Đề tài của các kênh Truyền thông đa phương tiện ở hai bên đèn tín hiệu giao thông đều xoay quanh trang mạng ENSO, các kênh truyền thông đang thảo luận Tháng tư bất ngờ năm nay có trình diễn đúng hạn hay không, trang bình luận các vấn đề thời sự đã đặc biệt mời mấy trăm sinh viên để thảo luận về người phụ trách ENSO rốt cuộc là người như thế nào.

Trong mấy trăm sinh viên thì có hơn phân nửa đã chọn bỏ phiếu cho mục “Anh ta/cô ta nhất định là người trẻ tuổi, không chừng anh ta/ cô ta là bạn học của chúng tôi, nói không chừng tôi đã từng gặp qua anh ta/ cô ta rồi”.

“Mặc kệ có phải hay không, bây giờ anh ta/ cô ta đã là người giàu có có tài sản năm tỷ Euro”. Cuối cùng họ cùng nhất trí.

Tháng trước, thương hiệu thể thao nổi tiếng nào đó đã tốn một trăm triệu Euro để mua lại thời lượng quảng cáo của tháng tư ENSO. Ước định cơ cấu tài sản, mạng ENSO đã trở thành một trang web có giá trị kinh doanh đạt tới trên năm tỷ.

Tháng tư bất ngờ đã tạo ra hiệu ứng thương hiệu sản phẩm tuyệt vời.

Mấy tiếng trước truyền thông đã sốt sắng đưa Micro tới trước mặt người đi đường, phần đông mọi người tin chắc tháng tư bất ngờ của năm nay vẫn sẽ trình diễn.

Lâm Phức Trăn nhìn Liên Gia Chú.

Mấy ngày trước người phát ngôn của trang mạng ENSO trong lúc trả lời câu hỏi của phóng viên đã nhắc tới trang web của họ mỗi ngày đều bị hacker với các trình độ khác nhau tấn công, người phụ trách trang web của họ đã nhiều lần tiếp tổ chức cảnh sát hình sự quốc tế điều tra.

Tầm mắt kéo trở lại ở vết thâm nhạt xung quanh hốc mắt của Liên Gia Chú, miệng ngáp.

Đèn xanh sáng lên chưa, Lâm Phức Trăn quay đầu lại, mắt nhìn nhăm chú ở phía trước.

Xe lái vào học viện Ryder, đi qua con đường nhỏ rợp bóng cây rồi dừng lại ở bãi đỗ xe trước lớp học của cô. Tháo dây an toàn, tay cũng vừa mới chạm tới cặp sách, một bóng đen lớn che phủ trên mặt cô, môi của Liên Gia Chú đè mạnh lên môi cô. Đây là vị trí đỗ xe độc lập, sẽ không xuất hiện người thứ ba. Giãy dụa tượng trưng mấy cái rồi để mặc anh, dù sao sức lực của cô cũng không bì kịp với anh. Trước kia từng thử qua mấy lần nhưng cuối cùng đều là kết thúc trong thất bại.

Thỉnh thoảng Tiểu Pháp sẽ mấy lần phạm phải việc ngu ngốc, giống như Tiểu Họa Mi thỉnh thoảng cũng mắc phải chuyện ngu ngốc lấm lần. Việc ngu ngốc của họ đều phạm phải với đối phương.

Nụ hôn kéo dài thật dài, tay của cô mắc trên cần cổ anh, nửa người của anh chen lên vị trí ngồi của cô.

Sau nụ hôn dài anh nói với cô: Buổi tối mặc đẹp một chút.

“Làm gì?”

“Cùng đi ăn cơm”.

Chỉnh sửa xong đầu tóc, nhìn qua gương mặt xinh đẹp kia của Tiểu Pháp, giọng điệu của cô bất đắc dĩ: “Mình đã có hẹn trước với Liên Thánh Diệu rồi”.

“Hủy đi!”

Đúng là ngang ngược.

Cô lắc đầu: “Liên Gia Chú, nhưng từ trước tới giờ mình chưa bảo cậu hủy hẹn với các cô nàng khác”.

“Cái này dễ xử lý, mình lập tức gọi điện cho Ellie”.

Ellie? Ellie là ai. Lâm Phức Trăn nhíu mày, dừng lại động tác chỉnh lại son môi.

“Ellie là cô nàng mình quen ở máy bay hôm qua, Ellie của gia tộc Fanning ở Las Vegas. Gần đây cô ấy sẽ ở Paris một thời gian, mình có địa chỉ phòng khách sạn với số điện thoại của cô ấy”.

Mới sáng sớm đã bắt đầu khoe khoang chuyện lăng nhăng của anh rồi đây.

“Vầy đi, mình lập tức gọi điện cho cô ấy, đợi sau khi hẹn được cô ấy xong cậu bảo mình hủy hẹn, còn cậu cũng hủy cuộc hẹn với Liên Thánh Diệu. Cứ như vậy chúng ta sẽ hòa 1-1 thôi”

Lời này nghe ra thật đúng là nói rõ ràng đâu ra đấy.

Bỏ lại son vào trong túi, cô giơ ngón giữa về phía anh.

Cô mỉm cười: “Gặp lại sau”.

Liên Gia Chú kéo tay cô lại: “Đặt nhà hàng ở đâu?”

“Hỏi cái này làm gì?”

“Chờ cậu ăn xong mình đi đón cậu”. Giọng điệu của Tiểu Pháp như đúng rồi “Bức tranh Chị gái của Andrew đã vẽ được cậu hình dung ‘màu cà chua xào trứng gà’ đã thành công tiến vào cung điện Elysee, việc này làm sao có thể không có tiệc chúc mừng, bữa tiệc yêu cầu phải dẫn theo bạn gái”.

“Nhưng làm sao đây, mình hẹn ăn tối xong với Liên Thánh Diệu sẽ đi xem biểu diễn, buổi biểu diễn kéo dài tới rạng sáng mới kết thúc”. Lâm Phức Trăn làm biểu cảm bất đắc dĩ.

Nói xong cô mở cửa xe ra.

Tháng năm tới tháng mười là bở biển xanh thẳm, mùa đắt khách của khu du lịch. Hôm nay là ngày cuối cùng của tháng tư.

Để chào đón tháng năm đang đến, tổng cục du lịch Nice đã tổ chức một buổi nhạc hội suốt hai mươi tư tiếng đồng hồ ở Vịnh Thiên Thần. Lúc Lmâ Phức Trăn và Liên Thánh Diệu tới Nice thì buổi nhạc hội đã trình diễn tới khúc cuối rồi, còn nửa tiếng nữa là kết thúc ngày cuối cùng của tháng tư rồi.

Liên Thánh Diệu lớn hơn Liên Gia Chú sáu tuổi, là kiểu mỗi khi hẹn hò với con gái thì khoảng nửa tiếng đã có thể chọc cho con gái cười.

“Mùa hè năm nay là anh hoàn thành xong chương trình học, ba năm sau anh sẽ ở lại Thụy Sĩ làm việc. Hiện tại anh hai mươi sáu tuổi, đã tới tuổi cần phải bắt đầu vào đời sống tình cảm rồi, em có muốn thử xem xem giữa anh với em có khả năng hay không. Anh có thiện cảm với em, khoảng cách của Thụy Sĩ và nước Pháp cũng không xa lắm”. Đây là lời mà hơn một tiếng đồng hồ Liên Thánh Diệu nói với Lâm Phức Trăn.

Cuối cùng anh ta còn thêm một câu “Anh biết rõ anh chỉ là một trong những lựa chọn của em, vì vậy không cần phải để những việc anh có thiện cảm với em ở trong lòng. Nhưng anh sẽ dùng hành động để một ngày nào đó sẽ cho em cũng có cảm giác giống như anh vậy”.

Huyết thống đứng là thứ kỳ diệu, lời Liên Thánh Diệu nói ra trước đó năm phút Lâm Phức Trăn đã nghe được trong cuộc điện thoại của Liên Gia Chú.

Trong điện thoại Liên Gia Chú hỏi cô, có muốn biết anh họ của anh sẽ nói những gì với cô không.

Cúp điện thoại quay trở lại vào chỗ ngồi, chỗ ngồi của Lâm Phức Trăn đã có thêm một bó hoa hồng đỏ.

Lúc Liên Thánh Diệu nói những lời đó nhất định có nằm mơ cũng không nghĩ tới “Gia chú nhà chúng ta” trong lời của anh lại bắt chước lại lời tỏ tình giống y chang anh ta, từ giọng điệu tới nội dung nói chuyện.

Lúc rời khỏi nhà hàng cô đã bật cười, Liên Thánh Diệu hỏi cô cười cái gì, cô lắc đầu không nói.

Xe chạy dọc theo bờ biển đi vào Vịnh Thiên Thần, số người tụ lại di chuyển ở Vịnh Thiên Thần, âm nhạc điện tử đinh tai nhức óc, buổi trình diễn nhạc hội vẫn còn ba tiết mục cuối cùng.

Lắc lư theo nhịp điệu của âm nhạc điện tử đại đa số đều là khách du lịch, những người cúi đầu liên tục lướt điện thoại phần lớn là người sống ở khu Côte d’Azur.

Những người này thường xuyên lướt điện thoại như vậy đều là vì cái gì chứ? Tất nhiên là vì Tháng tư bất ngờ rồi.

Họ nhận được các loại tin tức thông qua kênh riêng của họ, những tin tức này để cho họ tin tưởng. Tháng tư bất ngờ sắp trình diễn khẳng định là chưa từng có trong lịch sử.

Trong lòng đợi chờ kích động, theo thời gian trôi qua lòng chờ đợi lại trở nên sốt ruột. Cúi đầu nhìn di động, một giây sau lại cúi đầu xem điện thoại, lại một giây sau lại cúi đầu …

Cuối cùng, trong đám người đã có tiếng reo lên: Tháng tư bất ngờ đã trình diễn rồi —

“Tháng tư bất ngờ đã trình diễn rồi!” Bay qua trên đỉnh đầu của mọi người.

Mọi người cúi đầu, xuất hiện trên màn hình điện thoại của họ là biển, biển đen ngòm mênh mông bất tận.

Một chiếc du thuyền cỡ lớn dừng lại giữa biển, lúc đầu du thuyền chỉ là một điểm nhỏ rồi trở nên càng lúc càng lớn, ống kính từ từ phóng to ở một góc độ cực kỳ sắc nét. Phóng to bóng người đang lay động trên boong du thuyền.

Bóng người, âm nhạc, giọng trêu đùa của nam và nữ, cùng với …

Mọi ngường nín thở, mỏ to hai mắt, cứ sợ sẽ bỏ qua từng giây từng phút.

Ống kính lấy kiểu tốc độ phóng to gần như ngừng lại.

Ban đầu mọi người cho là họ bị hoa mắt, cảnh tượng ăn long ở lỗ xuất hiện trước mắt họ chỉ trong thời đại man hoang mới có. Khắp nơi trên boong tàu có thể thấy được cảnh nam nữ giao hợp không một mảnh vải che thân, cao lương mĩ vị đã chẳng còn được ai ngó ngàng tới. Giày cao gót của phụ nữ và ly rượu đặt cùng nhau, chim biển bị mùi thơm của thức ăn thu hút tới thành một bầy trên bàn ăn. Mỹ nữ da trắng tóc dài cách bàn ăn gần nhất ngẩng đầu cười khanh khách không ngừng, mái tóc dài uốn quăn lay động có nhịp điệu, cô ta thoạt nhìn cứ như là phần giữa của chiếc bánh kẹp, mà vây ở trước và sau mỹ nữ da trắng chính là hai người da đen to lớn, chỉ là màu da chênh lệch đã khiến cho người ta nhìn tới mà máu huyết phun trào.

Cảnh tượng đó khiến cho một số người có tâm lý yếu buộc phải rời mắt đi, điều chỉnh lại một chút rồi ánh mắt lại quay trở lại trên màn hình điện thoại.

Tất cả mọi người đều đang xem điện thoại, đúng là tất cả mọi người đều đang nhìn điện thoại.

Ống kính vẫn đang tiếp diễn, tiếp tục yên lặng không một tiếng động. Ánh mắt giống như diều hâu, hé ra một gương mặt đang nhìn xuống boong tàu.

Qua ống kính Lâm Phức Trăn từ từ nhìn thấy một gương mặt quen thuộc, tin chắc rằng mắt mình không nhìn lầm, cô ngẩng đầu lên.

Liên Thánh Diệu cũng ngẩng đầu lên, một gương mặt tràn đây kinh sợ và không thể tưởng tưởng nổi, di động từ trên tay anh rơi xuống.

Khi di động rơi xuống màn hình vẫn đang hoạt động, gương mặt tựa như một con thú trong thế giới hoang dã, một số tiếng nói lầm rầm vang lên: Gương mặt này tôi đã nhìn thấy ở trên tivi, gương mặt đó tôi cũng thường xuyên nhì thấy trên tivi.

Màn hình vẫn đang tiếp tục, những người trên boong tàu vẫn đang tiếp diễn hành vi hoang đường của họ, thế giờ này cũng chỉ còn lại họ không biết vào giờ phút này đang xảy ra chuyện gì.

Ống kính vẫn đang tiếp tục, từ gương mặt xấu xí này tới gương mặt có coi khác, chủ nhân của mấy trăm thân thể trên boong tàu đang chìm đắm trong hành trình cảm giác, đối lập với con mắt hoàn toàn không hay biết gì của con diều hâu.

Cuối cùng có người kinh hãi hô một tiếng: “Đó là cái gì?” Tiếp sau đó là một tiếng cực kỳ sợ hãi “Có người dùng flycam chụp trộm chúng ta”, “Ai có súng, mau nã súng khử nó đi!”

Lúc này mọi người mới biết đây là phát sóng trực tiếp.

Họ thông qua sóng trực tiếp để nhìn thấy sự trầm luân của nhân tính, trong phút chốc con ngươi trợn lớn, máu huyết phun trào.

Tiếng súng vang lên nhưng ống kính vẫn đang tiếp tục, trên boong tàu loạn thành một mớ, có người bắt đầu chạy như điên, có người trốn dưới gầm bàn ăn, có người giống như loài bò sát chạy khỏi boong tàu, có người nhảy vào trong biển, có người khua khoắng hai tay về phía bầu trời, có người nổ súng tứ tung.

Có người hét khản cả giọng: “Không chỉ có một cái Flycam”. “Còn có diều hâu, nhìn thấy không, trên chân những con diều hâu kia có gắn camera”. “Rốt cuộc là ai, rốt cuộc là ai?!”

Tiếng còi cảnh sát biển từ xa vọng tới, tiếng súng vẫn đang tiếp tục, ống kính cũng vẫn đang tiếp diễn.

Trong tiếng súng cuối cùng ống kính đã cố định trên gương mặt ở cuối boong tàu, gương mặt này lúc trước đã xuất hiện qua một lần ở ống kính rồi, gương mặt này Lâm Phức Trăn biết.

Đó là Liên Thánh Kiệt, anh của Liên Thánh Diệu, cũng là anh họ của Liên Gia Chú.

Liên Thánh Kiệt và Liên Thánh Diệu đều được sinh ra trong ngôi nhà lớn, với tư cách là cháu đích tôn của đời thứ ba của Liên Gia, từ khi vừa sinh ra Liên Thánh Kiệt đã được dùng cách bồi dưỡng của người thừa kế đời thứ ba của công nghiệp Liên thị.

Liên Thánh Kiệt năm nay hai mươi chín tuổi có đủ thực lực của người thừa kế đời thứ ba của công nghiệp Liên Thị. Ưu tú, ngay thẳng, điềm đạm.

Còn một tuần nữa là Liên Thanh Kiệt cùng bước vào lễ đường với vị hôn thê của mình, vợ chưa cưới của Liên Thánh Kiệt là thiên kim của cựu Chủ Tịch cục dự trữ liên bang, anh trai hiện nay đang tranh cử chức Thống Đốc, hai ngày trước khi vợ chưa cưới của Liên Thánh Kiệt chấp nhận phỏng vấn còn nói “Anh ấy là một người đàn ông rất chung thủy”.

Chuyện này …

Ánh mắt dừng ở trên mặt Liên Thánh Diệu, sắc mặt Liên Thánh Diệu u ám.

Hai người rời khỏi buổi biểu diễn.

Liên Thánh Diệu chặn một chiếc taxi, cười gượng: “Bây giờ anh không cách nào đưa em về nhà được”.

Lâm Phức Trăn vừa ngồi lên Taxi, pháo hoa nở rộ trên bầu trời đêm, đó là pháo hoa chào đón tháng năm.

Xe đi vào trong màn pháo hoa, hai bên đường rất nhiều nam nữ thanh niên đều đang lắc lư điện thoại, hô vang “Tháng tư bất ngờ”.

Người đàn ông trung niên uống tới say khướt đập lên taxi cô ngồi, người đàn ông trung niên nói với tài xế tâm tình của ông ta tốt không có muốn so đo với anh ta.

Người đàn ông trung niên nói với tài xế trong nhà ông ta có một khẩu súng, đó vốn là  ông ta định bắt nát đầu tên chính trị gia nuốt trọn thành quả lao động của ông ta, nhưng bây giờ không cần nữa rồi.

“Hắn ta đã ở trên chiếc du thuyền kia, toàn bộ thế giới đều nhìn thấy gương mặt dài như hà mã của hắn ta, hắn ta xong đời rồi”. Người đàn ông trung niên cười ha hả.

Ông ta bật cười ha hả nói mạng ENSO là thiên thần, là thượng đế, là người đáng yêu nhất trên đời này.

Dưới sự hướng dẫn của người giúp việc, đi qua hành lang gấp khúc dài, Lâm Phức Trăn đã nhìn thấy nhóm người kia.

Bức màn màu trắng, nước hồ như ngọc bích, giao điệu thanh nhã, phụ nữ kéo làn váy lướt trên đá cẩm thạch, đàn ông đầu tóc gọn gàng lễ phục tinh tế.

Liên Gia Chú khoác tay một cô gái tóc vàng, đó là Ellie của nhà Fanning ở Las Vegas, đã theo từ Paris tới Côte d’Azur.

Lâm Phức Trăn cũng không biết vì sao mình lại xuất hiện ở nơi này, có lẽ là vì nhà Andrewn cũng ở gần Vịnh Thiên Thần, cũng có lẽ …

Cũng có lẽ hiệu ứng xuất hiện của tháng tư bất ngờ làm cho mọi người đêm nay từng người một hơi bị điên khùng, từng gương mặt điên cuồng ở ngoài cửa sổ xe cô đã từng gặp qua.

Mà thế giới trước mắt này cũng khiến cô cảm thấy sợ hãi.

Sao lại yên lặng như vậy nhỉ, tất cả mọi người đều đang thấp giọng trò chuyện, Liên Gia Chú cũng vậy, trong nhóm người này kể ra thì tuổi của anh là nhỏ nhất, nhưng trong nhóm người này thì kể ra vẻ mặt của anh là bình tĩnh nhất.

Lùi lại, nấp người vào trong chỗ khuất, cô qua đầu lại men theo lối ra của hành lang gấp khúc, bước chân cực kỳ chậm, chậm chạp mà lại nặng nề.

Không dễ dàng mới tới được cuối hành lang gấp khúc, vườn hoa tỏa tới mùi hương hoa, mùi hoa nồng nặc làm cho cô bị sặc tới choáng váng đầu óc. Một đôi tay bất chợt đưa ra làm cho cô vô thức muốn thét thật to.

Tiếng thét chói tai cuối cùng cũng chỉ hóa thành âm thanh “Ưm … ưmm …”

Mặc dù biết người bịt miệng cô lại là ai nhưng cũng không biết tại sao vẫn có âm thanh bài trừ muốn tránh thoát phát ra từ trong cổ họng.

“Sợ rồi à?”Âm thanh trầm thấp mang theo giễu cợt không chút che giấu.

Bình tĩnh lại, không có âm thanh gì phát ra nữa.

Trong hương hoa nồng nặc, cô nhìn anh.

Cuối đoạn video trực tiếp cố định ở trên gương mặt ngỡ ngàng của Liên Thánh Kiệt, Lâm Phức Trăn đoán nhất định sẽ không người nào chú ý tới gương mặt lộ ra một phần ba của cô gái trốn ở phía sau Liên Thánh Kiệt, khuôn mặt của cô gái nhìn rất quen.

Trên đường đi Lâm Phức Trăn đã nhớ tới gương mặt của cô gái.

Cô và cô gái kia đã từng gặp mặt một lần, ở trong thang máy công cộng của sòng bạc ở Monte Carlo.

Đó là chuyện đã xảy ra vào mùa đông năm ngoái, trong thang máy công cộng có mười mấy người, thang máy vừa khép lại thì xung quanh đã rơi vào bóng tối. Ngày đó trong thang máy đã xảy ra một chuyện làm ấm lòng người. Chàng trai có diện mạo xinh đẹp đã kể chuyện cho cô gái có chứng bệnh ám ảnh bóng tối, giọng nói dễ nghe của chàng trai có sức lôi cuốn xoa dịu lòng người.

Sau tám phút đồng hồ, thang máy đã khôi phục lại ánh sáng, tóc của cô gái bị mồ hôi thấm ướt, sắc mặt tái nhợt như ma, lúc được xe cứu thương khiêng đi cô ấy đã nắm lấy tay của chàng trai đã kể chuyện cho cô ấy.

Trên mu bàn tay của cô gái có một vết sẹo nhìn như con mắt, trên boong du thuyền bàn tay đặt bên hông của Liên Thánh Diệu trên mu bàn tay cũng có vết sẹo như con mắt.

Ngày đó chàng trai đã kể chuyện cho cô gái có chứng ám ảnh bóng tối gặp nạn ở trong thang máy chính là Liên Gia Chú.

Ngày đó đồng nghiệp của cô gái nói với họ, chứng ám ảnh bóng tối của cô gái là sau này mới có, lúc nhỏ cô gái đã trải qua thời gian dài tới mười tiếng bị nhốt ở dưới tầng hầm.

MM

Hết chương 19!

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *