Đi cùng với câu “Lần này … Tony kinh nghiệm phong phú phải đổi thành Tony xui xẻo rồi” là hai người cảnh vệ tháo thẻ công tác của Tony xuống.

“Này …” Lữi líu lại, trong lòng Tony có cảm giác không ổn.

“Câm miệng lại!” Một người cảnh vệ thấp giọng nói.

Nhìn thấy thái độ của đội trưởng đội cảnh vệ đối với đôi nam nữ trẻ này Tony đã biết có lẽ … anh ta đúng là phải đổi thành Tony xui xẻo rồi.

Nhưng! Tại sao lại muốn lái xe Toyota tới tham dự hôn lễ, phải biết rằng đây không phải là hôn lễ bình thường. Với lại! Tại sao lại cầm thiệp mời mà chính tay Vương Phi ký tên mà lại không đi lối VIP?

Dưới sự hộ tống của đội trưởng đội cảnh vệ đôi nam nữ trẻ kia đã đi về phía chiếc xe Toyota đang đậu, chàng trai trẻ đi ở giữa, em gái mắt kính đi sau cùng.

Lúc đi qua trước mặt Tony em gái mắt kính còn cố ý đi dừng lại một chút, kéo mắt kính xuống —

Đôi mắt không bị thấu kính che lại của cô gái trẻ vô cùng trong trẻo, trong trẻ mà thông minh như con nai rừng.

Chỉ ánh mắt này, Tony đã biết, anh ta đã bị người ta chơi.

Chủ nhân của đôi mắt nhìn đang nhìn vào khoảng không, rồi nháy mắt với anh ta.

Nhếch khóe miệng, hàm răng trắng tinh đều đặn, từ mắt tới khóe miệng đều là ý cười, tuyên bố chắc nịch: Hôm nay anh chỉ có thể là Tony xui xẻo.

Có lẽ đúng như chàng trai kia nói, lái xe Toyota chỉ là muốn gặp được chuyện thú vị.

Tony kinh sợ rụt vai lại.

Đội trưởng đội cảnh vệ mở của chiếc xe Toyota, chàng trai trẻ không ngồi vào trong xe ngay mà đi về phía cô gái bị anh ta quát mắng lúc trước, trên mặt cô gái vẫn còn sót lại vệt nước mắt chưa khô.

Chàng trai đứng trước mặt cô gái, nói: Tôi tin cô.

Cô gái ngây ngốc nhìn chàng trai.

Chàng trai mỉm cười, đưa tay về phía cô gái: “Nếu như cô còn muốn gặp anh trai của cô thì tôi có thể dẫn cô tới trước mặt anh trai cô”.

Bàn tay ngừng ở không trung trắng trẻo thon dài, làm cho người ta rất dễ dàng mang nó với dây đàn, phím đàn màu đem và ánh trăng liên tưởng lại với nhau.

Ánh sáng từ biểu cảm chỗ cô gái có thể nhìn ra được, mang đôi tay kia ra liên hệ với nghệ thuật tuyệt mỹ nhất trên thế giới này nhất định là không ít.

Cô gái vẫn còn đang ngây ngốc nhìn chàng trai.

“Muốn không?” Chàng trai không có bất cứ cảm giác không kiên nhẫn nào, nhẹ nhàng hỏi.

Phục hồi lại tinh thần, cô gái ra sức gật đầu.

Tony không nhịn được mà quay qua nhìn cô gái mắt kính kia, bạn trai của mình tán tỉnh cô gái khác mà cũng không tức giận sao?

Tay của cô gái mắt kính đặt trên cửa xe, từ biểu cảm thậm chí tới dáng đứng cũng nói rõ một điều: Chuyện xảy ra ở trước mắt cô là không có gì lạ hết.

Xe Toyota chạy vào lối VIP, Tony bị buộc phải cởi bộ đồng phục cảnh vệ hoàng thất ra.

Trên đường xuống núi Tony nói với chính mình, không việc gì, anh ta chỉ mất đi cơ hội chụp ảnh chung với tay đua mà mình yêu thích mà thôi.

Mãi cho tới khi Tony nhận được điện thoại của chú anh ta thì anh ta mới tin là hôm nay anh ta đúng là Tony xui xẻo.

Chú của anh ta là quản lý của khách sạn Grand Paris, ban đầu anht a có thể tới khách sạn làm việc cũng là do chú anh ta giới thiệu. Trong điện thoại chú anh ta cho hay sau này không cần tới khách sạn nữa.

Sau này không cần tới khách sạn nữa. Ý nói là anh ta đã bị đuổi việc rồi?

“Tại sao?” Phục hồi lại tinh thần, nhớ tới hoàng thất Monaco có bảy mươi phần trăm cổ phần của khách sạn Paris: “Là vì thằng nhóc lái xe Toyota kia sao?”

Ông chú lại nói cho Tony biết một chuyện.

Thằng nhóc lái xe Toyota là Tiểu Pháp?!

Tiểu Pháp thì Tony biết, đứa trẻ điển hình sinh ra đã ngậm chìa khóa vàng.

Có một lần anh ta và bạn tới Paris du lịch, anh ta đã nhìn thấy tấm áp phích đã qua chọn lọc ở trước cửa nhà hát kịch, cậu thiếu niên khép hờ mi mắt đẹp tới nỗi giống như bước ra từ thế giới ảo mộng.

Lúc ấy bạn của anh ta còn hình dung cậu thiếu niên trong tấm áp phích như vậy, là kiểu uống sương mai mà lớn lên, đứa trẻ ra vào đều có tài xế đưa đón.

Sau này,Tony nghe thấy Tiểu Pháp là bởi vì cậu ta trở thành sinh viên của học viện Ryder, khách sạn Grand Paris có một căn phòng cố định của cậu ta, nghe nói đó là căn phòng mà Hoàng thất Monaco đặt biệt giữ lại cho cậu ta.

Công quốc Monaco và công nghiệp Liên Thị sau này có hợp tác hạng mục lớn, Monaco muốn tạo ra bãi đậu xe trên biển có kiến trúc lớn nhất Châu Âu, hoạt động xây dựng trên biển của Liên thị là tài năng xuất chúng ở đây.

Nhưng Tony chưa từng gặp qua Tiểu Pháp, rất nhiều đồng nghiệp của anh ta cũng chưa được trông thấy, chưa gặp là do Tiểu Pháp rất ít khi vào ở căn phòng của khách sạn, mỗi lần tới thì cũng trực tiếp đi vào thang máy chuyên dụng của khách sạn.

Trong mắt của nhân viên làm việc tại khách sạn Grand Paris, đó là nhân vệt cấp bậc Tiểu Vương tử, tính cách của vị Tiểu Vương Tử này còn rất lạnh lùng.

Ai mà nghĩ tới người như vậy lại lái chiếc Toyota cũ tới tham dự hôn lễ hoàng thất.

Còn nữa! Em gái mắt kính mà lúc trước anh ta nhìn thấy chính là Vianne, nguyên mẫu trong một quyển sách ‘Vianne của chúng ta’.

Về Vianne, bọn trẻ vẫn luôn nói “Cô ấy là Vianne đáng yêu”.

Vianne đáng yêu? Trong đầu xuất hiện giọng nói chuyện nhỏ nhẹ kia. Anh ta vỗ trán, đó hẳn là đứa trẻ con nhà có tiền, khi buồn chán thì ngẫu hứng biểu diễn, vận khí hôm nay của anh ta không tốt, xui xẻo đụng phải hai đứa trẻ xấu xa kia.

Tony cầm di động lên, lúc này anh ta chỉ muốn tìm bạn đi uống vài ly.

Điện thoại vẫn chưa được nhận, trong lúc này Tony lại một lần nữa nghe được danh xưng “Tiểu Pháp” này đến từ cô gái không coi ai ra gì ở bên cạnh anh ta.

Cô gái vừa đạp lên tấm áp phích trong miệng vừa lẩm nhẩm đọc, lẩm nhẩm đọc nhiều lần ra cái tên “Liên Gia Chú” này, tên tiếng Trung của Tiểu Pháp là Liên Gia Chú.

Đối với tiếng Trung Tony nghe hiểu không nhiều lắm, bây giờ ngoại trừ “Xin chào” “Cảm ơn” thì nhiều hơn nữa là “Liên Gia Chú”. Tin rằng trong mười năm sau này anh ta cũng không thể dễ dàng quên được ba chữ tiếng Trung “Liên Gia Chú” này.

Lẩm nhẩm đọc xong, cô gái hung hăng vứt quyển tạp chí trên tay xuống dưới đất, giống như như vậy vẫn còn chưa trút giận đủ, đạp mấy lần lên quyển tạp chí, cũng không thèm quay đầu lại.

Đó là loại tuần san giải trí tương đối bán chạy ở phía nam nước Pháp, trên trang bị mở ra Tony đã nhìn thấy một gương mặt quen thuộc, anh ta ngắt điện thoại, đi tới gần.

Phía trên gương mặt quen thuộc đó còn có một tiêu đề to tướng, trong dòng tiêu đề ấy xuất hiện tên của Tiểu Pháp và Trần Dĩnh Mỹ.

Theo miêu tả của Truyền thông, hiện nay Trần Dĩnh Mỹ và Liên Gia Chú đang trong thời kỳ yêu nồng nhiệt.

Xoay quanh Casino Monte Carlo Grand, ngành công nghiệp cờ bạc ở Cote d ‘Azur vô cùng phát triển.

Sự nhàn nhã phân tán ở địa trung hải đã làm cho người ở phía nam nước Pháp tạo ra trò tiêu khiển tối thượng này, công ty cá độ mở ra là để thu hút sự chú ý, chỉ cần trả tiền, chỉ cần phù hợp với quy tắc thì điềm tốt gì họ cũng dám mở ra.

Đối với “Cặp tình nhân minh tinh nào khi nào sẽ chia tay” loại tỉ suất chi lỗ vốn này lại càng khỏi phải nói.

Lần này “Đôi minh tinh đó khi nào chia tay” đổi thành “Tiểu Pháp khi nào sẽ chia tay với LuLu ngực lép”.

“Khi nào Tiểu Pháp sẽ chia tay với LuLu ngực lép” người chơi và nhà cái hình thành tám chọi một.

Thời gian mở thưởng là trước khi mặt trời mọc ngày mốt. Trong trường hợp mặt trời mọc ngày mốt Tiểu Pháp vẫn chưa chia tay với Trần Dĩnh Mỹ, toàn bộ tiền cọc của tám người chơi này sẽ thuộc về công ty cá độ.

Nhưng! Nếu như trước lúc mặt trời mọc ngày mốt Tiểu Pháp chia tay với Trần Dĩnh Mỹ thì công ty cá độ sẽ phải căn cứ vào quyết định trước đó bồi thường phần tiền theo tỉ lệ cho người chơi.

Nghe nói trong tám người chơi có một người đã đặt mười nghìn Euro.

Cách thời gian mở thưởng còn một ngày hai đêm.

Ánh chiều tà biến mất từ trên ngọn cây, theo ngọn sóng lớn dập dềnh lướt về phía địa trung hải. Trong phút chốc như có người một thùng vàng lá rải trên mặt biển, ánh sáng vàng tràn ngập khắp nơi, làm chói vào mắt của người ta không thể mở ra được, nhưng lại không muốn bỏ qua cảnh đẹp trước mắt, làm cho con mắt híp lại thành một đường chỉ để nhìn ra bãi biển nhuộm thành sắc vàng.

Cũng chỉ trong nháy mắt, hào quang sắc vàng dần dần nhạt đi, trở thành tông trà ấm áp.

Lưu luyến kéo ánh mắt từ mặt biển phẳng lặng về, quay đầu lại, Trần Dĩnh Mỹ đã nhìn thấy tảng đá đứng ở đó, cây xanh, kiến trúc màu trắng trong cây tiên nhân chưởng to lớn.

Đó là nhà của Liên Gia Chú ở thị trấn Eze.

Thị trấn Eze cũng gọi là trấn Eze, một thành phố đá nằm ở giữa Monaco và Nice. Do nhà triết học Nietzsche sáng tác ở đây mà nổi tiếng hậu thế, cũng là một trong những cảnh nổi tiếng của vùng Cote d’Azur.

Thị trấn Eze có nhà hàng Michelin, tìm một vị trí bên bờ biển ở nhà hàng Michelin, vừa thưởng thức thức ăn ngon vừa nhìn ra eo biển Lafite được cho là niềm vui lớn nhất trong cuộc đời.

Chuyện vui lớn nhất đời người này nửa năm trước Trần Dĩnh Mỹ đã được thưởng thức qua.

Vào lúc hoàng hôn của nửa năm trước, khi đó cô ấy vừa được lọt vào top năm mươi của hoa hậu thế giới, để chúc mừng cô ấy và bạn đã lên thị trấn Eze.

Chỗ ngồi bên bờ biển của nhà hàng Michelin bọn họ phải đặt một tuần mới chắc chắn được vị trí, tất cả đều đẹp như trong truyện cổ tích vậy đó.

Ngày đó khách không quá nhiều, vài nhân viên phục vụ của nhà hàng Michelin tán gẫu ở ngay dưới bãi đá phía trước của sổ của họ. Trong quá trình tán gẫu của nhân viên phục vụ bởi vì xuất hiện nhân vật Tiểu Pháp đã làm cho Trần Dĩnh Dỹ tò mò.

Là số ít học viên nổi bật của học viện Ryder vắng mặt, trong lời của nhân viên phục vụ thì “Tiểu Pháp” chính là một trong số nhân vật nổi bật của học viện Ryder.

Trần Dĩnh Mỹ cũng là học viên của học viện Ryder, chẳng qua là khả năng gia thế của cô ấy chỉ có thể để cho cô ấy đứng trong nhóm cấp thấp nhất của học viện Ryder. Dưới cơ chế của học viện vị trí nhóm của cô ấy và nhóm của Liên Gia Chú là quan hệ nước giếng không phạm nước sông.

Đối với “Tiểu Pháp”, mấy học viên của học viện đã nói là bản thân đã từng gặp qua đều nhất loạt đồng thanh “Nhìn còn đẹp hơn so với trên poster, rất nhã nhặn”.

Trên trang web của học viện có tư liệu của “Tiểu pháp”, tư liệu làm cho Trần Dĩnh Mỹ cảm thấy tên tiếng Trung thật dễ nghe.

Gia Chú, đọc lên thật đúng là không tệ.

Bởi vì tên dễ nghe, nên cô còn cố ý lên mạng tra ý nghĩa của cái tên này.

Chú: Là mưa đúng lúc.

Gia Chú: là mùa mưa tốt.

Đối với nhân vật nổi bật của học viện này để lại ấn tượng cho Trần Dĩnh Mỹ không phải là gia thế và tài hoa của anh, mà là khái niệm của cái tên tiếng trung khi đọc lên dường như lưu lại hương thơm mỗi khi nhắc tới.

Mùa mưa tốt.

Ngọn nguồn của chuyện này, Trần Dĩnh Mỹ có chút tò mò đối với nội dung của câu chuyện phiếm của mấy nhân viên phục vụ, Liên Gia Chú là sinh viên được học viện Ryder công nhận tương đối kín đáo.

Thường thì càng kín đáo thì càng có thể khiến cho người ta tò mò.

Theo như lời của mấy nhân viên phục vụ kia Trần Dĩnh Mỹ biết được Liên Gia Chú có căn nhờ ở Eze.

Mọi người đều biết ngoại trừ mấy trăm căn nhà ở Eze ngoài dân bản xứ ra thì có thể ở thị trấn đá này có được chỗ ở cũng không phải là cứ có tiền là có thể thực hiện được, số ít biệt thự ở dưới chân núi kia đều là hành cung của triều đại Savoy truyền lại được cải biến lại mà thành. Quyền xây dựng lại hành cung nằm trong tay chính phủ, muốn lấy được quyền cải biên không phải là anh mang tờ chi phiếu ra là có thể giành được.

Nhà của Liên Gia Chú chính là một trong số hành cung của vương triều Savoy để lại.

Một nhân viên phục vụ trong đó nói cô ta và đầu bếp của Michelin đã từng tới nhà của Liên Gia Chú một lần.

Thỉnh Thoảng lúc Liên Gia Chú đãi khách ở nhà sẽ gọi điện để đầu bếp của Michelin tới làm đầu bếp của nhà họ, người nhân viên phục vụ này là dùng thân phận người giúp việc của đầu bếp tới nhà Liên Gia Chú.

Nhân viên phục vụ từng tới nhà Liên Gia Chú theo như theo tình hình miêu tả của cô ta:

Thiết kế theo phong cách Byzantine, người da đen chịu trách nhiệm trông coi căn nhà, quản gia là người da trắng, người Nhật là tài xế, người giúp việc là Philippines, bàn ăn dài đặt bộ đồ ăn của thời kỳ Napoleon, trên tạp chí sân khấu chữ T con mèo như một người mẫu nổi tiếng với vẻ đẹp lùng lùng rúc vào trong ngực bạn trai, DJ nổi tiếng nước Pháp đã dùng hết khả năng của mình để khuấy động bầu không khí buổi tiệc, đủ loại hoa trong vườn hoa rực rỡ tựa như những ngôi sao sáng chói trên bầu trời cao vạn trượng có thể chạm tay tới được.

Ở trong gió đêm, nghe thấy giọng của cô gái phục vụ, ánh mắt men theo chân núi tìm kiếm, cuối cùng cô đã nhìn thấy được nóc nhà màu đỏ ẩn trong màu xanh biếc, cô ngây ngốc nhìn mảng đỏ của nóc nhà …

“Trần Dĩnh Mỹ”. Tay của bạn cô gõ trên mặt bàn.

“Trần Dĩnh Mỹ”. Âm thanh gần ngay bên tai.

Hồi ức và hiện thực trong nháy mắt đan xen cùng với nhau, Tiếng “Trần Dĩnh Mỹ” cùng cái gõ bàn kia đã là của nửa năm trước.

Nửa năm trước, khi Trần dĩnh Mỹ mang lòng hiếu kỳ đi quan sát nóc nhà màu đỏ dưới chân núi, thế nào cũng không ngờ được có một ngày cô nàng sẽ trở thành khách của nơi này.

Suy nghĩ được kéo lại từ trong hồi ức.

Chủ nhân của nóc nhà màu đỏ đang ở gần ngay trước mắt, ăn mặc giản dị, một tay xách túi mua hàng một tay cầm điện thoại, tông màu da tinh tế gần như trong suốt, đôi mắt đen trắng rõ ràng, chàng trai nhìn cứ như là đi ra từ căn phòng thủy tinh.

“Yann” Khóe miệng cong lên.

Thật ra trong nội tâm Trần Dĩnh Mỹ, cô càng thích gọi anh là Gia Chú hơn, nhưng …

Một ngày nào đó, lúc tâm trạng vô cùng thoải mái cô buột miệng gọi anh là Gia Chú.

“Gọi anh là Yann” Giọng điệu của Liên Gia Chú dịu dàng nhắc nhở cô, nhưng ánh mắt lại rất lãnh đạm, lãnh đạm mà rét lạnh.

Trong tất cả bạn bè của Liên Gia Chú, thì chỉ có Lâm Phức Trăn là chẳng gọi Liên Gia Chú là “Yann”.

Lâm Phức Trăn lúc nào cũng: “Gia Chú, cậu che mình rồi”, “Gia Chú, đưa cho mình cái ly”, “Gia Chú mình hỏi cậu một câu nhé”, “Gia Chú, …”

MM

Hết chương 13!

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *