Chủ Nhật, 4 giờ rưỡi chiều.

Phương Lục Kiều mở cửa sổ ra, bà chủ nhà nói rất đúng, nếu như cô không muốn biến thành heo quay vậy thì căn phòng hướng tây kia phải đợi tới 4 rưỡi mới có thể mở ra được.

Ánh mặt trời vào lúc này vừa hay bị cửa sổ che khuất.

Mọi người ở trên đường rất ít.

Đây là nơi cư trú tạm thời cho người nước ngoài được xây dựng lại nằm ở giữa thị trấn EZE và công quốc Monaco, cách trung tâm huấn luyện Fragonard hai trạm xe.

Đây là nơi cách Trung tâm huấn luyện Fragonard gần nhất, cũng là nơi rẻ nhất, tiền thuê nhà một tháng 100 Euro.

Tại miền Nam nước Pháp, 100 Euro mà có thể thuê được căn phòng là chuyện không tưởng.

Sở dĩ tiền thuê phòng rẻ như vậy là vì nửa năm trước ở chỗ này đã xảy ra một vụ án giết người, Người nhập cư Châu Phi đêm hôm khuya khoắt đã uống tới say mèn đã vì 300 Euro mà dùng một chậu hoa đập chết người khách thuê của căn phòng này.

Theo báo chí đưa tin thì người nhập cư Châu Phi này là một gã công nhân vận chuyển ở bến tàu, người khách thuê phòng đã chết đã bị ném từ cửa sổ xuống đường.

Sau khi tỉnh rượu dựa vào trí nhớ của hung thủ khi đó anh ta cho là mình đang quăng bao cá mòi về phía khoang tàu.

Người khách thuê phòng bị chậu hoa đập chết lại bị ném xuống đường là một nữ du học sinh Trung Quốc, du học sinh Trung Quốc này dùng kỳ nghỉ đông của mình tới miền nam nước Pháp để làm thêm, 300 Euro bị lấy mất chính là tiền lương làm thêm một tuần của cô ấy.

Sau này, khi ba mẹ của du học sinh Trung Quốc này tới nước Pháp, nhìn thấy khuôn mặt của con gái mình hoàn toàn bị thay đổi, theo báo cáo của phía nước Pháp, họ không thể tìm thấy mắt trái của người bị hại ở hiện trường vụ án.

Lúc xảy ra vụ án mạng là vào ban đêm, chó hoang vùng này rất nhiều, có người đoán, chó hoang đi ngang qua đã ăn mất mắt trái của người bị hại.

Trên internet có lan truyền một câu nói liên quan tới vùng Cote d’ Azur này là: Nước Pháp có một thiên đường vĩnh viễn không có mùa đông.

Sau khi vụ án giết người xảy ra nửa năm, có một người vào ở căn phòng này là một du học sinh Trung Quốc tên là Phương Lục Kiều, vào giờ phút này cô ấy đang đứng ở trước cửa sổ.

Trên con đường, những con chó hoang bị ánh nắng nhuộm thành màu vàng rực đang chậm rãi đi trên con đường phía trước cửa sổ. Có phải là nó đang nhớ lại mùi vị chỗ con mắt trái kia mang lại cho nó hay là do mùi vị khác?

Phương Lục Kiều bỗng tháy lạnh run người.

Vội vàng tránh khỏi cửa sổ ấy.

Từ sau khi vụ án mạng ấy xảy ra căn phòng này luôn ở trạng thái không người đoái hoài, cô ấy cũng sợ chứ, nhưng mà …

Chán nản nhìn mu bàn tay của mình, một phần ba chỗ da trên mu bàn tay bị trầy xước, chỗ phần da bị trầy có thể lờ mờ nhìn thấy lớp da ở bên trong, thuốc giảm đau của bà chủ nhà không có hiệu quả mấy.

Vết thương ở mu bàn tay là do sáng nay dọn nhà để lại, Phương Lục Kiều không có dư tiền để trả phí phát sinh cho công ty dọn nhà.

Thế là cô ấy và người hàng xóm lúc trước đã mượn một chiếc đầu máy và thùng xe tham quan ở bên biển kết hợp lại làm công cụ giao thông, chiếc xe đó nhìn rất giống xe ba bánh điện trong nước, Phương Lục Kiều biết lái xe điện.

Ngoài hình dáng giống như xe điện ra thì chiếc xe ấy không có điểm gì là giống xe ba bánh điện cả, kết quả thật không thể tưởng tượng được, cô ấy đã ngã từ trên yên xe xuống, mu bàn tay cọ trên mặt đường xi măng.

May mắn là cô ấy đã gặp được người nhiệt tình, người nhiệt tình đó đã giúp cô ấy mang cả xe cùng đồ đạc trong nhà đưa tới đây.

Việc dọn nhà cuối cùng cũng coi như đã kết thúc.

Vết thương trên mu bàn tay giống như căn phòng 100 Euro này, đều là do tình trạng nghèo rớt mồng tơi hiện nay của cô ấy mà ra.

Nửa tháng trước chú Lâm đã gọi điện nói cho cô ấy biết bởi vì tài chính của công ty đã xảy ra chút vấn đề nên phí sinh hoạt của cô ấy sẽ được gửi tới thẻ của cô ấy trễ hơn một chút.

Cái trễ một chút kia đã trễ tới nửa tháng rồi.

Phương Lục Kiều không dám gọi điện thoại hối thúc, cũng không dám đem chuyện dọn nhà nói cho người trong nhà biết, cũng may hôm qua cuối cùng cô ấy đã tìm được một công việc làm thêm có thể phù hợp với thời gian của trung tâm huấn luyện.

Bất thình lình, Phương Lục Kiều bị tiếng động dưới chân dọa cho sợ chết khiếp.

Kể đầu sỏ dọa cho cô ấy hết hồn chính là con vật nhỏ lông xù kia, con vật nhỏ này đang cắn ống quần của cô ấy, giương đôi mắt đầy chờ mong nhìn cô ấy.

Đói bụng chứ gì? Hôm nay chỉ lo việc dọn nhà mà quên cho nó ăn mất rồi.

Cô ấy cúi người xuống, chạm vào bộ lông trên trán để dỗ dành nó.

Đây là một con Pomerania mà cô ấy đã nhặt được trên đường cách đây một tháng rưỡi trước, nói là nhặt được chẳng bằng nói là tên nhóc này đã theo cô ấy cả quãng đường từ chợ về nhà.

Tối hôm ấy, vì việc lỡ dở nên Phương Lục Kiều đã bị nhỡ chuyến xe buýt cuối cùng, cô ấy không thể làm gì hơn là tìm đường gần nhất về nhà trên điện thoại. Khoảng 10 rưỡi, khu chợ không một bóng người, Phương Lục Kiều vừa giả bộ gọi điện thoại vừa thấp thỏm lo sợ, chỉ sợ bất thình lình ở đâu đó xông ra một tên nát rượu.

Tên nát rượu không thấy đâu, ngược lại lại xông ra một con Pomerania cả người bẩn thỉu, tên nhóc này đi theo cô ấy từ khu chợ.

Sự xuất hiện của chú Pomerania lamg dời đi sự chú ý của Phương Lục Kiều. Cô ấy trừng mắt nhìn nó, nó cũng trừng mắt nhìn lại cô. Cô ấy dừng bước lại, nó cũng dừng lại theo cô ấy, bất giác cô ấy đã đứng trước cổng khu nhà trọ của mình.

Lúc Phương Lục Kiều cầm chìa khóa mở cửa ra, tên nhóc này đứng bên cạnh cô ấy nhìn cô ấy với ánh mắt vô cùng đáng thương.

Ngẫm nghĩ một lát, Phương Lục Kiều hỏi: Mày bị lạc đường hả? Như nghe hiểu lời cô ấy tên nhóc này đi tới gần cô ấy một bước, lúc đó cô ấy đã mềm lòng, thế là cô ấy đã mang tên nhóc này vào trong nhà, với lại đây cũng không phải là lần đầu tiên cô ấy mang động vật vô gia cư về nhà.

Lúc định dọn nhà vấn đề lại tới.

Trong thời gian hơn nửa năm tới Pháp Phương Lục Kiều đã nhặt được tổng cộng 11 con vật, cô ấy đã mang ảnh của 11 con vật này dán ở trung tâm thú nuôi đi lạc, các con vật lần lượt được nhận nuôi.

Mãi cho tới trước lúc dọn nhà, còn hai con mèo với con Pomeranian.

Chủ nhà trọ mới quy định, không được mang theo vật nuôi.

Phương Lục Kiều bất đắc dĩ chỉ có thể liên hệ với trung tâm thu nhận giúp đỡ động vật lang thang.

Có lẽ vì con Pomeranian đã từng xua đi nỗi sợ hãi của cô ấy, Phương Lục Kiều chỉ để cho nhân viên của trung tâm thu nhận giúp đỡ động vật lang thang mang hai con mèo kia đi.

Trong lòng Phương Lục Kiều vẫn còn mong ngóng, tên nhóc này có thể quay trở lại bên cạnh chủ nhân của nó.

Tên nhóc này thỉnh thoảng có chút cáu kỉnh, từ đặc điểm tính cách này có thể đoán ra nó từng được chủ yêu quý.

Cuối cùng, trước đêm dọn nhà Phương Lục Kiều đã nhận được điện thoại của trung tâm thu nhận giúp đỡ thú cưng đi lạc.

Sau một số tin tức trùng khớp cuộc điện thoại được chuyển tới tay của chủ nhân con Pomeranian kia theo lời của nhân viên Trung tâm thu nhận giúp đỡ thú cưng đi lạc nói.

Đó là giọng của nam thanh niên, giọng nói lạnh lùng của chàng trai ở đầu bên kia điện thoại làm cho Phương Lục Kiều thầm kinh ngạc, giọng này khác với giọng nói chủ nhân của những vật cưng trước đây cô ấy nhận được.

Đa số giọng nói của chủ nhân những con vật cưng đều rất vui mừng.

Cúp điện thoại xong Phương Lục Kiều mới bừng tỉnh ra, giọng nói của nam thanh niên ở đầu bên kia điện thoại như từng quen biết.

Từ từ trong đầu Phương Lục Kiều hiện ra hình ảnh áo sơ mi trắng, chiếc vòng tay bị cổ tay áo sơ mi che khuất lúc ẩn lúc hiện, lúc chờ đèn đỏ ngón tay thon dài ấy hờ hững gõ trên vô lăng.

Ánh mắt men theo ngón tay từ từ đi lên …

Ôi, ôi, ôi.

Khi Phương Lục Kiều xém chút nữa đã quăng điện thoại xuống đất.

Sao có thể là Liên Gia Chú được, Liên Gia Chú vừa nhìn thì thấy là một người ưa sạch sẽ rồi, hơn nữa Liên Gia Chú muốn nuôi chó thì cũng phải chọn loại cấp cao ấy chứ.

Phương Lục Kiều lập tức loại trừ ý nghĩ biết đâu Liên Gia Chú là người ở đầu bên kia điện thoại đi.

Tối qua, khi Phương Lục Kiều tỉnh lại lúc nửa đêm, sau khi suy nghĩ liền nhớ ra, cô ấy lại có thể nhớ dáng vẻ của Liên Gia Chú một cách rất rõ ràng, không chỉ là dáng vẻ, mà còn có áo sơ mi anh mặc, chiếc vòng tay, vân vân mây mây. Những chi tiết nhỏ nhặt như vậy mà cô ấy nhớ tới rất rõ ràng.

Đây là tại sao nhỉ?

Đập một cái vào đầu mình, đương nhiên là vì đối phương là một anh chàng đẹp trai rồi, hơn nữa còn là kiểu đẹp trai chỉ có thể đứng ngước nhìn thôi.

Bỗng chốc Phương Lục Kiều lại lần nữa bị chính mình làm cho hết hồn.

Lần này hù cô ấy không phải là con Pomeranian, mà là âm thanh từ trán truyền tới, cô ấy lại ra tay với cái trán của mình, mỗi khi phát cáu Phương Lục Kiều lại vô thức làm động tác như vậy, mẹ vẫn luôn nói, cứ tiếp tục đập như vậy thì cô ấy sẽ bị biến thành cô ngốc mất.

Thở dài một hơi, Phương Lục Kiều thấy cần phải thiết lập cho mình một bức tường lửa để ngăn Liên Gia Chú lại.

Xuất phát tự sự tò mò, Phương Lục Kiều lờ mờ hiểu được quan hệ của Liên Gia Chú và Lâm Phức Trăn.

Theo lời của giới truyền thông thì tình bạn của Tiểu Pháp và Tiểu họa mi có thể xét vào kỷ lục Guinness, có thể thấy được mối quan hệ của hai người này tốt tới cỡ nào, còn có …

Còn có Andrew cũng chơi cùng với Lâm Phức Trăn.

Nói tóm lại, cô ấy chỉ cần giữ khoảng cách với mấy người này là được rồi.

Xắn tay áo lên, Phương Lục Kiều cho tên nhóc kia ăn.

4 giờ 45 phút, ôm tên nhóc đang có gương mặt thỏa mãn kia vào trong phòng tắm, lát nữa chủ nhân của nó sắp tới đón nó về nhà, đây cũng là lần cuối cùng cô ấy tắm rửa cho nó.

Tắm xong vẫn còn một chút thời gian, Phương Lục Kiều cầm máy sấy lên, cô ấy sẽ làm cho tên nhóc này một bộ lông thật đẹp.

Tiếng chuông của vang lên, Phương Lục Kiều liếc nhìn đồng hồ, đúng 5 giờ.

Đúng là đúng giờ thật, hôm qua Phương Lục Kiều đã nói địa chỉ nhà mới của mình cho chủ nhân của con Pomerania, thời gian hẹn là 5 giờ.

Mở cửa ra.

Cửa phòng cũng là cửa của căn hộ, mặt hướng về phía Tây.

Ánh mặt trời của miền nam nước Pháp là màu sắc của hoa hướng dương, màu sắc của hoa hướng dương này một vài năm trước đã đưa một người tới, người này ở tường thành, ở cánh đồng, ở nơi hoang dã, mô tả không biết mệt mỏi từng tia, hàng ngàn, hàng vạn tia nắng mặt trời.

Ông ấy là Van Gogh.

Mãi cho tới cuối cùng, mãi cho tới hôm nay, họ cũng không biết rằng ánh mặt trời miền nam nước Pháp đã hoàn thành bông hoa hướng dương dưới ngòi bút của Van Gohh, có lẽ sắc hoa hướng dương dưới ngòi bút của Van Gogh mênh mông bát ngát đã tạo thành ánh nắng của Miền nam nước Pháp.

5 giờ chiều, là ngày ánh nắng ở vùng Cote d’Azur có xu thế màu sắc của Hoa hướng dương nhất.

Ánh nắng ở trên đỉnh đầu của người đứng ngoài cửa lóa mắt tới nỗi làm cho Phương Lục Kiều dường như thoáng cái bị rơi vào bên trong biển hoa hướng dương mênh mông bất tận dưới ngòi bút của Van Gogh, hình ảnh vàng rực trước mắt làm cho cô ấy đầu váng mắt hoa.

Trong mảng vàng ánh còn có thêm màu trắng, một màu trắng như tuyết.

Trong khoảng thời gian ngắn ngủi ____

Mãi cho tới khi.

“Sao lại là cô?” Giọng nói lạnh lùng ở đầu bên kia điện thoại tối qua giống như thoáng chốc đã xuyên qua sóng điện từ đi tới trước mắt.

Khôi Phục lại tinh thần.

Cô ấy chặn ở của, nói: “Lời này không phải là nên để tôi nói sao?”

“Cái gì?”

“Sao lại là anh?”

Đúng vậy, Liên Gia Chú, sao lại là anh?!

Người đứng ngoài cửa vừa nhìn là thấy ngay kiểu không muốn nói nhiều với cô ấy: “Tôi tới để đón Tony”.

Tony? Hóa ra tên nhóc này tên là Tony.

“Tôi không có thời gian”. Liên Gia Chú giơ tay nhìn vào cổ tay của mình.

Cô ấy há miệng, cuối cùng cố gắng nuốt câu sắp nói ra khỏi miệng xuống.

Phương Lục Kiều vốn định càu nhàu, đại loại như: Anh à, anh phải hiểu rõ là tôi mang con cún của anh về nuôi đã gần 50 ngày rồi đấy, để nuôi cho chú cún này béo trắng ra tôi đúng là đã để bụng đói không ít đấy.

Ngẫm nghĩ lại thì đây há chẳng phải chuyện cô muốn làm sao? Vạch rõ giới hạn với mấy người này, giao Tony cho anh ta là được rồi, sau đó nước sông không phạm nước giếng.

Tony? Gọi đúng là lưu loát mà!

Xém chút nữa Phương Lục Kiều lại đập đầu của mình. Không, không, cô ấy không muốn trở thành cô ngốc một chút nào.

Phương Lục Kiều mím miệng, đem tên nhóc đang gà gật ấn vào lòng Liên Gia Chú.

Ai dè ___

Tên nhóc này ngã rầm xuống đất, sững người giây lát, tên nhóc này lăn một vòng, nhanh như chớp chạy vụt vào trong phòng.

Phương Lục Kiều chắc chắn là mình không bị lỡ tay, vấn đề là do Liên Gia Chú, như thế này có chỗ nào giống như chủ của Tony.

Vừa định mở miệng thì một tấm hình giơ ra trước mặt cô ấy, định thần lại, tấm ảnh tên nhóc lông xù này không phải là Tony thì là ai, đó là tấm ảnh sinh nhật của tên nhóc này.

“Tôi ghét những động vật lông lá”. Liên Gia Chú nói.

Quả nhiên là một tên thích sạch sẽ, nhưng một người như vậy sao lại muốn nuôi chó nhỉ? Lại là một loài khá phổ biến.

Phải phân rõ giới hạn với những người này, phải phân rõ giới hạn với những người này! Phương Lục Kiều năm lần bảy lượt nhắc nhở chính mình, cam chịu quay lại phòng, đem Tony bỏ vào giỏ thú cưng.

Vẻ mặt nghiêm túc, đưa giỏ thú cưng về phía trước.

Liên Gia Chú vẫn không đón lấy.

“Liên Gia Chú!” Phương Lục Kiều không tiếp tục nhịn được nữa, chiều cao của người đứng ở cửa nhìn cao trên 1 mét 85, vì để cho mình tỏ ra có khí thế hơn, Phương Lục Kiều nhón chân lên: “Rốt cuộc là anh muốn …”

Không chờ cho cô ấy nói xong, bàn tay đang cầm giỏ thú cưng và chiếc giỏ thú cưng đã bị kéo ra cửa.

“Liên … Liên Gia …”

“Cô phải đi theo tôi một chuyến”. Liên Gia Chú lôi cô ấy xuống cầu thang.

Cô phải đi theo tôi một chuyến? Như vậy không phải là cửa nhà đang mở toang sao, Phương Lục Kiều nhớ tới đồ đạc của cô ấy.

Thế là Liên Gia Chú, rốt cuộc là anh đang giở trò quái quỷ gì vậy chứ. “Liên … Liên Gia Chú, tôi … cửa chưa khóa”.

Ở dưới cầu thang đậu một chiếc Rolls Royce màu đen, người đàn ông đứng khoanh tay chờ ở bên cạnh chiếc Rolls Royce, tình thế này …

Cửa sổ của mấy căn hộ gần đây đều mở ra, trên tay của một chàng trai để trần đang cầm điện thoại lên.

Phương Lục Kiều biết chàng trai để trần này, sáng nay còn giúp cô ấy mang đồ lên trên lầu đây mà, đang định chào hỏi anh ta.

“Cúi đầu xuống”. Liên Gia Chú lạnh lùng nói.

Có mấy người chỉ đôi ba câu là đã có thể tạo thành một áp lực vô hình, có mấy người cho dù nói tràng giang đại hải nhưng cũng không làm cho ai xem lời anh ta nói ra gì. Liên Gia Chú là kiểu người phía trước.

Phương Lục Kiều cúi đầu xuống.

Giây tiếp theo, Phương Lục Kiều cảm thấy không đúng, cô ấy cũng không nợ tiền của Liên Gia Chú, không chỉ không nợ tiền Liên Gia Chú hơn nữa, bây giờ Liên Gia Chú đang làm chuyện không giải thích được với cô ấy.

“Liên …”

“Câm miệng, nếu như không muốn gây ra phiền phức thì làm theo lời tôi nói đi?”

Gây ra phiền toái? Lúc này Phương Lục Kiều mới nhớ tới thân phận của Liên Gia Chú.

Gần đây ở khu Cote d’Azur này đều thích bàn luận về chuyện buổi đấu giá từ thiện của Cannes khi Tiểu Pháp 15 tuổi, đã mang chiếc violon biểu diễn cho thân vương Philip đã đưa ra một cái giá khá cao 850 nghìn Euro, dưới áp lực danh tiếng của ban nhạc hát chính U2 ôm về micro vàng.

Đương nhiên không phải là Phương Lục Kiều cố ý nghe ngóng mấy chuyện này, đám học viên của lớp huấn luyện mấy ngày nay đều thảo luận về chuyện này.

Danh tiếng gần đây của Tiểu Pháp rất nổi, cho dù khoảng cách của chàng thanh niên cầm điện thoại chụp ảnh ở xa, nhưng cũng không thể đảm bảo tới khi giới truyền thông dùng “hư hư thực thực” để đẩy thành scandal thật thật giả giả.

Cô ấy cúi đầu, đi theo Liên Gia Chú mãi cho tới khi tiếng cửa xe vang lên.

“Liên Gia Chú, rốt cục là anh muốn làm gì?” Cuối cùng Phương Lục Kiều vẫn nói ra một câu trọn vẹn đã bị dồn nén nãy giờ.

“Cô phải theo tôi đi gặp một người”. Liên Gia Chú khởi động xe.

 

MM

Hết chương 35!

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *