Trong phòng thay đồ.

“Mới vậy mà đã không chịu nổi rồi?” Khóe miệng Liên Gia Chú phác họa ra nụ cười trào phúng.

Trong lòng Lâm Phức Trăn âm thầm thở ra một hơi.

Sao cô lại quên chứ, đây là cách thăm dò của Tiểu Pháp, lưng dựa lại trên tấm gương, tiếp tục quay lại đề tài lúc trước: “Gia Chú, mình ghét việc cậu không nhận điện thoại của mình”.

Nụ cười trào phúng càng thêm đậm, Liên Gia Chú đi về phía cánh cửa của phòng thay đồ.

Vượt lên trước một bước đứng chắn ở cửa, Lâm Phức Trăn như một cái máy lặp lại miệng tiếp tục nhắc lại câu “Vì sao không nhận điện thoại của mình?”

Phòng thay đồ chỉ còn lại một mình cô, cô vẫn đang lặp lại câu hỏi này.

Nhưng, từ đứng trước đó đã trở thành ngồi bệt trên đất, sức lực của cô không bằng anh, anh cũng chỉ mới đẩy nhẹ một cái cô đã ngã nhào trên đất.

Được bọn trẻ Pháp say sưa buôn chuyện “Vianne lấy được giải quán quân cuộc thi thuyền buồm thiếu niên Liên Lục Địa” đúng là sự thật, thể lực của cô vẫn rất tốt.

Tuy nhiên không biết thế nào mà sức lực của cô tối nay lại ít tới thảm thương như vậy.

Đúng rồi, tối nay cô đã uống một chút rượu sake.

Tửu lượng của cô vẫn luôn thấp, vừa nghĩ như vậy trong lòng cô đã thoải mái hơn một chút, cô không phải vì câu nói xằng bậy “Tại sao không tìm được những thứ này trên người cậu?” của anh đâu nhé.

Hơn nữa tất cả những thứ trên người Phương Lục Kiều cô đều không thèm. Người giàu có thì khoe khoang châu báu, xe sang, người không có gì cả cũng không cam lòng yếu thế mà khoe khoang các loại hoa cỏ trên ban công.

Có lẽ cô không phải là người đằng trước nhưng Phương Lục Kiều nhất định là người phía sau.

Khi không được để ý tới, âm thanh trong máy lặp lại đã trở nên càng lúc càng đáng thương.

Vô cùng đáng thương còn tự chuốc lấy nhục. Liên Gia Chú chết tiết nhất định không nói cho cô biết tại sao lại không nhận điện thoại của cô.

Thực ra cái này cũng không có gì, anh không nhận điện thoại của anh ba lần thì cô cũng không nhận điện thoại của anh ba lần, như vậy là huề nhau rồi. Nhưng tối nay Lâm Phức Trăn bởi vì chuyện Liên Gia Chú không nhận điện thoại của cô mà đã cực kỳ tức giận.

Bởi vì ở đầu kia điện thoại của Liên Gia Chú có lẽ Phương Lục Kiều đang ngồi ở vị trí bên cạnh tài xế trong xe anh, cùng với cơn gió thổi vào từ bến cảng.

11 giờ 5 phút. Nếu như bây giờ Lâm Phức Trăn từ đây lái xe thẳng tới căn hộ thì vừa kịp.

Nhưng một chút rượu sake làm cho sức lực của cô không thể điều khiển được sức của mình dù chỉ một chút, tiện tay bắt được một cái giá áo,  nhưng mà cô không thể mượn sức của cái giá áo đứng lên nổi, ngược lại còn làm quần áo treo trên giá kéo ngã xuống.

Áo khoác, áo sơ mi rơi trên mặt cô, như một cái lưới trùm đầu của cô vào bên trong, ánh sáng không còn nữa, máy đọc đã ngừng lại.

Thế giới bỗng trở nên yên tĩnh lại, yên tĩnh mà vô vị.

Không tiếp tục để ý tới quần áo trùm trên mặt nữa, trong bóng tối bao trùm Lâm Phức Trăn nghĩ, lần này nhất định là cô không thể về nhà vào lúc 11 rưỡi được rồi, cũng không biết Sophia có đi mách lẻo với dì Daisy nữa không.

Vì sao lại tới miền Nam chỉ có trong lòng Lâm Phức Trăm mới rõ, tới miền Nam thì cô không cần phải liên tiếp chạy tới nhà dì Daisy nữa.

Không, không. Có chỗ nào là liên tiếp chạy tới nhà dì Daisy chứ, căn bản là cô ở chỗ đó thời gian dài, trong ngôi nhà giống như cung điện đó cô được đãi ngộ như một nàng công chúa.

Nhưng ….

Lâm Phức Trăn có chút ghét cái chân giả của dì Daisy, khi mỗi tối tới phòng dì Daisy nói chúc ngủ ngon cô đều có thể nhìn thấy cái chân giả đặt ở trong tủ kính.

Với thời đại khoa học kỹ thuật như hiện nay cái chân giả của dì Daisy cũng càng ngày càng giống như thật, năm ngoái sau khi đổi kỹ thuật in 3D trông nó lại càng sống động hơn.

Chính bởi vì trông rất sống động mới càng đáng sợ hơn, trên đường trở về phòng cô, cô cũng không dám nhắm mắt lại, bởi vì cứ hễ nhắm mắt lại thì cái chân giả kia lại hiện ra.

Bóng tối bao trùm làm vết nứt nho nhỏ từ bên ngoài toác ra.

Xuyên qua cái lỗ nhỏ Lâm Phức Trăn nhìn thấy Liên Gia Chú, Liên Gia Chú đang hơi khom người.

Cô ở bên trong bóng tối, anh ở phía ngoài ánh sáng.

Cứ thế, anh nhìn tôi, tôi nhìn anh.

Tay anh từ từ đưa về phía cô, lấy đám quần áo đang trùm trên đầu cô ra.

Xung quanh đã hiện ra rất rõ ràng, nói vậy thì viền mắt ửng đỏ của cô cũng đã bày ra rõ ràng trước mắt anh rồi.

Có chút mất mặt mà. Vì một chuyện nhỏ thế này mà khóc nhè.

Thế nhưng, cô vẫn còn mang chuyện nhỏ này treo trên miệng: “Tại sao lại không nhận điện thoại của mình?”

Đúng là phiền, Lâm Phức Trăn rõ là phiền, không phải sao?

Liên Gia Chú nhìn cô, cô cố gắng mở to đôi mắt, không muốn để cho viền mắt của mình rơi nước mắt xuống.

Tiếng thở dài bất đắt dĩ vang lên: “Mới thế này mà đã không chịu được rồi?”

Có ý gì chứ? Lần này tới lượt cô nhíu mày.

“Lâm Phức Trăn, trò chơi đã bắt đầu rồi, vì để trò chơi càng nhập tâm hơn sau này mấy chuyện như Liên Gia Chú không nghe điện thoại của Lâm Phức Trăn sẽ thường xuyên sảy ra”.

Lông mày nhíu lại càng chặt hơn, mắt mở càng to hơn. Liên Gia Chú cậu dám?!

Người Liên Gia Chú tiến càng gần về phía cô hơn, gần tới nỗi cô nhìn thấy vành mắt ửng đỏ, sắc mặt trắng như tuyết của mình trong đáy mắt anh.

“Lâm Phức Trăn”. Anh khẽ nói, nếu như bây giờ cậu còn mơ hồ với trò chơi của chúng ta, vậy thì để mình nhắc cho cậu biết, trò chơi của chúng ta gọi là trò chơi tính yêu. Nếu như trò chơi này bất kỳ bên nào không thể dùng toàn lực ứng phó vậy thì tới cuối cùng trò chơi này có lẽ sẽ không có bên thắng”.

Lâm Phức Trăn quay mặt qua chỗ khác.

“Cái gọi là toàn lực ứng phó chính là phải để cho mình lún sâu vào, hiểu chưa? Vì vậy trong ba tháng tiếp theo Lâm Phức Trăn chỉ là người bạn chơi thân của Liên Gia Chú, còn Phương Lục Kiều và Liên Gia Chú sẽ phát triển thành người yêu, không có lý gì mà lại gạt người yêu sang một bên mà cùng với người bạn chơi thân nói chuyện điện thoại lời chàng ý thiếp như vậy, lại càng không thể …”

“Đủ hiểu rồi, Liên Gia Chú”.

“Không, cậu vẫn không hiểu”.

Cô không phải là đồ ngu, nhếch miệng: “Gia Chú, mình cũng không phải …”

“Bây giờ vẫn còn kịp”. Liên Gia Chú cắt lời của cô.

Thầm than trong lòng, Tiểu Pháp cũng có ngày trở nên nhìn trước ngó sau như vậy.

Làm Tiểu Pháp trở nên nhìn trước ngó sau đúng là vì Phương Lục Kiều, cô gái đó sống rất nghiêm túc, cô gái đó sẽ mang động vật lang thang về nhà, cô gái đó vừa nhìn chính là một cô gái tốt.

Hai mẹ con này đều có gương mặt của một cô gái tốt, một người phụ nữ tốt. Lan Tú Cẩm không có, Lâm Phức Trăn đương nhiên cũng sẽ không có.

Trong lòng bùng lên ngọn lửa mãnh liệt.

Xoay mặt qua, ánh mắt đối diện với ánh mắt của Liên Gia Chú.

Cô nhỏ giọng nói: “Gia Chú, mình chỉ có cậu thôi. Gia Chú, câu biết đấy, trong mắt người khác mình là một người khác, trong những người khác này cũng bao gồm cả Phu nhân Lan Tú Cẩm. Gia Chú, chỉ có ở trước mặt cậu mình mới thế này. Gia Chú, mình cũng chỉ sẵn lòng để cho cậu nhìn thấy dáng vẻ thế này của mình thôi”.

“Mình nhớ trong quyển sách <Vianne của chúng ta> Bà Rose đã từng kêu cậu là Công chú nhỏ”. Đôi mắt gần trong gang tấc kia bị bao phủ bởi một tầng băng mỏng: “Công chúa nhỏ, vào lúc này có muốn mình bày tỏ một chút vinh hạnh hay không”.

Sao Gia Chú cũng coi cô thành Vianne rồi.

“Gia Chú, mình không phải là Vianne, Vianne sẽ ngốc nghếch mà tha thứ, thậm chí còn đưa ra một cánh tay nhân ái về phía cô giáo Thu. Em hiểu, cô giáo, giống như cô nói vậy, không phải là cô cố ý. Nhưng! Mình là Lâm Phức Trăn, Lâm Phức Trăn hoàn toàn ngược lại với Vianne, là Lâm Phức Trăn thì không thể chấp nhận một tí lừa dối nào!”

Ánh mắt nhìn trân trân: “Mình nằm mơ cũng muốn phá hủy cô ta, từng có bao nhiêu dựa dẫm thì có bấy nhiêu ghê tởm, ghê tởm tới nỗi mình thường mở trừng mắt tới lúc hừng đông”.

“Lúc mười mấy tuổi, mình muốn tìm một người rạch lên mặt cô ta mấy chục đường, làm cho cô ta cả đời cũng không dám soi gương, sau này mình nghĩ ngành phẫu thuật thẩm mỹ phát triển như vậy, vậy thì sẽ không có được ích lợi gì, còn làm xấu danh tiếng của mẹ mình, mình muốn chờ mình lớn lên một chút thôi, chờ mình lớn lên một chút nhất định mình sẽ nghĩ ra cách hay hơn”. Cô thở dài: “Ai mà ngờ, càng lớn lại càng trở nên nhát gan, lo lắng cũng nhiều hơn, mình nghĩ ra mấy chục cách để hủy hoại họ, nhưng mỗi cách đều phải chịu trách nhiệm trước pháp luật”.

“Gia Chú, cậu cũng biết đấy, bây giờ mẹ mình chỉ còn lại mình thôi, mình không thể gây phiền phức cho bà ấy, mình còn là cháu ngoại của Lan Dora, danh tiếng của bà ngoại vẫn phải duy trì”.

Trong trí nhớ, dưới bầu trời xanh mây trắng, diện mạo của Thu Linh Lung giống như cô gái đứng ở nơi đó, đơn thuần, chưa từng trải qua bi thương trên nhân thế, cô quạnh, biệt ly, phản bội.

Hình tượng như vậy lại cực kỳ đẹp.

Một loại sung sướng phát ra từ nội tâm lan tràn từ đầu ngón chân truyền lên tới trung khu thần kinh, từ trung khu thần kinh truyền mệnh lệnh tới cơ quan cảm giác, muốn mỉm cười. Đúng vậy, muốn mỉm cười.

Cô Mỉm cười, ý cười càng nở rộng hơn

“Gia Chú, cơ hội đã tới, trên đời này không phải là không có bất kỳ tội danh nào dành cho “Kẻ lừa gạt tình cảm” sao? Chính vì như vậy, đàn ông ông phụ nữ ngày nay nói câu anh yêu em, cũng chỉ có cách một ngày họ lại đẩy đưa: Em yêu, anh yêu em. Nhưng đối tượng nghe những lời này từ Maria biến thành Diana, từ Jack biến thành Mike. Thi sĩ dùng đủ các vần thơ để ca ngợi tình yêu hoàn hảo, mọi người chìm trong lời hứa cả đời với nhau”.

Nói tới chỗ này, Lâm Phức Trăn bật cười khanh khách.

Nở nụ cười, nước mắt trong hốc mắt cũng không kìm lại được nữa.

Không, không. Đó chắc chắn không phải là nước mắt, đó chỉ là quá trình bài tiết cực kỳ bình thường đối với thân thể con người mà thôi, cũng giống như buồn đi vệ sinh vậy.

Cô không hề kiêng kỵ quá trình bài tiết bình thường của con người.

“Buồn cười nhất chính là đã từng tuyên thệ muốn đem cái gọi là tình yêu tới ngày hai người chết đi, khi một bên đã đi tới một nơi rất xa, mà người còn lại vẫn còn ở lại chỗ cũ, không muốn thoát ra khỏi lời nói dối”. Tiếng cười vẫn còn tiếp tục: “Có một lần lúc nửa đêm mình phát hiện ra mẹ mình …”

Nước mắt điên cuồng rơi xuống, ra sức lắc đầu.

“Không, không. Ở đây phải gọi bà ấy là Phu nhân Lan Tú Cẩm, căn bản là mình không muốn chấp nhận, người phụ nữ vừa khóc lóc vừa xem video kết hôn chiếu lại của mình chính là mẹ của mình, thậm chí trong túi người phụ nữ này thường xuyên để thuốc Aspirin”.

Tay kéo lấy cổ tay Liên Gia Chú.

“Gia Chú, khi đó mình đã bị chọc tức rồi, vô cùng tức giận. Mình làm hỏng nguồn điện trong nhà, như vậy thì mẹ sẽ không xem được video nữa, vậy thì mẹ sẽ không phải là người phụ nữ ngốc nghếch chìm đắm trong quá khứ nữa”.

“Trở về phòng, mình gọi điện cho ngài Rose, trong điện thoại mình đã khóc lóc kể lể với ngài Rose, nói người phụ nữ tên Thu Linh Lung đó đã đã làm lòng mình suy sụp, mình nói Ngài Rose có lẽ con không còn sức mà sắm vai nhân vật Vianne nữa, em bé Đông Dương không thể sắm vai nhận vật Vianne, đối với nhà Rose mà nói đây không phải là một dấu hiệu tốt”.

Nhếch khóe miệng lên, nhưng nước mắt cứ theo khóe mắt chảy xuống: “Thế là, công việc của Thu Linh Lung bị điêu đứng, tiếp sau đó nữa mình nghe được tin tức việc kinh doanh chỗ đại lý du học của Lâm Mặc ở bên kia bờ đại dương cũng không tệ. Thế là, mình lại gọi điện cho ngài Rose. Qua một khoảng thời gian mình lại như mong muốn nghe được tin tức Lâm Mặc bộn bề vì kế sinh nhai, đáng tiếc là, người nhà này vẫn cứ hạnh phúc mỹ mãn.

Tại sao thứ vô dụng này vẫn mãi không ngừng vậy chứ, Lâm Phức Trăn ra sức lau nước mắt trên mặt của mình.

Ánh mắt từ đầu đến cuối đều bị một lớp băng mỏng bao phủ.

Cô ngẩng đầu lên nói: “Gia Chú, Thủ đoạn bây giờ cũng giống như việc gọi điện thoại cho ngài Rose vậy, đã không thỏa mãn được mình nữa. Sau khi 18 tuổi, mình vẫn muốn thế nào cũng phải cho Thu Linh Lung một đòn trí mạng”.

Cô nở nụ cười, đồng thời viền mắt cũng trở nên khô ráo.

“Cơ hội một đòn trí mạng đã tới, người cướp đoạt tình cảm, người phản bội tình cảm cuối cùng cũng được nhìn thấy những gì mà họ đã làm ở trên người người thân thiết nhất của họ”.

Sau khi nói ra bí mật chôn sâu trong lòng nhiều năm lòng của Lâm Phức Trăn đã cảm thấy thoải mái hơn nhiều.

Nói một hơi nhiều như vậy làm cho miệng lưỡi của cô khô hết, hắng giọng liếm môi. Vốn là cô còn muốn làm ra vẻ mặt “cool ngầu” với anh nhưng nét mặt bây giờ của Liên Gia Chú làm cho Lâm Phức Trăn biết cho dù mình nét mặt của mình có thể làm ra đẹp đẽ, tiêu sái thế nào thì cũng chỉ tự chuốc lấy nhục mà thôi.

Lời này cũng không tới nỗi làm cho Liên Gia Chú sợ tới mất hồn.

Có lẽ vào lúc này trong lòng Tiểu Pháp thực ra đang cười nhạo mấy thủ đoạn không có chút chất xám nào của cô, lại càng không thể so sánh được với trò chơi Tháng tư bất ngờ của anh được.

“Lâm Phức Trăn”.

“Ừ”.

“Cậu như bây giờ mình dường như mình không thể không quen thuốc hơn, lại như chưa từng quen biết cậu vậy”. Liên Gia Chú nhàn nhạt nói.

Có tới mức ấy không? Bây giờ cô không muốn khua môi múa mép với Liên Gia Chú nữa.

Từ co quắp ngồi trên đất lúc trước đã trở thành nữa quỳ một chân trên đất.

Nửa quỳ trên đất, tay đặt lên vai anh. Thu tay lại, để cho người anh nhích lại gần mình hơn, như vậy thì càng dễ nhìn thấy ánh mắt trong đáy mắt của mình.

Lại lần nữa hắng giọng liếm môi, nói: “Gia Chú, bây giờ cậu còn muốn nói với mình những lời như ‘Lâm Phức Trăn, bây giờ thu tay vẫn còn kịp’ không?”

“Không”.

Cô gật đầu, lại bắt dầu dùng loại giọng điệu có chút vô cùng đáng thương “Không thấy mình đáng thương sao? Thu Linh Lung đã cướp mất mẹ của Lâm Phức Trăn, còn Phương Lục Kiều đã cướp mất ba của Lâm Phức Trăn”.

“Gia Chú, không chỉ cậu không có thời kỳ trưởng thành, mình cũng không có thời kỳ trưởng thành, thời kỳ trưởng thành của chúng ta đã dùng để ghét một số người rồi”.

Lời nói phía sau như khẳng định chắc nịch.

Váy lụa màu trắng, thắt nơ bướm màu hồng, chàng trai lén bỏ vào cái thẻ màu xanh lam nhạt, thỏi son Chanel màu sắc mơ mộng không liên quan với cô.

Liên Gia Chú không có thời kỳ trưởng thành, Lâm Phức Trăn không có thời kỳ trưởng thành, từ đầu tới cuối đi theo cô và anh sự tàn nhẫn đều được thu lại thích đáng, thỉnh thoảng xung quanh vắng lặng, chúng sẽ trèo ra đầu mày đáy mắt của họ.

Gia Chú, đây là câu chuyện chung của chúng ta.

Lúc này một bên khác của câu chuyện đang dùng một loại dáng vẻ yên tĩnh nhìn cô.

Lông mày của Lâm Phức Trăn vừa nhíu lại ___

“Đúng vậy, nghe qua thì đúng là có chút đáng thương, công chúa nhỏ thoáng chốc đã biến thành cô bé đáng thương”. Liên Gia Chú dùng giọng điệu như dỗ thú cưng nói.

Giọng điệu này nếu mà bình thường Lâm Phức Trăn đúng là không vui, nhưng vào lúc này thì có chút, lúc này Tiểu Pháp có chút khiến cho người ta yêu mến.

Liên Gia Chú bây giờ khiến cô nhìn tới ngứa ngáy trong lòng, chứng ám ảnh không gian, gương mặt xinh đẹp, áo sơ mi trắng, đẹp tới mức làm cho cô không nhịn được mà muốn liếm anh mấy cái.

Nhưng bây giờ vẫm chưa phải lúc.

Cô giãn lông mày, cất giọng: “Vậy …”

“Tiểu họa mi, 3 tháng sau sẽ để cho cậu nếm được kết quả thắng lợi, dùng theo cách vô cùng hoàn mỹ”.

Lười biếng ừm một tiếng phát ra từ giọng mũi, ánh mắt theo sống mũi của anh dời xuống từng chút một.

“Mình đưa cậu về”.

Cô lắc đầu.

“Công chúa nhỏ, đã quá 11 rưỡi rồi đấy”.

Đúng là như vây. Lại lười biếng ừm một tiếng, giọng nói phát ra dịu dàng: “Gia Chú, nước súc miệng là vị bạc hà, vô cùng mát mẻ … có muốn không … không chỉ thích hợp để hôn mà còn thích hợp …”

Ánh mắt đã rất rõ ràng rồi, hai gò má nóng bừng. Lâm Phức Trăn thề không phải là bởi vì một chút rượu sake kia đâu, tửu lượng của cô kém nhưng mấy hớp sake đối với cô mà nói không có sức uy hiếp nào cả.

Sức uy hiếp là chàng trai đẹp giống như con kỳ lân trong huyền thoại trước mắt này có một bộ não nguy hiểm mà mê hoặc.

Bàn tay đặt trên cổ anh từ từ đi xuống, khi người họ từ từ đổ về phía cái giá áo bị ngã thì tiếng gõ cửa phòng thay quần áo vang lên.

Đứng ngoài cửa là nhân viên phục vụ của khách sạn Paris, nhân viên phục vụ cách một lớp cửa hỏi người khách bị nước sốt dâu tay làm bẩn áo sơ mi, có cần đem áo sơ mi tới cho bộ phận giặt ủi hay không.

Lúc người phục vụ hỏi lần hai, cô đã nhân cơ hội ấy thoát ra khỏi sự vây hãm của anh, kề sát bên tai anh thì thầm: “Anh ta tên là Richard, là nhân viên có trách nhiệm nhất của khách sạn, giống như việc nói lời này tới 10 lần đối với anh ta mà nói là chuyện hết sức bình thường, mình cố ý bảo anh ta tới, không phải cậu rất thích như vậy sao? Hửm?”Cô nhẹ nhàng liếm vành tai của anh.

Thỉnh thoảng Liên Gia Chú hứng thú với mấy thứ xấu xa, sẽ chọn mấy nơi khá kỳ quái.

Làm Tiểu Pháp tức giận khiến cho Lâm Phức Trăn rất hài lòng, nhưng tai hại đã nhanh chóng ập tới, một luồng khí từ đầu ngón chân xông tới làm ảnh hưởng trực tiếp tới giọng của cô, giọng nói đứt quãng như con sông bị chặn lại: Thưa quý khách, ngài có muốn mang áo sơ mi bị dính sốt dâu tây tới bộ phận giặt ủi không. “Câu hỏi này vẫn còn tám lần nữa. Gia Chú, tám lần này chúng ta phải làm gì đây?”

Ngoài cửa vang lên câu hỏi lần thứ ba “Thưa ngài, ngài có muốn mang chiếc áo bẩn tới bộ phận giặt ủi không”.

Cô nửa quỳ, hai tay như dây leo quấn lấy cổ anh, thủ thỉ bên tai anh.

“Tiếp đây, ai sẽ là người lao động là tùy ở cậu đó, nha”.

Trong ánh sáng có hạn, Liên Gia Chú nhìn khuôn mặt gần ngay trước mắt này.

Đây là gương mặt của người phụ nữ, nhìn thế nào cũng không giống như mới chỉ có 20 tuổi, ánh mắt thành thục, quyến rũ.

Nhìn thật kỹ vành mắt khóc tới sưng húp, hai má ửng hồng, rõ ràng là một cô gái không rành sự đời, bị bắt nạt, khóc lóc náo loạn muốn đòi quay về, thế nào cũng phải quay về, ngày mùa đông mắt đỏ má đỏ có một kiểu đáng yêu khác, nhưng rõ ràng những thứ này cũng thuộc về một người phụ nữ thành thục.

Lâm Phức Trăn luốn biết thời khắc xúc động của anh, nhìn anh đôi mắt càng long lanh nước.

Hiển nhiên, đây là nàng Eva bước ra từ vườn địa đàng, đi qua thiên đường địa ngục, trải qua đầu thai chuyển kiếp, bị mài mòn gai nhọn, khoác lên lớp da con người, học được đủ thứ của nhân gian, nói ngôn ngữ của nhân gian, nhưng trong nội tậm vẫn nhớ mãi không quên mùi vị của trái táo, luôn tâm niệm muốn được nếm thêm một lần nữa.

Liên Gia Chú nhắm mắt lại, anh cũng thích mùi vị của quả táo này.

Ông anh ngoài cửa vẫn đang lặp lại lời của anh ta lần thứ bảy, trong thời gian anh ta lặp lại bảy lần anh phải làm cho Lâm Phức Trăn biết, đứa trẻ đùa với lửa cuối cùng chính mình cũng bị phỏng tay.

Khi màn đêm buông xuống, ở một góc của công viên, cô và anh đeo lên một khuôn mặt khác.

 

MM

Hết chương 34!

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *