Một cái bóng chắn giữa Lâm Phức Trăn và Kha Nhật, cô theo bản năng ngẩng đầu lên, ánh mắt chạm phải một đôi mắt đầy giễu cợt.

Khuỷu tay của Liên Gia Chú đang được Cô gái Nhật Bản dáng người xinh xắn khoác lên, mới trước đố thôi, trong lúc vô tình Lâm Phức Trăn đã bắt gặp cảnh Liên Gia Chú và cô gái Nhật Bản này đang hôn nhau.

May mà lúc đó cô đã chuồn đi nhanh.

So với con gái Phương Tây thì chiều cao của con gái Nhật Bản rõ ràng yếu thế hơn, nhưng may mà cái cần to thì to, cái nên nhỏ thì nhỏ, tốt hơn rất nhiều so với “sân bay” của Phương Lục Kiều, chẳng trách người khoác tay Liên Gia Chú vào giờ phút này là người này, mà không phải là cái người mà ngay cả chỗ này cũng không vào được kia.

Hiển nhiên, tối nay Phương Lục Kiều đã dùng thân phận là bạn tốt của Liên Gia Chú để xuất hiện trong bữa tiệc sinh nhật của Liên Chiêu Thành.

Lúc trước, bởi vù tò mò nên Lâm Phức Trăn đã lén quan sát Phương Lục Kiều, người đó có vẻ bình tĩnh, trò chuyện vui vẻ.

Đúng là… thật sự biết nhẫn nại.

Mười một giờ rưỡi, tiệc sinh nhật kết thúc.

Lâm Phức Trăn và Kha Nhật được cho biết: Họ đã được chuẩn bị phòng.

Nhận người thân xong, ở lại một đêm dường như là lẽ tất nhiên.

Lâm Phức Trăn và Kha Nhật được sắp xếp ở phòng khác nhau, hơn nữa khoảng cách phòng của hai người phải đi mất một quãng đi bộ.

Được rồi, đã tới rồi thì ở lại thôi.

Dẫn cô đến phòng dành cho khách chính là Nancy.

Khi chỉ còn lại hai người, Nancy gọi cô là Vianne, Lâm Phức Trăn không đáp lại cũng không phủ nhận, thế là Nancy làm ra biểu tình: Tôi biết, tôi hiểu mà. Nancy còn nói với cô rằng chiếc khuyên tai mà cô tặng cô ấy khi đó, cô ấy vẫn giữ nó thật cẩn thận.

Trước khi rời đi, Nancy hạ giọng hỏi: ” Cô vẫn có thể quay lại với ngài ấy chứ?”

Lâm Phức Trăn chạm vào ngón tay đeo nhẫn của mình, chiếc nhẫn tuy rất bình thường, nhưng người tinh mắt nhìn một cái là có thể hiểu chuyện là như thế nào.

Liếc nhìn cô một cái, cô ấy thấp giọng nói: “Vianne, sau khi cô rời đi sau, ngài ấy sống cũng không tốt” rồi đóng cửa lại.

Cửa đóng lại, bàn tay của Lâm Phức Trăn trượt khỏi chỗ ngón áp út.

Tắm rửa xong, thay quần áo và dép đã được cung cấp cho khách, Lâm Phức Trăn im lặng chờ đợi tiếng gõ cửa vang lên.

Lúc mười hai giờ ba mươi lăm, tiếng gõ cửa vang lên.

Người gõ cửa phòng cô là Cohen, người Đức này chuyên nghiệp hơn Nancy rất nhiều, mang theo gương mặt mỉm cười truyền đạt lời của chủ nhân, không nói thêm một câu dư thừa.

Lâm Phức Trăn đi theo Cohen tới thư phòng của Liên Gia Chú.

Liên Gia Chú ở đây, Kha Nhật cũng ở đây, thêm cô nữa là có thể tạo thành một cuộc đàm phán ba bên, làm cho người ta liên tưởng đến cuộc đàm phán ba là do biểu cảm của chủ nhân căn phòng này.

Rất nghiêm trọng, rất khó để nói chuyện.

Đưa mắt nhìn Kha Nhật, ý tứ nghiễm nhiên đem chủ căn thư phòng này coi thành hậu bối của mình.

Lần duy nhất Kha Nhật nhắc đến Liên Gia Chú là “Nhỏ xíu, nói tiếng Pháp, đeo một chiếc nơ màu xanh lam, mái tóc trông cực kỳ mềm mại, cầm trong tay chiếc hộp âm nhạc vòng quay ngựa gỗ, được ông lão dắt trong tay. Lễ Giáng sinh, cậu bé nói tiếng Pháp có mái tóc mềm mại đẹp tựa như một nước Pháp thu nhỏ”.

Và thế là, chàng trai yêu thương động vật nhỏ đã dẫn bé Tiểu Pháp đi xem vườn thú riêng của anh ấy, và trịnh trọng giới thiệu với cậu ấy con sóc chuột của mình, bé Tiểu Pháp gọi anh là anh họ, anh dùng cả buổi tối để sửa lại là chú út, cậu ấy vẫn gọi anh là anh họ.

Năm thứ hai, vẫn là lễ Giáng sinh, bé Tiểu Pháp vẫn được ông lão nắm tay dắt tới ngôi nhà lớn ở Kuala Lumpur, bé Tiểu Pháp đã cao hơn một chút, đẹp hơn một chút, cũng biết một chút tiếng Trung, dùng tiếng Trung nói: Em biết anh, giọng điệu như thể anh đã nhận được rất nhiều vinh dự.

Vẫn dẫn bé Tiểu Pháp đi xem vườn thú của anh ấy. Lễ giáng sinh thứ ba, Kha Nhật đã bị mời ra khỏi ngôi nhà xinh đẹp đó, từ đó về sau, anh ấy cũng không còn nhìn thấy cậu bé đẹp như một nước Pháp thu nhỏ nữa.

Nhiều năm sau, qua báo chí anh ấy đã nhìn thấy cậu bé đó, khi lần đầu tiên nhìn thấy cậu bé ấy, anh ấy đã nói với bạn bè: “Tôi biết mà, cậu ấy lớn lên sẽ là một chàng trai đẹp”.

Lại tiếp sau đó nữa, vợ chưa cưới trước của chàng trai xinh đẹp đó đã trở thành vợi chưa cưới hiện tại của anh ấy.

Đây là lịch sử giữa Kha Nhật và Liên Gia Chú.

“Đó là người trong gia đình đó mà anh không ghét.” Sau khi giới thiệu lịch sử với Liên Gia Chú, Kha Nhật nói.

Hỏi anh tại sao.

“Cậu ấy đã hôn con thằn lằn xanh còn sống của anh. Anh luôn nhớ rõ chuyện này. Khi đó, cậu ấy đối với anh giống như một thiên sứ”. Kha Nhật nói.

Chuyện là thế này: Bạn của mẹ Kha Nhật mang từ Nam Mĩ về cho anh ấy một con thằn lằn xanh, Kha Nhật rất thích con thằn lằn xanh đó, nhưng từ khi con thằn lằn xanh đến Kuala Lumpur vẫn luôn bị ốm, bác sĩ thú y nói nó sống không quá nổi Lễ Giáng sinh. Lễ Giáng sinh năm đó, bé Tiểu Pháp đã hôn con thằn lằn xanh thoi thóp. Cậu trẻ ấy nói với anh ấy rằng đã đọc được từ trong sách rằng nước bọt có thể chữa được bách bệnh. Thần kỳ là, ngày hôm sau, con thằn lằn xanh đó đã trở nên khỏe mạnh tràn trề năng lượng.

Kha Nhật là một người hoài niệm, hoài niệm tới bảo thủ .

Kha Nhật còn nói Liên Gia Chú là chồng chưa cưới trước của Lâm Phức Trăn và Liên Gia Chú là người đã cứu con thằn lằn xanh của anh là hai chuyện khác nhau.

Thư phòng chỉ được thắp sáng bằng đèn sàn và đèn tường, dưới ánh sáng không mấy sáng sủa, Kha Nhật ngồi trên ghế sô pha đôi trước bàn làm việc, Liên Gia Chú nghiêng người dựa vào tủ sách.

Lâm Phức Trăn đi vềtới chỗ Kha Nhật đang ngồi.

“Lâm Phức Trăn.”

Dừng lại bước chân, giọng nói quen thuộc, cái tên quen thuộc, cũng đã xa cách nhiều năm, đã lâu không có ai gọi cô là Lâm Phức Trăn rồi, vì bảo vệ cô, họ đã không gọi cô là Lâm Phức Trăn, cho dù là Kha Nhật cũng chỉ dám gọi cô là Lâm Phức Trăn khi ở trong nhà.

“Đó không phải là chỗ ngồi của em”.  Ánh mắt Liên Gia Chú dừng lại ở chỗ ngồi đối diện Kha Nhật, giọng điệu rất không khách khí.

Hôm nay cô hơi mệt, đêm cũng đã khuya, không nhất thiết phải so đo mất chuyện vặt vãnh như thế này.

Lâm Phức Trăn ngồi xuống vị trí mà Liên Gia Chú chỉ định.

Liên Gia Chú duy trì tư thế trước đó, nhưng chỉ mấp máy miệng: “Kha Nhật.”

Tiếng “Kha Nhật” đó khiến Lâm Phức Trăn ngồi có chút không yên, cho dù bây giờ không phải ở nơi công cộng, không cần thiết phải giả vờ giả vịt, nhưng cũng không thể dùng giọng điệu khinh thường như vậy.

Cô cau mày,  trái lại người ngồi đối diện cô dường như chẳng để tâm đến giọng điệu của Liên Gia Chú, anh ấy mỉm cười, dùng ánh mắt biểu đạt: Rửa tai lắng nghe.

“Anh biết cô ấy tên Lâm Phức Trăn?” Liên Gia Chú hỏi.

“Đúng vậy.”

“Hai người biết nhau khi nào?” Anh hùng hổ dọa người.

“Khi cô ấy mười chín tuổi tôi đã biết cô ấy”.

Liên Gia Chú đứng thẳng người dậy, bầu không khí trong thư phòng chợt giảm xuống.

Một lúc sau.

“Biết nhau ở đâu?”

Lần này, Lâm Phức Trăn cũng không thể ngồi yên được nữa, từ chỗ ngồi đứng dậy, giọng điệu của Liên Gia Chú quả thực giống như đang thẩm vấn phạm nhân.

“Lâm Phức Trăn!” Liên Gia Chú cũng không thèm nhìn cô lấy một cái, “Em cũng muốn giải quyết chuyện giữa tôi với em và ngài Kha này rõ ràng sớm chút. Nếu như là như vậy, thì hãy ngồi lại chỗ của em đi”.

Lâm Phức Trăn dừng lại, nhìn qua Kha Nhật.

Kha Nhật ra hiệu bằng khẩu hình với cô “Nghe lời”.

Lâm Phức Trăn không tình nguyện ngồi lại chỗ ngồi.

“Quen nhau ở đâu là chuyện giữa tôi và cô ấy. Cô ấy tên là Lâm Phức Trăn, khi cô ấy mười chín tuổi tôi đã biết cô ấy, hiện tại cô ấy là vợ chưa cưới của tôi, còn chưa tới một tháng nữa, tôi sẽ cùng cô ấy tổ chức hôn lễ, tôi biết trước khi tới với tôi cô ấy từng có quan hệ tình cảm với một người đàn ông tên Liên Gia Chú. Thật không may là người đàn ông tên Liên Gia Chú này có một chút quan hệ họ hàng với tôi. Về phần tại sao lại đưa cô ấy đến đây …” Kha Nhật nhìn cô chăm chú: “Đây là chuyện sớm muộn thôi. Bây giờ biết dù sao cũng tốt hơn là biết ở đám tang của ông lão. Tuy nhiên, có một điều tôi phải nhấn mạnh, liên quan tới chuyện giữa ba người, tôi và Lâm Phức Trăn cùng với cậu, trong mắt tôi, chỉ là người phụ nữ cùng tôi đi hết quãng đời còn lại không may trong quá khứ lại có quan hệ tình cảm với một người họ hàng của tôi”.

Im lặng.

Đồng hồ đã điểm một giờ sáng.

Vẫn im lặng.

Lâm Phức Trăn trộm ngáp một cái.

Đồng hồ chỉ vào một giời mười lăm phút.

“Nói như vậy, anh biết mối quan hệ trước kia của tôi và Lâm Phức Trăn mà còn quyết định cầu hôn với cô ấy?” Liên Gia Chú trầm giọng hỏi.

“Đúng vậy.”

Liên Gia Chú bật cười khẽ: ” Anh thực sự cho rằng đây là một chuyện trùng hợp? Anh thực sự cho rằng cô ấy đồng ý lời cầu hôn của anh là thật lòng muốn sống với anh?”

“Đương nhiên.”

Liên Gia Chú nhún vai, liếc nhìn đồng hồ một cái: “Được rồi, có thể đi rồi.”

Như vậy là giải quyết rồi? Đương nhiên là đã giải quyết, có lẽ đúng như Kha Nhật đã nói, đây cũng không phải là chuyện phức tạp mấy.

Lâm Phức Trăn như trút được gánh nặng, mông vừa rời khỏi ghế.

“Lâm Phức Trăn, tôi chưa nói em cũng có thể đi!” Liên Gia Chú lạnh lùng nói.

Giọng điệu này… thời điểm này, trường hợp này, không phải là thời điểm tốt để trở mặt.

Kha Nhật đã đứng dậy, Lâm Phức Trăn đứng cũng không được ngồi mà ngồi lại cũng không xong, bị xịt keo ngừng lại với một tư thế vô cùng kì quặc, giữa lúc không kịp phòng bị gì thì đột nhiên “Rầm” một tiếng.

Âm thanh đột ngột vang lên làm Lâm Phức Trăn bị ấn trở lại chỗ ngồi.

Âm thanh phát ra từ chiếc mô hình xe tăng hạng nặng đặt trên giá sách lúc trước, trọng lượng không dưới năm kilogam rơi xuống đất, trong không khí yên lặng như vậy đủ để khiến người ta bị dọa tới hết hồn.

Đương nhiên, mô hình xe tăng sẽ không tự chạy được xuống sàn, Lâm Phức Trăn âm thầm giơ ngón giữa ở trong lòng về một hướng.

Chậm chạp ngồi xuống, ánh mắt đảo quanh Kha Nhật, Kha Nhật nhìn cô mỉm cười.

Khi đi ngang qua cô, anh ấy cười với cô, nói: “Anh ở ngoài chờ em …”

“Không cần đâu, đường đi ở đây cô ấy rất rành”. Giọng điệu của Liên Gia Chú như lẽ đương nhiên, cuối cùng còn nói thêm một câu, nếu như ngài Kha không yên tâm thì tôi sẽ đưa cô ấy về.

Đã rất khuya rồi, đã khuya lắm rồi, Lâm Phức Trăn buồn phiền nghĩ thầm, cô ngẩng đầu lên mỉm cười với Kha Nhật: “Đừng đợi em, ngày mai anh còn phải dậy sớm”.

Mấy ngày nay, Kha Nhật luôn phải ra ngoài lúc sáu rưỡi.

Kha Nhật xoa tóc cô, trong thư phòng lại có âm thanh vang lên, lần này là một chuỗi hình ảnh, ba chiếc máy bay ném bom cùng lúc rơi xuống sàn nhà.

Theo tiếng đóng cửa phòng vang lên, trong thư phòng chỉ còn lại Lâm Phức Trăn và Liên Gia Chú.

Thu lại nụ cười nơi khóe miệng, Lâm Phức Trăn quay mặt về phía Liên Gia Chú.

Liên Gia Chú cũng đang nhìn cô.

Thời gian tích tắc trôi qua từng chút.

“Đã lâu không gặp.” Câu này có thể được nghe thấy ở bất cứ nơi đâu từ đầu đường cuối ngõ, sân bay hay nhà ga.

Đúng vậy, là đã lâu không gặp.

Lâm Phức Trăn và Liên Gia Chú quả thực là đã lâu không gặp nhau.

Anh nhàn nhạt đáp lại: Đã lâu không gặp.

Mệt không? Có muốn uống sữa nóng không. Liên Gia Chú hỏi.

Cô cười cười, lắc đầu.

Liên Gia Chú nhìn cô, không nói gì.

Cô cũng nhìn lại anh, cũng không nói, chờ đợi.

Đã gần một giờ rưỡi rồi.

Lâm Phức Trăn xoa xoa lông mày.

“Lâm Phức Trăn.”

Bàn tay từ chỗ ấn đường buông xuống, Lâm Phức Trăn không thể không định thần lại, lúc ngẩng đầu lên, trên tay Liên Gia Chú đã có thêm một tập tài liệu.

Đặt tập tài liệu lên ​​ghế sofa trước mặt Lâm Phức Trăn.

Liên Gia Chú ngồi vào chỗ ngồi mà khi nãy Kha Nhật ngồi, anh nói: “Bên trong có chứa 173 bản sơ yếu lí lịch, 173 bản sơ yếu lí lịch này xuất hiện vào cuối năm 2011, chủ nhân của toàn bộ bản lí lịch này đều là của cô gái trẻ trong độ tuổi hai mươi đến hai mươi mốt tuổi”.

Lâm Phức Trăn liếc nhìn tập tài liệu đó.

“Em không định mở ra xem sao?” Liên Gia Chú đẩy tập tài liệu đến trước mặt cô.

Lâm Phức Trăn mở tập tài liệu ra.

Bản sơ yếu lý lịch ở trên cùng Lâm Phức Trăn nhìn thấy bức ảnh chụp một cô béo với mái tóc dày cắt ngang trán đeo niềng răng đi ra từ một phòng khám nha khoa, bởi vì cảnh xung quanh nhìn quen mắt nên Lâm Phức Trăn đã nhìn thêm mấy lần nữa.

Sau khi nhìn thêm vài lần, Lâm Phức Trăn thầm than một tiếng trong lòng.

Cô béo trong bức ảnh chính là cô, cô của năm đầu tiên sống ở Zurich.

Đến bây giờ Lâm Phức Trăn vẫn còn nhớ, khi đó một trợ lý trong phòng khám nha khoa lúc nào cũng lo thân hình mập mạp của cô sẽ làm hỏng cửa phòng khám.

Kỳ thật, thời gian cốc định đi chỉnh răng chỉ là trên danh nghĩa, phòng khám nha khoa đó là của một thành viên Dân Minh mở, mỗi lần cô đến phòng khám răng đều là trốn trong phòng của thành viên Dân Minh đó để xem TV và chơi game. Khi tới thời gian thì cô lại đeo niềng răng lên. Nói là niềng răng chẳng bằng là thiết bị bơm môi. Chiếc niềng răng đã được chế tạo đặc biệt làm cho môi cô ấy trông giống như miếng lạp xưởng, đầu mũi nhô ra, làm cho khuôn mặt vốn đã rất béo lại càng béo thêm.

Điều hiếm thấy là cô như vậy rồi mà Kha Nhật vẫn suốt ngày đem câu “Bé cưng” treo ở trên miệng. Khi đó bởi vì cố gắng kìm chế không đi soi gương nên ấn tượng về hình ảnh niềng răng này đối với Lâm Phức Trăn hết sức mơ hồ.

Giờ phút này, khi Lâm Phức Trăn nhìn thấy chính mình trong ảnh quả thực là ác mộng, quay về cô nhất định phải hôn Kha Nhật thật thắm thiết, cô đã như vậy mà anh suốt ngày kêu “Bé cưng” được nữa.

Ngồi thẳng người dậy, Lâm Phức Trăn nhìn chằm chằm vào bức ảnh trong ba giây.

Khi ngẩng đầu, bộ dạng cô như muốn nói: Anh cứ cười đi.

“Lâm Phức Trăn.” Liên Gia Chú cao giọng.

“Không sao, muốn cười thì cứ cười đi”. Thở dài một tiếng trong lòng, cô nói: “Tôi cũng cảm thấy bộ dạng tôi khi đó rất buồn cười”.

“Đúng là ấu trĩ!” Giọng điệu như muốn tức giận lại không biết tức giận ở đâu, thân hình Liên Gia Chú nghiêng về phía trước, trong mắt tràn đầy vẻ giễu cợt, “Lâm Phức Trăn, cân nặng hiện tại của em nhất định là không dưới một trăm hai mươi cân. Nghe nói mỡ không chỉ khiến người ta phản ứng chậm chạp mà còn có thể làm cho đầu óc trở nên đần độn”.

Cô nhăn mày, còn nói cô ấu trĩ, đây không phải là đang cười nhạo cân nặng của cô thì là cái gì, Lâm Phức Trăn lại liếc mắt nhìn đồng hồ, đã hơn một giờ rưỡi rồi.

Ừm. bây giờ cô ấy phải bày tỏ sự biết ơn với Liên Gia Chú, cảm ơn anh đã không tiết lộ thân phận của cô ra, hiện tại cô vẫn không thể xác nhận liệu gia tộc Rose đã quên một nhân vật là cô rồi không. Hơn nữa, cô cũng muốn nói mấy câu với Liên Gia Chú.

Mở đầu của mấy câu này là: “Liên Gia Chú, nếu như anh cảm thấy bất tiện, không gọi thím út thì tôi cũng có thể hiểu được”.

Còn chưa đợi Lâm Phức Trăn nói ra khỏi miệng.

Liên Gia Chú đã nói trước cô.

“Khi Anh đã nhìn thấy bức ảnh năm 2011 đó”. Liên Gia Chú chỉ vào bức ảnh đó nói.

Lâm Phức Trăn đành phải chờ lại.

“Trong số 173 bản sơ yếu lý lịch, nhóm đầu tiên bị loại là có cô béo đi học tai Zurich, tên Vivian, cân nặng 185 cân”.

Khi nhìn lại người trong ảnh một lần nữa, mắt anh đã ngấn lệ.

Năm đầu tiên khi Lâm Phức Trăn trở thành Vivian, đến trường, tan học, làm công việc bán thời gian, đúng giờ đến phòng khám răng, ăn một lượng lớn thực phẩm có calo cao để cho mập lên, trong lòng mỗi ngày đều tự nói với chính mình rằng: Lâm Phức Trăn, đây là cuộc sống mà mày mơ ước, cuộc sống này là do hai người phụ nữ đã dùng cách ngu ngốc để đổi lấy.

Bên tai ——

“Lâm Phúc Trân, xin lỗi, là anh đã nói quá mạnh miệng, lúc ấy không thể nhận ra em”.

Cô chớp chớp mắt, cầm tấm ảnh lên nhìn kỹ lại, cô nói không sao, vừa mới nhìn qua tôi cũng không nhận ra chính mình.

Chính mình còn không nhận ra, huống chi là người khác.

Lâm Phức Trăn của hai mươi tuổi có sẽ mê tín trong một thời gian rất dài. Mấy câu đại loại như Trong biển người mênh mông liếc mắt một cái là anh sẽ có thể nhận ra em, thậm chí khi nghĩ về khoảnh khắc ấy trái tin cũng vẫn còn hồi hộp.

Lâm Phức Trăn của năm hai mươi lăm tuổi trong lúc rảnh rỗi, khuôn mặt sẽ mang theo nụ cười khi nghe những lời này, nhưng đã không còn tin nữa.

Nếu nói có cô gái đẹp như hoa tới trước mặt hỏi cô có tin không, cô sẽ giả vờ suy nghĩ vài phút rồi nói: Có lẽ vậy.

“Cho em xem những cái này là bởi vì…” Dừng một chút, giọng Liên Gia Chú đè xuống rất thấp: “Muốn để em biết, anh đã từng tìm em, từ năm 2011 đến năm 2016 anh đã tìm em. Két sắt ở văn phòng tại London của anh còn có bốn tập văn kiện tương tự như này”.

Trong khoảng thời gian cô biến mất không chút dấu vết, trên đời này vẫn luôn có một người như vậy dành hết tâm tư để tìm cô, nghĩ lại thì đây cũng là một loại may mắn nhỉ.

“Cám ơn.” Dường như cô cũng chỉ có thể dùng cách như vậy đáp lại.

 

Hết chương 119!

MM.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *