“Gia Chú, xin lỗi cậu, mình quên là ba mẹ cậu không còn nữa”. Che miệng lại, Lâm Phức Trăn nhìn vào Liên Gia Chú.

 

Bây giờ trong lòng cô bé muốn được cùng ai đó cãi một trận thật lớn. Nếu như mình là một đứa trẻ không cha không mẹ, nếu có ai cố ý nói chuyện ba mẹ của cô bé đã mất rồi thì cô bé chắc chắn sẽ cãi nhau với người đó một trận lớn.

 

Nhưng lại không có, thậm chí cô bé còn nhìn thấy nơi khóe miệng của Liên Gia Chú thấp thoáng ý cười.

 

Lâm Phức Trăn có một loại chột dạ như bị bắt được lòng dạ hẹp hòi.

 

Nhếch miệng, thật không có ý nghĩa gì cả, lại một lần nữa nhìn tới chân dung của bà ngoại.

 

Liên Gia Chú cũng không vì cô bé đối với cậu không có phản ứng gì mà bỏ đi, trái lại còn đứng sóng đôi với với cô bé ở trước bức hình trên tường.

 

“Cậu rất ghét người khác gọi cậu là Tiểu họa mi đúng không?” Cậu hỏi cô bé.

 

Biết vậy mà còn nói. Dì Daisy đã nói những người gọi cô bé là Tiểu Họa Mi đều không có ý tốt, họ rủa cô bé sau này lớn lên sẽ trở thành công cụ có thể xoay chuyển quyền lợi.

 

“Tiểu Pháp” thì không giống như vậy. Pháp với Tiểu Pháp vừa nghe đã rất thân mật, người Pháp để cậu bé lớn lên ở Strasbourg trở thành người của mình.

 

“Tôi cũng không thích người khác gọi tôi là Tiểu Pháp”. Liên Gia Chú lại nói.

 

Thôi được rồi, di chuyển qua trái một bước, cô bé không muốn tới gần đứa trẻ thích trưng diện như vậy, cô bé cũng không phải là Vianne ngốc nghếch, ngớ ngẩn trong sách kia.

 

“Nếu như tôi nói cho cậu biết Tiểu Pháp với Tiểu Họa Mi là giống nhau, nghe qua thì rất tuyệt nhưng trên thực tế thì nó là một thuật ngữ có nghĩa xấu đấy?”

 

Tiểu Pháp như thế nào lại có nghĩa xấu. Người Pháp có tiếng là ích kỷ hợm hĩnh.

 

Cái loại ích kỷ hỡm hĩnh này có thể thấy được ở khắp các phố lớn ngõ nhỏ, họ cho là ngôn ngữ Pháp là ngôn ngữ đẹp nhất trên thế giới, mỗi khi có du khách nước ngoài dùng tiếng Pháp để hỏi đường thì dân bản địa sẽ để họ lên xe đưa họ tới tận nơi, nhưng nếu như khi du khách nước ngoài hỏi đường mà không dùng tiếng Pháp thì dù cho họ sẽ dùng thái độ phớt lờ không thèm để ý.

 

Còn nữa, người bán hàng rong trên phố sẽ bán hàng lỗ vốn cho những du khách yêu tiếng Pháp. Còn chủ cửa hàng trang sức sẽ dùng ánh mắt lạnh nhạt đối với khách hàng không nói tiếng Pháp, cho dù họ có trả giá hào phóng.

 

Những điều này đều do du khách nước ngoài tổng kết về người Pháp, đây cũng là nguyên nhân mà trong đầu Lâm Phức Trăn bài xích tiếng Pháp.

 

“Lâm Phức Trăn, con là cô bé Bắc Kinh” mẹ luôn nói với cô bé.

 

Ba cũng nói với cô bé mấy lời tương tự như vậy, nhưng ba lại nói tỉ mỉ hơn mẹ nhiều.

 

A Trăn sinh ra ngay trong tứ hợp viện ở Bắc kinh, lúc A Trăn ra đời bầu trời Bắc Kinh đang có tuyết bay, đó cũng là trận tuyết cuối cùng rơi trong thành phố Bắc Kinh. Khi lần đầu tiên A Trăn tới thế giới này đã mang tiếng khóc dọa cho những bông tuyết bao phủ trên tứ hợp viện sợ mất, chúng rơi xuống lả ta từ dưới mái hiên.

 

Bông tuyết vừa mới rơi xuống trên sân nhà thì ánh mặt trời đã ló dạng, ánh mặt trời xuyên qua song cửa sổ và dừng lại trên mặt của A Trăn, A Trăn nở nụ cười, nhìn xem , hai má vẫn còn vệt nước mắt đấy.

 

Trong mơ hồ, Lâm Phức Trăn dường như đã nhìn thấy căn tứ hợp viện vuông vức bị bông tuyết bao trùm ở trong miệng ba.

 

Mũi bắt đầu khó chịu.

 

Hít hít mũi, dùng ngữ khí vô cùng lớn không cho là đúng: “Liên Gia Chú, đừng có quá tham lam, người Pháp đã đem di sản văn hóa mà họ lấy làm kiêu ngạo cho cậu rồi”.

 

Chính xác là, năm 1988 Strasbourg được liệt vào danh sách di sản thế giới, họ gọi thành phố ấy là bức họa màu sắc tự nhiên.

 

“Thời trung cổ Strasbourg tập trung rất nhiều gái mại dâm, gái mại dâm đã mang tới bệnh phong lưu, loại bệnh này cũng gọi là bệnh nước Pháp. Trong thời kỳ chiến tranh thế giới thứ hai, người Đức đã chiếm đóng được Strasbourg, vì để hạ uy tín của người Pháp, họ gọi Strabourg là Tiểu Pháp”.

 

Cách nói này vẫn là lần đầu tiên Lâm Phức Trăn nghe nói qua.

 

“Khi những người đó gọi mình là Tiểu Pháp là họ đang đứng ở góc độ của người Đức. Đi cười nhạo một thành phố có liên quan tới bệnh phong lưu, cho nên Tiểu Pháp với Tiểu Họa Mi tính chất cũng không khác gì nhau, thậm chí truy cứu tới thì Tiểu Pháp lại càng có ý xấu hơn so với Tiểu Họa Mi”.

 

Ai có thể tin nổi những lời này đến từ một đứa trẻ mười tuổi chứ?

 

Lâm Phức Trăn thấy mình đã biết được quá nhiều rồi, nhưng rõ ràng là điều Liên Gia Chú biết được còn nhiều hơn cả cô bé.

 

Cậu bé đã từng ở trong bầu trời đầy tuyết bay phủi đi hết những bông tuyết cho cô bé tóc xoăn vàng tới từ London trông cảnh ấy thế nào cũng thấy giống như một tòa thành bằng thủy thinh, hoàng tử nhỏ không biết vì sao lại buồn phiền.

 

Lâm Phức Trăn nghiêng mặt qua, chống lại ánh mắt của Liên Gia Chú.

 

Cậu bé có đôi mắt và mái tóc màu đen hoàn toàn thuần khiết, giống như ở giay tiếp theo sẽ dùng dáng vẻ duyên dáng nhất sửa sang lại mái tóc cho bạn đã bị gió đêm thổi rối loạn.

 

Bên tai vang lên lời của dì Daisy “A Trăn, đừng đi trêu chọc Liên Gia Chú”.

 

Trước kia, cô bé cho là dì Daisy nói mấy lời này là vì Liên Gia Chú có ông nội là Liên Chiêu Thành, bây giờ Lâm Phức Trăn mơ hồ nhận thấy ý nghĩ của mình trước đây có lẽ là sai lầm.

 

“Những người tùy tiện gán ghép biệt danh cho người khác có phải là rất đáng ghét không?” Liên Gia Chú nhàn nhạt cười, mặt tiến lại gần cô bé: “Nhưng, tôi lại càng ghét một số người lớn tự cho mình là đúng hơn, họ cho rằng chỉ cần tốn một chút sức nhổ một cộng tóc là có thể đem những đứa trẻ ra lừa  gạt xoay mòng”.

 

Xuyên qua vai của Liên Gia Chú là ánh sáng rực rở của ngọn đèn đường Champs Elysees, trong ánh đèn của Champs Elysees Lâm Phức Trăn thấy Liên Gia Chú cười tới vô cùng rạng rỡ.

 

Rạng rỡ lại thuần khiết: Tới lấy đi, hạnh phúc đang ở ngay đây.

 

Hạnh phúc chính là ngay trên độ cong của khóe miệng giương lên kia.

 

Như bị mê mẫn, ngón tay chậm rãi hướng tới phía trước …

 

“Lâm Phức Trăn”.

 

Ngón tay trong chớp mắt như bị đóng băng, nhanh chóng buông xuống, quay trở lại trong túi áo khoác.

 

“Lâm Phức Trăn, chúng ta đi tìm một chút chuyện vui vẻ làm đi”.

 

Nhìn vào mắt của cậu ấy đặt nghi vấn.

 

“Chúng ta đi dạy dỗ những người lớn tự cho mình là đúng, họ có thể đem con nít lừa gạt xoay vòng, con nít cũng như vậy cũng có thể lừa gạt xoay mòng họ”. Liên Gia Chú vươn tay về phía cô bé.

 

Chần chừ một lúc, tay nhẹ nhàng rút ra từ trong túi áo khoác.

 

Ngón tay vừa mới chạm tới lòng bàn tay ấy liền bị nắm lại.

 

Người nắm lấy tay cô bé kéo đi, toàn bộ cơ thể liền xiêu vẹo hướng tới phía trước, đi theo sức lực kia, đón gió đêm, hòa vào trong biển người mênh mông của đêm Paris.

 

Từ hướng này của Lâm Phức Trăn có thể nhìn thấy bàn cà phê lộ thiên ở quảng trường, người đàn ông trẻ tuổi đó mặc áo vest đậm màu còn đang động viên đồng nghiệp thêm một lần nữa tiếp cận xin số điện thoại của cô gái có dáng người quyến rũ ngồi bên cạnh .

 

Nhưng vẫn không thành công, đây đã là lần thứ ba trong vòng mười phút ngắn ngủi anh ta bị đóng đinh rồi.

 

Bình thường Lâm Phức Trăn không có hứng thú gì đối với mấy chuyện tương tự như thế này, nhưng lúc này cô bé không thể tiếp tục rời ánh mắt chuyển hướng về phía ngoài cửa sổ. Theo cách này chuyển lực chú ý, cùng với đồ ăn trên bàn ăn càng lúc càng vơi đi trái tim của cô bé càng lúc càng thấp thỏm không yên.

 

Nửa tiếng trước, cô bé cùng với Liên Gia Chú đi vào cửa hàng đồ ngọt này, đây là cửa hàng đồ ngọt dũng cảm ở trung tâm thành phố Paris bán một cái bánh Macaron với giá 3.5 Euro. Bởi vì chủ tiệm của của hàng đồ ngọt này cứ ba ngày lại xuất hiện hai lần trong tiết mục mỹ thực trên truyền hình.

 

Chén đĩa của Lâm Phức Trăn đã sạch trơn rồi, đĩa của Liên Gia Chú cũng chỉ còn nửa cái bánh Macrcon.

 

Bây giờ trong túi của chúng không có nửa xu. Liên Gia Chú đã mang ví tiền của cô bé gửi ở tủ giữ đồ ở siêu thị.

 

Liên Gia Chú chậm rãi dùng dao nĩa đem nửa cái bánh Macaron cắt thành hai phần. Khách của tiệm bánh ngọt không nhiều lắm, nhân viên phục vụ có rất nhiều thời gian. Hoa đứa trẻ xuất hiện ở tiệm bánh ngọt vào đêm khuya như vậy nhìn thế nào cũng rất khả nghi, nhưng trên người hai đứa quỷ nhỏ này từ đầu đến chân đều là hàng hiệu.

 

“Lâm Phức Trăn, nếu như không muốn bị lộ thì thu hồi ánh mắt của cậu lại đi”.

 

Cụp mắt xuống, lúc tầm mắt mở ra lần nữa thì lại chạm phải ánh mắt của Liên Gia Chú.

 

“Đừng lo lắng”. Mặt Liên Gia Chú tiến lại gần cô bé hơn một chút. “Cho dù tới lúc bị lộ thì người ở lại rửa đĩa cũng không phải là cậu”.

 

Cuối cùng cái đĩa của Liên Gia Chú cũng sạch trơn.

 

Nhân viên phục vụ cầm hóa đơn đi tới trước mặt họ, tay của Lâm Phức Trăn từ trên bàn ăn buông xuống.

 

“Rất xin lỗi, lúc ra cửa cháu đã quên mang theo ví tiền rồi”. Lời của Liên Gia Chú đã trực tiếp dẫn quản lý của tiệm bánh ngọt tới, một người đàn ông trung niên có đôi mắt cá vàng.

 

Sau khi quản lý tiệm bánh ngọt đánh giá chúng một lượt, hỏi chúng có cần giúp gì không.

 

Liên Gia Chú lắc đầu: “Thưa ngài, ngài không cần phải nhắc nhở chúng cháu điện thoại ở chỗ nào, bây giờ cháu và bạn của cháu đang đang chơi một trò chơi làm thế nào sa thải quản gia của cháu, nhưng có điều không khéo là trong lúc đang chơi trò chơi thì chúng cháu đói bụng, chúng cháu không có thói quen mang theo ví tiền khi ra cửa”.

 

Quản lý tiệm bánh ngọt đứng thẳng người, dùng mắt cá vàng của ông ấy đánh giá chúng lại lần nữa.

 

Lâm Phức Trăn chạm vào khóa áo khoác, bây giờ khoác trên người của cô bé là cái áo khoắc Chanel phiên bản giới hạn năm nay, thiết kế chính của áo là hoa văn của chiếc khóa.

 

Trong lúc quản lý cửa hàng bánh ngọt đánh giá áo khoác của cô bé Liên Gia Chú đã tháo đồng hồ xuống.

 

Đồng hồ được đặt trên tờ hóa đơn. Từ mặt sau của đồng hồ xuất hiện rõ biểu tượng chim ưng được coi là kiệt tác của Armani.

 

“Chi phí của chúng cháu ở tiệm của các ngài là một trăm ba mươi lăm Euro, cái này chắc chắn là vượt quá một trăm ba mươi lăm Euro, trước đó cháu đã đồng ý với mấy người vô gia cư ở trạm tàu điện ngầm mang cho họ Hamburger. Thế này đi thưa ngài, nếu như ngài cho cháu thêm sáu mươi lăm Euro”. Liên Gia Chú chỉ vào cái đồng đồ: “Nó sẽ thuộc về chú”.

 

Quản lý tiện bánh ngọt cũng không nhúc nhích, Liên Gia Chú hơi nhíu lông mày, nhìn như vô cùng khó hiểu đối với hành động phản ứng này của quản lý tiệm bánh ngọt. Ánh mắt quăng về phía đối diện, dường như muốn tìm kiếm đáp án từ trên người của người đồng hành với mình.

 

Lâm Phức Trăn thầm thở ra một hơi nói: “Có lẽ ngài ấy thích cái khăn quàng cổ của cậu hơn”.

 

Khăn quàng của Liên Gia Chú là mẫu mới nhất của Burberry, tạm thời chỉ tiêu thụ ở London.

 

“Thưa ngài, ngài thích chiếc khăn quàng này của cháu hơn sao?” Liên Gia Chú bắt đầu cởi khăng quàng, đưa khăn quàng tới trước mặt quản lý tiệm bánh ngọt: “Caro nhìn qua rất tuyệt đúng không?”

 

Chần chờ một chút, quản lý tiệm bánh ngọt nhận lấy chiếc khăn, ông ta vừa kiểm tra nhãn hiệu của chiếc khăn ánh mắt vừa dừng trên cổ tay của Liên Gia Chú. Cổ tay Liên Gia Chú đeo phiên bản chiếc vòng tay da kinh điển của LV phát hành năm ngoái.

 

“Đừng nghĩ tới cái vòng tay này, cháu rất thích thiết kế của nó”. Liên Gia Chú lạnh lùng nói, vội vàng nhìn quanh bốn phía: “Xem ra ngài đều không thấy hứng thú với khăn quàng, đồng hồ của cháu. Mặc dù cháu rất không thích tốn thời gian chờ người khác, nhưng hình như cháu cũng chỉ có thể đồng ý với kiến nghị của ngài. Nói cho cháu biết điện thoại ở chỗ nào, cháu gọi điện thoại cho bạn của cháu, bảo cậu ấy dẫn quản gia của cậu ấy tới trả tiền”.

 

Quản lý tiệm bánh ngọt vẫn không nhúc nhích.

 

Liên Gia Chú từ chỗ chiếc bàn đứng lên, quản lý tiệm bánh ngọt đã ngăn cậu ấy lại.

 

“Làm gì vậy?” Giọng điệu của Liên Gia Chú vô cùng không kiên nhẫn.

 

Quản lý tiệm bánh ngọt giao lại chiếc khăn vào tay Liên Gia Chú, tim của Lâm Phức Trăn đập thình thịch.

 

“So với khăn quàng thì đồng hồ đáng yêu hơn”. Quản lý tiệm bánh ngọt sốt sắng, cứ giống như bản thân cái đồng hồ đeo tay thật sự rất đáng yêu, mà không phải vì giá của chiếc đồng hồ vượt xa chiếc khăn nên mới có vẻ đáng yêu như vậy.

 

Dưới sự ra hiệu của quản lý, nhân viên phục vụ đem hóa đơn cùng với cả chiếc đồng hồ thu hồi lại. Liên Gia Chú nhắc nhở, bất cứ lúc nào cũng có thể mua được chiếc đồng hồ giả từ tay của những người bán hàng lưu động ở lối cửa ra của trạm tàu điện ngầm.

 

“Nếu như đúng là như vậy, vậy thì cứ coi như là tôi xui xeo”. Biểu cảm của Quả lý tiệm bánh ngọt vẫn ung dung.

 

Lâm Phức Trăn đoán, người này tự tin như vậy chắc hẳn là ông ta đã thông qua nhãn hiệu của khăn quàng cổ mà xác nhận đó là hàng thật. Như cấp bậc công việc của quản lý tiệm bánh ngọt thu nhập một tháng chắc cũng phải khoảng mười nghìn Euro.

 

Ở Paris, thông thường đối với việc phân biệt nhãn hàng thật giả của tầng lớp tiền lương thu nhập khoảng mười nghìn Euro đương nhiên là chuyện nhỏ.

 

Sau khi xác nhận chiếc khăn là hàng thật trong lòng quản lý tiệm bánh ngọt đã có tính toán: Chiếc khăn là hàng thật, thì đồng hồ đương nhiên cũng là hàng thật. Hơn nữa, còn có chiếc vòng tay kiệt tác của LV, chỗ khác ông ta không biết nhưng ở Paris không ai lại đần độn tới nỗi đi làm giả chiếc vòng tay mà trên thế giới chỉ có mười chiếc cả.

 

Khi rời khỏi tiệm bánh ngọt, trong túi của Liên Gia Chú còn có thêm sáu mươi lăm Euro đích thân quản lý tiệm bánh ngọt giao vào tay của cậu ấy. Vị này còn hảo tâm vẽ ra cho chúng địa chỉ của cửa hàng thức ăn nhanh cách nơi này gần nhất.

 

Mắt không chớp, hai người đi thẳng về phía trước.

 

Cách cửa hàng bánh ngọt khoảng mấy chục bước chân có nột chỗ ngoặt, Liên Gia Chú vừa kêu một tiếng “Chạy” Lâm Phức Trăn liền chạy về hướng chỗ khúc ngoặt. Lại thêm một khúc ngoặt khác, chạy hết khúc ngoặt thứ ba, chúng trở thành hai chấm nhỏ trong biển người mênh mông.

 

Cúi người, mặt đối mặt, há miệng thở gấp, hòa vào từng nhóm lại từng nhóm người đi qua xung quanh chúng.

 

Dần dần hô hấp trở lại bình thường, mắt đối mắt, cũng không biết là ai bắt đầu cười, cũng không biết là ai cười ra tiếng trước, lúc Liên Gia Chú móc từ trong túi ra sáu mươi lăm Euro, tiếng cười của chúng to tới nỗi đã làm cho rất nhiều người quay đầu lại.

 

Ngày hôm nay người quản lý có đôi mắt cá vàng của tiệm bánh ngọt đã định trước trở thành một kẻ xui xẻo rồi.

 

Khăn quàng là hàng thật, vòng tay là hàng thật, nhưng đồng hồ là hàng giả, còn là loại hàng giả kém chất lượng có thể mua được ở cổng vào của tạm tàu điện ngầm, hét giá mười Euro, trả giá còn sáu Euro.

 

Trước khi đi vào của hàng đồ ngọt ấy, Liên Gia Chú đã thu thập được mỗi người một Euro từ trên tay sáu người đàn ông lang thang khác nhau, cậu đã nhận lời sáu người đó một Euro này có thể cho họ đổi lấy phần xúc xích và nước ngọt.

 

Hết chương 5!

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *