Có thêm một cái bóng trên cây đàn Piano thủy tinh màu xanh lam, cái bóng ấy đi tới làm cho người vẫn luôn chìm đắm trong thế giới của mình từ từ xoay mặt qua.

Bốn mắt nhìn nhau.

Câu “Gia Chú” cực kỳ dịu dàng đã được chuẩn bị xong sau khi chạm phải dấu bàn tay trên má anh làm lòng cô đau nhói, sao cô lại quên mất rằng thời niên thiếu mình đã từng được huấn luyện lực tay với cường độ cực cao.

Cái tát ấy đã được cô dùng hết sức khi tham ra cuộc thi thuyền buồm thanh thiếu niên.

Mặt của Gia Chú đẹp biết bao, sao cô lại xuống tay được, cái tát đó chắc là đau lắm.

Thoáng cái nước mắt lại rưng rưng.

Cô nước mắt lưng tròng đi về phía anh, cô cất lời “Gia Chú, đau không?”, cô còn nói “Cái đó còn phải nói, nhất định là rất đau”. Rồi lại nói “Gia Chú, nếu không thì cậu cũng đánh mình một cái đi”.

Cô từ từ đưa tay ra, dè dặt chạm khẽ lên dấu tay trên mặt anh.

Đầu ngón tay chạm tới vô cùng lạnh lẽo, xúc cảm chỗ bị đánh lãnh lẽo, cái này có chỗ không đúng.

Đúng rồi chỗ này có mở máy điều hòa, nhất định là máy điều hòa mở lớn quá, vì vậy nên khi chạm vào Gia Chú mới giống như là pho tượng cẩm thạch.

Nhưng ánh mắt của pho tượng cẩm thạch này nhìn thế nào cũng có chút hoảng hốt nhỉ?

Đúng rồi, vừa rồi đúng là cô đã đánh anh một cái bạt tai, cái tát đó không phải là đánh cho Gia Chú hoảng sợ rồi chứ?

Đương nhiên Gia Chú sẽ không vì bị cô đánh cho một cái mà hoảng hốt.

Nước mắt vương trên khóe mắt, khóe miệng nở nụ cười, làm bộ tỏ ra thoải mái: “Gia Chú, không phải là cậu đang giấu Mỹ nhân ngư ở đây …”

Lời còn lại bởi vì phát hiện ra cảnh tượng đột ngột mà ngưng lại.

Vật rơi trên mặt đất thoạt nhìn trông rất quen.

Vật nhìn quen mắt làm Lâm Phức Trăn cũng chỉ mất một giây đã nhớ ra nó.

Nhưng mà tại sao nó lại ở đây? Cái túi giấy Phương Lục Kiều đựng áo len tại sao lại ở đây? Không phải là nó nên ở trong thùng rác sao?

Cô trừng mắt nhìn cái túi giấy đó, chân chỉ vừa định di chuyển thì tay cô đã bị Liên Gia Chú nắm lấy, cô hất mạnh ra.

Lâm Phức Trăn nhặt túi giấy lên.

Túi giấy trống không, Chiếc áo len ở chỗ nào rồi?

“Gia Chú, áo len không thấy …” Đầu óc cô trống rỗng, xoay mặt về phía Liên Gia Chú.

Cái nhìn ấy như vạn tiễn xuyên tim.

Áo lông đang được  Gia Chú mặc trên người ư.

Rất vừa vặn, từ màu sắc tới kiểu dáng vừa nhìn đã thấy là loại ngoài anh ra thì không còn có thể là ai khác.

Trên đời này hễ là sự việc không thể nghịch chuyển được thì đều được gọi là số mệnh:

Mây trắng thuộc về trời xanh, ánh sao thuộc về đêm đen, chuông gió và gió thuộc về nhau, hoa hướng dương mãi mãi hướng về phía mặt trời, sóng biển xô về phía bờ cát, con thuyền phiêu bạt rồi sẽ tìm được bến cảng.

Đây đều là sự việc mà con người không cách nào thay đổi được.

Giống như chiếc áo len Phương Lục Kiều đan cho Liên Gia Chú cuối cùng cũng sẽ được mặc trên người Liên Gia Chú.

Vậy thì năm phút đồng hồ trước niềm vui sướng, hạnh phúc của cô đều là vì cái gì?

Nếu như không có năm phút vui sướng, hạnh phúc trước vậy thì cô sẽ không có dáng vẻ đáng thương như vậy.

Cô dựa vào cái gì mà cho rằng trò chơi đã kết thúc rồi? Cô dựa vào cái gì mà nghĩ chắc chắn rằng chiếc áo len sẽ được quăng vào thùng rác.

Chiếc túi giấy có in logo của tiện ăn Trung Quốc nhẹ bay rơi trên đất.

Bước chân đi về phía cửa.

Lúc tay chạm tới cửa phòng.

Sau lưng truyền tới giọng nói rất khẽ khàng “Tiểu Họa Mi”.

“Tiểu Họa Mi, đừng giận”.

Cô vặn tay nắm cửa.

Giọng nói tăng thêm âm lượng: “Tiểu Họa Mi, đừng giận, không đáng”.

Cô mở cửa ra, rồi lại khẽ khàng đóng cửa lại.

Giống như khi tới, hành lang là một mảng yên tĩnh.

Lúc đi tới đầu cầu thang, Lâm Phức Trăn suy nghĩ một chút, cô phải quay lại ngủ ở căn phòng mà Liên Gia Chú chuẩn bị cho cô, hay là phải quay lại ngủ ở căn phòng ngủ của mình nhỉ.

Căn phòng mà Liên Gia Chú chuẩn bị cho cô là ở trên lầu, căn phòng của cô cách nơi này hơi xa.

Bây giờ cô đang rất mệt, cô chỉ muốn tìm một chỗ để nghỉ ngơi cho tốt, ngủ một giấc thật ngon, bởi vì cô cảm thấy mình bất cứ lúc nào cũng có thể ngã trên mặt đất.

Hay là quay lại căn phòng Gia Chú chuẩn bị cho cô đi.

Đã trễ như vậy rồi mà để Sophia tới đón cô thì không hay, cô tự mình quay về thì nhất định là nguy hiểm.

Cô gật đầu di chuyển bước chân, nhưng bước chân lại hướng về hướng trở về nhà, đi xuống cầu thang, nhanh chóng đi qua thảm cỏ, mở cánh cửa kia ra, hung hăng phát lời thề độc với cánh cửa ấy: Mình vĩnh viễn sẽ không quay trở lại nơi này nữa.

Nơi này sẽ không quay trở lại nữa, cô không muốn quay lại nữa.

Bước chân nhanh chóng đi xuống cầu thang, Lâm Phức Trăn không thể như trong tưởng tượng của mình mạnh mẽ như những gì cô nói với nhà của Liên Gia Chú, vĩnh viễn sẽ không quay lại nơi này nữa, cũng không thể như trong tưởng tượng của cô chạy như điên về nhà trong đêm đen.

Là tài xế nhà Liên Gia Chú đưa cô về nhà, cô phải thừa nhận, cô đã mệt tới mức không muốn đi nữa rồi.

Đây là lần mà từ khi Lâm Phức Trăn hiểu chuyện cho tới này cô cảm giác được mình thực sự mệt nỏi.

Tiếng chuông cửa trong đêm điên cuồng vang lên.

Ding dong, ding dong, ding dong _____

Cửa mở ra.

Sophia đứng ở trong cửa.

Làm cho Lâm Phức Trăn không cách nào chịu được nhất chính là: Cô ôm Sophia khóc tới mức giống như một người thất tình.

Hơn nữa còn là cô nàng ngốc nghếch mang chuyện thất tình ra mà khóc như trời sắp sập tới nơi rồi ấy.

Suy nghĩ này làm cho cô càng khóc lớn tiếng hơn.

“Sophia, em không phải là cô nàng ngốc” Cô vừa khóc vừa nói.

“Đương nhiên em không phải là cô nàng ngốc rồi”.

“Đúng vậy, không sai”. Cô gật đầu thật mạnh, “Em tuyệt đối không phải là kiểu con gái ngốc nghếch như vậy, hiện tại em không có đau lòng, hiện tại em không có đau lòng chút nào cả”.

“Chị biết, em chỉ là bị chuột dọa cho sợ thôi, trong sách có nói Vianne không sợ trời không sợ đất chỉ sợ chuột, mỗi lần gặp phải chuột là khóc thét lên. Mọi người đều biết cho dù Vianne tới 20 tuổi, 30 tuổi, 50 tuổi vẫn cứ bị chuột dọa cho sợ phát khóc”.

Đúng, đúng, đúng là như vậy. Vianne sợ chuột, đây là chuyện mà bọn trẻ nước Pháp đều biết, có lẽ nào lại không tin chớ.

“Ngủ một giấc thật ngon là sẽ không còn chuyện gì nữa”. Sophia giống hệt như Sara ngày xưa vỗ về lên vai cô.

Cô lau khô nước mắt gật đầu, đi về phía phòng mình, bóng người in trên mặt đất.

Dáng vẻ của chiếc bóng in trên đất ấy làm cho Lâm Phức Trăn tin tưởng chắc chắn.

Ngủ một giấc thật ngon ngày mai sẽ không có việc gì nữa, giống như rất nhiều rất nhiều lần hoặc là gào khóc, hoặc là một mình lặng lẽ rơi nước mắt vậy, ngủ một giấc, bình minh sẽ ló rạng, ánh nắng chiếu trên khung cửa sổ sẽ xóa sạch mọi ngóc ngách âm u trong đáy lòng.

Ánh mặt trời đúng hẹn lại tới, xuyên qua từng khóm hoa trên bức tường bao, rơi trên khung cửa sổ, sáng chói hơn bất cứ lúc nào.

Lâm Phức Trăn đứng trước cửa sổ, giang hai tay ra, hít thở thật sâu.

Sophia nói đúng, ngủ một giấc là không có chuyện gì nữa.

Hôm nay là ngày đầu tiên của học kỳ mới, cô là sinh viên năm hai, từ một người mới đã chính thức lên chức thành đàn chị khóa trên.

Nhiều người sắp trở thành sinh viên năm thứ nhất của học viện Ryder đã gửi mail cho cô, họ nói là theo chân của Vianne tới học viện Ryder.

Vì vậy thế nào thì cũng phải có dáng vẻ nghiêm trang.

Gương mặt trong gương kia so với ngày thường sáng sớm rời giường không khác gì mấy ngoài trừ cặp mắt sưng như quả đào ra thôi.

Chỉ loay hoay với đôi mắt đã làm mất hết của Lâm Phức Trăn hết nửa tiếng đồng hồ, lăn đá, với tác dụng của mỹ phẩm cũng không có khả quan là mấy. Cô thở dài, đeo mắt kính lên.

Cặp kính đeo ở trên sống mũi khiến cho Lâm Phức Trăn ngẩn người, phục hồi lại tinh thần, giống như gặp phải quỷ.

Ném mắt kính vào ngăn kéo, cặp mắt kính này là của Liên Gia Chú tặng cho cô.

Liên Gia Chú!

Hít thở, hít thở, hít thở thật sâu. Tìm một cặp mắt kính khác.

Cuối cùng thì cô đã thành công đem cái tên nhóc Liên Gia Chú xui xẻo tránh xa khỏi tâm trí tới tám vạn chín ngàn dặm.

7 giờ rưỡi Lâm Phức Trăn mở cửa phòng ra, người đang chờ ở cửa nhíu mày.

“Tại sao lại dùng ánh mắt ấy nhìn em?” Lâm Phức Trăn lấy gương trang điểm từ trong túi xách ra, ánh mắt của Sophia làm cho cô cảm giác như trên mặt mình có phải là có thêm thứ kỳ quái gì không.

Nhìn trái ngó phải, rõ ràng là không có gì mà, cô chẳng qua cũng chỉ mang thêm một cặp mắt kính quê mua thôi mà.

Đẩy đẩy gọng kính, cô đi thẳng ra cửa: “Nhanh lên, em sắp bị muộn rồi”.

Xe lái vào bãi đậu xe của học viện Ryder.

Lúc Lâm Phức Trăn sắp xuống xe thì lại nghe thấy Sophia hỏi cô: Em không sao chứ. Loại câu hỏi ngớ ngẩn này suốt dọc đường đi cô ấy đã hỏi tới không dưới năm lần rồi.

Mấy ngày trước Sophia vừa bước qua sinh nhật 27 tuổi, cô gái người Pháp này cứ sợ cô quên mất chuyện cô ấy đã nhiều thêm một tuổi, lúc nào cũng trưng ra sự từng trải của cô ấy.

Cô giang hai tay ôm chặt lấy cô ấy: “Em biết, 27 tuổi rồi, hẳn là tốn không ít tiền vào việc mua mỹ phẩm dưỡng da, em sẽ kiến nghị với dì Daisy tăng thêm tiền lương cho chị”.

Nói xong cô cầm lấy túi xách, đầu cũng chẳng ngoảnh lại.

Dường như Lâm Phức Trăn đi ra khỏi bãi đậu xe đồng thời với Linda, hai người cùng nhau đi vào thang máy.

Vừa vào thang máy Lâm Phức Trăn đã nhíu mày, mà Linda thì lại cất giọng cười lớn, cô ấy vừa cười vừa hỏi cô sao lại biến mặt thành như vậy.

Bình thường lúc phải có mặt ở những nơi công cộng việc trang điểm của Lâm Phức Trăn đều do Sophia phụ trách, nhưng hôm nay cô tâm huyết dâng trào đã tự mình thử nghiệm, cô cảm thấy hiệu quả cũng không tệ.

Nhưng hiệu quả không tệ trong mắt của cô lại trở thành câu Linda vừa nói “Có phải là cậu sợ mọi người quên danh hiệu Tiểu Họa Mi của cậu không, má quá hồng, son môi quá đậm, nhìn như vũ nữ tới buổi diễn đêm”.

Linda đưa khăn giấy cho cô : “Bây giờ vũ nữ tới buổi biểu diễn đêm cũng không trang điểm như vậy, quê mùa.”.

Phủi tờ khăn giấy trong tay Linda.

Cửa thang máy mở ra đồng thời với cửa thang máy đối diện, đúng là oan gia ngõ hẹp. Học sinh khoa Kinh Tế sao lại chạy tới tòa nhà của khoa lịch sử vậy?

Liên Gia Chú đứng ở thang máy đối diện, Andrew đứng bên cạnh Liên Gia Chú, phía sau Andrew là anh họ Carter của cậu ta, nhìn biểu hiện từ trên mặt người anh họ Carter này thì hẳn là tới để hòa giải.

Ánh mắt cô nhìn thẳng vào mặt Andrew. Đồ phản bội.

Hai nhóm người đi ta khỏi thang máy, đây là lối vào chính của học viện Ryder, hàng chục thang được bố trí chạy tiếp nối nhau theo hình tròn, hàng trăm người đi ra đi vào thang máy, hoặc là theo phương thẳng đứng hoặc là đi lướt qua.

Mắt Lâm Phức Trăn nhìn thẳng, chào đón mấy người đối diện đang đi tới, lúc còn cách mấy bước nữa thì anh họ Carter của Andrew đã niềm nở tươi cười chào hỏi với các cô.

Hai anh em đều đã nhìn thấy cô, đứa trẻ xui xẻo kia cũng đang nhìn cô, họ dừng bước lại, nhưng cô thì không dừng chân, tiếng “Lâm …” kia của Andrew chỉ bật ra được một nửa khi chạm phải ánh mắt của cô.

Ánh mắt cô lướt qua Andrew dừng trên người đứng bên cạnh Andrew.

Hóa ra không chỉ có Liên Gia Chú, anh họ của Andrrew mà còn có cả Matthews, trong nhóm tám người bọn họ thì Matthews là người có cảm giác tồn tại thấp nhất.

Ngay thẳng, không giỏi ăn nói, kiểu người này trong xã hội rất dễ dàng trở thành người có cũng được mà không có cũng chẳng sao.

Trong nhóm tám người, ngoại trừ Liên Gia Chú thì Matthews là người mà Lâm Phức Trăn quen lâu nhất.

Matthews là người Ba Lan, gia tộc thuộc giới tài chính, có mối quan hệ thân thiết với gia tộc Rose.

Matthews đứng bên cạnh Andrew vẫn hoàn toàn như trước đây, yên tĩnh, thân thiện.

Trong mơ hồ Lâm Phức Trăn nhớ tới một ngày mùa hạ như thế này, có một chàng thiếu niên có dáng vẻ điển hình của con trai Ba Lan đã mang hộp âm nhạc nói là do chính tay mình làm ra với một tấm thiệp đi tới trước mặt cô, hộp âm nhạc chính tay làm, tấm thiệp với một gương mặt đỏ bừng, ý đồ đã rất rõ ràng rồi.

Khi đó cô nói thế nào ấy nhỉ, cô đã nói với anh ta “Mình nói này “Tàn Nhang”, đợi tàn nhang trên mặt cậu không còn nữa thì tới tìm mình”.

Lúc vừa mới gặp, cậu thiếu niên Ba Lan ngày xưa bây giờ trên mặt đã láng bóng, mặc dù vẫn là mái tóc quăn tự nhiên màu nâu mà cô ghét nhưng mái tóc quăn tự nhiên kết hợp với với chiếc áo sơ mi cắt may vừa vặn, nhìn vẫn rất vừa mắt.

Giơ tay chào hỏi với Matthews.

“Tàn Nhang”. Trong lúc tâm huyết đang sôi trào, cô tiếp tục dùng biệt danh khi còn bé.

Biệt danh khi bé có ý nghĩa xấu cũng không khiến cho trên mặt chàng trai Ba Lan xuất hiện một chút lúng túng nào, cũng chỉ hơi ngẩn ngơ chốc lát, anh ta cũng nở nụ cười: “Chào buổi sáng”.

Nụ cười có sức sống của một chàng trai hai mươi, kiểu nụ cười này trong thoáng chốc rất dễ dàng nhận được thiện cảm của con gái.

Độ cong trên khóe miệng càng thêm sâu, ra hiệu về phía Matthews khi nào rảnh thì gọi điện thoại.

Ngẩng đầu đi về phía văn phòng của giáo viên hướng dẫn, sau lưng truyền tới tiếng bước chân vội vã. Nếu như bạn cho rằng đó là tiếng bước chân của kẻ phản bội thì hoàn toàn sai rồi.

Đã không phải là kẻ phản bội vậy thì cũng chẳng phải là một kẻ phản bội khác. Khi giây phút Liên Gia Chú mặc lên chiếc áo len mà Phương Lục Kiều tặng thì anh cũng đã giống như Andrew, trở thành một kẻ phản bội.

Không, không. Chẳng qua Liên Gia Chú chỉ mặc vào chiếc áo len vốn dĩ thuộc về anh, nếu như mới như thế mà đã gắn cho anh cái mác kẻ phản bội vậy thì cũng thật không công bằng đối với anh rồi.

Với lại như vậy thì có vẻ như là cô thật nhỏ nhen.

Người đuổi theo là Linda.

Cái đồ mê giai này, vừa nhìn thấy Liên Gia Chú đi tới địa bàn của mình cô ta đã có thể bày ra vẻ xun xoe rồi ư?

Linda lại còn đang cười, lần này không phải là cười bộ dạng trang điểm của cô, mà là cười dáng vẻ cô chào hỏi với Matthews.

“Lâm, cậu có biết là dáng vẻ vừa rồi cậu chào hỏi Matthews cứ như vũ nữ của thế kỷ trước vì kế sinh nhai mà không thể không miễn cưỡng tươi cười tham gia tiệc tùng không vậy”.

Cô tiếp tục đi về phía trước: “Cậu cũng biết mà, mình không cần vì kế sinh nhai mà miễn cưỡng cười, từ việc mỗi năm nhà Matthews đều phải tới thăm nhà Rose là biết phải là Matthews phải miễng cưỡng nở nụ cười với mình là bình thường thôi”.

“Ý của mình không phải là như vậy”.

“Vậy thì là ý gì?” Cô tăng nhanh bước chân.

Linda cũng tăng bước theo cô.

“Lâm, có phải là cậu lại cãi nhau với Yann không?”

“Cậu cũng đã dùng từ lại đấy, mình cãi nhau với cậu ấy cậu không cần phải dùng kiểu giọng điệu ngạc nhiên như vậy để nói ra”.

“Nhưng … Này, làm gì mà cậu đi nhanh như vậy, chúng ta cũng không vội mà”. Cô ấy đuổi theo, thở hổn hển nói tiếp: “Nhưng kinh nghiệm nói cho mình biết, lần cãi nhau này của các cậu không giống với những lần cãi nhau hồi trước”.

Cô dừng bước.

Linda cũng dừng bước theo cô, quả nhiên là fan hâm mộ báo lá cải, nghe nói Linda và người mẹ không chính thức của cô ấy lúc trước vẫn luôn ở Cuba, báo lá cải là một trong những thú tiêu khiển thiết yếu của hai mẹ con nhà này.

Người hâm mộ báo lá cải tha thiết luôn nói rành mạch mấy tin vô căn cứ, chỉ vào mắt cô: “Vành mắt cậu đen xì, Yann cũng không khá hơn chút nào, cậu không giống như bình thường, Yan cũng không giống bình thường, vừa rồi lúc mình nói chuyện với cậu ấy, mắt cậu ấy vẫn luôn nhìn vào sau gáy cậu, cảm giác ấy cứ như muốn nhìn thủng gáy cậu vậy đó”.

Cô ấy thở hổn hển, nói tiếp: “Còn cậu nữa, cậu trang điểm cứ như để chứng tỏ cho đám con trai thấy bất cứ lúc nào, bất cứ khi nào: Nhanh tới bắt chuyện với tôi đi, tôi tuyệt đối là kiểu con gái rất dễ mắc bẫy. Mà Yann, cậu ấy … cậu ấy ….”

Sáng tác không nổi nữa chứ gì?

Lúc này dường như Linda lại nhớ tới cái gì đó.

“Hôm nay ánh mắt của Yann nhìn rất tệ”. Linda tiến lên một bước, nháy mắt: “Hôm qua có phải là các cậu đã xảy ra chuyện gì không? Nhất định là đã xảy ra chuyện vô cùng nghiêm trọng rồi có đúng không? Lâm, biểu hiện hôm nay của cậu cứ như bị thất tình, còn là kiểu biểu hiện khác thường của cô nàng ngốc nghếch vừa bị thất tình sẽ có á”.

“Linda”.

“Ừ”.

“Qua đây”.

Cô ấy đắc ý đưa mặt tới.

Một giây sau đó.

Bốp ____

Những trận đánh lộn không thua thời kỳ đi học lúc bé, dứt khoát nhanh nhẹn, gọn ghẽ.

Cô phuổi tay, từ trên cao nhìn xuống, đáp lại người bị ngã lăn trên đất: “Xin lỗi, mình không thích mấy người tự cho mình là thông minh, hễ mình cứ đụng tới mấy người tự cho mình là thông minh mình sẽ không kìm chế lại được”.

 

MM.

Hết chương 56!

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *