Thứ bảy, Lâm Tử Nham thức dậy rất sớm.

Thực ra thì khi chuông đồng hồ còn chưa reo cậu đã thức dậy rồi, tối hôm qua, sau khi nhận được điện thoại của anh Gia Chú, Lâm Tử Nham vẫn nhớ tới chuyện của ngày hôm nay.

Tối hôm qua trong điện thoại anh Gia Chú đã nói hôm nay sẽ dẫn cậu tới thị trấn Roussillon, Lâm Tử Nham hỏi đến thị trấn Roussillon để làm cái gì thì anh Gia Chú không trả lời, cũng chỉ hỏi cậu có muốn đi không.

Làm sao có thể không muốn đi chứ!

Đã hơn hai tháng rồi Lâm Tử Nham chưa  gặp anh Gia Chú, trước đây, khi Lâm Tử Nham nhớ nhà  sẽ gọi điện cho anh Gia Chú, sau này dưới sự nhắc nhở của chị tiểu Kiều hết lần này tới lần khác cậu mới bỏ thói quen này.

Anh Gia Chú rất bận, hôm nay ở đông bán cầu, ngày mai đã biến thành nam bán cầu.

Nhưng cho dù anh Gia Chú  có bận rộn đến đâu chăng nữa thì mỗi tháng cũng sẽ gọi điện cho cậu, một tháng khoảng hai lần, hỏi về thình hình học tập của cậu, cậu có nhớ nhà không, hỏi cậu có bị những bạn khác bắt nạt không.

Hai năm rưỡi trước, Lâm Tử Nham đã được chị Tiểu Kiều đón đến Pháp.

Lâm Tử Nham cũng không muốn đi tới Pháp, nhưng mẹ nói với cậu rằng đến Pháp là một chuyện tốt đối với cậu, ba cũng nói giống như mẹ.

Nhưng kỳ lạ là ba và mẹ lại nói riêng với cậu, cả hai người đều nói chuyện đó với cậu khi họ ở một mình.

Khi Lâm Tử Nham tám tuổi, có một chuyện mà cậu nhớ rất rõ ràng, vào một đêm sau năm mới không lâu, ba mẹ đã cãi nhau một trận rất to.

Bởi vì trước đây ba mẹ chưa bao giờ cãi nhau, nên khi cậu thấy bố mẹ cãi nhau cậu đã rất sợ hãi.

Sau lần cãi nhau đó, mối quan hệ giữa ba và mẹ trở nên kỳ lạ.

Bọn họ không nói chuyện với nhau nhiều nữa, hầu hết thời gian đều là mẹ nhỏ giọng nói chuyện với ba, còn ba thì lúc nào cũng im lặng, trước đây ba lúc nào cũng luôn miệng nhắc “chị Tiểu Kiều”, dần dần ba không thích nhắc đến chị Tiểu Kiều nữa.

Ít nhắc đến chị Tiểu Kiều hơn, nhắc đến chị A Trăn nhiều hơn.

“Chị A Trăn của con khi còn bé …” Đây dường như đã trở thành câu nói cửa miệng của ba. Câu nói cửa miệng này luôn kết thúc bằng việc ba cũng sẽ nhìn chằm chằm vào mặt cậu và nói “Tử Nham, con càng ngày càng giống A Trăn”.

Trước khi đến Pháp, Lâm Tử Yên đã hỏi ba: “Tới đó rồi, con có thể gặp được chị A Trăn không?”

Bố không trả lời ngay, mà suy nghĩ một lúc rồi mới nói: “Một ngày nào đó sẽ gặp được”.

Lâm Tử Nham cũng hỏi mẹ câu hỏi như vậy, mẹ cũng cho cậu câu trả lời giống như của ba.

“Một ngày nào đó sẽ gặp được chị A Trăn.” Theo lí giải của Lâm Tử Nham là sẽ gặp được  chị A Trăn, nhưng cậu đã tới Pháp hai năm rưỡi rồi mà cậu vẫn chưa gặp được chị A Trăn.

Năm đầu tiên, Lâm Tử Nham luôn lèo nhèo đòi chị Tiểu Kiều dẫn cậu đi gặp chị A Trăn, lúc đầu, chị Tiểu Kiều dịu dàng nói với cậu rằng chờ thời gian tới thì sẽ gặp được.

“Vậy phải chờ tới khi nào?” Cậu hỏi.

Năm thứ hai, khi Lâm Tử Nham nhắc lại vấn đề này, chị Tiểu Kiều thế nào cũng không trả lời nữa mà chỉ dùng mấy câu như “ừm”, “ừ” để đáp lại cậu. Sau hai năm trôi qua, mỗi khi cậu nhắc tới vấn đè này tính khí của chị Tiểu Kiều luôn lúc nào cũng vô cùng khó chịu.

Vào một đêm mùa hè, chị Tiểu Kiều đã mở cửa phòng Lâm Tử Nham ra, đánh thức cậu dậy khỏi giấc mộng, sau đó lớn tiếng hỏi cậu: “Rốt cuộc là Lâm Phức Trăn có gì tốt? Tại sao tất cả mọi người đều quan tâm tới cô ta? Trước kia cô ta cái gì cũng có thì mọi người quan tâm tới cô ta ! Bây giờ cô ta chẳng có cái gì nữa, tại sao mọi người vẫn còn quan tâm tới cô ta?!”

Đêm đó, Lâm Tử Nham đã bị chị Tiểu Kiều dọa cho sợ hãi.

Trong cảm nhận của cậu, chị Tiểu Kiều và mẹ là người dịu dàng nhất trên thế giới này, thậm chí họ dường như không bao giờ biết tức giận.

Ngày hôm sau, chị Tiểu Kiều xin lỗi Lâm Tử Nham , nói rằng tối hôm qua chị ấy đã uống nhiều, chị Tiểu Kiều nói: Tử Yên, sau này em có thể đừng hỏi chị việc chị A Trăn đã đi đâu rồi không.

Cậu muốn nói được, nhưng lại không thể mở miệng nói ra lời. Lâm Tử Nham cúi đầu xuống, cậu hơi không muốn nhìn vào mặt chị Tiểu Kiều.

Sau đó, chị Tiểu Kiều đã ôm lấy cậu, nước mắt lã chã nói: Tử Nham, bây giờ chị rất mệt.

Quả thật giọng của chị Tiểu Kiều nghe rất mệt mỏi, Lâm Tử Nham không biết đó có phải do công việc hay không, thời gian chị Tiểu Kiều về nhà càng ngày càng muộn, màu son của chị Tiểu Kiều cũng ngày càng đậm hơn, ảnh của chị Tiểu Kiều cũng càng ngày càng xuất hiện nhiều hơn trên các tạp chí.

Nhưng khi chị Tiểu Kiều về nhà vào đêm khuya, áo khoác thường có chứa mùi rượu, cậu cũng nhìn thấy gạt tàn thuốc ở trong phòng chị Tiểu Kiều.

Giáo viên dạy kèm tiếng Pháp cho cậu là Luca và quản lý hàng ngày của họ là Mary đều nói chị Tiểu Kiều sống không dễ dàng.

“Được.” Lâm Tử Nham vỗ vỗ lưng chị Tiểu Kiều.

Từ ngày đó trở đi Lâm Tử Nham cũng không còn nhắc đến chị A Trăn ở trước mặt chị Tiểu Kiều nữa.

Lâm Tử Nham đến Pháp, ngoài việc học ra thì còn có một nhiệm vụ bí mật, đó là đánh người đã bỏ chị A Trăn một mình trong công viên trò chơi khi đó, người ngày đó đã làm cho ba cậu khóc lnhư một đứa trẻ một trận.

Nhưng người này sau đó lại trở thành “Anh Gia Chú” mà cậu lúc nào cũng nhắc tới.

Ngoài miệng là “Anh Gia Chú” còn trong lòng là  “Rất thích rất thích anh Gia Chú”.

Trước đó, Lâm Tử Nham từng hùng hổ xông lên: “Tại sao lại bỏ chị A Trăn một mình ở khu vui chơi?”. “Đó là chị A Trăn của em chơi ăn gian”. Chàng thanh niên đẹp như trong tranh, bước ra từ trong màn hình ti vi đã nói với cậu.

Không một lý do Lâm Tử Nham đã tin lời anh ấy, sự tin tưởng xuất phát từ tận đáy lòng.

Từ nhỏ mẹ đã dạy cậu : Tử Nham, nếu như con gặp phải chuyện mà không thể xác nhận, thì con chỉ cần lắng nghe tiếng lòng của con

Sau khi Lâm Tử Nham tới Pháp hơn nửa năm mới gặp được anh Gia Chú.

Sau đó, cứ cách một quãng thời gian anh Gia Chú lại sẽ đến thăm cậu, thỉnh thoảng sẽ dẫn cậu ra ngoài chơi. Lúc mới đấu anh Gia Chú đều thông qua chị Tiểu Kiều để ba người đi chơi cùng nhau, điều đáng nhắc tới chính là khi cậu và anh Gia Chú cùng chơi tới quên trời đất thì chị Tiểu Kiều luôn ngây người ngồi một mình, vẻ mặt rầu rĩ dáng vẻ không vui. Còn có một lần, Lâm Tử Nham đã lén nghe được chị Tiểu Kiều  tức giận nói với anh Gia Chú một câu thế này: “Anh thật đáng thương, chỉ bởi vì khi còn nhỏ họ đều đeo kinh?”. Nói xong, chị lại bắt đầu liên tục xin lỗi anh Gia Chú.

Về sau, anh Gia Chú bảo trợ lý của anh ấy trực tiếp đến đón cậu, chị Tiểu Kiều cũng không xuất hiện nữa.

Lần cuối cùng cậu đi chơi với anh Gia Chú đã là hơn hai tháng trước rồi, khi đó cậu còn đang trong giờ học ở trường. Ngày hôm đó  họ đã đến thủy cung, đi công viên giải trí. Ngày hôm đó cậu ở lại nhà của anh Gia Chú một đêm, trên bãi cỏ, Anh Gia Chú chỉ vào một tòa nhà hình tròn màu trắng trông giống như nơi ở của nàng công chúa trong truyện cổ tích, nói: Chị A Trăn của em trước đây đã ở chỗ đó.

Hóa ra chị A Trăn và anh Gia Chú đều thân thiết sống cùng một chỗ.

Sau khi từ nhà anh Gia Chú trở về, Lâm Tử Nham đã nói chuyện này với chị Tiểu Kiều, cậu còn nói với chị Tiểu Kiều rằng: “Anh Gia Chú rất thích em.”

 

Trong lòng Lâm Tử Nham, có thể được một người như anh Gia Chú thích là một điều vô cùng đặc biệt, chị Tiểu Kiều hẳn sẽ vui thay cho cậu.

Nhưng lại không có, Lâm Tử Nham lại chờ được một cậu từ chị Tiểu Kiều: “Ngu ngốc.”

Thành thật mà nói, khi chị Tiểu Kiều nói ra câu đó đã làm cho Lâm Tử Nham có chút khó chịu trong lòng.

Bởi vì khó chịu nên cậu đã không nói chuyện với chị Tiểu Kiều nữa, không lâu sau, chị Tiểu Kiều lại nói xin lỗi cậu. Chị ấy nói Tử Nham, không phải là chị cố ý. Chị ấy nói, Tử Nham em càng ngày càng giống một người, một người đã từng làm tổn thương chị.

“Không sao, không sao.” Cậu vỗ lưng chị Tiểu Kiều.

Thật ra, chị Tiểu Kiều nói không sai, cậu là đồ ngu ngốc, bởi vì vậy nên cậu đã đến Pháp, vì  để cho mình trở nên thông minh hơn một chút.

Ngày đó Chị Tiểu Kiều đã thì thầm nói với cậu, Lâm Tử Nham, Liên Gia Chú càng thích em thì chị lại càng nhìn em không vừa mắt.

Lời này có nghĩa là gì.

Chị Tiểu Kiều lại lần nữa rơi nước mắt nói với cậu, Tử Nham, sau này nếu như chị lỡ miệng nói lời làm tổn thương em, thì đừng giận chị nhé, nhớ kỹ rằng, không phải là chị cố ý đâu.

“Được” Cậu hứa với chị.

Chị  và anh Gia Chú là bạn rất tốt, có lẽ có một ngày chị lại có thể trở thành bạn gái của anh Gia Chú, Luca đã nói như vậy, Mary cũng nói như vậy, giáo viên trong trường cũng nói như vậy.

Hỏi bọn họ làm sao mà biết.

“Trên tạp chí viết đấy, chỉ có Adele ở bên Yann lâu nhất. Xinh đẹp nhất, quyến rũ nhất và giàu có nhất, tới cuối cùng đều là thua bởi ở bên cạnh lâu nhất.” Đây là lời mà một trong những giáo viên trong trường đã nói như vậy, giáo viên này được công nhận là người thông minh nhất trường.

Đúng rồi, Adele là tên tiếng Pháp của chị Tiểu Kiều.

Bậy giờ Chị Tiểu Kiều là một trong những bậc thầy về mũi có triển vọng nhất ở Paris, có phòng làm việc và đội ngũ chuyên gia, đồng thời có nhiều bạn bè là ngôi sao nổi tiếng.

Cô bé xinh nhất lớp từng cầm một tờ tạp chí có hình anh Gia Chú hỏi Lâm Tử Nham: Cậu có thấy anh ấy và chị gái cậu hôn nhau chưa?

Cậu Suy nghĩ một lúc rồi lắc đầu.

Lâm Tử Nham cảm thấy chị Tiểu Kiều và anh Gia Chú cũng không có mối quan hệ thân mật giống như tạp chí nói.

Thậm chí là mỗi lần chị Tiểu Kiều  gọi điện cho anh Gia Chú đều phải tìm thời điểm thích hợp, nếu đúng thời điểm thì anh Gia Chú sẽ nghe máy, nếu không đúng thời điểm thì anh Gia Chú sẽ không nghe máy, đây là chị Tiểu Kiều nói với cậu.

Chỉ là thời gian phù hợp mà chị Tiểu Kiều tìm được rất ít.

Lâm Tử Nham cảm thấy vận may của mình tốt hơn nhiều so với chị Tiểu Kiều, gọi điện cho anh Gia Chú năm lần thì ít nhất ba lần là thời điểm thích hợp, còn chị Tiểu Kiều có khi mười lần cũng không tìm được một lần thích hợp.

Bây giờ, Lâm Tử Nham là học sinh năm thứ ba của một trường đặc biệt ở Cannes, những người khác một tuần lên lớp năm ngày, nhưng cậu một tuần chỉ lên lớp ba ngày.

Ở Paris và Cannes Chị Tiểu Kiều đều có chỗ ở, bởi vì liên quan tới công việc nên chị Tiểu Kiều phải đi lại giữa Paris và Cannes hai lần một tuần, Lâm Tử Nham sống ở Cannes, thỉnh thoảng cậu sẽ cùng chị Tiểu Kiều và Mary đến Paris vào cuối tuần, nhưng Lâm Tử Nham thích sống ở Cannes hơn, nơi này không giống như Paris, vừa đến mùa đông là bầu trời đã xám xịt.

Chín giờ tối qua, Lâm Tử Nham nhận được điện thoại của Anh Gia Chú, anh ấy hỏi cậu có muốn cùng anh ấy đến một nơi không.

Trong điện thoại Anh Gia Chú đã mô tả nơi đó “Những ngôi nhà đều có màu đất đỏ, đồi núi cũng là màu đất đỏ. Có thể nhìn thấy những cánh đồng hoa hướng dương rộng lớn ở khắp mọi nơi, còn có món kem hương lavender chuẩn vị nhất.”

Cầu Nuốt từng ngụm nước bọt, hoàn toàn đồng ý.

Chín giờ rưỡi, Lâm Tử Nham vẫn không đợi được chị Tiểu Kiều, cậu lên giường đi ngủ, Lâm Tử Nham quyết định đợi đến sáng mai sẽ đem chuyện cậu và anh Gia Chú đi thị trấn Roussillon nói chị Tiểu Kiều biết.

Ngày mai cậu không cần phải đến trường, chị Tiểu Kiều không có lý do gì mà không đồng ý.

Mary đã chuẩn bị cho cậu bình nước và mũ che nắng, điện thoại di động đã sạc đầy, sợ trên đường đường buồn chán nên Mary còn chuẩn bị truyện tranh cho cậu, bỏ bình nước, điện thoại di động, mũ che nắng vào trong ba lô.

Tất cả đã xong xuôi, Lâm Tử Nham đeo chiếc kính dáng vẻ quê mùa nhưng không thể không đeo kia.

Mắt kính dùng để điều chỉnh thị lực. Tại sao phải đeo kính? Ba nói đó là do nguyên nhân di truyền của gia đình. Hồi nhỏ ba đã đeo, A Trăn khi còn nhỏ cũng đeo.

Đeo xong mắt kính, Lâm Tử Nham gõ cửa phòng của chị Tiểu Kiều, Mary nói với cậu rằng tối qua chị Tiểu Kiều tới rạng sáng mới trở về nhà.

Tám giờ, trợ lý của anh Gia Chú sẽ đến đón cậu, bây giờ tới 8 giờ còn mười phút nữa.

Sau khi gõ cửa hơn chục lần, cánh cửa phòng mới được mở ra.

Biểu cảm trên mặt của chị Tiểu Kiều khiến Lâm Tử Nham lập tức cúi đầu kiểm tra cúc áo của mình, không gài sai mà.

Đứng thẳng người, dùng giọng nghiêm nghị già dặn: “Chị!”

Chị Tiểu Kiều phớt lờ kháng nghị của cậu, vẫn nhíu chặt lông mày, mắt nhìn chằm chằm vào cậu: “Lâm Tử Nham, kính chị đưa cho em đâu?”

Hóa ra chị Tiểu Kiều không vui là vì nguyên nhân này.

“Kính chị Tiểu Kiều đưa em đeo không quen” Cậu thành thật trả lời.

Lâm Tử Nham đã thay không dưới năm cặp mắt kính rồi, mỗi lần đều là cặp kính gọng đen.

Tuần trước, chị Tiểu Kiều cho cậu một cặp kính không gọng, cặp kính đó đeo thoải mái hơn nhiều so với cặp kính lúc trước, kiểu dáng không phải là gọng đen nhìn cũng rất thời thượng, nhưng mỗi lần soi gương, cậu không khỏi muốn tháo chiếc kính mà chị Tiểu Kiều đưa cho, đổi thành cặp kính gọng đen nhìn trông rất quê mùa lúc trước.

“Thói quen …” Chị Tiểu Kiều thì thầm nói, từ đứng cũng thành dựa vào khung cửa, vẻ mặt nhìn trông rất mệt mỏi.

Liếc nhìn giờ, chỉ còn cách năm phút nữa là tới tám giờ, Lâm Tử Nham đem chuyện hôm nay cậu muốn cùng anh Gia Chi đi tới Thị trấn Roussillon nói với chị Tiểu Kiều.

Chị Tiểu Kiều nghe xong không nói gì hết, một lúc lâu sau vẫn không lên tiếng.

Chỉ còn cách hai phút nữa là đến tám giờ.

Lâm Tử Nham lại lên tiếng gọi: Chị ơi.

Chị Tiểu Kiều vẫn nhìn chằm chằm vào mặt cậu.

Chuông cửa vang lên, chắc hẳn là trợ lý của anh Gia Chú.

“Lâm Tử Nham, đi thay mắt kính”. Chị Tiểu Kiều nói với giọng điệu không cho cãi lại .

Được thôi.

 

Lâm Tử Nham trở về phòng mình đổi lại cặp kính mà chị Tiểu Kiều đã tặng cho cậu, cùng lắm thì không soi gương là được mà.

Đứng ở cửa là một trong những trợ lý của anh Gia Chú, chị Tiểu Kiều hay gọi anh ấy: “Vu Diên Cát”

“Bây giờ không tìm cô ấy nữa à?” Giọng điệu chị Tiếu Kiều nói với Vu Duyên Cát, dùng một giọng điệu có chút kỳ quái.

Tám giờ bốn mươi lăm phút, Lâm Tử Nham đến căn nhà của anh Gia Chú nằm ở giữa sườn núi, đây là thắng cảnh du lịch nổi tiếng ở miền nam nước Pháp, Lâm Tử Nham đã đến nơi này không dưới mười lần rồi.

Ở đây, Lâm Tử Nham thân thiết nhất với Nancy, Nancy nói rằng cô ấy cũng biết chị A Trăn, nhưng chị A Trăn tới miệng của Nancy lại trở thành “Vianne”.

Nancy còn cho Lâm Tử Nham xem bông tai mà chị A Trăn đã tặng cho cô ấy, nhưng chuyện này đều diễn ra trong tình huống không có ai, Nancy là người thứ hai nói cậu giống chị A Trăn.

“Em giống y như Vianne khi còn nhỏ”. Nancy nói với Lâm Tử Nham, đương nhiên, chuyện này cũng được nói khi không có ai. Có một lần, khi Nancy đang nói chuyện tương tự như vậy thì bị quản gia Cohen nghe được. Rồi sau đó, Nancy không nói về chị A Trăn nữa.

Đi ra khỏi nhà để xe, Lâm Tử Nham nhìn thấy Nancy đang đợi ở một bên.

So với Vu Duyên Cát cả quãng đường cũng không nói gì thì Nancy quả thực là một người nói nhiều, mặc kệ cậu có hiểu những lời tràng giang đại hải mà cô ấy nói không, trong một đống những lời đó chọn những ra những từ dễ hiểu rồi kết hợp với một hoặc hai đặc điểm, sau đó đưa ra kết luận na ná như: Có một vị khách nam đến nhà vào sáng sớm, thân phận của vị khách nam có vẻ hơi kỳ lạ, hiện tại vị khách nam này đang nói chuyện với ba vị Liên tiên sinh trong nhà ăn ở hoa viên .

Ba vị Liên tiên sinh mà Nancy nhắc đến, một người anh Gia Chú gọi là “ông nội”, một người anh Gia Chú gọi là “Bác ba”. Vị Liên tiên sinh còn lại đương nhiên là Liên Gia Chú

Liên Gia Chú, anh Gia Chú.

Đi ngang qua bức tường đá phủ đầy rêu xanh, Lâm Tử Nham liền nhìn thấy anh Gia Chú.

Trần nhà thông minh của nhà ăn trong hoa viên không kéo ra, trên chiếc bàn ăn màu trắng dành cho tám người được đặt bộ dụng cụ đồ ăn và thức ăn đẹp mắt, bộ dụng cụ đồ ăn tỏa ra ánh sáng như làn sương mờ bốc hơi trong ánh nắng ban mai, người hầu đang lần lượt thu dọn bàn ăn.

Nhà ăn trong hoa viên cách bãi cỏ ba bậc cầu thang, trong màu xanh biếc hiện ra trước mắt, anh Gia Chú đang dựa vào tác phẩm điêu khắc trong hoa viên, đang đọc báo cho ông lão đang ngồi trên xe lăn, chiếc áo sơ mi trắng mặc trên người anh  giống như tuyết trên ngọn núi Alpes, sáng đến mức khiến cho người ta không dám mở to hai mắt để nhìn vào.

Ông lão ngồi trên xe lăn là ông nội của anh Gia Chú, quản gia Cohen cung kính đứng chờ ở một bên.

Bên tay trái quản gia Cohen là một băng ghế màu trắng dành cho ba người, người đang ngồi ngay ngắn ở đầu gần xe lăn là bác ba của anh Gia Chú.

Còn ngồi ở đầu kia của băng ghế dành cho ba người là một người đàn ông khoảng chừng hơn ba mươi tuổi, Lâm Tử Yên nghĩ, đây chắc hẳn là vị khách nam kỳ lạ mà Nancy đã nói

Tay của vị khách nam này đang đặt  lên tay vịn của băng ghế, tay dài mà chân cũng dài, mặc chiếc áo sọc sẫm màu ngồi đó, hình ảnh đó trông rất giống hình ảnh du lịch trong tấm bưu thiếp.

Đôi mắt của vị khách nam đó đang dừng ở vị trí chiếc xe lăn.

Cũng không biết là đang nhìn người ngồi trên xe lăn hay là đang nhìn thảm màu xanh biếc kia.

 

Hết chương 112!

MM

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *