Chiếc Lamborghini chậm rãi lái vào học viện Ryder.

Lâm Phức Trăn đang nói chuyện điện thoại cùng Liên Gia Chú, đó cũng là cuộc điện thoại đầu tiên Liên Gia Chú gọi cho cô sau khi quay lại Malaysia, trong điện thoại anh nói tình hình gần đây của bác cả anh.

“Bác cả sợ mình bị lỡ dở bài vở, không ngừng thúc giục mình quay về”. Giọng điệu Liên Gia Chú không biết phải làm sao: “Dường như mình đã thiếu hụt nhiều bài lắm rồi”.

“Ừ”. Cô miễn cưỡng đáp lại.

“Tiểu Họa Mi”. Giọng điệu không biết làm sao thay đổi trở nên dịu dàng, dịu dàng tới mức giống như cơn gió đêm mùa hạ ở Côte d’Azur.

Anh dừng lại một chút rồi lại đáp lại một tiếng.

“Nhớ mình không? Hửm?”

Nghe qua giống như anh đang dùng tay chạm lên miệng, nghiêng người, nhẹ nhàng vén sợi tóc bay lộn xộn ở trán của cô lại, dụ dỗ làm cho người ta muốn khẽ khàng khép mắt lại, lắng tai nghe theo lời của anh nói.

Cô mím miệng, ngồi thẳng người.

Khi còn nhỏ họ đã từng qua điện thoại, qua mail để truyền đạt lại nỗi nhớ với nhau, theo tuổi tác lớn dần lên đề tài đại loại như “Cậu có nhớ mình không?” dần dần giảm đi.

“Liên Gia Chú, lời này vẫn là giữ lại cho đám bạn gái của cậu đi”. Lâm Phức Trăn ngồi thẳng người nói.

Trước mắt đã có một cô Ellie của nhà Fannie ở Las Vegas, cô gái đó cứ một ngạy lại mấy lần gọi điện tới điện thoại của cô.

Mới tối hôm qua đã gọi tới một lần, vẫn cứ gọi tới vào nửa đêm, trong tiếng nấc vì say rượu cô ta nói có người nói với cô ta khi tất cả mọi người không liên lạc được với Liên gia Chú thì tìm Lâm Phức Trăn là đúng chuẩn.

“Cô bảo Yann gọi cho tôi một cuộc điện thoại có được không?” Lại nấc một cái, hỏi “Trước đây có phải cô và Liên Gia Chú từng thích nhau không”. “Không có”. Cô kiên nhẫn giải thích. “Vậy sau này có thể thích Liên Gia Chú không?” Lời này trực tiếp khiến cho Lâm Phức Trăn ngắt điện thoại, cũng làm cho sáng sớm hôm sau cô mang một cặp mắt cú mèo.

“Ellie gọi điện cho cậu rồi?” Người trong điện thoại quả thật vui sướng khi người khác gặp họa.

“Liên Gia Chú, cậu còn cười nữa thì mình sẽ đưa số điện thoại của cậu cho cô ta, hơn nữa mình còn sẽ …”

“Lâm, nhìn cô gái kia kìa”. Linda một tay khoác lên vai cô, một tay chỉ về một hướng.

Theo tay của Linda Lâm Phức Trăn nhìn thấy một bóng dáng mờ nhạt.

Dần dần cái bóng dàng mờ nhạt ấy càng lúc càng gần, ngoại trừ đặc điểm có vẻ vô cùng nhỏ ra thì cũng không có chỗ nào đáng chú ý.

Lúc tầm mắt sắp thu hồi lại từ trên người cô gái Linda nói một câu “Cô ấy đã xuất hiện liên tục ba ngày ở đây rồi, cô ấy đang tìm Yann”.

Lúc này Lâm Phức Trăn mới phát hiện trong tay cô gái kia cầm một tấm bìa cac-tong cứng, trên tấm bìa cac-tong là kiểu chữ màu vàng tươi viết tên tiếng Trung và tên tiếng Pháp của Liên Gia Chú.

Đằng sau tên có ghi chú dòng chữ “Tôi có chuyện muốn gặp mặt cậu!”

Tốc độ chạy xe bỗng nhiên chậm lại, rõ ràng cô gái kia cũng gợi lên lòng hiếu kỳ của Andrew rồi.

Chiếc xe cách cô gái kia khoảng mười bước chân, gương mặt của cô gái trở nên rõ ràng có thể phân biệt. Da vàng mắt đem, trên người mặc chiếc áo sơ mi màu sáng, tóc thẳng dài vừa phải.

Xe tiếp tục chạy về phía trước, mười bước chân trong nháy mắt đã thành năm bước, cô gái có ngũ quan vẫn coi như thanh tú.

Lại trong thoáng chốc chiếc xe lướt qua trước mặt cô gái, từ đầu tới cuối ánh mắt của cô gái vẫn nhìm chằm chằm về phía trước, cứ như người cô ấy muốn tìm sẽ ở phía trước cô ấy vậy.

“Đây là cô ta muốn dùng cách thức như vậy để thu hút sự chú ý của Yann sao? Mình cam đoan là đôi giầy cô ta đi nhiều nhất cũng chỉ hai mươi Euro, mà hơn nữa mình đoán cuộc sống của cô ta mỗi ngày phải dành ra mấy tiếng đồng đồ để tới làm thuê ở các cửa hàng tiện lợi và quán ăn”. Linda cười khúc khích: “Một hình tượng bà chị ngốc nghếch đi rồi, bây giờ có phải là đến lượt cô bé lọ lem chăm chỉ vừa học vừa làm không”.

Sau khi nhìn kỹ cảnh vật phản chiếu trong kính xe xa dần, bóng dáng của cô gái cũng ở trong những cảnh vật ấy, người nhỏ bé như vậy nhưng sống lưng lại rất thẳng.

Chiếc xe lướt qua cổng chính cô gái và cảnh vật của cổng trường như biến mất hẳn, mãi cho tới khi âm thanh gần bên tai “Cô bé lọ lem vừa học vừa làm lớn lên như thế nào?” Lâm Phức Trăn mới thu hồi ánh mắt đang nhìn vào kính chiếu hậu lại.

Cô thu hồi tầm mắt, trong lòng trở nên bực bội vô cớ, nói một câu “Liên Gia Chú không có chuyện của cậu” sau đó vội vàng cúp điện thoại.

Cô cầm điện thoại, không nhịn được phì cười.

Làm sao lại không có chuyện của anh chứ, cô gái kia chỉ đích danh muốn gặp Liên Gia Chú mà.

Cả một buổi chiều tinh thần của Lâm Phức Trăn có vẻ không yên, tan học lại đi qua cổng trường, ánh mắt cô tập trung vào một khu vực nào đó, nhìn quanh khắp bốn phía lại không thu được kết quả gì.

Trong nhận thức muộn màng Lâm Phức Trăn đã ý thức được cô gái cầm tấm bìa cac-tong nói muốn tìm Gia Chú có một gương mặt mà hình như cô từng quen biết, cô gái có khóe miệng cong lên cho dù không cười nói, nếu như nở nụ cười thì …

Nếu như nở nụ cười thì … nhất định cực kỳ giống với ánh trăng non mới mọc.

Rất rất lâu trước đây Lâm Phức Trăn đã từng gặp qua cô gái có nụ cười giống như ánh trăng non.

Lâm Phức Trăn không để cho mình có cơ hội nhớ tới dáng vẻ cụ thể của cô gái kia lớn lên sẽ thế nào. Cô hít một hơi thật sâu.

Đã rất lâu rồi cô không nhớ tới mấy chuyện chắn ngán ấy, đổi điện thoại, xóa hộp mail trước kia.

Lúc Sana ở bên cạnh cô, cô luôn phải cứ cách một khoảng thời gian lại phải nhắc nếu như có ngời đàn ông xưng là Lâm Mặc tìm thì cứ nói ông ta gọi sai số rồi.

Sau này tới Sophia, cô lại lải nhải không ngừng dặn dò Sophia.

Dần dần người đàn ông có họ giống cô trở thành một mẩu chuyện cũ bị cô cố gắng phong ấn lại.

Thỉnh thoảng ở bên kia bờ đại dương lại truyền tới tin tức của ông ta, “Ta vừa gặp được ba của cháu ở khu vui chơi”. Người đó lại kèm thêm một câu “Cả nhà vui vẻ hạnh phúc” nữa. Lai qua một khoảng thời gian lại có người nói với cô “Thân hình ba con có hơi phát tướng, ông ấy có hỏi thăm tin tức của con ở chỗ ta”. Người này nói là đã tình cờ gặp ở siêu thị.

Người này nói được một nửa bỗng nhiên vội vàng dừng lại, bởi vì ông ta đã lỡ miệng nói là ông Lâm và bà Lâm cùng nhau tới siêu thị.

Oán hận càng nhiều có lẽ sẽ trở nên tê dại thôi.

Tiếp sau đó cô đã có thể bình tĩnh hòa nhã nghe tin tức truyền tới từ bờ bên kia đại dương, chỉ là thỉnh thoảng nửa đêm tỉnh lại lại nhìn thấy bóng lưng của mẹ đứng ở trước cửa sổ, con sâu ẩn dưới đáy lòng kia lại thức tỉnh, từ từ gặm cắn tâm hồn cô.

“Mẹ à, chú Diệp cũng không tệ”. Một ngày nào đó cô đã lấy hết dũng khí để nói với mẹ, Diệp Vân Chương sau khi vợ chết vẫn luôn ở một mình, “Mẹ có con và công việc là đã đủ rồi”. Mẹ nói với cô.

Ngày hôm sau, Lâm Phức Trăn không nhìn thấy cô gái kia ở cổng học viện Ryder.

Thứ sáu Lâm Phức Trăn không có tiết học, Linda gọi điện cho cô nói cô gái kia lại xuất hiện rồi, Andrew còn tìm cô gái kia bắt chuyện nữa, mà cô gái kia không để ý lắm tới cậu ta.

Nhưng cô gái bảo Andrew chuyển lời giúp cô ta, bạn tốt nhất của cô ta đã không thấy nữa rồi, cô ta tin chắc là nguyên nhân không thấy bạn của cô ta có liên quan tới Liên Gia Chú.

“Cô ta kiêu căng cứ như là con gái của tổng thống vậy, cũng không ngẫm lại xem đôi giày cô ta đang mang trên chân kia”. Linda trút ra bực tức “Không thể tưởng tượng nổi là Andrew lại có thể thấy cô ta đáng yêu. Cũng đúng, tên kia hễ là động vật  giống cái đều sẽ thấy đáng yêu”.

Sáng thứ bảy, trong lúc mơ màng Lâm Phức Trăn loáng thoáng nghe thấy tiếng ồn ào.

Tiếng ồn kéo dài rất lâu, nghiêng tai lắng nghe, nếu như không phải là có tiếng kêu của chim chóc xung quanh cô còn tưởng là mình đang ở căn phòng bên cạnh sông Seine. Ở đây là Eze, chỗ này là nhà của Liên Gia Chú. Cô tiếp tục ngủ.

Khoảng chín rưỡi, người làm nhỏ tuổi nhất trong nhà Liên Gia Chú nói với Lâm Phức Trăn, mới sáng sớm đã có một người đàn ông Châu Á nói muốn tìm cô, nhưng Pierre không để cho người đàn ông Châu Á đó vào, vì vậy mà hai người đã xảy ra tranh chấp với nhau, bây giờ người đàn ông Châu Á kia vẫn chưa đi.

Người giúp việc vừa nói vừa oán thán: “Người đàn ông kia vừa nhìn là biết kiểu du lịch ngồi hãng hàng không giá rẻ mùa vắng khách rồi, loại người mang theo thành viên gia đình tới một hòn đảo nào đó du lịch”.

Sau khi chờ người giúp việc rời đi cô nhìn thấy người quản gia da đen tên là Pierre, đối diện Pierre là bụi cây đang được chỉnh sửa vô cùng trật tự, một người đàn ông đứng bên cạnh bụi cây.

Lúc cô vén rèm lên, người đàn ông đứng bên cạnh bụi cây di chuyển bước chân đi về phía của Pierre, tiếng tranh chấp loáng thoáng xuyên qua bức tường bao.

Cô nheo mắt nhìn, sau mấy phút tranh chấp người đàn ông lại bị Pierre buộc đứng ở phía bụi cây.

Sau một thoáng ngây người, Lâm Phức Trăn tìm ra một chiếc áo sơ mi của Liên gia Chú.

Vạt áo sơ mi trùm quá quần. Ừm, nhìn qua cứ như chỉ mặc độc áo thôi vậy.

Thong thả chậm rãi mởi nắp chai rượu ra, ngay cả ly cũng lười tìm, cứ trực tiếp ngửa đầu lên, bởi vì uống rượu quá vội làm cho rượu rơi vãi lên trên áo sơ mi của cô.

Đúng là xui xẻo, đây chính là chiếc áo sơ mi mà nhà thiết kế của một nhãn hiệu lớn nào đó đặc biệt thiết kế cho Tiểu Pháp, từ chất liệu vải tới kiểu dáng cả thế giới chỉ có cái này.

Quay qua gương nhướng mày, ám vào chiếc áo sơ mi này chắc chắn sẽ là một mùi khó ngửi, chỉ là mùi rượu vẫn còn chưa đủ, thêm mùi thuốc nữa thì càng hoàn mỹ hơn. Thế là lâm Phức Trăn tìm thuốc, đốt ba điếu thuốc lên.

Điếu thứ nhất đã khiến cô bị sặc ho khan liên tục, chịu đựng cổ họng cay xè, đốt ba điếu thuốc xong Lâm Phức Trăn gọi điện thoại tới phòng của quản gia.

Từ của tới chỗ cô chỉ định phải mất hơn mười phút đồng hồ, lại thêm năm phút chờ đợi nữa, cô có mười lăm phút để tận lực hết sức. Lâm Phức Trăn ngồi trước kính trang điểm.

Sau mười lăm phút cô nhìn thấy trong gương một người rất giống như cả ngày chìm đắm trong cuộc sống về đêm, rạng sáng trở về nhà cả người toàn mùi rượu, vội vàng tắm rửa xong cũng lười tẩy trang, trực tiếp quăng mình lên giường, lúc đang ngủ say sưa thì lại bị người khác ép gọi dậy đi gặp một người nhàm chán nào đó.

Đúng vậy, là một người nhàm chán.

Người đó luôn khiến cô thấy nhàm chán, cô nghĩ không ra họ đã bao nhiêu năm chưa gặp rồi, tựa như người mà ngay cả tên kia cô cũng không nhớ nổi đã nói thế này “Thân hình ba con có hơi phát tướng”.

Người đó đã không khoa trương.

Đã từng là Hình tượng người phát ngôn của bộ ngoại giao, áo sơ mi trắng, kiểu tóc gọn gàng, ánh mắt sáng rực, đứng ở trên bục sân khấu, được giới thiệu vô cùng nhuần nhuyễn khi còn nhỏ “Đó là ba con” với giọng vô cùng tự hào. Rất nhiều lần đứng trước truyền hình, ngẩng đầu, nhìn lên, tâm hồn nhỏ bé ấy cũng giống như ánh mắt của cô, ngẩng cao đầu kiêu hãnh.

Thời gian từ từ trôi qua.

Ngay lúc này người đàn ông trung niên đang đứng ở trước mặt cô với người đàn ông trung niên gặp ở trên đường không khác nhau là mấy, mặt mũi tầm thường lộ vẻ nhuốm mùi củi gạo mắm muối.

Lúc gương mặt tầm thường ấy nhìn thấy cô thì nhăn lại.

Ngáp dài một cái, dụi dụi mắt, bởi vì dùng lực hơi nhiều mà lông mi giả bị rơi ra một nửa, cô dính lại mấy lần mà cũng không dính lại được, nên đã dứt khoát tháo hết toàn bộ lông mi giả xuống.

Cô nghiêng vai tựa vào cánh cửa, lạnh lùng nói: “Ông ầm ĩ làm tôi thức giấc rồi đấy”.

Người đàn ông trung niên nhìn cô, cuối cùng đảo mắt đi chỗ khác, mấp máy môi: “A Trăn”.

Cô vỗ trán: “Ông Lâm, ông có thể đừng gọi tôi như vậy không?”

“A … A Trăn”

Lại nữa rồi.

Cô thành thật cho hay: “Thật quê mùa, giống như trong vở tuồng tiếng Quảng của chủ nhân gọi người giúp việc nhà mình vậy”.

Lời này khiến cho người đàn ông trung niên bước lên trước nửa bước, mở miệng ra nhưng cuối cùng lại lặng lẽ quay lại, ánh mắt lại lần nữa rơi vào chiếc áo sơ mi ở trên người cô, lại lần nữa di chuyển.

“Ngồi đi”. Cô nói với ông ấy, lần này giọng nói đã ôn hòa hơn một chút.

Ngữ khí ôn hòa của cô dường như đã làm cho người đàn ông trung niên thở ra một hơi, bước chân đi tới chỗ ngồi cũng thoải mái hơn một chút, ngồi xuống chiếc ghế sô pha đơn ở cạnh cửa sổ.

Người giúp việc bưng cà phê và một chút điểm tâm lên, dưới cái nhìn chăm chú của cô ông ấy bưng cà phê lên.

Uống một miếng tượng trương, rồi bỏ ly cà phê xuống. Người đàn ông trung niên ngẩng đầu lên, nhìn cô một lúc rồi nói một câu “Đã lớn như vậy rồi”.

Cô nhún vai tỏ ý mình đã nghe thấy rồi.

“Lần này ba tới Paris để bàn công chuyện”.

Lời này nghe cũng thật là vô vị, vô vị mà còn lãng phí thời gian. Lâm Phức Trăn ngáp một cái, thoáng cái mùi khói thuốc, mùi rượu phả vào mặt.

Cái ngáp đó cũng làm cho người đàn ông đứng bật lên, nhưng cuối cùng khi chạm thấy ánh mắt của cô thì lại ngồi trở lại.

Nét mặt ông ấy thoáng xấu hổ, nhìn quanh bốn phía, ánh mắt lại lần nữa dừng trên chiếc áo sơ mi của cô, ông ấy lại lần nữa mấp máy môi: “Họ nó cho ba biết chủ nhân của căn nhà này là Liên Gia Chú”.

Cô lại nhún vai.

“Con … con vẫn luôn ở chỗ này?”

Cô nghiêng đầu suy nghĩ một chút, quả thực thời gian gần đây cô vẫn luôn ở chỗ này, sau khi khẳng định câu trả lời Lâm Phức Trăn gật đầu.

“A Trăn …” Lần này người đàn ông trung niên đã đứng bật lên.

Ầm —

Đó là âm thanh phát ra của đồ trang trí để ở bên cạnh mà cô không cẩn thận làm rơi xuống đất, âm thanh vang lên cũng làm cho người đàn ông ngừng lại quay trở lại chỗ ngồi.

Ông ấy lại uống một ngụm cà phê.

Người đàn ông chìm vào trong hồi tưởng ngắn ngủi, trong hồi tưởng chủ nhân của căn nhà này lúc trước vẫn còn là một thiếu niên nhỏ. Người đàn ông mỉm cười, tự lẩm bẩm: “Ta còn nhớ Gia Chú, một đứa trẻ vô cùng xinh đẹp …. khi còn nhỏ rất có phép tắc”.

Lời này đúng là của một người cha tự an ủi mình, ở chỗ này mặc áo sơ mi của đàn ông cũng không sao, ta biết chủ nhân ở đây, đó là một đứa trẻ rất có phép tắc, đứa trẻ như thế sẽ không làm xằng bậy.

“Nhưng bây giờ cậu ấy không còn phép tắc như thế nữa”. Cô nói: “Ông Lâm có muốn biết hành vi không phép tắc của Liên Gia Chú biểu hiện ở những chỗ nào không?”

 

MM

Hết chương 21!

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *