Đoàn tàu đã đến nhà ga.

Vừa ra khỏi nhà ga, một người đàn ông mặc áo sơ mi đen, quần tây đen tuổi tầm với Vu Diên Cát đi tới đón.

Sau đó, anh Gia Chú và người đàn ông mặc đồ đen đó vừa đi vừa khẽ trò chuyện bằng tiếng Pháp.

Trang phục của Anh Gia Chú nhìn cũng không khác gì những hành khách xung quanh,mắt kính gọng đen, mũ bóng chày màu xám đậm, vành mũ được kéo xuống rất thấp, ba lô được đeo ở mọt bên vai.

Nhưng cho dù là như vậy thì trong suốt hành trình trên chuyến tàu, hai nhân viên nữ vẫn nhiều lần đi tới chỗ ngồi của họ hỏi: Thưa ngài, ngài có cần nước không? Hỏi: Thưa ngài, ngài có cần điều chỉnh ghế ngồi phía trước để cho dễ đọc hơn không? Một cô gái trẻ ngồi cùng toa với bọn họ đi tới trước mặt anh Gia Chú: “Nhìn anh rất quen, có phải chúng chúng ta đã gặp nhau ở đâu rồi không?”

Hạ thấp ghế, hai chân trực tiếp gác lên, kéo vành mũ xuống che mặt, đeo tai nghe vào, khoanh tay trước ngực, mặc dù miêu tả như vậy nghe có vẻ rất bất lịch sự, nhưng việc đó được anh Gia Chú thực hiện vô cùng anh tuấn.

Điều này là do anh Gia Chú có đôi chân dài đây mà.

Lâm Tử Nham thầm nghĩ trong lòng, khi ngẩng đầu lên, phát hiện cậu lại bị bỏ lại một đoạn, rốt cuộc là tới khi nào thì cậu mới có đôi chân dài như anh Gia Chú đây?

Khi tới thị trấn Roussillon thì đã là giữa trưa, người đàn ông mặc đồ đen lái xe, trên đường đi tới thị trấn Roussillon anh Gia Chú và người đàn ông đồ đen có nói chuyện mấy lần.

Nhưng tiếc là Lâm Tử Nham nghe hiểu không được nhiều lắm.

Thị trấn Roussillon giống như những gì Anh Gia Chú đã miêu tả, quảng trường màu đỏ, những ngôi nhà màu đỏ, những ngọn đồi màu đỏ.

Người đàn ông mặc đồ đen chắc là người địa phương, bởi vì vừa xuống xe đã có mấy người tới chào hỏi anh ta.

Hết rẽ trái quẹo phải, bọn họ đi tới một căn nhà, ở cửa của căn nhà này có một khoảng đất trống, khoảng đất trống có mấy chục người ăn mặc tương tự như người đàn ông mặc đồ.

Người đàn ông đồ đen đưa bọn họ tới một căn phòng, có người mang đến hai bộ quần áo màu đen, một bộ lớn một bộ nhỏ, anh Gia Chú đưa bộ nhỏ vào tay Lâm Tử Nham.

Lâm Tử Nham theo bản năng đưa tay ra phía sau, bộ quần áo đen thùi lùi, lại nghĩ đến mấy chục người đàn đồ đen ở bãi đất trống làm cho lòng cậu có chút sợ hãi.

Anh Gia Chú khom người xuống, bàn tay khẽ chạm vào những sợi tóc trên trán cậu.

Anh khẽ nói: “Đừng sợ, đó là một một người rất tốt, Người này sắp đi tới một nơi rất rất xa, chúng ta tới đây chỉ để tiễn người đó một đoạn đường mà thôi, đây giống như một loại nghi thức từ biệt của loài người”.

Bởi vì lời nói của anh Gia Chú nên Lâm Tử Nham đã không còn sợ hãi nữa, ánh mắt cậu dừng trên bộ quần áo màu đen, hỏi: “Người đó là bạn của anh sao?”

“Không phải, nhưng người đó đối với anh Gia Chú mà nói, là một người rất đặc biệt.”

“Vậy chị A Trăn cũng biết người đó sao?” Lâm Tử Nham lại hỏi tiếp.

Ngừng lại một lát, anh Gia Chú khẽ “Ừ” một tiếng.

Anh Gia Chú biết người đó, chị A Trăn cũng biết người đó, người đó đối với anh Gia Chú mà nói là một người đặc biệt, đối với chị A Trăn mà nói cũng là một người đặc biệt, vì vậy không có gì phải sợ hết.

Lâm Tử Nham nhận lấy bộ đồ màu đen.

Thay quần áo xong, họ đi theo người đàn ông mặc đồ đen đến khu đất trống.

Trong mấy chục người ở khu đất trống có hai người nhìn chằm chằm vào khuôn mặt của Anh Gia Chú rất mãnh liệt, người đàn ông mặc đồ đen nói: “Vị này chính là bà con xa của gia đình chúng ta”, sau đó, họ mới không còn tò mò vào mặt của anh Gia Chú nữa.

Đây là lần đầu tiên Lâm Tử Nham tham dự lễ tang.

Quá trình của tang lễ giống với những gì mà cậu thấy giới thiệu trên các kênh đại chúng, người cầm khung ảnh của người mất là người đàn ông mặc đồ đen đã đến nhà ga đón họ.

Vây xung quanh mục sư là người thân, bạn bè, hàng xóm của người mất. Thần sắc cua họ đầy bi thương.

Nhân lúc mọi người không chú ý, Lâm Tử Nham liếc nhìn qua anh Gia Chú một cái, ánh mắt của anh Gia Chú đang dừng lại trên khung ảnh trước ngực của người đàn ông mặc đồ đen.

Mặt của một người đàn ông trung niên với mái tóc bù xù được đóng trong khung ảnh đen trắng, người đàn ông trung niên đang cười, cười đến mức con mắt và mũi như sắp dán vào nhau.

Tướng mạo như vậy nhìn vào chính là một người tốt bụng.

Những người tốt bụng luôn có nhiều nếp nhăn giữa hai hàng lông mày, đó là bởi vì họ hay cười, những người tốt bụng luôn rất dễ vui vẻ, đây là một câu nói mà Lâm Tử Nham đã đọc được trong sách.

Bây giờ, người tốt bụng phải đi đến một nơi rất rất xa.

Lâm Tử Nham giật giật đầu ngón tay, trong lòng thầm nói lời tạm biệt với người đàn ông tốt bụng.

Sau khi dự tang lễ xong, họ ăn tối trong sân của người đàn ông mặc đồ đen.

Lúc trước Anh Gia Chú đã nói với Lâm Tử Nham rằng anh ấy có một căn nhà Thị trấn Roussillon, tối nay họ sẽ ở lại một đên ở Thị trấn Roussillon, họ có đủ thời gian.

Trong bữa tối, có một người đàn ông mặc áo khoác sẫm màu đến tìm anh Gia Chú.

Người đàn ông mặc áo khoác sẫm màu trò chuyện với anh Gia Chú một lúc, trong thời gian mấy chục phút họ trò chuyện, Lâm Tử Nham cũng chỉ có thể nghe hiểu một vài câu, trong đó có một câu là bán nhà.

Người đàn ông mặc áo khoác sẫm màu rời đi, bữa tối cũng đã ăn xong.

Người đàn ông đồ đen đem một chiếc chìa khóa giao cho anh Gia Chú.

“Lâm Tử Nham, chúng ta đi dạo đi”. Anh Gia Chú nói.

Vậy thì còn gì tốt hơn.

Có những con hẻm ở Thị trấn Roussillon đủ rộng để đua ngựa, có những con hẻm chỉ có thể chứa được một người, khi đi ngang qua con đường rải đá sỏi, Lâm Tử Nham đã hỏi anh Gia Chú là có phải muốn bán nhà không.

Anh Gia Chú nhàn nhạt trả lời một câu.

Lâm Tử Nham bật cười lớn.

“Cười gì vậy?”

“Anh Gia Chú, anh thiếu tiền lắm sao?”

Anh Gia Chú cũng nở nụ cười, âm thanh thì là đang cười nhưng vẻ mặt lại không cười, anh Gia Chú cười như vậy khiến cho lòng của Lâm Tử Nham cảm thấy rất khó chịu.

Thà không cười còn tốt hơn.

Lần lượt từng chiếc đèn đường bật sáng, nhưng ánh sáng không quá rõ.

Con hẻm rất yên tĩnh, rất ít người qua lại, thậm chí là ánh đèn cũng không chiếu vào được, nhưng cũng chẳng làm cho người ta cảm thấy sợ hãi.

Họ cứ thế đi đến một ngôi nhà phía trước có bức tường rào được sơn màu xanh lam, lớp sơn đã bị mờ đi rất nhiều, ở cửa có treo một tấm bảng, trên tấm bảng này được ghi bằng mấy thứ tiếng: Chào mừng ghé thăm.

Trong số những ngôn ngữ đó cũng có tiếng Trung, điều này khiến cho lòng Lâm Tử Nham rất vui, mẹ cậu là giáo viên dạy tiếng Trung, nghe nói khi còn trẻ mẹ đã dạy tiếng Trung ở miền Nam nước Pháp.

Nhưng mà cánh cửa của ngôi nhà này đã đóng chặt.

Anh Gia Chú dựa lưng vào tường, quay mặt về phía cửa nhà, nhưng mắt lại đang nhìn cửa sổ.

Cửa sổ ở Thị trấn Roussillon rất đẹp, khung cửa sổ là màu lam đậm, cánh cửa sổ là màu lam nhạt, trên bệ cửa sổ có đủ các loại hoa với đủ màu sắc tươi đẹp, cửa sổ của rất nhiều ngôi nhà đều đang mở, nhưng cửa sổ của nhà này lại đóng chặt.

Anh Gia Chú nhìn cái cửa sổ đang đóng chặt làm gì?

Một phút trôi qua, mắt anh Gia Chú vẫn đang nhìn về phía cửa sổ, năm phút đã trôi qua, mắt anh Gia Chú vẫn đang nhìn về phía cửa sổ.

Nhìn quanh bốn phía, con hẻm quanh co khúc khuỷu rất giống với con ngõ ở Bắc Kinh, đó chính là nơi thích hợp để chơi trò trốn tìm.

Trước đây, Lâm Tử Nham đã không ít lần chơi trốn tìm với ba, ba lúc nào cũng nói: Lâm Tử Nham, con và chị A Trăn thích chơi trốn tìm giống y như nhau.

Không phải nha, đó là bởi vì ba luôn nói chuyện chị A Trăn thích chơi trò trốn tìm với ông, sau đó mới có chuyện cậu chơi trò trốn tìm với ba

Chị A Trăn thích chơi trò trốn tìm, cậu cũng muốn thích chơi trốn tìm, đó là một trong những cách mà Lâm Tử Yên nghĩ ra để có thể trở nên quen thuộc với chị A Trăn.

“Anh Gia Chú,  chơi trốn tìm với em có được không?” Lâm Tử Nham nói.

Nói xong, Lâm Tử Nham nhanh chân bỏ chạy, tìm một chỗ trốn, tim đập thình thịch.

Nhưng, đã trôi qua rất lâu.

Xung quanh vẫn rất yên tĩnh, không có tiếng bước chân.

Trong lúc không biết làm thế nào, Lâm Tử Nham đi theo con đường lúc đến đây.

Tại sao anh Gia Chú vẫn còn đứng ở đó? Ánh mắt của anh Gia Chú sao mà vẫn nhìn vào cửa sổ? Lâm Tử Nham thực sự nghi ngờ rằng trong lúc cậu đi trốn, anh Gia Chú thậm chí chẳng thèm di chuyển bước chân lấy một lần.

Tình trạng đó giống y như lần đầu tiên Lâm Tử Nham gặp anh Gia Chú vậy.

Lần đầu tiên Lâm Tử Nham nhìn thấy anh Gia Chú là trên chiếc ghế dài ở sau vườn của một tổ chức phúc lợi ở Paris.

Hôm đó là lễ Giáng sinh, cuối cùng cậu cũng đạt được mong muốn của mình, dưới sự dẫn dắt của chị Tiểu Kiều, gặp được thủ phạm đã bỏ rơi chị A Trăn ở khu vui chơi.

Lâm Tử Nham còn nhớ rất rõ lúc đó. Vào buổi chiều mùa đông, cây lá yên tĩnh không một tiếng động, bầu trời u ám, dường như chỉ ngay giây sau là trời sẽ đổ mưa rất to.

Ghế dài của hoa viên của viện phúc lợi đã rất dài, nhưng người nằm trên ghế dài phải co chân mới có thể nằm được trên băng ghế một cách ổn định, mặc một chiếc áo hoodie sẫm màu, mũ của chiếc áo che đi hơn một nửa khuôn mặt.

Nhìn từ xa, trông giống như người hát rong trên đường phố Paris, tìm đại một chiếc ghế dài là có thể qua đêm.

Khi đó, Lâm Tử Nham cũng không biết rằng người đang nằm trên băng ghế chính là người đã bỏ rơi chị A Trăn ở khu vui chơi.

Chị Tiểu Kiều nắm tay cậu đứng dưới mái hiên, chị Tiểu Kiều vẫn luôn nhìn người trên băng ghế dài, Lâm Tử Nham cũng chỉ có thể theo chị Tiểu Kiều nhìn người đó.

Cách một bức tường là đại sảnh, nhân viên xã hội của viện phúc lợi đang phát quà Giáng sinh cho bọn trẻ, bọn đứa trẻ rất vui sướng, nhưng thế giới bên ngoài bức tường lại yên tĩnh.

Chỉ có chị Tiểu Kiều, và cậu, và người đàn ông đang nằm trên băng ghế.

Người đàn ông trên băng ghế không nhúc nhích, thật sự là không nhúc nhích, trước khi bắt đầu trận mưa lớn là gió nổi lên, gió thổi từ trên mái hiên xuống phía dưới.

Gió thổi, lá cây lay động, mái tóc xõa sau lưng của chị Tiểu Kiều đang lay động, phần tua rua trên chiếc khăn quàng cổ của Lâm Tử Nham cũng lay động, nhưng người nằm trên băng ghế vẫn bất động.

Trong toàn bộ hoa viên, chỉ có anh ấy là không nhúc nhích, giống như một người đã chết vậy.

Suy nghĩ này khiến Lâm Tử Nham theo bản năng muốn rời đi, cậu đưa tay nắm lấy tay chị Tiểu Kiều, nhưng chạm tới nó lại hoàn toàn lạnh lẽo.

Chiếc áo khoác trắng mà chị Tiểu Kiều mặc giống như chòm râu bạc của ông già Noel, sắc mặt của chị Tiểu Kiều cũng như quần áo của chị ấy trắng như tuyết vậy, chị Tiểu Kiều như vậy dọa cho Lâm Tử Nham sợ hãi.

Hạt mưa rơi xuống đất làm gió ngừng thổi, tiếng mưa thay thế tiếng gió.

Mới đầu là một tiếng, hai tiếng. Thoáng cái đã  giống như một màn trình diễn trống thiếc hoành tráng.

Nhưng người nằm trên băng ghế dường như cũng không hề cảm giác được cơn mưa đang ập đến, cứ yên lặng như vậy duy trì tư thế trước đó.

Đừng tránh mưa, cũng không nhúc nhích.

Quà Giáng sinh đã phát đến tay bọn trẻ, dàn hợp xướng đang hát ca khúc Giáng sinh, tiếng hát tràn ngập niềm hân hoan, nhưng thế giới cách một bức tường kia ngoại trừ tiếng mưa ra thì cũng chẳng có gì.

Mùa đông ở Paris rất lạnh, người nằm trên băng ghế kia không lạnh sao?

Có phải là người đó thật sự đã chết rồi không.

Ý nghĩ này khiến Lâm Tử Nham bỗng thấy rùng mình, nghĩ muốn quay bỏ chạy, nhưng lại phát hiện không biết từ khi nào tay của cậu đã bị chị Tiểu Kiều nắm chặt lại, chị Tiểu Kiều đã bấu chặt tay cậu tới đỏ lên.

Cuối cùng thì mưa cũng tạnh.

Nhìn người trên băng ghế dài, Lâm Tử Nham thầm thở ra một hơi nhẹ nhõm.

“Lâm Tử Nham.” Chị Tiểu Kiều gọi tên của cậu.

Chị Tiểu Kiều nói với cậu rằng người nằm trên băng ghế dài kia chính là người đã bỏ chị A Trăn lại một mình ở khu vui chơi.

“Lâm Tử Nham, không phải là em muốn đánh anh ta sao? Đi đánh đi. Chị đảm bảo rằng cho dù em có đánh anh ta như thế nào chăng nữa, muốn đánh bao nhiêu lần, cho dù có ra tay nặng đến đâu, thì anh ta cũng sẽ không đánh trả đâu”.

Vừa nghĩ tơi người đang nằm trên băng ghế lúc này chính là người đã khiến bố phải khóc như một đứa trẻ, là người đã bỏ mặc chị A Trăn ở khu vui chơi.

Sự thương hại đối với người đó lúc trước thoáng cái đã tan thành mây khói.

“Anh ta có nghe hiểu tiếng Trung không?” Cậu hỏi.

Câu hỏi này rất quan trọng, cậu không chỉ muốn đánh anh ta mà cậu còn muốn hỏi anh ta tại sao lại bỏ chị A Trăn đáng yêu như vậy ở khu vui chơi.

Sau khi có được câu trả lời chắc chắn, Lâm Tử Nham nắm chặt tay thành nắm đấm, bước từng bước đi về phía băng ghế.

Cậu dừng lại bên cạnh băng ghế.

Trước khi còn chưa đánh cho người này một trận nhớ đòn, thì cậu phải nhìn qua người này một chút, Lâm Tử Nham cúi đầu.

Ngay lập tức ____

Ánh mắt chạm phải khuôn mặt của chàng thanh niên khiến cho Lâm Tử Nham liên tưởng đến hình ảnh của nhân vật lộng lẫy  mà hôm qua cậu đã nhìn thấy trong buổi triển lãm tranh:

Bao quanh là phồn hoa vô tân, người đàn ông đứng nơi hành lang uốn khúc có khuôn mặt tinh xảo tuyệt mỹ, nhưng khuôn mặt đó lại có màu sắc giống như vầng trăng trắng treo trên bầu trời đêm.

Qúy bà đứng bên cạnh bức chân dung có khuôn mặt hòa nhã.

Quý bà hiền hòa nói: “Rất lâu trước đây, trên thế giới này có một loài sinh vật chỉ có thể cất bước vào ban đêm, chúng bầu bạn cùng ánh trăng trong một thời gian dài. Khi ánh trăng càng sáng rõ thì dung mạo của chúng lại càng trở nên tuyệt mỹ hơn”.

Trong đầu của cậu vang lên giọng nói của vị quý bà kia.

Nhìn ngó xung quanh, sắc trời đã chuyển tối; bóng đỉnh nhọn của nóc nhà tu viện; màu đỏ giáng sinh lộ ra trong màn mưa bụi; gương mặt trắng bệch của chị Tiểu Kiều đứng dưới mái hiên giống như chòm râu bạc của ông già Noel.

Cậu lại cúi đầu nhìn khuôn mặt đó một lần nữa, chắc hẳn là …

“Anh có phải là sinh vật chỉ có thể cất bước vào ban đêm không?” Lâm Tử Nham hỏi.

Người nằm trên băng ghế từ từ mở mắt ra.

Mở mắt nhưng không nói, cũng không nhúc nhích.

Lúc này Lâm Tử Nham mới nhớ tới chuyện của chị A Trăn, sao cậu lại quên mất chuyện này cơ chứ, cậu theo thói quen đẩy đẩy gọng kính.

Tay còn chưa kịp bỏ xuống thì đã bị nắm lại giữa không trung.

“Cậu là ai?” Người đó giữ hai tay của Lâm Tử Nham lại, thấp giọng hỏi.

Câu hỏi được hỏi bằng tiếng Trung.

“Tôi … tôi …” Lâm Tử Nham nhịn cơn đau truyền tới từ nơi cổ tay, cất cao giọng để tự cổ vũ cho chính mình, “Tôi là Lâm Tử Nham, Tôi phải thay chị A Trăn dạy dỗ anh cho anh một trận, đúng rồi, tên đầy đủ của chị A Trăn của tôi là Lâm Phức Trăn, chị ấy là chị gái của tôi”

Người trên băng ghế kia dùng đôi mắt xinh đẹp nhìn cậu.

Từ từ buông lỏng tay ra.

Cơ hội tối rồi! Bàn tay ở giữa không trung siết chặt lại, tạo thành nắm đấm, vung mạnh về phía khuôn mặt trắng như tuyết kia ——

Tại sao lại không né chứ?

“Anh ta sẽ không né”. Một giọng nói nho nhỏ bỗng nhiên phát ra trong lòng Lâm Tử Nham, “Trông anh ta có vẻ khốn khổ, quần áo, đầu tóc, giày đều bị dính mưa, hay là đợi anh ta thay bộ quần áo khô rồi đánh anh ta tiếp”. Một âm thanh khác theo phía sau.

Cậu thu tay lại, dùng tay đẩy đẩy gọng kính, vì động tác quá mạnh nên chiếc kính đã rơi xuống chóp mũi, cậu lại đẩy lên …

“Kính mắt thật quê mùa”. Người đó dùng một giọng điệu vô cùng thân thương nói, như thể là họ đã quen biết nhau rất lâu rồi vậy.

Có phải là người này sợ lát nữa cậu lại đánh anh ta mạnh tay cho nên đã lôi kéo làm quen với cậu trước không?

Một trận gió thổi qua, mang theo những hạt mưa từ trên cây rơi xuống, hạt mưa rơi trên người Lâm Tử Nham, lạnh buốt, lạnh tới mức đầu hia hàm răng của cậu run cầm  cập : “Đừng … đừng có … đừng có mà lôi kéo … tiếp cận tôi …”

“Lâm Phức Trăn khi còn nhỏ cũng giống y như em vậy”. Người đó nói.

“Giống tôi chỗ nào?” Lòng hiếu kỳ của cậu nổi lên.

“Là cà lăm”

Khi người đó nói tới “cà lăm” thì ý cười nhàn nhạt tràn ra nơi khóe miệng.

Bỗng chốc, hiện lên trong tâm trí cậu cảnh tượng, sinh vật sống về đêm trong bức tranh đứng dưới ánh trăng tròn, được bao quanh bởi phồn hoa, dường như có sức sống, hiểu được nụ cười của nhân loại.

Nụ cười lan tràn nơi khóe miệng kia còn đầy màu sắc hơn so với nét họa trong tranh.

Dần dần, có rất nhiều chuyện Lâm Tử Nham đã không thể nhớ nổi nữa, nhưng cậu luôn nhớ rõ những sinh vật sống về đêm được bao quanh bởi phồn hoa cùng với người nằm trên băng ghế dưới sắc trời u ám không nói lời nào, không tránh mưa, không nhúc nhích.

Người đó bây giờ đã trở thành Anh Gia Chú mà cậu rất rất thích.

Ngày hôm đó, cậu đã hỏi anh ấy tại sao lại bỏ lại chị A Trăn đáng yêu như vậy.

“Em đã bị vẻ ngoại của cô ấy lừa rồi, Lâm Phức Trăn không đáng yêu một chút nào. Không chỉ không đáng yêu mà còn cực kì đáng ghét, hơn nữa người bị bỏ lại là anh”.

“Rõ ràng là anh đã bỏ lại chị A Trăn mà!” Cậu cất cao giọng.

“Đó cũng là chị A Trăn của em chơi ăn gian”. Sau đó biến thành anh Gia Chú trả lời.

Con hẻm nhỏ của Thị trấn Roussillon.

Dưới ánh sáng lờ mờ, mắt của anh Gia Chú vẫn luôn nhìn cửa sổ của căn hộ kia, giống như anh Gia Chú và Lâm Tử Nham lần đầu gặp nhau, không nói lời nào, không động đậy, duy trì một tư thế trong một thời gian dài.

Cậu dè dặt đứng bên cạnh anh Gia Chú, dựa lưng vào tường giống như anh Gia Chú, mắt nhìn chăm chú vào cửa sổ, nhỏ giọng hỏi: Anh Gia Chú, anh đang nhìn cái gì vậy?

Không có câu trả lời.

Khi Lâm Tử Nham muốn tăng giọng nhắc lại.

“Lâm Tử Nham, hôm nay anh Gia Chú  tới đây là muốn tiễn hai người đi, một người cần phải mặc lễ phục màu đen để cử hành nghi lễ cáo biệt, một ngươi không cần mặc lễ phục màu đen, cũng không cần cử hành nghi lễ cáo biệt”.

 

Hết chương 114!

MM.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *