Đem Hotdog và nước ngọt tới chia cho sáu người đàn ông lang thang xong, Lâm Phức Trăn và Liên Gia Chú men theo lối cửa ra của tàu điện ngầm.

Đối với màn đêm Paris mà nói Thời gian cũng chẳng ảnh hưởng gì, dòng người liên tiếp đi qua bên cạnh chúng, tóc nâu, tóc đen, tóc vàng, tóc trắng …

Lối ra của trạm tàu điện ngầm nối tiếp với một quảng trường công cộng, miếng đất gần quảng trường là một công viên trò chơi nhỏ.

Đứng ở giữa quảng trường, Lâm Phức Trăn không nói gì, Liên Gia Chú cũng không nói, không ai nói ra câu ấy: “Đã khuya rồi, bây giờ mình phải về nhà”.

Lâm Phức Trăn ngẩng đầu lên nhìn thoáng qua sắc trời, đối với cô bé mà nói màn đêm vẫn chưa đủ sâu, bây giờ cô bé vẫn chưa có ý nghĩ về nhà, thế là cô bé nói với Liên Gia Chú: “Câu không được quá đắc ý, mình thấy việc thuận lợi có lẽ là do may mắn thôi”.

“Mình cũng thấy như vậy” Liên Gia Chú cười cười.

Chúng mua hai vé tham gia trò chơi, sau khi chúng tiến vào trò chơi nửa tiếng, bỗng nhiên ghế bay ngừng hoạt động làm cho người ngồi trên ghế bay lớn tiếng gào thét.

Công viên trò chơi chỉ có ba nhân viên quản lý, ba nhân viên quản lý này nhìn khu vực truyền hình cáp sau đó mang sáu đứa trẻ vào phòng an ninh. Thông qua camera họ nhất trí cho rằng người làm hỏng sự vận hành của ghế bay là một trong sáu đứa trẻ này.

Danh sách sáu đứa trẻ thì Lâm Phức Trăn và Liên Gia Chú chiếm hai chỗ.

Ban đầu sáu đứa trẻ đều rất ăn ý mà lấy sự im lặng để đáp lại sự dò hỏi của ba người nhân viên quản lý.

Mãi cho tới khi một người nhân viên quản lý đề cập tới việc báo cảnh sát thì một cái đầu cao nhất trong sáu đứa trẻ đã chỉ tay về phái Liên Gia Chú: “Là cậu ấy làm, cậu ấy hỏi bọn cháu có muốn chơi trò chơi thật sự kích động người ta không, cậu ấy còn nói chúng cháu chỉ cần giúp cậu ấy kéo sự chú ý của nhân viên quản lý đi là được”.

Ba đứa trẻ khác cũng trả lời theo.

Mặt của ba nhân viên quản lý đều đổi hướng về phía Liên Gia Chú.

“Nó nói vậy có đúng không?” Người nhân viên quản lý đứng ở giữa hỏi.

Liên Gia Chú lắc đầu: “Cháu không biết vì sao cậu ấy lại nói vậy, đây là lần đầu tiên cháu và bạn cháu tới nơi này chơi, người này nói với bọn cháu là nhà của cậu ấy ở gần đây, nơi này có rất nhiều người biết cậu ấy, cậu ấy hỏi cháu có muốn kết bạn với cậu ấy không. Sau đó không lâu, cậu ấy bắt đầu khen tóc của bạn cháu nhìn đẹp, còn nói cô ấy là kiểu cậu ấy thích, sau đó nữa cậu ấy bảo bạn của cháu đưa điện thoại liên lạc cho cậu ấy”.

Khi nói chuyện, Liên Gia Chú liếc mắt nhìn Lâm Phức Trăn. Lâm Phức Trăn cúi thấp đầu xuống, khẽ nói một câu: “Cháu không đáp ứng yêu cầu của cậu ấy, mẹ cháu nói không được cho người lạ số điện thoại”.

Liên Gia Chú tiếp lời của cô bé: “Sau khi từ chối yêu cầu của cậu ấy đưa ra, cháu và bạn không tiếp tục chơi cùng bọn họ nữa. Đây là chuyện cháu biết, còn về phần cậu ấy vì sao phải nói như vậy cháu cũng không rõ lắm, nhưng cháu có thể khẳng định một điều là cháu chưa từng làm qua chuyện như vậy. Chú à, chú vẫn nên đem chuyện này cho cảnh sát xử lý đi”.

Lời này đã trực tiếp làm cho cậu bé chỉ điểm Liên Gia Chú giơ chân lên.

Lâm Phức Trăn và Liên Gia Chú được rời khỏi phòng an ninh sớm nhất trong sáu đứa trẻ. Ba nhân viên quản lý nhất trí cho rằng đây là do theo đuổi tình yêu không thành dẫn tới trả thù, họ đã gọi điện thoại cho phụ huynh của đám trẻ.

Thằng bé xui xẻo kia kêu khàn cả giọng nhưng nhân viên quản lý vẫn không tin lời của cậu ta, ngoài ra còn nói đứa trẻ làm chứng cho cậu ta có thể bị đánh thành đồng phạm, ngược lại —

Dưới bầu trời sao, Lâm Phức Trăn xoay mặt qua, nhìn Liên Gia Chú đang sóng vai đi với mình, nhớ tới lời của dì Daisy nói “Đừng đi trêu chọc Liên gia Chú”.

Đúng vậy, đây là người không thể trêu chọc.

Lời của đứa trẻ bị giữ lại phòng an ninh đều là nói thật, là Gia Chú tắt đi công tắc của ghế bay. Đứa trẻ đó không nên trêu vào Liên Gia Chú, không nên khoe khoang quan hệ của cậu ta ở vùng này.

Kết quả bị một đứa trẻ nhỏ tuổi hơn cậu ta dẫn dắt.

Đêm vẫn còn rất dài.

Đi theo dòng người, Lâm Phức Trăn và Liên Gia Chú lên du thuyền.

Du thuyền xuôi theo sông Seine đi về phía ánh đèn rực rỡ. Người ở tầng dưới du thuyền đang uống rượu, nói chuyện phiếm, xem biểu diễn. Người ở tầng trên dựa vào trên rào chắn vừa ngắm phong cảnh vừa chụp hình.

Lâm Phức Trăn và Liên Gia Chú đứng ở mũi thuyền tầng trên của du thuyền, đứng ở mũi thuyền cùng chúng còn có mười mấy nam nữ trẻ tuổi.

Du thuyền đi qua phía dưới chiếc cầu nối dài hai bờ của sông Seine, bóng tối chiếu xuống dưới cầu dừng lại trên mặt của Lâm Phức Trăn, Liên gia Chú nói một câu bên tai cô bé.

Khi Du thuyền đi qua cầu, ánh đèn hai bờ sông Seine sáng rực rỡ, trong ánh đèn rực rỡ cô bé mở to hai mắt nhìn cậu.

“Đừng giả bộ nữa, tiểu mọt sách”. Liên Gia Chú mỉm cười, cười tới mức không giống với một đứa trẻ mười tuổi bình thường. “Mình biết cậu biết được rất nhiều chuyện”.

Lâm Phức Trăn nhíu mày.

“Mình còn biết thật ra trong lòng của cậu rất thích biệt danh ‘tiểu mọt sách’ này”.

Một chỗ nào đó trong lòng bị người ta dùng dao rạch ra một vết rách nhỏ, Lâm Phức Trăn quay mặt qua, kéo dãn khoảng cách với luồng hơi thở dừng ở bên tai của mình.

Khi còn rất nhỏ, mẹ vẫn luôn gọi cô bé là “Tiểu mọt sách” “Tiểu mọt sách”, sau này gọi cô bé là “Tiểu mọt sách” đã trở thành dì Daisy. Mẹ nhiều lúc lại gọi cả họ lẫn tên của cô bé ‘Lâm Phức Trăn’”.

Nhưng cô bé vẫn nhớ mẹ là người đầu tiên gọi “Tiểu mọt sách”.

Mẹ …

Mặt đón gió đêm, thêm một cây cầu bắc qua trước mặt.

Lúc du thuyền đi qua phía dưới cây cầu, tay của Lâm Phức Trăn bóp vào mông của cô nàng cách mình gần nhất, tay dọc theo đường cong nữ tính một đường đi xuống. Lúc du thuyền băng qua dưới cầu Lâm Phức Trăn thu tay lại.

Nhà thờ Đức Bà Paris bị du thuyền bỏ lại ở phía sau, cô nàng lưu luyến thu lại ánh mắt, phục hồi lại tinh thần mới biết được vừa rồi cô ta đã gặp phải cái gì. Ánh mắt trực tiếp tìm thấy người cách cô ta gần nhất, thì ra là tên đàn ông xấu xa kia?!

Nhưng cách cô nàng gần nhất cũng là một cô bé tóc đen mắt đen.

Dưới ánh mắt của cô nàng, ánh mắt của Lâm Phức Trăn nhìn về một phía.

Cô nàng theo tầm mắt của cô bé tóc đen mắt đen tìm được tên đầu sỏ, đó là thằng cha nhuộm tóc thành hai kiểu màu, vừa nhìn đã biết là người thường xuyên làm những chuyện như thế này.

Tay của cô nàng đặt lên trên vai của thằng cha kia: “Này”.

Ông anh kia quay đầu lại, vừa nhìn thấy là mỹ nhân thì trên mặt đã vui tới nở hoa.

Giây tiếp theo —

Âm thanh bàn tay giòn tan làm cho Lâm Phức Trăn không nhịn được muốn che lại hai má của mình.

Cái tát bất ngờ làm cho hai toán người đẩy qua đẩy lại. Những thanh niên Pháp giàu tình cảm vừa nhìn thấy một mỹ nữ bị khi dễ thì cả đám đã xắn tay áo lên.

Khi Lâm Phức Trăn và Liên Gia Chú rời khỏi du thuyền, cô nàng đã lấy được ba trăm Euro tiền phí tổn thất tinh thần bỏ vào túi từ tay cái lão “Quấy rối tình dục” cô ta.

Cái lão bỗng không bị vét sạch hầu bao kia là người xui xẻo thứ ba của tối nay.

Chân đứng trên bến tàu, Lâm Phức Trăn trừng mắt liếc về phía Liên Gia Chú vẫn luôn hỏi han cảm xúc của cô bé thế nào, Liên Gia Chú quay trở lại mặt đất mang nửa non bình đồ uống hắt lên mặt của cô bé.

Đồ uống lưu lại trên mặt của cô bé có lẽ đã bị dính nước miếng của Gia Chú, cái ý nghĩ này làm cho Lâm Phức Trăn liền kéo khăn của Liên Gia Chú, cái khăn Burberry “Caro rất tuyệt” như trong miệng của Liên Gia Chú đã rơi xuống mặt sông Seine.

Tiếng còi vang lên.

Theo âm thanh tiếng còi Lâm Phức Trăn nhìn thấy cảnh sát đi tuần trên bến tàu. Ném đồ ở Sông Seine nhẹ thì bị phạt tiền, nặng thì sẽ bị cưỡng chế thi hành lệnh lao động công ích.

Ngón tay tuần cảnh chỉ về phía chúng, làm động tác ra hiệu đứng lại.

Đứng lại mới lạ á!

Không hẹn mà gặp, hai bàn tay trong không trung tìm được nhau, mười ngón tay đan chặt, trong từng âm thanh tiếng còi vang lên đón gió đêm.

Gió đêm dẫn chúng tới một quảng trường nhỏ yên tĩnh.

Quảng trường không một bóng người, giữa quảng trường có một đài phun nước hình oval, đài phun nước đã ngừng hoạt động từ lâu, bức tượng giữa đài phun nước đã phủ đầy rêu xanh.

Hai người hai đầu đông tây nằm ở trên mép đài phu nước, mặt nhìn trời sao.

Ba giờ sáng tiếng chuông báo thức vang lên, ngọn đèn bị bộ phận cảnh trí tắt đi càng làm cho bóng đêm trở nên âm trầm.

Ánh sao trên bầu trời đêm càng phát sáng rực rỡ.

“Gia Chú, vì sao cậu lại xuất hiện ở chỗ này?” Cô bé hỏi cậu ấy.

Thời điểm Liên Gia Chú xuất hiện ở chỗ này làm cho cô bé tò mò, vì sao lại muốn chơi cùng với cô bé trò chơi “Mang đám người lớn ra lừa gạt xoan mòng” cũng khiến cô bé tò mò.

Trong mấy tiếng ngắn ngủi, dường như cô bé và cậu ấy đã trở thành loại quan hệ bạn tâm giao trong truyền thuyết.

Tối hôm nay chúng cùng làm chuyện xấu, chúng phối hợp ăn ý.

Nhưng mà trước đó cô bé cần phải hỏi ý của cậu ấy đã.

“Liên Gia Chú, cậu có bằng lòng trở thành bạn tâm giao của Lâm Phức Trăn không?” Ngữ khí của cô bé rất thận trọng hỏi cậu ấy.

Đáp lại cô bé là sự trầm mặc.

Có lẽ Gia Chú cũng không hiểu rõ ý nghĩa của bạn tâm giao, vì thế cô bé nói cho cậu ấy biết. Bạn tâm giao là kiểu tình bạn không cần phải giải thích chỉ cần lựa chọn tin tưởng lẫn nhau.

“Chẳng hạn như?” Cậu ấy hỏi.

“Chẳng hạn như mình đi tranh cử, vì biểu hiện của mình thật tệ, trong một trăm cử tri thì có chín mươi chín người chọn đối thủ của mình, nhưng cậu vẫn phải mang lá phiếu trong tay bỏ cho mình, cậu là người duy nhất trong một trăm người, duy nhất mãi mãi.

Ở đỉnh đầu truyền tới tiếng cười khúc khích.

“Mặt khác, mình làm vô số trò phỉ báng tín ngưỡng của những người hành hương trước mặt của họ, tất cả mọi người đều phản đối lý luận của mình”.

“Mình sẽ không phải đối”. Câu trả lời giòn tan: “Vĩnh viễn không!”

Im lặng —

Dải ngân hà, vô số vì sao chuyển động.

Cậu thiếu niên nhỏ đưa tay ra, lòng bàn tay hướng về phía cô bé, cô bé cũng chậm rãi đưa tay ra, lòng bàn tay hướng về phía cậu ấy đón lấy.

Dưới ánh sao.

Chúng đập tay thành giao, trở thành bạn tâm giao.

Hạ tay xuông, Lâm Phức Trăn khép mắt lại; “Gia Chú, mình kể cho cậu nghe một chuyện”.

Chuyện vẫn còn chưa bắt đầu kể, dường như đã có giọt sương đêm vương trên mi mắt của cô bé.

“Trước đây có một người đàn ông và hai người phụ nữ, người đàn ông vẫn luôn cúi đầu, người phụ nữ tóc dài cứ khóc mãi, người phụ nữ tóc ngắn thì liên tục ném đồ đạc”.

“Sau đó thì sao”.

“Không có sau đó”. Dụi mắt, muốn gạt hết đi sự ẩm ướt: “Gia Chú, cậu có thể nói cho mình biết những chuyện này muốn nói cho mọi người biết cái gì không?”

Lâu thật lâu —

Ánh sao ẩn mình sau đám mây trôi giữa trời đêm.

Liên Gia chú thì thầm nói: “Chuyện này truyền đạt với mọi người, vấn đề xảy ra trước mắt họ như thế nào cũng là một lựa chọn khó khăn”.

Bị tầng mây giày đặc không dấu vết che đi ánh sao nhỏ bé.

Cũng không ai nói tiếp nữa.

Ở quảng trường cũ vừa truyền tới tiếng chuông điểm báo giờ, tiếng chuông đã đánh thức chú chim bồ câu ở cái tổ chật chội trên bức tượng điêu khắc. Vỗ cánh mấy cái, nhìn sắc trời vẫn chưa sáng, lại lần nữa lùi vào cái tổ nhỏ bé của nó.

“Lâm Phức Trăn, mình cũng kể cho cậu nghe một câu chuyện nha”.

Âm thanh của cậu thiếu niên nhỏ bé non nớt, lại như âm thanh buồn bực thất bại thở dài chào cảm ơn của nghệ sĩ.

“Trước đây có một đứa bé, cậu bé đó ở trong một căn phòng nạm đầy kim cương, căn phòng này có một cái cửa sổ lớn, mỗi người đã từng đi qua trước cửa số ấy đều thán phục cho là đứa trẻ đó thật sự được vậy quanh bởi hạnh phúc”.

“Sau đó thì sao?”

“Không có sau đó”.

Thật khéo nha, cô bé cũng biết câu chuyện của một đứa trẻ.

Thế là ___

“Gia Chú, mình lại kể cho cậu một chuyện. Trước đây có một đứa trẻ, cô bé ở trong một căn phòng, căn phòng này không có cửa sổ nhưng bức tường của căn phòng này và nóc nhà đều được chế tạo từ thủy tinh. Mỗi ngày có rất nhiều con mắt quan sát cô bé ấy, những người này đem kết quả quan sát của họ nói cho mọi người, đó thật sự là một đứa trẻ vô cùng lương thiện đáng yêu”.

“Sao đó thì sao?”

“Không có sau đó”.

Khi quảng trường cũ lại lần nữa truyền tới tiếng chuông báo giờ, Lâm Phức Trăn đón hạt mưa từ trên bầu trời rơi xuống.

“Gia Chú, mưa rồi”.

 

Hết chương 6!

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *