Dưới ánh đèn mờ của con hẻm nhỏ.

Bàn tay của anh Gia Chú chậm rãi chỉ vào cánh cửa sổ kia, “Trước kia ở đây là một tiệm tạp hóa, chủ của tiệm tạp hóa này là người đầu tiên mà anh Gia Chú muốn đưa tiễn”.

“Chủ tiệm tạp hóa này có phải là có mái tóc xù không?” Một ý nghĩ bất chợt lóe lên, lời này cứ thế từ miệng Lâm Tử Nham tuôn ra.

Cửa hàng này khiến Lâm Tử Nham cứ thế nghĩ đến người đàn ông có mái tóc bù xù trong bức hình đóng khung kia, khi cười lên mắt mũi đều nhíu lại vào nhau.

“Lâm Tử Nham, bây giờ em đã trở lên thông minh rồi đấy”.

Quả thật, Lâm Tử Nham cảm thấy mình càng ngày càng không cần phải mất công mỗi khi suy nghĩ nữa, cũng không biết chuyện này có liên quan gì đến chuyện trường học đặc biệt không nữa, hiện tại Lâm Tử Nham rất thích môi trường của trường học, cũng bắt đầu thích đi học, không đi học thì cậu sẽ theo giáo viên dạy thêm để học tiếng Pháp.

“Có muốn biết hương vị kem Lavender đích thực nhất ở thị trấn Roussillon là như thế nào không?”

“Muốn.”

Anh Gia Chú dùng chìa khóa mà người đàn ông đồ đen đưa cho để mở cửa cảu tiệm tạp hóa ra.

Một tiếng “két két” đã trở thành âm thanh duy nhất trong con hẻm, ánh đèn đường theo khe cửa mở ra mà chiếu vào trong, diện tích cửa tiệm tạp hóa rất nhỏ, hàng hóa trên kệ ngay ngắn trật tự.

Hàng hóa ngay ngắn trật tự khiến Lâm Tử Nham nhìn mà trong lòng buồn vô cùng, chủ tiệm tạp hóa qua đời vì bệnh tật, người ta nói trước khi qua đời ba ngày thì cửa hàng tạp hóa này vẫn được mở.

Anh Gia Chú mở tủ lạnh ra, lấy cây kem hương Lavender từ trong tủ lạngng ra, rồi đặt mười Euro lên trên quầy.

Cửa tiệm tạp hóa lại lần nữa đóng lại, trên tay Lâm Tử Nham có thêm một cây kem vị Lavender.

Đứng trước cửa tiệm tạp hóa, anh Gia Chú chỉ vào cánh cửa sổ được sơn màu xanh lam nói, Lâm Tử Yên, anh đã từng cầu hôn chị A Trăn của em ở đó.

Khi còn nhỏ, Lâm Tử Nham vẫn thực sự cho rằng anh Gia Chú đã bỏ chị A Trăn ở khu vui chơi, nhưng trước đây không lâu cậu đã biết, thật ra là anh Gia Chú bỏ chị A Trăn lại trong đám cưới.

Sau khi biết chuyện này, Lâm Tử Nham càng nhớ chị A Trăn hơn, nghĩ rằng một khi gặp chị A Trăn thì sẽ ôm chị.

Nhưng vẫn muốn ăn kem vị Lavender, đó là vị mà chị A Trăn thích.

Rời khỏi tiệm tạp hóa đó, dọc theo từng con ngõ nhỏ, càng đi thì ánh sáng càng yếu.

Dọc đường đi, Lâm Tử Nham đều tập trung ăn kem, giống như anh Gia Chú đã nói vậy, Vị Lavender tan chảy nơi đầu lưỡi khiến Lâm Tử Nham nghĩ rằng mình đang đi trên cánh đồng hoa Lavender.

Đi qua con hẻm nhỏ chỉ lọt vừa một người, trước mắt trở lên thông thoáng sáng sủa.

Con hẻm nối liền với bức tường rào, trong tường rào có mấy bụi cây nở đầy hoa vàng, lần theo từng đóa hoa cúc, Lâm Tử Nham có thể nhìn thấy hai căn nhà nằm sát cạnh nhau.

Anh Gia Chú đẩy cánh cửa hàng rào ra.

Họ ở dưới bụi cây, cơn gió vừa thổi qua, làm mấy cánh hoa vàng rơi xuống, trong đó có một cánh rơi vào trong lòng bàn tay của anh Gia Chú.

“Lâm Tử Nham, chị A Trăn của em từng ở chỗ này”. Chỉ vào một bụi cây cao bằng nửa người, anh Gia Chú nói, “Đó là một buổi tối, cô ấy đã ngủ say như chết dưới bụi cây này, trên mái tóc còn vương mấy cánh hoa rơi từ trên cây rơi xuống, trên váy cũng có, móng chân được sơn đủ màu sắc”.

Nhìn khắp cây hoa cúc, nhìn những cánh hoa rơi khi cơn gió thổi, nhìn những dây leo xanh mướt mọc đầy bức tường rào, Lâm Tử Nham nghĩ, tối đó chắc hẳn chị A Trăn rất đẹp.

“Khi đó chị ấy có đẹp không?” Cậu không nhịn được mà bật hỏi.

“Khi đó không đẹp, bây giờ đẹp.” Anh Gia Chú khẽ thì thầm.

Khi đó không đẹp, bây giờ đẹp?

Cậu tò mò nhìn anh Gia Chú, ánh mắt anh Gia Chú không lay động mà nhìn về một hướng.

Rõ ràng là dưới bụi cây không có gì, chớ nói gì tới chị A Trăn đang ngủ say như chết, hành vi của anh Gia Chú tối nay thực sự rất kỳ quái.

Ánh mắt không lay động mà nhìn vào bụi cây, anh Gia Chú nói: “Khi đó cô ấy giận anh nên đã chạy đến chỗ này, cả một buổi chiều ngoại trừ ngủ ra thì cô ấy sơn móng chân. Cô ấy sơn móng chân ở dưới gốc cây này, anh Gia Chú cứ nhìn cô ấy sơn móng chân ở bên ngoài bức tường rào”.

“Một tâm sinh viên của Học viện Ryder hỏi anh cảm giác hạnh phúc là gì. Khi đó, anh đã nghĩ đến móng chân sơn đầy màu sắc của Lâm Phức Trăn”.

Mở cửa đi vào ngôi nhà bên trái.

Căn nhà có phòng khách, có phòng ngủ, có cầu thang, có phòng bếp, được quét dọn cũng rất sạch sẽ.

Lâm Tử Nham nhìn thấy bức ảnh của chị A Trăn trên tủ trang trí, mặc quần áo mà các bà lão mới mặc, đội một chiếc khăn trùm đầu hoa lớn, đứng trên cánh đồng hoa hướng dương hai tay chống nạnh miệng cười rạng rỡ.

Đó là chị A Trăn mà Lâm Tử Nham xa lạ. Tất cả đều không giống với những bức ảnh trên báo, tạp chí và tivi. Chị ấy trông giống như …

“Cô ấy trông giống như một cô gái hoang dã được sinh ra và lớn lên ở nơi này, đúng không?” Dường như anh Gia Chú biết được suy nghĩ ở trong lòng của cậu.

Cậu gật đầu, anh Gia Chú nói không sai.

Chị A Trăn đã từng ở dưới gốc cây trong sân, trong phòng đặt một bức ảnh một mình chị A Trăn.

“Anh Gia Chú, đây là nhà của chị A Trăn em sao?”

Anh Gia Chú gật đầu, cầm lấy bức ảnh.

Bức ảnh được cho vào trong ngăn kéo, đóng ngăn kéo lại, rút chìa khóa ngăn kéo ra, Lâm Tử Nham cứ vậy trơ mắt nhìn chiếc chìa khóa ngăn kéo bị ném ra ngoài cửa sổ.

Không có chìa khóa, có nghĩa là không mở được ngăn kéo ra, không mở được ngăn kéo có nghĩa là bức ảnh của chị A Trăn sau này chỉ có thể ở trong ngăn kéo.

Lâm Tử Nham chạy ngay về phía cửa.

Cổ áo cậu bị kéo lại.

Lâm Tử Nham trong lòng tức giận, lớn tiếng chất vấn: “Đây là nhà của chị A Trăn em, bức ảnh cũng là của chị A Trăn em, sao anh có thể tự ý quyết định vậy chứ!”

“Lâm Tử Nham, Lâm Phức Trăn trước giờ chẳng để  ngôi nhà này vào mắt, luôn luôn là những thứ mà Lâm Phức Trăn nói không cần thì là không cần, những thứ này bao gồm cả em, bao gồm cả ba em, còn…” Ánh mắt anh Gia Chú dùng lại trên bụi cây kia, “Cũng bao gồm cả anh Gia Chú nữa”.

Buông tay ra, anh Gia Chú quay lưng đi, nói:

“Vì vậy, anh Gia Chú cũng không lưu luyến nữa.”

Anh Gia Chú và chị A Trăn đã chơi cùng nhau được mười năm, cho tới bây giờ Lâm Tử Nham vẫn luôn muốn nghe được chuyện về chị A Trăn từ anh Gia Chú.

Đêm nay, anh Gia Chú đã nói không ít chuyện liên quan tới chị A Trăn, nhưng … dáng vẻ của anh Gia Chú khi nói về chuyện của chị A Trăn trông rất thương tâm, nhất là câu cuối cùng.

Lâm Tử Nham không đi tìm chiếc chìa khóa ngăn kéo, bởi vì anh Gia Chú nói muốn nấu món ngon cho cậu ăn.

“Bánh trứng thì sao?”

Bánh trứng ? Anh Gia Chú cũng biết làm món bánh trứng? Lâm Tử Nham còn tưởng rằng chỉ có ba biết làm món bánh trứng thôi chứ.

Trước khi anh Gia Chú làm món bánh trứng cho cậu ——

“Lâm Tử Nham, đưa kính của em cho anh.”

Cậu ngoan ngoãn đưa kính ra.

Khi chiếc kính trở lại tay của Lâm Tử Nham thì gọng kính màu nhạt đã biến thành gọng kính sẫm màu, mắt kính vẫn là chiếc mắt kính đó, chỉ có điều là gọng màu nhạt đã được dùng bút màu đen để sơn thủ công lên.

Như thế này thì chiếc kính mà chị Tiểu Kiều đưa cho cậu đã trở nên giống y hệt như những chiếc kính quê mùa cục mịch đã bị bỏ vào trong hộp kia.

Chiếc kính quê mùa được đeo lại lên mặt Lâm Tử Nham, theo yêu cầu của anh Gia Chú cậu ngồi xuống ghế, khuỷu tay chống lên mặt bàn, lòng bàn tay đỡ lấy cằm.

Phía trên bàn ăn đặt một chiếc đèn kiểu câu cá cổ điển, ánh đèn tỏa ra ánh sáng màu cam của bí đỏ.

Dưới ánh đèn màu bí đỏ, anh Gia Chú đang nhìn cậu, dùng một loại ánh mắt cực kì cực kì yên tĩnh để nhìn cậu.

Có lẽ, vào một ngày một năm một tháng nào đó, tại nơi này, dưới ánh đèn màu bí đỏ, chị A Trăn cũng ngồi ở trước bàn ăn này, đợi anh Gia Chú làm món bánh trứng cho chị ấy. Lâm Tử Nham nghĩ.

Anh Gia Chú làm cơm cũng rất ra dáng, đợi khi cậu trở về sẽ đem chuyện này kể cho chị Tiểu Kiều nghe, nhất định là chị Tiểu Kiều sẽ rất hâm mộ, chắc chắn là món bánh trứng của anh Gia Chú không phải ai cũng có thể tùy tiện được nếm thử.

Anh Gia Chú quay đầu lại nhìn cậu, cong miệng cười, rồi anh Gia Chú lại quay đi

Quả nhiên là anh Gia Chú rất thích cậu mà, lúc làm món bánh trứng thỉnh thoảng anh ấy còn quay lại nhìn cậu, khi ba làm làm món bánh trứng cho cậu cùng không có quay qua nhìn cậu thường xuyên như vậy, nhìn xem, anh Gia Chú lại quay lại nhìn cậu nữa kìa.

Lại còn cười rõ tươi nữa kìa.

Rồi sau đó, anh Gia Chú lại ngẩn người nhìn cậu, tiếp sao đó, phòng bếp tràn ngập mùi đồ ăn bị cháy khét.

Anh Gia Chú tắt bếp, đi tới trước mặt cậu, tháo chiếc kính ở trên mặt cậu xuống, dùng khăn ăn lau sạch lớp sơn sẫm màu xung quanh gọng đi.

Tối hôm đó, Lâm Tử Nham không ăn được món bánh trứng do anh Gia Chú làm, tối hôm đó, khi Lâm Tử Nham đi ngủ thì anh Gia Chú vẫn ngồi ở trong sân, khi Lâm Tử Nham  thức dậy anh Gia Chú vẫn còn ngồi trong sân.

Lúc Rời thị trấn Roussillon đã là lúc hoàng hôn.

Thời gian còn chưa đến hai ngày, Lâm Tử Nham đã thích nơi này rồi, anh Gia Chú dẫn cậu tới bờ sông câu cá, dẫn cậu đi xem cánh đồng hoa hướng dương, đây là lần đầu tiên Lâm Tử Nham được nhìn thấy một cánh đồng hoa hướng dương lớn như vậy, một cánh đồng vàng rực rỡ đã làm cho cậu nhìn đến ngây người.

Trên đường đi tới trạm xe, thị trấn màu đỏ thẫm cùng với màu vàng óng ấy càng lúc càng xa dần.

“Anh Gia Chú, chúng ta còn có thể quay lại đây không”

“Không thể”.

“Tại sao?”

“Bởi vì nhà đã bán rồi”.

Bởi vì nhà đã bán rồi, nếu quay lại đây thì sẽ không còn chỗ ở nữa, trong lòng Lâm Tử Nham cảm thấy có chút nuối tiếc, xe chạy được cả một đoạn đường, Lâm Tử Nham hét to một tiếng: “Chìa khóa ngăn kéo”.

Hôm nay mải chơi quá nên cậu đã quên béng chuyện tìm chìa khóa ngăn kéo.

Lái xe đưa họ tới trạm xe vẫn là người đàn ông mặc đồ đen lúc trước tới đón họ. Hôm nay anh ta mặc quần áo màu trắng thế nên anh ta đã trở thành quý ông mặc quần áo trắng.

Lâm Tử Nham dùng tiếng Pháp không quá thông thạo của mình để hỏi người đàn ông mặc đồ trắng: “Thưa ngài, cửa hàng tạp hóa kia vẫn sẽ được mở chứ ạ?”

Sau khi nhận được câu trả lời chắc chắn, trong lòng Lâm Tử Nham vui như nở hoa.

Cứ như vậy, đợi tới khi cậu cậu đủ lớn để có thể đeo ba lô một mình đi du lịch, thì cậu sẽ trở lại nơi này thì vẫn có thể được ăn món kem hương Lavender chính hiệu.

Món kem hương Lavender chính hiệu nhất mà Lâm Tử Nham được ăn đến từ một thị trấn nhỏ tên là Roussillon, trấn nhỏ nằm ở vùng Provence, ở khắp trấn nhỏ này toàn là đất đỏ và những cánh đồng hoa hướng dương vàng rực.

Ở trấn nhỏ Roussillon, Lâm Tử Nham và anh Gia Chú đã cùng nhau đưa tiễn hai người.

Trong đó một người là chủ của cửa hàng tạp hóa, còn người còn lại …

“Bây giờ anh đã không nhớ nổi tên của người này rồi”. Anh Gia Chú nhìn phong cảnh lướt nhanh bên ngoài cửa sổ xe nói.

Thời gian dài trôi qua thật lâu.

“Một mình anh tiễn bọn họ, thực sự quá cô đơn.” Anh Gia Chú nói một câu như vậy.

“Sau khi có thêm em rồi thì sẽ không cô đơn sao?” Lâm Tử Nham  hỏi.

Anh Gia Chú không trả lời câu hỏi này, mà nhìn cậu một hồi lâu, anh nói: “Lâm Tử Nham, sau này anh Gia Chú sẽ rất bận, bận đến mức… không có thời gian chơi với em”.

Ngoài cửa sổ xe, phong cảnh lướt nhanh qua.

Đứa trẻ mười mấy tuổi bởi vì một câu nói của anh mà cúi đầu, từ góc độ này của Liên Gia Chú nhìn thì đứa trẻ tên Lâm Tử Nham ấy không có bất kỳ điểm nào giống người đó, mà cũng chỉ có điểm giống nhất chính là động tác đẩy mắt kính.

Trước khi lãng quên một người, thì điều đầu tiên phải quên chính là tên của người đó.

Nhìn kỹ cậu bé tên Lâm Tử Nham trước mặt.

Lâm Tử Nham  thích cúi đầu, người kia thì lúc nào cũng ngẩng cao đầu, bây giờ, ngày cả đeo chiếc kính quê mùa kia cũng không có nữa, vậy thì lại càng không giống.

Quả nhiên, một khi để cho suy nghĩ tỉnh táo lại, hình dáng của sự vật và sự việc trên thế giới này sẽ trở nên vô cùng rõ ràng, rõ ràng tới mức nào nhỉ?

Rõ ràng đến mức bạn có thể thờ ơ lạnh nhạt:  À, bạn cũng làm ra cái chuyện ngu ngốc gì vậy.

Khi đến Nice thì màn đêm đã buông xuống, đứa trẻ kia ngồi xe của Vu Duyên Cát lái rời đi, ngay cả một câu tạm biệt cũng không nói, rõ ràng là đã giận rồi.

Đứng ở dưới màn đêm, Liên Gia Chú quay mặt về hướng Tây, đó là hướng mặt trời mọc.

Anh vẫn phải đối mặt với vô số lần mặt trời mọc, một ngày nào đó, một buổi sáng nào đó, phát hiện sau khi tỉnh dậy sau giấc ngủ, hóa ra trong lúc vô tình đã học được cách lãng quên.

Bến cảng mang tên Lâm Phức Trăn cuối cùng đã trở thành nơi dừng lại của linh hồn Liên Gia Chú.

Có lẽ, một ngày nào đó, anh sẽ mở cửa xe, nói chuyện với người lang thang dưới màn đêm về một câu chuyện cũ : Rất rất lâu trước đây, có một chàng trai và một cô gái, chàng trai tên là Liên Gia Chú, cô gái tên là Lâm Phức Trăn. .

Sinh nhật Liên Chiêu Thành đúng vào chủ nhật, ba giờ chiều ngày chủ nhật Liên Gia Chú mới quay trở lại miền Nam nước Pháp.

Đồng hành cùng anh là cô gái Nhật Bản tính cách dịu dàng Ono Sally, một trong những người được chọn là bạn gái tương lai của anh.

“Sally là một cô gái dịu dàng, trong sáng”. Luôn có người luôn nói cho anh biết, “Chú của Sally cách đây không lâu đã được bổ nhiệm làm thành viên của Ủy ban Nobel Sinh học”. Luôn có người nhở anh.

Hai mươi tuổi, có lẽ nội tâm của Liên Gia Chú xem thường những lời lải nhải đối với những chuyện như thế. Hai mươi lăm tuổi, cô gái Nhật Bản dịu dàng, trong sáng đã trở thành một lựa chọn.

Gia tộc Ono tiếng tăm lẫy lừng trong giới chính trị ở Nhật Bản, ba và chú là thành viên nội các của Đảng cầm quyền.

Có một câu nói cái gì mà: Nếu không phải là cô ấy/anh ấy, thì là ai cũng vậy thôi.

Giống như những người đó đã nói, Sally là cô gái dịu dàng, trong sáng. Ưu điểm lớn nhất của cô gái dịu dàng, trong dáng này là không nói nhiều, từ London tới Nice thời gian đối thoại giữa bọn họ tuyệt đối cũng không quá ba phút.

“Có phải là, Thực ra trong lòng cô đã yêu người khác, người yêu hiên giờ của cô chỉ có thể mời cô ăn hamburger, cho nên, ba cô, mẹ cô, người thân của cô, bạn bè của cô đều cho cô lời khuyên, thế là cô không thể không lên tinh thần để đối phó với tên ngồi ở trước mặt cô”. Anh hỏi cô ấy.

Gương mặt của Cô gái Nhật Bản ửng hồng: “Không, không phải, em chỉ sợ quấy rầy suy nghĩ của anh thôi”.

Nhìn xem, khi cô ấy nói lời này ngay cả vành tai cũng đều đỏ ửng.

Thế này có một chút dễ thương, không phải sao?

Theo thông lệ của những năm trước, ảnh gia đình là không thể thiếu được, đó là biểu tượng đẹp nhất cho tình hữu nghị, đoàn kết, vĩ đại của một gia tộc lớn.

Ngoài hai người vợ bởi vì tuổi tác đã cao mà không thể nào bay đường dài được của Liên Chiêu Thành, các cô dì chú bác, đám anh chị em họ của anh cũng đã tới, những người già của Liên Chiêu Thành đã tới.

Gia tộc lớn mấy chục người ôm nhau chào hỏi, tán gẫu về những chuyện lúc nhỏ, trao đổi tình hình hiện tại với nhau, cùng nhau đối diện với ống kính, nở nụ cười rạng rỡ.

Màn đêm buông xuống trong sự vui vẻ, ấm áp.

Anh họ của anh đã kết hôn ba năm trước, cưới một cô gái Indonesia.

Người trước đây luôn trêu chọc anh là “Tên kéo đàn” ở nơi công cộng đã dẫn vợ anh ta và đứa con hai tuổi đến trước mặt anh, gọi Gia Chú tới vô cùng thân thiện.

Liên Thánh Kiệt đã tới, cô con gái thứ hai của chủ Ngân hàng Thụy Sĩ vừa hoàn thành nghi lễ đính hôn với Liên Thánh Kiệt cũng đến, khi Liên Thánh Kiệt dẫn vợ chưa cưới của anh ta tới trước mặt, Liên Gia Chú ngay cả chào hỏi cũng lười nói, điều đáng nhắc tới là anh chỉ khen qua loa khuôn mặt của thiên kim chủ ngân hàng đẹp một chút, thì sắc mặt của Liên Thánh Kiệt lập tức biến thành màu gan lợn.

Tiệc sinh nhật của Liên Chiêu Thành bắt đầu lúc tám giờ tối.

Bảy giờ, khách khứa đã lục tục tới, bác ba đảm nhận nhiệm vụ tiếp khách.

Tiệc tối được tổ chức là nửa lộ thiên, một nửa ghế ngồi đặt dưới mái che thông minh, một nửa ghế ngồi được đặt ở vị trí lộ thiên, bàn tròn màu trắng được bố trí bên trong ba tầng bên ngoài ba tầng dọc theo bàn ăn chính 20 chỗ ngồi.

Bóng dáng nhân viên phục vụ ghé qua khe hở giữa các ghế ngồi, người giúp việc bận rộn trang trí bên trong sân, đầu bếp từ xa tới thỉnh thoảng sẽ đi ra kiểm tra xem trợ lý của anh ta có chế biến đồ ăn cẩn thận theo như yêu cầu của anh ta đã đưa ra hay không.

Dáng vẻ của khách mời ăn mặc trang phục xa hoa tao nhã, dưới sự hướng dẫn của người chủ trì đã  lần lượt đi đến lều tạm, bên cạnh lều là quầy xử lý tiệc buffet tạm thời.

Bảy giờ mười lăm phút, Liên Gia Chú quay trở về phòng thay quần áo.

Bảy giờ ba mươi phút, thay xong quần áo, bước chân ra cửa phòng, Liên Gia Chú nhìn thấy Nancy đang đi qua đi lại trên sân cỏ đối diện phòng anh.

Liên Gia Chú từng tưởng tượng cảnh tượng khi anh và Lâm Phức Trăn gặp lại: Ngày đó ở thành phố đó; đặt mình vào hoàn cảnh ngày đó; đối mặt với thời tiết ngày đó; Dùng tiện mạo như thế nào? Dùng trạng thái như thế nào? Dùng tâm tình như thế nào?

Hết lần này đến lần khác, giống như bụi bay trong ngày đầu đông, lúc ẩn lúc hiện, như thật như ảo.

Nhưng cách thức gặp lại phía sau đây giữa Liên Gia Chú và Lâm Phức Trăn cũng không xuất hiện trong tưởng tượng của anh.

Liên Gia Chú cũng từ chối kiểu trùng phùng như vậy.

 

Hết chương 115!

MM.

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *