậy bóng chày là dùng để đập nát chiếc xe thể thao của Liên Gia Chú.

Nói thế nào thì cô ấy cũng là người bạn mà Lâm tin tưởng nhất.

Thời gian gần đây, Linda quan tâm tới nhất cử nhất động của Liên Gia Chú, cho dù báo chí hoặc là bất kỳ trang web nào cũng đều không có những trường hợp thất thố nào của Liên Gia Chú ở nơi công cộng, hay là tin tức uống đến say khướt trong quán bar nào đó, hay đua xe vượt đèn đỏ cũng không có. Điều này chứng minh cái gì chứ? Điều này chứng minh chuyện của Lâm đối với Liên Gia Chí mà dường như không có ảnh hưởng gì.

Điều này làm cho Linda vô cùng bực bội.

Trong nhà Cô ấy vẫn còn video đám cưới của Liên Gia Chú và Lâm Phức Trăn đây này, cô đã thề chắc nịch với Lâm rằng một ngày nào đó Liên Gia Chú sẽ tìm tới cô ấy, cầu xin cô ấy đưa video đám cưới cho anh.

Cánh cửa điện từ từ mở ra.

Liên Gia Chú nghiêng người dựa vào xe, tư thế làm cho người ta có cảm tình.

Nếu như không phải bởi vì lời nói của Lâm, chắc chắn Linda đã nhào tới rồi.

Bước từng bước đi về phía Liên Gia Chú.

Hừ, quần áo là kiểu cô ấy thích, giày là kiểu cô yêu mê, kiểu tóc là kiểu cô ngưỡng mộ, nụ cười nhàn nhạt nơi khóe miệng là kiểu cô ấy say đắm.

Chàng trai phương đông anh tuấn này làm đang muốn làm gì đây? !

Nắm chặt cây gậy bóng chày trong tay, thầm nhắc nhở chính mình cô ấy là người bạn mà Lâm tin tưởng.

Kiểu dáng của chiếc xe cũng là loại cô thích.

Cô ấy thích thì sao?

Giơ ngón giữa lên với Liên Gia Chú, chĩa cây gậy bóng chày về phía kính chắn gió.

“Rầm” một tiếng, thanh âm tuyệt vời.

Một cái đương nhiên là không đủ.

Mệt bở hơi tai, quẳng gậy bóng chày sang một bên, đặt tay lên vai Liên Gia Chú, cô ấy hỏi: “Được rồi, có thể nói rồi.”

Mặc kiểu quần áo cô ấy thích, lái kiểu xe cô ấy thích, ý đồ đã quá rõ ràng, đây thực sự là một kẻ mưu mô, những kẻ mưu mô đều giỏi làm vừa lòng người.

Anh lặng lẽ nhìn cô ấy.

Giơ tay lên, Linda đĩnh đạc nói: “Mình không biết Lâm đang ở đâu.”

Anh cụp mắt xuống, hàng mi đẹp vô cùng.

Đúng là chết người mà.

“Mình thề, mình thật sự không biết…”

“Có thể nói chuyện về cô ấy với mình không? Tối nay, mình cần một người nói chuyện với mình về cô ấy.”

Đây… Đây mới là đòn trí mạng nhất.

Linda và Liên Gia Chú đi đến một quán bar ven biển, tìm chỗ ngồi gần sát biển, trong túi của Linda có bỏ thẻ ghi video đám cưới của Liên Gia Chú và Lâm Phức Trăn.

Ngồi ở vị trí sát biển, họ bắt đầu nói về một người nào đó, bắt đầu nói từ cặp kính quê mùa của cô ấy, cốc đựng bia càng lúc càng nhiều , Liên Gia Chú lải nhải về một người phụ nữ mà anh đã gặp ở bệnh viện Berlin. Người phụ nữ đó đã đâm xe vào gốc cây, Liên Gia Chú liên tục nhấn mạnh rằng người phụ nữ đó là một tên ngốc.

“Cô ấy trông thật xấu chết đi được, mặc bộ đồ lỗi thời, điện thoại di động liên tục đổ chuông, ồn ào muốn chết “. Người nói lời này có vẻ điên rồ.

Mược lúc hơi ngà ngà say, họ bắt đầu nói về những chuyện xấu của người này, Linda cũng nói chen vào mấy câu, thế là anh liền đập chiếc ly xuống bàn: “Không được nói xấu về cô ấy”.

Nếu như cô ấy nhớ không lầm, thì người bắt đầu mở miệng nói xấu về người này là anh mà.

Nhân lúc chưa say bét nhè, Linda đã lấy cuộn băng video kia ra.

Đẩy cuộn băng tới trước mặt Liên Gia Chú, cô ấy nói với anh. Yann, Lâm có một câu muốn mình chuyển lời cho cậu.

Bảo anh kề tai lại gần, cô ấy cố gắng bắt chước giọng điệu của Lâm Phức Trăn ngày hôm đó, nói nhỏ:

“Gia Chú, chuyện đáng sợ hơn việc anh rời khỏi hôn lễ đó là, em biết, em biết anh sẽ rời đi”.

Cuối cùng Linda đã chuyển câu nói này đến tai người cần phải nghe nó.

Lúc Liên Gia Chú rời khỏi quán bar, anh đã đụng phải chiếc ghế, chiếc ghế đã bị đụng ngã, mấy bước sau lại đụng phải một người, người bị va vào không tức giận, ngược lại Liên Gia Chú lại tức giận, anh đã mắng người đó một trận thậm tệ. .

Buổi chiều ngày hôm sau, Linda được như mong muốn nhìn thấy được tin vẻ hè mà cô ấy muốn thấy: Giám đốc điều hành của doanh nghiệp Liên Thị bị giam giữ trong hai giờ vì nghi có dính líu tới vụ đánh nhau trong quán bar.

Vào tháng 4 năm 2001, mọi người mong chờ một năm của “Tháng tư bất ngờ” đúng hẹn lại lên.

Vào ngày cuối cùng của tháng 4, trang ENSO đã tiết lộ dưới dạng video quay lại đã công bố nhiều quan chức cấp cao của chính phủ Pháp có liên quan tới vụ mua bán ma túy.

Trong video ghi lại, các quan chức chính phủ Pháp ngày thường mặc âu phục đội mũ bóng bày kề vai sát cánh với đám buôn ma túy. Bối cảnh hiện trường của video là khu vực khét tiếng nhất ở biên giới giáp danh của Pháp và Monaco. Khi màn đêm buông xuống, một số nơi của khu vực này sôi động giống như một cái chợ bán thức ăn, có thể thấy đám buôn bán ma túy và người trung gian cò kè mặc cả ở khắp mọi nơi.

Theo nhiều phần video mà trang ENSO công bố, chính phủ nước Pháp đã điều động một lượng lớn cảnh sát vũ trang hạng nặng tiến hành vây quét khu vực này, sau 48 giờ, hơn một trăm tên buôn ma túy đã bị bắt về quy án, số lượng ma túy bị thu giữ khiến người ta phải há mồn kinh ngạc, lực lượng cảnh sát còn triệt phá kho vũ khí do đám bán ma túy thiết lập tại khu vực này.

Ngày thứ tư, những chiếc máy xúc loại lớn đã phá bỏ hàng rào dây thép gai ở khu vực này.

Trong lúc đào tường rào thép gai, họ phát hiện 3 thi thể đã bị móc mắt, 3 thi thể này đều là nam giới, một trong số ba thi thể đã bị cắt mất môi.

Vào giữa tháng 5, cùng với nhiều quan chức chính phủ bị tình nghi buôn bán ma túy trong khu vực bị bắt về quy án, tháng tư bất ngờ đã hạ màn.

Hạ màn cùng với “Tháng tư bất ngờ” còn có trang ENSO.

Vào một đêm cuối của tháng 5, người nắm giữ trang ENSO đã dùng hình thức ghi âm để ghi lại một đoạn như thế này:

“Tháng tư bất ngờ” của Năm 2011 dành tặng cho một người bạn đặc biệt trong cuộc đời tôi.

Để tưởng niệm người bạn đặc biệt này, trang ENSO tuyên bố đóng mãi mãi.

“Tháng tư bất ngờ” của năm 2011 trở thành độc nhất vô nhị.

Tháng 6 ở Vùng Côte d’Azur chào đón mùa du lịch cao điểm. Dưới mái hiên, chiếc chuông gió của ai đó không ngừng vang lên tiếng kêu leng keng. Trên bệ cửa sổ, những bông hoa hải đường đỏ rực vẫn trước sau như một rực rỡ như những ngọn lửa.

Cô gái trẻ kéo chiếc vali trên những bậc thềm lát đá.

Mở rộng cửa, vừa đặt hành lý xuống đã không thề chờ đợi được mà mở cửa sổ ra.

Quay mặt về biển lớn, hít một hơi thật sâu.

Mở mắt ra–

A, màu xanh thăm thẳm ở phía xa xa giống như chiếc áo sơ mi màu xanh là mà các chàng trai thích mặc..

 

Hết chương 107!

MM.

Một bình luận cho “Chương 107: Biến mất khỏi thế gian”

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *