7:15, Liên Gia Chú đã tránh thoát được sự hỏi thăm của các bác trai, bác gái, anh chị em họ của anh, trở về phòng để thay quần áo.

7:30, thay quần áo xong, vừa mới bước được một chân ra khỏi phòng Liên Gia Chú đã nhìn thấy Nancy đang đi đi lại lại trên bãi cỏ đối diện phòng anh.

Cô gái ồn ào người Đức này lại làm sao vậy? Vừa nhìn đã biết là đang cố ý chờ anh rồi.

Cô gái người Đức trước đây luôn khúm núm trước mặt anh hiện tại đã có thể dùng dáng vẻ “Tôi tuyệt đối trung thành với gia đình này, mỗi một phút giây đều đang bảo vệ quyền lợi và danh tiếng của cá gia đình này. Tôi có giao tình rất tốt với cậu chủ nhỏ của gia đình này” để xuất hiện trước mặt những người làm mới.

Bây giờ vẫn còn một chút thời gian, ngoài một cánh cửa phòng đóng chặt ra, đó là căn phòng của bạn gái anh, mải lo chụp hình mà anh suýt chút nữa quên mất cô ấy, may mà có Cohen nhắc nhở.

Để tham dự bữa tiệc sinh nhật của ông nội, cô gái Nhật Bản dịu dàng đã xin nghỉ học ở  trường, còn nhờ người mang bộ kimono thủ công từ Nhật Bản tới.

Họ đã hẹn 7 giờ 40 phút đi tới hội trường bữa tiệc sinh nhật.

Bây giờ vẫn còn một chút thời gian, tựa cánh tay lên lan can của hành lang, nhặt một quả cây, ném về phía Nancy đang cúi đầu bước đi.

Nancy dừng chân lại, quay mặt qua, mất một lúc cô ấy mới cất bước.

Bước chân đi gần về phía anh có vẻ hơi do dự, cô ấy dừng ở trước mặt anh, ngẩng đầu lên nhìn anh.

Màn đêm vừa buông xuống, mặt trăng bán nguyệt đã không thể chờ đợi được nữa mà muốn treo trên bầu trời đêm, chiếc bóng của cây cối, mái nhà thấp thoáng như ẩn như hiện dưới ánh trăng, gió biển Địa Trung Hải đầu tháng chín mát mẻ, khô thoáng. Tâm tình của Liên Gia Chú coi như không tệ.

Tâm tình không tệ nên anh đã hòa nhã hỏi han người giúp việc trong nhà tìm anh có việc gì, dù cho cô ấy đã ấp úng cả một hồi lâu.

Liên Gia Chú nhìn vào đồng hồ, cũng sắp tới giờ rồi.

“Nếu như cô mà không nói thì tôi đi đây”.

“Cậu … cậu Liên, tôi… hình như tôi đã nhìn thấy … tôi đã nhìn thấy một người quen, chỉ vừa lướt qua, khi tôi quay đầu nhìn lại thì ……thì không giống … đợi đến khi tôi đuổi theo thì đã không … đã không thấy tăm hơi đâu rồi … sau đó tôi vẫn luôn nghĩ rằng có phải là  … là cảm giác của tôi nên mới thấy giống như vậy, nhưng … nhưng bóng lưng thì không … không giống chút nào”.

Liên Gia Chú kiên nhẫn lắng nghe hết những lời của cô gái người Đức nói.

“Nancy, ý cô muốn nói cái gì?” Anh hỏi.

“Tôi … tôi …”

Tôi, tôi, tôi, anh đây là quá rảnh rỗi mới lãng phí nhiều thời gian như vậy đối với một người nói chuyện không rõ ràng.

“Người quen này trước kia đã từng gặp cô? Cô đến giờ vẫn còn tình cảm chưa quên được anh ta? Cô muốn dựa vào giao tình giữa tôi và cô để tôi giúp cô ? Chỉ bởi vì trong ngăn kéo phòng cô có để một đôi bông tai người kia tặng cho cô? ” Liên Gia Chú bỗng nhiên trở nên cực kỳ mất kiên nhẫn, anh cao giọng, “Nancy, cô có tin hay không? Chỉ vì đôi bông tai đó mà cô có thể vô tình trở thành đối tượng bị cho nghỉ việc”.

Nancy đã đi rồi, lúc rời đi bước chân còn nhanh hơn thỏ.

Nhìn bóng lưng Nancy rời đi, Liên Gia Chú cảm thấy hình như mình lại sắp rơi vào trạng thái ngây người.

Ngây người, chìm sâu, chìm sâu rồi lại chìm sâu và, cứ mãi không thoát ra được.

Anh cũng không có thời gian, cũng không có tinh lực để đắm chìm trong đoạn tình cảm thật thật giả giả của tuổi trẻ nữa.

Thở ra một hơi, dứt khoát dời ánh mắt khỏi bóng lưng đi xa kia, anh quay đầu lại.

Thiên kim nhà Ono cũng không biết đã đứng đó bao lâu rồi, đứng cách anh khoảng ba bước chân, sắc mặt có chút tái nhợt.

“Bị dọa rồi sao?” Anh nhẹ nhàng hỏi.

“Không… không có.” Giọng nói bình tĩnh tựa như đang chứng minh lời cô ấy nói: “Chỉ là lúc anh nói chuyện với người giúp việc của anh không giống như bình thường, em… em không có ý gì khác, ngược lại khi anh nói với người giúp việc của anh……. cũng rất cứ sức hấp dẫn, là … là một loại hấp dẫn khác”.

Đây có phải là một đêm thích hợp để nói lắp sao? Tại sao mà tất mọi người nói chuyện đều không thể nói trôi chảy vậy.

Với lại, anh chẳng qua cũng chỉ mới hẹn hò với thiên kim nhà Ono có hai lần, thế mà cô ấy đã dễ dàng nói ra: “Khi Anh nói chuyện với người giúp việc không giống như bình thường”

Anh bước lên một bước, cười nói: “Cô thật sự hiểu tôi sao?”

Cô gái Nhật Bản vội vàng cúi đầu: “Em…. Em thường xuyên đọc những tin tức có liên quan đến anh, cũng không biết từ lúc nào, anh… anh ở trong lòng em đã trở nên vô cùng quen thuộc”.

Lại còn nói cà lăm nữa.

Tiến tới một bước, anh khẽ gọi “Sally”, bởi vì khoảng cách gần, Liên Gia Chú đã nhìn thấy rất rõ ràng hiệu ứng của cái câu “Sally” kia.

Vành tai lại đỏ lên rồi.

Nhưng mà lúc này vành tai ưng hồng cũng không có đáng yêu chút nào, may mà màu sắc của bộ kimono rất đáng yêu, màu sắc của nó là màu trắng nhạt khiến cho lòng người dịu lại.

“Ono Shally, tôi không thích qua lại với con gái mắc nói lắp”. Anh trầm giọng nói với cô ấy.

7 giờ 50 phút, tâm trạng bỗng như bị một cái gì đó thôi thúc, Liên Gia Chú cảm thấy nên đưa cô gái Nhật Bản mặc bộ kimono xinh đẹp đi tham quan khu vườn và vườn trà nhà họ, chúng cực kì xinh đẹp trong đêm trăng mờ ảo.

Dù sao thì tiệc sinh nhật cũng do bác ba là chủ trì, đám anh em họ của anh sẽ tìm lý do tới trễ hoàn hảo cho anh.

Cô gái Nhật Bản rất yên lặng đi theo anh, bước chân bước ttrên lối nhỏ rất nhẹ rất khẽ, ống tay áo kimono thật dài quét qua những ngọn cỏ, phát ra âm thanh khe khẽ.

Âm thanh đó làm cho Liên Gia Chú có chút hoảng hốt, trong lúc hoảng hốt bàn tay bởi vì đi đường mà thỉnh thoảng va phải nhau mà nắm vào nhau, bàn tay bị nắm trong lòng bàn tay anh mềm mại, rất dịu dàng.

Bước chân đi chạm lại, bắt ánh trăng mà nhạt xuyên qua khe hở của cành cây, đứng lại ở một góc của khu vườn.

Ánh sáng trước sân nhà và ánh trăng đan cài vào nhau, Liên Gia Chú quay đầu lại, tại sao …  tại sao mọi thứ lại biến thành một dáng vẻ khác như vậy.

Hay là hậu di chứng của chuyến đi, đã lâu như vậy rồi mà vẫn còn chưa dứt nữa, anh đã mệt mỏi lắm rồi.

Mệt mỏi, chết lặng .

Một cơn gió thổi qua, lá cây vang lên tiếng xào xạc, từng cơn lại từng cơn, gióng như tiếng ai đó giận dữ phản đối.

Vị trí của họ là nơi góc khuất, gió mạnh như vậy từ đâu đến.

Liên Gia Chú cúi đầu nhìn hai bàn tay kia, hai bàn tay đó đang trong trạng thái mười đầu ngón tay đan chặt lấy nhau.

Anh hơi dùng lực một chút, cô ấy đã ngã vào trong lòng anh.

Mỗi một suy nghĩ đều truyền đạt tới cảm giác mềm mại đặc trưng phái nữ.

Dưới sự thôi thúc của một loại ý niệm nào đó, Liên Gia Chú cúi đầu hôn cô gái ở trong lòng.

Hiện tại, cô gái anh hôn là Ono Shally có ba và chú đều là thành viên nội các, khi áp môi lên môi của Ono Shally Liên Gia Chú vẫn còn quan tâm tới tin tức của cơn gió

Gió đã ngừng, nhưng tiếng chuông gió dưới mái hiên nhà ai vẫn đang kêu leng keng.

Xem ra anh thực sự phải dành chút thời gian để đến thăm người bạn làm bác sĩ tâm lý của anh, để nghe càm ràm một trận rồi.

Trong tiếng chuông gió leng keng, anh buông người trong lòng ra.

“Vừa nãy có người nhìn chúng ta.” Cô ấy nhỏ giọng nói với anh.

Anh hỏi: “Ở đâu?”

Ngón tay cô ấy chỉ về một hướng.

Theo hướng ngón tay của Ono Sally, Liên Gia Chú nhìn thấy cây táo, dưới cây táo không có bất cứ thứ gì, có lẽ là phía khác của cây táo cũng không chừng, dù sao thì nhìn lén người khác hôn cũng là một chuyện rất không lịch sự.

Đi về phía bên trái mấy bước, hướng khác của cây táo hiện ra trước mặt anh mà không có bất kỳ sự cản trở nào, trống trơn.

Cây táo nằm ở vị trí bên trên ngọn đồi, ngoài cây táo cao bằng chiều cao của hai người ra thì đều là bãi cỏ, bãi cỏ cũng trống không.

Chẳng lẽ, ảo giác giống như căn bệnh dịch, sẽ lây truyền qua một nụ hôn?

Anh lắc đầu, cười.

“Vừa dưới gốc cây táo thực sự có người, anh vừa buông em ra thì người đó tháng cái đã biến mất.” Giọng điệu của cô ấy muốn bao nhiêu nghiêm túc thì có bấy nhiêu nghiêm túc.

“Đó chắc là người giúp việc trong nhà.” Anh kéo tay Ono Sally.

Đi được mấy bước, Liên Gia Chú lại nghe thấy một tiếng “Ục—” , người phát ra âm thanh này có dáng vẻ vô cùng xấu hổ, thế là anh dỗ dành cô ấy, đây không phải là lần đầu tiên anh nghe được âm thanh như vậy. Cuối cùng, bổ sung thêm một câu: “Cô ấy cũng là con gái.”

“Cô ấy là ai?”

Cô ấy là ai à?

Đương nhiên, không thể nói với thiên kim của nhà Ono rằng người này hôm nay cũng đến dự tiệc sinh nhật của ông nội.

Phương Lục Kiều đêm nay cũng tới, ngày xưa từng làm việc theo giờ trong một nhà hàng Trung Quốc giờ là ngôi sao mới nổi trong giới thời trang ở Paris, lịch sử phấn đấu của cô ta là một bộ bom tấn truyền cảm hứng, tình bạn của cô ta với giám đốc điều hành doanh nghiệp Liên Thị cũng được bàn luận say sưa.

Giả bộ suy nghĩ thật nghiêm túc.

Sau đó, anh dùng một giọng điệu rất bất đắc dĩ nói, xin lỗi, tôi nhất thời không thể nhớ nổi tên của cô ấy.

Vừa dứt lời.

Lại là một tiếng “Ục” vang lên.

Miệng Ono Shally mở ra thật lâu mới một hơi nói ra: Bộ kimono có thiết kế thắt đai lưng, em chưa ăn tối.

Không mắc tật nói lắp sao, cô gái tốt, có nhớ lời anh nói.

Nhéo nhéo cằm cô: “Ở đây đợi tôi, tôi biết chỗ nào có thể tìm được đồ ăn có thể bổ sung calo mà không cản trở vẻ đẹp của thiết kế đai lưng.”

Căn phòng có cửa sổ dán giấy bóng kính màu kia họ gọi là Ngôi nhà kẹo, ngăn cách với phòng bếp và phòng ăn bằng một hành lang, được thiết kế độc lập, thoạt nhìn giống như một chiếc hộp nhạc lớn vứt trên bãi cỏ. Lúc đầu, nó chỉ giới hạn trong việc thỏa mãn sự thích thú về mặt thị giác của mọi người, sau này đầu bếp từ Đan Mạch tới nên đã lưu giữ mấy món đồ kẹo ngọt ở đây, vì màu sắc sặc sỡ của giấy gián dán cửa sổ rất giống với giấy gói kẹo, nên nó đã trở thành ngôi nhà kẹo.

Thỉnh thoảng, Liên Gia Chú sẽ lén mở cửa của ngôi nhà kẹo vào nửa đêm, bởi vì có người nửa đêm đói bung, muốn ăn đồ ngọt.

Tại sao mà lấy đồ ăn trong nhà mình mà lại phải dùng từ lén lút để diễn tả, đó là bởi vì người muốn ăn đồ ngọt đã nói rằng đồ trộm được hương vị sẽ càng ngon hơn.

Những chuyện khi còn bé, lúc nào cũng không thể tránh khỏi việc nhớ lại những điều ngớ ngẩn làm cho người ta cảm thấy muốn độn thổ, đây cũng coi như một trong số đó.

Ngôi nhà kẹo chắc hẳn vần còn có một số món tráng miệng, ông nội là một người thích đồ ngọt.

Ngoại việc để đồ ngọt vào đúng hạn, đúng hạn lấy đồ ngọt ra, chiếc “hộp nhạc lớn” màu sắc sặc sỡ này không hề có cảm giác tồn tại trong ngôi nhà này, lúc này lại càng không có người chú ý đến nó.

Xung quanh không một bóng người.

Thả nhẹ bước chân, nhẹ nhàng mở cánh cửa ngôi nhà kẹo ra, rồi lại nhẹ nhàng đóng cửa lại.

Chờ cho đến khi cửa kia khép chặt lại.

Lúc này Liên Gia Chú mới sực  nhớ ra rằng đây là nhà của anh, Ono Shally không phải là người đó, lại càng không có sở thích kỳ lạ như của người đó.

Những thói quen luôn rất đáng ghét.

Thở ra một hơi, anh đưa tay về phía công tắc, khi đầu ngón tay sắp chạm tới công tắc, giống như gặp phải một luồng khí lạnh buốt thấu xương đến từ tiếng Do Thái.

Trong ánh sáng mờ ảo, có một bóng người đứng ở trước cửa sổ.

Cho dù không bật đèn nhưng anh vẫn có thể tìm được đồ ăn, bàn tay lặng lẽ không một tiếng động buông xuống, bước chân cũng bước khẽ hơn.

Dựa vào trí nhớ của mình, Liên Gia Chú đi về phía tủ đựng sô cô la, khi thành công để mình mở cánh cửa tủ ra mà không phát ra một tiếng nào, giống y như trong trí nhớ, Liên Gia Chú đã thành công tìm được sô cô la.

Không biết chừng thiên kim nhà Ono không thích ănsô cô la, vậy đổi thành kẹo đi.

Tủ để kẹo đặt ở vị trí cạnh cửa sổ, Liên Gia Chú đi tới vị trí cạnh cửa sổ, tay lục lọi tìm kiếm, nhưng ánh mắt lại nhìn về một hướng.

Toàn bộ ánh sáng trong ngôi nhà kẹo đều được hắt vào từ cửa sổ kính màu, đỏ, vàng, lam, lục, tím… Ánh sáng năm màu tản ra rồi tụ lại, dưới nền màu thâm trầm của hàng hôn giống như một tấm lưới thẫm màu.

Bóng người đứng trước cửa sổ dường như bị tấm lưới đó vây lại, không nhúc nhích.

Có muốn dọa cô ấy giật mình không nhỉ?

Ảo ảnh luôn không sợ hãi, tiếng bút rơi xuống đất dù khe khẽ cũng đủ khiến ảo ảnh tan biến như làn khói.

Khớp xương ngón tay nhẹ nhàng gõ lên tủ.

“Cộc—”

Một tiếng khẽ như vậy, không chạy đâu nhỉ, không giống bình thường biến mất như một làn khói.

Vậy thì cứ để cô tự sinh tự diệt đi, anh nhún vai.

Đúng rồi, anh còn phải tìm kẹo, không để ý đến bóng người đứng trước cửa sổ nữa, Liên Gia Chú nhẹ nhàng mở tủ ra, anh đã nhớ không nhầm vị trí cất kẹo.

Trong mơ hồ, Liên Gia Chú nghe thấy tiếng vải vóc quần áo va chạm với không khí phát ra tiếng động nho nhỏ, tay anh cũng nhanh như thứ đó , nhanh chóng giang ra, bàn tay trong không trung giống như mũi tên của thợ săn tiến tới.

Giây tiếp theo, anh đã bắt được cô, nói chính xác hơn là bắt gặp bóng người đứng trước cửa sổ kia.

Cách một lớp quần áo,anh giữ chặt cổ tay cô.

Rất yên tĩnh, rất yên tĩnh.

“Giận rồi? Còn không ngồi yên?” Khóe miệng cong lên, “Biết anh bán nhà của em , biết anh không chơi trốn tìm với em nữa, biết thời hẹn anh với người bạn là bác sĩ tâm lý của anh; biết anh bắt đầu sống cuộc sống bình thường của người thường. Thế nên, bắt đầu không ngồi yên được nữa, thế nên đã dùng cách như thế này để cho anhnếm chút ngọt ngào?”

Thật yên tĩnh.

Âm thanh của Thời gian đang chuyển động, tích tắc, tích tắc.

Trong ánh sáng lờ mờ, cả hai người đều cúi đầu.

Gió nổi lên, gió thổi cành cây lay động, quả ở trên cành bị lực lớn văng vào cửa sổ thủy tinh, phát ra âm thanh giòn tan.

Cổ tay bị giữ lại bắt đầu vùng vẫy.

Đây có phải là biểu hiện thẹn quá hóa giận sau khi bị nói trúng tim đen? Anh hơi tăng thêm chút lực, cũng chỉ dám tăng thêm một chút xíu lực, vô cùng sợ rằng nếu mạnh hơn một chút nữa, thì sẽ bẻ gãy cổ tay của cô mất.

Trong một vài món đồ thật thật giả giả lưu hành trong khu chợ cổ ——

Nghe nói, linh hồn trẻ rất yếu đuối.

Cô phải tốn bao nhiêu mới có thể dùng hình thức như thế này để xuất hiện trước mặt anh.

Nhưng mà cô vừa mới xuất hiện mà anh lại dùng những lời lẽ vô tình như vậy để nói với cô.

“Được rồi, được rồi”. Anh nói khẽ “Là anh không tối, đều do anh không tốt”.

Tại sao vẫn còn giãy dụa ? Đừng sợ …

Cô không sợ, nhưng anh sợ, cực kỳ sợ, giống như đêm gió biển cấp mười đó.

Trong lòng thầm thở dài một hơi

Anh buông tay ra, ôm cô vào lòng.

Ra hiện cho cô im lặng.

Anh cam chịu nói: “Nếu như em không vui, thì không bán nhà nữa, chỉ cần em thích, chơi trò chơi trốn tìm với em cũng việc gì, cũng sẽ không đi gặp người bạn bác sĩ tâm lý  kia của anh nữa”.

Lần này không phải ảo giác, vật thể mà tay chạm vào rất chắc chắn, vật thể này giống như trước kia, mềm mại, ấm áp như cũ, vật thể này có tay, có chân, biết giãy dụa.

Không có gì tốt hơn thế này.

Ngắm nhìn giấy bóng kính ngũ sắc sặc sỡ, anh thầm thì.

“Nếu như Tiểu Họa Mi thích chơi trò trốn tìm, thì Tiểu Pháp sẽ chơi cùng em bao lâu cũng không việc gì, không thể có cuộc sống của người bình thường cũng không sao, chỉ cần Tiểu Họa Mi không đi đâu nữa, giống như bây giời vậy, ở lại bên cạnh Tiểu Pháp, chỉ cần có thể ôm được là có thể được”.

“Có thể ôm được, có thể nhìn được, có thể nghe được những lời anh muốn nói với em, vậy là được rồi”.

Nhưng mà …

Người trong lòng vẫn đang giãy dụa.

Anh đã nói như vậy rồi, sao cô vẫn còn giãy dụa.

Hơn nữa lực vùng vẫy còn quyết liệt hơn trước nữa, sức lực vũng vẫy này làm tim anh  có chút sợ rồi, rốt cuộc là tại sao chứ, rốt cuộc là cô còn không hài lòng cái gì chứ.

Đúng rồi, đúng rồi. Anh vỗ về người trong lòng, không dám ôm chặt, liên tục cam đoan với cô: Đừng sợ, đừng sợ, anh sẽ không bật đèn đâu, anh hứa là sẽ không bật đèn.

Khu chợ cổ còn lưu truyền——

Linh hồn còn quá trẻ cũng sợ ánh sáng, vừa chạm phải ánh sáng thì sẽ tan thành tro bụi.

Vừa chạm phải ánh sáng thì sẽ tan thành tro bụi.

Ý nghĩ bất chợt lóe lên khiến anh vội vàng kéo rèm cửa sổ lại thật chặt, sợ cô bị ánh sáng hắt lại trên giấy dán sặc sỡ trên cửa sổ dọa sợ, anh giấu cô vào một góc tối nhất.

Cho dù, là trong góc tối vẫn không an toàn.

Dùng thân thể của mình che kín cô lại.

Vẫn còn, vẫn còn đây.

Anh thở ra một hơi thật nhẹ nhõm.

Anh thì thầm.

“Tiểu Họa Mị , không có chút ánh sáng nào, một chút ánh sáng cũng không có, đừng sợ, sau này không ai tổn thương được em nữa, có anh ở đây, có Tiểu Pháp ở đây”.

Năm phút sau, hỏi Liên Gia Chú đánh gia thế nào về vi diễn ra trong khuôn khổ này như thế nào.

Ngu xuẩn!

Từ khi mở cánh cửa ngôi nhà kẹo ra cho đến một loạt các hành động phía sau, quả thực là —

Ngu xuẩn không thể tha thứ!

 

Hết chương 116!

MM

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *