Cô gái trốn trong lòng của Kha Nhật không phải là Vivian.

Vivian đâu rồi?

Rõ ràng là anh ấy vẫn không buông tay cô ra mà .

Dù rằng bây giờ cân nặng của cô đã hơn năm mươi kg, dù cho cô không có gì khác biệt so với những cô gái cùng tuổi, dù cho thói quen trong cuộc sống hàng ngày của cô không có gì khác với những người khác.

Dù cho bỏ cô vào trong biển người mênh mông cô cũng sẽ trở thành một người hết sức bình thường trong dòng người ấy, những anh ấy vẫn luôn không buông tay cô ra.

Như thể, chỉ cần anh ấy vừa buông tay ra là cô sẽ biến mất vậy.

Cho dù còn 41 ngày nữa là cô sẽ trở thành vợ của anh ấy, phòng tân hôn của họ hiện tại đang trong giai đoạn sửa sang, chiếc giường đơn sẽ chẳng mấy chốc mà trở thành chiếc giường đôi.

Còn nhớ khi chọn giường đôi anh ấy có hơi mất tự nhiên, ngược lại cô lại có vẻ cởi mở phóng khoáng, thậm chí cô còn hỏi ở ngay trước mặt nhân viên bán hàng rằng khả năng chịu được tải trọng của chiếc giường đôi.

Cô gái đang trốn trong lòng anh ấy chắc hẳn là cũng đã nhầm anh ấy với bạn trai của cô ta, bốn mắt nhìn nhau rồi sau đó rời đi, Kha Nhật nhìn bàn tay trống không dính đầy sốt cà chua của mình.

Vào mấy ngày trước, họ cũng bị lạc nhau ở nhà ga.

Anh ấy đã phải tìm từng sân ga một, ánh mắt nhìn theo từng khuôn mặt, điện thoại di động đổ chuông, khi anh bắt máy, giọng nói của cô ngay sát bên tai, “Đang tìm gì thế ?” “Tìm em”. “Kha Nhật, quay đầu lại”. Vừa xoay người, anh ấy đã nhìn thấy cô đang nở nụ cười ngọt ngào.

Anh bưng mặt cô, xác nhận hết lần này đến lần khác, từ mắt đến mũi, rồi đến cái miệng tất cả đều là dáng vẻ mà anh ấy quen thuộc. Ngày hôm đó hành động của anh ấy đã khiến cô tức giận một lúc “Anh vẫn thật sự coi em là học trò của anh”. “Kha Nhật, anh trở nên ngốc rồi, không tìm thấy em thì có thể gọi điện thoại cho em mà”.

Anh ấy phì cười, đúng vậy nhỉ, tìm không thấy thì có thể gọi điện thoại, cách quá đơn giản mà.

Anh ấy lớn hơn cô mười tuổi.

Anh ấy và cô xuất phát ban đầu vừa là thầy vừa là anh.

Nếu như nói anh là là thầy giáo, thì cô nhất định là một học sinh rắc rối trong lớp, nhưng học sinh rắc rối này lại có một khuôn mặt làm cho người ta yêu mến.

Nếu như nói anh ấy xuất thân trong một gia đình có chín người, gia đình này ngoài trừ ba mẹ ra thì anh ấy là con lớn nhất, vậy thì cô chính là em gái út trong gia đình, khi anh ấy có thể chạy xe đạp đi học, thì cô mới vừa tới với thế giới này.

Anh ấy lo lắng mọi thứ về cô chính trong trạng thái như vậy,  anh ấy thường xuyên dạy bảo cô.

Sau đó, có một ngày, anh ấy phát hiện ra đôi môi của “học sinh rắc rối”, “em gái út” căng mọng khi hôn chắc là cảm giác rất tốt, khi cảm giác này ngày càng mãnh liệt, Kha Nhật đã nhận ra rằng chuyện này không bình thường.

Nhưng, anh ấy căn bản lại không muốn sửa chuyện không đúng này chút nào.

Dùng thời gian bảy trăm ngày, anh ấy đã được toại nguyện hôn lên môi cô, sau đó là họ có một năm yêu nhau, nửa năm trước, anh ấy đã cầu hôn cô.

Cho dù bây giờ anh ấy có thể hôn cô ở bất cứ nơi đâu, nhưng…

Nhưng trong mơ hồ, anh ấy cảm giác được ý vị độc quyền ở đôi môi mềm mại của cô.

Một loại ý vị chỉ thuộc thuộc về một người nào đó.

 

Giống như vào một đêm mưa anh ấy nhặt về một sinh vật nhỏ dễ thương, anh ấy đã hết lòng chăm sóc cho sinh vật nhỏ mà anh ấy đã đem về, ngày qua ngày sinh vật nhỏ được mang về trong một đêm mưa đã trở nên thân thiết với anh ấy.

Nhưng ở sâu thẳm trong lòng của anh ấy vẫn còn luôn có một mối nguy hiểm tiềm ẩn: Sẽ có ngày sinh vật bé nhỏ ấy sẽ trở về nơi ban đầy của nó.

Vào giây phút này, mối nguy hiểm tiềm ẩn ăn sâu trong lòng đang khuấy động thần kinh của Kha Khuê, sinh vật nhỏ được mang về trong đêm mưa ấy đã trở về nơi ban đầu của nó.

Nhìn quanh bốn phía, nơi này có gần mười nghìn người đang tụ tập, mỗi một khuôn mặt đều giống hệt nhau.

Một nỗi hoang mang hiện lên trong lòng, trước khi tới quảng trường bọn họ quay về  khách sạn một chuyến, họ đã để điện thoại di động trong phòng khách sạn, hiện tại anh ấy không cách nào sử dụng điện thoại di động để liên lạc với cô.

Đẩy từng người đang chắn trước mặt ra, anh ấy hét lớn “Vivian”, Kha Nhật chen từ nhóm người này sang nhóm người khác.

Khoảng một giờ, hoạt động kết thúc.

Ở một góc của quảng trường, Kha Nhật tìm thấy Vivian đã biến thành mặt đỏ.

Từ khi tận mắt tìm thấy, tới khi xác nhận, anh ấy mới thở phào nhẹ nhõm, bước chân chậm lại.

Thả chậm bước chân, Kha Nhật bước từng bước đi về phía người đang đứng ngây người ngơ ngác.

Bộ dáng cô trông như bị màn đạn đỏ ném tới choáng váng.

Anh ấy quơ quơ tay trước mặt cô.

Cô vẫn ngây người không nhúc nhích.

Xem ra thực sự đã bị ném cho choáng váng rồi, bộ dạng này thực sự trông giống như một chú cún con bị bỏ rơi, bộ dạng này cũng giống như ở một sân ga nào đó vào một năm một tháng nào đó. Anh ấy đứng dựa vào máy bán cà phê, nói với cô về chiếc hộp đen mang tên là sự ràng buộc.

Khi đó cô mười chín tuổi, anh ấy không biết tên của cô, ánh nắng hắt trên mặt cô, gò má hồng phúng phính, giống như một món điểm tâm, còn là một món điểm tâm ngọt ngào.

Kha Nhật cong khóe miệng: “Bé cưng”.

Cô từ từ quay mặt qua.

Đứng thẳng người, nghiêm chỉnh: “Đừng dùng ánh mắt ấy nhìn anh, anh có thể cam đoan rằng, trên đường mà  gọi cô gái xa lạ là bé cưng không phải tất cả đều là người xấu, người trước mắt em chính là minh chứng tốt nhất .”

Cô nhe răng nhìn anh.

Răng của bé cưng đã chuyển thành màu đỏ rồi.

Anh ấy nắm tay cô, dẫn cô đến nơi mà ban tổ chức cấp cho dành để tẩy rửa.

Kéo tay cô tới vòi nước để rửa sạch, tiếp theo là đến chân, rồi sau đó là tóc.

Kha Nhật phát hiện trên tóc cô bỗng có thêm một dải ruy băng màu xanh.

Màu của dải duy băng màu xanh buộc ở  đầu Vivian có ánh sáng xanh lam, nhìn thế nào cũng rất chói mắt.

Dải ruy băng xanh sáng quấn vào mái tóc, kiểu quấn vô cùng đặc biệt, như thể ai đó đã cố tình đánh dấu cái gì đó.

Khi tháo dải ruy băng màu xanh, Kha Nhật lại phát hiện ra một chuyện.

Dải ruy băng màu xanh trông giống như ai đó cố tình buộc lên tóc cô.

Hơn nữa, trình tự mà dải ruy băng xanh quấn vào tóc nhìn rất quen mắt, giống như một loại  kỹ thuật buộc đặc biệt nào đó.

“Có đồ gì trên tóc em à?” Cô hỏi.

Xem ra, cô cũng không biết trên tóc mình sao lại có thêm một dải ruy băng màu xanh.

“Không có”. Anh thuận miệng trả lời.

Khi tháo dải ruy băng màu xanh xuống, Kha Nhật nhớ ra tại sao cách thắt dải ruy băng lại trông quen như vậy, anh ấy biết cách thắt này.

Các bước thắt dải ruy băng xanh và mái tóc là đến từ trại huấn luyện thanh niên đặc biệt quốc tế, rất nhiều doanh nhân sẽ gửi con của họ đến trại huấn luyện thanh niên đặc biệt trong kỳ nghỉ hè để rèn luyện cho chúng.

Trong đó có một phần được gọi là Quy tắc sinh tồn trong rừng Amazon, những đứa trẻ được đưa vào rừng Amazon trong thời gian quy định sử dụng các dấu ruy băng được để lại trước đó để tìm đường trở về trại, để đề phòng động vật lấy mất dải ruy băng, cách buộc dải ruy băng nhất định phải chắc chắn, ngoài chắc chắn ra thì nó còn phải nhanh gọn lẹ để tiết kiệm thời gian, thế là trại huấn luyện thanh niên đã sáng tạo ra cách thắt dải ruy băng độc đáo của riêng mình.

Người thắt dải ruy băng xanh trên tóc Vivian chắc hẳn là đã từng tham gia trại huấn luyện thanh niên đặc biệt quốc tế.

Nhưng, tại sao?

“Rốt cuộc là đã xong chưa?” Giọng điệu của người vẫn luôn đứng bất động theo yêu cầu của anh ấy đã cực kỳ sốt ruột rồi.

Anh ấy vung tay lên, trong phút chốc, cầm dải ruy băng màu xanh bay về phía khoang xe dọn vệ sinh.

Chiếc xe dọn vệ sinh chạy ngang qua họ, đi mất.

 

***

Anthony là cư dân của thị trấn Buñol. Gần Quảng trường Nhân dân có một cửa hàng tạp hóa. Cửa hàng tạp hóa này là ba của ông ấy để lại cho ông ấy. Khi tiếp quản cửa hàng tạp hóa, ông ấy vẫn là một anh chàng đẹp trai Antonio. Bây giờ ông ấy đã trở thành ông Anthony trong miệng của hàng xóm.

Anthony từ nhỏ đã mặc bệnh dị ứng cà chua, điều này khiến cho ông ấy năm nào cũng bỏ qua cuộc chiến  cà chua của Bunol.

Cũng may là mấy năm gần đây đài truyền hình của thị trấn Bunol đều phát sóng trực tiếp về cuộc chiến cà chua này nên ông ấy có thể xem cuộc chiến cà chua ở quảng trường qua màn hình TV.

Bây giờ, đang xem cuộc chiến cà chua với Anthony là Jose bạn của ông ấy. Nhà của Jose ở gần Quảng trường Nhân dân. Ông ấy là một người không thích tham gia vào các cuộc vui. Ngày hôm nay cửa hàng tạp hóa của ông ấy đã trở thành nơi lánh nạn của Jose.

Hôm nay Tiệm tạp hóa không buôn bán được gì, hàng xóm và khách du lịch đã đến hết quảng trường rồi.

Một giờ, hoạt động của cuộc địa chiến cà chua kết thúc, Bunol xuất hiện trên màn hình Tivi đã biến thành một thị trấn màu đỏ, những khách du lịch vẫn còn đang chưa hết hòa hứng vẫn đang trao đổi về tình hình trận chiến, nhân viên vệ sinh đã bắt đàu bận rộn dọn dẹp hiện trường.

Chiếc điều khiển TV nằm trong tay Jose.

Mấy năm trước, cứ vào thứ Tư cuối cùng của tháng 8 hàng năm, sau khi cuộc đại chiến cà chua kết thúc, cửa hàng tạp hóa của Anthony đều sẽ tiếp đón một vị khách đặc biệt. Vị khách này cũng không mua gì, vị khách này vừa vào của hàng tạp hóa là lại ngây người ra.

Về lý do khiến cậu ấy ngẩn ngơ trong cửa hàng tạp hóa ——

“Cháu và bạn cháu trước đây đã từng đến nơi này, cháu và bạn cháu  còn đã từng mua đồ ở cửa hàng của ông. Cháu vừa mới tham gia lễ xong hội cà chua, cách thời gian trở về còn một chút nữa nên đã tiện đường ghé qua chỗ này xem thử”. Vị khách đó nói.

Năm ngoái, khi vị khách đó đến cửa hàng tạp hóa, Anthony đã rót một tách trà hoa nhài để tiếp cậu ấy.

Năm nay, Anthony cũng chuẩn bị trà hoa nhài.

Vị khách đó trạc tuổi cháu ngoại của Anthony, cháu ngoại do Anthony nuôi nấng, bây giờ nó đã đi tới thành phố lớn, Anthony nhìn thấy bóng dáng của cháu ngoại mình trên người của vị khách trẻ tuổi, Anthony chào đón vị khách ấy từ tận đáy lòng .

Liếc mắt nhìn qua thời gian, theo như trước đó, vào lúc này thì vị khách đó đã đến rồi, hiện tại cánh cửa của tiệm tạp hóa vẫn im ắng.

Anthony nghĩ, có lẽ năm nay vị khách đó không đến, có lẽ vị khách đó  là người rất bận rộn.

“Cậu ta trông còn giống minh tinh điện ảnh hơn cả những ngôi sao điện ảnh kia”. Jose đột nhiên nói, mắt dán chặt vào màn hình TV.

Kênh Discovery rất được khán giả trẻ yêu thích hiện đang phát sóng một chương trình phỏng vấn.

Người chủ trì tiếng tăm lừng lẫy, vị khách được mời tới cũng người có danh tiếng lẫy lừng, giống như Jose đã nói, người ngồi đó còn giống minh tinh màn bạc hơn so với nhưng ngôi sao điện ảnh.

Trên màn hình TV, chàng thanh niên ngồi ở vị trí khách mời trông còn giống một minh tinh màn bạc hơn là những ngôi sao điện ảnh đã giành được gần như tất cả mọi danh hiệu trong các lĩnh vực liên quan đến “tài năng trẻ” trong vài năm trở lại đây. Ở những nơi công cộng các cô gái đều gáo thép tên tiếng Pháp của anh ấy  “Yann”.

“Cậu ấy là một thanh niên rất tài ba, hiện tại cháu gái của tôi đang thực tập trong công ty của cậu ấy.” Sợ ông ấy không nghe thấy chuyện cháu gái mình, Jose tăng âm lượng giọng lên.

Dưới sự yêu cầu mãnh liệt của Jose, Anthony chỉ có thể ngồi trước TV, chương trình tọa đàm trên tivi thực ra mấy ngày trước ông ấy đã xem rồi.

Có một điểm mà Jose đã nói đúng, quả thực cậu ấy là một thanh niên tài giỏi.

Tháng trước, chàng trai trẻ này đã tuyên bố một chuyện: Sau hai năm, nghiên cứu khoa học của họ về chủ đề “Công nghệ thông minh kết hợp với chăm sóc y tế” đã đạt được thành quả nổi bật. Con chip thông minh do khoa học kĩ thuật Liên Thị  sáng chế được cấy vào cơ thể của người mắc bệnh biếng ăn nặng. Sử dụng chức năng phá hủy kết xuất của não bộ để thay đổi thói quen ăn uống của những bệnh nhân chán ăn này, mười người tình nguyện đăng ký tham gia vào nghiêm cứu khoa học này thì sáu người  đã trở lại cân nặng bình thường. Tiếp theo, họ sẽ nghiên cứu phát mình ra một loại chip thông minh đối với những bệnh nhân mắc bệnh trầm cảm. Đã có mười lăm người tình nguyện đăng ký tham gia vào nghiên cứu khoa học này. Trong ba năm tới Khoa học công nghệ Liên Thị sẽ đầu tư một tỷ Euro để tiến hành vào hạng mục nghiên cứu khoa học này, dự kiến ​​năm 2025 sẽ đưa vào thử nghiệm lâm sàng.

Ngày hôm sau, không có gì ngạc nhiên, giá cổ phiếu của khoa học kỹ thuật Liên Thị tăng mạnh.

Hiện tại, mọi người đã quen với những “phát ngôn ngông cuồng” của chàng thanh niên tài giỏi này rồi.

Giờ đây, chàng trai trẻ này đã có rất nhiều fan trên mạng xã hội, trong số những fan này có một ông trùm công nghệ đã từng nói: “Cậu thích hợp ở trong những poster đẹp hơn”.

Nhắc tới chàng thanh niên tài giỏi này, người hâm mộ của cậu ấy luôn treo một câu ở trên miệng thế này : Nếu như có một ngày tôi tỉnh dậy, nhìn thấy trên báo Yann đang uống trà buổi sáng trên mặt trăng và lướt mạng xã hội, thì tôi cũng sẽ không có gì ngạc nhiên, sớm muộn gì anh ấy cũng sẽ làm ra chuyện như vậy.

Nhưng những người này nhất định sẽ không được biết rằng từ sau năm 2011, vào ngày thứ Tư cuối cùng của tháng 8 hàng năm, chàng thanh niên tự như không gì không làm được trong mắt họ này sẽ ghé thăm một cửa tiệm tạp hóa không vô cùng bình thường ở Buñol.

Chương trình tọa đàm đã phát được hai phần ba thời lượng, người dẫn chương trình và khách mời đang thảo luận về chủ đề ngày càng nhiều bệnh nhân mắc bệnh trầm cảm trên khắp thế giới đang lựa chọn việc coi thường mạng sống của bản thân.

Người dẫn chương trình đã  tràn đầy phấn khởi tưởng tượng về tương lai: Một khi Khoa học kỹ Thuật Liên Thị đạt được thành công đối với nghiên cứu khoa học về bệnh nhân trầm cảm, thì có thể kiểm soát được tỷ lệ tự tử đang tăng dần lên hàng năm.

Trong khi xem TV, Jose vừa xem ti vi vừa hùng hông nói rằng khi ông ấy 25 tuổi thì ông vẫn là nhân viên giao đồ ăn tại một tiệm ăn, khi đang nói chuyện, chiếc chuông gió buộc trên hiên cửa của cửa hàng vang lên.

Trong tiếng chuông gió leng keng, chàng thanh niên trẻ mặc chiếc áo hoodie sẫm màu đẩy cánh cửa đang khép hờ ra.

Người đến có dáng người rắn rỏi ,cao gầy, lập tức che mất một phần ba ánh mặt trời vào từ trên phố.

“Ông có khách tới kìa”. Mắt của Jose vẫn không rời khỏi TV.

Anthony đứng dậy khỏi ghế, mỉm cười với vị “khách hàng” kia, bắt đầu tiếp đãi nước nóng, không lâu sau, xung quanh tỏa ra hương hoa nhài thoang thoảng.

Mùi thơm đã thu hút sự chú ý của Jose, đôi mắt đã bắt đầu trở nên bận rộn: Đưa mắt nhìn qua chàng thanh niên sau khi vào cửa vẫn đứng ở một bên; rồi lại nhìn Anthony; rồi lại nhìn tách trà hoa nhài được đặt ở bên cạnh; cuối cùng ánh mắt lại quay lại trên người cháng thanh niên, đứng hình.

Vài phút sau, Jose đứng dậy đi tới bên cạnh Anthony, thì thầm hỏi: “Không phải trà lài cho tôi sao?”

“Ông nói ông không thích trà hoa lài mà.” Anthony không muốn ông bạn già của ông ấy nói mình keo kiệt.

“Trà hoa lài đã chuẩn bị từ sớm rồi?”

Ông ấy gật đầu.

Jose vỗ vỗ trán một cái, hạ giọng bảo Anthony cho ông ấy mượn chiếc mũ dạ, ông ấy hỏi cần mũ dạ để làm gì.

“Cậu ấy là người mà cháu gái tôi vắt óc suy nghĩ cũng không thể gặp được.” Jose trả lời như vậy.

Đội chiếc mũ dạ mà ông ấy đưa cho, Jose đi tới bên cạnh chàng thanh niên, cởi chiếc mũ xuống, làm động tác cúi đầu chào của võ sĩ đấu bò : “Tôi là Jose, bạn của Anthony.”

chàng thanh niên khẽ gật đầu chào.

“Cháu ngoại tôi thực tập ở công ty của cậu, vì cơ hội thực tập này trong nhà còn tổ chức một bữa tiệc mừng cho con bé.” Lúc này, Jose mới nhớ ra một chuyện, “Cậu có nghe hiểu được tiếng Tây Ban Nha không? Không … Ý của tôi là cậu có biết Tây Ban Nha không? Không… tôi nói là, cậu đã từng học tiếng Tây Ban Nha chưa?”

“Vâng, tôi đã học tiếng Tây Ban Nha”. Chàng thanh niên dùng tiếng Tây Ban Nha trả lời.

Vẻ mặt của Jose như trút được gánh nặng: “Tiếng Tây Ban Nha của cậu rất chuẩn, giọng tuyệt vời như vậy thì có thể đi làm diễn viên lồng tiếng. Tôi đảm bảo, chỉ bằng giọng này của cậu, là có thể làm cho các cô gai mê mệt tới thần hồn điên đảo”.

Nói đến đây, dường như Jose lại cảm thấy có gì đó không ổn, để một người có lý lịch nổi bật như vậy đi làm diễn viên lồng tiếng quả thực là… một ý tưởng ngu ngốc.

Thật may là, đối phương dường như không để bụng đến chuyện khôi hài của ông ấy, còn dùng tiếng Tây Ban Nha để nói cảm ơn ông ấy.

Jose lại đội mũ dạ lên lần nữa: “Thưa cậu, tôi có thể chụp ảnh với cậu không?”

Sau khi được toại nguyện chụp ảnh với chàng thanh niên, Jose đã rời cửa hàng tạp hóa, trước khi đi còn nhiều lần cam đoan rằng ông ấy sẽ không tiết lộ bất kỳ thô tin tức nào.

Tiệm tạp hóa Chỉ còn lại Anthony và chàng thanh niên.

Chiếc áo hoodie sẫm màu của chàng trai trẻ còn có một số chiến công của trận chiến cà chua để lại.

Anthony đưa tách trà hoa nhài còn bốc khói lên.

Chàng thanh niên nhận lấy tách trà lài, nhấp một ngụm, nhìn ánh nắng chiếu lên những phiến đá bên đường, dùng giọng nói tựa như đang nói một mình:

“Hình như cháu đã nhìn thấy cô ấy. Cháu không chỉ nhìn thấy cô ấy mà cháu còn ôm cô ấy. Có rất nhiều người giống hệt nhau. Đó là một nơi tuyệt vời để trốn tìm. Từ nhỏ Cô ấy đã rất thích chơi trò trốn tìm.  Để đề phòng cô ấy chuồn mất, cháu đã buộc một dải ruy băng màu xanh trên tóc cô ấy.”

 

Hết chương 110!

MM.

Một bình luận cho “Chương 110: Sinh vật sống về đêm”

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *