Sau buổi chiều, ánh nắng cuối thu trải dài trên phiến đá trắng, màu sắc lấp lánh như những hạt trân châu trên phiến đá.

“Hình như Cháu đã nhìn thấy cô ấy. Cháu không chỉ nhìn thấy cô ấy mà cháu còn ôm cô ấy. Có rất nhiều người giống hệt nhau. Đó là một nơi tuyệt vời để trốn tìm. Từ nhỏ cô ấy đã rất thích chơi trò trốn tìm. Để ngăn cô ấy chuồn mất, cháu đã buộc một dải ruy băng màu xanh lên tóc cô ấy”. Trong bầu không khí hương trà lài thoang thoảng, chàng thanh niên này đang tự lẩm nhẩm nói giống như gặp giấc mộng ban chiều .

Từng câu từng chữ của cậu ấy đều lưu luyến vấn vương.

Giấc mộng ban chiều vẫn còn tiếp tục:

“Lúc đó có người leo lên xe tải, mấy người trên xe chơi rất điên cuồng, từng thùng sốt cà chua đổ xuống dưới xe, có người đã đẩy cháu một cái, cháu và người đối diện va phải nhau, thùng sốt cà chua đó đổ lên trên đầu cháu, cháu đã nghe được giọng của cô ấy, cháu đưa tay ra, sau đó cháu đã ôm được cô ấy. Cháu còn chưa kịp xác nhận thì lại có người kéo cháu một cái, trong lòng cháu cứ thế lại trống không, lúc cháu đi tìm lại thì cháu đã thấy được cô ấy, cách mấy người, cháu không thể nhìn thấy mặt cô ấy, chỉ thấy phía sau đầu, cũng là mái tóc dài, giống hệt như năm đó, tóc dài bị đổ lên từng lớp tương cà, từng chùm tóc dính chặt vào lưng, rất buồn cười, giống như những sợi tua thật dài của con bạch tuộc”.

“Thế giới cực kì yên tĩnh. Cháu đã tháo dây đeo ba lô xuống. Dây đeo ba lô có màu xanh lam, rất sáng. Cháu nghĩ màu xanh sáng như thế xem lẫn trong mảng màu đỏ lớn như vậy sẽ dễ nhận ra, giống như lúc ở trại huấn luyện thanh niên chỉ cần làm ký hiệu là có thể tìm theo đường cũ để trở về. Tới cuối cùng thì nhất định cháu có thể tìm được cô gái buộc sợi ruy băng màu xanh trên tóc kia”.

 “Nhưng mà……”

Cơn mê lúc nửa đêm đột ngột dừng lại khi áng trôi ngang qua bầu trời, màu sắc hạt trân châu trên phiến đá biến mất không còn dấu vết.

Trong mấy năm qua, khi chàng thanh niên trước mắt  đến cửa hàng tạp hóa của Anthony đều sẽ hỏi ông ấy một câu: “Ông à, ông có nhớ lễ hội cà chua năm đó cô gái đã mua cặp áo khoác tình nhân cà chua ở cửa hàng của ông? Gương mặt phúng phính, mỗi khi giận là giống như một con ếch nổi giận”.

Chàng thanh niên hết sức nghiêm túc khi hỏi câu này khiến cho Anthony hoài nghi, cậu ấy tới nơi này không phải là gì lễ hội cà chua mà là vì câu hỏi này mà tới.

Cô gái có gương mặt phúng phính, mỗi khi giận là lại giống như con ếch đang phồng mang?

Ông ấy lắc đầu.

Ông đã trở thành Ông Anthony có trí nhớ không tốt theo như lời của hàng xóm.

Không nhận được câu trả lời, trên mặt chàng thanh niên cũng không lộ ra vẻ thất vọng gì, ngược lại còn an ủi ông ấy, “Không sao, có khi  cháu cũng thường không nhớ nổi gương mặt của cô ấy”.

Đây là năm thứ năm chàng thanh niên tới cửa hàng tạp hóa của ông ấy.

Anthony đoán rằng “cô ấy” trong miệng chàng thanh niên hẳn là cô nàng ếch đã từng mua cặp áo khoác tình nhân ở của hàng của ông ấy.

Nói xong những lời ấy, chàng thanh niên vẫn ngây người nhìn ra cửa, một đám mây dày bị gió thôi đi một chút, mặt trời trốn ở sau đám mây thẹn thùng lộ ra một góc, trận gió ấy đã thổi qua, hương trà hoa thơm ngào ngạt.

Người thanh niên cụp mắt xuống.

“Thế nhưng tới cuối cùng, cô ấy vẫn chạy mất”.

Dừng lại một chút.

“Ông à, hiện giờ cháu có chút hoài nghi. Cháu đã nhìn thấy cô ấy, cháu đã ôm cô ấy, cháu đã buộc dải ruy băng màu xanh trên tóc cô ấy, tất cả đều là do ảo giác của cháu”. Cậu ấy khẽ nói, “Nhưng có một chuyện rất kỳ lạ, cháu phát hiện rải ruy băng màu xanh lam của ba lô của cháu đã không thấy đâu, cả đường đi cháu đều nghĩ về chuyện không thấy dải ruy băng màu xanh lam, có lẽ…”

“Có lẽ, đó là do ảo tưởng gây ra. Lúc đó cháu chỉ vô tình ôm một cô gái xa lạ. Tưởng cô gái mà cháu ôm là cô ấy đều là do ảo giác của cháu. Nghĩ thế nào thì đây cũng là một thành phố mà cô ấy muốn tránh thật xa. Cô ấy càng không thể nào mà đến thành phố này vào ngày hôm nay, vì vậy tất cả nhất định đều là do ảo giác của cháu.”

Chương trình tọa đàm trên TV đã đi tới phần cuối, vị khách trẻ tuổi trên TV đã đứng lên, dáng người cao gầy rắn rỏi, khí thế hăng hái.

Nếu như vào lúc này mà có khách hàng tới cửa, chắc chắn họ tuyệt đối sẽ không nghĩ tới người trên TV với người đứng trong cửa hàng tạp hóa có liên quan tới nhau, lại càng không cho rằng đây là cùng một người.

“Uống miếng trà nóng sẽ cảm thấy tốt hơn một chút”. Đây là lời mà Anthony có thể tìm ra để an ủi chàng thanh niên.

Trong lúc chàng thanh niên uống trà Anthony tắt TV đi.

Sau khi uống xong trà, chàng thanh niên nói. Ông à, có thể trò chuyện một lúc không?

Áng mây che khuất ánh mặt trời bị gió thổi tan hết, ánh nắng vàng nhạt lại một lần nữa chiếu xuống phiến đá xanh ánh trắng.

Anthony kéo hai cái ghế tới, đặt ghế trước cửa tiệm tạp hóa, hàng xóm của ông ấy vẫn chưa về nhà sớm như vậy, du khách chắc hẳn là vẫn còn đang hòa mình vui chơi thỏa thích trong lễ hội.

Đây là một buổi chiều thích hợp để trò chuyện.

Chàng thanh niên đã đổi bộ quần áo sạch sẽ, mái tóc dính đầy sốt cà chua cũng được gội sạch sẽ, trà hoa lài mới pha được đặt ở nơi có ánh nắng mặt trời, trong quầng sáng buổi chiều hơi nóng lượn lờ bốc lên, bay theo làn gió về hướng con hẻm nhỏ tĩnh mịch , dưới ánh mặt trời trông như một làn khói.

Ánh mắt của chàng thanh niên nhìn theo làn khói ấy, dừng lại ở cuối con hẻm, cậu ấy nói: Cháu đã hôn cô ấy trong con hẻm này.

“Nhưng mà, sau này cô ấy đã rời bỏ cháu”.

Nói tới đoạn cô đấy đã rời bỏ cháu, giữa hai hàng mày của chàng thanh niên phảng phất nỗi u sầu.

Vẻ u sầu vương vấn giữa hai hàng lông mày của chàng thanh niên, cộng với đường nét anh tuấn như vậy, đủ để khiến cho các cô gái trên đời này vì nó mà phát cuồng.

Cô gái mỗi khi giận là trông giống như con ếch, làm sao lại bỏ một người như vậy?

“Khi cô ấy rời đi, cô ấy thậm chí còn không cho cháu cơ hội nói lời tạm biệt, điều này làm cho cháu luôn nghĩ rằng cô ấy chỉ chơi trò trốn tìm quy mô lớn với cháu, cô ấy đang đợi cháu tìm ra cô ấy. Tòa cao ốc, trung tâm thương mại, nhà ga, trong rừng, nhà gỗ đều có thể là nơi cô ấy trốn, vì để cho cô ấy vui cháu phải cống hiến hết mình”.

“Năm thứ nhất cô ấy rời đi, trên toàn thế giới có 173 người có thể là cô ấy, nhưng cuối cùng, 173 người này đều được xác nhận không phải là cô ấy. Năm thứ hai cô ấy rời đi, trên thế giới có 131 người có thể là cô ấy, nhưng 131 người này vẫn không phải là cô ấy. Năm thứ ba cô ấy rời đi, trên thế giới có 105 người có thể là cô ấy. Năm thứ tư cô ấy rời đi, trở thành 76 người trên thế giới có thể là cô ấy”.

Giọng chàng thanh niên nhàn nhạt: “Năm thứ năm cô ấy rời đi, trên thế giới này chỉ còn lại 54  người có thể là cô ấy, nhưng 54 người này vẫn không phải là cô ấy.”

Thấy không, vì trò chơi trốn tìm quy mô lớn kia mà chàng thanh niên đã tung ra một tấm lưới lớn như vậy, còn cô gái muỗi khi giận trông như con ếch kia vẫn trốn thật kĩ.

Cô gái ếch đúng là một cô gái ngốc, trò chơi này chơi chả vui chút nào.

Nếu như cứ trốn mãi không chừng sẽ biến thành ông già bà già thì hỏng rồi, bởi vì không biết chừng khi vừa nhằm mặt lại thì cũng sẽ không bao giờ tỉnh lại nữa.

“Trên đời này người có thể là cô ấy đang từ từ ít lại, cũng không biết có phải là vì nguyên nhân này hay không mà cháu không còn nhớ cô ấy như trước nữa, mặt của cô ấy có đôi khi nhớ ra, có đôi khi lại nhớ không ra”.

Ánh mắt nhàn nhạt của chàng thanh niên dừng ở cuối con hẻm nhỏ.

Như thể cặp đôi hôn nhau trong ngõ sâu năm xưa đã trở thành bức ảnh ở trong khung, bức ảnh ấy đang tư từ phai nhạt theo thời gian.

Ngóng nhìn vào trong con ngõ sâu, giọng điệu của chàng trai thanh niên bình thản: “Nhưng thỉnh thoảng lại xuất hiện tra một vài ảo ảnh trước mắt, tháng trước tại phòng làm việc cháu vừa ngẩng đầu lên đã nhìn thấy cô ấy. Lúc ấy cháu đã rất ngạc nhiên, làm thế nào mà cô ấy tìm được tới văn phòng của cháu, thế là cháu đã hỏi, Tiểu Họa Mị, làm sao mà em tìm được tới đây? Thực ra, người đứng trong văn phòng là thư ký mới của cháu. May là thư ký mới nghe không hiểu tiếng Trung. Nếu không thì cô ấy có thể còn chưa làm xong 3 tháng đã nhận được thư sa thải rồi, mắc lỗi trước mặt cấp dưới làm cho cháu rất khó chịu trong lòng”.

“Ngày hôm đó, cháu đã làm việc liên tục trong ba tiếng rưỡi. Cháu nghĩ hẳn là do mệt mỏi nên đã sinh ra ảo giác. Đó là cách cháu đã lý giải cho sự xuất hiện ảo giác đó. Nhưng điều khiến người ta khó hiểu hơn là buổi sáng cuối tuần đó cháu cũng nhìn thấy cô ấy, đi qua dưới gốc cây trà, cháu đã nhìn thấy cô ấy dáng vẻ rầu rĩ không vui của cô ấy đang ngồi trên ghế dài, cháu hỏi cô ấy rằng ai đã làm cho cô ấy không vui, cô ấy vẫn mãi không trả lời”.

“Thế là cháu đã ngồi cạnh cô ấy, cùng cô ấy ngắm mặt trời mọc. Mặt trời ló dạng, cháu lại nhìn qua, chiếc ghế dài cũng chỉ còn một mình cháu. Người giúp việc nhỏ tuổi nhất trong nhà tên là Nancy, Nancy không biết từ đâu mà bất ngờ xuất hiện, vành mắt đỏ hoe đi qua trước mặt, cháu đã hỏi cô ấy bị làm sao, cô ấy nói rằng bị con côn trùng bay vào trong mắt”.

Cô ấy về tình huống mà cháu gặp phải. Cô ấy nói đây là do áp lực và mệt mỏi gây nên. Cô ấy khuyên cháu nên nghỉ ngơi nhiều hơn và đi gặp gỡ bạn bè nhiều hơn”.

“Quả thực vào buổi tối trước hôm nhìn thấy cô ấy, cháu vẫn luôn bị mất ngủ. Điều đó chắc là là do chứng mất ngủ gây ra. Trong cuộc đua danh lợi, người dành cho bạn càng nhiều lời khen có thể là người đang ngấm ngầm chờ đợi để đạp cho bạn một cái thật mạnh. Lúc nào cháu cũng phải đề phòng để tránh rơi vào cái bẫy phô mai mà họ đã giăng sẵn, sinh lực và thời gian của cháu thì có hạn”.

“Cho nên cháu đã quyết định nghe theo lời khuyên của bạn cháu”.

Thu hồi ánh mắt đang nhìn về phía cuối con ngõ nhỏ lại, tay chàng thanh niên vân vê tách trà hoa lài.

“Ông à ”. Anh cụp mắt, khẽ thì thầm, “Trò chơi trốn tìm cháu chỉ có thể cùng  với cô ấy tới đây thôi. Mấy ngày trước cháu đã gọi điện cho Vu Diên Cát bảo ngừng tìm kiếm cô ấy, cháu sẽ dùng điều kiện kết hôn làm mục đích để thử hẹn hò với cô gái thích hợp, Đây cũng là lần cuối cùng cháu xuất hiện ở nơi này, tất cả những chuyện liên quan tới cô ấy cháu sẽ giải quyết hết trong thời gian tới”.

Giọng điệu của chàng thanh niên khi trình bày rất chậm rãi, trong gọng điệu chầm rãi đó Anthony đã tưởng rằng thời gian đã trôi qua rất lâu rồi. Đưa mắt nhì mặt trời bên ngoài, ấy vậy mà nó mới chỉ di chuyển lên chừng nửa tấc.

Thời gian năm năm đã cô đọng lại trong nửa tấc di chuyển của ánh mặt trời, mà tách trà hoa lài thậm chí còn chưa kịp nguội.

“Ông à, ông có đang nghe không?” Chàng thanh niên hỏi Anthony.

  “Có”.

“Ông à, ông có cảm thấy quyết định của cháu có quá đáng không?” Chàng thanh niên thận trọng hỏi.

“Không hề quá đáng một chút nào”.

Chàng thanh niên gật đầu rồi lại thủ thỉ nói: “Điều này không thể trách cháu, là tự cô ấy đã lựa chọn trốn đi. Cháu vẫn luôn ở nơi mà cô ấy có thể nhìn thấy, tai có thể nghe thấy”.

Chàng thanh niên đã rời đi, uống xong tách trà hoa nhài mới rời đi, trước khi rời đi cậu ấy đã nói với Anthony rằng cậu ấy còn có một cái tên tiếng Trung.

“Cháu tên là Liên Gia Chú.”

Còn về cái tên tiếng Trung của cậu ấy.

“Ở phương Đông, nó có nghĩa là cơn mưa đầu xuân”.

Gia Chú: Mùa mưa tốt.

Chàng thanh niên đưa cho Anthony một địa chỉ.

Địa chỉ nằm ở vùng Côte d’Azur, chàng thanh niên nói với Anthony rằng nếu một ngày nào đó ông đến vùng Côte d’Azur thì cậu ấy có thể cung cấp cho ông ấy một chỗ ở, quản gia của cậu ấy sẽ là một người chủ nhà đạt tiêu chuẩn.

Khi còn trẻ Anthony đã từng đến Côte d’Azur.

Nơi đó giống như những gì được mô tả trong sách: Một thiên đường không bao giờ có mùa đông.

***

Bến cảng Valencia, khoảng ba giờ chiều, cách chuyến tàu cảng đi đến cảng Marseille còn nửa tiếng đồng hồ.

Trong phòng chờ dành cho hành khách, Kha Nhật cầm tách cà phê tòa tan nóng hổi đi về phía góc bên trái của phòng chờ.

Ở góc bên trái có một cô gái trẻ đang đứng, trong phòng chờ hàng trăm người, người thì lướt điện thoại, người thì tán gẫu, ăn uống, chỉ có cô là hứng thú với tấm bản đồ chỉ đường treo trên tường, ngước đầu lên nhìn mải miết.

Đứng sánh vai cùng cô trước tấm bản đồ chỉ đường, anh đưa cà phê qua cho cô.

Không thèm nhìn anh lấy một lần, cô nhận lấy cốc cà phê, từ nhìn bản đồ, giờ biến thành vừa nhìn bản đồ vừa uống cà phê.

Chẳng mấy chốc, chiếc cốc trống không đã trở lại trên tay Kha Nhật, đúng là một cô gái nóng nảy, cà phê buổi chiều thích hợp nhâm nhi từng ngụm để thưởng thức, cà phê của anh ấy cũng chỉ mới uống được có một nửa, đành cam chịu số phận, Kha Nhật uống cạn cốc cà phê trong ba ngụm lớn.

Ném cốc cà phê vào trong thùng rác, cô vẫn đứng dưới tấm bản đồ.

Anh ấy ôm cô vào lòng thật chặt.

Cô không vui, trách anh ấy ở nơi công cộng mà ôm ôm ấp ấp để cho con nít nhìn thấy sẽ học theo.

Tấm bản đồ có hơi cao.

Bờ vai của anh ấy vừa vặn chạm đến phía sau đầu đang ngửa ra sau 45 độ của cô, anh ấy thực sự có ý tốt.

“Như vậy thì cổ của em sẽ không bị đau”. Anh ấy nói với cô.

Cô không nói nữa.

Cách hôn lễ của họ còn bốn mươi ngày nữa.

Thời tiết hôm nay vẫn tốt như ngày hôm qua, hôm nay họ sẽ ngồi chuyến tàu rời Tây Ban Nha đến vùng Côte d’Azur của nước Pháp.

Một chuyến tàu rời khỏi bến cảng này, thì có nghĩa là chuyến du lịch trước đám cưới của họ sẽ kết thúc.

Khoảng hơn một tháng tới, Kha Nhật sẽ ở vùng Cote d’Azur, anh ấy đã ký hợp đồng với BBC, trong hơn một tháng  này sẽ hỗ trợ BBC hoàn thành một chương trình truyền hình ghi lại các sinh vật dưới biển sâu.

Ngoài chuyện này ra, thì Kha Nhật còn phải đi thăm một người, một người mà thời niên thiếu anh ấy không hề muốn nhắc tới.

Bây giờ, thời niên thiếu đã qua rất rất lâu rồi.

Thời gian cứ như một cỗ máy bốc hơi, cho dù có yêu bao nhiêu hay  oán hận bao nhiêu thì nó cũng trở thành cát bụi trên bàn cân, vẫn còn một chút yêu và một chút oán hận.

Người đó hiện đang sống ở vùng Côte d’Azur, trong túi của Kha Nhật có một lá thư của mẹ gửi cho người đó.

Trong phòng chờ vang lên tiếng thanh thông báo để hành khách chuẩn bị lên tàu, cô vẫn không nhúc nhích, vai anh thoải mái quá sao? Kha Khuê khẽ gọi một tiếng: Vivian.

Cô vẫn ngoảnh mặt làm ngơ, ánh mắt cũng không có ý muốn rời khỏi bức bản đồ một lúc nào, điều này khiến Kha Khuê phải tự hỏi rằng liệu trên tấm bản đồ chỉ đường này có phải là thực ra là một tấm bản đồ kho báu hay không.

Trên tấm bản đồ đánh dấu tuyến đường từ Cảng Valencia đến các cảng lớn ở Châu Âu. Bản đồ của sân bay, nhà ga, Khu vực Côte d’Azur rất bắt mắt, nó chỉ dùng duy nhất màu xanh lam để đánh dấu tuyến đường.

Tiếng phát thanh vang lên lần thứ hai.

“Vi…”

“Kha Nhật.” Ngón tay của cô chỉ về một hướng, “Đây là đường đến sân bay”.

Anh ấy lắng tai nghe, có thể nghe ra trong giọng nói của cô có chút rầu rĩ không vui.

Anh ấy dịu dàng hỏi: “Sao vậy?”

Cô Xoay người lại, vùi mặt thật sâu vào trong lòng anh ấy.

“Em nhớ Snoopy.” Cô thầm thì nói.

Snoopy là con cá may mắn mà bọn họ nuôi.

“Em không biết liệu Crow có chăm sóc nó tốt hay không”. Giọng điệu của cô lo lắng.

Crow là hàng xóm của họ.

Kha Nhật yên lặng lắng nghe.

Loa phát thanh vang lên lần thứ ba.

“Em nhớ nhà, hay là chúng ta về nhà đi.” Cô nói.

“Vậy thì em sẽ phải trả phí bồi thường khá lớn đấy”. Anh ấy nhắc nhở cô.

“Cùng lắm thì em không cần váy cưới đẹp nữa”.

“Đây là em tự nói đấy nhé”.

“Vâng”.

 “Được”.

 “Được cái gì?”

“Chúng ta mua vé máy bay về nhà”.

Tiếng loa phát thanh lần cuối cùng vang lên, bọn họ rời khỏi phòng chờ, không phải là lối đi về phía sân bay mà là lối đi về phía hướng đi đến khu Cote d’Azur, cô vì sự dễ dàng thỏa hiệp của anh ấy xị mặt, sao mà nhìn…

“Bé cưng sắp biến thành bé ếch rồi”. Kha Nhật cười nói.

Gió biển phả vào mặt hất tung tóc mái trên trán cô lên, vừa bước ra khỏi phòng chờ, gương mặt của cô được tiếp xúc với ánh sáng mạng mà không có gì che chắn, sắc mặt tái nhợt dị thường.

Anh ấy hỏi: “Có phải trong người cảm thấy không khỏe không?”

Cô Trả lời: “Không.”

Kha Nhật dừng bước.

Cô dậm chân.

“Trông em có vẻ không được khỏe à?” Cô Tức giận.

Anh ấy lắc đầu cười: “Không có.”

Cô chủ động nắm lấy tay anh ấy.

Con tàu rời khỏi bến cảng Marseille đã đúng giờ chạy khỏi cảng Marseille.

Chuyến du lịch trước đám cưới của họ đã kết thúc.

Thời tiết của ngày hôm nay và ngày hôm qua đều đẹp, cô ở bên cạnh anh ấy giống như ngày hôm qua.

Hợp đồng với BBC được ký sau khi cầu hôn cô một giờ, việc ký kết hợp đồng cũng chỉ là quyết định trong tích tắc, ngay cả Kha Khuê cũng không biết quyết định trong tích tắc này sẽ dẫn đến hậu quả thế nào.

Thời tiết của ngày mai có đẹp như ngày hôm nay không? Liệu ngày mai Cô sẽ ở lại bên cạnh mình không? Không thể nào biết được.

Thời tiết của ngày mai có thể tốt như hôm nay không, đây là điều mà Kha Khuê sẵn sàng để nó thuận theo tự nhiên.

Nhưng, cái đáp án liệu ngày mai cô có ở lại bên cạnh anh ấy không, Kha Nhật muốn biết sơn hơn một chút.

Sinh linh bé nhỏ mà anh ấy đã mang về từ đêm mưa cũng có quyền lựa chọn của cô.

Chuyến tàu du chậm rãi rời bến cảng Valencia, chạy về hướng vùng Cote d’Azur.

Hết chương 111!

MM.

_______

P/S: A Trăn và Kha Nhật quả thực giống như kịch bản trong phim Hàn Quốc. Kha Nhật sắp đi nhận thân thích rồi, Tiểu Pháp sắp tức ói máu rồi.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *