Thời gian: giữa tháng 7 năm 2012. Địa điểm: Paris. Nhân vật: Đồng Lỗi.

Đồng Lỗi viết như sau:

Tôi là Đồng Lỗi, sinh năm 1985, là Hoa Kiều. Nguyên quán Triều Sán. Từ nhỏ tôi đã lớn lên ở London. Năm mười lăm tuổi, bị chẩn đoán mắc chứng sợ giao tiếp xã hội ở mức độ trung bình.

Theo gợi ý của bác sĩ, tôi đã trở thành một tình nguyện viên, trong khoảng thời gian từ năm mười lăm đến năm hai mươi tuổi, tôi đã tích cực tham gia các hoạt động công ích, thông qua việc tham gia các hoạt động công ích tôi đã làm quen được rất nhiều bạn.

Hai mươi tuổi, trong mắt người ngoài tôi là một chàng trai ấm áp lạc quan, vui vẻ. Nói cách khác, tôi đã thoát khỏi cái mác bệnh sợ giao tiếp xã hội, mặc dù gia đình của tôi đã không còn phải lo lắng cho sức khỏe của tôi, nhưng tham gia các hoạt động công ích đã trở thành một phần trong cuộc sống của tôi.

Năm 2010, năm tuổi 25, tôi trở thành nhân viên chính thức của một tổ chức công ích ở London.

Vào một ngày thứ Tư của giữa tháng 7 năm 2012, sếp của tôi đã giao cho tôi một nhiệm vụ đặc biệt: Tìm một chiếc áo khoác.

Một vài manh mối liên quan tới chiếc áo khoác này là: Thời gian xuất hiện của chiếc áo là vào giữa năm 2010, có màu cà chua, phía sau chiếc áo có in hoa văn tự thiết kế, dựa vào mô tả thì hoa văn này rất giống món mì tương đen.

Nói xong mọi việc, giọng điệu của sếp tôi không khỏi ghâm mộ: Cậu may mắn thật đấy.

Vì nhiệm vụ lần này mà tài khoản ngân hàng của tôi đã có thêm 100.000 Euro, cho dù cuối cùng tôi có tìm được chiếc áo khoác đó hay không thì 100.000 Euro đó vẫn sẽ thuộc về tôi. Chuyện này quả thật là như một đĩa bánh từ trên trời rơi xuống.

Công việc mà tôi làm ở tổ chức công ích tính chất tương tự như là trạm trung chuyển hậu cần, chuyên phụ trách phân phối và xử lý quần áo và đồ dùng hàng ngày do những người có tấm lòng quyên góp, rồi lại chuyển tới các nơi trên thế giới.

Người xử lý chiếc áo khoác đó là tôi, hơn nữa, tôi còn từng mặc qua chiếc áo khoác đó.

Hôm đó cà phê của đồng nghiệp đã bị đổ lên áo sơ mi của tôi, khi cởi áo sơ mi ra tôi đã tiện tay cầm chiếc áo khoác đó lên, mãi cho đến khi tan ca tôi mới thay lại chiếc áo sơ mi đã được hong khô.

Chính bởi vì chiếc áo khoác này mà tôi đã biết Liên Gia Chú. Một nhân vật luôn hoạt động xung quanh bạn qua lời kể sinh động của những người bên cạnh từ các tạp chí điện tử, phương tiện truyền thông, nhưng bạn sẽ không bao giờ nghĩ rằng một ngày nào đó bạn có thể uống bia tâm sự cùng với anh ấy.

Bởi vì kiểu người này không ngồi máy bay hạng phổ thông, không chen chúc trên tàu điện ngầm, không ngồi xe buýt, không ăn ở các cửa hàng thức ăn nhanh.

Để có thêm 100.000 Euro trong tài khoản ngân hàng, vào cuối tuần thứ hai của giữa tháng bảy tôi đã có mặt tại sân bay Heathrow đúng hẹn. Trong khoảng thời gian tới, tôi sẽ cùng Liên Gia Chú đến Niger và Jerusalem.

Dựa vào ghi chép xuất khẩu cộng còn có cả một số ấn tượng của tôi cùng với phương pháp loại trừ, Niger và Jerusalem là nơi mà chiếc áo khoác đó có khả năng sẽ xuất hiện nhất.

Thẳng thắn mà nói, nếu không phải vì 100.000 Euro kia, tôi tuyệt đối sẽ không muốn làm chuyện nhàm chán như vậy.

Chuyện này được quy kết thành chuyện nhàm chán là vì việc có thể tìm thấy chiếc áo khoác đó là chuyện xác xuất chỉ dựa vào lời nói, giống như một đội bóng cuối bảng rêu rao rằng chúng tôi có thể đoạt được chức vô địch giải đấu.

Mỗi năm hàng tấn vật dụng được chuyển tới các nước lạc hậu, chiếc áo đó chỉ chiếm tọng lượng không chấm không mấy kilogram trong số hàng tấn vật dụng đó.

 

Không nói đến trọng lượng, chỉ nói tới tầng tầng lớp lớp các vật tư đã được bố trí xong, chất đầy lên xe tải lớn chở đến các điểm cứu trợ, cả một đám đông người chờ ở đó, sau mấy phút vật tư đã bị cướp sạch. Chiếc áo khoác đó cuối cùng có đến được tay những người đó không thì cũng không biết được. Có thể là bị bỏ quên trong nhà kho, có thể là xe tải trên đường đi bị xóc nảy nên nó đã bị rơi ở trên đường. Đủ mọi loại khả năng đều có thể xảy ra.

Được rồi, cho dù chiếc áo khoác đó cuối cũng đã đến tay người nào đó, cũng không thể đảm bảo rằng người đó sẽ trân trọng nó, đợt hàng tiếp theo được gửi đến, đò vật cũ sẽ bị ném vào sọt rác, không thể chờ đợi được mà chạy đến nơi cứu trợ để xem xem có có đồ vật nào vừa ý hơn không.

Cho nên ngay từ khi mới bắt đầu, tôi đã không tin có thể tìm được chiếc áo khoác đó, nhưng 100.000 euro khiến người ta thấy mà thèm thuồng.

Trên đời này, có một số người ngay từ khi sinh ra đã có khí chất, chẳng hạn như Liên Gia Chú.

Tại sân bay Heathrow, một chiếc áo T-shirt phối với chiếc quần yếm, cộng thêm chiếc mũ lưỡi trai và chiếc kính gọng đen, trang phục quá mức bình thường, nhưng chỉ đứng ở đó thôi, mà tại sân bay chen chúc người, là đã có thể bắt được ngay vào ánh mắt đầu tiên.

Tôi đi về phía Liên Gia Chú, đưa tay ra: Tôi là Đồng Lỗi.

Sau chiếc mắt kính, ánh mắt Liên Gia Chú thờ ơ.

Trạm đầu tiên của chúng tôi là Niger, chúng tôi bay từ London đến Johannesburg, sau đó chuyển máy bay đến Bờ Biển Ngà, rồi từ Bờ Biển Ngà đáp máy bay loại nhỏ để bay đến Niger.

Chuyển tới chuyển lui tới ba mươi mấy tiếng đồng hồ, rốt cục thì tôi và Liên Gia Chú cũng đã đến Niger.

Trong ba mươi mấy tiếng đồng hồ này, Liên Gia Chú cho tôi cảm giác đó là yên tĩnh, điều này hoàn toàn trái ngược với số lần nói chuyện đĩnh đạc ít ỏi của anh ấy trước công chúng.

Điều này không có nghĩa là Liên Gia Chú thích thể hiện, ngược lại, chàng trai trẻ lãnh đạo 500 công ty hàng đầu thế giới mới ngoài hai mươi này rất khiêm tốn, mặc dù tên của anh ấy thường xuyên xuất hiện trong đủ loại các danh sách đại diện đại diện cho quyền lực và tầm ảnh hưởng, nhưng hầu như vị trị đặc biệt dành cho anh ở dưới khán đài đều bỏ trống.

Thanh niên ở độ tuổi hai mươi ăn nói đĩnh đạc ở những trường hợp công cộng rất dễ tạo cho mọi người ta cảm giác làm màu, khi họ nói chuyện trước công chúng, nhưng cách nói chuyện đĩnh đạc của Liên Gia Chú lại luôn khiến cho người ta quên đi tuổi tác của anh ấy.

 

Nếu hỏi tôi rằng trong ba mươi tiếng đồng hồ qua ngoại trừ yên tĩnh ra thì Liên Gia Chú đã cho tôi ấn tượng như thế nào, vậy thì tôi sẽ trả lời: Anh ấy có hơi keo kiệt.

Thay vì nói rằng keo kiệt chẳng bằng nói là hành vi của Liên Gia Chú khiến cho người ta choáng vàng vì sốc.

Thời gian bay hia mươi tiếng đồng hồ chúng tôi đều ngồi ở khoang phổ thông, Liên Gia Chú có một đôi chân dài, khoang phổ thông đối với người chân dài mà nói thì đúng là cực hình.

Mấy lần tôi đã suýt nữa buột miệng hỏi: “Sao lại không mua vé khoang hạng nhất?” Nhưng cuối cùng tôi vẫn dằn sự tò mò xuống.

Liên Gia Chú vừa nhìn thì trông có vẻ là một người khó hòa đồng, cũng chỉ có mấy nữ tiếp viên hàng không kia mới coi anh ấy là một người dễ hòa đồng thôi.

Trên đường từ sân bay Heathrow bay đến Johannesburg, có mấy nữ tiếp viên hàng không tìm Liên Gia Chú để chụp ảnh. Khi xuống máy bay, mấy nữ tiếp viên hàng không đó đều khen ngợi Liên Gia Chú, nếu các cô ấy nhìn thấy vẻ thiếu kiên nhẫn trên hàng lông mày của Liên Gia Chú khi chụp ảnh, vậy thì tự hỏi liệu rằng họ có còn nói được những lời khen đó nữa hay không.

Tôi không chỉ muốn hỏi Liên Gia Chú “Tại sao không mua vé khoang hạng nhất?” mà tôi còn muốn hỏi Liên Gia Chú rằng “Tại sao lại bỏ nhiều tâm sức như vậy chỉ để tìm một chiếc áo khoác”.

Dù cho tôi có nghĩ thế nào thì chiếc áo khoác mà ngày đố tôi đã mặc cũng chẳng có gì đặc biệt, thậm chí là chất vải của chiếc áo khoác đó vừa nhìn cũng biết được nó được làm từ một xưởng quần áo rẻ tiền.

Câu hỏi này cũng chỉ tồn tại trong trí tưởng tượng của tôi mà thôi, cho dù tôi có hỏi thì tin chắc rằng đó cũng chỉ là một câu hỏi không có lời đáp, Liên Gia Chú chắc chắn là sẽ không trả lời câu hỏi này của tôi.

Những người nổi tiếng luôn chú trọng đến vấn đề riêng tư.

Chiếc máy bay tư nhân loại nhỏ hạ cánh xuống Niger, chúng tôi lại ngồi xe mấy tiếng nữa để đi đến trạm trung chuyển đồ vật.

Khi đến trạm trung chuyển thì đã là đêm khuya, cảm tạ trời đất là cuối cùng tôi cũng có thể được cấp cho chiếc giường để ngủ.

Trạm trung chuyển nhỏ đến đáng thương, tôi và Liên Gia Chú được sắp xếp ở cùng một phòng.

Niger là một quốc gia không giáp biển nằm ở phía nam sa mạc Sahara, quốc gia này cho người ta ấn tượng đó là ngoài trừ nghèo khổ thì cũng vẫn là nghèo khổ.

Nhưng, bởi vì địa hình và thêm vào đó là nguyên nhân công nghiệp không phát triển nên Niger có bầu trời đầy sao sáng đến không gì tả nổi, từ vị trí giường của tôi nhìn ra ngoài, bầu trời đầy sao phản chiếu trên ô kính cửa sổ giống như những viên kim cương sáng lấp lánh, điều này làm cho tôi có chút không nỡ nhắm mắt lại, nhiều lần tôi đã không thể nhịn được mà mở mắt ra để nhìn lên bầu trời sao.

Không nhớ rõ đã là lần thứ mấy mở mắt ra, bức rèm sao trên bầu trời phản chiếu trên cửa sổ kia đã có một bóng lưng, bóng lưng đó giống như đã từng quen biết, tôi đưa mắt liếc nhìn giường của Liên Gia Chú, nó đã trống không.

Ngày hôm sau, khi cửa của trạm trung chuyển đồ vật vừa mở cửa, ngoài cửa đã có rất đông người nhốn nháo, người mở cửa mở to hai mắt nhìn, trên người của những người đang đứng đợi ngoài cửa đều mặc áo khoác màu cà chua đỏ.

Theo kế hoạch trước đó, nhân viên công tác tại trạm trung chuyển dán thông báo, phát tờ rơi, phương thức thông báo truyền miệng cho biết trong khoảng thời gian tháng 11 năm 2010 ai đã nhận được áo khoác màu cà chua đỏ thì mặc nó tới tại trạm trung chuyển vào thời gian đã định thì có thể nhận được 10 đô la tiền thưởng.

Nếu bạn biết được rằng người dân của quốc gia Niger này trung bình một ngày còn chưa kiếm được tới hai đô la là có thể hiểu được tình hình trước mắt này.

Vì mười đô la, mà người già, trẻ nhỏ, đàn ông, phụ nữ lục tung tủ quần áo để tìm chiếc áo khoác màu đỏ, thậm chí nếu không có áo khoác màu đó thì tìm áo khoác màu nhạt để nhuộm thành màu cà chua đỏ.

Khi mặt trời lặn, những người mặc áo khoác cà chua đỏ đã hài lòng cầm mười đô la rời đi, vào ngày này, đã có tới 1.758 người mặc áo khoác cà chua đỏ đến.

Trong số 1.758 người này, không tìm thấy chiếc áo khoác mà tôi đã từng mặc, sau lưng chiếc áo khoác đó được in hình tương tự như mỳ tương đen.

Sở dĩ có sự chắc chắn như vậy còn là vì chiếc áo khoác đó ngoài hoa văn thiết kế ra thì nó còn có một lỗ nhỏ do bị thuốc lá đốt, cái lỗ nhỏ đó đó nằm ở ngay cổ tay áo phía bên trái.

Lúc đó, sau khi làm đổ cà phê lên áo sơ mi của tôi, thì người đồng nghiệp cẩu thả kia của tôi còn làm bỏng tay tôi, anh ấy xem cổ tay của tôi như cái gạt tàn thuốc, thậm chí không thèm nhìn mà ra sức ấn mạnh xuống.

Tàn thuốc vẫn đang cháy xuyên qua áo khoác làm bỏng tay tôi.

Vết thương bị bỏng do điếu thuốc gây nên hiện tại vẫn để lại dấu.

1.758 chiếc áo khoác màu cà chua đỏ không có cái nào có lỗ thung do điếu thuốc để lại ở cổ tay áo, may mà lúc đó tôi đã không nói rõ về đặc điểm này, nếu không thì 1.758 chiếc áo khoác kia đều có một lỗ thủng do thuốc gây ra.

 

Một tháng trước, nếu như có ai đó nói với tôi rằng tôi sẽ cùng uống bia, cùng trò chuyện với Liên Gia Chú, thì chắc chắn tôi sẽ trả lời  mà không cần suy nghĩ: Sau khi cùng liên Gia Chú uống bia, trò chuyện xong, tôi đã đáp chuyến chuyên cơ Không quân số 1 của Tổng thống Mỹ đi tới Washington.

Điều kỳ diệu của cuộc hành trình là sau một vài sân ga, vài câu nói ít ỏi, bạn và người chưa từng quen biết đã phát triển thành mối quan hệ bạn bè thân thiết.

Do đồng cảm với chàng trai trẻ kia đã bỏ ra gần hai mươi ngàn đo la Mỹ mà không thu hoạch được gì, nói không chừng còn bị người bản xứ xem như một tên ngốc, khi màn đêm buông xuống, tôi đã mua bia rồi trèo lên mái của trạm trung chuyển.

Nơi này không có gì để giải trí, thế là khi trời tối Liên Gia Chú đã trèo lên sân thượng của trạm trung chuyển.

Ngồi trên sân thượng, phóng tầm mắt ra xa, màu đen đặc trên cánh đồng trống là bầu trời đầy sao sáng lấp lánh của Sahara.

Tôi xếp chồng bia tới trước mặt Liên Gia Chú đang ngồi trên sân thượng của trạm trung chuyển.

Liên Gia Chú cũng không khách sáo.

Bia đã uống hết một nửa, tôi uống khá nhiều, còn Liên Gia Chú thì uống ít.

“Có thể cho tôi xem vết thương khi đó bị thuốc đốt một chút được không?” Liên Gia Chú bất chợt đưa ra lời đề nghị.

Tôi giơ cổ tay bị thuốc làm bị thương ra, vết thương trên cổ tay không còn bị che chắn đã lộ ra trước mặt.

Ánh mắt chăm chú của Liên Gia Chú khiến tôi bất chợt đoán rằng anh ấy có khả năng xuyên không.

Xuyên không trở về thời điểm đó, tôi mặc chiếc áo khoác màu cà chua đó, người đồng nghiệp cẩu thả của tôi vừa lướt điện thoại vừa nuốt mây nhả khói, cô em trên màn hình điện thoại khiến cho anh chàng kia phải nuốt từng ngụm nước bọt, để che giấu vẻ thèm thuồng của mình, anh ta đã nhấn mẩu thuốc lá kẹp trong ngón tay vào cái gạt tàn.

Chiếc gạt tàn vừa bị một đồng nghiệp khác cầm đi, bàn tay xui xẻo cảu tôi đặt tay vào chỗ chiếc gạt tàn để lúc trước.

“Xèo——”

Trong không khí có mùi vải bị tỏa ra , cùng với mùi thịt bị cháy khét lẹt.

Khi tôi muôn màng nhận ra.

“Á_____”

Tôi đã hét lên thật to.

Tiếng hét của tôi ngày hôm to tới xuyên thấu thời không, khiến cho đôi mắt đa phần vẫn luôn có vẻ bình thản mà thờ ơ của Liên Gia Chú, đã có thêm một chút dịu dàng.

Không lâu sau đó, tôi đã biết sự ấm áp toát ra từ đáy mắt của Liên Gia Chú là từ chiếc áo khoác kia, tôi là người đã mặc chiếc áo khoác đó, sự tồn tại của tôi có ý nghĩa giống như một loại liên hệ được được tạo dựng lên với chiếc áo khoác đó.

Điều này nghe có vẻ hơi huyền bí.

Nhưng, nếu như bạn rất rất nhớ một người thì tôi nghĩ bạn sẽ hiểu được loại hành vi thuần khiết còn mang theo cả sự ngốc nghếch đó.

Cho đến bây giờ, tôi vẫn giữ cốc nước và bàn chải đánh răng mà bạn gái cũ đã từng dùng.

Sau khi nhìn xong vết thương ở trên cổ tay tôi, Liên Gia Chú tiếp tục nhìn lên bầu trời đầy sao.

Bầu trời sao của Sahara.

Toàn bộ lon bia đã trống rỗng.

Vẫn là tôi uống nhiều còn Liên Gia Chú thì uống ít.

Tôi không phải là người có tửu lượng tốt, trong lúc nửa tỉnh nửa say, tôi nghe Liên Gia Chú nói: “Để tôi kể cho anh nghe một câu chuyện”.

Câu chuyện của Liên Gia Chú đã bắt đầu: Cách đây rất rất lâu, dưới bầu trời đầy sao của sa mạc Sahara, có một chàng trai và một cô gái đã cùng nhau ngắm sao vào một buổi tối.

Sau đó?

Không có sau đó.

Đây là câu chuyện tẻ nhạt nhất mà tôi đã từng nghe.

Câu chuyện tẻ nhạt này chỉ để lại cho tôi một ấn tượng duy nhất đó là giọng điệu bi thương của người kể chuyện.

Ngày hôm sau, trọng trung chuyển lại càng có nhiều người đến hơn, thậm chí còn có một số khuôn mặt đã tới ngày hôm qua.

Ngày này cũng là hạn cuối cùng được đề cập trong thông báo của tờ rơi.

Khi tia nắng cuối cùng đã biến mất trên lục địa châu Phi này, Liên Gia Chú đã tiêu hết 43.500 đô la mà vẫn không tìm được chiếc áo khoác kia.

Đối với kết quả này, biểu cảm trên mặt của Liên Gia Chú cũng không lộ ra bất sự mất mát nào.

Trái lại là tôi, tôi có chút tiếc nuối đối với việc không tìm được chiếc áo khoác kia, nếu như mà tôi nhiệt tình hơn một chút thì có lẽ đã có thể tìm được chiếc áo khoác kia rồi.

Đối với việc tìm lại chiếc áo khoác đó, tựa hồ không giống như nhận định lúc ban đầu, đó chỉ là một hành vi nhàm chán mà trẻ con của những người có tiền

Suốt đêm đó, tôi và Liên Gia Chú đã rời trạm cuối cùng, ngồi trong thùng xe không có nắp đậy, trên đỉnh đầu là bầu trời đầy sao rực rỡ của sa mạc Sahara.

Khi ngôi sao băng bay qua bầu trời, tôi đã thấy Liên Gia Chú quay mặt đi, nghiêng mặt qua bên phải, nơi khóe miệng còn mang theo nụ cười nhàn nhạt, nụ cười đó khiến cho tôi sinh ra một loại cảm giác, giống như thể vị trí bên tay phải của anh ấy có một người ngồi, anh ấy dùng ánh mắt truyền đạt : Nhìn kìa, sao băng.

Khi chiếc máy bay loại nhỏ vượt qua biên giới Niger, tôi đã nhớ đến câu chuyện nhàm chán kia, câu chuyện về một chàng trai và một cô gái cùng nhau ngắm những vì sao sao ở sa mạc Sahara.

Sau hai lần chuyển máy bay lại thêm hai lần đổi xe, cuối cùng chúng tôi cũng đến Jerusalem.

Xác suất tìm được chiếc áo khoác kia ở Jerusalem cao hơn nhiều so với ở Niger, hướng đi của nhóm vật tư khi đó đều tập trung ở hai trường trung học.

Dưới sự giúp đỡ của Nhân viên công tác tại Trạm quản lý vật tư ở Jerusalem cùng với mấy người bạn của tôi, chúng tôi đã biết nơi đi của chiếc áo khoác đó, hơn nữa còn vô cùng chắc chắn.

Chiếc áo khoác đó cuối cùng đã được trao cho một thiếu niên Palestine tên là Adam.

Được nhân viên công tác tại Trạm quản lý vật tư dẫn đường, chúng tôi tìm được nhà của Adam.

Ở nhà của Adam Chúng tôi đã nhìn thấy chiếc áo khoác màu cà chua khiến chúng tôi phải vượt qua ba lục địa kia.

Chiếc áo khóa đó tồn tại dưới dạng hình ảnh trong một bức ảnh, trong ảnh, hai cậu bé đang đứng dựa vào bức tường rào thấp, hàm răng trắng đều tăm tắp, nụ cười rạng rỡ.

Chiếc áo khoác màu cà chua nằm trên tay cậu bé cao hơn một chút, còn tay cậu bé khoác lên người cậu bé thấp hơn.

Dùng kính lúp là có thể nhìn thấy chấm đen nhỏ trên cổ tay của chiếc áo khoác, chấm đen nhỏ đó chính là dấu vết do ngày đó bị thuốc cháy gây ra, nhưng…

Nhưng, bức ảnh đã đặt lộn ngược.

Theo tập tục của các nước Ả Rập, nếu một bức ảnh được đặt lộn ngược thì có nghĩa là trong hình đã có người không còn ở trên đời này nữa.

Hai cậu bé trong ảnh tên là Adam và Ali, họ là hai anh em.

Người không còn là anh trai Adam.

Vào một buổi tối giữa năm ngoái, Adam mặc chiếc áo khoác yêu thích ra ngoài.

Không lâu sau khi Adam rời khỏi nhà, khu thành cổ ở Jerusalem đã xảy ra bạo động, Quân đội Israel đã phong tỏa hiện trường vụ bạo động đó. Sau vụ xung đột đó, Adam và một bạn học của cậu bé cũng đã không trở về nhà nữa, mà quay lại trường học lên lớp.

 

Chiếc áo khoác màu cà chua có in nhãn hiệu với chữ Tây Ban Nha trên nhãn hiệu là chiếc áo khoác yêu thích của Adam. Adam thích bóng đá. Adan thích Messi. Messi đá cho câu lạc bộ Barcelona ở Tây Ban Nha, nhưng Barcelona đối với một cậu thiếu niên Pakistan mà nói nó giống như một thiên đường xa xôi không thể với tới. Chiếc áo khoác in dòng chữ Tây Ban Nha khiến Adan cảm thấy gần với thần tượng mà mình yêu thích hơn một chút.

Nói tới đây mẹ của Adan đã khóc không thành tiếng, tới đây thì tôi biết rằng việc tìm lại chiếc áo khoác đó là không thể. Chắc chắn Liên Gia Chú cũng biết điều này.

Trong suốt quá trình mẹ Adan nói, từ đầu tới cuối Liên Gia Chú vẫn luôn cúi đầu.

Tấm rèm ngăn phòng khách và căn phòng thành hai không gian được vén lên.

Cậu thiếu niên ôm quả bóng đá, độ tuổi khoảng chừng mười ba mười bốn tuổi, đi ra sau tấm rèm, cậu bé cúi đầu đi về phía cửa, chỉ trong thoáng cái đã biến mất trong tầm mắt mọi người.

“Nó là Ali.” Ba của Adam nói.

Tình cảm của Adam và Ali từ nhỏ đã rất tốt, Ali, sau khi Adam rời đi thì người vẫn luôn không quan tâm đến bóng đá lại cứ hễ khi nào rảnh rỗi đều mang bóng đến sân bóng đá, bố  của Adam đã nói với chúng tôi như vậy.

Rời khỏi nhà Adan, ở bãi đất trống gần nhà Adan, chúng tôi thấy Ali đang chơi bóng một mình ở bãi đất trống.

Mặt đất gồ ghề, khung thành xiêu vẹo, đó là sân bóng đá mà bố của Adam đã nói, nhưng dường như Ali không bị những yếu tố bất lợi này ảnh hưởng, một mình cậu bé đã cố gắng hết sức dẫn bóng về phía khung thành.

Khi quả bóng được đưa vào  lưới, Ali nhảy lên, giơ hai tay lên giữa không trung thực hiện động tác đập tay, như thể giữa không trung cũng có một đôi tay đang đáp lại động tác của cậu bé .

Liên Gia Chú bảo hai nhân viên công tác rời đi trước, anh ấy tìm một bậc thang và ngồi xuống, quay mặt về phía sân bóng.

Tôi đứng ở phía sau Lên Gia Chú, nhìn Ali một lần nữa dẫn bóng, nhìn Ali một lần nữa sút bóng vào lưới, lần này màn ăn mừng bàn thắng biến thành động tác đập vai, cậu bé nhảy lên thật cao, đưa vai về một hướng.

Khi mặt trời ngả về phía tây, Ali ôm bóng đi qua trước mặt chúng tôi, Liên Gia Chú đã dùng tiếng Ả Rập gọi tên Ali.

Vì liên quan tới công việc, tiếng Ả Rập đối với tôi mà nói cũng không có gì xa lạ.

Khi Liên Gia Chú nói: “Nhất định là màn ăn mừng bàn thắng trước đây của Adam cực kỳ đẹp”, Ali đã dừng chân lại.

Một lúc sau, Ali ngồi xuống vị trí bên cạnh Liên Gia Chú.

Thời gian trôi qua một lúc.

“Bình thường khi Adam ra ngoài em đều sẽ nói lời tạm biệt với anh ấy. Chỉ có ngày hôm đó, em đã không nói tạm biệt với Adam”, Ali nói.

Không chào tạm biệt anh trai là bởi vì khi đó hai anh em đã xảy ra chút tranh cãi, trước khi ra cửa, người anh có chào tạm biệt người em, nhưng người em lại không thèm để ý.

Sau khi anh trai rời đi, người em đã mang bóng của anh trai đến sân bóng mà anh trai thích, làm chuyện anh trai thích làm.

“Khi làm chuyện mà Adam yêu thích, lòng em cũng không còn khổ sở như vậy nữa”. Ali cúi đầu nói.

Dưới sắc trời xám đen, giọng nói Liên Gia Chú trầm thấp mà nhu hòa:

“Cho dù con đường đó đi về trường gần hơn, nhưng cậu vẫn sẵn lòng lựa chọn con đường xa hơn kia, bởi vì con đường gần ấy trước đây em và Adan thường đi qua; trên đường phố náo nhiệt, người đó đột nhiên thu hút ánh nhìn của cậu khiến cậu dừng lại, không phải vì người đó đẹp cỡ nào, mà là bởi vì quần áo người đó mặc là màu mà Adan thích, trong tiệm đồ ăn, cậu mỉm cười với một người, cũng không phải bởi vì cậu có quen biết với người này, mà là bởi vì trong giỏ mua đồ của người này có đặt đồ ăn mà Adan thích, điều này làm cho cậu sinh ra một cảm giác thân thiết không thể lý giải nổi đối với người này ”.

“Khi nhữn sao băng vụt qua bầu trời, khi bầu trời sau sơn mưa xuất hiện cầu vồng, khi những người khác nhôn nhao dừng lại để khen ngợi, thì chỉ có cậu, chán nản chỉ một lòng một dạ muốn trốn đi, bởi vì cậu không cách nào chia sẻ khoảnh khắc đẹp đẽ này với Adan.”

Lời nói của Liên Gia Chú khiến Ali gục đầu xuống đầu gối, một lúc sau truyền tới tiếng khóc đứt quãng, bàn tay Liên Gia Chú vỗ nhè nhẹ vào vai Ali.

Tiếng khóc của Ali càng lúc càng lớn, cậu thiếu niên mười ba, mười bốn tuổi đã dùng một trần gào khóc để nói lời tạm biệt với anh trai vào ngày hôm đó.

Màn đêm buông xuống.

Ali hỏi Liên Gia Chú. Có phải là anh cũng  đang nhớ nhung một người không.

Liên Gia Chú không trả lời.

Đêm hôm đó, trong một quán rượu nhỏ ở khu thành cổ, sau khi uống nửa non chén rượu, tôi hỏi Liên Gia Chú rằng không tìm được chiếc áo khoác đó nên cậu có thấy khó chịu trong lòng sao?

Liên Gia Chú lắc đầu.

Shit! Đúng là lo chuyện bao đồng mà.

Mấy lời thừa thãi còn chưa nói ra——

Thì anh ấy buông một câu thầm thì.

“Chỉ là tôi nhớ cô ấy thôi”.

Từ cửa sổ quán rượu nhỏ trong khu thành cổ nhìn ra ngoài, là có thể thấy những vì sao lấp lánh cao vạn trượng trên Temple Mount.

Vì sau lấp lánh trên cao ấy đã theo tôi trở lại London.

Trở lại London, tôi đi làm và tan ca hàng ngày, tuân thủ các quy tắc khác nhau của một xã hội văn minh, đèn đỏ thì dừng lại, khi đèn xanh sáng thì bước qua vạch kẻ dường,  xếp hàng ở quầy tính tiền trong siêu thị khi mua sắm, nhìn thấy người già, phụ nữ mang thai và trẻ em khi ngồi tàu điện ngầm thì nhường chỗ, trả lại tiền thừa cho người phục vụ khi bị trả nhầm ở cửa hàng thức ăn nhanh. Ngày lại nối ngày.

Sau đó, vào một buổi chiều, tôi nhìn thấy một bức tranh như thế này tại một buổi triển lãm tranh: Khuôn mặt của một người phụ nữ và bàn tay của một người đàn ông.  Bàn tay của người đàn ông xuyên qua xương cốt trên người của người phụ nữ và dừng lại ở trên mặt của người phụ nữ.

Chủ đề của bức tranh đó là: Xuyên qua xương cốt vỗ về mặt em.

Đêm xuống, tôi mở cửa ban công căn hộ ra, một cơn gió thoảng qua làm tôi mơ hồ nhớ đến quán rượu dưới dưới núi Temple Mount và ánh sao lấp lánh cao vời vợi nhìn ra từ cửa sổ quán rượu nhỏ.

Dưới ánh sao lấp lánh xa vời vợi ——

Hành trình từ London tới Niger, từ Niger đến Jerusalem gần 20 nghìn km, lại chỉ để nói lên nỗi nhớ mong của một người đối với một người khác.

Hành trình gần 20.000 km là một loại nhớ nhung:

Thông qua người mặc chiếc áo khoác đó, thông qua quỹ đạo mà chiếc áo khoác đó đã trải qua, thông qua việc dùng một hình thức để kết nối chiếc áo khoác đó với tất cả mọi người và mọi thứ để chạm vào linh hồn của một người.

Đồ điên.

Đúng là ….đồ điên.

Tháng 6 năm 2013, tôi nhận được email từ một người bạn ở Jerusalem.

Người bạn này nói cho tôi biết, gia đình Ali đã nhận được một chiếc áo đá bóng có chữ ký của Messi, sân bóng gồ ghề ngày trước đã được lát bằng cỏ xanh, từ khung thành đến thiết bị chiếu sáng đều đạt tiêu chuẩn cấp châu Âu, sân bóng mới hoàn thành đã trở thành nói vui chơi cho các thiếu niên Pakistan.

Trước đây, trên truyền hình, báo chí điện tử, truyền thông khi nhìn thấy tin tức phỏng vấn đủ loại người nổi tiếng tôi đều tự động lựa chọn bỏ qua, hiện tại cũng vậy, nhưng nếu như lật tới tin của Liên Gia Chí thì chỉ cần thời gian cho phép thì tôi sẽ chú ý.

Thông qua những thông tin đó, tôi đã biết những thành tựu mà Liên Gia Chú đạt được; biết truyền thông nào thích khen ngợi Liên Gia Chú, truyền thông nào thích chê bai Liên Gia Chú; biết Liên Gia Chú thỉnh thoảng sẽ hẹn hò với những cô gái xinh đẹp; biết có cô gái vì muốn gặp mặt anh ấy mà đã trèo lên tầng bốn mươi chín tâng lầu; biết cô gái có khả năng nhất trở thành bạn gái chính thức của Liên Gia Chú tên là Phương Lục Kiều.

Tôi còn biết tháng tám hàng năm Liên Gia Chú sẽ đến Tây Ban Nha.

Tháng tám hàng năm Liên Gia Chú đều sẽ đến Tây Ban Nha, điều này đám truyền thông bản lĩnh cao cường cũng không biết được.

Tháng 8 hàng năm, tại một thị trấn nhỏ tên là Bunol ở Tây Ban Nha sẽ diễn ra giải thi đấu cà chua, người ta gọi cuộc thi đấu cà chua của thị trấn này là Lễ hội cà chua.

Hàng năm Liên Gia Chú đều sẽ tham gia Lễ hội cà chua, chuyện này lại càng không có mấy người biết.

Trong một quán rượu ở Jerusalem, Liên Gia Chú đã uống tới say khướt đã nói cho tôi biết hàng năm anh ấy sẽ đến Bunol để tham gia vào Lễ hội cà chua.

“Ngày đó, Tiểu Họa Mi đã cưới cực kỳ vui vẻ, hàm răng đều là màu đỏ .” Anh ấy đã Say khướt nói, giữa hai hàng mày chất chứa sự lưu luyến.

Tháng 8 năm 2013 trôi qua.

Tháng 8 năm 2014 trôi qua.

Tháng 8 năm 2015 trôi qua.

Đối với Liên Gia Chú, tôi tin rằng một ngày nào đó tôi sẽ nhìn thấy một quyến sách viết về cuộc đời của anh ấy trong một hiệu sách, tới lúc đó, tôi sẽ nói với bạn của tôi hoặc chủ hiệu sách rằng: Tôi đã từng uống rượu với anh chàng đó. Tin tôi đi, anh chàng này tuyệt đối không như những gì được mô tả trong cuốn sách.

Anh chàng đó đã dùng hành trình gần 20.000 cây số để thể hiện một loại nhớ nhung.

Anh chàng đó, cũng không biết có tìm được Tiểu Họa Mi của anh ấy hay không, Tiểu Họa Mi cười rộ lên hàm răng đều là màu đỏ.

Tháng 8 năm 2016 đang đến gần.

 

Hết chương 108!

MM.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *