Cánh cửa phòng vệ sinh được mở ra khi nào, khi nào mà cô như chuột túi treo ở trên người Liên Gia Chú, Mathews xuất hiện khi nào Lân Phức Trăn không hề hay biết.
Mãi cho tới khi anh nói nhỏ bên tai cô: “Tiểu Họa Mi, hình như chúng ta bị bắt quả tang rồi”.
Nói xong câu ấy anh lại dùng một động tác vô cùng kín đáo kéo cái dây kéo của bộ lễ phục đang lệch ở ngay eo của cô lên, nhưng động tác nắm eo cô lại cực kỳ rõ ràng, anh đỡ lấy eo của cô để cho cô leo xuống khỏi người anh.
Lúc tụt xuống đất chân của Lâm Phức Trăn vẫn còn đang run rẩy.
Gương mặt của Mathews ở ngoài ô cửa tái nhợt, tay vẫn còn đang cần túi xách của cô, buổi tiệc sắp tới lúc kết thúc, bạn gái nói đi trang điểm lại mà mãi vẫn chưa thấy quay trở lại, đêm nay cô ấy đã uống không ít, không phải là đã nấp vào chỗ nào đó ngủ say như chết rồi đấy chứ.
Hiện tại cậu đã tìm được người bạn gái đã nói muốn đi trang điểm rồi, cô ấy không có bị say tới bất tỉnh nhân sự.
Cậu ấy nhìn cô, ánh mắt chiếu vào gương mặt của cô, mấy lần mở miệng nhưng lại chẳng nói được gì, cứ đứng đó ngây người.
Cô cũng chỉ có thể đứng ngây người ra đó.
Liên Gia Chú nhận lấy túi xách từ trong tay của Mathews.
Một tay anh cầm túi xách, một tay ôm bả vai cô.
Cô bị động đi theo Liên Gia Chú ra cửa, lúc lướt qua vai Mathews, Liên Gia Chú dừng bước.
Anh nói: “Tôi với cô ấy cãi nhau mấy ngày nay rồi, cho nên mới có chuyện đồn đại ‘Mathews hẹn hò với Vianne’ như ở trường, đừng để tin đồn này ở trong lòng, không phải đâu, người mất mặt sẽ chỉ là cậu thôi”.
Nhân vật mặt xấu và mặt tốt của Tiểu Pháp đang biến đổi sinh động.
Anh dừng lại, khoác tay lên vai của Mathews.
“Tất cả đều là lỗi của tôi, nên tôi phải nhường cô ấy, tôi thay cô ấy xin lỗi cậu”.
Lúc họ rời đi, Mathews vẫn còn đứng ở đó.
Lâm Phức Trăn bị động đi theo Liên Gia Chú quay lại hội trường buổi tiệc, như thường lệ nói tạm biệt và chúc ngủ ngon với những thành viên còn lại.
Trong đó có người hỏi tới Mathews.
“Cấu ấy nhờ tôi chuyển lời thay cậu ấy, cậu ấy có việc phải đi trước”. Liên Gia Chú nói qua loa.
Một đoàn người chia làm ba nhóm đi vào thang máy.
Thang máy tới đại sảnh, lại nói tạm biệt, chúc ngủ ngon một hồi, đàn ông ôm lấy phụ nữ, tay phụ nữ thì mắc trên khủy tay đàn ông, hoặc là đi về hướng bãi đậu xe hoặc là trực tiếp đi tới quầy lễ tân lấy thẻ phòng.
Trong đó có một cặp không thể chờ được tìm một góc tương đối riêng tư mà hôn nhau.
Lâm Phức Trăn bị động đi theo Liên Gia Chú đi tới cửa của khách sạn, tài xế của anh đang trên đường đi tới bãi đậu xe.
Mây đen vẫn vũ trên bầu trời Monaco, vùng Cote d’Azur có khí hậu điển hình của Địa Trung Hải, ngày mai có mưa thì sẽ có gió trước.
Gió lớn làm cho các quý cô đang đứng chờ xe ở cửa liên tục phải vịn lại vạt váy, vạt váy được vịn lại rồi nhưng khăn choàng lại bị cơn gió ấy cuốn đi mất.
Quý cô bị cơn gió cuốn mất khăn choàng đã hốt hoảng la lên, tiếng la thất thanh ấy làm cho Lâm Phức Trăn sợ hết hồn.
Chợt choàng tỉnh, bước chân nhanh chóng bước ra.
“Lâm Phức Trăn”. Liên Gia Chú gọi cô ở phía sau.
Bước chân của cô lại càng nhanh hơn.
“Nếu như cậu muốn đi tìm Mathews để giải thích vậy thì cậu đã đi sai hướng rồi”.
Không, đã không còn cần thiết nữa rồi, bước chân cô đi về hướng không có người, cô hận dưới chân mình sao không mọc ra Phong Hỏa Luân để cách người ở phía sau cô xa thật xa ở bờ bên kia đại dương.
“Còn chưa đủ ầm ĩ hả?”
Lâm Phức Trăn dừng chân lại, bởi vì phía trước không còn đường đi, cô đã đi tới cuối hàng lang.
“Nửa đêm đòi Sophia tới lấy lại đồ của cậu về, liếc mắt đưa tình với Mathews, tiếp theo đây là gì nữa? Hửm?” Âm thanh có không ít sự châm chọc.
Cô quay đầu lại.
Nhìn Liên Gia Chú. Cô nhìn anh vô cùng chăm chú.
Rồi nói từng câu từng chữ: “Liên Gia Chú, cậu nghe rõ cho mình, mình muốn nghỉ chơi với cậu”.
Một cơn gió lớn thổi ngược chiều, thổi tung bay tóc của cô, giọng của cô cũng điên cuồng như cơn gió ấy.
“Từ nay về sau Lâm Phức Trăn có ầm ĩ bất cứ cái gì cũng đều không còn liên quan tới Liên Gia Chú nữa. Đồng nghĩa với việc từ nay về sau chuyện gì sảy ra với Liên Gia Chú cũng không có bất kỳ quan hệ gì với Lâm Phức Trăn nữa”.
Cô vừa dứt lời, mái tóc bị gió thổi tung bay cũng từ từ hạ xuống, còn có cơn mưa cũng giống như mái tóc cũng rơi xuống theo.
Cơn mưa nặng hạt rơi xuống mặt đất, trong thoáng chốc tạo thành những âm thanh bất tận.
Cô đứng ở đầu này của hành lang, sau lưng là Địa Trung Hải, anh đứng ở một đầu kia hành lang, sau lưng là ngọn đèn Neon của khách sạn Paris, cũng chỉ trong mấy giây ngắn ngủi từng tia sáng của ánh đèn đã đan cài thành một chùm sáng vây quanh anh.
Cô không phải là cô gái ngốc, cô thề cô thực sự không phải là cô nàng ngốc.
Cô lắc đầu, thực sự giờ phút này cô chỉ muốn tìm một chỗ để trốn đi, trốn vào trong một góc yên tĩnh, không bị thế giới này phát hiện.
Phía trước đã bị anh chặn lại rồi.
Phải làm sao đây?
Đi xuống bậc thềm là sẽ có nơi có thể cho cô trốn rồi.
Bây giờ cô rất sợ bị nhận nhầm những hạt nước mưa rơi trên mặt cô là nước mắt, rơi nước mắt vào giờ phút này là chuyện chỉ có những cô nàng ngốc nghếch mới làm như vậy, cô không phải là cô nàng ngốc.
Chân đi về phía bậc thềm.
Nhưng người lại bị kéo ngược trở lại, người này có phiền không vậy, hơn nữa người này lại còn nói cô là đồ điên.
“Lâm Phức Trăn, cậu điên rồi, bên ngoài đang mưa to đấy”.
Cô quay gương mặt đang giận bừng bừng về phía anh.
Hét to lên với anh: “Nếu như cậu chưa nghe rõ những lời mình vừa nói vậy thì mình không ngại mà lặp lại một lần nữa cho cậu đâu. Liên Gia Chú, mình muốn nghỉ chơi với cậu, nghỉ chơi, cậu có hiểu không? Hay nói cách khác, bất kể mình có làm chuyện gì thì cũng không liên quan gì tới cậu, bao gồm cả chuyện mình đột nhiêu thích tắm mưa”.
“Liên Gia Chú, sau này Lâm Phức Trăn không muốn chơi với Liên Gia Chú nữa! Không chỉ là sau này, mà là mãi mãi! Mãi mãi!
Nghe đi, giọng của cô đã át cả tiếng mưa rồi.
Giọng của cô lớn như vậy thì chắc là Liên Gia Chú không thể không nghe thấy được.
Trong lòng đang bị lửa giận bừng bừng thiêu đốt, cơn giận này đã tới muộn những 30 tiếng đồng hồ.
“Liên Gia Chú, kể từ giây phút cậu mặc lên chiếc áo len mà Phương Lục Kiều tặng cho cậu, cậu đã không xứng để chơi cùng Lâm Phức Trăn nữa rồi!”
Đã nói tới rõ ràng như vậy rồi mà tại sao anh vẫn còn chưa chịu buông tay cô ra.
Vừa này cô đã nói là không xứng rồi mà, Gia Chú là người kiêu ngạo tới cỡ nào chứ? Từ không xứng này đủ để cho anh buông tay cô ra rồi.
Nhưng anh không những không buông tay cô ra mà trái lại một bàn tay trống không kia của anh lại còn đưa về phía cô, lúc ý thức được đầu ngón tay của anh chạm vào nơi khóe mắt cô, cô đã vội vàng né tránh.
Nhưng cô vẫn muộn một bước, đầu ngón tay của anh đã quệt đi hạt mưa đọng nơi khóe mắt cô.
“Đó là nước mưa”. Cô bình tĩnh giải thích với anh.
“Mình cũng cảm thấy đó là nước mưa”. Giọng anh cũng bình thản đáp lại cô.
“Trần hành lang bị dột, chỉ là mình vừa hay đứng ở chỗ giọt mưa nhỏ xuống”. Cô lại bổ sung thêm một câu.
“Mình cũng nghĩ như vậy, chỉ là cậu vừa khéo đứng ở chỗ mưa dột”. Anh gật đầu.
Anh buông tay cô ra, cô cúi đầu đi qua anh, đi về phía ngọn đèn mờ nhạt.
Miền nam nước Pháp quanh năm ít mưa, mưa tới nhanh mà đi cũng nhanh, nhưng không biết tại sao đêm nay trận mưa này tới vô cùng lâu.
Lâm Phức Trăn về nhà mà mưa vẫn còn đang rơi, tắm xong, sấy tóc xong mà mưa vẫn còn rơi.
Trong tiếng mưa rơi rả rích, có người ấn chuông cửa nhà cô, tiếng chuông làm cho cô choàng tỉnh khi đang nằm nhoài trên ghế sô pha để chờ tóc khô thêm chút nữa.
Lắng tai nghe, mưa đã nhỏ thêm một chút rồi, cách một cánh cửa Lâm Phức Trăn nghe thấy giọng nói quen thuộc đang hỏi Sophia: Cô ấy đã ngủ chưa?
“Ngủ rồi”. Sophia đáp lại.
“Tôi muốn tới nhìn cô ấy một chút, có được không?”
“Cô ấy … bây giờ đã ngủ rồi”. Giọng Sophia có chút khó xử.
“Tôi biết, tôi chỉ đứng ở cửa một chút thôi”.
Hai tiếng bước chân đi về phía phòng của cô.
Lâm Phức Trăn nhanh chóng nằm lên trên giường.
Hai người đứng ở ngoài cửa phòng của cô.
Bên ngoài cánh cửa, Sophia nói: Yann, quần áo lần trước của cậu còn để ở đây vẫn chưa lấy đi, cậu có muốn tôi lấy ra cho cậu thay không vậy.
“Không cần, tôi sẽ đi ngay đây”.
Chỉ có tiếng bước chân của một người rời đi.
Đợi lâu thật lâu, Lâm Phức Trăn vẫn không đợi được tiếng bước chân còn lại rời đi, không phải là nói sẽ đi liền hay sao? Mưa đã tạnh rồi mà sao vẫn còn chưa đi.
Có người nói, đêm tối luôn làm cho lòng người trở nên yếu đuối, đặc biệt là vào một đêm mưa.
Đêm nay Lâm Phức Trăn đã cảm nhận được loại yếu đuối ấy, lặng lẽ từ trên giường đứng lên, cô phải đợi anh đi thì mới có thể ngủ được.
Ngoài của phòng của bạn có một người đứng đó, hơn nữa người này còn có thể mặc quần áo ướt sũng, người này không phải là người nào khác, người này là người đã chơi cùng với bạn đã 10 năm rồi.
Cô dè dặt mở cửa ra.
Liên Gia Chú đứng ở sát ngay bên trái khung cửa, thật là kỳ lạ, đứng mà cũng có thể ngủ được, cô dè dặt chạm vào quần áo của anh, vẫn còn chưa khô nhỉ, cũng không biết là dầm mưa ở đâu tới.
Cô phải đánh thức Sophia, sau đó bảo Sophia đuổi Liên Gia Chú đi.
Không lâu trước đó cô đã hùng hồn phán rằng: Từ nay về sau chuyện gì xảy ra với Liên Gia Chú thì cũng không có bất kỳ quan hệ gì với Lâm Phức Trăn.
Mặc dù bây giờ nhớ lại thì thực sự rất trẻ con, nhưng biết làm sao được? Nói thì cũng đã nói rồi.
Hơn nữa từ tận trong đáy lòng cô đã không còn muốn để ý tới Liên Gia Chú nữa.
Cũng chỉ có hai ngày ngắn ngủi mà thôi, cô đã bị những chuyện kia làm cho phẫn nộ và buồn phiền mà không thể lý giải được làm cho hoang mang lo sợ, cô cực kỳ chán ghét loại cảm giác này.
Tiếng “Tiểu Họa Mi” làm cho cô khẽ khàng thu lại bước chân đang nhấc lên, nhanh chóng quay người muốn trốn vào phòng, anh một tay đã cản lại đường đi của cô chặt chẽ.
Cô cúi đầu, mím chặt môi, chỉ cần không nói lời nào thì sẽ không được tính là để ý tới rồi.
Cô không nói, ngược lại là anh nói.
Anh nói: “Lâm Phức Trăn, cậu đừng hòng”.
Cô tiếp tục mím chặt môi.
“Cậu đừng hòng nghỉ chơi với mình”. Giọng nói đè thấp xuống có thể thấy được sự phẫn nộ.
Nhìn đầu ngón chân lộ ra khỏi đôi dép lê, trong lòng cô hạ quyết tâm: Kệ anh nói gì, chọc cô giận tới phát khóc, chọc cô tức giận, chọc cô không thoải mái, đừng để ý tới anh là được rồi.
Cái này giống như là cậu chơi trò của cậu, tôi chơi trò của tôi.
Thế nhưng …
Giây phút này dường như tai lại hoạt động tốt hơn gấp trăm lần so với ngày thường.
Từng câu từng chữ nói ra khỏi miệng anh vô cùng rõ ràng.
“Nguyên nhân lớn nhất mang áo len về nhà là bởi vì Andrew, cái tên tứ chi phát triển ấy đột nhiên dùng giọng điệu của giáo viên tự cho là đúng mà nói với cậu. Những lời khăng khăng tự cho là đúng khiến cho cậu trong lúc nhất thời không tìm được lời nào để phản bác lại, loại cảm giác đó rất tồi tệ”.
Rốt cuộc là lời nói như thế nào mà khiến cho một Tiểu Pháp thông minh lại không tìm được lời phản bác vậy.
Sự tò mò đã thúc giục Lâm Phức Trăn mở miệng hỏi: “Andrew đã nói cái gì?”
“Cậu ta đã nói …” Anh dừng lại một chút, “Andrew đã nói gì đã không còn quan trọng nữa, quan trọng là nếu như không có lời đó của Andrew thì cái áo len đó đã không xuất hiện ở trong nhà của mình”.
“Mặc áo len cũng là bơi vì lời nói của Andrew sao?” Cô dè dặt hỏi.
Im lặng.
Sau đó.
“Mình cũng không rõ nữa, chỉ là trong thoang chốc mình đã cảm nhận được mùi vị của sự nghèo khổ, vốn dĩ cậu chẳng có bất cứ cái gì, sau đó … sau đó, mình nhìn thấy cái áo len đó”.
“Tiểu Họa Mi, mình cũng không có cách nào giải thích được, trong một khoảng khắc đó tại sao lại mặc cái áo len ấy lên”.
Cô gật đầu, khi nào Tiểu Pháp nói dối cô, khi nào nói thật với cô, cô đều biết cả.
Lần này anh nói thật.
Tại sao Gia Chú lại mặc cái áo len ấy lên.
Gia Chú không biết, nhưng lòng cô biết, trên người Phương Lục Kiều có sự ấm áp mà Tiểu Họa Mi không có, là một sự ấm áp bình thường nhất.
Cho dù họ đã chơi cùng nhau 10 năm rồi, cô cùng anh phỉ nhổ cả thế giới này, cô cùng anh chửi các loại mưu tính thất thường với những quy tắc đóng khung kiên cố, cô yên lặng ngồi một bên cùng anh suy đoán tâm tư, họ đã chơi cùng nhau qua rất nhiều trò chơi.
Nhưng cô không biết đan áo len.
Nhìn bàn tay đặt trên khung cửa, cô khẽ nói: Gia Chú, mình mệt rồi, mình muốn trở về phòng ngủ.
Thế nhưng bàn tay đặt trên khung cửa vẫn không hề nhúc nhích.
Cô kìm chế nói lại một lần nữa, Gia Chú, mình mệt rồi, mình muốn trở về phòng ngủ một giấc.
“Không giận hả?” Anh nhỏ nhẹ hỏi cô.
Suy nghĩ một chút, rồi lại nghĩ một chút, cô lắc đầu, hình như bây giờ cô không có giận, e là không chắc chắn, tay đè chặt lên vị trí trái tim, sau đó im lặng cảm nhận, hình như là không giận thật.
Cô nhìn anh, lại lắc đầu.
“Thật sự không giận?” Lần này giọng anh lớn hơn một chút, ngữ khí phảng phất như không thể tượng tượng nổi.
Vừa rồi là cô dùng từ hình như, hình như chính là thể hiện cho sự không chắc chắn.
Thôi được rồi, cô lại suy nghĩ tiếp, chính Lâm Phức Trăn cũng cảm thấy khó mà tưởng tượng nổi, làm sao lại không giận nhỉ? Chiếc áo len tặng cho Liên Gia Chú kia là của Phương Lục Kiều.
Là Phương Lục Kiều đấy, sao lại không thể giận nhỉ?
Mặc dù Lâm Phức Trăn rất ghét nhớ tới khoảnh khắc nhìn thấy cảnh Gia Chú mặc chiếc áo len của Phương Lục Kiều ở trong phòng đàn, nhưng để xác nhận mình không có giận cô vẫn cố gắng dằn lòng lại để nhớ lại khoảnh khắc kia một lần nữa.
Đã chắc chắn, không giận.
Đúng vậy, không giận. Cô gật đầu liên tiếp.
Cô gật đầu bình thản nói cho anh biết: “Gia Chú, mình không giận, mẹ nói mình đã lớn rồi, đã lớn thì phải phân biệt rõ ràng, cái gì nên giận, cái gì không nên giận”.
“Vì vậy việc Liên Gia Chú mặc áo len của Phương Lục Kiều tặng được cho là chuyện không nên giận sao?”
Cô không chút do dự mà gật đầu.
Giây tiếp theo dưới một lực tác động lớn cô bị kéo vào trong lồng ngực của anh.
Cô xoay mặt tránh khỏi đôi môi của anh, anh ép cho mặt của cô đối diện với anh, tay nắm chặt thành nắm đấm, mặt mở thật to, đợi cho đầu anh từ từ hạ xuống.
Cô nhón chân lên ___
Lợi dụng lực bước chân, dùng trán cụng mạnh vào trán của anh.
“Cộp” một tiếng.
Liên Gia Chú buông cô ra.
Không quan tấm tới sự đau đớn ở trán, nhón chân lên thật cao kéo cổ áo của Liên Gia Chú lại: “Cậu đã mặc chiếc áo len của người phụ nữ khác tặng rồi mà còn muốn ôm mình? Còn muốn hôn mình? Liên Gia Chú, cậu nằm mơ đi!”
“Không cho ôm, không cho hôn, vậy có để cho sờ không?”
Cô hít thở, hít thở, mở miệng thật to để hít thở.
Có phải người này tự tin quá mức vào gương mặt đẹp trai của anh rồi không, cô phải để cho anh biết thật rõ mới được.
Cô lại nhón chân lên lần nữa, nắm chặt tay lại thành nắm đấm.
Khi trán tìm đúng được mục tiêu, cô dốc hết sức lực ___
Không nghe được tiếng “Cộp”.
Trán như chạm phải bãi cát khi cơn thủy triều xuống, vừa dày lại vừa sạn, bàn tay đặt ở sau gáy cô hơi dùng lực, mặt cô lại càng áp sát vào bờ cát ấy hơn.
Mềm mại, rắn chắc, an toàn.
Làm cho người ta bỗng chốc bị chìm đắm vào trong ấy.
Bên tai vang lên âm thanh như một tiếng thở dài.
“Tiểu Họa Mi nói giận làm cho Liên Gia Chú cảm thất không vui, Tiểu Họa Mi nói không giận, Liên Gia Chú vẫn cảm thấy không vui”.
Tiểu Họa Mi giận Liên Gia Chú cảm thấy không vui, Tiểu Họa Mi không giận Lên Gia Chú cũng cảm thấy không vui, rốt cuộc thì người mà anh ghét là cô.
Cũng đúng, cô điêu ngoa tùy hứng, lại càng giỏi vờ vịt hơn, quan trọng hơn chính là cô không biết đan áo len!
Ghét là chuyện đương nhiên rồi.
Nhưng mà tại sao, miệng thì nói ghét con người cô, mà tại sao lại còn ôm cô chặt như vậy, như thể hận không thể hòa cơ thể cô vào với anh.
Không đời nào.
Cô lại dùng hết sức lực một lần nữa ___
“Còn nghe chưa hiểu sao?”
Nghe không hiểu cũng không muốn hiểu!
Cô tiếp tục gồng hết sức lực ____
“So với việc sợ Tiểu Họa Mi giận, Liên Gia Chú lại càng sợ Tiểu Họa Mi không giận hơn”.
Sức lực không dễ dàng gì dồn lại như một quả kinh khí cầu bơm đầy hơi bị gặp phải một cây kim, chỉ một cái nhẹ nhàng đã trở nên liêu xiêu, không tìm được dấu tích.
“Lâm Phức Trăn, vừa nãy khi cậu nói không giận”. Bàn tay buông thõng bị anh nắm chặt, từ từ được chỉ dẫn tới một nơi, “Chỗ này đã rất hoảng hốt”.
Nơi mà bàn tay của cô đặt lên, là vị trí trái tim của anh.
Cô từ từ nhắm mắt lại.
Gia Chú thật là gian xảo, chọn một đêm mưa để giảng hòa với cô, lại còn mặc quần áo ướt nhẹp nữa.
Đêm mưa, mặc quần áo ướt nhẹp.
Anh nói: “Lâm Phức Trăn, chúng ta làm hòa nha, mình ghét cảm giác ấy”.

MM
Hết chương 59!

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *