Thời gian đã vào rạng sáng.

Trên đời này, chuyện nam nữ đã chia tay khi gặp lại chuyện có thể nói cũng chỉ có mấy câu đại loại như “Chúng ta kết thúc rồi, dễ hợp dễ tan, không thể làm bạn được cũng là điều dễ hiểu, nhưng chúng ta có thể thử sống trong hòa bình với nhau”.

Thật không dễ dàng gì để biểu đạt xong những lời mà trai gái sẽ nói sau khi chia tay, 173 bản sơ yếu lý lịch đó đã làm cho Lâm Phức Trăn không nói câu “Liên Gia Chú, nếu anh cảm thấy bất tiện, không gọi thím út thì tôi cũng có thể hiểu được” làm lời mở đầu.

Nhưng Lâm Phức Trăn phát hiện ra rằng Liên Gia Chú dường như không để lời cô nói vào tai, từ biểu cảm đến ánh mắt, thờ ơ không có một chút biểu hiện gì, hơn nữa lại còn là cực kỳ thờ ơ.

Cô có một chút mất tự nhiên.

Hiện tại thời gian đang nhích dần tới gần hai giờ sáng, ngày mai cô còn phải dậy sớm nữa.

“Tôi đi đây.” Lâm Phức Trăn đứng lên, lời nên nói cô cũng đã nói xong rồi.

Bàn tay cô bị giữa lại.

Vừa định giãy ra thì lại nghe được Liên Gia Chú nói: ” Mặc dù Kha Nhật có dáng vẻ trông giống như sóc chuột mà anh ta nuôi, hành vi cũng thật nực cười, nhưng ấn tượng mà anh ta đã để lại cho anh cũng không tệ lắm. Là một trong số ít người đối xử chân thành với anh trong thời thơ ấu tồi tệ”.

Trở về cô sẽ nói lại những lời này với Kha Nhật, chắc là Kha Nhật sẽ mừng như điên ấy. Đương nhiên là cô sẽ bỏ qua chuyện con sóc chuột, với lại, Kha Nhật đẹp trai mà, anh ấy có chỗ nào giống sóc chuột chứ.

Nhưng chuyện có chút kỳ quái, chồng chưa cưới trước và chồng chưa cưới hiện tại của cô tỏ ra đồng cảm với nhau làm cho cô dường như không cảm giác tồn tại.

Trước đây, cô còn kinh hồn bạt vía.

“Những người chân thành với người khác thường được quy là người tốt. Khi lợi dụng lòng tốt của người ta, ít nhiều cũng sẽ có cảm giác áy náy. Lâm Phức Trăn, anh không muốn em có cảm giác áy náy với bất cứ một người nào. Em cùng anh đến London đi. Chuyện còn lại giữa em và Kha Nhật anh sẽ xử lý”. Liên Gia Chú nói.

Cũng không biết là bởi vì ngày hôm nay trải qua quá nhiều chuyện, hay là bởi vì sáng sớm nên từng tế nơ-ron thần kinh trong não đang trong trạng thái ngừng hoạt động, mà Lâm Phức Trăn cảm thấy trong lúc nhất thời mình nghe không hiểu những lời Liên Gia Chú nói.

Đặc biệt là câu “Em cùng anh đến London đi, chuyện còn lại giữa em và Kha Nhật anh sẽ xử lý”.

“Liên Gia Chú, những lời này của anh là có ý gì?” Thế là cô hỏi anh.

“Ngày mai để Kha Nhật một mình trở về đi, căn phòng trước kia của em vẫn còn giữ nguyên, ngày mai em có thể tạm thời ở chỗ đó, ngày mốt chúng ta sẽ trở về London”. Liên Gia Chí dùng một giọng điệu như một lẽ đương nhiên nói.

Cô tập trung tinh thần, nhưng vẫn là không thể suy nghĩ, bèn dứt khoát hỏi Liên Gia Chú: Tại sao tôi phải trở về London cùng với anh?

Liên Gia Chú nhìn cô, cô nhìn lại anh.

Anh nhìn cô, khẽ bật cười: “Có phải là em đã dùng biểu cảm này để lừa Kha Nhật, để cho anh ta nghĩ rằng em là một cô gái cực kỳ đơn thuần, sau đó đưa em đến đây, nói đúng hơn thì là đưa em đến trước mặt tôi?  Giống như khi đó em đã lợi dụng Liên Thánh Diệu vậy. Lâm Phức Trăn, để ba người đàn ông họ Liên tại không cùng thời điểm vây quanh em, cảm giác cũng không tệ lắm đúng không?”

Lời nói đó của Liên Gia Chú khiên cho miệng của Lâm Phúc Trân trong khoảng thời gian cực ngắn mở ra mấy lần, nhưng một câu cũng không thể thốt ra được, bất giác lại phát hiện ra tay của mình vẫn còn bị anh nắm.

Đúng là một gã bất lịch sự, nói hình dáng của em trai của ba mình trông giống sóc chuột, bây giờ lại còn nắm tay của vợ chưa cưới của em trai của ba mình nữa.

Cô dùng sức giãy ra, hung dữ nói: “Liên Gia Chú, tôi không có ấu trĩ như vậy!”

“Lâm Phức Trăn, giờ mới giống em”. Liên Gia Chú cười tươi rói, “Vừa rồi nói cám ơn tuyệt đối không giống em chút nào”.

Cô thở dài, ôm đầu.

Cô ngẩng lên nói với Liên Gia Chú: “Sau này, đừng có hở tí lại nói mấy lời ngu ngốc như bắt tôi trở về London với anh. Liên Gia Chú, anh chỉ cần nhớ kỹ rằng anh chỉ là chồng chưa cưới trước của tôi, còn Kha Nhật mới là chồng chưa cưới hiện tại của tôi, tháng sau chúng tôi sẽ cử hành hôn lễ, địa điểm hôn lễ là ở dưới chân núi Alpes”.

“Anh ghét núi Alpes, khi còn nhỏ anh đã bị tuần lộc đá ở đó”. Liên Gia Chú nói.

Cái tên tự cho mình là đúng này.

“Liên Gia Chú, anh nghe đây cho tôi, tôi cực kỳ ghét thái độ của anh đối với Kha Nhật, tôi lại càng ghét anh gọi anh ấy là sóc chuột hơn!  Thân phận bây giờ của tôi là thím út của anh”. Cô cao giọng, “Tôi biết, vợ chưa cưới  trước trở thành thím út là một chuyện làm cho người ta khó xử, anh không gọi tôi là thím út tôi cũng có thể hiểu được”.

Sau khi nói xong, Lâm Phức Trăn đi về phía cửa, quả thực cô đã lãng phí thời gian với Liên Gia Chú.

Ngay khi tay cô chạm vào cánh cửa, một ánh sáng xanh lóe lên, khóa thông minh của cửa phòng sách bật lên.

Sau vài lần không mở được, Lâm Phức Trăn chọn cách dùng chân đá, sau khi đó mười mấy cái mà cánh cửa đó cũng không hề nhúc nhích, dường như chủ nhân của căn phòng rất nguyện ý nhìn cô độc diễn.

Cô chán nản, dán mặt vào cánh cửa.

Lúc đó, khi Kha Nhật  hỏi cô có muốn tới không, lẽ ra cô nên lựa chọn lắc đầu.

Đưa bài thi cuộc sống của Lâm Phức Trăn làm được 99 điểm tin chắc rằng mẹ và dì Daisy sẽ không trách cô, cần gì cứ phải là 100 điểm chứ, thỉnh thoảng trốn tránh một lần cũng không phải là chuyện gì đáng xấu hổ cả.

Tiếng bước chân khẽ khàng đi tới sau lưng cô.

Khi bị anh ôm vào lòng, ánh mắt cô đang dừng trên phần sáng nhất của chiếc đèn tường, cô cứ nhìn thẳng vào đó như vậy.

“Tiểu Họa Mi.”

Giọng của anh khẽ khàng, giống như một tiếng thở dài khe khẽ của cơn gió đêm.

Trong chớp mắt.

“Ở căn phòng kẹo, thấy anh ngốc nghếch vì em,  trong lòng em vui lắm hả?”

Căn phòng kẹo? Tâm tư cô dần trôi dạt, bay tới trong căn phòng có cửa sổ dán đầy giấy dán tường có màu sắc sặc sỡ, bây giờ cô vẫn còn chưa biết chuyện gì đã xảy ra trong căn phòng kẹo.

Hơi thở phả vào cổ càng lúc càng nóng rực.

“Vẫn chưa hiểu sao? Căn phòng kẹo, anh vì sao anh lại vì em mà trở nên ngốc nghếch như vậy ? Em còn muốn giả bộ không hiểu sao?”

Cô chớp chớp mắt, nói: Bây giờ tôi buồn ngủ

Anh mặc kệ lời cô, khẽ gọi “Tiểu Họa Mi.”

“Tiểu Họa Mi , cô gái béo 185 cân tên Vivian đó làm cho anh cảm thấy khó chịu trong lòng. Nếu như cô ấy là người khác, thì có lẽ anh cũng sẽ thầm cười nhạo. Đó nhất định là kiểu người miệng lúc nào cũng kều gào tôi muốn giảm cân nhưng trong túi lại để một đống đồ ăn vặt trong đó, lúc đi qua tiệm thức ăn nhanh chân thế nào cũng không thể rời bước, trong cuộc sống của kẻ đáng thương chẳng làm nên trò trống gì cần dùng đồ ăn để đạt được cảm giác thỏa mãn, nhưng đó là em, là Tiểu Họa Mi”.

Hàng mi cô khẽ run, rất muốn khép lại, nhưng nếu như lúc này mà nhắm lại, thì sợ rằng sẽ rơi nước mắt mất. Cũng không biết vì sao nước mắt lại rơi, có lẽ là bởi vì đêm quá khuya.

Đêm đã quá khuya rồi, gặp được người quen.

“Em nói xem, tại sao lúc đó anh lại không nhận ra em chứ? Không đúng, là làm sao lại dám không nhận ra em. Tiểu Họa Mi,  điều làm cho anh khó chịu nhất chính là, Tiểu Pháp không nhận ra Tiểu Họa Mi, có hợp lý không? ”

Cô nhìn chằm chằm vào đèn tường, nói: Tôi thật sự buồn ngủ.

“Đã rất khuya rồi”. Môi anh khẽ chạm vào tóc cô.

Mở cửa ra.

Thời gian là lúc rạng sáng, xung quanh không một bóng người, trên hành lang anh và cô đi trở về phòng cô, tay cô bỏ tỏng túi áo khoác, thỉnh thoảng lại nhìn gương mặt cô.

Đi hết dãy hành lang là đến phòng của cô.

Đứng trước cửa phòng cô.

Lâm Phức Trăn giơ tay lên, để Liên Gia Chú nhìn cho rõ chiếc nhẫn trên ngón áp út của mình.

Cô nói: “Liên Gia Chú, cái này không phải là đeo chơi, tôi cũng sẽ không đi cùng anh đến London, vừa rồi ở thư phòng của anh, những lời mà anh đã nói với tôi và những chuyện mà anh đã làm với tôi, tôi sẽ coi như không có chuyện gì xảy ra. Nhưng giới hạn chỉ tới tối nay thôi, giới hạn chỉ trong thư phòng của anh thôi”.

Anh nhìn cô.

Cô xoay người đi, khi tay chạm vào nắm cửa, sau lưng cô —

“Tiểu Họa Mi, ngủ ngon.”

Lâm Phức Trăn mở cửa phòng ra.

Ngày hôm sau, Lâm Phức Trăn và Kha Nhật bị giữ lại ở Liên gia ăn sáng, họ dậy sớm, trong bữa sáng chỉ có hai người họ, trên bàn đều đặt những món mà ngày xưa cô thích ăn.

Khi rời đi, vì chủ nhà trời vừa sáng đã đi London rồi nên Cohen thay mặt chủ của ông ấy chuyển lời: “Hoan nghênh lần sau lại đến.”

Tiễn Kha Nhật đi cũng chỉ có quản gia của gia đình này, ánh mắt Kha Nhật nhìn về phía nơi Liên Chiêu Thành ở, Ông lão xấu xa đó có gì mà phải lưu luyến, ngay cả con của mình mà cũng không tin tưởng, đã không nhận ra nữa rồi.

Lâm Phức Trăn khoác tay Kha Nhật.

Hai người cùng nhau rời đi.

Bức thư mà mẹ Kha Nhật để lại đã được giao tới tay của Liên Chiêu Thành theo nguyện vọng khi bà ấy còn sống. Về nội dụng của bức thư, Lâm Phức Trăn vẫn rất tò mò, “Sau khi Mẹ anh rời khỏi ông già đó vẫn không hẹn hò với đàn ông. Mẹ anh là một phụ nữ xinh đẹp, không có chuyện hẹn hò với đàn ông, em nói xem bức thư sẽ nói gì chứ?” Kha Nhật đã nói với cô như vậy.

Những lời này khiến Lâm Phức Trăn bất bình thay cho mẹ của Kha Nhật, Kha Nhật  khẽ vuốt tóc cô, nói: Đợi em già đi tì cũng sẽ giống như mẹ anh.

Có lẽ vậy.

Giả quyết xong chuyện của mẹ Kha Nhật, cô cũng đã nói rõ với Liên Gia Chú.

Mọi chuyện nên kết thúc tại đây.

Ý nghĩ này khiến bước chân của Lâm Phức Trăn lúc rời đi trở nên thoải mái.

Chiếc xe là do Kha Nhật mượn của một đồng nghiệp trong đoàn làm phim, lễ phục của cô và Kha Nhật tham gia bữa tiệc sinh nhật là đi thuê, tiếp theo cô còn phải mang lễ phục đi trả lại.

Sớm thế này chắc chắn là cửa hàng cho thuê quần áo chưa mở cửa, tiền thuê quần áo tính theo giờ, trả lại càng sớm thì càng tốt, Lâm Phức Trăn bảo Kha Nhật đưa cô đến cửa hàng cho thuê quần áo rồi mới quay lại nơi làm việc.

Trên đường đi tới cửa hàng cho thuê quần áo, Kha Nhật hỏi cô tối qua nói chuyện với Liên Gia Chú thế nào rồi?

“Em đã nói với anh ta, nếu như cảm thấy không thoải mái, thì sau này cũng không cần phải gọi em là thím út cũng được”. Lâm Phức Trăn thành thật trả lời, nhìn Kha Nhật một cái rồi cô lại tiếp tục bổ sung: “Còn nữa, anh ta nói, ba người đàn ông cảu Liên gia ở không cùng thời điểm đều xoay quanh em chắc là em rất đắc ý nhỉ”.

“Ba người đàn ông?”

Lâm Phức Trăn nhớ ra Kha Nhật vẫn không biết lúc trước cô và Liên Thánh Diệu từng mập mờ với nhau, thế là cô đã đem chuyện của cô và Liên Thánh Diệu kể với Kha Nhật.

Kha Nhật bật cười, từ vẻ mặt của anh nhìn như anh rất tán đồng với cách nói  của Liên Gia Chú, điều này khiến cho trong lòng Lâm Phức Trăn có chút buồn bực, cô xị mặt , nhìn ra cửa sổ xe.

Kha Nhật đưa bàn tay đang rảnh rỗi của mình qua đặt lên bàn tay cô.

“Thầy Kha, ” Giọng nói lạnh lùng, đây là xưng hô của Lâm Phức Trăn với Kha Nhật lúc cô mới tới Viện Sinh học để hỗ trợ, cô gọi theo học sinh của Kha Nhật, có lúc cô sẽ dùng xưng hô này để chọc anh khô khan, anh già. Lúc tức giận lại càng gọi không phải nói “Chú ý lái xe.”

Kha Nhật rút tay lại.

Thời gian trôi qua một lúc.

“Hết chưa?” Kha Nhật  hỏi.

Cô chẳng thèm trả lời.

“Cậu ấy cho qua dễ dàng như vậy sao?”

“Thầy Kha, hiện tại ngồi ở vị trí kế bên ghế lái của anh là một cô gái nặng 120 cân. Cô gái này chỉ là một nhân viên ngân hàng nhỏ. Cô gái này đã đi tàu điện ngầm suốt ba tháng liên tục mà không có ai đến hỏi số điện thoại của cô ấy”.

“Ai lại muốn gọi điện cho một cô gái đeo nhẫn trên ngón áp út?”

Đây đúng là ông già có đầu óc đơn giản mà.

“Những lời vừa rồi của em là muốn nói cho anh biết, Liên Gia Chú không thể nảy sinh hứng thú gì đối với em thế này”. Nói đến đây, Lâm Phức Trăn lại nhớ tới lời Liên Gia Chú nói tối qua, hắng giọng nói: “Nhiều nhất thì cũng chỉ có chút khó chịu ở trong lòng mà thôi, Liên Gia Chú là một người rất ngạo mạn, những việc làm lúc trước của em, ở trong mắt của anh ta chắc chắn là một trò bịp bợm, hiện tại em đã tự đưa đến cửa, đương nhiên anh ta tự phải làm bộ làm tịch một phen”.

Lâm Phức Trăn tranh thủ nhìn vào gương xe, khuôn mặt cô vẫn còn tác dụng phụ của việc tiêm chất béo, có một chút sưng phù, trang điểm có thể che đi, nhưng không trang điểm sẽ lỗ rõ ra, dáng vẻ nhìn có chút không khỏe, hơn nữa sắc mặt tái nhợt, khuôn mặt đó trông có vẻ phờ phạc.

Khuôn mặt này chắc là đủ khiến cho chồng chưa cưới trước của cô từ bỏ ý định đưa cô đến London chứ, cô gái Nhật Bản tối qua mềm mại đến độ có thể vắt ra nước.

Cô cũng đã từng có dáng vẻ như thế.

Cô cụp mắt xuống.

“Lâm Phức Trăn,” Kha Nhật khẽ gọi tên cô, “Trong mắt anh, em và mẹ anh là mỹ nhân xinh đẹp nhất, trên thế gian này không ai có thể sánh bằng”.

Lại nữa rồi, những lời này Lâm Phúc Trân đã nghe qua không ít.

“Mãi mãi”.

Cô ngây người.

Câu nói sau là lần đầu tiên Lâm Phức Trăn nghe được.

Cô hé miệng.

Kha Nhật đá cô một cái: “Muốn cưới thì cứ cười đi”.

“Có gì buồn cười đâu”. Cô Đá lại anh.

Khi anh đá lại một lần nữa, cô đã bật cười.

Tiếng cười khanh khách.

Lâm Phức Trăn bảo Kha Nhật thả cô đến ở cửa một trung tâm mua sắm, thời gian đi bộ từ đây đến cửa hàng cho thuê quần áo cũng vừa vặn, cô không muốn ngốc nghếch đợi ở cửa tiệm cho thuê.

Hạ cửa xe xuống, tay Kha Nhật  xoa mặt cô: “Buổi trưa sẽ gọi điện lại cho em”.

Cô gật đầu.

Nhìn xe của Kha Nhật biến mất ở cuối con phố dài, Lâm Phức Trăn chậm rãi đi về phía cửa hàng cho thuê quần áo.

Bây giờ là bảy giờ, rất thích hợp để đi bộ, từ đây đi bộ đến cửa hàng cho thuê quần áo ước chừng khoảng 40 phút, cửa hàng cho thuê quần áo mở cửa vào khoảng 8 giờ, đi chậm một chút là vừa đúng lúc.

Đi được một phần tư quãng đường, Lâm Phức Trăn phát hiện ra một chuyện khá tệ, đôi giày cô đang đi là đôi giày mới mua cách đây mấy ngày trước, sau khi giảm giá là 35 Euro một đôi, chất lượng không tốt cũng không tệ, đôi giày này đi trong văn phòng giải quyết công việc trong quầy hay là đi siêu thị thì còn được, nhưng một khi đi bộ trên 1km thì chuyện tệ hại sẽ xuất hiện.

Đi được một phần ba quãng đường, chỗ gót chân truyền tới cảm giác đau rát, Lâm Phức Trăn lấy từ trong túi ra tờ khăn giấy để lót vào sau gót chân với giày.

Đi tiếp hai phần ba quãng đường, Lâm Phức Trăn đã sử dụng hết khăn giấy trong túi.

Tám giờ, cửa hàng cho thuê quần áo vẫn chưa mở cửa, cô đã đánh giá quá cao tính tích cực của người Pháp, đây là đất nước của những kẻ lười, sống ở Zurich đã lâu, cô gần như đã quên sạch những đức tính của người Pháp.

Gần khu vực này có trường học, trên đường có không ít nhà hàng quán bar mini, cửa hàng cho thuê quần áo có bảng thông báo mở cửa lúc chín giờ, Lâm Phức Trăn đi vào nhà hàng quán bar mini đối diện cửa hàng cho quần áo.

Giữa cà phê thủ công và cà phê hòa tan, Lâm Phức Trăn đã chọn cà phê thủ công.

Giá của cà phê pha thủ công đắt hơn giá của cà phê hòa tan 13 Euro, nhưng giá cà phê hòa tan kèm với đồ điểm tâm ngọt ngang với một tách cà phê pha thủ công. Cô đã ăn bữa sáng rồi, không cần món điểm tâm, Lâm Phức Trăn còn phải ở trong cửa hàng này mất một tiếng đồng hồ, đây là nhà hàng quán bar, không phải là tiệm cà phê, chỉ uống một ly cà phê thì không thể nào, nếu như kêu thêm một ly cà phê hòa tan thì cô phải tốn thêm 5.5 Euro, quá trình rang cà phê thủ công thì chí ít cũng phải mất nửa tiếng đồng hồ, thời gian đợi cà phê rồi uống xong là vừa vặn.

Người phục vụ cầm menu rời đi.

Lâm Phức Trăn ngồi xuống vị trí gần đường phố, một vài tia nắng mặt trời xuyên qua những khoảng trống chiếu xuống đường, con đường được lát bằng những viên đá bạc, đá bạc trộn lẫn với một số mảnh vỏ sò, dưới khúc xạ của ánh nắng những mảnh vỏ sò phát ra anh sáng giống như viên trân châu.

Cô ngắm nhìn ánh sáng đó.

Khi Lâm Phức Trăn 20 tuổi, có nằm mơ cô chắc chắn cô cũng không bao giờ ngời tới một ngày nào đó trong tương lai cô sẽ phải đưa ra lựa giữa việc uống cà phê pha thủ công hay uống cà phê hòa tan, không phải vì sở thích mà vì để tiết kiệm tiền, thời khắc như thế này trong năm năm qua cô đã trải qua vô số lần không thể đếm nổi.

Vật giá tại Zurich đứng ở vị trí cao nhất thế giới, mà ví tiền của cô thì lại eo hẹp nên cô không thể không tính toán từng li từng tí từng món đồ với các bạn học của cô, mới đầu cũng không dễ chịu gì nhưng lâu dần cũng thành quen.

Từ thói quen đến cảm giác hạnh phúc khi có thể tiết kiệm được vài Euro khi mua hàng.

Trong thời gian đó, cô cũng đã trải qua những cay đắng, chẳng hạn như đôi giày khiến gót chân của cô đau âm ỉ như này đây.

Ngày đó, có rất nhiều người xếp hàng để mua hàng đại hạ giá tại trung tâm thương mại, trong đó có một khách hàng đã bị té xỉu do bị hạ đường huyết khi xếp hàng và được đưa đến bệnh viện. Khi đó một nhân viên của cửa hàng đã dùng giọng điệu như đang cười trên nỗi đau của người khác nói với đồng nghiệp của cô ta: Lần này thì phí tiền thuốc còn mất nhiều hơn.

Khi người nhân viên của cửa hàng đó nói điều này, ánh mắt cô ta lướt qua từng người đang xếp hàng dài trong trung tâm mua sắm, Lâm Phức Trăn cũng là một thành viên trong đội ngũ xếp hàng đó.

Cà phê nóng hổi được bưng lên, ánh sáng màu xà cừ rơi trên những mảnh vỏ sò biến thành màu vàng nhạt, một loại màu sắc gần giống với màu hoa hướng dương.

Uống một ngụm cà phê, cô nhìn bốn phía xung quanh, hiện tại đang là giờ lên lớp, nhà hàng quán bar mini cũng chỉ có một vị khách hàng là cô.

Sát bên của tiệm có đặt một tủ sách, cô chỉ cần hơi nhướn người về phía trước là có thể  với tới sách trong tủ. Trong tủ sách toàn là sách cũ.

Sách được sắp xếp ngăn nắp theo danh mục, Lâm Phức Trăn nhìn thấy tên một quyến sách quen thuộc mà xa lạ, ngón tay cô dừng ở quyển “Vianne của chúng ta”, chậm rãi di chuyển xuống, nhẹ nhàng chạm vào tên tác giả quyển sách: Daisy.

Vào một ngày một năm một tháng nào đó, người phụ nữ ngồi trên xe lăn đã nói: “A Trăn, dì Daisy và mẹ của con đều yêu con”. Vào một ngày một năm một tháng nào đó, người phụ nữ có dáng người nhỏ nhắn mặc chiếc váy dài đã dặn đi dặn lại: ” Lâm Phức Trăn, hãy nhớ câu chuyện của chú cá voi xanh, đại dương xanh thẳm cuối cùng cũng sẽ thuộc về con”.

Cuối cùng, cô cũng thoát khỏi cặp kính quê mùa và mái tóc đuôi ngựa cao vút đó, cô đã chạm vào làn nước biển xanh thẳm.

Nhưng hai người đó đã không còn ở bên cạnh cô nữa.

Cô cụp mắt xuống.

Trong nhà hàng có người đi vào, bàn tay của Lâm Phúc Trân rời khỏi tủ sách.

Chín giờ, cửa hàng cho thuê quần áo đã mở cửa.

Khi thanh toán,  từ đầu tới cuối Lâm Phức Trăn đều cúi đầu.

Lấy lại tiền thừa xong cô cúi đầu đi về phía cửa tiệm.

Có tiếng gọi từ sau lưng truyền tới: “Thưa cô”.

Cô vội vội vàng vàng quay đầu lại.

Cô gái phục vụ của cửa hàng đang nhìn cô, ánh mắt mang theo sự quan sát.

Ý thức được điều gì đó, cô lấy tay che mặt, làm bộ như đang chỉnh lại tóc. Cô hỏi có chuyện gì không? Khi hỏi câu hỏi này, trong lòng cô có chút thấp thỏm, trong tủ sách có đặt quyển “Vianne của chúng ta”.

“Có phải là cô cảm thấy trong người không khỏe không?”

Lâm Phức Trăn thở phào nhẹ nhõm.

Lúc băng qua đường, Lâm Phức Trăn nhìn thấy bóng dáng của mình trên cửa kính cửa của cửa hàng cho thuê quần áo, cô đã thầm bật cười, qua mấy tháng nữa, cô sẽ đón sinh nhật lần thứ hai mươi sáu.

Khi vừa tới tuổi 25, quá trình trao đổi chất của cơ thể cũng sẽ không còn được như trước nữa, thứ đầu tiên ghé thăm mà được coi như là kẻ thù của phụ nữ chính là mỡ, mà cô cũng sẽ đem câu “Tôi muốn giảm cân” treo trên miệng từ năm này qua năm khác.

Cô gái đã từng tuyên bố với cả thế giới rằng “Tên tôi là Lâm Phức Trăn” cuối cùng sẽ trở thành phụ nữ trung niên khi bước qua đường cũng không thể không nhìn thẳng vào thân hình quá khổ của mình, tiếp sau đó là bà lão ngay cả việc đi trên đường cũng không vững.

“Là bà lão, cũng là bà lão đẹp nhất trên đời này”. Đến lúc đó, Kha Nhật đã thành ông lão nhất định sẽ nói như vậy.

Lâm Phức Trăn mỉm cười, đẩy cửa của tiệm cho thuê quần áo ra.

Xử lý xong chuyện quần áo, Lâm Phức Trăn vốn còn muốn đi siêu thị một chuyến, nhưng cơn đau từ gót chân truyền tới làm cho cô từ bỏ ý định đi siêu thị.

Trở lại chỗ ở mà đoàn làm phim đã sắp xếp cho bọn cô đã là một giờ chiều, bởi vì buổi trưa Kha Nhật sẽ cùng đoàn phim đi ra biển, nên sẽ không trở về ăn cơm, nên Lâm Phức Trăn cũng lười nấu cơm.

Tối hôm qua cô đã ngủ rất muộn, hơn nữa buổi sáng sớm lại đi bộ gần một giờ đồng hồ, lúc ngồi trên xe Buýt trở về Lâm Phức Trăn đã ngủ gật mấy lần.

Sau khi tắm xong, Lâm Phức Trăn trở về phòng ngủ, cô đã ngủ say đến mức không biết cửa phòng đã được mở ra từ lúc nào, rồi Liên Gia Chú đã đi vào như thế nào, anh đã trước mặt cô như thế nào.

Thậm chí là khi Liên Gia Chú xoa thuốc vào gót chân cho cô, lực nhẹ nhàng khiến cô trong lúc mơ mơ màng màng đã dựa sát vào người anh.

 

Hết chương 120!

MM.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *