Buổi chiều Lâm Phức Trăn nhận được điện thoại của dì Daisy.

Sophia quả thực là có trách nhiệm.

Lúc nhận được điện thoại cô đã ở trên khán đài sân bóng rổ của học viện Ryder.

Một tay cầm điện thoại một tay bịt một bên tai: “Thực sự không có, con với Gia Chú vẫn tốt ạ”. Sợ dì ấy không tin Lâm Phức Trăn còn giơ điện thoại để cho loa hướng về phía không trung.

Âm thanh trên khán đài của sân bóng rổ không ngừng hô vang các cái tên của Liên Gia Chú không liên quan gì với nhau: “Yann”, “Tiểu Pháp” “Liên Gia Chú”.

Đó đều là sinh viên năm nhất. Năm ngoái Lâm Phức Trăn cũng giống như những người này, với tư cách là sinh viên mới ngồi trên khán đài xem trận bóng rổ của sinh viên năm hai.

Đây là truyền thống của học viện Ryder, tập hợp các cầu thủ giỏi của năm hai để có một trận đấu bóng rổ đối kháng hấp dẫn, để bày tỏ sự hữu nghị với sinh viên mới.

Trận bóng rổ đối kháng không có quy định điểm số, chỉ cần xem bóng của ai chơi đẹp, xem ai có bản lĩnh up rổ trên đầu ai, xem ai dành được nhiều tiếng cổ vũ.

Sau khi kết thúc trận bóng rổ đối kháng để cho sinh viên mới bỏ phiếu để chọn ra thành viên của đội chơi xuất sắc nhất.

Năm ngoái là Lâm Phức Trăn xem cùng với Liên Gia Chú, năm nay cô vẫn ở trên khán đài, nhưng Liên Gia Chú thì lại ở trên sân bóng rổ.

Tại sao phải ngồi trên khán đài nhỉ?

Ai cũng biết tình bạn của Vianne và Tiểu Pháp, nơi Tiểu Pháp thể hiện sao có thể thiếu Vianne được? Thậm chí giáo viên của học viện còn chuẩn bị riêng cho cô áo cầu thủ in số áo của Liên Gia Chú.

Cô còn có thể làm sao được.

Đưa ống nghe vòng một vòng trong không gian trận bóng để cho dì Daisy cảm nhận được sức hút của Tiểu Pháp.

Lúc này vừa hay bóng ở trong tay của Liên Gia Chú, tốc độ nhanh, thân thể linh hoạt, cộng thêm với kỹ thuật truyền bóng xuất sắc Tiểu Pháp vượt qua liên tiếp hai người, động tác qua người đẹp khiến cho toàn bộ con gái trong hội trường reo hò chói tai.

Nhìn kìa, Tiểu Pháp lại vượt qua môt người nữa, rổ bóng cũng chỉ cách anh ba mét, người đuổi theo anh cũng cách anh khoảng ba mét, đường đi về rổ bóng cũng không có bất cứ cản trở nào, một cú “Lay-up”* tuyệt kỹ hoặc là chạy lên mượn lực nhảy lên chụp tuyệt đối không thành vấn đề.

 

*Lay-up: Cú ném bóng trong bóng rổ là một nỗ lực bắn hai điểm được thực hiện bằng cách nhảy từ bên dưới lên, đặt bóng lên gần rổ và dùng một tay để đưa bóng ra khỏi bảng sau và vào rổ.

 

Nhưng úp rổ là những chàng trai cơ bắp vạm vỡ mới làm nên chuyện, Tiểu Pháp thích hợp với cú Lay-Up tuyệt kỹ hơn.

Lúc này tất cả đám con gái trong hội trường tâm ý tương thông, cùng nhau hô: “Tiểu Pháp, cho chúng em cú Lay-up tuyệt kỹ đi”.

Đám con gái như sợ bị cú Lay-up tuyệt kỹ của Tiểu Pháp làm cho kích thích mà tim nhảy ra khỏi lồng ngực, tay đều đề chặt ở ngực.

Nhưng ai mà ngờ được Tiểu Pháp lại bỗng nhiên giảm tốc độ ở vạch ba điểm, quay mặt về một hướng, dường như đang tìm kiếm ai đó.

Tin chắc rằng chuyển động bên trong nội tâm của các cô gái đang đè chặt lồng ngực đang chia làm hai loại sau: “Nhanh lên, quân đối thủ đuổi theo đang ở ngay phía sau kìa”. “Mình tin là Tiểu Pháp đang chuẩn bị cho động tác cú Lay-up tuyệt kỹ”.

Đám con gái theo ánh mắt của Tiểu Pháp nhìn thấy Vianne, Vianne cũng đang nhìn Tiểu Pháp.

Vianne cười thật ngọt ngào, hôm nay son môi Vianne đánh thật nổi bật.

Quả nhiên Vianne và Tiểu Pháp có sự ăn ý ngầm như bên ngoài đã nói vậy, Vianne nhìn lên khán đài làm động tác gửi cho Tiểu Pháp một nụ hôn gió.

Xem ra Vianne cũng đang chờ Tiểu Phám làm một cú Lay-up tuyệt đẹp.

Các cô gái không dám chớp mắt, đang chờ đợi thời khắc đặc sắc sắp diễn ra, tiếng thét chói tai đã được sẵn sàng, cho dù không lật tung được nóc sân bóng rổ cũng sẽ khiến cho một số người phải bịt tai lại.

 

Nhưng … mà! Nhưng mà!

Nhưng sự việc xảy ra trước mắt khiến cho các cô gái đang ngồi ở hàng ghế đầu không khỏi tò mò, rõ ràng người dẫn bóng về rổ lại không phải là Tiểu Pháp.

Dẫn bóng vào rổ là anh chàng Mathews người Ba Lan!

Lúc Vianne gửi nụ hôn gió cho Tiểu Pháp, một bóng người lướt qua Tiểu Pháp, thì bóng đã không còn trong tay của Tiểu Pháp nữa, Mathews đã cướp bóng của Tiểu Pháp.

Hơn nữa khó mà chấp nhận được nữa chính là động tác cướp bóng của Mathews rất dứt khoát gọn ghẽ.

Động tác cướp bóng dứt khoát gọn ghẽ làm cho tiếng huýt gió trên khán đài vang lên rất vang dội, đây chính là đổ thêm dầu vào lửa!

Định thần nhìn lại thì tiếng huýt gió ấy đến từ chính Vianne.

Rốt cuộc là Vianne làm sao vậy? Bóng của Tiểu Pháp bị cướp cơ mà! Cô ấy lại còn reo hò cho người đã cướp mất bóng của Tiểu Pháp.

Nhưng hiện tại các cô gái không có tâm tình mà để ý tới chuyện này, trong lòng các cô gái đang thầm cẩu nguyện với thượng đế rằng: Thượng đế ơi, hãy cho tên Mathews kia phạm phải một sai lầm đi, ví dụ như là bị trượt chân ngã chẳng hạn.

Nhưng! Chuyện không được như mong muốn.

Lực bật lên đánh của chàng trai Ba Lan vô cùng tuyệt vời, hai tay cầm bóng cả người vọt tới phía dưới rổ, dùng kiểu “Pull Up”* dẫn bóng đập vào rổ.

* Pull-Up: Có thể hiểu đơn giản là nhồi banh và bất ngờ nhảy ném.

 

Loại khí thế này khiến cho người ta phải nảy sinh hoài nghi, người Ba Lan này sẽ đập vỡi rổ hay không.

Các cô gái ủ rũ cúi đầu. Tuyệt nhiên thượng đế đã không xem xét tới lời khẩn cầu của các cô ấy.

Ngừng ____

Vừa nãy các cô gái bởi vì sốt ruột mà bật dậy khỏi chỗ ngồi mà trong giây phút ấy mông như sắp dính chặt lên ghế rồi. Nhưng lại đứng lên, mắt không thể mở lớn hơn được nữa.

Nhìn đi, trên khán đài đang xảy ra cái gì vậy!

Tiểu Pháp muốn “Block-out”* rồi, hơn nữa còn la dùng kiểu Block out chính diện.

 

*Block out : Khi một cầu thủ sử dụng tay của mình để chặn cú ném tốt nhất của đối thủ đang chuẩn bị ghi bàn.

 

Block-out trực diện được coi là một trong những cảnh phô thị giác tốt nhất trong một trận bóng rổ.

Loại cảnh kích thích thị gián thế nàu tuyệt đối có thể sánh ngang với việc hai chiếc siêu xe được lái với tốc độ cao nhất, dùng tốc độ kiêu chiến với giác quan của con người lao thẳng vào nhau trên đường cao tốc.

Màu áo thi đấu của Tiểu Pháp mặc là màu xanh lam đậm, áo thi đấu mà Mathews mặc là màu trắng.

Hai bóng người một xanh một trắng đồng thời rời khỏi mặt đất, đón nhận trực diện ở trên không trung, cách giữa là rổ bóng. Bóng trong tay của Mathews, mục tiêu là rổ bóng, Tiểu Pháp mở rộng mục tiêu là ngăn cho bóng đập vào rổ.

Trong lòng đám con gái đều đang thầm toát mồ hôi cho Tiểu Pháp, phải biết là thể chất và thân hình của người Âu Mỹ với người Châu Á vẫn có sự khác biệt nhất định.

“Slam Dunk”* và “Block-out” đều có yêu cầu rất cao về sức mạnh thể chất.

 

*Dunk dịch ra là “úp rổ” – một kiểu ném rổ phổ biến, trong đó người chơi sẽ phải bật nhảy đủ cao để “dunk” quả bóng vào rổ bằng 1 hoặc cả hai tay. Dunk còn được gọi đầy đủ là Slam Dunk và nó thường được rút ngắn thành Dunk. Không phải cầu thủ bóng rổ nào cũng có thể Dunk, vì kỹ thuật này đòi hỏi cầu thủ thực hiện phải hội tụ rất nhiều các yếu tố mới có thể úp rổ thành công. Một cú Dunk bóng thành công có thể là một cú ném ngoạn mục, nhưng nó chỉ có giá trị 2 điểm mà thôi.

 

“Rầm”.

Đó là tiếng va chạm của cơ bắp phát ra ở trên không trung.

Tay của đám con gái đã che hết mặt lại, chỉ lám liếc nhìn qua kẽ ngón tay, quả bóng bay trên không trung kia làm cho đám con gái đồng loạt bỏ tay ra khỏi mặt.

Tiếng hét chói tai vang lên.

Tiểu Pháp đã chặn được bóng của Mathews rồi!

Bóng bay về phía khán đài, Mathews và Tiểu Pháp một trước một sa ngã trên sàn nhà, đám con gái reo hò: Tiểu Pháp giỏi lắm.

Tiếng còi vang lên trong tiếng reo hò của đám con gái, ngón tay của trọng tài chỉ về phía Tiểu Pháp.

Tiểu Pháp phạm quy rồi sao? Mà lại còn là cố ý phạm quy.

Trận đấu tạm dừng.

Hai người ngã trên mặt đất đang được đồng đội giúp đứng dậy.

Vị trí ở khóe mắt cảu Mathews bị chảy máu, Tiểu Pháp cũng không khá hơn chút nào, đầu gối bên chân trái cũng bị sưng đỏ một mảng lớn, bác sĩ của trường đang xử lý vết thương cho hai người.

Trong quá trình bác sĩ của trường xử lý vết thương cho hai người, Mathews mấy lần muốn tìm Tiểu Phám tranh luận, đối với mấy lời lải nhải của Mathews, Tiểu Pháp đều một mực không thèm để ý.

Bộ mặt hờ hững của Tiểu Pháp còn đẹp trai hơn, đám con gái ngồi ở hàng đầu nhao nhao cầm điện thoại di động lên, nhắm ngay camera vào gương mặt đẹp kia của Tiểu Pháp.

Tiểu Pháp hãy nhìn em đi, nhìn em đi. Nhưng gương mặt của Tiểu Pháp mấy lần đều nhìn về một hướng trên khán đài, hướng đó là vị trí của Vianne trên khán đài.

Vianne đang nghe điện thoại, không có bất kỳ tương tác nào với Tiểu Pháp. Ngược lại trong lúc nhận điện thoại mấy lần đã xoay mặt về phía vị trí của Mathews.

Rõ ràng là Tiểu Pháp bị thương nghiêm trọng hơn, đầu gối đã sưng hết cả lên, còn Mathews chỉ bị vết thương ngoài da.

Thông qua video quay lại, sau khi xác nhận vết thường ở khóe mắt của Mathews thì đây cũng không phải là do vô ý phạm quy, Tiểu Pháp bị trục xuất khỏi trận đấu.

Mấy cô gái ở gần phía video âm thầm nắm chặt tay thở dài, động tác “Block-out ” của Tiểu Pháp dứt khoát gọn ghẽ, nếu không phải do ở phút chót đã nhân tiện cho Mathews cái cùi chỏ thì tốt rồi.

Video đã ghi lại rất rõ ràng, Tiểu Pháp tấn công bóng cũng tấn công luôn cả người.

May mà Tiểu Pháp đối với việc mình bị trục xuất ra khỏi sân dường như không thèm để tâm, ôm từng đồng dội một, đi về phía lối đi của cầu thủ.

Hai bên lối đi của cầu thủ đều là ghế khán giả, Tiểu Pháp dừng lại ở hàng thứ ba, vị trí Vianne đang ngồi là ở hàng thứ ba, vị trí sát với lối đi của cầu thủ.

Rất rõ ràng, Tiểu Pháp đang đợi Vianne.

Áo cầu thủ mag Vianne mặc là số áo của Tiểu Pháp, vừa nhìn thì thấy chính là đến vì Tiểu Pháp, Tiểu Pháp đã muốn đi rồi thì Vianne cũng không có lý do tiếp tục ở lại nữa.

Nhưng mà hình như mọi người đã đoán sai hết rồi.

Dường như Vianne không có ý rời đi, cô ngoảnh mặt làm ngơ với cái người đang đứng ở trên lối đi của cầu thủ chờ cô, vừa nghịch điện thoại vừa chờ trận đấu tiếp tục.

Còn Tiểu Pháp thì …

Dường như Tiểu Pháp dừng lại cũng không phải vì Vianne.

Tiểu Pháp tháo miếng bảo vệ cổ tay, ném miếng bảo vệ cổ tay về phía học sinh mới, có lẽ đó là vị trí tụ tập nhiều cô gái đẹp nhất.

Miếng bảo vệ cổ tay của Tiểu Pháp được các cô gái giành giật, chỗ khán đài này hỗn loạn, cướp được miếng bảo vệ cổ tay của Tiểu Pháp là một mỹ nữ tóc dài. Mỹ nữ tóc dài biểu hiện tình yêu của mình bằng cách hôn liên tiếp vào miếng bảo vệ cổ tay của Tiểu Pháp.

Tiểu Pháp thu lại nụ cười.

Gương mặt mỉm cười quay về phía Vianne, nhưng sự chú ý của Vianne lúc này đều đang ở trên trận bóng rổ, Mathews đã xử lý xong vết thương, đang buộc lại dây giày chuẩn bị đi vào thi đấu lần nữa, buộc xong dây giày Mathews quay về phía khán đài chỗ Vianne ra dấu tay OK, nhận được ra hiệu ấy Vianne nở một nụ cười tươi rói.

Chuyện … chuyện gì đang diễn ra vậy? Đúng thực là số áo cầu thủ mà Vianne mặc là của Tiểu Pháp mà, ánh mắt lại chuyển hướng tới Tiểu Pháp phía bên này.

Trên khán đài có cô gái tóc thẳng màu nâu đang đưa cho Tiểu Pháp quả bóng rổ, vừa nhìn là biết để cho anh ký tên.

Tiểu Pháp nhận quả bóng, cô gái tóc nâu thẳng đợi trên khán đài vừa làm dấu tay chiến chắng với bạn của mình, thì quả bóng rổ ấy liền bay trên đỉnh đầu cô ấy đi.

Quả bóng rơi trên sân bóng, từ tiếng vang rơi xuống đất là có thể nghe ra, tâm tình người ném bóng không được tốt.

Cũng đúng, bị trục xuất ra khỏi trận trước mặt học sinh mới nghĩ thế nào cũng là một chuyện mất mặt.

Thế nhưng người bị trục xuất ra khỏi sân là Tiểu Pháp, Tiểu Pháp đẹp quá đi mất.

Cách thức Tiểu Pháp xinh đẹp bày tỏ sự bất mãn cực kỳ mạnh mẽ, ném bóng hướng lên không trung, cũng chẳng thèm nhìn xem chỗ bóng rơi xuống, anh dùng dung vẻ mặt lạnh lẽo có thể sánh ngang với pho tượng cẩm thạch hướng về phía lối đi của cầu thủ, đầu không ngoảnh lại.

Thế nào? Ngài trọng tài còn muốn đuổi theo Tiểu Pháp của chúng tôi giơ thẻ đỏ lên sao?

Anh ấy cũng không thèm nhìn cái bụng bia kia của ông đâu.

Đầu gối của Tiểu Pháp bị thương, từ dáng vẻ rời đi vừa nhìn là biết đang cố nhịn đau, trong lòng của các cô gái vô cùng lo lắng, mắt tìm kiếm Vianne.

Vì sao Vianne vẫn còn biểu hiện ung dung như vậy chứ.

Chắc chắn đám học viên cao cấp đang quan sát trận bóng rổ này đều hận không thể đi tới túm chặt tên trọng tài đã truất quyền thi đấu của Liên Gia Chú kia: Cái tên ngu xuẩn nhà ông, chúng tôi thực sự đã mất rất nhiều công sức mới có thể thuyết phục được Liên Gia Chú khoác áo cầu thủ lên, có Tiểu Pháp ở đây còn sợ không có khán giả, còn sợ không có bầu không khí sao?

Lâm Phức Trăn nghĩ sự rời đi của Liên Gia Chú mang theo hơn phân nửa khán giả, trong đó 90% là con gái, Liên Gia Chú mang đi không chỉ có khán giả mà còn có bầu không khí thi đấu, chơi bóng có đẹp hơn nữa cũng không có tiếng reo hò gào thét.

Bầu không khí âm u của trận đấu làm cho Lâm Phức Trăn mấy lần muốn đứng dậy khỏi khán đài, nhưng cuối cùng vẫn ngồi xuống lại, mãi cho tới khi trận đấu kết thúc.

Cầu thủ chơi tốt nhất trong trận đấu thuộc về Mathews, kết quả này làm cho các cô gái đợi để chế nhạo lựa chọn rời đi trước giờ trao giải.

Đợi tới khi trao giải cho cầu thủ tốt nhất trên khán đài cũng chỉ còn sót lại lác đác rất ít khán giả.

Nụ cười của hiệu trưởng học viện Ryder giả trân tới mức gượng gạo, hiện trường trao giải cũng gượng gạo, khi Mathews giơ chiếc cúp tượng trưng cho cầu thủ tốt nhất, tiếng vỗ tay vang lên tuyệt đối không vượt quá 10 người.

Hiệu trưởng tái mặt rời khỏi sân.

Được cái tính cách của chàng trai Ba Lan lạc quan, anh đưa chiếc cúp nhận được tới trước mặt Lâm Phức Trăn, giống như dáng vẻ đưa tấm thiệp năm ấy vậy.

Chiếc cúp nhìn qua có hơi xấu, Lâm Phức Trăn cũng không biết phải đặt nó ở đâu nữa, vì vậy cô đã không đưa tay ra nhận lấy.

“Bây giờ trên mặt mình đã không còn tàn nhang nữa rồi, đây là lời mình vẫn luôn muốn nói với cậu, nhưng lại không có cơ hội để nói ra”. Mathews nhìn cô.

Cô nở nụ cười nhận lấy chiếc cúp.

Cô ôm cúp, bàn tay của Mathews đặt trên bả vai cô, quay về phía ống kính cùng nhau cười, khoảng khắc ấy được định thành vĩnh hằng.

Nửa giờ sau học viện Ryder bắt đầu có tin đồn “Vianne và Mathews đang hẹn hò, tin đồn này được Linda mang tới trước mặt cô.

Khi đó Lâm Phức Trăn đang chụp ảnh tuyên truyền trong phòng chụp ảnh của học viện Ryder, vốn là cùng xuất hiện với cô trong phòng chụp ảnh còn có Liên Gia Chú, nhưng Liên Gia Chú nói rằng mình bị thương ở chân nên không cách nào đảm nhiệm được nhiệm vụ chụp ảnh, thợ chụp ảnh chỉ có thể chụp cho cô trước.

Linda tập tễnh bước đi theo cô rời khỏi phòng chụp ảnh, lúc nhìn thấy hướng cô đi về là phía bãi đậu xe giọng điệu của Linda có vẻ như vô cùng kinh ngạc “Cậu không đi gặp Yann sao?”

Tiếp tục đi về phía trước.

“Yann bị thương, bây giờ vẫn chưa rời khỏi phòng y tế”.

Không buồn quay đầu lại.

“Lâm, bây giờ cậu trở thành như người bị thất tình nhưng lại không chịu thừa nhận là mình bị thất tình, cố gắng dùng hành động để thể hiện mình không phải là cô nàng ngốc nghếch bị thất tình”. Sau lưng cô truyền tới giọng cười khanh khách.

Lại là cô nàng ngốc?!

Cô đứng lại, nắm chặt tay, quay đầu lại.

Lúc này Linda mới nhớ ra rằng bây giờ cô ta bước đi không tiện như thế này đều là do ai ban tặng, cô ta tập tễnh nhanh chóng chạy mất dạng, miệng còn không ngừng cam đoan: “Mình sẽ gửi lời hỏi thăm thay cậu tới Yann, gặp Yann mình sẽ không nói bất cứ gì cả”.

Như thường lệ, sức ăn trong bữa tối của Lâm Phức Trăn được khoảng một chén cơm, tối nay cô ăn nhiều hơn một chén, sau chén cơm thứ hai cô đưa cái chén không tới trước mặt Sophia.

Sophia chậm rì không nhận cái chén.

“Sao vậy?” Cô tò mò hỏi, lại như nhớ ra cái gì đó bèn giải thích “Tối nay khẩu vị của em tốt”.

Sophia vẫn không nhận cái chén cơm, mà còn hỏi ngược lại cô có đúng là khẩu vị tốt không?

Chén cơm bị đập mạnh xuống mặt bàn, đứng lên khỏi chỗ ngồi, cô tức tối nói: “Ngay cả Sana cũng không dám quản em như vậy, em muốn gọi điện bảo dì Daisy đuổi việc chị”.

Đi được mấy bước cô lại quay lại vỗ mạnh bàn tay lên mặt bàn, lớn tiếng nói: “Em không phải là cô nàng ngốc!”

Không giống như những tối cuối tuần bình thường, 11 giờ rưỡi tối Lâm Phức Trăn đã lên giường đi ngủ, lúc tâm tư sắp chìm vào mơ màng lòng cô không khỏi đắc ý, đã nói ngay từ đầu là cô không phải cô nàng ngốc rồi mà.

Thất tình sao cso thể dễ dàng ngủ như vậy được? Người thất tình thì ban đêm không thể chợp mắt được, cô không có biểu hiện như vậy, một tí biểu hiện cũng không có.

Thở thật mạnh ra một hơi, tâm tư chìm vào bóng tối.

Cũng không biết là âm thanh từ con thuyền ngoài cảng biển hay là tiếng chuông gió dưới mái hiên, hay là tiếng bước chân đi qua trước cửa của người đi đường, chỉ một thoáng khe khẽ như vậy Lâm Phức Trăn đã tỉnh lại.

Giống như mộng du, từ trên giường đứng dậy, như mộng du đi tới trước cửa sổ.

Đứng trước cửa sổ một lúc như chợt nhớ tới cái gì, bước chân nhanh chóng dừng trước cửa phòng Sophia, tay ra sức đánh lên cánh cửa.

Sophia mở cửa ra, mắt vẫn còn ngái ngủ.

Không cho Sophia có cơ hội nói chuyện, cô đưa chìa khóa xe tới trước mặt Sophia.

“Em vẫn còn mấy món đồ quan trọng để ở …” giọng nói rõ ràng mạch lạc. “Em vẫn còn mấy món đồ quan trọng để ở nhà của Liên Gia Chú, bây giờ chị lái xe qua đó, đem tất cả mọi thứ em để ở nhà Liên Gia Chú về!”

Sophia chỉ vào đồng hồ.

Biết chứ. Lâm Phức Trăn biết chứ, bây giờ là 1 giờ sáng, thời gian như này mà tới nhà người ta đòi đồ là rất không có lễ phép.

Nhưng mà đồ cô để ở nhà Liên Gia Chú rất qua trọng, vô cùng quan trọng, ngày mai cô phải đi gặp sinh viên khóa mới, một nhóm người nói là vì cô mà tới học viện Ryder, cô phải mặc cái váy mà dì Daisy nói cô mặc vào rất giống Audrey Hepburn để gặp sinh viên mới, thật không may là chiếc váy đó lại để ở nhà Liên Gia Chú.

Tuy rằng cô không phải rất thích Audrey Hepburn nhưng cô hy vọng sẽ để lại ấn tượng tốt cho các sinh viên mới.

Vì lý do đó!

Tách tay của Sophia ra: “Nhớ kỹ, một món cũng không được bỏ lại, trước khi chị chưa mang đồ của em về thì em sẽ không lên giường đi ngủ”.

Sophia đi rồi, đi tới nhà của Liên Gia Chú lấy đồ của cô về.

Sau này cô sẽ không bao giờ ở lại nhà của Liên Gia Chú nữa, đương nhiên phải đem tất cả mọi thứ về rồi.

Chỉ để lại một chiếc đèn, Lâm Phức Trăn co người trên chiếc ghế sopha đơn, nhìn bóng đêm ngoài cửa sổ.

 

MM

Hết chương 57!

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *