Lúc này đúng khi đó sai
Lúc này đúng khi đó sai

Lâm Tử Nham và Nancy đứng ở một góc của nhà ăn ở hoa viên.

Ông của anh Gia Chú thích anh Gia Chú đọc báo cho ông ấy nghe nhất, cuối tuần khi anh Gia Chú về nhà, chỉ cần có thời gian là anh ấy sẽ đọc báo cho ông nội, đợi đọc báo xong là anh Gia Chú có thể dẫn cậu đi chơi. Chuyện này là Nancy nói với Lâm Tử Nham.

Anh Gia Chú đã nhìn thấy cậu, ánh mắt không nhìn tờ báo, nhưng giọng nói vẫn tiếp tục, anh ấy dùng tay ra hiệu cho cậu đi đến bên anh ấy.

Lâm Tử Nham mặt mày hớn hở, mặc dù anh Gia Chú đang đọc báo cho ông nội, nhưng vẫn bảo cậu đi qua, điều này chứng tỏ là anh Gia Chú rất thích cậu.

Nancy dắt tay cậu lặng lẽ bước đến bên hoa viên điêu khắc, Nancy rời đi, bước chân dẫm trên cỗ không hề phát ra bất cứ âm thanh nào.

Lâm Tử Nham bước từng bước nhỏ di chuyển đến vị trí bên cạnh anh Gia Chú.

Anh Gia Chú ra hiệu cho cậu giữ im lặng, Lâm Tử Nham gật đầu, ngoại trừ vị khách nam mà Nancy đã nói ra thì không ai phát hiện ra cậu đi tới, chuyện này không có gì lạ cả, vị trí hiện tại mà cậu đang đứng vừa hay đối diện với người khách nam kia.

Vị khách nam giống như Nancy đã nói, là một người kỳ lạ. Kỳ lạ ở chỗ là là vị khách nam đó mỉm cười với cậu, dáng vẻ như là có quen biết cậu vậy.

Nhưng cho dù Lâm Tử Nham nghĩ thế nào cũng cũng không ra đã từng gặp người đó.

Anh Gia Chú đưa tờ báo cho quản gia Cohen, nụ cười trên khóe miệng của vị khách nam biến mất không chút dấu vết, anh Gia Chú đẩy xe lăn về phía trước một chút, vị khách nam và bác ba của anh Gia Chú đồng thời đứng dậy khỏi băng ghế.

Không ai nói bất cứ câu nào.

Bóng dáng của Quản gia Cohen biến mất trong hoa viên, mấy người giúp viện cũng đã thu dọn bàn ăn xong.

Nhìn xung quanh, vị khách nam đi đến trước mặt ông nội anh Gia Chú, nửa quỳ trên cỏ, chỉnh lại chiếc chăn mỏng trên đầu gối ông nội anh Gia Chú, trong lúc đó, ánh mắt của ông nội anh Gia Chú không hề rời khỏi khuôn mặt của vị khách nam.

Chỉnh xong tấm chăn, vị khách nam ngẩng đầu lên, khóe miệng cong lên lộ ra ý cười nhàn nhạt, vỗ vỗ lên mu bàn tay của ông nội anh Gia Chú rồi đứng dậy.

Khi ánh mắt nhìn tới anh Gia Chú, người đó gọi tên của anh Gia Chú bằng tiếng Trung.

“Chúng ta đã … mười bảy năm chưa gặp rồi. Qua báo chí, cậu út của nhà họ Liên đã cao lớn rồi, cậu út của nhà họ lớn hơn một tuổi, hiện tại cậu út nhà họ Liên đã trở thành người thành đạt rồi”. Nói đến đây, ý cười nơi khóe miệng của người đó lại càng đậm hơn, “Cậu út nhà nhà họ Liên bây giờ đã trở thành người thành đạt rồi, vậy nên ta rất vui”

Giọng điệu của vị khách nam khi nói mấy lời đó làm cho Lâm Tử Nham cảm thấy rất quen.

Trước đây, mỗi lần ba nói về chị A Trăn cũng luôn dùng vẻ mặt này, giọng điệu này.

Nhưng mà —

“Cám ơn.” Gia Chú nói.

Lời “cảm ơn” từ miệng anh Gia Chú nói ra không khác gì lời cảm ơn mà họ nói với nhân viên phục vụ khi họ dùng bữa trong nhà hàng.

Dường như vị khách nam này không để bụng về thái độ của anh Gia Chú, quay qua nói với bác ba của anh Gia Chú: “Bữa sáng rất hợp khẩu vị”.

Bác ba cũng không trả lời, ông ấy đang nhìn anh Gia Chú.

Một người phụ nữ da trắng đi đến hoa viên, đó là hộ lý của ông nội anh Gia Chú.

Ông nội anh Gia Chú đã được hộ ký đưa đi khỏi hoa viên.

Trong hoa viên chỉ còn lại Lâm Tử Nham và anh Gia Chú; bác ba của anh Gia Chú và vị khách nam kia.

“Ngài cũng nhìn thấy được, ông nội không nhận ra ngài.” Anh Gia Chú quay mặt về phía vị nam khách nhân.

“Không sao, bởi vì chuyện công việc nên tôi phải ở đây một thời gian, biết ông Liên ở gần đây, nên đến hỏi thăm, tháng sau là tôi rời đi rồi”. Vị khách nam nói.

Từ góc độ của Lâm Tử Nham, cậu có thể nhìn thấy được biểu cảm trên mặt bác ba của anh Gia Chú rõ ràng nhất.

Dường như bác ba của anh Gia Chú đã thở phào một cái vì lời nói của vị khách nam, tiến lên trước một bước, hỏi: Mẹ cậu có khỏe không?

“Bà ấy qua đời cách đây không lâu rồi “, vị khách nam nói.

“Hả…vậy… xin lỗi tôi không cố ý … xin lỗi … tôi … chúng tôi không biết”. Con mắt bác ba của anh Gia Chú hết nhìn Đông lại nhìn Tây.

“Không sao.” Người khách nam mỉm cười đưa một tấm danh thiếp cho bác ba, nhưng ánh mắt lại nhìn về phía anh Gia Chú “Hiện tại tôi đang theo họ của mẹ”.

Anh Gia Chú liếc nhìn đồng hồ, nói: “Để Tôi bảo quản gia chuẩn bị phòng cho chú”

“Không cần.” Vị khách nam vội vàng đáp: “Tôi đã có chỗ ở rồi”.

Anh Gia Chú gật đầu: “Chú và bắc ba hẳn là có rất nhiều chuyện muốn nói, nếu như chú có cần gì thì có thể nói với bác ba, tôi vẫn còn có việc phải làm, tạm …”

“Gia Chú.” Vị khách nam gọi giật anh Gia Chú đã đi được mấy bước lại, “Hôn lễ của tôi đã định vào giữa tháng mười”.

Anh Gia Chú dừng bước chân, nhìn vị khách nam một cái: “Chúc mừng.”

“Cám ơn.” Vị khách nam lại cười, khi cười còn để lộ ra vài cái răng.

Vị khách nam có hàm răng trắng và đều giống như của anh Gia Chú.

Lúc này Lâm Tử Nham phát hiện ra một chuyện, người khách nam cười lên có hơi giống anh Gia Chú, chỉ  tiếc là anh Gia Chú rất ít khi cười, anh Gia Chú đa phần đều rất im lặng.

Lễ Giáng sinh năm ngoái, Lâm Tử Nham và anh Gia Chú đã ăn mừng Giáng sinh tại một nhà hàng ở Paris.

Trong nhà hàng đó có rất nhiều thanh niên trạc tuổi với anh Gia Chú, những người trẻ tuổi đó vẫn luôn nói cười, chỉ có anh Gia Chú là không cười không nói một lời nào, có con giá tới bắt chuyện cũng không thèm để ý tới.

Như sợ anh Gia Chú chuồn mất, người khách nam đi lên trước một bước, đứng ở trước mặt anh Gia Chú: “Mấy ngày nữa là sinh nhật của ông Liên, mẹ tôi trước khi mất có để lại cho ông Liên một bức thư. Tôi định sẽ mang bức thư đưa cho ông Liên và ngày sinh nhật của ông ấy”.

“Những chuyện này chú nên nói với bác Ba, chuyện về tiệc sinh nhật của ông nội tôi đã giao bác ba rồi”.

Bác ba của anh Gia Chú đã đi tới. .

Dưới sự ra hiệu của anh Gia Chú, Lâm Tử Nham vội vã chạy đến trước mặt anh Gia Chú, anh Gia Chú nắm tay cậu, nhưng vị khách nam kia dường như không có ý nhường đường.

“Còn có chuyện gì sao?” Anh Gia Chú dùng Giọng điệu rất khách sáo, nhưng hàng lông mày của anh ấy đã hơi nhíu lại.

“Lần này vợ chưa cưới của tôi cũng theo tôi tới miền Nam nước Pháp”. Lúc vị khách nam nói lời này ánh mắt vẫn nhìn chằm chằm vào anh Gia Chú.

“Bác ba, chuẩn bị thêm hai tấm thiệp mời  không thành vấn đề chứ?” Anh Gia Chú cũng không liếc mắt nhìn vị khách nam kia một cái nào.

“Đương nhiên.” Bác ba của anh Gia Chú đáp lời.

Anh Gia Chú vẫn không nhìn vị khách nam kia lất một cái, rất lịch sự nói: “Hẹn lúc đó gặp lại”.

Lần này, vị khách nam đã tránh đường.

Lâm Tử Nham đi theo anh Gia Chú về phía lối ra của hoa viên.

Đi được hơn chục bước, Lâm Tử Nham vẫn luôn cảm thấy có người đang nhìn chằm chằm ở phía sau cậu, dùng tốc độ cực nhanh quay đầu lại, vị khách nam kia vẫn đang đứng ở chỗ đó, quay mặt về phía bọn họ.

Đó là đang nhìn cậu sao ?

Như thế nghe được tiếng lòng lòng cậu, vị khách nam làm động tác vẫy tay với Lâm Tử Nham, vị khách nam đó lại nở nụ cười, cứ giống như là bọn bọ đã quen biết nhau vậy.

Đúng là kỳ lạ.

“Lâm Tử Nham.” Anh Gia Chú đang gọi cậu.

Lúc này, Lâm Tử Nham mới nhận ra rằng bởi vì mình đã không tập trung nên đã bị anh Gia Chú bỏ lại một quãng xa, anh Gia Chú có đôi chân rất dài, nhưng cậu thì không.

Không tiếp tục quan sát vị khách nam kia nữa, Lâm Tử Nham cất bước chạy.

Cuối cùng cũng bắt kịp anh Gia Chú.

Lúc xuống cầu thang, Lâm Tử Nham đã nhịn không được mà hỏi anh Gia Chú “Người đó là ai vậy?”

Hình như Anh Gia Chú không muốn trả lời câu hỏi này của cậu.

Xuống hết bậc thang, Lâm Tử Nham lại hỏi câu này lần nữa.

Còn nói năng hùng hồn: “Cô giáo nói, gặp chuyện gì hứng thú thì nên hỏi nhiều, suy nghĩ nhiều, như vậy mới có thể trở lên thông minh”.

“Tại sao phải hứng thú với một người xa lạ?” Anh Gia Chú tiếp tục đi.

“Không biết.” Lâm Tử Nham tiếp tục tăng nhanh bước chân.

Lâm Tử Nham cũng không biết tại sao mình lại cảm thấy tò mò đối với người xa lạ đó.

Anh Gia Chú vẫn tiếp tục bước đi, căn bản là không muốn trả lời câu hỏi mà câu nêu ra.

Giờ khắc này, dường như người đàn ông xa lạ kia là ai đã không còn quan trọng nữa, bây giờ còn có cái quan trọng hơn so với vấn đề này chính là, anh Gia Chú không trả lời câu hỏi của cậu!

Theo lý mà nói, anh Gia Chú rất thích cậu mà, không để ý tới câu hỏi của cậu có nghĩa là anh Gia Chú có thể không thích cậu như cậu tưởng tượng.

Như vậy sao mà được, xe đón bọn họ đã đợi sẵn ở đó.

Lâm Tử Nham dừng bước, thở hồng hộc gọi anh Gia Chú.

Cuối cùng, anh Gia Chú đã dừng chân, quay trở lại.

“Anh còn chưa trả lời câu hỏi của em.” Lâm Tử Nham nâng cao giọng “Người đó là ai?”

Nở nụ cười, ánh mắt nhìn về phía trước, phòng ăn trong hoa viên đã bị tường bao che lại, ánh mắt của anh Gia Chú như thể nhìn xuyên qua bức tường bao, nhìn được cảnh tượng nhà ăn ở hoa viên

Ánh mắt không lay động, anh nói: “Người đó  là em trai của ba anh, dựa theo cấp bậc, anh phải gọi ông ấy là chú nhỏ.”

Chú nhỏ? Từ khi nào mà Anh Gia Chú lại có thêm một chú nhỏ vậy?

Lâm Tử Nham còn muốn nói thêm gì nữa.

“Lâm Tử Nham, nếu mà em còn tiếp tục tò mò nữa thì anh sẽ bảo Koji đóng gói đưa em về đấy”. Anh Gia Chú rất nghiêm túc nói với cậu.

Như vậy sao mà được, tối qua bởi vì hôm nay cậu có thể đi tới thị trấn Roussillon chơi với anh Gia Chú nên cậu đã vui vẻ cả buổi tối .

Thu hồi sự tò mò, Lâm Tử Nham nhanh chân chạy về phía chiếc xe đang đỗ.

Trên đường đi đến trạm xe, mấy lần anh Gia Chú đã quay sang nhìn cậu.

Koji đang lái xe, cậu và anh Gia Chú ngồi ở ghế sau xe, mỗi người ngồi ở một bên cửa xe, khi quay mặt về phía ngược lại của kính xe, Lâm Tử Nham lại nhìn thấy anh Gia Chú đang nhìn cậu tới lần thứ tư. Anh Gia Chú nhìn cậu cũng không phải là chuyện gì đáng kinh ngạc nữa, nhưng mấy lần này anh Gia Chú đều nhíu mày nhìn cậu.

Vội vàng sờ lên khóe miệng, cậu vừa mới ăn chocolate, anh Gia Chú rất ưa sạch sẽ.

Quanh miệng đều sạch sẽ mà.

Chìa ngón tay sạch sẽ về phía anh Gia Chú, cậu dùng biểu cảm nói: không có dính chocolate.

Tại sao mà anh Gia Chú vẫn còn nhíu mày?

Lâm Tử Nham không nhịn được hỏi, Anh Gia Chú, có phải là anh không vui không?

Người lớn một khi cau mày thì điều đó có nghĩa là không vui.

“Không có.” Giọng nói của anh Gia Chú nghe thực sự không có chút nào là tâm tình đang không vui.

“Vậy tại sao anh lại nhíu mày?”

Anh Gia Chú không trả lời câu hỏi của cậu mà hỏi câu: Lâm Tử Nham, mắt kính của em đâu?

Chị Tiểu Kiều đúng là thông minh, chị ấy đã sớm đoán được anh Gia Chú sẽ câu này.

Cậu trả lời theo yêu cầu của chị Tiểu Kiều: “Em vứt nó vào thùng rác rồi, đeo hoài cái mắt kính đó rõ … rõ chán.”

Câu  “Lâm Tử Nham” đột ngột tăng cao khiến cậu bị bất ngờ mà giật bắn mình, mặc dù anh Gia Chú không nhíu mày, mặc dù, gương mặt kia của anh Gia Chú không khác gì thường ngày, nhưng Lâm Tử Nham biết anh Gia Chú đang tức giận.

“Tại sao lại muốn ném mắt kính vào thùng rác?” Anh ấy hỏi.

Lâm Tử Nham cụp mắt xuống, không dám nhìn vào mặt anh Gia Chú, lí nhí nói: “Chỉ là bỗng nhiên em không thích kính lúc trước nữa. Bạn cùng lớp của em nói … nói nó trông rất quê mùa.”

Những lời trên cũng là chị Tiểu Kiều dạy cậu, chị Tiểu Kiều nói nếu như anh Gia Chú giận thì chỉ cần trả lời như vậy.

Thực ra Lâm Tử Nham cũng không muốn nói ra những lời này, quả thực bạn cùng lớp có nói mắt kính lúc trước cậu quê mùa, nhưng cậu không vì những lời nói đó mà ghét kiểu kính lúc trước, bởi vì chị A Trăn cũng đeo mắt kính giống y chang cậu.

Lâm Tử Nham muốn nhìn dáng vẻ đeo cặp kính quê mùa của mình ở trong gương để có thể trở nên quen thuộc với chị A Trăn chưa từng gặp mặt. Cậu có một loại cảm giác kỳ lạ đối với cặp kính có kiểu dáng quê mùa ấy.

Cậu cũng chưa hề ném cặp kính vào thùng rác, bởi vì thế nào cũng không nỡ ném đi.

Đổi kính mới, cẩn thận bỏ cặp kính lúc trước vào trong hộp, sự tồn tại của cặp kính bỏ trong hộp giống như những người bạn ở trong lòng Lâm Tử Nham vậy.

Lâm Tử Nham cũng không biết tại sao chị Tiểu Kiều bỗng nhiên lại quan tâm đến chuyện cặp kính như vậy, có lẽ giống như Luca đã nói vậy, chị Tiểu Kiều không vui.

Tại sao chị Tiểu Kiều lại không vui?

Bởi vì chuyện anh Gia Chú hẹn hò với một cô gái hiện đại ăn mặc sành điệu đã bị các phóng viên chụp được, cứ cách một thời gian hình ảnh của chị Tiểu Kiều và anh Gia Chú với nhau lại được đăng báo, nhưng đó đều là những bức ảnh họ cùng nhau tham gia hoạt động công ích. Có một lần cách đây không lâu, lúc anh Gia Chú rời khỏi căn hộ chị Tiểu Kiều vào buổi tối cũng bị đám phóng viên bắt được, thực ra tối hôm đó là anh Gia Chú  đưa Lâm Tử Nham về nhà.

Ngày hôm sau, khi bức ảnh xuất hiện ở căn hộ của chị Tiểu Kiều vào buổi tối bị chụp được, anh Gia Chú đã nói với giới truyền thông rằng mối quan hệ bạn bè của anh ấy và chị Tiểu Kiều vẫn chưa bao giờ thay đổi. Khi đối tượng đổi thành cô nàng hiện đại kia, ấy vậy mà anh Gia Chú lại chẳng nói bất cứ điều gì.

Đương nhiên đây cũng là chuyện mà Luca nói cho Lâm Tử Nham biết.

Luca còn nói chị Tiểu Kiều đã vì anh Gia Chú mà làm rất nhiều chuyện, còn nói chị Tiểu Kiều vẫn luôn đợi anh Gia Chú. .

Thành thật mà nói, Lâm Tử Nham không hiểu được những lời mà Luca nói khi đó, nhưng từ lời nói thì Lâm Tử Nham biết chuyện gần đây nhất chị Tiểu Kiều rất không vui.

Vì chị Tiểu Kiều, Lâm Tử Nham chỉ có thể nhắm mắt nói một cách máy móc.

Sau đó, anh Gia Chú vẫn luôn không nói gì, cứ nhìn mãi ra ngoài cửa xe.

Xe dừng ở bãi đỗ xe của nhà ga, Koji đi lấy vé.

Anh Gia Chú vẫn còn đang nhìn ra ngoài cửa sổ xe, Lâm Tử Nham đã đổi tư thế mấy lần rồi, mà anh Gia Chú vẫn nhìn ra ngoài cửa sổ xe.

Có mấy lần suýt chút nữa là Lâm Tử Nham suýt nói thật ra chuyện mắt kính với anh Gia Chú, nhưng nghĩ đến chị Tiểu Kiều, cậu đành ngậm chặt miệng.

Lâm Tử Nham biết rằng anh Gia Chú  vẫn luôn không nói gì là vì chuyện kính mắt.

Lại qua một lúc sau, Lâm Tử Nham đến cả của động cũng không dám, chỉ dõi mắt nhìn anh Gia Chú, lòng thầm mong anh Gia Chú quay đầu lại, trở lại thành anh Gia Chú mà cậu biết.

Kỳ thật, anh Gia Chú mà cậu biết cũng như thế này, nói là chơi cùng cậu, nhưng thực ra đều là Lâm Tử Nham chơi một mình, anh Gia Chú chỉ ngồi ngẩn người ở bên cạnh.

Anh Gia Chú có rất nhiều kiểu ngẩn người: Ngây người nhìn biển lớn, ngây người nhìn đường, ngây người nhìn cây cối, có đôi khi còn ngây người nhìn.

Nhưng tính kỹ lại thì, so với bầu trời, biển lớn, đường xá, cây cối, thì thời gian mà anh Gia Chú ngây người nhìn cậu là nhiều nhất.

Đến nỗi một ngày nọ, cậu đã tò mò hỏi: “Anh Gia Chú, tại sao anh cứ luôn ngây người nhìn em vậy.” Anh Gia Chú không trả lời, rời ánh mắt khỏi khuôn mặt cậu, nhìn lên bầu trời.

Tiếp đó lại biến thành anh Gia Chú ngây người nhìn bầu trời.

Mặc dù anh Gia Chú thích ngây người, mặc dù anh Gia Chú không thường chơi với cậu, nhưng Lâm Tử Nham vẫn thích được ở cùng anh Gia Chú.

Bởi vì, anh Gia Chú là bạn chơi cùng với chị A Trăn mười năm.

Thông qua anh Gia Chú, Lâm Tử Nham cảm thấy trở nên quen thuộc và thân thiết với chị A Trăn.

Lâm Tử Nham mong đợi từ tận đáy lòng, nghe được một vài chuyện liên quan tới chị A Trăn từ chỗ anh Gia Chú, nhưng thời gian anh Gia Chú nói tới chị A Trăn rất ít, mới đầu còn nói chút ít, về sau dần dần giảm đi,…

Gần đây, anh Gia Chú cũng không nói về chị A Trăn nữa.

Bây giờ, anh Gia Chú đang ngây người nhìn ra ngoài cửa xe, còn Lâm Tử Nham thì đổi thành ngây người vào sau gáy của anh Gia Chú.

Cuối cùng thì —

Anh Gia Chú đã quay đầu lại.

Lâm Tử Nham theo bản năng đẩy mắt kính, anh Gia Chú mỉm cười.

Nhìn cậu, anh ấy nói: “Lâm Tử Nham, cặp kính bị ném vào thùng rác đã theo em rất nhiều năm . Bây giờ em đã ném nó đi,  đợi sau này em nghĩ lại, đợi sau này em cũng không tìm được, mỗi ngày em sẽ bắt đầu hối hận từng ngày, em còn sẽ sợ hãi từng ngày, nếu như có ngày nó bị người bạn nhỏ khác nhặt được, đeo trên khuôn mặt của người bạn nhỏ khác, nhưng em lại không nhận ra nó.”

“Trở về em sẽ lập tức đánh dấu lên chúng, như vậy thì nếu như lỡ có một ngày nào đó nếu làm mất chúng, là có thể tìm lại được chúng. Em không cho phép chúng được đeo lên mặt bạn nhỏ khác, đó là của em!” Lâm Tử Nham vội vội vàng vàng nói ra.

Còn đặc biệt nhấn mạnh câu: Đó là của em.

Trong khoang xe vô cùng yên tĩnh.

Trong đầu xoay chuyển qua lại mấy hồi, Lâm Tử Nham mới phát hiện ra là lời mình vừa nói có gì đó sai sai, trở về sẽ lập tức đánh dấu, mắt kính không phải đã bị ném vào trong thùng rác rồi sao, làm sao mà đánh dấu được? ?

Lần này… lời nói dối đã bị vạch trần rồi.

Những lời mà anh Gia Chú vừa nói có phải là dùng để vạch trần lời nói dối của cậu không?

Cho dù là có phải hay không, nói dối đã là không đúng rồi, nhưng mà, nếu như thừa nhận đã nói dối, thì chị Tiểu Kiều sẽ bị bại lộ mất.

Vì thế…

“Em nói là… trở về sẽ tìm lại chiếc kính trong thùng rác. Đúng rồi, em có thể gọi điện thoại cho Mary, bảo Mary lấy kính lại.” Vừa nói, cậu vừa làm bộ lấy điện thoại ra.

Điện thoại di động bị anh Gia Chú lấy đi.

Thời gian trôi qua thật dài, anh Gia Chú mới nhỏ giọng nói, Lâm Tử Nham, em và Lâm Phức Trăn đúng là rất giống nhau.

Lâm Phức Trăn là tên đầy đủ của Chị A Trăn, Lâm Tử Nham thật không dễ dàng gì mới nghe được chuyện liên quan tới Chị A Trăn từ miệng anh Gia Chú.

Ổn định hơi thở, chờ đợi.

Giống cái gì cơ…

“Bướng bỉnh giống y chang nhau”.

Koji mang vé đi Provence tới giao cho Anh Gia Chú.

Đoàn tàu lướt nhanh qua những cánh đồng giữa núi, Lâm Tử Nham hỏi Anh Gia Chú đến Roussillon làm gì.

Ánh mắt của anh Gia Chú không rời mắt khỏi cửa sổ xe một giây.

Một lúc sau, mới chậm rãi trả lời:

“Đi dự đám tang của một người”.

 

Hết chương 113!

MM

 

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *