Cũng không biết đã trôi qua bao lâu, tiếng xe hơi quen thuộc vang lên, Lâm Phức Trăn nhanh chóng rời khỏi phòng, chạy một mạch ra mở cửa, Sophia một tay kéo vali, một tay xách túi.
Tiếng bánh xe của vali ma sát trên nền đất phát ra âm thanh vô cùng chói tai, tay siết chặt quai túi, Lâm Phức Trăn bước thật nhanh về phòng của mình.
Cô đóng của phòng lại, mở vali hành lý và túi ra, kiểm tra từng cái một, xem có món đồ nào bị để lại ở nhà của Liên Gia Chú không. Ừm, không thiếu thứ nào cả.
Đúng vậy, thực sự là không thiếu thứ nào cả.
Rất tốt, vô cùng tốt.
Từ nay về sau cô và Liên Gia Chú sẽ không có bất kỳ liên quan gì nữa.
Bận rộn cả một buổi tối cuối cùng cô cũng có thể ngủ ngon rồi.
Trước khi sắp đi ngủ Lâm Phức Trăn đã gọi một cuộc điện thoại cho Mathews: “Tàn nhang, mình đoán là bây giờ cậu vẫn còn thích mình, đúng chứ?”
Ngày hôm sau, các tin tức như “Hôm nay Mathews đưa Vianne đi học”; “Mathews cùng Vianne đi gặp sinh viên năm nhất”; “Mathews ăn trưa cùng với Vianne” chứng thực cho tin đồn “Mathews đang hẹn hò với Vianne”.
Thứ sáu, theo thường lệ buổi tiệc cho học kỳ mới vào chủ nhật, địa điểm là tại khách sạn Paris.
Do dây dưa tại cửa hàng bách hóa một lúc nên khi Lâm Phức Trăn tới khách sạn Paris đã là 10 giờ rưỡi, cô tới muộn đúng nửa tiếng đồng hồ, tới muộn với cô đương nhiên còn có Mathews nữa.
Tới muộn nửa tiếng phải bị phạt rượu, đây là quy tắc cũ.
Mathews tiếp nhận phần phạt này của Lâm Phức Trăn, người đang có mặt ngoại trừ Linda ra thì không ai có ý kiến khác.
Người nên đến đã đến rồi.
Ngoại trừ Andrew và Liên Gia Chú ra thì ai cũng có bạn cặp nam và nữ của mình, Linda ngồi bên cạnh bạn trai mới của cô ấy, vị trí bên phải của Liên Gia Chú để trống.
Thói quen thực sự rất đáng sợ, chỉ xém chút nữa là bước chân của Lâm Phức Trăn đã đi về phía vị trí trống bên phải của Liên Gia Chú rồi.
Cũng may là đầu óc cô đã nhanh chóng nhớ tới căn phòng chứa đầu túi lớn túi nhỏ trên sàn nhà, bước chân vội vàng ngừng lại.
Vị trí bên phải của Liên Gia Chú vẫn trống không, vị trí của Lâm Phức Trăn là ngay cạnh Mathews.
Trước kia, nhóm tám người lần đầu tụ họp vào chủ nhật bầu không khí đều sẽ vô cùng sôi nổi, nhưng lần này có chút nhạt nhẽo, cho dù nghệ sĩ biểu diễn có vô cùng lôi cuốn nhưng trong mười mấy người tham dự ngoại trừ những thành viên mới ra thì những người khác đều nói chuyện có vẻ rất dè dặt, chỉ sợ sẽ tái diễn lại cảnh không vui ngày hôm qua trên sân bóng rổ.
Rất nhanh mọi người đã xóa tan lo lắng này, giữa Mathews và Liên Gia Chú cũng không có mùi thuốc súng nào.
Lúc mọi người hơi thả lỏng một chút thì Linda bỗng nhiên mạo muội nói một câu như này “Yann, mình có thể ngồi ở vị trí bên cạnh cậu không?”
Linda lại uống nhiều nữa rồi.
“Đương nhiên”. Liên Gia Chú mỉm cười đáp lại.
Khác với gương mặt cười tươi như hoa của Linda là gương mặt đầy vẻ lúng túng của anh bạn trai mới của cô ấy.
Gần tới nửa đêm, những đám mây dày đặc che hết ánh sao và trăng chiếu qua tấm kính cửa sổ trong suốt rơi trên mặt đất.
Thời tiết đêm nay dường như không tốt lắm nhỉ, Lâm Phức Trăn một mình tựa vai trên cửa sổ thủy tinh, Mathews đứng ở đối diện cô, khoảng cách của hai người chỉ một cánh tay.
Lúc Nghệ sĩ rời khỏi hội trường, câu chuyện của đám nam nữ tán gẫu đề cập tới từ mấy chuyện bên lề, tiếng trêu đùa thỉnh thoảng truyền tới qua tấm mành che, giọng cười lớn nhất là của Linda, còn Liên Gia Chú … thì không khác gì trước kia là mấy, chỉ thỉnh thoảng nói một hai câu, mỗi khi Liên Gia Chú nói thì cả hội trường sẽ lập tức yên tĩnh lại.
Lúc này đây Tiểu Pháp lại đang nói chuyện rồi, anh nói về những khoảnh khắc khó xử mà anh đã gặp phải trước khi biểu diễn.
“Mình vẫn thích gọi cậu là Vianne hơn”. Giọng nói gần kề bên tai ngăn lại những tạp âm từ bên kia phía mành che.
Cố gắng lấy lại tinh thần, tối nay cô uống có nhiều hơn so với mọi khi có hơi nhiều, chất cồn làm cho ý thức của cô không tập trung được.
Việc này không thể được, một khi ý thước không tập trung được thì trở nên mệt mỏi, một khi mệt mỏi thì sẽ muốn đi tìm cảm giác quen thuộc.
Lời nói không qua suy nghĩ, đã nhiều lần suýt chút nữa đã gọi người ngồi bên cạnh nhầm thành “Gia Chú” rồi. Thậm chí là đã mấy lần xém chút nữa là cô đã thốt ra câu: “Gia Chú, sao cậu có thể để Linda ngồi ở bên phải của cậu chứ?”. “Gia Chú, còn không mau đẩy cái đầu của Linda ra khỏi vai cậu đi?”
Thế là cô cứ thế hốt hoảng chạy khỏi buổi tụ hội, ấy thế mà …
Thầm than thở trong lòng, tai không ngừng hoạt động muốn nghe được âm thanh quen thuộc.
“Vianne”.
Thu lại ánh mắt từ ngoài cửa sổ.
“Mình vẫn thích gọi cậu là Vianne hơn cái tên Lâm Phức Trăn”. Mathews khẽ vuốt tóc bên tai cô.
Cô mỉm cười.
Chàng trai Ba Lan đã lải nhải bên tai cô rất nhiều chuyện liên quan tới Vianne.
Giọng điệu ấy không khác là mấy so với rất nhiều độc giả đã tới trước mặt cô nói những câu như “Tôi rất thích Vianne”, “Biết không, mỗi ngày tôi đều ôm quyển sách mà cô đã ký tên đi vào giấc ngủ đấy”.
“Cậu thấy Vianne là mình, mình chính là Vianne?” Cô nghiêng mặt hỏi cậu ta.
“Đương nhiên”. Giọng điệu của cậu ta rất chắc chắn.
Lâm Phức Trăn lại mỉm cười.
Chàng trai Ba Lan cho sự im lặng của cô là ngầm thừa nhận, lại bắt đầu lải nhải bên tai cô.
Nói xong về Vianne năm 14 tuổi lại bắt đầu nói về Vianne năm 15 tuổi. Vianne năm 15 tuổi mấy chuyện hồ đồ cũng trở nên ít đi, nhưng chuyện ngủ nướng thì cho tới bây giờ vẫn không thay đổi. Nghe nói có một lần nhân lúc thời gian ngồi máy bay bởi vì nhiều lần gọi không tỉnh nên cuối cùng Vianne đã bị các nữ tiếp viên hàng không khiêng từ khoang máy bay ra.
“Lúc đó nhất định là cậu cảm thấy vô cùng mất mặt, đúng không?” Giọng điệu Mathews hỏi cô như đó là chuyện hiển nhiên vậy.
Chuyện này Lâm Phức Trăn không thể nào trả lời được bỏi vì vốn dĩ không có chuyện như vậy.
Cô có ngủ nướng nhưng không thường xuyên, sau khi tham gia vào trại hè thanh thiếu niên thì cô cũng bỏ thói quen ngủ nướng rồi. Nhưng mà thói quen này dường như đang có khuynh hướng khôi phục lại khi cô tới Miền Nam nước Pháp.
Giường nhà Gia Chú rất mềm mại. Giường mềm mại, bầu không khí rất tốt, xung quanh rất yên tĩnh.
Đặc biệt là …, đặc biệt là gối lên cánh tay anh, gió đêm làm rèm cửa sổ lay động, tiếng sóng nghe rất êm tai, hơi thở phả vào tóc cô quen thuộc mà thân thiết, hơi nhích người qua một chút, đầu dịch xuống từ cánh tay của anh, vùi mặt vào lòng anh, cảm giác ấy không thể tốt hơn được, nó giống như trốn trong ổ chăn mềm mại vào mùa đông giá lạnh.
“Nhất định là khi đó cậu cảm thấy vô cùng mất mặt, đúng không?” Mathews lặp lại câu hỏi vừa rồi một lần nữa.
Tháng mười năm ngoái cái tên này đã liên tục tham gia buổi tụ hội của bọn họ, đầu năm nay sau khi ba trúng danh sách danh nhân của tạp chí Forbes Mathews đã trở thành thành viên cố định của buổi tụ hội của bọn họ. Biểu hiện đúng quy củ, không có xuất sắc lắm nhưng cũng không tệ.
Nhưng biểu hiện của Mathews tối nay vẫn làm cho người ta mở rộng tầm mắt, người đã hơn 20 tuổi ấy vậy mà lại như một đứa trẻ cầm tấm áp phích trong tay đuổi theo thần tượng xin chữ ký.
Mặc dù có hơi trẻ con nhưng nhớ lại thời cậu ta mặt đầy tàn nhang cũng từng cầm tấm thiệp bày tỏ sự yêu mếm với cô, vì vậy mà hành động này nằm trong phạm vi có thể hiểu được.
Nhưng mà cô thực sự không có cảnh được khiêng ra khỏi khoang máy bay!
Đáp án của câu hỏi này chỉ có thể quy cho từ một loạt các phỏng đoán của các người.
Cô mỉm cười, mở miệng: “Cậu …”
“Cô ấy không trả lời được câu hỏi này của cậu đâu, bởi vì cở bản là chuyện này chưa từng tồn tại”. Tấm mành che vẫn đang đung đưa giữa không trung, Liên Gia Chú đã đi tới trước mặt bọn họ, thậm chí anh đã thay cô trả lời câu hỏi kia rồi, lúc anh trả lời câu hỏi này ánh mắt nhìn chằm chằm vào cánh tay đang ở bên tóc mai cô.
Mạch suy nghĩ vẫn luôn rời rạc thoáng cái đã tập trung cao độ, Lâm Phức Trăn làm mặt lạnh.
Liên Gia Chú tiến lên một bước đứng ở giữa cô và Mathews, tựa lưng lên tấm kính sát sàn, bàn tay của Mathews đành buộc phải rời khỏi thái dương của cô, tay làm điệu bộ chào ở giữa không trung.
“Cậu còn muốn biết gì về Vianne không?” Liên Gia Chú hỏi, “Ví dụ như Vianne thích gì, Vianne ghét gì”.
“Yann …”
“Đúng rồi, Vianne thích gì ghét gì, mấy cái này đều là bí mật công khai, có lẽ cậu cũng giống như mấy tên con trai kia, cho là thói quen của Vianne rất đáng yêu, nếu như cậu bị Vianne trong sách mê hoặc vậy thì tôi khuyên cậu vẫn nên trở về đọc lại “Vianne của chúng ta” thêm mấy lần nữa đi. Còn Vianne ở ngoài sách …” Tay Liên Gia Chú duỗi ra, Lâm Phức Trăn lập tức được anh vững vàng ôm vào lòng. “Nếu như cậu muốn hiểu Vianne ở ngoài sách thì Vianne trong sách thích màu trắng, còn Vianne ngoài sách thích màu đen”.
Lâm Phức Trăn nhấc chân lên đạp về một chỗ. Đạp hụt vào không khí. Lại đổi chân khác đạp về một chỗ, vẫn đạp hụt, lực của bàn tay nắm bả vai cô lại càng thêm chặt.
“Làm một so sánh nhé, Vianne trong sách thích giáng sinh, bởi vì giáng sinh có thể ăn tiệc, có thể nhận được rất nhiều quà, có thể đi dạo cửa hàng bách hóa”.
Anh dừng lại một chút, mỉm cười: “Nhưng thực tế thì Vianne ở ngoài sách ghét lễ giáng sinh, cô ấy cho là lễ giáng sinh là lời nói dối nhất trên đời này, là trò lừa bịp lớn nhất mà người lớn cho bọn trẻ, căn bản là không có tuần lộc tới từ cực nam, mà ông già Noen râu bạc không chừng cũng là ông lão say rượu lừa gạt bánh mỳ của cậu ở tàu điện ngầm”.
“Vianne trong sách ghét lễ Halloween, bởi vì Halloween một màu đông tàn khốc sắp tới gần, những con vật nhỏ có thể nhận được một lượng thức ăn ít ỏi, nhưng trên thực tế thì Vianne lại rất thích lễ Halloween, cô ấy thích mặt lạ đầu lâu của lễ Halloween, cô ấy thích vẽ mặt trở nên loạn xạ xách theo đèn bí ngô chạy tung tăng dọa cho bọn trẻ con sợ khóc thét lên”.
“Đáng nhắc tới chính là tầng hầm nhà Vianne trữ một lượng lớn đạo cụ để chuẩn bị cho lễ Halloween”.
Bị kéo về phía trước một chút, Lâm Phức Trăn cứ thế bị đưa tới trước mặt Mathews, trở thành mặt đối mặt.
Thực sự mà nói, khoảnh khắc nhìn thấy biểu cảm kinh ngạc của Mathews kia trong lòng Lâm Phức Trăn vẫn rất thoải mái. Tàn nhang nhỏ, ông già Noen cười híp mắt kia thực sự là kẻ lười biếng lừa gạt bánh mỳ của trẻ con ở ga tàu điện ngầm, trên đời này còn nhiều chuyện như vậy nữa, ví dụ như cô gái đứng ở trước mặt cậu đây.
“Bây giờ cậu còn muốn hỏi câu hỏi ngu ngốc vì ngủ nướng mà bị khiêng ra khỏi khoang máy bay nữa không? Tôi cho là loại chuyện này chỉ có thể mang ra lừa con nít”. Giọng điệu có chút châm chọc nhỉ.
Lâm Phức Trăn cũng cảm thấy loại chuyện này cũng chỉ có thể mang ra lừa con nít thôi.
Thế nhưng chuyện này cũng không có can hệ gì tới Liên Gia Chú.
Cô quay qua mỉm cười với Mathews, nói: “Cậu biết không, ngày hôm qua Liên Gia Chú muốn đặt cúp MVP ở đâu đều đã tính toán xong cả rồi”.
Ý tứ của câu này chính là nói câu nói ở trên mang tính chất trả thù của một người thất bại.
Thật may là người Ba Lan vẫn không được coi là quá ngốc.
“Có thể làm sao được, mình đã tặng cúp cho Vianne rồi”.
Liên Gia Chú buông tay ra, Lâm Phức Trăn đứng thẳng người.
Dường như Liên Gia Chú nhớ tới gì đó: “Đối với người vẫn luôn đối với cậu không lạnh không nhạt bỗng một ngày có ánh mắt khác đối với cậu, cậu sẽ không cảm thấy kỳ lạ sao? Ông nội tôi với ba cậu từng có qua lại, khả năng về phương diện này ba cậu đã cho ông nội tôi ấn tượng không tệ lắm, đầu óc bình tĩnh, suy nghĩ rõ ràng, đây là đánh giá của ông nội tôi về ba của cậu, hy vọng là cha nào con nấy”.
Liên Gia Chú đã đi rồi.
Liên Gia Chú vừa đi suy nghĩ của Lâm Phức Trăn lại bắt đầu không tập trung rồi. Cũng may chủ đề của Mathews cũng không xoay quanh Vianne nữa.
Buổi tiệc gần tới lúc kết thúc, ly rượu Rum hoa hồng mang tới được uống còn dư lại một nửa, Lâm Phức Trăn đi về phía phòng vệ sinh.
Rượn Rum hoa hồng rất chính gốc, mùi hương quanh quẩn, mùi thoang thoảng, uống một miếng, liếm bờ môi, rồi nhắm mắt lại, để giác quan thưởng thức vị ngọt cuối còn lưu lại nơi đầu lưỡi trong bóng đêm.
Khi mở mắt ra Lâm Phức Trăm nhìn thấy Liên Gia Chú đứng ở chỗ tối.
Đúng là cụt cả hứng.
Người này xuất hiện thực là không đúng thời điểm, làm cho mùi vị tuyệt vời của rượu Rum bay mất hút.
Mùi vị tuyệt vời đã không còn, nhưng chất cồn đánh vào giác quan đúng là không ít mà, cô trơ mắt nhìn Liên Gia Chú lấy đi ly rượu trong tay cô, trơ mắt nhìn anh một hớp uống sạch rượu còn sót lại.
Lúc này Lâm Phức Trăn mới khôi phục lại tinh thần, đầu lưỡi líu lại: “Đó … đó là của mình …” Cô đưa mắt nhìn ly rượu bị ném vào một góc. “Cậu … cậu … làm gì …” Phát âm bị chặn lại hết.
Rồi ngay sau đó mùi vị tuyệt vời có hương thơm của rượu Rum hoa hồng hiện ra trên đầu lưỡi, cho tới khi lấy lại bình tĩnh đồng thời dùng cả tay chân, chân thì đá anh, tay thì đẩy anh, tiếc rằng người như bị keo dính dính chặt lại, thậm chí cô cứ như vậy dễ dàng bị mang tới chỗ khuất kia.
Khi người bị đẩy vào chỗ tối, dường như mạch suy nghĩ đã tìm được lý do đình công, đúng là giác quan ở trong bóng tối thì sẽ vô cùng sinh động, lưng bị động tựa lên trên tường, cái tay kia quen cửa quen nẻo, mấy lần đã tìm tới bên dây kéo, nơi này cũng chỉ cách một bức tường với hội trường bữa tiệc, tình hình phía ngoài bức tường rất rõ ràng, thậm chí ngay cả tiếng bước chân cũng rõ ràng, có một chuỗi tiếng bước chân đi về phía họ.
Cô cắn răng hướng mũi giày về phía vị trí bị thương ở đầu gối của Liên Gia Chú mà đá, khoảnh khắc này cô thực sự đã dùng hết toàn bộ sức lực. Đồ khốn, tên khốn Liên Gia Chú này, không chỉ mang áo len Phương Lục Kiều tặng về nhà, mà còn …
Còn mặc áo len mà Phương Lục Kiều đan cho anh.
Áo len vừa vặn tới mức làm cô hoang mang.
Khoảng khắc đạp về phía đầu gối của anh đấy chỉ cần nhìn biểu cảm trên mặt anh là biết rất đau rồi, nhưng tên khốn này vẫn không chịu buông tay ra, không buông tay phải không? Vậy thì sẽ đạp thêm cái nữa.
Lúc chân đạp về phía đầu gối anh lần thứ ba cuối cùng anh cũng vì bị đau mà buông cô ra, cánh cửa cách phòng vệ sinh có mấy bước Lâm Phức Trăn nhanh chóng mở cửa phòng vệ sinh ra, đi vào trong, cùng lúc đi vào phòng vệ sinh cùng với cô còn có Liên Gia Chú.
Hai người cùng chen vào phòng ở cuối cùng, lưng cô kề sát trên cánh cửa, còn anh kề sát vào cô.
Một loạt tiếng bước chân theo sát họ sau đó, đó là của nhân viên phục vụ nhà hàng.
Đây là phòng vệ sinh nam, mấy nhân viên phục vụ đi vào phòng vệ sinh là để bàn bạc, làm thế nào để có thể lấy số rượu thượng hạng còn dư lại của khách ra ngoài một cách lặng lẽ, để mang ra ngoài thị trường bán.
Dần dần Lâm Phức Trăn không cách nào để sự tập trung vào mấy tên phục vụ kia được nữa, chỉ có cắn môi, mắt nhìn trừng trừng lên trần nhà, mặc cho Liên Gia Chú muốn làm gì thì làm.
Rốt cuộc thì mấy nhân viên phục vụ kia sau khi đã đạt được thỏa thuận đã cùng nhau rời khỏi nhà vệ sinh.
Tay của Lâm Phức Trăn có thể chạm được vào tay nắm cửa, trong không gian chật hẹp, cô bị anh áp chế, người cứ như một chiếc lá, nằm ở giữa Liên Gia Chú và cánh cửa.
“Lâm Phức Trăn, rốt cuộc cậu cũng để mình lĩnh giáo được bản lĩnh từng có của một tuyển thủ của cuộc thi thuyền buồm rồi, là vì Mathews sao? Hửm?” Liên Gia Chú đang tính sổ với cô vì bị cô đá cho mấy cái.
Giọng nói thì đúng là ôn hòa, nhưng sức lực thì lại không hề nhã nhặn chút nào.
Lâm Phức Trăn rầu rĩ hừ một tiếng.
“Đúng rồi, không phải là cậu vẫn còn một tên gọi là Dưa ngốc sao? Dưa ngốc và Tàn nhang nhỏ nghe đúng là rất xứng đôi, nghe qua có vẻ giống như là một tên ngốc đứng chót và tên ngốc đứng áp chót trong lớp bị mang ra gán ghép”.
Cái tên khốn này, Cô nghiến răng, cố sức ra lệnh cho giác quan chống cự lại: “Liên Gia Chú, thả mình ra”.
“Đạp mình mấy cái trong lòng có nghĩ tới cậu ta không, hửm?” Sức lực của tay không hề nhỏ mang theo ý trừng phạt.
“Cái này cậu không cần biết”. Cô nghiến răng.
“Tiểu họa mi, đừng quên, Mathews là thành viên cố định, thỏ không ăn cỏ gần hang”.
Cố sức để không chú ý vào bàn tay càn rỡ của anh, lại cắn răng lần nữa, cô nói: “Lời này không phải cậu tự nói với chính mình sao?”
“Nói rất đúng, hình như bây giờ mình đang ăn cỏ cạnh hang, hơn nữa cỏ cạnh hang này chỉ có mình có thể ăn, không ai được phép ăn”. Sức lực bàn tay hung hăng xâm lấn bỗng trở nên dịu dàng, bờ môi khẽ chạm vào vành tai cô, trêu đùa từng chút, khẽ thì thầm “Tiểu họa mi, chỗ khác cũng không cứng rắng như miệng cậu”.
Cô muốn nhấc chân lên, tiếc là lại đúng như anh nói vậy, cũng chỉ có miệng là chống đối anh, bàn tay của anh quen thuộc mỗi một biến đổi trên người cô như thế, giọng nói trầm thấp khàn khàn vang bên tai cô: “Mọt sách”. “Mọt sách, còn nhớ lần đó chứ? ở biển Caribe, mẹ cậu và ông nội mình đang câu cá, chúng ta trốn ở trong lều, tiếng nói chuyện của mẹ cậu và ông nội mình trong lều nghe rất rõ ràng, bảo vệ và tùy tùng hút thuốc ở ngay bên ngoài lều, cậu đeo mắt kính rất là quê mùa, cậu không dám kêu lớn tiếng, chỉ dám nhỏ giọng nói, nói, Gia … Gia Chú, cậu … cậu sao cậu có thể dùng lưỡi … sao có thể dùng lưỡi tiến vào … một câu nói nói ra rất khó khăn, thế là Mọt sách trở thành Cà Lăm, liên tục đẩy mắt kính, nhưng lại không đẩy mình ra, sau đó, nói, Gia … Gia Chú, cậu … không thể như vậy … như vậy không đúng phép tắc, mình … mẹ mình đang ở bên ngoài, Cà Lăm, khi đó cậu bao nhiêu tuổi nhỉ, 17 tuổi? Nhỉ?” Trong tiếng thì thầm này tay cô đã quấn lấy cổ anh.
Dường như bọn họ đã trở lại năm 17 tuổi đó, tự phụ mà phô trương, cái gì cũng dám làm, không quan tâm tới bất cứ cái gì, cái gì cũng hiểu nhưng lại như không hiểu cái gì.
Từ khi nào mà cửa được mở ra, từ khi nào cô như chuột túi treo ở trên người anh, từ khi nào Mathews xuất hiện, cô không hề hay biết.
Mãi cho tới khi anh nói bên tai cô: “Tiểu Họa mi, hình như chúng ta bị bắt quả tang rồi”.

MM
Hết chương 58!

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *