Nhìn gương mặt đang ở gần ngay trước mắt, Trần Dĩnh Mỹ cong khóe miệng lên: “Yann”.

Không biết Liên Gia Chú đã đứng bên cạnh cô bao lâu rồi, anh nhìn cô rồi hỏi Đứng đây làm gì vậy? Cuối cùng còn thêm một câu “Ngốc quá đi”.

Tay Trần Dĩnh Mỹ chạm lên khóe miệng, dường như cô đã đứng ở chỗ này rất lâu rồi, khi còn bé mỗi khi cô đứng ngây ngốc lâu thì sẽ chảy nước miếng, cho dù thói quen này cô đã bỏ từ rất lâu trước đây rồi, nhưng động tác theo bản năng đó vẫn không đổi được.

Dưới ánh mắt của Liên Gia Chú cô từ từ thu tay lại.

“Sao lại sớm như vậy?” Anh hỏi cô.

Ngày hôm qua đối với Trần Dĩnh Mỹ mà nói thật sự là một ngày xui xẻo, ở viện bảo tàng nghệ thuật Picasso cô không nên tò mò với cái nút kia, tò mò thì cũng thôi đi, còn thế nào cũng phải chạm tay vào nó nữa.

Bây giờ có thể đứng ở đây may mà có Liên Gia Chú. Buổi sáng Trần Dĩnh Mỹ gọi điện cho Liên Gia Chú bày tỏ lời cảm ơn, ở trong điện thoại cô đã cố lấy dũng khí nói em nhớ anh.

Họ đã hơn một tuần rồi chưa gặp mặt.

Lần gặp mặt cuối cùng là ở bên bờ biển Nice, âm thanh thủy triều hạ xuống, nụ hôn của anh chuyển từ cánh môi của cô tới thái dương của cô, trong tiếng thở dốc cô đặt tay lên vai của anh, vừa định chuyển tới cổ anh thì anh đã buông cô ra.

Anh xoa xoa má cô: Anh đã đặt phòng rồi.

Lời này làm cho trái tim của cô khi ấy đập loạn xạ. Trên thực tế —

Trên thực tế đúng là Liên Gia Chú đã đặt phòng, căn phòng suite hướng biển, nhưng chỉ có cô vào ở, Liên Gia Chú ngay cả phòng cũng chưa đi vào. Anh đứng ở cửa phòng nói với cô ông nội anh đang đợi anh ở nhà.

Lý do này Trần dĩnh Mỹ hiểu, con nhà có tiền đều như vậy, hẹn hò cùng con gái là một chuyện, ở cùng với con gái lại là một chuyện khác.

“Ngày mai anh lại tới đón em”.

“Được”. Cô cười với anh.

Phòng Suite hướng biển có thể quan sát toàn bộ Vịnh Thiên Thần. Khi máy bay loại nhẹ từ sân bay Nice bay lên, nhân viên phục vụ nói cho cô biết đó là sân bay một nửa tư nhân, Liên Gia Chú cũng có một vị trí hạ cánh ở sân bay.

Người nói sẽ tới đón cô cũng chẳng tới đón cô, cô đã ở trong phòng của khách sạn ngây ngốc ngắm cảnh biển một ngày.

Mãi cho tới chạng vạng Trần Dĩnh Mỹ mới trông thấy một người đàn ông tự xưng là tài xế của Liên Gia Chú.

Trên đường quay lại học viện Ryder Trần Dĩnh Mỹ nhận được điện thoại của Liên Gia Chú.

Trong điện thoại Liên Gia Chú thẳng thắn: “Xin lỗi đã bỏ quên em ở trong khách sạn”.

“Không sao, em đã ăn rất nhiều món ngon ở khách sạn”. Cô nói.

Đó là một khách sạn thu hút khách chính nhờ vào thức ăn ngon, Trần Dĩnh Mỹ ăn được không ít đồ ăn mà từ trước tới nay cô chưa từng ăn qua.

Đầu kia điện thoại truyền tới tiếng cười nhàn nhạt: “Bạn của anh nói với anh, anh ta vừa vào khách sạn ở đã nghe thấy nhân viên phục vụ nói, khách của Yann mang tới đã ăn năm mươi gram cánh hoa”.

Khi đó trong lòng của Trần Dĩnh Mỹ rất có cảm giác không ổn.

Quả nhiên.

“Cô nàng ngốc, cánh hoa đó là để tăng thêm màu sắc cho món ăn”.

Đầu đập vào kính xe: Bịch, bịch, bịch —

Trong lúc theo bản năng Trần Dĩnh Mỹ xoa xoa cái trán, bây giờ đã không đau rồi, cô lúc nào cũng ngốc nghếch như vậy.

Sau khi từ Nice trở về Trần Dĩnh Mỹ lại không gặp qua Liên Gia Chú nữa.

Buổi sáng gọi điện thoại cho anh khi cố lấy dũng khí nói với anh là cô nhớ anh đầu kia điện thoại là gió yên sóng lặng. Câu “Em nhớ anh” đó của cô đối với Liên Gia Chú mà nói có lẽ chẳng qua cũng chỉ là một câu chào hỏi bình thường.

Anh hỏi cô có muốn tham gia tụ họp bạn bè với anh không.

Địa điểm tụ họp ngay tại nhà của Liên Gia Chú ở Eze, tám rưỡi tối.

Đây có lẽ là lần đầu tiên Liên Gia Chú mời cô tới nhà của anh, vừa hay là cuối tuần. Thời gian buổi trưa Trần Dĩnh Mỹ mới bắt đầu chuẩn bị, khi chuẩn bị xong tất cả thì thời gian vẫn còn rất sớm, vì vậy cô đã tới sớm, cô nghĩ có lẽ mình có thể đóng góp một phần sức lao động.

“Câu hỏi này rất khó trả lời sao?” Giọng điệu của Liên Gia Chú bất đắc dĩ.

“Sao cơ?” Tức thì Trần Dĩnh Mỹ nhớ tới vừa rồi Liên Gia Chú hỏi cô sao lại tới sớm như vậy, cô hốt hoảng trả lời: “Em muốn thử xem ở đây có cái gì cần em giúp không, hôm qua anh đã giúp em một đại ân, em …”

“Nói lời cảm ơn buổi sáng em đã nói rồi, hôm qua em cũng đã nói rồi”. Liên Gia Chú cắt đứt lời của cô.

Đúng ha, cô cũng đã nói rất nhiều lần rồi.

Nhìn thoáng qua túi hàng  trên tay Liên Gia Chú, nhìn nó dường như rất nặng, bỏ ra một chút sức lao động cũng không phải là nói chơi.

Định chạm tay vào túi hàng đã bị tách ra, hành động đường đột của cô làm cho Liên Gia Chú nhíu mày.

“Là em muốn giúp anh xách túi hàng thôi”. Trần Dĩnh Mỹ vội vàng giải thích.

Túi hàng chuyển từ tay trái qua tay phải, bàn tay đưa ra không trung kéo lấy tay của cô: “Đi thôi”.

Nhìn hai bàn tay nắm chặt Trần Dĩnh Mỹ cong khóe miệng lên, khi lấy lại tinh thần cô mới nhớ tới một vấn đề, vấn đề này coi như vô cùng kỳ lạ.

“Anh cũng đi mua sắm?!” Cô ngay lập thốt ra miệng câu hỏi này.

Từ từ Trần Dĩnh Mỹ sẽ tự quên đi cái danh xưng “Yann” kia, cô cảm thấy cái danh xưng này làm kéo giãn khoảng cách của cô và Liên Gia Chú.

Họ đã nắm tay và hôn nhau rồi.

Trần Dĩnh Mỹ lần nữa không đợi được câu trả lời của Liên Gia Chú.

“Câu hỏi này rất khó trả lời sao?” Cô bắt chước giọng điệu lúc trước của Liên Gia Chú khi hỏi cô.

Giọng điệu rất bất đắc dĩ: “Không phải là câu hỏi khó trả lời, mà là câu hỏi này quá là vô vị”.

Phải không? Câu hỏi này quá vô vị sao?

Cô thế nào cũng không cho là như vậy, thứ gì mà trong nhà Liên Gia Chú lại không có, hơn nữa, có quản gia, người giúp việc, tài xế, đầu bếp, đâu cần anh phải đi mua sắm.

Lại nhìn qua túi hàng, đều là loại đồ ăn vặt mà con gái hay ăn, còn là loại đồ ăn cực kỳ khó tiêu.

Đây hẳn là có thể giải thích được vì sao trong nhà Liên Gia Chú lại không có, loại đồ ăn vặt này có lẽ ở phòng người giúp việc mới có thể tìm được, còn tại sao phải tự mình đi mua, có lẽ là bởi vì sợ những người giúp việc lén bàn tán tùm lum. Đều kiêng kị của người có tiền luôn vô cùng nhiều, Trần Dĩnh Mỹ nghĩ như vậy.

Về phần mấy đồ ăn vặt này cuối cùng sẽ tới tay ai, tất nhiên không phải là Liên Gia Chú.

Cô gái có quan hệ tốt nhất với Liên Gia Chú là Lâm Phức Trăn.

Có người hình dung mối quan hệ của Liên Gia Chú và Lâm Phức Trăn thế này: Họ là hai ngôi sao mai sáng nhất trong bầu trời đêm, ở mọi quỹ đạo chúng soi sáng cho nhau, giao nhau nhưng không xuất hiện cùng nhau.

Trần Dĩnh Mỹ cảm thấy hình dung như vậy lại cực kỳ chuẩn xác.

Khi một nhóm người cùng nhau tụ họp, vì tò mò mà cô đã quan sát Lâm Phức Trăn, đặc biệt là khi Liên Gia Chú làm cử chỉ vô cùng thân thiết với cô, Lâm Phức Trăn lại ngoảnh mặt làm ngơ.

Lâm Phức Trăn đối với cô cũng chưa bao giờ biểu hiện ra thái độ thù địch gì, thậm chí khi tâm tình tốt Lâm Phức Trăn còn ngăn đám bạn của Liên Gia Chú mang sự kiện như “Nhầm tinh dầu thành đồ uống” ra để cười nhạo cô.

Túi đồ ăn vặt trên tay Liên Gia Chú hẳn là cho Lâm Phức Trăn.

Để tránh bị nói là vô vị, Trần Dĩnh Mỹ đem câu “Khó có thể tưởng tượng Lâm Phức Trăn cũng có thể ăn loại đồ ăn vặt này” cố nuốt xuống.

Loại khoai tây chiên tính theo kilogam đó cô cũng chẳng ăn, không phải là không thích ăn mà là không tốt cho sức khỏe, chất phụ gia nhiều, giám định vệ sinh không đúng chuẩn.

Khó mà có thể tưởng tượng được Lâm Phức Trăn lại ăn loại đồ ăn vặt như vậy.

Ánh mắt nhìn xa khỏi túi hàng, trong đầu xuất hiện gương mặt của Lâm Phức Trăn.

Phần lớn thời gian riêng tư biểu cảm của gương mặt đó đều là lười nhác, nhưng một hai lần tình cờ nhìn vào bạn thì ánh mắt đó lại có loại cảm giác khiến cho người ta phải đút tay vào trong túi.

Nhưng một khi xuất hiện ở nơi công cộng gương mặt đó lại đổi thành một diện mạo khác, nhiệt tình vừa phải, kiêu ngạo vừa phải.

Lại nhìn gương mặt ở gần ngay trước mắt này, cũng vẫn thế.

Nếu như thế nào cũng phải tìm ra một chỗ khác biệt, vậy thì khi Lâm Phức Trăn nhìn bạn thì bạn sẽ muốn bỏ tay vào trong túi, nhưng khi Liên Gia Chú nhìn bạn, thì tay của bạn không qua não đã lặng lẽ đưa lên ngăn lại tiếng tim đập loạn.

Thu ánh mắt lại, toàn tâm toàn ý đi theo Liên Gia Chú.

Cánh cửa lớn màu ngà chậm rãi mở ra, chân trước vừa mới bước qua bậc cửa thì cánh cửa đã tự động đóng lại.

Trần Dĩnh Mỹ nhìn thấy vườn hoa hồng của vương triều Savoy truyền lại trong lời của nhân viên phục vụ ở Michelin nửa năm trước đã hình dung.

Trước mắt là đủ loại hoa vây quanh pho tượng mang phong cách rock, thảm cỏ màu xanh biếc trải rộng ở dưới chân, người đẹp ngủ trong đài phun nước nằm ở giữa bãi cỏ xanh, bãi cỏ đặt một số bồn hoa, bình hoa bằng đồng cắm đầy hoa hồng trắng, người giúp việc mặc đồng phục đứng làm việc ở trước bàn ăn dài.

Từng gốc táo được xây bức tường vây ngay ngắn, bộ phận chiếu sáng đang chạy thử đèm neon phát ánh sáng màu trắng trên cây táo, đèn neon nhấp nháy hòa cùng ánh sáng của bộ đồ dùng bằng bạc trên bàn ăn chiếu sáng lẫn nhau.

“Đứng ngây ngốc ở đây làm gì”. Âm thanh thì thầm vang lên bên tai.

Giống như tỉnh lại từ trong giấc mơ, cô liếc nhìn Liên Gia Chú, mỉm cười, cúi đầu nói nhà anh thật đẹp.

Lúc này Trần Dĩnh Mỹ mới phát hiện ra cũng không biết Liên Gia Chú đã buông tay của cô ra từ lúc nào.

Nhìn không chớp mắt, một mạch đi theo Liên Gia Chú.

Liên Gia Chú dẫn cô tới một căn phòng kính giống như một góc vườn hoa rộng, nói tám giờ sẽ có người tới đón cô tới nơi tụ họp.

“Yann”. Trần Dĩnh Mỹ gọi Liên Gia Chú đang định rời đi lại: “Em thật sự có thể giúp mà, thời trung học em là đội viên chủ lực của đội bóng chuyền của trường đấy”.

Sợ anh không tin cô còn giơ giơ cánh tay của mình lên.

“Không phải anh không tin em”. Giọng của Liên Gia Chú dịu dàng giống như buổi sáng ở sân bay ngày hôm đó khi chìa tay ra giúp cô: “Chỉ là anh sợ em càng giúp càng rối, mặc dù ở đây không có thiết bị đóng cửa, nhưng ở chỗ nào cũng đều có hệ thống báo động, hệ thống báo động ở đây kết nối trực tiếp tới cục cảnh sát gần nhất”.

Cô vuốt mặt, cái này cũng đúng.

Cô giơ tay lên: “Em thề, trước khi người dẫn em ra khỏi chỗ này chưa xuất hiện thì em sẽ không đi đâu hết”.

Vị trí căn phòng kính hiện tại của Trần Dĩnh Mỹ có thể nhìn thấy tòa nhà ống tròn nằm ở cuối cùng của cả tòa kiến trúc, tòa nhà ống tròn có bốn tầng rưỡi, từ nóc nhà tới bức tường thống nhất sử dụng màu hồng phấn, đánh già từ thiết kế tới màu sắc rèm cửa thì đó phải là nhà chính, cũng không biết Liên Gia Chú ở tầng thứ mấy.

Trần Dĩnh Mỹ đi tới trước cửa sổ, trừ tầng thứ tư rèm cửa là màu hồng nhạt ra thì những cái khác đều là màu xám đậm.

Rèm cửa màu hồng nhạt rất dễ khiến người ta đem nó liên hệ với khái niệm “Đó là căn phòng con gái ở”, có lẽ đó là phòng của chị họ của Liên Gia Chú ở?

Hai người chị họ của Liên Gia Chú vẫn luôn ở Bắc Mỹ, điều này là bạn của Liên Gia Chú nói.

Có lẽ …

Có lẽ đó là căn phòng của Lâm Phức Trăn ở, vậy thì túi hàng mà Liên Gia Chú xách lại càng hợp lý hơn. Nhưng mà Liên gia Chú và Lâm Phức Trăn ở cùng như vậy nghe qua có chút là lạ.

Nếu như không phải đã đồng ý với Liên Gia Chú không rời khỏi chỗ này nửa bước thì cô đúng thật là muốn đi tìm hiểu xem sao.

Tiểu Pháp tụ tập cùng đám bạn của anh còn đẹp hơn nhiều so với lời miêu tả của nhân viên phục vụ ở Michelin, chỗ khác biệt hơn là DJ của buổi tiệc đổi thành người biểu diễn đàn cello, đầu bếp của Michelin đổi thành đầu bếp tới từ khách sạn Provence.

Bàn ăn hai mươi người bày đầy hải sạn, thịt nguội và kem Lavender có thể đẹp như trên tạp chí ẩm thực, đây là món ăn đặc trưng của đầu bếp Provence.

Trên bàn ăn ngồi mười bốn người, hai bên bàn ăn đều tự ngồi bảy người. Trần Dĩnh Mỹ ngồi ở ngay đối diện Liên Gia Chú, ngồi bên phải Liên Gia Chú là cô gái Linda người Thụy Sĩ.

Chuỗi khách sạn nhà Linda trải khắp Châu Âu, là một trong nhóm thành viên cố định. Trong mười bốn người này có bảy người là mỗi lần Trần Dĩnh Mỹ theo Liên Gia Chú tham dự buổi tụ họp đều có thể nhìn thấy, họ có người là thiên kim của chuyên gia tài chính, có người là con trai của chủ tịch chính đảng nhà nước, có người là người thừa kế của ông trùm ngành chế tạo tàu thủy …

Trần Dĩnh Mỹ tin bảy người cố định của buổi tiệc nhất định là sau khi đã qua hàng ngàn sự lựa chọn để trở thành một nhóm nhỏ.

Trong bảy người này Linda được những người khác gọi là “Hoang tưởng”, bên cạnh Linda không thiếu đàn ông, mỗi lần yêu đương đều rầm rộ thề non hẹn biển, kết thúc không tới một ngày thì bên cạnh lại xuất hiện một người đàn ông khác, bạn trai mới lái xe cô ta tặng, hai người chìm trong mật ngọt.

Lúc này, Linda thoạt nhìn tựa như cả người không xương dựa vào Liên Gia Chú, còn thiếu chút nữa là chưa chui vào trong ngực anh thôi, mà bạn trai mới của cô ta đang ngồi ở đối diện cô ta.

Linda thích Liên Gia Chú, chuyện này ai cũng biết hết.

“Thứ tôi có Yann cũng có, tôi không cho anh ấy cái gì, anh ấy cũng không phải cho tôi cái gì. Nếu như Yann chịu ở cùng tôi, tôi sẽ đem toàn bộ cổ phần của tôi cho anh ấy, nhưng tôi biết chuyện như vậy sẽ không xảy ra, Yann nhất định ghét tôi. Tôi là con gái riêng của ba tôi, mặc dù sau khi vợ của ba tôi chết mới tới tôi và mẹ tôi, nhưng tôi biết ở trong mắt bọn họ tôi vẫn là con đứa con gái bất hợp pháp, con gái bất hợp pháp luôn không được lộ diện”. Tính cách của Cô nàng Thụy Sĩ thật ra rất thẳng thắn.

Cho nên hành vi hiện tại của Linda hẳn là nằm trong phạm vi có thể hiểu được, cô nàng hưởng thụ sự chăm sóc của Liên Gia Chú dành cho cô nàng, rót nước cho phụ nữ bên cạnh, lấy giúp đồ ăn mà cô nàng không với tới bỏ vào đĩa của cô nàng là chuyện hiển nhiên cỡ nào.

Ly của Linda đã trống không lần thứ ba, tối nay tần xuất uống nước của cô nàng có chút dữ tợn.

Cô nàng Đẩy chiếc ly không ra, một tay chống cằm nhìn qua Liên Gia Chú.

Khi lần thứ tư Liên Gia Chú rót nước cho Linda, Trần Dĩnh Mỹ có một chút ác ý, thầm niệm trong lòng, nhanh xảy ra chuyện, nhanh xảy ra chuyện —

Giây tiếp theo đúng thật là đã xảy ra chuyện.

Tay của Linda bỗng nhiên bị run lên kịch liệt, khuôn mặt dứt khoát hướng về đĩa tráng miệng đặt ngay trước mặt.

Lại một giây nữa.

Trần Dĩnh Mỹ nhìn thấy Lâm Phức Trăn.

Lâm Phức Trăn là người thứ tám trong nhóm người cố định này, mỗi lần tụ họp cô ấy đều ngồi bên tay phải của Liên Gia Chú.

Mặc dù không ai nói, nhưng Trần Dĩnh Mỹ biết chỗ ngồi bên tay phải của Liên Gia Chú nhất định thuộc về Lâm Phức Trăn.

Linda “Hoang tưởng” là người duy nhất dám ngồi lên vị trí ấy, nhưng điều kiện trước tiên là phải uống một ly rượu lớn để tăng thêm can đảm.

MM

Hết chương 14!

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *