Khi thiết bị đém ngược thời gian còn lại 5 phút, cửa phòng riêng bị mở ra, thành viên cuối cùng cũng chính là chủ nhân của “Bữa tiệc trở lại” cũng trình diện.

Andrew vừa vào trong phòng đã lấy một ly bia lớn nhất, uống xong ly bia cậu ta cứ ngồi ngây ngốc nhìn lên trần nhà, khi thiết bị đếm ngược ngoài kia đã đi hết mà cậu ta vẫn còn ngẩn người.

Rất rõ ràng, “Chương trình thực tế Wonderfull” kia đã đi toang rồi, nhận điện thoại của Quản gia gọi cho Andrew xong người tên Carter nói “Cuối cùng tôi cũng biết Andrew muốn làm gì rồi”.

Thiết bị đếm ngược ngừng lại được 10 phút, Khách mời nhận lời tới cũng đã đi gần hết rồi.

DJ và chuyên gia pháo hoa cũng bắt đầu thu dọn lại đạo cụ bên ngoài, các nhân viên phục vụ đang lau dọn hội trường.

Andrew vẫn đang ngồi ngây người, Linda đạp cho cậu ta một đạp.

“Mãi cho tới khi thiết bị đếm ngược ngừng lại ở giây cuối cùng tôi mới nhận ra rằng trên đời này thực sự có kiểu con gái mà hoa tươi, tiền bạc, châu báu cũng không làm động lòng được”.

Trong phòng riêng, vẻ mặt của Andrew ủ rũ.

Lời này không làm cho Lâm Phức Trăn quá bất ngờ.

Tuy rằng cô và Phương Lục Kiều chưa từng nói chuyện qua với nhau, tuy rằng khi còn rất nhỏ cô và Phương Lục Kiều từng thông qua người phụ nữ tên Thu Linh Lung mà biết nhau. “Cô giáo Thu, đưa nó cho cô bé ấy đi, con thấy nó nhìn vô cùng đáng yêu”. “A Trăn, hôm nay Tiểu Kiều mang chiếc kẹp tóc con cho con bé đi chơi công viên, chiếc kẹp tóc rất hợp với con bé”. “Cô giáo Thu, đây là bánh kem con mang từ nhà dì Daisy về, mùi vị ăn vô cùng ngon, thế là con liền mang về một ít, cô cũng bảo con gái của cô nếm thử nha”. “A Trăn, Tiểu Kiều bảo cô thay con bé cám ơn con, con bé nói từ trước tới nay con bé chưa từng ăn qua món tráng miệng nào ngon như vậy”.

Ngoài thế ra Lâm Phức Trăn và Phương Lục Kiều là hai người xa lạ chưa từng gặp nhau, nhưng thật kỳ lạ là thỉnh thoảng cô lại sinh ra một suy nghĩ hoang đường rằng giữa cô và Phương Lục Kiều mơ hồ tồn tại một loại từ trường nào đó, loại từ trường đó có lẽ chính là của kiếp trước và kiếp này trong truyền thuyết.

Mãi cho tới sau này Lâm Phức Trăn mới hiểu cái gọi là từ trường chẳng qua chỉ là vì họ cùng yêu chung một người đàn ông tên là Liên Gia Chú.

Trên đời này có rất nhiều chuyện mà bạn không cách nào có thể lý giải được.

Lại như ngay từ đầu trong lòng Lâm Phức Trăn đã biết trước được là Phương Lục Kiều sẽ không thích Andrew.

Andrrew vò đầu bứt tóc, lúc này đã lấy lại được tinh thần: “Lâm, tôi đã thua trò chơi này rồi”.

Sáu người chẳng hay biết gì không hẹn mà cùng hướng ánh mắt về phía Lâm Phức Trăn, hết nhìn xong Lâm Phức Trăn lại nhìn qua Andrew.

Andrew lại lần nữa bứt tóc, nói ra.

Andrew năm13 tuổi bắt đầu hẹn hò với con gái, năm 15 tuổi đã kết thúc cuộc đời trinh nam của mình ở trên giường của một người mẫu, vào thời kỳ đỉnh cao đồng thời cùng hẹn hò cùng lúc với ba cô gái trong 40 ngày mà thần không biết quỷ không hay lại bị ăn quả đắng của Phương Lục Kiều.

Hoa tươi, trang sức đẹp, xe thể thao đều không làm cô ấy động lòng, không sao, có thể tấn công vào lòng người.

Loại tấn công lòng người này bao gồm cả chiêu trò khiến cho Phương Lục Kiều nhìn thấy cậu ta đánh cho tên trộm cướp túi của một bà lão một trận tơi bời, sau khi đánh xong tên trộm cậu ta lại tới làm anh hung giải cứu mỹ nhân, anh hùng là cậu ta, mỹ nhân là Phương Lục Kiều.

Nhưng làm người ta cảm thấy chán nản chính là những người này vì xung đột mà không lấy được hiệu quả gì, Phương Lục Kiều trái lại càng thêm sợ hãi mà tránh xa Andrew hơn.

Kể về một tuần ăn quả đắng từ Phương Lục Kiều xong, mái tóc quăn tự nhiên của Andrew đã rối như tổ quạ luôn.

Người bật cười đầu tiên là Mathethew, sau đó là Linda, tiếp theo là một tràng cười phá ra của mọi người, cười lớn nhất chính là anh họ Carter của Andrew.

Người ở hội trường không cười chỉ có Lâm Phức Trăn và Liên Gia Chú.

Đối với hành vi tặng quà này của Andrew Liên Gia Chú đưa ra đánh giá: Đồ tứ chi phát triển.

Thường ngày Andrew ghét nhất người khác nói cậu ta tứ chi phát triển.

Cậu ta đứng lên chỉ vào Lâm Phức Trăn: “Cô ấy chỉ cho tôi thời gian một tuần, tôi không có cách nào khác, bọn con gái không phải là đều thích mấy thứ đó sao? Bọn họ ngưỡng mộ siêu anh hùng, đó là cách tôi có thể nghĩ ra được để lấy được ấn tượng của Phương Lục Kiều nhanh nhất”.

“Không phải cậu đã mấy lần đánh cho tên trộm của bà lão ngã quỳ trên đất sao?” Liên Gia Chú cười đểu hỏi.

Suy nghĩ một lúc, Andrew lại vò đầu bứt tóc lần nữa, gật đầu.

“Vậy lúc cậu anh hùng cứu mỹ nhân có phải là lấy một địch hai, thậm chí là một địch ba không? Chỉ mấy phút đồng hồ mà cậu đã một địch được mấy tên để dành được toàn thắng, trước khi cậu địch với mấy tên ấy cậu lại quên mất là trên đời này còn có loại nghề nghiệp gọi là cảnh sát sao?”

Lúc này dường như động tác đưa tay lên vò tóc Andrew cùng không có.

“Đánh mấy tên trộm ngã như rạ, chuyện này tôi không nói cậu”. Liên Gia Chú khoanh tay nghiêng người dựa vào đài rượu, trước lúc cậu một chọi mấy tên ít nhất cậu cũng phải giả vờ nói muốn báo cảnh sát chứ, báo cảnh sát xong cậu lại đọ sức tiếp với mấy tên đó, mấy người đó cảnh cáo nếu cậu còn tiếp tục lo chuyện bao đồng nữa thì sẽ đánh cho cậu rơi răng xuống đất, lời này làm cậu chần chư chốc lát, cậu đánh mắt nhìn cô gái kia một cái, lúc này nhất định cô gái kia sẽ dùng ánh mắt cầu xin mà nhìn cậu, tất cả cứ thuận theo tự nhiên mà tới, các người đánh nhau, người chịu đòn nhiều phải là cậu. Đương nhiên, cậu cũng tóm được hai lần cơ hội để làm cú phản kích đẹp mắt, chớ tới khi sự việc được giải quyết cậu nói với cô gái kia, không cần bận tâm tới vết thương trên mặt đâu, cứ xem đó là huân chương của một chiến sĩ”.

“Andrew, đây mới là cách đúng đắn của kiểu anh hùng cứu mỹ nhân”.

Lời của Liên Gia Chú làm cho mấy người này cười càng lớn hơn.

Nét mặt của tên tứ chi phát triển ảo não.

“Cậu cũng đừng để lời tôi nói vào lòng”, Tiểu Pháp an ủi người ta, cho dù cậu có biểu diễn một màn anh hùng cứu mỹ nhân trước mặt cô gái kia đúng cách, thì cuối cùng cũng không chắc sẽ nhận được kết quả tốt, cũng có con gái không mắc cái bẫy này, loại con gái này sẽ không chú ý tới đôi giày hiệu cậu mang, họ sẽ chỉ chú trọng tới việc cậu có chân thành hay không mà thôi, cô gái cậu gặp phải chính là kiểu này, không phải là cậu không có sức hấp dẫn mà là ngay từ khi bắt đầu cậu đã dùng sai cách thôi”.

Lời này làm cho vẻ mặt của Andrew hơi tốt lên một chút.

Một tuần trước trò chơi của Lâm Phức Trăn và Andrew sau khi một bên thua trận thì phải thực hiện quy tắc của trò chơi tuyên bố kết thúc.

Trước khi sắp rời đi Andrew hỏi thầm Lâm Phức Trăn có phải là vẫn sẽ tìm người khác để tiếp tục trò chơi này không.

Lâm Phức Trăn không đáp lại cậu ta.

“Lâm, nếu như là vậy thì mình hy vọng cậu đừng làm”. Dừng lại một chút, Andrew nói “Cô gái ấy không tệ”.

Cô gái ấy không tệ?

“Ý cậu nói không tệ là chỉ …” Vốn Lâm muốn nói tới ngực của cô ấy, sau đó lại nhớ tới dường như Linda đã không chỉ một lần nhắc tới cô bé lọ lem làm thêm kia có một bộ ngực phẳng.

Andrew đánh giá con gái đều là nhìn ngực, mông, vòng eo, chân, cuối cùng mới là khuôn mặt.

Vậy thì trong những đặc điểm ấy Phương Lục Kiều chiếm mấy phần.

Thế nhưng Andrew lại cho đáp án khiến Lâm Phức Trăn mở rộng tầm mắt, tên này lại lấy tính cách không tệ mà đánh giá một cô gái.

“Trong nhà cô ấy nuôi sáu con mèo với hai con chó, chúng đều là do cô ấy nhặt ở trên đường về. Không chỉ như vậy, cô ấy còn đem ảnh của những chú mèo với mấy chú chó dán ở trên bảng thông báo vật bị mất, mình thấy người làm mấy việc này đều là người lương thiện”. Andrew đưa ra phân tích về Phương Lục Kiều là cô gái không tệ.

Lời này không hề giống với lời phát ra từ miệng của Andrew.

“Lâm …” Cậu ta ấp úng nói “Mình thấy một người hiền lành thì … thì không nên vô duyên vô cớ phải chịu bị trêu chọc”.

Một tuần trước Andrew cũng không quan tâm tới như vậy.

“Andrew, mình không chỉ thu nhận và giúp đỡ mèo hoang cũng thu nhận giúp đỡ chó hoang, thậm chí mình còn thu nhận giúp đỡ rất nhiều trẻ con người lớn vô gia cư, mình cũng là người lương thiện”. Cô nói với cậu ta.

“Các cậu không giống nhau, cậu không phải là kiểu lương thiện ấy”. Vừa nghe thấy lời ấy bật thốt ra, lời này từ ngữ khí tới biểu cảm đều chứa đầy sự thiên vị.

Lâm Phức Trăn nghiêm mặt lại.

Andrew tính giải thích: “Giống như búp bê đặt trong tủ kính, cậu mua con búp bê ấy chỉ là do hứng thú nhất thời, còn Phương Lục Kiều mua búp bê là vì cô ấy thực sự yêu thích”.

Càng giải thích lại càng tệ hơn.

“Lâm …” Andrew còn muốn tiếp tục giải thích “Cậu cũng thu nhận giúp đỡ động vật lang thang là không xấu, nhưng cậu chỉ tìm cho chúng một nơi để ở, sau đó cậu chưa bao giờ trông coi chúng, chúng càng giống như là bài tập mà giáo viên sắp xếp cho cậu, còn Phương Lục Kiều …”

Phương Lục Kiều, Phương Lục Kiều, gọi mới thân thiết làm sao.

“Được rồi”. Lâm Phức Trăn cắt lời Andrew “Đề tài này không cần phải tiếp tục nữa”.

“Lâm …”

Lâm Phức Trăn lạnh lùng nói: “Andrew, quản mình cho tốt đi, đừng lo chuyện bao đồng nữa”.

Trong phòng chỉ còn lại Lâm Phức Trăn và Liên Gia Chú, cô nói với anh, Gia Chú chúng ta đi dạo đi.

Tay anh cầm túi và áo khoác của cô, họ dọc theo con hẻm nhỏ đi tới dưới một gốc cây ngô đồng, đó là cây ngô đồng lớn nhất của học viện Ryder.

Đứng dưới tán cây, Lâm Phức Trăn ngẩng đầu, lá cây ngô đồng nhìn từ xa giống như là cây phong, khi còn bé cô vẫn cho là ở cổng nhà là cây phong.

Có một ngày, dưới cây cây ngô đồng nhìn như cây phong ấy có một người con gái, người con gái đó có một cái tên rất đẹp.

Lung Linh đầu tử an hồng đậu. Nhập cốt tương tư tri bất tri.

Khi trên đỉnh đầu truyền tới tiếg đứt quãng, Lâm Phức Trăn mới kinh ngạc phát hiện ra mình bất tri bất giác đã đọc ra đoạn thơ này.

Có người nói, hồi ức đau đớn giúp ấp ủ một tâm tình bi thương.

Liên Gia Chú không phải là Andrew.

Trong âm thanh đứt quãng, lại có lác đác chiếc lá hình trái tim rơi xuống. Đưa tay, mở bàn tay ra, chiếc lá rơi trên lòng bàn tay cô, nắm tay lại, lá ngô đồng bị nắm chặt trong lòng bàn tay, lại có chiếc lá mới rơi xuống.

Gió nổi lên.

Lúc anh đung đưa giơ chiếc áo khoác, cô xoay lưng qua, tay trái xỏ vào ống tay áo, sau tay trái là tay phải, hai tay buông xuống hai bên, đợi anh vén mái tóc của cô bị quấn ở trong áo khoác ra.

Vào thời khắc này, động tác như này khi họ còn nhỏ vẫn cứ lặp đi lặp lại.

Hiện tại, cô duyên dáng yêu kiều, anh dáng người cao gầy.

Anh ở trên người cô học thế nào làm một thân sĩ, cô ở trên người anh học thế nào làm một thục nữ.

Gia Chú có ngón tay mềm mại, Lâm Phức Trăn từ từ nhắm mắt lại.

Mái tóc dài tới eo gọn gàng buông xuống sau lưng.

Cô xoay người đối diện với anh.

Đôi giày 10 phân dường như không có tác dụng gì, thầm thở dài một tiếng trong lòng, cô nhón chân lên kề môi bên tai anh.

Cô thì thầm bên tai anh một lúc.

Được rồi, đã nói xong rồi.

Thế nhưng ___

Tiểu Pháp thích chơi, rất biết chơi vào lúc này tại sao lại không phản ứng gì.

Đúng rồi, cô đã quên tặng phần thưởng cho trò chơi này.

Thế là cô cười ha ha nói: “Gia Chú, cậu mà làm cho Phương Lục Kiều yêu cậu, mình sẽ ở cùng câu”.

Cô đã nói ra phần thưởng của trò chơi rồi, tại sao Liên Gia Chú vẫn không có phản ứng gì nhỉ?

Thế là cô lại bắt chước theo giọng điệu của Liên Gia Chú đêm đó: “Gia Chú, mình ở cùng cậu, thì có thể ngày ngày ở nhà cậu cũng không bị mấy lời đám tiếu”.

Im lặng ___

Lâm Phức Trăn than vãn: “Tới lúc đó, mình nhất định nơm nớp lo sợ về cân nặng của mình. Gia Chú, cậu còn nhớ hay không, nghỉ hè năm ngoái mình đã mập lên một cân rưỡi đấy”.

Im lặng ___ Chỉ có tiếng gió xào xạc.

Tiểu Pháp không có phản ứng nhìn có chút khiến người ta sợ, mặc dù vẻ mặt của anh đã bị tán lá hình trái tim che kín.

Cô lấy hết dũng khí, chìa tay ra, muốn chạm vào tay anh.

Tay bị bắt hụt.

“Gia Chú” Cô kéo dài giọng, giọng vừa mền lại vừa nhão.

“Lâm Phức Trăn, sao cậu không cho là trò chơi có rủi ro chứ?” Anh hỏi cô.

Rủi ro?

Cô nghiên đầu suy nghĩ một lúc, ngữ khi đầy nịnh nọt: “Không đâu, một trăm tên Andrew còn không bằng một ngón tay của Liên Gia Chú nữa”.

Ý nói là chỉ cần Liên Gia Chú cậu ngoắc ngón tay là Phương Lục Kiều sẽ tự động tới trước mặt câu, chỉ cần cậu cho Phương Lục Kiều một sắc mặt tốt, cô ấy sẽ chẳng ngại gian khó.

“Hóa ra”, anh gạt sợi tóc trên trán cô “Trong lòng cậu mình còn có loại năng lực này, Lâm Phức Trăn, cậu đúng là đã xem trong mình rồi”.

Lâm Phức Trăn không dám nói với Liên Gia Chú là, 20 năm qua cô chỉ coi trọng một người duy nhất đó chính là Liên Gia Chú.

Không để cho Tiểu Pháp quá đắc ý, vì vậy cô vẫn không nói với anh những lời này.

Ánh mắt tha thiết mong chờ nhìn gương mặt ẩn trong bóng tối.

“Mình đưa cậu về nhà”. Liên Gia Chú đi ra từ chỗ tối, kéo tay cô.

Bị động đi theo anh, đi được mấy bước Lâm Phức Trăn mới nhớ ra, dường như Liên Gia Chú vẫn chưa đáp ứng chuyện cô vừa nói.

Cô ngừng bước gọi một tiếng: Gia Chú.

Liên Gia Chú không trả lời, từ kéo tay cô thành lôi, bước chân ngừng lại bị anh lôi đi mà bị động tăng tốc.

“Gia Chú, cậu vẫn chưa trả lời mình đấy”. Đi theo phía sau Liên Gia Chú, mắt trừng trừng nhìn vào sau gáy anh, cất cao giọng.

Vẫn không được đáp lại.

Lâm Phức Trăn dùng hết sức vung khỏi tay Liên Gia Chú, dừng bước, gương mặt đanh lại, bước chân của Liên Gia Chú vẫn bước về phía trước.

“Liên Gia Chú!” Lâm Phức Trăn lạnh giọng.

Cuối cùng Liên Gia Chú cũng dừng bước lại.

Lúc cô đuổi tới, anh quay đầu lại.

Ngăn cách giữa hai người là cột đèn cao hai mét, cô ngược chiều ánh sáng anh, ánh đèn màu xanh nhạt khiến cho vẻ mặt của Liên Gia Chú rõ mồn một.

Dưới ánh nhìn của Liên Gia Chú, Lâm Phức Trăn không tự chủ được mà lùi lại nửa bước.

 

MM

Hết chương 27!

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *