Ngôi nhà kẹo ngoại trừ ánh sáng phản chiếu từ giấy dán kính cửa sổ đầy màu sắc ra thì không có một tia sáng nào.

Liên Gia Chú một lần nữa xác nhận người trong lòng mình, một lần nữa xác nhận được thông tin là “Cuối cùng thì cô không chỉ có tồn tại trong ảo ảnh”.

Hơn nữa, cô cũng không còn giãy giụa nữa.

Đầu ngón tay khe khẽ chạm vào ngón tay mà trong tưởng tượng có lẽ sẽ lạnh như băng, nhưng quái lạ là ngón tay mà đầu ngón tay anh chạm vào lại ấm áp, ấm áp đến mức khiến người ta dễ dàng liên tưởng tới vật thể có sự sống.

Có lẽ là dó tác dụng của rượu gây ra.

Thịnh tình khó có thể chối từ, lúc trước ở phòng ăn bác cả đã rót rượu cho anh, đó là con trưởng của Liên gia, thế là anh đã uống hết nửa ly, cũng không biết có phải là do nửa ly rượu đó gây ra hay không.

Bàn tay không lạnh,nói không chừng thì khuôn mặt sẽ lạnh.

Càng kỳ lạ hơn là gương mặt ấy cũng ấm áp, thậm chí là, đầu ngón tay của anh còn chạm phải hơi ẩm nơi khóe mắt cô.

Đây là sự xa cách đã lâu nên Tiểu Họa Mi đã rơi lệ vì Tiểu Pháp.

“Đừng khóc, vì em, anh nguyện ý làm bất cứ chuyện gì, mặc kệ ánh mắt của mọi người, vì em, anh cam tâm tình nguyện”. Anh thì thầm nói bên tai cô.

Thế nên, đừng khóc.

Không biết trong khu chợ cổ có lưu truyền câu nói thế này hay không: Linh hồn còn quá trẻ không thể chịu được nước mắt.

Nếu mà đúng là như vậy, vậy thì nguy rồi.

Anh phải hôn khô nước mắt trên khóe mắt cô ngay, sau đó chọc cho cô vui vẻ, để cô cười khúc khích trong lòng anh.

Anh cẩn thận nâng mặt cô lên.

Đôi môi dè dặt chạm vào nơi khóe mắt cô, hôn đi từng giọt nước mắt trên khóe mắt cô.

Hôn đi hết những giọt nước mắt trên khóe mi cô, một góc nào đó sâu thẳm nội tâm  đang ra sức kêu gào: Hôn cô đi.

Dường như, cũng chỉ có nụ hôn mới có thể xóa bớt nỗi dày vò mà những nhung nhớ mang lại trong suốt những tháng ngày trong năm năm dài đằng đẵng kia.

Môi anh dịch xuống từ từ di chuyển tới khóe mắt cô, đi tới khóe miệng cô, trái tim cứ thế đập loạn nhịp, nhịp đập dồn dập mà ngay cả anh cũng không thể kiểm soát được.

Chết tiệt, nếu mà còn loạn nhịp như vậy nữa thì anh sẽ không thể hôn được Tiểu Họa Mi mất.

Đó chính là do anh ngày nhớ đêm mong.

Đành bất đắc dĩ, chạm trán mình lên trán của cô.

Anh thì thầm: Tiểu Họa Mi, anh muốn hôn em.

“Nếu như chẳng may va phải răng em, nếu như chẳng may cắn phải môi, thì đừng giận, đó đều là . . .”

Anh có chút khó nói ra thành lời.

“Đó đều là do anh có quá khát khao với em”. Lời nói còn lại cứ để ở lòng đi.

Cũng không thể để cho cô đắc ý quá được.

Anh cúi đầu.

Người trong lòng anh như vừa tỉnh khỏi cơ mê.

Quay mặt đi, rơi vào khoảng không.

Anh tựa đầu vào hõm vai cô,  mỉm cười.

Vẫn là bộ dáng như cũ.

Ngay hôm nay, đôi môi đã hôn cô gái khác  không thể hôn cô được.

Vậy thì để lần sau rồi hôn cô vậy, cô khó khăn lắm mới tới bên cạnh anh, anh cũng không thể chọc cho cô giận mà bỏ đi được.

Cứ lặng lẽ ôm như thế này, cứ ở trong lòng anh như này là tốt rồi.

Giây tiếp theo.

“Tách”.

Theo âm thanh bất chợt vang lên kia, bốn bề sáng trưng như ban ngày.

Trong thoáng chốc đó.

Hồn bay phách tán.

Anh cúi đầu, ánh mắt chạm phải một khuôn mặt tái nhợt.

Lông mày của khuôn mặt này, đôi mắt của khuôn mặt này, tất cả mọi thứ trên khuôn mặt này đều là của người mà anh ngày nhớ đêm mong.

Anh thì thầm gọi “Tiểu Họa Mi.”

Cũng không biết có phải xuất phát từ ảo giác của anh không.

Trong ánh đèn bất chợt sáng lên, dường như chỉ một giây sau khuôn mặt đó sẽ từ từ tan biến.

Anh kinh hoàng, hốt hoảng.

Anh đã dùng người mình để che cho cô, đem cô che ở phía sau mình, ánh mắt đã tím tới nơi phát ra âm thanh.

Cánh cửa của nhà kẹo không biết đã mở ra từ lúc nào, mấy người mặc đồ của nhân viên bảo vệ đứng ở cửa, tay của một người trong số đó vẫn còn đặt trên công tắc điện.

“May Tắt đèn đi! Mau Tắt đèn đi! Ngay lập tức!” Anh gào lớn.

Trong nháy mắt, bốn phía xung quanh lại chìm vào bóng tối.

Tiếng gào lớn cuối cùng của anh vẫn còn vang vọng trên trần nhà, bóng người thoáng vụt qua trước mắt, Liên Gia Chú đưa tay ra.

Tay áo mềm mại sượt qua đầu ngón tay anh.

Rồi giây tiếp theo, bóng người đó đã lướt về phía cửa, biến mất trong chớp mắt.

Anh thì thào kêu “Tiểu Họa Mi”, đuổi theo.

Bước chân đi về phía trước, khi đi ngang qua cửa, anh nói với người đang đứng ngây ra ở cửa: “Các người dọa cô ấy bỏ chạy rồi”. Đi được vài bước, anh lại nghe được tiếng nói ở sau lưng: “Qua camera giám sát chúng tôi phát hiện có một tên trộm lẻn vào “.

Ngu xuẩn.

Đối diện có người chạy tới, người này nói: “Sao các anh không bật đèn? Vừa rồi suýt chút nữa tôi đã bắt được cô ta, bây giờ thì cơ bản có thể xác định được kẻ trộm là nữ, tóc dài”.

Vừa nói, chiếc đèn pin trên tay vừa chĩa về phía anh.

Ngay tức thì.

“Ngài … Ngài Liên.” Tắt đèn pin, nghiêm người lui sang một bên.

Đi được vài bước, anh dừng lại.

Vừa lúc dừng lại trước mặt nhân viên bảo vệ đang cầm đèn pin trên tay.

Anh hỏi: “Tóc dài bao nhiêu?”

Anh ta rả lời: “Tôi nghĩ chắc là… chắc là khoảng tới eo”.

Anh lùi lại bước chân.

Trong lúc bước lui về sau, Liên Gia Chú nhớ tới cách đó không lâu Nancy đã chần chừ đứng ở trước cửa phòng của mình, nhớ lại lời của Nancy đã nói, “Hình như tôi đã trông thấy một người quen”. Sau lời của Nancy là lời của Ono Sally, “Vừa rồi có người đang nhìn chúng ta.”

Nhanh chóng bước tới nhà kẹo, bật đèn lên, anh chỉ vào vị trí cạnh cửa sổ, giọng run rẩy hỏi: “Vừa rồi các anh nhìn thấy tôi ôm một người phụ nữ trong lòng không?”

Ngay sau đó.

“Có… có thấy, thưa ngài.” Một người trong số họ trả lời.

“Các anh chắc chứ?” Chân anh mềm nhũn.

“Đúng vậy, thưa ngài.” Lần này là một nhân viên bảo vệ khác trả lời.

“Các anh. . . các anh có dám thề, các người đã nhìn thấy một người phụ nữ trong lòng tôi?” giọng anh nâng cao, “Các người đã nhìn thấy người phụ nữ trốn đó chạy trốn từ trong lòng tôi!”

“Đúng vậy, thưa ngài.” Lần này là tất cả đồng thanh.

Liên Gia Chú vỗ trán.

Vào mấy phút trước ở trong căn phòng kẹo này, dường như anh đã làm một chuyện vô cùng ngu xuẩn.

 

Thủ phạm lớn nhất khiến anh làm chuyện ngu xuẩn này chính là câu nói thật thật giả giả của Vu Diên Cát vào tháng trước: “Trên đời này mỗi ngày người mất tích nhiều đến nỗi phải tính bằng phút .Trong số những người mất tích này đứng đầu là trẻ em, đứng thứ hai là những cô gái trẻ”. “Ngài Liên, chúng tôi đang tìm cô ấy, người khác cũng đang kiếm cô ấy, nhưng cho dù là chúng tôi hay là những người kia đều tìm thấy cô ấy”. “Năm ngoái những người kia đã ngừng tìm kiếm cô ấy rồi, ngài Liên, anh có biết chuyện này có nghĩa là gì không?”, “Ngài Liên, tổ chức tìm người đã dự tính cho chúng tôi điều xấu nhất”.

Năm năm rồi, cho dù con cá có trốn sâu đến đâu, thì cuối cùng cũng sẽ tìm thấy dấu vết, nhưng không có.

Lâm Phức Trăn dường như đã bốc hơi khỏi thế gian này.

Vì vậy anh đã sợ, sợ tới mức không dám tìm kiếm nữa.

Anh sợ rằng, khi anh nhớ cô, thì cô đã biến thành một đống tro bụi.

Ở vùng Côte d’Azur này, có lưu truyền một câu như thế này: Có rất nhiều người đã biến mất mất khi đi vào bao đêm.

Có phải cô cũng trở thành một người biến mất trong màn đêm tuyệt đẹp kia không.

Tiểu Họa Mi đã không còn nữa, nhưng Tiểu Pháp thì vẫn còn.

Điều đáng sợ nhất chính là: Bây giờ anh mới chỉ có hai mươi lăm tuổi, ít nhất thì anh vẫn phải mất năm mươi cái xuân hạ thu đông nữa mới có thể đi hết cuộc đời này.

Tiểu Họa Mi đã không còn từ lâu rồi, nhưng Tiểu Pháp thì vẫn còn ở đó.

Thế là anh đã thì thào nói: “Không tìm nữa, không tìm nữa”, anh đã gọi một cuộc điện thoại cho Vu Diên Cát, như vậy thì sẽ không phải đối mặt với chuyện đáng sợ đó.

Thủ phạm thứ hai khiến Liên Gia Chú làm ra chuyện ngu xuẩn này là: Ảo ảnh.

Ngay cả anh cũng không thể nào giải thích được ảo ảnh thường xuyên hiện ra trước mắt anh, thỉnh thoảng cúi đầu cụp mắt, thỉnh thoảng lại khẽ cười, thỉnh thoảng lại xị mặt không vui; khi tới thì luôn rất yên tĩnh, khi biến mất thì lại làm người ta bất ngờ không kịp phòng bị.

Có lẽ, cô đã trở thành người biến mất trong màn đêm tuyệt đẹp.

Lâm Phức Trăn, có thù tất báo.

Cô luôn canh cánh trong lòng việc anh bỏ cô một mình trong hôn lễ, cô luôn canh cánh trong lòng việc cô vì anh bất chấp gió biển cấp mười đi đến trước mặt anh nhưng đổi lại lại là lời chỉ trích của anh.

Thế là cô đã dùng cách như vậy để dằn vặt anh, để khiến anh không được dễ chịu.

Liên Gia Chú vỗ trán bật cười.

Suy nghĩ này thật ngu ngốc biết bao.

Thủ phạm thứ ba khiến anh làm ra chuyện cực kỳ ngu ngốc như thế này chắc chắn là rượu.

Dưới sự thôi thúc của men rượi, ma xui quỷ khiến.

Chuyện đã xảy ra mấy phút trước trong căn phòng kẹo, những lời ngớ ngẩn mà anh đã nói vô cùng rõ ràng.

Nhưng mà bây giờ, Liên Gia Chú không có thời gian để đấm ngực giậm chân vì những lời cực kỳ ngu xuẩn mà mình đã nói kia, hiện tại anh phải lôi tên trộm đã nấp vào nhà của anh ra.

Đây là một tên trộm nữ tóc dài.

Tính toán một hồi,  vì tên trộm này, mà đã điều động bốn nhân viên bảo vệ từ phòng bảo vệ.

“Các anh nói không sai, chỗ này đã có trộm lẻn vào”. Liên Gia Chú nói với bốn nhân viên bảo vệ: “Các anh hãy nghe đây, lập tức trở về phòng bảo vệ, phong tỏa tất cả các lối ra mà không được làm kinh động tới khách mời, để nhân viên giám sát  không được rời mắt khỏi màn hình giám sát một giây nào, khi vừa phát hiện ra bóng dáng của tên trộm, phải báo cho tôi ngay lập tức”.

Chân giẫm trên bãi cỏ, trên lối đi nhỏ, trên làm đường xe chạy rải những vụn đá màu bạc, từ lúc bắt đầu bỏ chạy tới khi bước chân từ từ chậm lại, cho đến khi bước chân trở nên vô cùng bình ổn.

Và cuối cùng là trái tim cũng trở nên bình ổn giống bước chân.

Vài phút trước, Liên Gia Chú đã nhận được cuộc điện thoại gọi tới từ phòng bảo vệ, tên trộm tóc dài kia đã đi vào hội trường bữa tiệc sinh nhật.

Hội trường bữa tiệc sinh nhật ánh đèn rực rỡ.

Tên trộm này là tên trộm ngốc nghếch, trốn tới chỗ này thì không cần phải nghi ngờ gì nữa chính là tự chui đầu vào rọ.

Chính lại mái tóc bị gió thổi cho rối loàn bởi do chạy tới, anh bước từng bước đi về phía hội trường bữa tiệc sinh nhật.

Đi ngang qua bồn hoa trắng, những ánh đèn Ne-on treo lơ lững trên cây chôn vùi dưới bãi cỏ nhấp nháy, lúc sáng lúc tối, tô điểm cho cảnh vật xung quanh giống như một dải ngân hà.

Các khác mời mặc những bộ trang phục lộng lẫy giống như những người đang dạo chơi trong Dải Ngân Hà.

Người đầu tiên tiến tới chào hỏi Liên Gia Chú là người bạn đến từ London của anh.

Người tới chào hỏi với anh càng lúc càng nhiều, hoặc là dùng nụ cười, hoặc là dùng cái gật đầu để đáp lại từng người, ánh mắt anh thờ ơ lướt qua mọi ngóc ngách, rất có thể ngay giây sau ánh mắt của anh sẽ tìm ra chỗ ẩn nấp của tên trộm kia.

Cohen đi tới trước mặt, hai năm qua, đường chân tóc của Cohen có xu hướng tăng lên nghiêm trọng, ánh sáng chiếu lên trên gáy ông ấy, có chút buồn cười, nó giống như cái bóng đèn.

Vẻ mặt của người đàn ông Đức vừa nhìn là biết có điều gì đó muốn nói với anh.

Không phải ông ấy đã gặp được tên trộm rồi chứ, không những gặp được tên trộm, mà ông ấy còn nhận ra được thân phận của tên trộm rồi?

Cohen bước nhanh tới trước mặt anh, nghiêng người.

“Có phải là ông cũng phát hiện ra Lâm Phúc Trân rồi?” Liên Gia Chú không cho Cohen có cơ hội nói.

Người đàn ông Đức trước nay vẫn luôn điềm tĩnh, lãnh đạm: “Vâng, thưa cậu, nhưng hiện tại tôi vẫn không chắc đó có phải là cô ấy không”.

Nghe nói ngoại hình của con người thay đổi từ tuổi thiếu niên đến tuổi trưởng thành giống như vòng sinh trưởng của một cái cây, giai đoạn này là một chu kỳ 5 năm, trong chu kỳ này sẽ trải qua một lần thay đổi một chút về ngoại hình.

Căn phòng kẹo, ánh đèn bật sáng, như trong cái nhìn thoáng qua đó, anh vẫn nhận ra được sự thay đổi mà năm năm đã để lại trên người Lâm Phức Trăn.

Lông mày vẫn là lông mày đó, con mắt vẫn là con mắt đó, ngũ quan cũng chưa từng thay đổi, nhưng …

“Cô ấy bây giờ có thay đổi mập lên một chút, đúng chứ?” Liên Gia Chú mỉm cười nói với quản gia của anh.

“Đúng vậy thưa cậu”

Đúng  là một cô gái không tim không phổi, khi trốn Đông trốn Tây lại nhân tiện ăn vỗ béo mình rồi?

Ánh mắt Liên Gia Chú nhìn về phía trước: “Cô ấy đang ở đâu?”

“Cậu Liên…” Giọng điệu của người đàn ông Đức bỗng nhiên trở nên do dự.

“Đưa tôi đi gặp cô ấy”. Anh bước tới, ánh mắt nhìn về phía trước, đó là hướng khi Cohen đi tới.

“Cậu Liên , bây giờ Vianne …”

Ánh mắt anh dừng lại dưới gốc cây Ngân kia, rồi cũng không rời đi nữa, giơ tay ra hiệu cho Cohen im lặng, bây giờ anh không cần Cohen phải nói cho anh biết cô ở đâu, bởi vì …

Đôi mắt anh đã tìm thấy cô rồi.

Chỉ là một bên sườn mặt, mà trong lòng anh đã biết đó là cô rồi.

Từ trong lòng kéo dài đến ánh mắt.

Tiểu Họa Mi, giờ khắc này, anh chưa dám mạnh miệng.

Mặc dù không ở trong biển người mênh mông, nhưng trên sân này tới cũng không dưới một nghìn người.

Cô đang đứng dưới tàng cây Ngân, bộ lễ phục màu nhạt, mái tóc dài đến ngang hông.

Mỉm cười, khi cười mà trong lòng cay đắng.

Nỗi cay đắng ngay lập tức biến thành ngọt ngào, khi bước chân tiếp theo bước tới, cảnh vật trước mắt như đang trôi nổi.

Nhìn rõ hoàn cảnh xung quanh cô, Liên Gia Chú khẽ cau mày, người đàn ông sát bên cạnh cô kia là ai? Từ góc độ này của anh nhìn qua, trông cô giống như con chim nhỏ nép vào lòng người đàn ông đó.

Cảnh tượng này làm cho người ta nhìn mà thấy khó chịu.

Còn nữa, không chỉ có một người đàn ông đứng bên cạnh cô, mà đứng đối diện cô cũng có một người đàn ông, dáng đứng của người đàn ông này tạo thành kiểu như vổ rình mồi nhìn cô chằm chằm.

Anh tăng nhanh bước chân.

Sau vài bước, Liên Gia Chú đã nhận ra người đàn ông đứng trước mặt Lâm Phức Trăn, đó là anh họ Liên Thánh Diệu của anh, nếu như nhớ không lầm, Liên Thánh Diệu đã từng theo đuổi Lâm Phức Trăn,  vì vậy giữa hai người có thể nói là còn một chút tình cảm cũ .

Lại sau vài bước nữa.

Liên Gia Chú cũng nhận ra người đàn ông đứng bên cạnh Lâm Phức Trăn, vẫn là người của Liên gia.

Liên gia còn có một nhân vật như vậy.

Nhân vật này trước đây tên là Liên Nhật, sau khi bị Liên Chiêu Thành “mời” ra khỏi Liên gia, thì anh ta đã đổi sang theo họ mẹ, tính ra thì kỳ thực Liên Chiêu Thành có bốn người vợ, người vợ thứ tư họ Kha, nhỏ hơn Liên Chiêu Thành mười mấy tuổi.

Giữa Liên Chiêu Thành và người vợ thứ tư còn có một đoạn tình cảm lãng mạn như thế này:

Người phụ nữ họ Kha là con gái duy nhất của một doanh nhân bị Liên Chiêu Thành  làm cho nhảy lầu tự sát, để làm chìm xuống sóng gió do người doanh nhân tự sát này gây ra, cùng với tình thế bắt buộc lúc đó Liên Chiêu Thành nhất định phải giành được mảnh đất thuộc doanh nhân tự sát này, ông ấy đã che đậy chân tướng, ngụy tạo giấy tờ khiến cho con gái duy nhất đang du học ở Anh của vị doanh nhân tự sát kia gả cho ông ấy, lúc đó nghe nói người phụ nữ họ Kha này đã có bạn trai bàn tới chuyện cưới gả rồi.

Sau khi kết hôn, bắt nguồn từ cảm giác áy náy Liên Chiêu Thành rất yêu thương cô vợ nhỏ của mình Liên Chiêu Thành của độ tuổi trung niên phong độ, nhẹ nhàng, cộng với những lời ngon tiếng ngọt của ông ấy, người phụ nữ họ Kha đã nhanh chóng một lòng với Liên Chiêu Thành, không lâu sau đó còn sinh cho Liên Chiêu Thành một con trai, người con trai kia tên có một chữ Nhật.

Vài năm sau, người phụ nữ họ Kha biết được tất cả chân tướng, cách trả thù của bà ấy chính là đăng báo chí trên diện rộng chuyện cha của con trai bà ấy là người khác.

Trong khoảng thời gian ngắn, Liên Chiêu Thành bị bị khắp đường cùng ngõ hẻm bàn tán sôi nổi trong nhiều năm không chỉ bị người vợ trẻ cắm sừng mà còn vui vẻ làm cha, trong lúc thẹn quá hóa giận, Liên Chiều Thành đã “mời” hai mẹ con người phụ nữ họ Kha ra khỏi Liên gia, từ đo về sau, không thèm quan tâm tới.

Đoạn tình sử giữa Liên Chiêu Thành và người phụ nữ họ Kha cũng trở thành một vết nhơ trong cuộc đời ông ấy, đoạn tình sử này này theo thời gian trôi đi ít có người nhắc lại.

 

Bởi vì tài ăn nói đâu ra đấy của người phụ nữ họ Kha cùng với thái độ chẳng thèm quan tâm của Liên Chiêu Thành đối với hai mẹ con kia, cho nên việc người con trai tên Liên Nhật kia có phải là con ruột do ông ấy sinh ra hay không cho đến nay vẫn là một bí mật. Đến hôm nay, hai người trong cuộc thì một bên đã rời khỏi nhân thế rồi, bên còn lại cũng đã quên mất chuyện trước kia, nói vậy sẽ không ai lại đi quan tâm đến bí ẩn này nữa.

Liên Nhật cũng đổi thành Kha Nhật.

Mặc dù Liên Nhật đã đổi thành Kha Nhật, nhưng Liên Chiêu Thành cũng không xóa anh ta khỏi gia phả, theo một nghĩa nào đó thì Kha Nhật vẫn tính là một phần tử thuộc về Liên gia.

Kha Nhật, dựa theo bối phận thì Liên Gia Chú phải gọi anh ta là “Chú út”.

Mấy ngày trước chú út của anh đã đến nhà thăm hỏi. Đúng rồi, chú út của anh còn tuyên bố, giữa tháng mười sẽ tổ chức hôn lễ.

Bây giờ, người đàn ông sắp tổ chức hôn lễ lại ngang nhiên chiếm lợi của cô gái trẻ giữa nơi công cộng.

Anh phải đi tới nhắc nhở Tiểu Họa Mi: Đồ ngốc, người đàn ông đứng bên cạnh em tháng sau sẽ kết hôn đấy.

 

Hết chương 117!

MM.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *