Bước chân của Liên Gia Chú tăng nhanh, hình ảnh Lâm Phức Trăn  như con chim nhỏ nép vào người Kha Nhật nhìn cực kỳ chướng mắt, chướng mắt đến mức khiến lòng anh nảy sinh khát khao muốn phá hủy, khát khao phá hủy đó đã khiến bàn tay của Liên Gia Chú nắm lại thật chặt.

Tới khi đó không biết dưới con mắt nhìn trừng trừng của mọi người, nắm đấm có thể nện vào đầu của Kha Nhật hay không.

Cùng với việc bước chân tăng tốc, mọi thứ trước mắt dần trở nên rõ ràng, cơn gió đêm quét qua mặt anh, lướt qua bên tai anh.

Trong khung cảnh dần trở nên rõ ràng, đường nét của sự vật, biểu cảm tinh tế trên mặt cùng với ngôn ngữ tay chân của các nhân vật được hiển thị vô cùng rõ ràng ra trước mắt Liên Gia Chú

Bước chân bỗng trở nên do dự.

Thế nào ……

Nhìn thế nào cũng không giống như Lâm Phức Trăn bị người đàn ông sắp kết hôn lợi dụng, nhìn thế nào cũng giống như Lâm Phức Trăn đang chiếm lợi từ người đàn ông sắp kết hôn.

Anh phải đi nhanh lên, anh phải kéo bàn tay của Lâm Phức Trăn đang khoác trên khuỷu tay của người đàn ông ra,  sau đó——

“Lâm Phức Trăn, em đúng là đói bụng ăn quàng, anh ta cũng có thể làm ba em đấy”.

Không, không được, gọi ba nghe thế nào cũng rất dễ dàng lộ ra tâm trạng hiện tại của anh, thật mất mặt, đổi thành chú, vậy thì đổi thành chú đi.

“Lâm Phức Trăn, em đúng là đói bụng đến mức ăn quàng có thể đứng gần người đàn ông đáng tuổi chú em như vậy, với lại đây còn là người mà tháng sau sẽ cử hành hôn lễ”.

Lời này nghe có chút ngang ngược không có lý lẽ, Liên Gia Chú phải thừa nhận, dưới sự thôi thúc của một loại ý niệm lờ mờ nào đó, tâm tư hiện tại của anh vô cùng rối bời, suy nghĩ rồi loại cho nên làm cho lời nói ra chưa qua suy nghĩ.

Khi đi tiếp mấy bước, Liên Gia Chú nhìn thấy đôi tay kia đeo nhẫn đôi, bàn tay đeo nhẫn đôi trong có một là của Lâm Phức Trăn, còn bàn tay còn lại là của Kha Nhật.

Giờ phút này, có phải anh nên phải đưa ra lời giải thích cho hiện tượng này như sau không:

Tại một trung tâm mua sắm nào đó, khi một người phụ nữ nhìn trúng một chiếc nhẫn trong một cặp nhẫn, thuyết phục nhân viên phục vụ, bán cho cô ấy một chiếc nhẫn trong cặp nhẫn kia. Ngay khi người phụ nữ đó rời đi, thì có một người đàn ông đến, người đàn ông đã mua chiếc nhẫn còn lại của cặp nhẫn kia. Sau đó, người phụ nữ này và người đàn ông này đã tình cờ gặp nhau trong một bữa tiệc sinh nhật, tên của người phụ nữ này là Lâm Phức Trăn, tên của người đàn ông là Kha Nhật, trước đó họ vốn chưa hề quen biết nhau, đây chỉ là một sự trùng hợp.

Trên đời này có rất nhiều chuyện trùng hợp khiến cho người ta phải rớt cả mắt kính, không phải sao?

Vậy thì, nên giải thích thế nào về việc Lâm Phức Trăn khoác ta cô vào khuỷu ta của Kha Nhật đây? Và nên giải thích thế nào về ánh mắt của Kha Nhật khi liên tục nhìn Lâm Phức Trăn đây?

Rõ ràng, đó là ánh mắt của những người đã quen biết lâu.

Đáng ghét!

Càng đáng ghét hơn là vào giờ khắc này, trong đầu của Liên Gia Chú không hiểu sao lại nhớ tới lời mà Kha Nhật  đã nói ngày hôm đó, “Giữa tháng mười tôi sẽ tổ chức hôn lễ “. Ngày hôm đó, cũng tại hoa viên này, anh đã như thế nào trả lời “Chúc mừng” nhỉ.

Thật là nực cười.

Hoang đường hết sức.

Nếu như ý nghĩ cực kỳ hoang đường đó trở thành sự thật, vậy thì, Lâm Phức Trăn sẽ từ “Vợ chưa cưới trước của Liên Gia Chú” lắc người một cái đã biến thành “Thím út của Liên Gia Chú.”

Xưng hô ngớ ngẩn này đã khiến Liên Gia Chú phải bật cười thành tiếng.

Trong khi cười, trái tim anh đã trở nên nặng trĩu với tốc độ của ánh sáng.

Chỉ có Liên Gia Chú  biết, tiếng cười kia thực ra là đang che dấu nội tâm hoảng loạn của anh, trong lúc hoảng loạn có thể mơ hồ nhìn thấy lời cầu xin trong uất ức: Tuyệt đối đừng là như vậy, đã chịu quá đủ rồi.

Trong tiếng cười, đôi nam nữ đeo nhẫn đôi quay mặt qua, ánh mắt cũng không rời đi nữa, dùng một loại tư thái cứng ngắc dừng lại ở khuôn mặt vừa quen lại vừa lạ kia, bước từng bước tới gần.

Hoảng hốt, cầu xin, phẫn nộ, từng cái một từ từ biến mất.

Chỉ còn lại nỗi nhớ nhung.

Hóa ra Lâm Phức Trăn của hai mươi lăm tuổi sẽ trở thành dáng vẻ như thế này.

Sự nhung nhớ đó tương tự như sự tôn sùng

Trong những ngày không có cô, thì lo lắng, những ngày có cô thì vẫn lo lắng như vậy, sự lo lắng ấy cố chấp tới mức khiến người ta không còn cách nào khác.

Anh và cô cách nhau khoảng năm bước chân.

Trước mắt , có vô số tia sáng màu bạc tụ lại, trong những tia sáng màu bạc tụ hội đó, giống như ——

Anh ở bên đầu này dải ngân hà, cô ở bên kia dải ngân hà.

Chiếc chuông gió dưới mái hiên ngày trước đang kêu leng keng, trong gió mang theo hương Anh Đào vừa mới chín, hoa hải đường màu đỏ trên bệ cửa sổ đang nở rộ, phóng tầm nhìn ra, như từng ngọn lửa. Gương mặt của Lâm Phức Trăn của hai mươi tuổi phản chiếu trên cửa sổ thủy tinh mờ hơi sương của bến cảng vào buổi sáng sớm, làn da trắng như tuyết,  tóc đen như mực, đôi môi đỏ mọng.

Khung cảnh này, như một bức tranh.

Liên Gia Chú từng nghe nói về thế sự xoay vần.

Thời kỳ Liên Gia Chú mười tuổi đến hai mươi tuổi, Lâm Phức Trăn vẫn luôn ở bên cạnh Liên Gia Chú.

Thời kỳ Liên Gia Chú hai mươi tuổi đến hai mươi lăm tuổi, Lâm Phức Trăn đã không ở bên Liên Gia Chú.

Thời kỳ Lâm Phức Trăn hai mươi đến hai mươi lăm tuổi, Lâm Phức Trăn  sẽ ở cạnh ai?

Trong suốt những ngày tháng năm năm, Lâm Phức Trăn đã ở bên cạnh ai.

Con gió đêm thổi qua, đốm lửa màu bạc chập chờn.

Liên Gia Chú hoảng loạng rồi.

Giọt nước mắt đã từng chảy nơi khóe mi đã bị thời gian, bị gió, bị ánh mặt trời, bị không khí hong khô không còn dấu vết. Khi vừa mới tới thế giới này, khi mười tuổi, khi hai mươi tuổi, thậm chí là vào mười mấy phút trước.

Không ai có thể biết những giọt nước mắt  bị bốc hơi cuối cùng đã biến đi đâu, biến thành vật gì, chỉ có sau này nhớ lại khi nó đã đi qua nơi khóe mắt, tâm trạng lúc đó là đắng cay  hay là ngọt ngào.

Trong tiếng cười quen thuộc mà xa lạ kia, cô quay mặt qua.

Đối diện có một bóng hình cao gầy đang đi về phía cô.

Ánh mắt dừng lại trên khuôn mặt của người đang đi tới, bên tai nghe thấy tiếng “Vivian” khẽ khàng.

Lực bàn tay siết lại hơi chặt, tiếng đáp lại khẽ khàng: “Vâng”.

Là Vivian, cũng là Lâm Phức Trăn.

Bây giờ, tất cả mọi người gọi cô là Vivian, nhưng cô biết mình là Lâm Phức Trăn, bây giờ cô không cần phải nhắc nhở mình mỗi ngày trước gương rằng mình không phải là Vivian, mình là Lâm Phức Trăn.

Là Lâm Phức Trăn, chính là Lâm Phức Trăn, và sẽ mãi mãi là Lâm Phức Trăn, cho dù có một giai đoạn cô mập tới nỗi không dám soi gương, cho dù hiện tại đối với cô mà nói vòng eo 60cm đã trở thành một hy vọng xa vời.

Trong thời gian 5 năm qua, cô là một cô gái bình thường mang tên Vivian đến Zurich để học, ấn tượng đầu tiên của bạn học, hàng xóm và giáo viên đối với Vivian là cân nặng vượt quá mức nghiêm trọng. Cô nàng béo phải đến nha sĩ mỗi tháng để làm thẳng răng, Vivian sống trong căn hộ sinh viên và làm công việc bán thời gian, luôn để ý đến tất cả thông tin của sản phẩm giảm giá.

Vivian thuận lợi tốt nghiệp, sau nhiều lần gặp khó khăn trong việc tìm việc do thân hình mập mạp, cô đã hạ quyết tâm giảm cân.

Gần nhà trọ Vivian ở có một sở nghiên cứu sinh vật, cô và nhà sinh vật học của sở nghiên cứu sinh vật tên là Kha Nhật có quan hệ rất tốt

Phần lớn thời gian Vivian đều ở trong trong văn phòng làm việc của Kha Nhật, là trợ lý bán thời gian của Kha Nhật. Tốt nghiệp năm thứ hai, Vivian đã kiểm soát thành công được cân nặng của mình ở mức khoảng 50 kg. Năm này, cô tìm được việc làm tại một ngân hàng lớn ở Zurich, đồng thời cũng xác định mối quan hệ tình cảm với Kha Nhật, nửa năm sau, Vivian và Kha Nhật đính hôn, sau khi đính hôn, ngày kết hơn đã nhanh chóng được ấn định, vì muốn chuẩn bị cho hôn lễ nên cô đã xin ngân hàng cho nghỉ phép kết hôn 60 ngày.

Vật giá ở Zurich cao, để tiết kiệm chi phí, gần đây Vivian đã chuyển đến căn hộ của chồng chưa cưới, hiện tại căn hộ của họ đang được sửa sang lại.

Trên đây là bản lý lịch cuộc sống của Vivan trong năm năm qua.

Hiện tại, Vivian theo chồng chưa cưới đến miền Nam nước Pháp, dưới yêu cầu của chồng chưa cưới, cô đã cùng anh tham dự một bữa tiệc sinh nhật.

Trên đây là lời giải thích chính thức về lý do tại sao Vivian xuất hiện tại nơi này.

Thực ra Lâm Phức Trăn cũng không biết tại sao mình lại xuất hiện ở nơi này, mấy ngày trước Kha Nhật đã nói với cô chuyện này, cô suy nghĩ một chút, cô đã gật đầu đồng ý.

Trên đời này luôn có những sự trùng hợp khiến người ta nghĩ nát óc mà không thể hiểu nổi.

Vào ngày thứ ba sau khi Lâm Phức Trăn và Kha Nhật đính hôn, cô đã tìm thấy một chữ ký đã ố vàng của phụ huynh trong phòng của Kha Nhật, bất ngờ tên của chữ ký phụ huynh lại là Liên Chiêu Thành.

“Sẽ không có chuyện trùng hợp như vậy”. Lâm Phức Chân nhủ thầm trong lòng, cô tỉ mỉ quan sát khuôn mặt người đàn ông đang ngủ trưa, ngũ quan trên khuôn mặt kia khiến cô càng nhìn lại càng run sợ. Lay anh ấy dậy, chỉ tay vào chữ ký phụ huynh trên sổ hỏi đó là ai.

“Ông ấy là bố anh.” Kha Nhật dùng một loại ngữ khí cực kỳ bình tĩnh nói.

Sau khi nói xong, anh ấy kể sơ qua về ân oán với Liên Gia một lượt, chuyện cẩu huyết cảu gia đình hào môn lớn như vậy mà chỉ mất có hai phút đã nói hết.

Ném cuốn sách có chữ ký lên không trung, ôm đầu, lượn qua lượn lại trong căn phòng, mỗi lần đi qua lại trừng mắt liếc vẻ mặt vô tội của người đàn ông.

Tức không nhịn nổi, một tay cô nhéo lấy một bên tai của anh ấy, cố gắng nhẫn nhịn muốn dùng chiêu thiết đầu công để chào hỏi anh ấy, cô gằn từng tiếng: Anh! Cũng! Biết! Chuyện giữa em và Liên Gia Chú! !

Đã được phát sóng trực tiếp, có thể không biết sao? Có lẽ từ khi vừa mới bắt đầu Kha Nhật đã biết được thân phận thực sự của cô.

“Anh biết, nhưng bọn em đã chia tay rồi, cùng lắm thì em chỉ là bạn gái cũ của cậu ấy mà thôi”. Anh ấy nói như vậy.

“Là Chồng chưa cưới trước! Em và anh ấy suýt chút nữa đã kết hôn”. Cô Lập tức sửa lại.

Anh ấy vỗ trán: “Anh quên mất chuyện đính hôn của bọn em rồi, nói thực ra thì, đám cưới đó của bọn em trong cảm nhận của anh nó giống như là trò chơi của trẻ con vậy”.

Cô trợn trừng mắt.

Anh ấy nhéo má cô: “Đừng như vậy, nghĩ lại thì, em từ vợ chưa cưới trước của Liên Gia Chú chuyển thành thím út của Liên Gia Chú, chẳng may, ông lão mất, anh không thể không tới tham dự lễ tang, em còn có thể lời được một tiếng “Thím út” của Liên Gia Chú, chuyện này chỉ mới nghĩ thôi đã thất rất tuyệt rồi,  không phải sao?”

Hừ_____

Cô chống nạnh, trừng mắt với anh ấy.

Anh ấy ném cô lên giường, áp chế cù léc cô, khi cô liên tục cười khanh khách, anh ấy nói với cô: “Lâm Phức Trăn, coi như em xui xẻo đi”.

Đúng vậy, hình như cũng chỉ có thể tự thừa nhận mình xui xẻo, ngược lại, nghĩ lại thì hiện tại người của hai nhà đã là tình hình cả đời cũng không qua lại với nhau, lỡ như có một ngày phải chạm mặt nhau thì tin chắc rằng cô và Liên Gia Chú hai người cũng đã con cháy đầy đàn rồi.

Thật không may là, sau vài ngày Lâm Phức Trăn nhận được “xui xẻo” này, mẹ của Kha Nhật đã qua đời, mẹ của Kha Nhật đã để lại cho Liên Chiêu Thành một bức thư.

Thế là, Kha Nhật lại nói với cô “Em chẳng qua cũng chỉ là yêu đương với hai chàng trai họ Liên ở hai giai đoạn khác nhau thôi”.

Ngẫm lại thì cũng đúng.

Mấy ngày trước, khi Kha Nhật hỏi Lâm Phức Trăn “Có muốn đi cùng không”, Lâm Phức Trăn cũng chỉ mất ba giây để lựa chọn giữa “Gật đầu” và “lắc đầu”.

Gật đầu có nghĩa là cô phải đối mặt với tình cảnh khá là khó xử, còn lắc đầu thì có nghĩa là trốn tránh.

Trốn tránh, cái này không được, cuộc sống hiện tại của cô điều là do mẹ và dì Daisy đã dùng hết sức lực để có được.

Vì bữa tiệc sinh nhật này, Lâm Phức Trăn đã bỏ ra một chút tâm tư để trang điểm.

Đây có phải là để thỏa mãn chút lòng hư vinh trước mặt chồng chưa cưới trước rằng tôi đã sống rất tốt?

Không, không phải.

Đó là vì khi đó đứa trẻ bị Liên Chiêu Thành rất không vẻ vang “mời” ra khỏi Liên Gia, đứa trẻ đó tới bây giờ vẫn còn cất giữ sổ ký tên phụ huynh làm cho cô rất đau lòng.

Lâm Phức Trăn hiểu rất rõ sĩ diện của Liên Gia.

Trên bãi cỏ, dải đèn neon treo ngược trên nhánh cây lơ lững giữ không trung, ánh sáng của ngọn đèn và vầng trăng bán nguyệt treo trên bầu trời đêm hòa với nhau để bổ sung cho nhau, giống như mộng ảo.

Đặt mình vào trong hoàn cảnh một ảo này Lâm Phức Trăn không thể không kiên trì đến cùng để đối mặt với khoảnh khắc khó xử trước mắt.

Liên Thánh Diệu đã từng có tình cảm mập mờ với cô; chồng chưa cưới trước của cô; chồng chưa cưới hiện tại của cô đã hội tụ lại đủ cả, còn trùng hợp hơn là, con gái của người phụ nữ mà cô ghét cũng đến.

Phương Lục Kiều yên lặng đứng một bên, cô gái trước kia đi đôi giày hai mươi Euro đã lột xác thành cô nàng Paris thời thượng.

Nhưng mà, hiện tại Lâm Phức Trăn không rảnh rỗi mà quan tâm tới Phương Lục Kiều, cô  cũng không muốn quan tâm, trong thời gian năm năm qua suýt chút nữa cô đã quên mất nhân vật này rồi, trong thời gian năm năm này, thời gian cô ghét Thu Linh Lung cũng ít đến đáng thương.

Những chuyện cũ trước kia đã theo biến cố năm hai mươi tuổi trôi xa rồi.

Hiện giờ, Lâm Phức Trăn hẳn phải lên tinh thần để đối mặt với chồng chưa cưới trước của cô.

Chồng chưa cưới trước của cô đang đi về phía cô.

Ở hoa viên, đèn đuốc sáng trưng.

Thời gian dường quay trở lại năm họ mười tuổi ấy.

Lâm Phức Trăn cụp mắt xuống.

Khi ngẩng đầu lên lần nữa.

Anh đã đứng ở trước mặt cô.

Hàng lông mày rõ nét, đôi mắt trong veo, trang phục thủ công màu trắng ngọc trai, kiểu tóc gọn gàng, mấy sợi tóc buông xõa trước trán, khiến cho ngũ quan tinh xảo càng thêm phần tuấn lãng.

Đứa con cưng của thượng đã trưởng thành theo ý nguyện của thượng đế, chỉ mỗi cái giơ tay nhấc chân của anh đều đẹp trong lòng các cô gái.

Năm mười lăm tuổi, Lâm Phức Trăn đã từng tò mò với Liên Gia Chú của năm hai lăm tuổi sẽ có dáng vẻ trông như thế nào. Vào một đêm trời đầy sao, đứng lặng lẽ trước những ngôi vì sao: “Tôi đoán, khi Gia Chú hai mươi lăm tuổi sẽ là người đàn ông đẹp trai nhất thế giới”.

Gia Chú năm  hai mươi lăm tuổi có trở thành người đàn ông đẹp trai nhất thế giới hay không, cô không biết.

Nhưng khuôn mặt trước mắt này nằm ngoài sức tưởng tượng của Lâm Phức Trăn mười lăm tuổi, không phải thần mặt trời Apollo, không phải là thần chiến tranh Achilles, không phải là hình tượng đàn ông lỗi lạc, vĩ đại được lưu trong dòng lịch sử.

Là Liên Gia Chú, là Liên Gia Chú ở thời kì đỉnh cao nhất.

Nhưng, không phải là Gia Chú.

Zurich là một trong những trung tâm tài chính lớn nhất thế giới, mặc dù Lâm Phức Trăn không đọc báo, không xem tạp chí, không sử dụng mạng xã hội, nhưng ngân hàng nơi cô làm việc có tiếng tăm lừng lẫy, đó là cung điện của giới thượng lưu, cô đã không ít lần nghe được từ miệng các nữ đồng nghiệp trẻ tin tức liên quan tới người này.

Tập đoàn Liên Thị còn là khách hàng lớn của ngân hàng họ, có một  lần một nữ đồng nghiệp xinh đẹp từ bộ phận hành chính của ngân hàng đến bộ phận của cô, làm đọng tác ôm ngực nói “Tôi đã nhìn thấy Yann, anh ấy đã uống cà phê mà tôi pha, chuyện này quả thực như đang nằm mơ vậy”.

Lúc này, trong đầu Lâm Phức Trăn đang nghĩ tới biểu cảm khoa trương của nữ đồng nghiệp kia, khi ánh mắt của Liên Gia Chú dừng lại ở trên gương mặt cô thì cô đang mỉm cười, thậm chí trong lòng cô  còn mơ hồ nghĩ đến cái danh xưng “Thím út”.

Danh xưng này khiến cho nụ cười của cô còng thêm đậm hơn.

Ánh mắt dừng trên mặt cô chợp lóe lên rồi chuyển sang Kha Nhật.

Liên Thánh Diệu đứng bên cạnh Liên Gia Chú, khi Liên Gia Chú nhìn Kha Nhật, thì anh ta nói nhỏ vào tai anh, khi nói nhỏ ánh mắt của thỉnh thoảng lại dừng trên khuôn mặt của Lâm Phức Trăn, nội dung của cuộc trò chuyện đại khái là cô trông rất quen.

Lúc trước Liên Thánh Diệu cũng chỉ vì cô là cháu gái của Lan Dora nên mới tiếp cận với cô, số lần hai người gặp nhau cũng không nhiều, tin chắc rằng vào lúc này Liên Thánh Diệu cũng không chắc đó có phải là cô hay không.

Chắc chắn ngay cả Phương Lục Kiều cũng không dám xác nhận rốt cuộc có phải là cô hay không.

Bây giờ dáng vẻ của cô giống như các cô gái bình thường ở trên đường, đi làm, tan ca, cuối tuần thì ở nhà, ngày lễ mới đi chơi với bạn bè, trang điểm một chút sẽ đẹp hơn chút, không trang điểm thì sẽ biến mờ nhạt trước đám đông.

Trong lúc Liên Thánh Diệu thì thầm với Liên Gia Chú thì Lâm Phức Trăn vẫn giữ nụ cười, bây giờ thân phận của cô là vợ chưa cưới của Kha Nhật, nếu như Liên Gia Chú không vạch trần cô thì cô sẽ là Vivian lần đầu tiên tới nơi này.

Nếu như Liên Gia Chú không cho cô mặt mũi, thì cô sẽ trở thành người phụ nữ như Kha Nhật đã nói “Chẳng qua cũng chỉ là yêu đương với hai chàng trai họ Liên ở hai giai đoạn khác nhau thôi “.

Năm đầu tiên rời nước Pháp, Lâm Phức Trăn là kẻ tình nghi ám sát Nhà ngoại giao Trung Quốc bị truy nã. Năm thứ hai rời nước Pháp, nhà ngoại giao bị ám sát đã làm sáng tỏ: Ngày hôm đó người cầm dao đâm ông ấy là một người khác.

Cảnh sát quốc tế đã hủy bỏ lệnh truy nã đối với cô, nhưng cô vẫn là con gái của trọng phạm tham nhũng, cô còn luôn phải đề phòng sự trả thù của gia tộc Rose, Sophia cũng bởi vì giúp cô mà không thể không rời khỏi Nam Mĩ, Sara không biết chuyện cũng khăn gối trở về quê. Tại Zurich, Lâm Phức Trăn đã mai danh ẩn tích, Thụy Sĩ là một trong những chỗ đóng quân của gia tộc Rose, bọn họ thế nào cũng không nghĩ tới, một trong những quân cờ mà họ nuôi lại đang sống ngay dưới mi mắt của bọn họ, có một câu nói như thế này: Nơi nguy hiểm nhất cũng chính là nơi an toàn nhất.

Năm 2016, Lâm Phức Trăn đã chờ được tin tức gia tộc Rose thất bại, trong sáu tháng qua, gia tộc Rose đã dính vào vụ bê bối giúp nhiều người nổi tiếng “Trốn thuế ra nước ngoài”, bởi vì phần danh sách người nổi tiếng này có liên quan tới Nữ hoàng Anh đã làm cho gia tộc Rose sứt đầu mẻ trán, thời gian này bọn họ đương nhiên sẽ không bận tâm đến cô, với lại nghe nói rằng Gia tộc Rose đã không còn tìm kiếm cô từ năm ngoái rồi.

Bây giờ, Lâm Phức Trăn cũng không sợ thân phận bị vạch trần nữa.

Một khi, Liên Gia Chú thực sự không cho cô mặt mũi, thì sẽ nói lời lẽ châm chọc với cô.

Cô sẽ đáp như vầy: “Anh muốn tôi vì chút tình cũ với anh mà từ bỏ một người đàn ông tốt như Kha Nhật sao? Đừng có mà tưởng bở”.

Nhưng trong thâm tâm, Lâm Phức Trăn vẫn hy vọng Liên Gia Chú có thể giả vờ không quen biết cô.

Chí ít thì hiện tại cô không muốn có chút dính dáng gì đến những người này.

Nhưng Liên Gia Chú là một ngoại lệ, không liên quan gì đến chuyện tình cũ khó quên.

Nếu đã nhận lời cầu hôn của Kha Nhật, thì mọi thứ đều phải được phơi bày hết ra, rõ ràng, rành mạch.

Như Lâm Phức Trăn mong muốn, Liên Gia Chú không vạch trần thân phận của cô.

Liên Gia Chú chỉ quay qua cười nhạt với Kha Nhật, ánh mắt nhìn lướt qua mặt cô, nói với Liên Thánh Diệu, dung mạo của cô quả thực có chút giống với Lâm Phức Trăn.

Vài phút sau, bức thư mà mẹ Kha Nhật để lại đã thành công được chuyển đến tay Liên Chiêu Thành, nó đưa tới cũng chỉ có tác dụng tượng trưng, ​​bởi vì Liên Chiêu Thành đã không nhận biết được chữ nữa, lại càng khỏi phải nói tới việc nhận ra được đứa trẻ ngày xưa  đã bị “mời” đi.

Dưới lời nhắc nhở của Liên Gia Chú, nghi thức nhận người nhân có phần lúng túng đã bắt đầu, biết họ đến đây không để chia tài sản, người của Liên gia đã thể hiện ra sự thân thiện nên có.

Cô con gái thứ ba của gia đình bác hai mà trước kia Lâm Phức Trăn từng tiếp xúc với Lâm qua mấy lần đã nhìn cô thêm vài lần, nhìn cô xong thì lại nhìn qua Liên Gia Chú.

Liên Gia Chú và Lâm Phức Trăn biết diễn như nhau, chỉ cần ngôn ngữ cơ thể phù hợp thì sẽ khiến những người đó cho rằng: Cô chỉ khá giống với vợ chưa cưới trước của Liên Gia Chú mà thôi.

Con gái út của nhà bác ba cười hì hì chỉ vào Lâm Phức Trăn: “Nếu như tôi đoán không nhầm thì hẳn là tuổi của thím út tương lai còn nhỏ hơn tôi”.

Khi người đó nói những lời này, Kha Nhật bắt được cơ hội nháy mắt với Lâm Phức Trăn, nghiễm nhiên truyền đạt lại: Để người lớn tuổi hơn em gọi em là thím út, em được lời rồi.

“Em cũng chẳng thèm, đây là một kiểu trá hình khiến em già hơn”. Cách đó mấy người, Lâm Phức còn dùng khẩu ngữ.

Kha Nhật biết khẩu ngữ.

Một bóng đen mờ nhạt chắn giữa cô và Kha Nhật, ngẩng đầu lên, ánh mắt cô chạm phải một đôi mắt chứa đầy sự trào phúng.

 

Hết chương 118!

MM.

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *