Trong đáy mắt kia của Liên Gia Chú tràn đầy sự tàn bạo.

Đúng vậy, tại sao chứ? Tại sao bỗng nhiên lại muốn như vậy, không phải họ đã giao ước xong rồi sao? Tại sao đột nhiên lại muốn thay đổi? Trước đây không phải rất tốt hay sao?

Bỗng chốc có thứ gì đó rơi xuống, khi thứ ấy nhỏ xuống mu bàn tay cô mới ý thức được đó là nước mắt.

“Lâm Phức Trăn, cậu bị ngớ ngẩn à”. Anh nói: “Không phải là trò chơi đã kết thúc rồi sao?”

Trò chơi, đúng vậy, mấy tiếng trước trò chơi tốn mất 3 tháng của họ đã kết thúc rồi.

“Cậu cũng nhìn thấy rồi đấy, Phương Lục Kiều đã khóc lóc rời đi, bây giờ”, Liên Gia Chú gạt từng sợi tóc rủ xuống trước ngực cô ra, hơi khép hờ mắt, dùng phong thái từ trên cao nhìn xuống “Bây giờ chẳng qua là mình chỉ muốn nhận được thù lao của trò chơi mà cậu trả cho mình, Tiểu Họa Mi, có cần mình phải nhắc cho cậu biết thù lao của trò chơi là gì hay không”.

“Gia … Gia Chú”. Cô mấp máy môi, nói: “Đúng, mình đã từng nói, chờ trò chơi kết thúc chúng mình ở cùng nhau, nhưng … bây giờ không phải … không phải là chúng ta  vẫn chưa …. vẫn chưa phải là ở cùng nhau sao? Qua … qua mấy ngày nữa mình sẽ … sẽ gọi điện cho mẹ mình, … gọi … gọi cho dì Daisy, sau đó … sau đó cậu gọi cho … gọi cho ông nội cậu, sau đó … sau đó chúng ta sẽ … sẽ công bố với công chúng. Gia … Gia Chú … cậu thấy như vậy …”

“Sau khi công bố với công chúng thì sao nữa? Hửm?” Đầu ngón tay anh chạm khẽ vào vành tai cô, rõ ràng là dùng lực dịu dàng như vậy, nhẹ nhàng thận trọng như vậy, nhưng vẫn làm cho chô cô run lên.

“Sau đó …”

Đầu óc cô trống rỗng, Lâm Phức Trăn không thể nào nghĩ ra câu gì để trả lời Liên Gia Chú.

Rõ ràng là trước đây cô đã không chỉ một lần nghĩ qua cái sau này kia, có khi còn nghĩ đi nghĩ lại tới ngủ thiếp đi, cái sau này đó bị mang vào cả trong mơ.

Trong giấc mơ có áo cưới màu trắng, có nụ cười hạnh phúc, vào giây phút cười tới ngọt ngào nhất ấy giọng nói của mẹ đã hiện ra.

“Lâm Phức Trăn, con hãy nhìn cho kỹ, nhìn dáng vẻ của người phụ nữ kia thật kỹ”.

Lời của mẹ giống như lời nguyền, thế là cô mở to hai mắt ra nhìn, người phụ nữ nhỏ bé đứng ở dưới cây ngô đồng, đó là cô giáo Thu, từ từ cảnh tượng bắt đầu thay đổi, người phụ nữ đứng dưới tán cây biến thành một bóng dáng khác, đi đôi giày 20 Euro, tay cầm cái bảng, trên tấm bảng có viết tên của Liên Gia Chú.

Đầu óc trống rỗng, lại còn có nước mắt xuôi theo khóe mắt tụ lại thành hình cầu, chúng còn chưa kịp rơi xuống thì đã được lau đi.

Anh nhìn chăm chú vào mắt cô, thấp giọng hỏi cô lúc đối diện với Ivan có phải là cũng khóc không ngừng không.

Ivan? Ivan là ai? Cô trừng mắt nhìn gương mặt đang gần ngay trước mặt.

Nụ cười trên gương mặt ấy rất khẽ, rất nhạt, rất xa: “Ivan Ericson”.

Trong mơ hồ thông tin về bóng dáng người này thoáng lóe lên từng chút một: Ivan Ericson, người Thụy Điển, năm đó 18 tuổi, vũ hội Creon, cô đã nhảy một điệu với cậu ta.

“Ivan Ericson”. Giọng nói cực kỳ nhạt, như là đang nói chuyện của người khác: “Bọn con nít đều nói, đó là mối tình đầu của Vianne, Vianne từng nói chuyện cưới gả với Ivan, Ivan rất yêu Vianne, Ivan tôn trọng Vianne, tất cả đều lấy Vianne làm khởi điểm. Tiểu Họa Mi, cậu có biết tất cả đều lấy Vianne làm khởi điểm là hình dung về Vianne như thế nào không?”

Trong buổi vũ hội trưởng thành ở Creon, điệu nhảy thứ ba, cô đã đặt bàn tay vào tay của chàng trai Thụy Điển mặc bộ lễ phục màu tím đậm, trước khi tham gia vũ hội dì Daisy đã mấy lần nhắc tới với cô, Ivan nhà Ericson rất tốt.

“Ivan nói, dáng người của cô ấy không tệ, nhưng biểu hiện trên giường của cô ấy không được tốt cho lắm, nhưng chúng ta không thể mong đợi nhiều ở một cô nàng xử nữ được. Đúng vậy, các bạn không nghe nhầm đâu, tôi chắc rằng tôi là người kết thúc cuộc đời xử nữ của Vianne. Này, này, các bạn đừng dùng ánh mắt đó để nhìn tôi, chỉ cần các bạn quyên góp 50 triệu Euro cho nhà Dora, tặng thêm cho mẹ của Vianne một chiếc xe chống đạn giá ba triệu Euro, tôi tin rằng các bạn cũng có thể thưởng thức được đêm đầu của Vianne,  nhưng bây giờ lời này đối với các bạn mà nói thì rõ ràng là đã muốn rồi, cho dù các bạn sẵn lòng bỏ tiền ra thì cũng không thể nào được nữa, nếu như các bạn không để tâm chuyện cô ấy đã không còn là xử nữ nữa thì cũng không phải là không có cơ hội có được một đêm xuân với Vianne, cô ấy thực ra không khác gì mấy so với kỹ nữ, chỉ cần các bạn chi nổi giá cao”. Gia Chú bắt chước ngữ điệu của tên người Thụy Điển rất giống.

Cực kỳ giống, hơn nữa lúc anh bắt chước mấy câu nói này của cái tên Thụy Điện kia còn đang cười nữa, giọng nói là của Ivan, nụ cười là của Liên Gia Chú.

Gia Chú vẫn đang cười, dáng vẻ cười tới giống như lúc nói tới đứa trẻ ở ngôi nhà kim cương năm mười tuổi ấy.

Có thứ chất lỏng lấp lánh liên tục rơi từ gò má xuống, cô hỏi anh cậu tin lời cậu ta nói sao?

“Tại sao lại không tin, chuyện tương tự như vậy chúng ta đã quá quen rồi, chúng ta là nhân chứng cũng có thể là người tham gia, tiền quyên góp 50 triệu Euro mình không có cách nào tìm chứng cứ, nhưng chiếc xe chống đạn 3 triệu Euro kia của mẹ cậu cũng không chỉ một lần bị giới truyền thông đem ra ẩn ý, họ đều nói đó là sính lễ của nhà Ivan”.

“Gia Chú cậu tin lời cậu ta nói sao?!” Cô thẫn thờ lặp lại.

“Tiểu Họa Mi, mình không tin cũng không được, sáng ngày hôm đó mình nghe thấy mấy nhân viên phục vụ của khách sạn Creon nói nhìn thấy bao sao su trong thùng rác của phòng Ivan và Vianne, mùi lavender, hơn nữa không chỉ một cái”.

Nước mắt rơi càng nhiều hơn ngăn không cho cô nhìn rõ vẻ mặt của Gia Chú.

Cô chỉ có thể mở miệng hỏi, giống như khi đó cô hỏi Lâm Mặc: Ba, ba tin cô giáo Thu bị đuổi việc là do mẹ làm sao?

Cô đờ đẫn hỏi: “Cho nên cậu đã tin lời Ivan nói sao?!”

“Tiểu Họa Mi, mình nghĩ bây giờ cái biệt danh này đối với cậu mà nói cũng không phải là có tiếng mà không có miếng, cậu vẫn luôn từ chối mình nên rất khó để mình không liên tưởng cậu với cái biệt danh này, hình như mình vẫn chưa nói cho cậu biết năm mình tròn 18 tuổi đã thửa kế cổ phần của ba mình, 50 triệu Euro, xe chống đạn ba triệu Euro mặc dù không phải là con số nhỏ nhưng tuyệt đối không thành vấn đề, còn nữa, cậu cũng biết đó, người thực sự nắm mạng ENSO là ai, 5 năm trước nó có thể không đáng giá bao nhiêu tiền, nhưng hiện tại nó có thể mua lại một tòa nhà chọc trời ở khu đô thị sầm uất”.

“Gia Chú, cậu nói mấy lời này là có ý gì?” Cô hỏi anh, bây giờ cô không thể quan tâm tới những giọt nước mắt đang không ngừng chảy xuống được nữa.

Nước mắt làm sao mà càng lúc càng nhiều thế này, trời đất như muốn sụp đổ.

“Lâm Phức Trăn, nước mắt của cậu không đáng giá như của Phương Lục Kiều. Không, thậm chí là còn rẻ tiền hơn, ít nhất thì nước mắt của cô ấy còn là vì tình cảm, còn nước mắt của cậu chỉ là vì để cho cậu nhìn giống như một xử nữ hơn thôi”.

Gia Chú đang nói gì vậy, sao lại lôi Phương Lục Kiều ra vậy. Còn nữa! Có phải là Gia Chú điên rồi không, tại sao lại có thể nói với cô những lời như vậy, họ đã chơi với nhau 10 năm rồi mà.

10 năm, tay cô siết chặt lại.

“Liên Gia Chú, bây giờ xin lỗi mình vẫn còn kịp”. Cô nói từng câu từng chữ.

Nắm đấm này thực sự siết rất chặt đó, Gia Chú.

“Tiểu Họa Mi, đừng giả bộ, nói xem xem, mình cần phải quyên góp cho nhà Dora bao nhiêu tiền mới có thể có được cậu”.

Muộn rồi Gia Chú, cho dù bây giờ cậu có xin lỗi thì cũng đã muộn rồi.

Cô nắm chặt nắm đấm đi về phía trước, bàn tay vung lên giữa không trung, đầu ngón tay vung thẳng ra, hướng về gương mặt ấy.

Đồ khốn! Đồn khốn ăn nói bậy bạ!

“Bốp ___”

Cái tát lảnh lót vang dội.

Nước mắt trong mắt dường như cũng bị khiếp sợ mà vội vã ngừng lại, cảnh trước mắt khôi phục lại rõ ràng.

Gò má phải của Liên Gia Chú hiện lên dấu tay rất rõ ràng, màu sắc của dấu tay ấy dùng mắt thường cũng có thể phân biệt được mức độ đang lan ra.

Thế giới như bị ngưng lại trong âm thanh tiếng tát ấy, ánh đèn, cô, anh.

Tiếng cười nhàn nhạt phá tan thế giới bị đông lại kia ra “Thật vô vị, Lâm Phức Trăn, cậu đúng là vô vị”.

Cô quay lưng đi, anh đi về phía cửa.

“Còn nữa, Lâm Phức Trăn, so với nước mắt của cậu thì cái tát này lại càng có giá trị biểu diễn hơn đấy, bây giờ nhìn cậu lại càng giống xử nữ hơn đấy”. Tiếng bước chân càng lúc càng xa.

Trước đó bởi vì cái tát bất ngờ này mà dường như bàn tay cô vô lực buông xuống.

Tiếng đóng cửa vang lên, Lâm Phức Trăn co người ngồi trên mặt đất, cô ngây người ngồi co ở đó.

Cách đó không xa là giày của cô, một chiếc rơi trên ghế sô pha, một chiếc thì mắc trên chiếc đèn trùm trần nhà, anh thuận tay ném một cái thế là nó bị quăng lên trên chiếc đèn trùm, khi ấy cô cười tươi như hoa nở.

Tiếng cười ấy dường như vẫn chưa hề dứt bên tai cô, tiếng bạt tai lảnh lót vang lên.

Cô đã đánh Liên Gia Chú.

Tiểu Họa Mi đã đánh Tiểu Pháp, bởi vì Tiểu Pháp đã nói năng bậy bạ.

Cũng không phải là cô chưa từng đánh anh, nhưng đó đều là trong lúc đang đùa giỡn, giây trước còn tay đấm chân đá, giây sau đã hôn nhau thắm thiết.

Chậm rãi giơ bàn tay đã đánh Gia Chú lên trước mắt mình, vào giờ phút này lòng bàn tay vẫn còn đau rát.

Cô nhắm mắt lại, tựa đầu vào tường.

Đợi tới khi vệt nước mắt trên mặt bị không khí hong khô, Lâm Phức Trăn tìm điện thoại, thế nào thì cô cũng không thể bỏ qua cho tên Ivan được.

Ivan Ericson, cô muốn cắt lưỡi của cậu ta, để cho cậu ta không còn nói năng lung tung được nữa thì thôi!

Lâm Phức Trăn không thể tìm được Ivan, tên khốn này đã đổi số điện thoại.

Qua bạn bè của cô Lâm Phức Trăn cũng không có được số điện thoại của tên khốn này, một người trong số đó nói từ sau khi Ivan leo núi bị bất ngờ rơi từ trên núi xuống cậu ta đã mất liên lạc với tất cả mọi người.

Theo lời của người này sự kiện “Sự cố ngoài ý muốn Ivan leo núi ” Việc Lâm Phức Trăn là bạn gái trước của anh ta lúc đó cũng chưa từng bị nghi ngờ.

Bởi vì tai nạn xảy ra không lâu sau khi họ chia tay, tất cả mọi người đều cho rằng tai nạn này là do việc thất tình gây nên, thế là Ivan nhà Ericson đã trở thành Ivan yêu sâu đậm Vianne.

Nhất định là những người đó nằm mơ cũng không ngờ tới rằng tên khốn này sẽ nói năng bậy bạ ở sau lưng.

Khiến Lâm Phức Trăn thấy tức giận đó là Liên Gia Chú đã tin lời của tên khốn này, cho dù Ivan nhà Ericson có tướng mạo của một người đàng hoàng, cho dù cậu ta là người đàng hoàng được công nhận trong vòng quan hệ của bọn họ.

“Tiểu Họa Mi, đừng giả bộ, nhìn thử xem, mình phải quyên góp cho nhà Dora bao nhiêu tiền thì mới có thể có được cậu”. Khốn kiếp, đồ khốn, Liên Gia Chú là tên khốn.

Cuối cùng Lâm Phức Trăn gọi điện trực tiếp tới Thụy Điện.

Quản gia nhà Ivan nghe điện thoại, năm phút sau, điện thoại được chuyển tới tay của nữ chủ nhân.

“Ivan đã vì hành vi kích động nhất thời của nó mà trả giá đắt rồi”. Nữ chủ nhận nói cho cô như vậy.

Lúc cúp điện thoại thời gian đã là 1 giờ sáng.

Một ngày mới lại tới rồi, trong mấy tiếng đồng hồ ngắn ngủi trong quá khứ Lâm Phức Trăn cảm thấy cô đã đi vào một khu vườn đầy gai.

Trong khu vườn cái gì cũng có: Nghi ngờ, giải thoát, hạnh phúc, đau khổ, căm phẫn, mờ mịt, xót xa.

Cô nhắm mắt lại, thì thầm nói một câu: “Gia Chú,  Tại sao cứ phải nghĩ một đằng nói một nẻo? Nói một câu dễ nghe, Tiểu Họa Mi, chúng ta ở cùng nhau đi, không phải hay hơn sao?”

Một ngày nào đó về sau, về chuyện xảy ra vào buổi tối này nếu như dùng một câu chuyện để kể lại, hẳn là ___

“Thật lâu thật lâu trước đây, Tiểu Pháp cùng bạn của anh ấy Ivan cùng nhau đi leo núi vào ngày cuối tuần, trong quá trình leo núi, Tiểu Pháp đã cắt đứt dây an toàn của Ivan, không vì cái gì cả”.

Bên dưới vách núi cao 40 mét là dòng sông, cơ hội sống sót lớn, dây an toàn đã bị cắt hai phần ba, còn lại một phần ba là không bị cắt.

Một người nằm ở trên vách núi cao 40 mét, thời gian đợi sợi dây an toàn còn lại một phần ba dứt ra đủ để biến thành một cơn ác mộng mãi mãi.

Sau đó thì sao?

Sau đó Ivan đại nạn không chết, nhưng cậu ta bị mắc phải căn bệnh sợ độ cao.

Ivan có Sở thích leo núi từ đó về sau không dám bước vào thang máy, không dám ngồi máy bay, cứ hễ là độ cao vượt quá một mét rưỡi là đã khiến hai chân của cậu ta mềm nhũn ra rồi.

Mỗi tháng cậu ta phải tới phòng khám tâm lý một lần, cậu ta đổi số điện thoại, sợ là đối với cái tên Liên Gia Chú này câu ta tránh còn không kịp nữa ấy chứ.

Trên vách nói cheo leo, trong lúc lưỡi dao còn cách sợi dây an toàn một tích tắc, Ivan đã hỏi tại sao.

“Lời nói nhăng nói cuội của cậu nói với bất cứ cô gái nào trên đời này đều được, nhưng chỉ có cô ấy là không được”.

Khốn kiếp. Tên khốn Liên Gia Chú này, chính anh cũng biết đó là lời nói nhăng nói cuội, bây giờ thì hay lắm, chính mình cũng nói năng bậy bạ.

Liên Gia Chú đã uống nhầm thuốc sao?

Bực bội. Đi từ đầu này tới đầu kia, từ đầu kia lại tới đầu này, cũng không biết đã đi qua đi lại tới bao nhiêu lần, bước chân men theo cửa phòng, như nhớ tới cái gì đó lại quay trở lại.

Mở cửa phòng vệ sinh ra, gương mặt đã sạch sẽ, tóc cũng đã làm theo sở thích của anh, gọn gàng vén ở sau hai bên tai, buông hết ra sau lưng.

Thở ra một hơi, Lâm Phức Trăn mở cửa phòng ra, chí ít cô phải giải thích với Gia Chú chuyện của cô với Ivan, ở cùng với Ivan đêm đó là nhân viên phục vụ của khách sạn Creon.

Tòa nhà ống tròn cao bốn tầng rưỡi chỉ có một mình Liên Gia Chú ở, sau này cùng với số lần cô ở nơi này bắt đầu có phòng của cô, màu sắc rèm cửa sổ cô thích, đồ ăn vặt cô thích ăn, thậm chí là đối với khẩu vị yêu thích của cô, đầu bếp đều biết.

Nơi này càng giống như là nhà của cô hơn.

Xung quanh yên tĩnh, nhìn ra ngoài cửa sổ, bãi cỏ không một bóng người, hành lang cũng không một bóng người, ngoài trừ phòng ngủ ra thì Gia Chú thích ở phòng sách và phòng nhạc.

Phòng sách không có người, phòng nhạc thì ở tầng ba.

Vừa qua khỏi chỗ rẽ cầu thang Lâm Phức Trăn liền nhìn thấy ánh đèn, quả nhiên là Gia Chú ở phòng nhạc.

Cũng không biết thế nào, trái tim cô đập loạn nhịp.

Nguyên nhân tim đập loạn nhịp là do từ tận đáy lòng bỗng nhiên xuất hiện một suy nghĩ “Nếu như Gia Chú muốn cô thì cứ cho anh thôi”, suy nghĩ ấy theo từng bậc cầu thang mà càng lúc càng rõ ràng, trái tim càng lúc càng đập loạn nhịp.

Tai hại của việc tim đập loạn nhịp làm cho gò má của cô nóng lên, lúc bước tiếp một bậc cầu thang Lâm Phức Trăn nhớ tới lời mà Linda đã nói với cô, Linda nói có một lần cùng với bạn trai là nhạc công Piano “làm” trong phòng nhạc. “Lâm, loại cảm giác ấy thật tuyệt vời, bắt đầu là bản dạ khúc, tới giữa là bản Ode to joy, cuối cùng là bản Rhapsody”. Linda miêu tả chi tiết.

Phòng nhạc, phòng nhạc …

Không thể suy nghĩ tới cảnh tượng ở phòng nhạc mà Linda miêu tả.

Không muốn nghĩ cũng không cách nào ngăn gò má càng lúc càng bị nóng lên được.

Lúc đứng ở ngoài cửa phòng nhạc, mức độ nóng lên của hai gò má làm cho tim Lâm Phức Trăn bắt dầu đập như trống giục lui quân.

Nhưng lại có một âm thanh khe khẽ khác nói cho cô biết, có chỗ nào trên người cô mà anh chưa từng nhìn qua, chưa từng sờ qua đâu, chỉ thiếu một chỗ là chưa đi vào thôi, ý nghĩ này làm cho hai gò má cô sắp bốc hỏa tới nơi rồi.

Hít vào một hơi, tay đặt lên cánh cửa.

Cửa được đẩy ra tới khoảng có thể cho một người đi vào.

Cẩn thận dè dặt đi vào, suy nghĩ một lúc rồi đóng cửa lại.

Chân giẫm lên thảm trải sàn, có ánh sáng duy nhất dọc theo phòng nhạc.

Không gian 150 mét vuông kiểu mở hoàn toàn, khắp nơi đều có thể nhìn thấy đủ các loại nhạc cụ, một cây đàn dương cầm bằng pha lê được đặt trong một góc hình tròn gần hướng Địa Trung Hải, ánh sáng phát ra từ ánh đèn Laser chiếu phía trên cây đàn Piano, ánh đèn chiếu ra dạng phễu, làm cây đàn piano nổi bật giống như mặt biển đại dương trong suốt thấy đáy.

Trên mặt biển có một bóng người đứng nghiêng, ánh mắt của bóng người ấu đang nhìn chăm chú vào mặt nước.

Tình cảnh này làm cho người ta liên tưởng tới vị thần trẻ tuổi Narcissus trong thần thoại Hy Lạp, cả ngày chỉ để hình ảnh phản chiếu trên mặt nước.

Không. Không. Không. Cô không thể để cho Gia Chú biến thành vị thần trẻ tuổi Narcissus không phân biệt được giữa mộng ảo và thực tại được, Gia Chú còn phải chơi cùng cô, tham gia cùng với cô vào một câu chuyện thật lâu thật lâu sau này.

Về câu chuyện của họ, cô đã nghĩ hết rồi.

“Thật lâu thật lâu sau này, đứa trẻ ở trong ngôi nhà kim cương và đứa trẻ ở trong ngôi nhà kính trưởng thành, chúng cuối cùng cũng chơi một trò chơi gọi là kết hôn”.

Kết hôn … Trong lòng lại như một chú chuột nhỏ, cười khúc khích, cười hạnh phúc.

Sao lại muốn kết hôn nhỉ?

Bởi vì Gia Chú qua trò chơi của cô chỉ có một người chơi là cô, chỉ có mình cô biết được quy tắc của trò chơi.

Đương nhiên cô không thể để Gia Chú biết trong trò chơi mà họ cùng tham gia vẫn còn ẩn giấu một trò chơi khác.

Cái này nghe qua rất phức tạp đúng không?

Thực ra thủ đoạn này ở trong sách chiến lược cổ phải được gọi là kế trong kế hoặc là liên hoàn kế.

Cô muốn thông qua trò chơi liên hoàn kế này mà biết được Tiểu Pháp có thể vì Phương Lục Kiều mà phản bội Tiểu Họa Mi hay không.

Trước kia.

Lâm Mặc đã vì Thu Linh Lung mà phản bội hôn nhân, Andrew đã vì con gái của Thu Linh Lung mà phản bội tình bạn của họ.

 

MM

Hết chương 55!

– – -> > Chương sau:

Đúng rồi, vừa rồi đúng lá cô đã đánh anh một cái bạt tai, cái tát đó không phải là đánh cho Gia Chú hoảng sợ rồi chứ?

Đương nhiên Gia Chú sẽ không vì bị cô đánh cho một cái mà hoảng hốt.

Nước mắt vương trên khóe mắt, khóe miệng nở nụ cười, làm bộ tỏ ra thoải mái: “Gia Chú, không phải là cậu đang giấu Mỹ nhân ngư ở đây …”

Lời còn lại bởi vì phát hiện ra cảnh ngộ đột ngột mà ngưng lại.

Vật rơi trên mặt đất thoạt nhìn trông rất quen.

Vật nhìn quen mặt làm Lâm Phức Trăn cũng chỉ mất một giây đã nhớ ra nó.

Nhưng mà tại sao nó lại ở đây? Cái túi giấy Phương Lục Kiều đựng áo len tại sao lại ở đây? Không phải là nó nên ở trong thùng rác sao?

Cô trừng mắt nhìn cái túi giấy đó, chân chỉ vừa định di chuyển thì tay cô đã bị Liên Gia Chú nắm lấy, cô hất mạnh ra.

Lâm Phức Trăn nhặt túi giấy lên.

Túi giấy trống không, Chiếc áo len ở chỗ nào rồi?

“Gia Chú, áo len không thấy …” Đầu óc cô trống rỗng, xoay mặt về phía Liên Gia Chú.

Rất vừa vặn, màu sắc kiểu dáng vừa nhìn đã thấy là loại ngoài anh ra thì không còn có thể là ai khác.

 MM

Hết chương 55!

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *