Thời gian khoảng 4:30 chiều, đây là thời điểm náo nhiệt nhất ở Angel Bay, dòng người kéo dài từ phố đi bộ kéo dài đến tận bãi biển, truyền thông đa phương tiện đang chiếm đóng đủ loại tin tức thời thượng khác nhau, kỹ thuật biên tập cắt nối hạng nhất. Sân khấu chữ T dường như kéo dài đến tận chân mọi người. Những bảo bối của giới thời trang lần lượt xuất hiện trên sân khấu.

Thời điểm này rất khó gọi xe, tìm một chỗ không quá bị chú ý, cô bắt đầu ngây người.

Lâm Phức Trăn luôn rất sợ rơi trạng thái thẫn thờ, mỗi khi ngẩn người thì cô sẽ rất dễ nghĩ tới, trong khi cô đang hít thở bầu không khí tự do, thì có một người khác đang ở trong bức tường cao.

Nhiều lần cô đã nhờ người hỏi thăm nhưng không cách nào có được thông tin chính xác, cách đây không lâu, 300 thành viên của “Dân Minh” đã được mời đến Bắc Kinh, tin tức họ mang đến là thái độ của Kinh Đô đối với những chuyện này này là kiêng kỵ, khó lường.

Khi gọi điện cho chú Diệp, chú Diệp không phải là im lặng thì là hỏi cô dạo gần đây thế nào, ăn uống có tốt không, tiến triển với Kha Nhật như thế nào.

Mỗi khi cô rơi vào trạng thái ngây người, Kha Nhật sẽ luôn gọi cô là “Bé yêu”, cười cô làm vẻ buồn thương rất có dáng vẻ.

Lâm Phức Trăn  đã cố gắng chống đỡ để cho mình không rơi vào trạng thái ngẩn người, duy trì giấc ngủ đầy đủ; duy trì tâm trạng vui vẻ; vận động điều độ; ăn nhiều món tráng miệng; không được tùy tiện nổi nóng.

Trạng thái ngẩn người hiện tại có lẽ có liên quan đến ngủ muộn vào đêm qua.

Phải biết rằng, khi một người đang thiếu ngủ thì sẽ làm cho tâm trạng rất không ổn định. Hiện nay cô cũng đã cách xa cái thời khi mà cô mười mấy tuổi tràn đầy năng lượng, suốt mấy đêm không ngủ tinh thần cũng sẽ vẫn hăng hái từ lâu rồi.

Hiện tại cô có hơi giống với Sophia trước đây.

Ngày mai mà có chuyện cần làm thì tối hôm nay trước khi đi ngủ cần phải lên kế hoạch trước; 11 giờ đi ngủ và đặt chuông điện thoại báo thức để thức dậy lúc 7 giờ; trước khi đi ngủ thì uống một cốc sữa ấm, sữa ấm sẽ giúp cho dễ ngủ.

Ánh nắng khúc xạ trên chiếc quạt mặt trời màu trắng, dưới chiếc quạt mặt trời có bóng của hai người, một cái là cô, một cái là Liên Gia Chú, họ đã đứng dưới ô che nắng gần mười phút rồi

Trong mười phút này, không ai nói nói một lời nào.

Nếu như mà là trước đây thì đây chính là đang so kè sức chịu đựng.

So xem ai không thể chịu nổi mà đi bắt chuyện với đối phương trước, mỗi lần chơi trò này thì người thua luôn là Lâm Phức Trăn, cô không thể chịu đựng được việc không nói chuyện với Gia Chú trong mười lăm phút.

Hãy nhìn xem, tác hại của việc ngây người đã lộ ra rồi, luôn dễ dàng nhớ lại những chuyện không vui.

Mỗi trạm đều có người đứng xếp hàng đợi taxi, xem ra trước năm giờ thì rất khó bắt taxi, cô đã hứa tối nay sẽ làm đồ ăn ngon cho Kha Nhật, nguyên liệu nấu ăn đã mua từ hôm qua rồi.

Bảo người không có gì do gì mà mang cô đến đây đưa cô trở về chỗ cũ là điều không gì hợp lí hơn.

“Liên Gia Chú, đưa tôi về nhà đi”. Cô hòa nhã nói.

Không có phản hồi.

Nhìn đôi giày hai trăm sáu mươi Euro, anh nói: “Từ hôm qua đến hôm nay, anh đã cố gắng để thử xem có thể chung sống hòa bình với em không, giống như kiểu sống chung của những đôi nam nữa  sau khi chia tay, nhưng rõ ràng là không thành công. Anh đã quyết định không tiếp tục  thử lại nữa”.

“Lâm Phức Trăn.”

“Ừ.” Cô thờ ơ đáp lại.

“Trong căn phòng kẹo, tại sao lại khóc?”

Buông tay xuống, cô vẫn nên ngoan ngoãn đi xếp hàng, nếu không kịp về nấu cơm, thì dường như phải nói thật rằng: “Đều là do chồng chưa cưới trước của em, cháu trai giống như thiên sứ của anh gây ra”.

Vừa bước đi, tay cô đã bị giữ lại.

Cô quay đầu lại, mỉm cười với Liên Gia Chú, cô hỏi anh: Anh Liên, rốt cuộc thì anh muốn cái gì?

“Em vẫn chưa trả lời câu hỏi của tôi”.

Nụ cười cô càng sâu hơn, cô gọi: Gia Chú.

Biểu cảm của gương mặt gần ngay trước mắt kia ngây ra, ánh mắt như có keo dán, dán chặt vào khuôn mặt cô, gần như điên cuồng

Khi Cô kéo tay anh, anh vẫn đang nhìn cô, lúc cô kéo tay anh đi ra khỏi chiếc ô che nắng, anh vẫn nhìn cô chăm chú. Khi anh nhìn cô làm cho lòng cô nổi lên chút thương cảm.

Kéo tay anh đi tới bên đường, hướng mặt về phía mặt trời, để cho khuôn mặt của mình hiện ra rõ ràng trước mắt anh.

“Nhìn tôi, nhìn tôi đi”. Cô nói với anh.

Như cô mong muốn, Lâm Phức Trăn nhìn thấy khuôn mặt tái nhợt kèm theo dáng vẻ sưng phù tràn đầy trong đáy mắt anh.

Nhìn thấy chính mình phản chiếu trong đáy mắt Liên Gia Chú.

Cô hỏi: “Anh còn cảm thấy khuôn mặt này là của cô nàng vũ nữ rạng rỡ ở phố đèn đỏ nữa không? Anh có còn cảm thấy cô gái đứng trước mặt anh là Tiểu Họa Mi giỏi ca múa nữa không?”.

Sợ anh nhìn chưa đủ rõ, cô lấy tay vén tóc mái trên trán ra.

“Có nhìn thấy rõ bộ dáng hiện tại của tôi không?” Cô hỏi.

“Ừm.”

Rất tốt.

Cô chỉ tay vào từng màn hình chiếu, chiếu trên màn hình là từng gương mặt rạng rỡ của các cô gái trẻ, dáng người uyển chuyển.

Cô nói: “Liên Gia Chú, bạn gái xinh đẹp của anh nên tìm trong những người đó, còn tôi, trước năm rưỡi tôi phải trở về để nấu cơm cho chồng chưa cưới của tôi”.

Cô nghe thấy anh cười thành tiếng, rất nhạt, rất khẽ.

Liên Gia Chú bật cười nói: “Lâm Phức Trăn, em vẫn giống như trước, cứ mở miệng ra là nói dối”.

“Tôi không nói dối.”

“Khi em nói dối, biểu cảm của em vẫn vô tội như vậy”. Đầu ngón tay của anh khẽ xoa lên ấn đường của cô, “Em nói dối, em vừa nói em phải nấu cơm”.

Ý cười của Liên Gia Chú càng thêm đậm: “Lâm Phức Trăn chỉ có thể chiên trứng, không biết nấu cơm. Lâm Phức Trăn biết rất nhiều ngôn ngữ của nhiều quốc gia; lâm phức trăn có tài năng đã từng gặp qua rồi thì sẽ không thể quên; cho dù Lâm Phức Trăn không học cũng có thể đạt được điểm cao; miễn là Lâm Phức Trăn muốn học cái gì thì đều có thể học được, nhưng chỉ có nấu cơn, Lâm Phức Trăn học thế nào cũng không được. Đây không phải là nói dối thì là cái gì?”

Cô nghiêng người, tránh không cho Liên Gia Chú chạm vào, cô quệt mặt.

Nói: “Đó là Lâm Phức Trăn của hai mươi tuổi. Tôi vẫn luôn nghĩ rằng nếu như có thể vẫn sống ở tuổi hai mươi thì thật tốt. Tôi còn không chỉ một lần nghĩ về điều này”.

Lỗ mãng, bốc đồng, kiêu hãnh, tùy hứng, tự cho mình là đúng, v.v. những đặc điểm như thế này dường như khi Lâm Phức Trăn của hai mươi tuổi đã một lần dùng hết. Người vẫn cứ luôn miệng nói “Con lớn rồi mẹ” thực ra vẫn chưa trưởng thành.

Sau khi biết Diệp Vân Chương bán đứng mẹ, Lâm Phức Trăn đã mua một con dao gọt hoa quả và một lọ thuốc ngủ, mang theo hung khí đã mua được từ chợ đen. Sáng sớm hôm đó, cô đã dùng con dao gọt trái cây đâm vào người Diệp Vân Chương, nếu như con dao đâm sâu hơn một chút thì nhất định là Diệp Vân Chương đã không thể sống nổi rồi, là Diệp Vân Chương dùng tay giữ chặt lưỡi dao, máu chảy ra từ lưỡi dao giống như một vòi nước được mở ra một nửa.

Cô đã bị dọa sơ, Diệp Vân Chương nhìn cô, ánh mắt vẫn ôn hòa và bao dung giống như trước.

Ông ấy nói với cô rằng Mọt sách nhỏ, chú Diệp không thể chết, nếu như chú Diệp chết thì sau này A Trăn sẽ sống trong áy náy cả đời mất.

Cô hốt hoảng bỏ chạy, trở về phòng khách sạn, vào giây phút khi Lâm Phức Trăn quyết định nuốt xuống viên thuốc ngủ, thì đã có mấy thành viên của Dân Minh địa phương đã tìm thấy cô.

Băn khoăn rất nhiều, Lâm Phức Trăn trở lại Zurich, sợ cô sẽ làm chuyện điên rồ, ở Hawaii phó chủ tịch của Dân Minh đã nói cho cô biết chân tướng sự thật.

Ngày hôm sau, từ Paris đã truyền tới một tin dữ, dì Daisy đã chết, chết trong bể bơi tại nhà.

Sau đó, cô vẫn luôn rất yên lặng, vào một đêm mưa xối xả, cô đến nhà Kha Nhật , cô biết người đàn ông Kha Nhật ấy có thể giơ tay ra giúp cô.

Ngày hôm đó là sinh nhật của cô.

Lâm Phức Trăn dùng cách như vậy để nói lời tạm biệt với tuổi hai mươi của mình.

Nếu như ngày hôm đó không phải tổ chức Dân Minh tới tìm cô, có lẽ cô đã cùng với ước vọng “Đồng quy vô tận cùng với kẻ phản bội” ​​đã trở thành sự thực.

Vậy thì, Lâm Phức Trăn sẽ mãi mãi sống ở tuổi hai mươi, giống như Liên Gia Chú  đã nói, cái gì cũng biết nhưng nấu cơm thì không biết.

Hai mươi mốt tuổi, hai mươi hai tuổi, hai mươi ba tuổi, hai mươi bốn tuổi, và hiện tại là hai mươi lăm tuổi, chỉ cần sống trên đời này một ngày, thì phải vui vẻ đơn thuần, thì phải nỗ lực hướng về phía trước.  Đây là điều Lâm Phức Trăn phải nhớ thật kỹ, nhớ thật rõ ràng.

Day day mắt, ánh mắt dừng lại ở một nơi không xác định, cô nhàn nhạt nói: “Gia Chú, hiện tại tôi hai mươi lăm tuổi, Lâm Phức Trăn hai mươi lăm tuổi, biết như thế nào để làm món ăn Ý đơn giảntrong thời gian nhanh nhất mà còn ăn ngon;  biết món cháo cá cho một ít rượu chanh hoặc giấm đen vào là có thể khử được mùi tanh; biết để miếng thịt bò mềm thì khi bỏ vào trong nồi dùng gáy dao đập vào miếng thịt thì vị sẽ càng thơm càng mềm hơn; biết rmón súp hải sản Ý cho một ít bơ vào thì món súp sẽ càng đặc hơn, biết …”

“Đủ rồi!”

Lâm Phức Trăn im lặng.

“Lâm Phức Trăn, xem ra lần này em đã chuẩn có chuẩn bị mà tới, bài tập làm rất đầy đủ”. Lời anh nói tràn đầy sự trào phúng , “Những thứ em vừa nói đều có thể thấy đầy ở trên mạng.”

Liên Gia Chú để cho Lâm Phức Trăn thấy được anh có một phong cách cố chấp riêng.

Cô vẫn nên đi xếp hàng ngay ngắn để đợi taxi thôi, giơ tay làm động tác tạm biệt với Liên Gia Chú, Lâm Phức Trăn đi về phía trạm chờ taxi.

Sau lưng truyền đến——

“ Có đáng không?”

Lại là lời nói chẳng hiểu ra làm sao.

“Lâm Phức Trăn, không phải là em muốn chơi trò chơi với người yêu cũ sao? Như vậy, bây giờ tôi với thân phận người yêu cũ  hỏi em, đi đôi giày không hợp với em đi một quãng đường xa như vậy, chỉ vì người đàn ông với tuổi có thể làm chú của em, không phải Lâm Phức Trăn sợ nhất là cô đơn sao? Người đàn ông đó lớn hơn em mười tuổi, người đàn ông đó có thể bỏ em lại một mình lại trên thế giới này mười năm. Vì người đàn ông như vậy, có đáng không ?”

Đúng vậy, Lâm Phức Trăn sợ nhất là cô đơn, Lâm Phức Trăn vẫn luôn sợ bị bỏ lại một mình trên thế giới này.

Bước chân cô khựng lại, bước chân ở phía sau cũng tăng nhanh, thoáng cái, tiếng bước chân đã gần ngay trước mắt.

Lâm Phức Trăn dừng bước lại,tiếng bước chân ở phía sau cũng dừng lại theo, khoảng cách giữ hai người chỉ cách nhau giữa bước trước và bước sau.

Giọng nói phía sau lưng trầm trầm, nặng nề:

“Sau này, về phương diện xã giao, anh sẽ để bản thân uống ít rượu hơn, uống ít rượu và không hút thuốc, một ngày ba bữa sẽ cố gắng tuân theo sự sắp xếp của chuyên gia dinh dưỡng, mỗi cuối tuần sẽ kiên trì chạy bộ; chỉ cần thời gian cho phép, anh sẽ đến phòng tập nhiều hơn, sẽ không vì theo đuổi kích thích mà chạy xe với tốc độ trên 180 km/ giờ, tránh xa các loại thuốc gây nguy hiểm đối với cơ thể, sẽ đọc thêm nhiều sách liên quan đến việc kéo dài tuổi thọ, vầy thì em sẽ không phải sợ sẽ bị bỏ lại một mình trên thế gian này”.

“Anh sẽ cố gắng cùng em đi tới giây phút cuối cùng của cuộc đời. Sau khi em ra đi, anh sẽ vẫn ngày ngày mang theo bó hoa hồng đỏ rực đến gặp em, nói chuyện cùng với em”

Những lời này nếu như vào năm năm trước hoặc là nghe đươc sớm hơn nữa thì lòng cô chắc là sẽ vui tới nở hoa rồi nhỉ.

Cô chậm rãi quay người lại, đối diện với khuôn mặt ấy, đối diện với đôi mắt ấy.

Lần này, anh không lừa cô, cũng không có bất kỳ sự qua quýt nào, thậm chí là, đã cực kỳ nghiêm túc khi nói những lời này. Có lẽ thái độ nghiêm túc này cũng đã dọa cho anh sợ rồi, khi đôi mắt chạm phải ánh mắt cô có chút hơi bối rối.

Ánh mắt bối rối là dáng vẻ của thiếu niên mới biết yêu: Bị bắt được, có chút xấu hổ, dù sao thì đây cũng là những lời rất buồn nôn.

Trước kia,  có lẽ cô sẽ vì ánh mắt như thế này mà không thể chờ đợi được đã hiến dâng chính mình, hôn anh âu yếm, không thể chờ đợi được mà nhào vào vào lòng anh vui vẻ chấp nhận.

Đó là Tiểu Pháp của cô.

Tiểu Pháp đấy.

Nhưng, khiến cô đau lòng nhất cũng chính là Tiểu Pháp.

“Gia Chú.” Cô thấp giọng gọi  “Vừa rồi anh hỏi tôi đáng không, nếu như tôi với anh là đáng giá thì sao?”

“Anh đã đoán được” Anh cười nói, “Vì chọc tức anh, anh biết em sẽ nói như vậy”.

“Không, anh không biết”.

“Lâm……”

“Ít nhất, khi tôi mang đôi giày chân đi quãng đường hơn 3km, người đàn ông mà anh vẫn luôn miệng gọi là sóc chuột kia đang làm việc, ý nghĩa của công việc đó có liên quan đến cuộc sống tương lai của tôi và anh ấy”.

Nước biển tăm tối cùng với những bọt sóng lớn lúc này đang thét gào kéo đến nhanh chóng, khiến trái tim vốn bình lặng đã lâu không khỏi run rẩy, thứ đáng sợ hơn cả nước biển chính là bờ biển.

Cô chậm rãi nói: “Tôi đã từng vì anh, trong đêm gió cấp mười mà bơi 1500 mét, nhưng khi tôi vì anh làm những chuyện này, anh lại đang ở cùng với người mà tôi ghét nhất, ở cùng nhau cả một đêm”.

“Cái đêm mà anh nói đã cho anh cảm giác ấm áp đó, anh có bao giờ nghĩ tới một chút không, mẹ của người đã ở cùng anh cả đêm ấy đã từng dùng cách cực kỳ vô sỉ cướp mát tình thân vốn thuộc về Lâm Phức Trăn,  anh luôn miệng gọi Tiểu Họa Mi, gọi rất là thân thiết, nhưng anh chưa bao giờ đặt mình vào vị trí của cô ấy mà suy nghĩ, dù chỉ là một chút. Anh cũng sẽ không biết vào cái ngày hôn lễ đó, dùng lý do “người ở cùng anh là một người khác” để làm lý do thích hợp nhất để lâm trận bỏ chạy, hôn lễ này đều là lỗi của Lâm Phức Trăn.”

Nhắc lại chuyện cũ, có còn đau lòng không?

Nhìn sắc mặt của gương mặt đang ở gần ngay trước mắt, trong nháy mắt gương mặt đã như sắc mặt của người chết, có vui sướng không?

Trên màn hình chiếu lại thay đổi một loạt khuôn mặt khác; trên đương dành cho người đi bộ  cô gái mặc váy xòe đang thổi bong bóng nhiều màu sắc; cậu bé cao nửa mét thoát khỏi tay người lớn vui vẻ chạy về phía trước; hai cậu thiếu niên da đen sau thành công cướp được tắc xi đã là động tác tay khiêu khích với cô gái da trắng.

Chàng thanh niên đứng trước mặt cô vẻ mặt thống khổ,anh cúi đầu, đầu ngón tay đưa về phía tay cô đang khẽ run run, cuối cùng anh đã rút tay về.

Khi ngẩng đầu lên lần nữa, sắc mặt vẫn tái nhợt như cũ nhưng ánh mắt đã bình tĩnh lại.

“Được rồi, Lâm Phức Trăn, trò chơi người yêu cũ tới đây là kết thúc.” Liên Gia Chú nhàn nhạt nói, nhận lấy túi từ trong tay cô, “Anh đưa em về nhà”.

Một tay cầm túi, một tay đưa ra trước mặt cô.

“Liên Gia Chú.” Nhìn bàn tay mở ra giữa không trung, Lâm Phức Trăn vẫn không nhúc nhích, “Vẫn không hiểu sao? Bỏ lỡ chính là bỏ lỡ”.

Tựa như không thể chờ đợi được, anh cau mày, tiến về phía trước, đưa tay về phía tay của cô.

Cô tránh ra, đưa tay về phía sau lưng, lùi lại một bước, ngẩng đầu lên, cũng không che giấu những giọt nước mắt bất ngờ ập tới.

Qua làn nước mắt, cô nhìn anh.

“Gia Chú, anh hai mươi tuổi đã bỏ lỡ hôn lễ đó, không phải là khi chúng ta mười mấy tuổi anh đã bỏ lỡ chuyến du lịch mùa xuân, không phải là anh đã bỏ lỡ buổi trượt tuyết đó. Không phải là anh đã bỏ lỡ trận bóng đó, lại càng phông phải là, những cuộc hẹn lớn nhỏ mà anh đã bỏ lỡ hết lần này đến lần khác. Từ mười tuổi tôi đã bắt đầu đợi anh,  đợi anh ở mọi nơi: Công viên, khu vui chơi giải trí, nhà hàng, sân bay, trạm xe, khu trượt tuyết, rạp chiếu phim, cổng nhà hát. Ban đầu từ tức giận thề không thể tha thứ đến căm giận bất bình, rồi lại tới rất bình tĩnh chấp nhận, lặng lẽ quay người rời đi, ngủ một giấc thì ngày hôm sau tỉnh dậy sẽ quên sạch”.

“Nhưng tới cuối cùng, anh ngay cả đám cưới cũng đã bỏ lỡ. Tôi cũng muốn giống như tất cả mọi người có nội tâm ôn hòa trên thế gian này, học cách tha thứ”.

“Bởi vì, học được cách tha thứ rồi thì tôi có thể tha thứ cho sự thực về việc mà buổi tối hôm đó tôi phải hứng chịu sự hành hạ khủng khiếp ấy thế mà anh lại ở cùng với người mà tôi ghét nhất. Học cách tha thứ thì tôi có thể tha chứ cho việc tôi đã nhìn thấy ở trên sân bóng rổ của bện viện Berlin anh và người tôi ghét nhất đang khiêu vũ lả lướt với nhau. Học cách tha thứ rồi thì tôi có thể tha thứ cho việc anh không hề nhận ra tôi, cùng với những lời dối trá mà anh đã nói với tôi.”

“Hôn lễ đó là một loại tín ngưỡng của Lâm Phức Trăn đối với tuổi hai mươi. Chỉ cần Gia Chú tới, chỉ cần Gia Chú chịu nắm tay Tiểu Họa Mi, tin tưởng tôi giống như tôi tin tưởng anh ấy, trước mặt linh mục chấp nhận lời hứa, là tôi có thể vì anh ấy trở thành cô gái đáng yêu bình thường, vì anh ấy sinh con dưỡng cái, từng chút một bỏ đi tính xấu, tha thứ cho người mà tôi đã  từng căm hận, bộ dáng vẻ dịu dàng cùng anh ấy đi qua những năm tháng dài đằng đẵng”.

“Nhưng cuối cùng anh đã không nắm tay tôi”.

Những giọt nước mắt dao động trong tròng mắt khi cô nói xong những lời này đã biến thành chất lỏng lóng lánh, hai hàng lệ từ khóe mắt cô nhỏ xuống.

“Bây giờ, Lâm Phức Trăn đã hai mươi lăm tuổi. Lâm Phức Trăn hai mươi lăm tuổi đã học được cách tha thứ chưa thì ngay cả cô ấy cũng không biết, nhưng Lâm Phức Trăn của hai mươi lăm tuổi đã hiểu được cái gì là bỏ lỡ, hình dáng đám mấy ngày hôm ấy, hình dáng cơn gió ngày hôm ấy, hình dáng tâm tình ngày hôm ấy, tất cả đã trôi đi theo thời gian”.

“Gia Chú, trên đời này không ai có thể xoay chuyển được thời gian”.

 

MM.

Hết chương 122!

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *