Editor: Hong Yeens

 

Thứ tư cuối cùng của tháng 8 năm 1945, một cuộc diễu hành được tổ chức tại thị trấn Buñol của Tây Ban Nha. Một thanh niên bị đám đông xô ngã, sau khi đứng dậy, chàng thanh niên thuận tay nhặt cà chua từ sạp rau ném vào những người xung quanh, hành vi của anh ta đã gây ra một cuộc đại chiến cà chua, chắc hẳn tại thời điểm đó thanh niên kia có nằm mơ cũng không ngờ được rằng sau hơn nửa thế kỷ, cuộc đại chiến cà chua này đã trở thành một trong ba lễ hội thú vị nhất trên thế giới.

Cuộc đại hiến cà chua đã khiến cho danh tiếng của Buñol được lan rộng, chính phủ Tây Ban Nha đã lấy thứ Tư cuối cùng của tháng 8 hàng năm làm ngày Lễ cà chua.

Năm 2016, vào ngày thứ tư cuối cùng của tháng 8, ở khu vực Valencia, Buñol, theo thống kê, ngày này có ít nhất 30.000 khách du lịch đến từ khắp nơi trên thế giới đã đổ về thị trấn nhỏ với dân số còn chưa đến 10.000 người này.

Kha Nhật chính là một thành viên trong đội quân 30.000 người này, chẳng qua là anh ấy chỉ tình cờ ghé qua, lúc đi vào nhận phòng khách sạn mới biết thị trấn nhỏ này còn có một chuyện như vậy.

Vào lúc tám giờ sáng, cách thời gian diễn ra cuộc đại chiến cà chua mà mọi người đồn còn bốn giờ đồng hồ nữa.

Tại lối vào của một quán cà phê, Kha Nhật nhận lấy điếu thuốc được đưa tới cho anh ấy rồi châm thuốc lên.

Mùi vị nicotin buổi sáng đã xa cách sau một thời gian dài giống như những lời ngọt ngào bên tai của người tình cũ năm xưa, làm cho cổ họng bỏng rát.

Sau một hồi đấu tranh, liếc nhìn một vòng tiệm ăn sáng ngay bên cạnh quán cà phê, thản nhiên kẹp điếu trên đầu ngón tay, nhắm ngay đầu thuốc đang cháy vào khe gió, như vậy có thể tăng nhanh tốc độ cháy của điếu thuốc.

Đưa điếu thuốc cho anh ấy chính người bạn Tây Ban Nha Juan của anh ấy, họ gặp nhau ở khách sạn đêm qua, cũng thật trùng hợp, hôm nay họ lại gặp nhau ở lối vào của quán cà phê này.

Đây là một con phố kinh doanh, cả con phố cũng chỉ có ba cửa hàng đang mở cửa, một tiệm ăn sáng và hai cửa hàng mỹ nghệ.

Vào lúc này, trong hai cửa hàng mỹ nghệ thì một cửa hàng đã đóng cửa, bước chân của chủ tiện vội vã, vừa nhìn là thấy đang vội chạy đến quảng trường gần đây.

Khách sạn mà Kha Nhật  ở có giới thiệu chi tiết về việc tham gia Lễ hội cà chua, theo giới thiệu, tập trung tại quảng trường càng sớm thì càng chiếm được vị trí chiến đấu tốt nhất.

Hiện tại trong tay Kha Nhật đang có hai vé vào cửa tham gia đại chiến cà chua được khách sạn đưa. Vé xe của họ đã được đặt là vào ngày mai. Hôm nay, các cửa hàng, viện bảo tàng, tiệm sách ở thị trấn nhỏ này hầu như đều không mở cửa. Họ dường như không còn lựa chọn nào khác. “Đã đến rồi thì ở lại”, có thể đổi thành “Đã gặp rồi thì tham gia”.

Ngoài một cửa hàng mỹ nghệ cũng đóng cửa, thì giờ đây cả con phố cũng chỉ còn lại tiệm ăn sáng là đang mở cửa, tiệm ăn sáng ở ngay hướng đối diện với chỗ Kha Nhật đang đứng.

Juan đứng quay lưng về phía tiệm ăn sáng, anh ấy biết Juan đang nói chuyện với anh ấy, nhưng lúc này anh ấy có hơi mất tập trung, ở cửa của tiệm ăn sáng ó diễn ra một màn rất thú vị.

Tiệm ăn sáng chỉ có một khách hàng nữ, món điểm tâm bên trong tủ kính còn trông cực kỳ ngon, dáng vẻ của khách hàng nữ trông như muốn muốn lấy cái này lại không bỏ được cái kia. Còn chủ tiệm thì tâm tư đã sớm bay tới quảng trường từ lâu, thỉnh thoảng lại nhìn về phía đường, cũng chỉ còn có tiệm của cô ấy là vẫn còn mở cửa.

Sau khi nhìn qua đường xong, rồi lại nhìn khách hàng nữ trước mặt, biểu cảm trên mặt biến đổi liên tục từ mất kiên nhẫn lại thành vẻ bất đắc dĩ.

Dường như vị khách nữ khách đã đưa ra được quyết định, chỉ tay về một hướng, ngay lúc Kha Nhật vừa muốn xem xem vị khách nữ đã chọn cái gì thì một cái đầu lông xù che mất tầm nhìn của anh ấy, anh bạn người Tây Ban Nha đã đổi vị trí.

Sau khi ổn định vị trí xong, vừa vận động xương khớp vừa hỏi anh ấy: “Kha, anh cười cái gì vậy?”

Anh ấy có đang cười sao ?

Juan đã nói anh ấy cười vậy chắc là anh ấy đang cười, nhưng đang cười cái gì thì tạm thời cũng rất khó để có thể giả thích cho Juan được, anh ấy chỉ có thể bày ra biểu cảm lấp lửng để cho qua.

“Sáng nay tôi không thấy anh ở nhà ăn của khách sạn.” Juan lại nói.

Lần này là biểu cảm của anh ấy là thực sự bó tay, phòng khách sạn không phải do anh ấy đặt, hiện tại người nắm trong tay quyền hạn kinh tế không phải là anh ấy, nếu như mà là anh ấy đặt phòng thì nhất định anh ấy sẽ chọn thêm bữa sáng.

Tại sao không cộng thêm bữa sáng, đương nhiên là vì tiết kiệm tiền.

“Kha, anh vẫn chưa trả lời tôi, sao anh lại ở đây?” Juan vẫn giống hệt như trước, thích bám chặt  vào mấy vấn đề không liên quan.

“Tôi tới đây để mua bữa sáng”. Để tránh cho người bạn Tây Ban Nha của anh ấy bám riết mà hỏi tới cùng, anh ấy bổ sung một câu “Tôi không ăn quen bữa sáng ở khách sạn.”

“Vậy anh đã mua bữa sáng xong chưa?”

Anh bạn này …

“Vẫn chưa.” Điếu thuốc kẹp ở trong tay đã cháy gần hết, any ấy gẩy tàn thuốc, đầu mẩu thuốc lá chuẩn xác rơi vào thùng rác.

Nhân cơ hội này, Kha Nhật điều chỉnh vị trí của mình, vị khách nữ ở cửa tiện ăn sáng lại xuất hiện trong tầm mắt của anh ấy lần nữa.

Chà, đã bắt đầu tính tiền rồi, lúc này vẻ mặt chủ tiệm lúc này không biết phải làm sao, ngài mặt thì vị khách nữ nhìn như không có việc gì, nhưng từ vẻ mặt khi cô ấy nhìn vào túi hàng thì có thể thấy được cô ấy đã chiếm được không ít hời tại cửa tiệm này.

“Kha, anh đang nhìn cái gì vậy?” Juan lại lần nữa hỏi câu này, đòng thời cũng theo ánh mắt của anh ấy mà quay đầu lại, đường phố vắng vẻ chỉ còn lại một cửa tiệm bán ăn sáng đang mở cửa. Chuyện xảy ra ở cửa tiệm ăn sáng lại không có gì khác thường, nhân vật là chủ tiệm và khách hàng.

Không có gì hay ho để nhìn, Juan lại quay đầu lại, đưa điếu thuốc ra lần nữa.

Lần này Kha Nhật không nhận lấy thuốc: “Bác sĩ yêu cầu tôi dạo này hút thuốc thôi”.

Kỳ thật trước đó sớm hơn bác sĩ đã nhiều lần nhắc nhở anh ấy bỏ hút thuốc, nhưng để cho Kha Nhật dần dần từ bỏ sự ỷ lại vào chất nicotin cũng không có liên quan gì tới bác sĩ, đó là một người khác vân luôn không ngừng phàn nàn bắt anh cai thuốc.

Juan thu điếu thuốc lại.

Một phút sau, ở cửa quán cà phê lại xuất hiện thêm một người, một cô gái trẻ tay cầm túi đồ ăn sáng, da vàng mắt đen, có một khuôn mặt phúng phính trắng hồng làm cho người ta không nhịn được mà muốn nhéo một cái.

Khuôn mặt này giống hệt như lần đầu tiên Kha Nhật gặp, như thể trước giờ chưa từng trải qua thời gian và mưa gió.

Juan liếc nhìn cửa tiệm ăn sáng. Cửa tiệm ăn sáng đã đóng cửa. Anh ta liếc nhìn cửa tiệm ăn sáng rồi lại nhìn túi đồ ăn sáng trên tay cô gái trẻ. Như đã hiểu ra, hóa ra là như vậy…

Kha Nhật đứng thẳng dậy.

Nhưng mà.

“Kha, cô ấy là học sinh của anh à?”

Bàn tay định ôm lấy vai người kia nhưng lại có chút hơi chột dạ mà ngừng lại, rồi đành thu tay về.

Đây không phải là lần đầu tiên Kha Nhật nghe những lời nhận xét như vậy.

 

Không phải lần thứ hai, cũng không phải là lần thứ ba, “Kha, cô ấy có phải là học sinh của anh không?” Tần suất của câu nói này xuất hiện nhiều tới mức làm cho Kha Nhật cảm thấy phiền muộn, tại sao không phải là  “Kha, cô ấy có phải là bạn gái của anh không?”, Hoặc là “Kha, trông anh và cô ấy rất xứng đôi”.

Vì đ giảm bớt câu “Kha, cô ấy có phải là học sinh của anh không?”, và gia tăng câu “Kha, nhìn anh và cô ấy rất xứng đôi.” Kha Nhật đã thu dọn những bộ quần áo già dặn trước kia của mình đem gói gọn tống tiễn đi, một năm đến cửa hàng cắt tóc một lần đổi thành ba tháng đi tới tiệm cắt tóc một lần.

Cũng giống như hôm nay, anh ấy còn cố tình mặc chiếc áo sơ mi ca rô Scotland rất được giới trẻ ưa chuộng.

Xem ra, chủ ý này đã thất bại rồi.

Vào giờ phút này, “học trò” của anh đang đứng ở vị trí bắt sáng cực tốt, ánh nắng từ mái nhà của quán chiếu xuống hắt lên khuôn mặt cô, làn da dưới ánh nắng trông mềm mại mà trơn nhẵn như con nít, thật muốn… thật muốn nhéo một cái, sau đó…

Sau đó, đem môi cô hôn tới sưng lên.

Làn da của cô cực kỳ mẫn cảm, chỉ cần nhéo một cái là sẽ để lại vệt hồng, cánh môi bị dày vò ngậm trong miệng vài cái là đã căng mọng .

Ý nghĩ này vừa hiện ra, uy lực của nó còn mạnh hơn nhiều so với nicotin.

Dứt khoát đưa tay ra, Kha Nhật kéo “học trò” của anh ấy về vị trí bên cạnh mình, ánh mắt của Juan dừng trên mặt cô có hơi lúc lâu.

Vừa lôi lại vừa kéo, cô đã bị đổi thành ngã vào trong vòng tay của anh ấy.

Thuận đà ôm cô vào lòng.

“Vivian, bạn gái tôi,” Trước vẻ mặt kinh ngạc của Juan anh lại bồi thêm một câu “Còn bốn mươi mốt ngày nữa là đến ngày kết hôn của chúng tôi.”

“Ờ… Hả” Miệng anh ta hết há ra rồi lại khép lại, vội vàng nở nụ cười, dùng tiếng Anh chào hỏi, sau khi chào hỏi xong lại chuyển sang tiếng Tây Ban Nha “Kha, tôi còn tưởng nửa kia của anh sẽ là một cô gái nữ tính như Angelina Jolie.”

Kha Nhật có một chiếc áo T-shirt in ảnh chân dung của Angelina Jolie, nhưng đó đã là chuyện thật lâu trước kia rồi.

Chuyện chiếc áo có in hình chân dung của Angelina Jolie lại được người bạn Tây Ban Nha của anh ấy lôi ra, nói một tràng nào là “Vẻ gợi cảm và thần thái của Angelina Jolie quả thực là nàng thơ trong tâm trí đàn ông, cô gái trong lòng cậu giống như biểu tượng ngọt ngào của đội bóng, nguyện bỏ tiền cho biểu tượng ngọt ngào này cũng chỉ có một số học sinh trung học”. Nói xong mới nhớ ra một vấn đề: Cô ấy nghe không hiểu tiếng Tây Ban Nha  phải không?

Cái này mà … Kha Nhật cố ý nhìn người trong lòng mình, vẻ mặt của cô mỗi giờ mỗi khắc đều biểu đạt ra là: Anh à, anh đang nói gì vậy.

Juan cảm thấy nhẹ nhõm, lại tiếp tục nói một tràng, rất nhiều câu tiếng Tây Ban Nha xen lẫn với một hai câu tiếng Anh, rồi anh ta dùng tiếng Anh giải thích “Xin lỗi cô, tiếng Anh của tôi không được tốt lắm.” Sau khi nói Tiếng Anh, thì lại là tiếng Tây Ban Nha. Sau khi nói một tràng, anh ta mới nhớ ra là mình còn có việc, lại dùng tiếng Anh nói “Cô à, rất vinh dự được gặp cô”, anh ta nghe được giọng nói nhẹ nhàng ấm áp “Tôi cũng vậy, thưa anh”.

Có điều … đó là tiếng Tây Ban Nha

Đây là ngôn ngữ cơ bản nên biết một hai câu cũng không có gì kỳ lạ.

Juan làm động tác chào tạm biệt, chân bước một bước rồi thu  lại, ánh mắt đảo qua đảo lại  giữa hai khuôn mặt trước mặt, cuối cùng  dừng lại trên mặt Kha Nhật : “Kha, nhìn cô ấy có hơi quen mắt, hình như tôi đã gặp cô ấy ở đâu rồi”.

“Không, thưa anh, tôi có thể khẳng định là từ trước tới giờ tôi chưa từng gặp qua anh”. Phát âm rất chuẩn, vẫn là tiếng Tây Ban Nha.

Juan xấu hổ sờ sờ tóc: “Xin lỗi cô , vừa rồi tôi …”

Lời nói bị giọng nói dịu dàng cắt ngang: “Thưa anh, nếu như anh chịu bỏ thời gian tán gẫu thay vào đó là đi tập thể thao, tôi tin chắc rằng anh cũng có thể được rất nhiều cô gái trẻ sẵn sàng lao vào lòng”.

Juan đi rồi. Trước khi rời đi, anh ta đã năm lần bảy lượt hứa hẹn nếu như thời gian cho phép thì sẽ đến dự đám cưới của anh ấy.

Bốn mươi mốt ngày sau, dưới chân núi Alpes, sẽ cử hành một hôn lễ, chú rể của hôn lễ đó tên là Kha Nhật, tên của cô dâu …

Tên của cô dâu chính là Vivian.

Bây giờ, Vivian đang ở trong lòng của anh ấy.

Cửa quán cà phê nơi họ đang đứng đã đóng, cả con đường vắng tanh, ánh mặt trời tới muộn vào mùa thu thong dong dừng dưới chân họ, đây chính là thời gian thích hợp để ôm nhau.

Tiền lương nhận trước gọi là lương tạm ứng, liệu không biết đi du lịch trước đám cưới có được gọi là du lịch đám cưới tạm ứng không.

Chuyện là như này: Sau lễ cưới ba ngày anh ấy phải đi làm, khoảng thời gian tiếp nữa anh ấy cũng không có thời gian, tính đi tính lại thì cũng chỉ có thể dành ra một chút thồi gian trước lễ cưới hai tháng mà thôi.

Thế là, mười hai ngày trước, họ đã dùng phương thức đoán chữ tiếng Anh để quyết định hành trình. Budapest của Hungary là trạm đầu tiên và thị trấn Bunol của Tây Ban Nha là trạm cuối cùng.

Sau khi hoàn thành chuyến du lịch trước đám cưới, họ còn phải đến miền Nam nước Pháp một chuyến.

Chuyến đi này Kha Nhật có hai hành trình: Một hành trình có liên quan đến công việc; còn hành trình khác thì thuộc vấn đề cá nhân.

Chuyến du lịch lần này tất cả đường đi, vé xe, khách sạn đều do một tay Cô dâu sắp xếp, vé được giảm giá, khách sạn cũng được giảm giá, trừ khi khách sạn có hoạt động tặng bữa sáng miễn phí, nếu không thì sẽ đều đi ăn ở bên ngoài.

Có phải là anh ấy nên cảm thấy may mắn vì vợ tương lai của mình là một người phụ nữ tốt biết tính toán tỉ mỉ không.

Phụ nữ tốt? Cách xưng hô này nghe hết sức kì quái.

Tuy nhiên, sau khi đem câu  “Phụ nữ tốt ” đổi thành “cô gái tốt” thì có vẻ dễ nghe hơn nhiều.

Kha Nhật luôn cảm thấy rằng cô gái trong lòng mình dường như vẫn luôn dừng lại ở một giai đoạn nào đó.

Đêm hôm đó, sau một cơn mưa đêm. Về đến nhà, vừa mới lấy chìa khóa ra đã thấy cô ngồi co ro dưới bóng cây bách hoa trước cửa nhà anh ấy, cúi người xuống, chợt thấy cả người cô ướt sũng, cả người không ngừng run rẩy.

Anh khẽ gọi một câu.

Cô ngẩng đầu.

Khoảnh khắc này, người mà ngày thường thường luôn có biểu hiện như một con nhím xù lông mà vào lúc mọi người không biết dường như đã đánh mất đi lớp áo khoác mà mình dựa vào để sinh tồn.

Dưới mái hiên, những hạt mưa không ngừng rơi xuống, anh ấy không biết thứ đang chảy trên mặt cô kia là nước mắt hay nước mưa, những giọt nước mưa rơi trên sàn bê tông bắn tung tóe lên váy cô, vạt váy dài đến tận chân anh ấy.

Ném chiếc ô sang một bên, anh ấy đưa tay ra, làm động tác ôm bằng hai tay giữa không trung.

Khi anh ấy ý thức được thì cô đã ở trong lòng anh ấy rồi, anh ấy cúi đầu nhìn cô, chóp mũi nhỏ xinh, khuôn mặt nhỏ nhắn, bàn tay cũng nhỏ xíu.

Kể từ đó trở đi, dường như cô chưa từng lớn lên.

Mặc dù chú nhím nhỏ xuất hiện trong đêm mưa năm nào giờ đã hai mươi lăm tuổi.

Ừ thì, không phải nói là chưa từng lớn lên, rõ ràng là trong mấy năm qua cân nặng của cô cũng đã tăng vọt, lần trước khi thử váy cưới …

“Em! Phải! Giảm cân!!” Giọng gào thét của cô  tựa như xuyên thấu thời không.

Câu nói  “Em phải giảm cân” xuyên suốt cuộc hành trình, khi thực đơn nhà hàng được bày ra, cô lại lôi điện thoại ra, nghiêm túc tình toán lượng calo của mỗi món ăn.

Áng chừng người đang trong vòng tay, thực ra thì như thế này là vừa, ôm vào mới vừa vặn.

Ánh nắng rơi trên mặt đất, có mấy tia nắng hắt lên chân anh ấy.

“Ôm đủ chưa?” Người đang trong vòng tay lười biếng nói.

“Anh ôm đủ chưa hả?” Anh ấy kéo dài giọng, “Để anh suy nghĩ thử xem”.

Khi Kha Nhật đang suy nghĩ về câu hỏi “Ôm đủ chưa?”, anh ấy đã hỏi cô một vài vấn đề, một trong số đó là: Lúc mua bữa sáng đã tiết kiệm được bao nhiêu tiền?

“Vừa nhìn chủ cửa hàng là biết đang vội đóng cửa, bữa sáng tổng cộng là 18 Euro. Em đưa cho cô ấy 15 Euro, em nói với cô ấy rằng bây giờ trong túi em không có tiền, nhưng em có thể hỏi chồng em, nhưng hiện tại chồng em đang nói chuyện với bạn của anh ấy, em không tiện qua làm phiền anh ấy, em hỏi cô ấy có thể  đợi một lúc không, người chủ cửa hàng đó nói với em là không cần, tính cho cô 15 Euro, phiếu ăn sáng của khách sạn hai người chúng ta phai tiêu tốn 40 Euro, thế này là chúng ta còn thừa lại 25 Euro, 25 Euro này cộng thêm 30 Euro nữa là chúng ta có thể ăn bữa tối.” Cô vui sướng tính toán.

Nghe đi, đúng là có hơi giảo hoạt đúng không?

Có chút giảo hoạt lại có chút đáng yêu, nhưng đáng yêu nhất chính là câu “Chồng em” thốt ra từ miệng cô.

Xem ra cô đã không thể chờ đợi được nữa mà muốn làm vợ của anh ấy rồi.

Khi cô nói những lời này, ánh mặt trời đã chiếu từ giày của họ lan chân họ.

Cơ thể ôm trong vòng tay anh ấy mềm mại, ôm vào cực kì thoải mái.

Thế là, anh ấy lại hỏi cô, bữa sáng đã mua được những gì?

Điều này cũng đủ để cô huyên thuyên lột lúc.

Nói cách khác, anh ấy lại có thể để cô ngoan ngoãn ở trong vòng tay mình thêm lúc nữa.

Dù sao thì cũng còn lâu mới tới mười hai giờ.

Còn cách mười lăm phút nữa mới tới mười hai giờ, Kha Nhật đứng ở một góc quảng trường, phóng tầm mắt nhìn xung quanh, người chen chúc đông nghẹt.

Điều này khiến Kha Nhật hoài nghi rằng liệu có phải mọi người trên thế giới đã chạy hết tới thị trấn nhỏ này hay không, quảng trường, đường phố, ban công, sân thượng cũng không thể chứa nổi.

Thế là dáng người nhỏ nhắn của các cô gái và trẻ nhỏ nhắn được vác lên đôi vai  những những chàng trai cường tráng.

Đứng gần họ nhất là một đôi tình nhân trẻ tuổi, cô gái được chàng trai vác trên vai, cô gái với vẻ mặt thích thú liên tục vẫy tay với bạn mình.

Đôi vai của anh ấy chịu sức nặng năm mươi cân của người phụ nữ cũng không là vấn đề, Vivian đang ở ngay bên trái anh.

Quay mặt sang trái, ánh mắt anh ấy dừng lại trên người cô gái đang vung nắm đấm quơ quơ, nói: “Anh nghĩ em làm động tác đó còn ngầu hơn”.

“Anh chắc chắn chứ?”

“Ừ hứ”.

Anh ấy đã thành công để cô ngồi lên vai của mình.

Trên quảng trường, tất cả mọi người đều đang chờ tiếng súng bắt đầu lúc mười hai giờ vang lên.

Cách phát súng lệnh vang lên vẫn còn mười phút nữa, Kha Nhật cảm thấy sức nặng đang gánh trên vai mình dường như đã vượt quá năm mươi kilôgam.

Cách phát súng lệnh vang lên còn năm phút, Kha Khuê cho rằng việc cô vẫn luôn kêu gào “Em phải giảm cân” có vẻ như cũng có chút hợp lý.

Cuối cùng thì cũng đã tới mười hai giờ.

Phát súng lệnh giơ cao lên ngang trời, tiếng súng vang lên.

Tiếng súng vẫn còn văng vọng bên tai, màn đạn đỏ lao tới bay thẳng về phía mặt của viên sĩ quan cầm súng lệnh. Người sĩ quan cầm súng lệnh có nằm mơ cũng không ngờ rằng anh ta chính là người đầu tiên bị tấn công.

Cư dân của thị trấn Buñol đã tự chuẩn bị đạn dược, tận dụng lợi thế tuyệt đối của ban công nhà mình dùng hết cách này tới cách khác để nghênh đón các vị khách từ xa tới. Những người được khiêng trên vai trở thành đối tượng được tiếp đón đầu tiên của họ.

Hàng vạn người lao về phía chiếc xe tải lớn chất đầy cà chua giữa làn mưa bom bão đạn.

Người đầu tiên đến trên chiếc xe tải lớn sẽ chuyền quả cà chua cho người ở gần ban công nhất. Du khách đến từ khắp nơi trên thế giới đã kết thành liên minh, thanh thế cuộc phản công lớn đã bắt đầu!

Trong phút chốc, bầu trời biến thành màu đỏ, bất kể bạn đang mặc loại quần áo gì đi chăng nữa, bất kể bạn thuộc màu da, màu tóc nào đi chăng nữa, đã đến nơi này rồi thì tất cả đều biến thành một màu – màu đỏ cà chua.

Người lúc đầu cũng chẳng tình nguyện tham gia cuộc đại chiến cà chua đang không ngừng bật cười khúc khích trên vai anh ấy.

Vừa cười vừa nhập lấy cà chua, vừa chỉ đạo : Kha Nhật, tên mập kia thật đáng ghét, em muốn cho hắn ta nếm thử sự lợi hại của em, anh tới gần chút nữa đi, em mới có thể ném vào đầu của tên mập kia.

Thế là Kha Nhật chỉ có thể để mình làm chiến mã, cô bảo anh ấy đi hướng đông thì anh ấy phải đi hướng đông, cô bảo đi hướng tây thì phải đi hướng tây. Cuối cùng đánh đến mức Tướng quân hưng phấn nên dứt khoát xuống khỏi xe ngưa luôn.

Trong cơn mưa màu đỏ từ trên trời rơi xuống; trong đủ loại ngôn từ với nhiều thứ tiếng khác nhau, mọi người dường như được trở thời thơ bé, trước vẫn còn kề vai chiến đấu, giây sau đã trở thành kẻ địch.

Một người Đức vừa mới cùng Kha Nhật ôm nhau, đã dùng cà chua chét lên anh ấy tới mắt mở không ra.

Lại thêm mưa màu đỏ từ trên trời rơi xuống. Không, không, hiện giờ đã không còn là cơn  mưa màu đỏ nữa rồi, hiện tại trong xe tải cà chua đã biến thành tương cà, những người có chuẩn bị mà đến đã cầm thùng lên, hắt từng thùng tương cà vào đoàn người, một thùng trong số đã đang hướng về phía anh ấy —

Kha Nhật theo bản năng kéo người bên cạnh, che cho cô ở trong ngực mình, hai người đồng thời ngồi xổm xuống.

Trên đỉnh đầu của hộ truyền tới hét lớn.

Quả nhiên, kẻ xui xẻo đã biến thành ông anh hét lớn kia.

Họ đã thành công tránh được một trận, anh ấy thở phào hơi rồi buông tay ra,  bất chợt nhận ra người trong lòng mình không đúng.

Cô gái trong lòng anh ấy không phải Vivian.

Vivian đi đâu rồi?

Một giờ sau, đại chiến cà chua kết thúc, phía ban tổ chức chỉ định dọn dẹp hiện trường, Kha Nhật phát hiện ra một chuyện, trên tóc Vivian đã có thêm một dải ruy băng màu xanh sáng.

Chiếc ruy băng màu xanh sáng buộc trên tóc của cô nhìn vô cùng chói mắt. 

Hết chương 109!

MM.

____________

Tác giả có lời muốn nói: He he, môi Trăn bị hôn đến sưng mới chỉ mới là món khai vị thôi. Tiểu Pháp, cậu cứ chờ tiếp chiêu đi!

Mây: Tác giả à, bà ít có ác lắm, cơ mà tui thích

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *