Trong giấc mộng, một cảm giác mềm mại truyền tới từ gót chân khiến Lâm Phức Trăn có cảm giác như đang đứng trên bãi cát mềm mại, trước mắt là những đợt sóng cuộn trắng xóa và ánh nắng ấm áp, cô không tự chủ được dựa sát vào nơi mềm mại ấy hơn, miệng phát ra tiếng nỉ non mà đến ngay cả chính cô cũng không biết là gì.

Hơi thở có chút không đúng nhỉ, cô nhíu mày, trong lòng không muốn tin, lại dựa sát thêm một chút.

Từ từ mở mí mắt.

Đoàn phim đã thuê một dãy nhà ký túc xá ở khu thành cổ Nice, vì Kha Nhật mang theo người nhà nên người phụ trách của đoàn phim đã múa bút hòa phóng cho họ căn phòng có không gian rộng nhất, có ánh sáng tốt nhất.

Khoảng ba giờ chiều, cô từ trong mộng tỉnh lại, ánh sáng xung quanh quá chói làm cho đôi mắt cô híp lại thành một đường.

Cô hí mắt mở ra nhìn một nửa thế giới xung quanh,ở sát bên giường, bóng người đang khom người kia tựa như được cắt ra từ bản vẽ  trong trang giấy trắng tinh, trong lòng, ngón tay phác họa theo hình bóng ấy, từng nét từng nét một.

Hình ảnh này cho dù có nhắm mắt, cô cũng có thể dễ dàng vẽ toàn bộ hình bóng trên giấy mà không có bất kỳ sai sót nào.

Mở mắt ra thêm chút nữa, thế giới lại mở rộng ra thêm một chút.

Phần tóc trước trán có hơi dài rồi,  cứ như vậy sẽ dễ dàng ngăn cản tầm nhìn bản nốt nhạc, nhưng trái lại thì nó lại đẹp kinh khủng, dưới sự chuyển động của ánh sáng, lọn tóc trông như được bao phủ bởi ánh trăng vậy.

Ngón tay vươn tới, khi đầu ngón tay sắp chạm tới thì cô dừng lại.

Trong lúc cô đang dừng lại thì người vẫn luôn cúi đầu đã từ từ quay đầu qua.

Đã không còn là chàng thiếu niên kéo đàn năm xưa nữa.

Lâm Phức Trăn thu bàn tay lại.

Không chỉ không phải là cậu thiếu niên kéo đàn năm xưa, mà còn không phải chàng thanh niên hai mươi tuổi đã trèo qua tường nhà Martha hái trộm Cherry cho cô nữa.

Đôi mắt đã thích nghi được với cường độ của ánh sáng, cô mở mắt ra.

Lông mày chau lại.

Người bây giờ lẽ ra nên ở London tại sao lại có thể xuất hiện trong phòng của cô? Cửa sổ của phòng không có dấu hiệu bị mở ra, anh đã vào bằng cách nào.

Cô chau mày, Liên Gia Chú cũng đang chau mày.

Người xông vào nhà cô mà lại nhíu mày là kiểu gì vậy.

Thấy rõ vị trí tay phải của Liên Gia Chú đặt, Lâm Phức Trăn từ cau mày chuyển sang nhíu chặt lông mày.

Liên Gia Chú đang nắm cổ chân cô.

Cô nhấc chân muốn thoát ra.

Lần một thoát không được thì lần hai, lần ba, vết thương ở gót chân bởi vì dùng lực mà đã truyền đến cảm giác đau, cũng không biết có phải do tuổi tác đã lớn nên đã không đau nữa nữa hay không, tiếng kêu khẽ phát ra từ miệng kèm theo một cơn đau nhẹ.

Liên Gia Chú buông tay ra, lại cúi đầu lần nữa, anh khẽ hỏi, đau lắm sao ? Em có muốn đến bệnh viện không.

Một lúc sau, anh lại khẽ nói một câu.

“Chết tiệt, Tên sóc chuột kia dám để em đi đôi giày đó đoạn đường xa như vậy”.

Sóc chuột? Lại nữa!

Khoan đã ……

“Liên Gia Chú, anh theo dõi tôi? Liên Gia Chú, tên khốn nhà anh lại dám theo dõi tôi!” Lâm Phức Trăn lập tức từ trên giường ngồi dậy, tay lục tìm ở tủ đầu giường gần đó, cô phải tìm cái gì đó để đuổi cái tên không có lễ độ này ra khỏi đây.

Anh khẽ bật cười.

“Lâm Phức Trăn, bây giờ em vẫn còn tưởng bở giống như trước nhỉ”.

Cô nhanh chóng tiếp lời anh: “Người nặng 120 cân còn dám tưởng bở, là lỗi của tôi.”

“Lâm… Lâm Phức Trăn, anh không… anh không có ý đó, anh…” dừng lại một chút, “Anh phải biết chỗ ở của em, thế nên anh đã bảo Vu Diên Cát đi theo em”.

Tiếc là Lâm Phức Trăn đã không tìm thấy bất kỳ vật gì có thể tấn công được.

Cô thở dài một hơi.

Tiếp nữa, Liên Gia Chú còn làm một việc tội ác tày trời hơn, anh không e dè mà nhìn chằm chằm vào bộ ngực của cô, Lâm Phức Trăn có thói quen không mặc áo ngực khi ngủ.

Tên khốn này thế mà lại muốn biết người nặng 120 cân có bộ ngực lớn cỡ nào sao? Gọi Kha Nhật là sóc chuột, cho người theo dõi cô, bây giờ lại nhìn chằm chằm vào ngực của cô!

Tủ giày được đặt sát cạnh giường, đôi giày cao gót 50 Euro kia dùng để đánh người chắc là cũng được, Lâm Phức Trăn đưa tay tới tủ giày, tiếng “Lâm Phức Trăn” lạnh băng của Liên Gia Chú phát ra khiến cho tay của cô bất giác run lên.

“Chết tiệt!” Liên Gia Chú từ trên ghế đứng lên, tạo thành tư thế từ trên cao nhìn xuống, anh dữ dằn nhìn cô, hết nhìn từ mặt cho đến ngực cô, rồi từ ngực lại nhìn lên trên mặt.

Sau tiếng “Chết tiệt”, lại là mấy tiếng “Quỷ tha ma bắt!”

“Quỷ tha ma bắt! Lâm Phức Trăn, em không có một chút ý thức nào về nguy hiểm sao? Em lại dám không mặc áo ngực ngủ say như chết trong nhà của một người đàn ông khác! Em đúng là điên rồi!” Mặt của Liên Gia Chú có biểu cảm như gặp quỷ.

Cho dù không soi gương, Lâm Phức Trăn cũng tuyệt đối tin rằng vào giờ phút này, biểu cảm hiện ra trên khuôn mặt cô cau lại giống hệt Liên Gia Chú.

Ý thức nguy hiểm? ! Người gặp phải quỷ là cô đây này.

Tay nhanh chóng lục tìm trong tủ giày, từ trong ra ngoài cũng không tìm thấy đôi giày nào, cô quay đầu lại thì thấy tủ giày trống không, trước khi đi ngủ rõ ràng là cô đã để giày vào đó rồi mà.

“Đừng tìm nữa, anh đã bảo Vu Diên Cát vứt đi rồi.” Liên Gia Chú nói với cô như vậy.

Những lời này khiến Lâm Phức Trăn đang từ ngồi trên giường chuyển sang nửa quỳ trên giường, nhưng cho dù như vậy thì cô vẫn không cao bằng Liên Gia Chú, điều này lại khiến cô không tạo ra chút khí thế nào, mấy năm trong kiếp làm nhân viên ngân hàng khiến côbắt đầu trở nên khúm núm. Chiếc đồng hồ trên tay Liên Gia Chú khiến cô ấy liên tưởng đến những khách hàng lớn khiến cho người ta nhìn mà phát khiếm của ngân hàng.

Cô chỉ có chỉ tay về phía anh: Dựa vào cái gì? !

“Nó đi trên chân em, chói mắt.” Liên Gia Chú lạnh lùng cho biết.

Chỉ vì đôi giày đeo trên chân cô làm anh cảm thấy chói mắt, thế là  vứt đi? !

Hình ảnh xếp hàng ở trung tâm mua sắm mấy ngày trước lại hiện về trong đầu Lâm Phức Trăn, hành động của Liên Gia Chú da làm cho nước mắt của cô ấy sắp chảy ra, cô gắn chớp mắt để kìm lại.

Xuống giường, Lâm Phức Trăn cầm điện thoại di động, bởi vì khi đi quay phim mang theo rất nhiều thiết bị quý giá, đoàn làm phim đã thuê công ty bảo vệ tốt nhất ở miền nam nước Pháp, cô phải chất vấn những người cầm thù lao cao như vậy làm nhiệm vụ mà lại ngủ gật cả ngày.

Gọi điện đến phòng bảo vệ, nhân viên bảo vệ nói với cô như vầy “vị khách không mời mà đến” mà cô đang nói đã nhận là có quan hệ họ hàng với Kha Nhật, nhân viên bảo vệ và người phụ trách của đoàn phim đã xác minh rồi mới đưa chìa khóa phòng cho anh.

Nếu như là trước đây thì lời nói của nhân viên bảo vệ sẽ khiến Lâm Phức Trăn ném điện thoại xuống sàn nhà rồi, nhưng bây giờ chiếc điện thoại đặt trước mắt cô đây mà bị ném hỏng thì sẽ gây ra tổn thất.

Tính xấu của cô vẫn có, cách tốt nhất để ngăn chặn tính xấu của cô chính là ——

“Đi đi, rời khỏi phòng của tôi.” Lâm Phức Trăn mở cửa.

Liên Gia Chú rời khỏi chỗ ở của cô, nhưng cùng rời đi với Liên Gia Chú còn có Lâm Phức Trăn, cô là bị Liên Gia Chú ép buộc lôi ra khỏi phòng.

Xe của Liên Gia Chú đậu ở trước cửa phòng cô.

Anh mở cửa xe ra, không nói không rằng đã nhét cô vào trong xe, khi mông cô vừa đặt lên ghế xe, thì cửa xe đã nhanh chóng bị khóa trái lại.

Khi các cô gái trẻ rời khỏi không gian quen thuộc khi trang phục không phù hợp, việc đầu tiên họ làm là ý thức tự bảo vệ mình.

“Tôi không mặc…” Cô đập tay lên cửa xe, nhìn Liên Gia Chú đang đứng ngoài cửa xe lạnh lùng nhìn cô, cuối cùng cô đổi từ “Tôi không mặc áo ngực” thành “Tôi không mặc áo khoác”.

Liên Gia Chú ném áo khoác với túi cho cô.

Lâm Phức Trăn vừa mới mặc áo khoác vào thì chiếc xe đã chạy ngược hướng với nơi ở của cô.

Trong năm năm qua, Lâm Phức Trăn đã biết tính khí của mình đã thay đổi tốt hơn, cụ thể là tốt đến mức nào thì cô không biết, trước mặt khách hàng ở ngân cô không dám nổi nóng, trước mặt Kha Nhật cô cũng không có cơ hội nổi nóng

Bây giờ, Lâm Phức Trăn đã biết, tính khí của mình không chỉ chỉ có thay đổi tốt hơn một chút thôi.

Đối mặt với đủ loại hành vi của Liên Gia Chú, cô cũng chỉ hỏi có một câu: “Liên Gia Chú, anh muốn làm gì?” Không chỉ như vậy, khi Liên Gia Chú phớt lờ câu hỏi của cô, cô đã yên lặng ngậm miệng lại, yên lặng nhìn phong cảnh bên ngoài cửa xe.

Chiếc xe đậu ở phố thương mại Baie Des Anges.

Liên Gia Chú đang nghe điện thoại, Lâm Phức Trăn thì đang nhìn ra ngoài cửa xe, chiếc xe dừng lại chỗ đậu xe bãi đậu xe VIP của một thương hiệu xa xỉ nào đó. Lâm Phức Trăn ngồi vào vị trí đối diện với cửa chính của cửa hàng, cửa chính thỉnh thoảng có khách hàng rời đi. Vừa nhìn là biết chuyện thế nào rồi, khi người có tiền đi mua sắm ghét sự có mặt của người khác, kết quả là thong thời gian kinh doanh bình thường khách hàng đã nhìn thấy thông báo “Do lỗi hệ thống, tạm dừng kinh doanh trong hai giờ”.

Năm phút sau, cửa lớn của cửa hàng đóng lại, đúng như dự đoán của Lâm Phức Trăn, cô đã nhìn thấy thông báo tạm dừng kinh doanh hai tiếng đồng hồ ở của chính của cửa hàng.

Xem ra Liên Gia Chú muốn cô đi một đôi giày mà trong mắt anh sẽ không cảm thấy chói mắt đây.

Cửa xe được mở ra từ bên ngoài.

Cửa hàng Một đôi giày có giá mấy ngàn Euro cô cũng sẽ không có vinh hạnh chạm tới.

Cô không nhúc nhích, hai tay nắm chặt vào ghế xe.

Liên Gia Chú đưa tay ra trước mặt cô, cô gạt ra nói, Liên Gia Chú, không phải anh cho rằng tôi đi đôi giày giảm giá 35 Euro là bởi vì chơi vui chứ?

“Anh ghét em đi đôi giày đó, đặc biệt là dáng vẻ khi em dùng khăn giấy lót ở gót chân, khi đó chẳng thà em đi chân trần còn hơn”. Anh nói.

Lâm Phức Trăn bi đát phát hiện ra rằng bây giờ cô thực sự không có chút phát cáu nào.

Đối mặt với những lời nói không có lý lẽ của Liên Gia Chú, cô lại còn giải thích với anh rằng những đôi giày có giá không đáng là bao ngoại trừ lúc mới đi được mấy ngày sẽ siết chân ra, khi dùng rồi thì chất lượng so với những đôi giày hàng hiệu chỉ có hơn chứ không kém.

“Em không nên đi loại giày đó”. Liên Gia Chú lại thay đổi cách nói khác, thậm chí còn: “Tên sóc chuột kia không nên để em đi loại giày đó”.

Lại nữa? Lại là sóc chuột!

Sao cô vẫn không tức giận? Tại sao vẫn không tức giận nhỉ? Không đúng, cô đã từng tức giận rồi, vừa nãy ở phòng cô không phải đã giận xì khói đấy sao?

“Đó là phô trưởng thanh thế”. Một âm thanh nhỏ xíu từ trong lòng phát ra.

Được thôi.

Tính tình tốt lên là một chuyện tốt, ít nhất cô sẽ không ném đồ lung tung nữa, không ném đồn lung tung là có thể tiết kiệm được chi phí, cô thích nhà có ban công, Kha Nhật nói muốn mua cho cô một căn nhà có ban công, nhưng người nói muốn mua cho cô một căn nhà có ban công tiền lương mỗi tháng cuối cùng lại tiêu hết sạch, hơn nữa lại còn tiêu hết vào những thứ vô bổ, thế nên cô đã bảo anh đưa thẻ lương, mỗi tháng cô sẽ đưa cho anh tiền tiêu vặt cố định.

Lương của Kha Nhật không thấp, như vậy thì lương của anh cộng với lương của cô thì mỗi tháng có thể tiết kiệm được chút ít, cô làm việc ở ngân hàng, đối với sản phẩm quản lý tài sản thì không thể quen thuộc hơn được …

“Đang nghĩ gì vậy?” Giọng nói gần như kề sát bên tai.

Trong lúc bất ngờ không kịp phòng bị, cô trả lời: “Thẻ lương, tiền tiêu vặt của Kha Nhật, sản phẩm quản lí tài chính.”

Khoang xe cực kỳ yên tĩnh.

Khoang xe yên tĩnh công thêm với ánh mắt u ám chiếu thẳng vào mặt cô, ánh mắt ấy tựa như hận không thể bóp nát thứ gì đó.

Cô chớp chớp mắt.

Cùng với cái chớp mắt đó của cô, cặp lông mày trước mắt đang nhíu lại  đã từ từ giãn ra. Lông mày gián ra, mí mắt hẹp dài phác họa ra một nụ cười đẹp mắt.

So với nét đẹp khi còn tăng thêm phần thâm trầm, phần thâm trầm đó tạo thành sóng mắt mềm mại.

Sóng mắt đó đủ để nhấm chìm tâm hồn của hàng ngàn cô gái trẻ.

“Lâm Phức Trăn, chắc chắn là em cố ý”. Thanh âm tựa hồ như đang dỗ dành vật cưng.

Cô mím chặt môi.

Ánh mắt anh dừng lại trên bờ môi cô: “Anh biết là em cố ý, em muốn nhìn anh phát điên lên vì em, sự tồn tại của tên sóc chuột kia có ý nghĩa có ý nghĩa tương tự với Liên Thánh Diệu, đều là công cụ để em dùng để chọc tức anh”.

Những lời này thực sự nên để người có thân phận là “Chú út” kia nghe thấy.

Giọng anh càng lúc càng khẽ càng dịu dàng, càng gần hơn: “Tiểu Họa Mi, chúng ta đừng kéo người vô tội xuống nước nữa, nha?”

“Tôi không kéo người vô tội xuống nước”, cô khẽ nói, “Liên Gia Chú, Tên sóc chuột mà anh nói là chồng chưa cưới của tôi, tôi rất ghét chồng chưa cưới của tôi bị gọi là sóc chuột, hãy nhớ kỹ. Còn nữa, không thể phủ nhận một sự thật là, chồng chưa cưới của tôi là chú út của anh, còn ba mươi bốn ngày nữa tôi sẽ trở thành thím út của anh”.

Giờ phút này, Lâm Phúc Trân phải thừa nhận, quả thực từ vợ chưa cưới của Liên Gia Chú trở thành thím út của Liên Gia Chú quả thật là một chuyện rất tuyệt.

“Bây giờ tôi không có ý định đi vào lễ đường kết hôn với bất kỳ ai”. Lời nói còn văng vẳng bên tai, lúc này trong lòng Lâm Phức Trăn có chút mừng thầm. Đồ khốn, ngạc nhiên chưa.

“Cứ vậy mà muốn nghe được từ miệng anh gọi em là thím út sao?” Giọng anh cơ hồ như dán sát bên tai cô.

“Đương nhiên”. Nội tâm tiếp tục mừng thầm.

“Tiểu Họa Mi, hình như chúng ta đã lâu rồi chưa chơi trò chơi, bây giờcó muốn chúng ta chơi một trò chơi không?” Hơi thở nóng rực của anh từ bên tai chuyển tới nơi khóe miệng cô, “Chơi trò thím út vụng trộm sau lưng chú út đi”.

Cái đồ tự cho là đúng.

“Làm sao đây? Bây giờ tại tôi lại muốn chơi trò làm thế nào đối xử chính xác với vị hôn phu cũ trở thành…”

“Thím út, hôm nay tôi chưa hôn cô gái khác”. Thanh âm đó dừng lại ở nơi khóe miệng cô.

Shit! Cô quay mặt đi, đưa tay ra, muốn dùng hết sức lực để đẩy Liên Gia Chú ra khỏi xe, nếu như có thể thì nhân tiện đạp cho anh một cái.

Tất nhiên là anh vẫn không nhúc nhích.

Anh nhìn cô, khóe mắt tràn đầy ý cười.

Thở ra một hơi, nói: “Đi mua giày thôi”

Năm nhân viên phục vụ xếp thành hàng, đối với việc cô với một gương mặt vừa mới tỉnh ngủ đi chân trần bước vào cũng không thể hiện ra bất kỳ sự kinh ngạc nào.

Sau nửa tiếng đồng hồ, các nhân viên phục vụ đã giới thiệu xong từng đặc điểm, yếu tố thịnh hành, mức độ thoải mái và sự thoải mái của mười mấy đôi giày được xếp ở trước mặt Lâm Phức Trăn.

Liên Gia Chú ngồi đối diện cô, không hề tỏ ra mất kiên nhẫn một chút nào, trước đây anh không như vậy, mỗi khi đi chọn giầy với cô mà nhiều hơn năm phút động hồ thì đều là lãng phí thời gian.

Bốn cặp mắt đang nhìn cô, nhân viên phục vụ nhỏ tuổi nhất đang lén nhìn chàng thanh niên đang dựa vào trên quầy, ban đầu là từ nhìn trộm về sau chuyển thành nhìn tới ngây người.

Chiếc áo gió ngắn màu nâu, đôi chân thon dài thẳng tắp, mang theo chút thờ ơ, anh  đứng đó, trông còn khiêu gợi hơn bất kỳ tấm poster thời thượng nào, điều này đối với cô gái trẻ mới đôi mươi mà nói thì càng nhìn nhiều hơn một chút lại càng là độc dược.

Lâm Phức Trăn 20 tuổi cũng đã từng như vậy: Giả vờ giả vịt, Lén nhìn trộm, trắng trợn không kiêng nể gì.

Lâm Phức Trăn ho khan mấy tiếng, ánh mắt của cô gái trẻ nhanh chóng thu về.

Cô phải nhanh chóng kéo Liên Gia Chú ra khỏi cô gái trước mặt.

“Tủ giày của tôi rất nhỏ, không thể đựng được nhiều giày như vậy”. Lâm Phức Trăn quay sang nhân viên phục vụ gần cô nhất, “Cho tôi đôi giày rẻ nhất ở đây của các cô”.

Mặt của các nhân viên phục vụ đồng loạt quay sang Liên Gia Chú, Liên Gia Chú đang từ tự thế dựa người đổi thành đứng thẳng.

Anh đứng thẳng người, cau mày.

Lâm Phức Trăn nói: “Tôi không có thời gian”.

Liên Gia Chú nhìn cô.

“Tôi thực sự không có thời gian”. Cô tăng âm lượng giọng nói.

Dưới sự ra hiệu của Liên Gia Chú, một nhân viên phục vụ đặt ba đôi giày trước mặt cô, Lâm Phức Trăn chọn một đôi giày nhạt màu hơn xách trên tay.

Vừa đặt đôi giày lên  trên quầy: Là đôi này.

Đôi giày rẻ nhất ở đây, một đôi giá 260 Euro.

Liên Gia Chú đứng sau lưng Lâm Phức Trăn, anh tay dài chân dài, cầm lấy đôi giày trước cô, một tay cầm lấy đôi giày một tay đưa thẻ ra. Anh nói thế này: “Ngoại trừ đôi này ra, các cô chọn ra mấy đôi hợp với cô ấy, lát nữa tôi sẽ cho các cô địa chỉ”.

Lâm Phức Trăn tuy rằng tay ngắn, nhưng cũng may phản ứng rất nhanh, cô ấy cầm lấy thẻ của Liên Gia Chú trước nhân viên phục vụ một bước, xoay người qua, đưa tay ra trước mặt Liên Gia Chú: “Đưa ví cho tôi”.

Liên Gia Chú nhìn cô.

Cô cau mày, giậm chân.

Một lúc sau, Lâm Phức Trăn đã suôn sẻ lấy được ví của Liên Gia Chú, cô ấy phải lấy từ ví của anh 35 Euro của đôi giày đã bị anh ném mất. Mở ví ra, cô phát hiện trong chiếc ví toàn là thẻ ngân hàng..

Cô thầm mắng một câu, đem ví và chiếc thẻ cướp được của Liên Gia Chú bỏ vào trong túi, Lâm Phức Trăn lấy ví của mình ra.

Mấy phút sau, Lâm Phức Trăn gặp phải một cảnh xấu hổ, số dư trong thẻ mà cô đưa ra không đủ, nói cách khác, số tiền còn lại trong thẻ của cô không đủ 260 Euro.

Quá là mất mặt.

“Xin lỗi, tôi lấy nhầm thẻ”. Lâm Phức Trăn nói.

Khi tấm thẻ thứ hai được lấy ra, lòng cô trở nên ảm đạm, tấm thẻ đó bỏ tiền để dành cho đám cưới, đúng như tên gọi, tiền để dành cho đám cưới là dùng để chuẩn bị cho hôn lễ.

Nhưng bây giờ cô đã lấy ra làm cái gì?

Chồng chưa cưới trước của cô đã ném mất đôi giày khiến anh chói mắt, tổn thất do đôi giày này gây ra cuối cùng lại do cô và chồng chưa cưới hiện tại của cô cùng gánh chịu

Nghe qua thì có vẻ khá giống với vở kịch đen hoang đường.

Đây chính là một vở kịch hoang đường về một tên khốn mà ngay cả chính số tiền trong tài khoản ngân hàng của mình nhiều tới cỡ nào cũng không biết rõ cùng với người trong tài khoản ngân hàng chỉ có mấy chục ngàn Euro.

Đây chắc hẳn là một vở kịch hoang đường mà Liên Gia Chú có đọc cũng không thể hiểu được.

Cà thẻ xong, cô bỏ thẻ cẩn thận vào trong ví.

Bỏ ví vào trong túi tiện thể lấy chiếc ví của Liên Gia Chú ra.

Vừa ngẩng đầu lên, Lâm Phức Trăn đã chạm phải cặp lông mày đang nhăn lại của Liên Gia Chú.

Cái đồ tùy hứng làm bậy.

Trước khi đôi giày kia còn chưa được xỏ vào, thì nó vẫn còn có một nhiệm vụ.

Đây là một đôi giày đế bằng, coi như vận may của Liên Gia Chú cũng không tệ.

Không để ý tới nhân viên phục vụ đứng bên cạnh, cô nắm chắc đôi giày, đập mạnh đôi giày vào đầu Liên Gia Chú.

“Bộp–” một tiếng.

Âm thanh vừa phát ra.

“Anh ném mất đôi giày trị giá ba mươi lăm Euro của tôi, ba mươi lăm Euro kia tôi sẽ không đồi lại anh”. Chỉ mũi giày vào Liên Gia Chú, cô nói.

 

Hết chương 121!

MM.

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *