Vì sao lại mặc quần áo ướt sũng xuất hiện ở ngoài cửa phòng của Lâm Phức Trăn vào đêm khuya như vậy, đó là do một vụ tai nạn xe dẫn tới kẹt xe, một chiếc xe riêng đã đụng phải một chiếc xe du lịch.
Trên con đường vòng quanh biển, tiếng mưa rả rích, tiếng còi xe ầm ĩ, tiếng gọi điện thoại, tiếng trẻ con khóc làm cho Liên Gia Chú cảm thấy muộn phiền, thế là anh mở cửa xe bước ra.
Nước mưa không thể xối hết cơn muộn phiền của anh, trong đầu phảng phất xuất hiện một ý nghĩ thế này: Chỗ ở của Lâm Phức Trăn ở ngay gần đây.
Thế là anh đã ấn chuông cửa nhà cô, anh không rõ nguyên nhân ấn chuông cửa của mình.
“Bây giờ còn cảm thấy phiền không?” Hai giờ sáng, anh ngồi trên ghế sô pha, cô nửa quỳ trên ghế sô pha lau tóc cho anh, tức giận hỏi.
Tay anh đưa qua, cả người cô liền bị xoay thành ngồi vắt ngang lên người anh, tay anh lấy đi cái khăn lông trong tay cô. Tóc của Lâm Phức Trăn rất dài, vừa dài lại mềm mại, lúc cô lau tóc cho anh ngọn tóc luôn cọ trên người anh.
Tay cô vòng lên trên cổ anh, khẽ nói. Gia Chú, mưa đã tạnh rồi.
“Vậy nên?” Tay anh vòng qua eo cô.
Cô đẩy anh: “Cậu phải về rồi, chỗ này của mình không có phòng cho cậu ở lại”.
Vốn dĩ là có, sau khi Sophia tới thì phòng của Liên Gia Chú đã trở thành phòng của Sophia.
“Sao lại không có? Hửm?”
“Cậu quên rồi à, phòng của cậu bây giờ Sophia đang ở rồi”. Cô nhắc anh.
“Vậy …” Anh kéo dài giọng mình: “Mình có thể ở phòng của cậu”.
“Đừng hòng, đừng có mơ!” Cô muốn rời khỏi người anh nhưng không thành công, càng làm cô giận điên lên là anh kề sát bên tai cô nói “Tiểu Họa Mi”, Tiểu Họa Mi”, “Mọt sách nhỏ”, “Mọt sách nhỏ”, “Cà lăm bé nhỏ”. Tất cả các biệt danh của cô chưa được anh gọi lên cô đã xụi lơ trên ghế sô pha rồi.
Thế giới sau cơn mưa là một không gian tĩnh mịch, không một cơn gió, tiếng sóng xô và tiếng mưa ngoài mái hiên cách nhau một bước tường vẫn hăng say không biết mệt mỏi.
Bồn tắm đơn kiểu cũ, bức tường màu xanh thẫm, trần nhà với những hoa văn, nhìn như những cái chai lọ màu sắc xanh đỏ trắng vàng được bày ra tùy ý, tấm rèm phòng tắm sắc cầu vồng, đây là phong cách trang trí truyền thống mà người Pháp yêu thích, chỉ sợ bỏ sót bất kỳ màu sắc nào, cho dù đây chỉ là một phòng tắm.
Trong đủ loại sắc thái chỉ thiếu duy nhất màu trắng, người Pháp không thích màu trắng.
Cơ thể kìa vừa hay bổ sung thêm màu trắng vào chỗ thiếu ấy, trong thế giới sặc sỡ vệt trắng ấy trái lại lại có vẻ chói mắt.
Liên Gia Chú nửa tựa người trên bồn tắm, phòng tắm chỉ bật ngọn đèn trần, ánh đèn trên trần nhà tỏa ra hình dạng như cái phễu, tia sáng bình cái phễu chiếu vuông góc xuống, chiếu thẳng xuống, những tia sáng ấy tỏa ra trên lưng cô.
Làn da của Lâm Phức Trăn bóng loáng, trơn bóng, trắng mịn. Nếu như không phải do liên tục di chuyển, dưới ánh đèn không được sáng tỏ sẽ làm cho người ta lầm tưởng đó là một khối bạch ngọc đang được bày ra, mỗi lần cô làm điều đó cho anh, cô đều sẽ làm nũng bảo anh tắt hết đèn đi. Thỉnh thoảng ban ngày cũng phát sinh, nhưng anh phải tốn rất nhiều tâm tư mới dụ được cô, tám phần lừa gạt hai phần khích tướng. Tối nay anh phải làm theo cách cũ mới làm cho cô đồng ý để lại đèn trần.
Đây là một cô nàng có nội tâm thẹn thùng nhưng lại ham học hỏi.
Đây cũng không phải là lần đầu cô làm chuyện như vậy, nhưng lần này, phải nói thế nào nhỉ, dường như lần này so với bất cứ lần nào cũng không giống nhau, không giống bất cứ lần nào chính là ở khả năng tự chủ của anh, phản ứng của thân thể anh trở nên vô cùng mẫn cảm hơn so với bất cứ lần nào.
Loại kịch liệt và mẫn cảm ấy thẳng thừng thể hiện ở trên lực thở dốc của anh, từ sâu trong nội tâm của Liên Gia Chú không muốn thừa nhận, tiếng gầm khẽ ấy là của mình, tiếng rít trầm thấp ấy như vỡ òa cùng với lực của đôi môi cô. Không biết từ khi nào, tiếng mưa ngoài mái hiên cùng với tiếng sóng bên ngoài bức tường đã ngừng lại rồi.
Men theo ánh sáng nhạt, anh nhìn thấy cái đầu kia, từng sợi tóc dài thật dài toán loạn không có trật tự, anh đưa tay ra, vén tóc của cô ra, nửa bên gò má đã lộ ra, nắm gương mặt cô nhìn thẳng vào anh … Tiểu Họa Mi, cơ thể anh lại run rẩy lần nữa, tay anh đè chặt bả vai cô lại, giống như linh hỗn đã rời khỏi cơ thể, anh nhắm mắt lại.
Tiểu Họa Mi của anh.
Lúc sắc trời lộ ra một màu trắng bạc, trong bồn tắm đơn, Lâm Phức Trăn quay lưng về phía trần nhà nằm nhoài trên người Liên Gia Chú, ánh mắt trong phút chốc cũng không rời khỏi bầu trời bên ngoài cửa sổ, bàn tay của Liên GIa Chú đặt ở trên lưng cô, nhớ tới cái gì, lại chạm lên tóc cô. Mái tóc dài một nửa xõa trên lưng cô, một nửa rơi vào trong nước, theo từng cái gạt tóc của anh trông như đám rong biển thong dong trong đáy biển sâu.
Không ai nói lời nào, cũng chẳng ai muốn nói gì.
Khi bình minh ló dạng, Lâm Phức Trăn mang vành mắt thâm đen cúi đầu trốn ở sau lưng Liên Gia Chú, từ đầu tới cuối cô không dám ngẩng đầu lên nhìn Sophia.
Tài xế của Liên Gia Chú đã xách hai va ly hành lý của cô nhấc lên xe, Liên Gia Chú đang nói chuyện với Sophia, nói sáng sớm ngày mai anh muốn ra biển với cô, đêm nay cô phải ở lại nhà anh, trước lúc đó anh đã gọi điện nói với bà Rose rồi.
Cô cúi thấp đầu nhỏ giọng nói tạm biệt với Sophia, để mặc cho Liên Gia Chú kéo tay cô đi.
Tài xế và hành lý đi một xe, Liên Gia Chú với Lâm Phức Trăn đi một xe, vừa mới thắt xong dây an toàn Lâm Phức Trăn đã nghe thấy Liên Gia Chú hỏi cô: Chúng ta có như ông chồng tới nhà mẹ vợ đón cô vợ đang giận dỗi về hay không.
Cô ngẩn người.
Lúc xe chạy trên con đường rời khỏi cảng biển, cô mới hỏi lại một câu: “Liên Gia Chú, cậu nói linh tinh cái gì vậy? Sophia không già như vậy, với lại, chỗ mẹ mình ở rất ra đấy”.
Nói xong Lâm Phức Trăn lại nhớ tới một chuyện.
Cô nhấc chân hướng về phía cẳng chân của Liên Gia Chú đạp một cái một cách suôn sẻ.
Khoanh hai tay lại, thở phì phò.
“Sao vậy?”
“Hành lý”.
Cô há to miệng, nhưng lại chẳng thể nói ra lời, cô nhắc chân, lần này bị anh tránh được.
“Cậu muốn lấy lại hành lý của cậu, mình sẽ trả lại hành lý cho cậu, không có vấn đề gì, không được sao?” Giọng điệu Liên Gia Chú rất thản nhiên.
Đúng vậy nhỉ, không có vấn đề gì, người sai là cô!
“Tiểu họa mi lần này biến thành chú ếch nhỏ rồi”. Một tay rảnh rang của anh vân vê gò má của cô.
Cô hung dữ đập tay anh ra.
“Được rồi, chuyện hành lý là mình sai, lần sau nếu cậu muốn để Sophia lấy hành lý của cậu về, nhất định mình sẽ để cho Sophia đi về tay không”.
Tên khốn này đang nói cái gì vậy? Tên khốn này cũng quá là tự cao rồi đấy!
Mặt quay về phía kính xe, cô dùng khẩu hình nói với Liên Gia Chú: Cậu! Dám!
Chiếc xe rẽ qua một khúc ngoặt, tốc độ xe chậm lại, từ từ chạy tới con đường đi về phía nhà của Liên Gia Chú.
“Lâm Phức Trăn, cậu cũng có sai, mấy lần cậu đã ở trước mặt mình mắt đưa mày liếc với Mathews”.
Nói cái gì vậy chứ!
“Liên Gia Chú, mình muốn lếc mắt đưa tình với ai cái này cậu không quản được mình, lần sau mình vẫn muốn mắt đưa mày liếc với người khác trước mặt cậu đấy”.
“Cậu dám!”
“Thật nực cười, sao mình lại không dám”. Lâm Phức Trăn thở hắt ra, “Liên Gia Chú, mẹ mình cũng không dám quản mình đấy”
“Mình dám quản cậu đấy”. So với giọng điệu kêu gào của cô thì giọng điệu của Liên Gia Chú lại nhẹ như gió thoảng mây trôi.
Xém chút nữa làm Lâm Phức Trăn đã nhảy dựng lên khỏi chỗ ngồi: “Liên Gia Chú, cậu dựa vào cái gì?!”
Chiếc xe bất ngờ ngừng lại, Liên Gia Chú hạ kính cửa xe xuống, khoang xe lập tức tràn đầy hương gió biển, gió biển thổi cho mái tóc của cô bay toán loạn.
Cô chẳng quan tâm tới đầu tóc, lắc lư hai tay, lặp lại câu vừa nói kia: Liên Gia Chú, cậu dựa vào cái gì mà dám quản mình?
Giọng anh lẫn trong tiếng gió biển, như gần như xa: “Lần này Tiểu Họa Mi lại trở thành chú nhím nhỏ giương nanh múa vuốt rồi”.
“Đừng đem câu nói kia ra dọa mình!” Lâm Phức Trăn nghiêm mặt.
Mái tóc rũ hai bên mặt cô được anh vén gọn lại, anh gọi một tiếng: Lâm Phức Trăn.
“Lâm Phức Trăn, nếu như mình nói muốn quản cậu thì sao?” Anh nắm chặt vai cô, ép cô phải mặt đối mặt với anh.
Lăm Phức Trăn nhíu mày thật chặt.
“Mình muốn quản cậu, không để cho cậu có cơ hội liếc mắt đưa tình với người đàn ông khác. Đương nhiên, trước khi quản cậu, không để cho cậu có cơ hội liếc mắt đưa tình với người đàn ông khác thì mình sẽ quản mình trước, không để cho mình liếc nhìn những cô gái khác”. Anh nhìn cô chăm chú.
Dưới ánh mắt sáng rực ấy của anh, đầu mày nhíu chặt của cô đã thả lỏng ra, nhưng vào giây cuối cùng nó lại nhíu chặt lại, nhưng nó lại thả lỏng ra ngay sau đó.
Đầu mày thả lỏng, sau đó nhất định là nhếch khóe miệng lên.
“Tiểu Họa Mi, cậu còn thấy mình chưa đủ mất mặt sao?” Anh khẽ khàng hỏi cô.
“Cậu … cậu mất mặt chỗ nào chứ.” Giọng của cô còn khẽ khàng hơn cả anh.
Cô mới mất mặt đây này, nửa đêm canh ba mà còn tới nhà người ta để đòi hành lý.
“Lúc Carter nói muốn dẫn Andrew đi làm hòa với cậu, mình nói mình cũng đi cùng với họ. Vì sao lại muốn đi cùng chứ? Mình nghĩ có lẽ là chỉ tới nhìn cậu một chút thôi, chỉ muốn nhìn cậu mà thôi. Mình còn nghĩ, có lẽ Tiểu Họa Mi cũng giống mình, cũng muốn gặp mình, mình tự đưa mình tới cửa như này có lẽ cô ấy sẽ thích lắm, ai mà biết được cậu ngay cả nhìn mình một cái cũng chẳng buồn nhìn”.
Anh đang thở dài ư, thở dài xong lại tiếp tục: “Chuyện mất mặt còn ở phía sau nữa, toàn hội trường tung hô cú Lay-up tuyệt kỹ của Tiểu Pháp, mình đã nghĩ trong số người la hò ấy có Tiểu Họa Mi không, chắc là không rồi. Bây giờ Tiểu Họa Mi đang giận, nhưng trong lòng nghĩ vậy mà ánh mắt thì không nghĩ thế, cô ấy đang ở trên khán đài, cô ấy đang làm động tác gửi nụ hôn gió cho mình ở trên khán đài, cảm giác ấy thật không tệ, vậy thì phải làm một cú Lay-up tuyệt kỹ vào rổ thôi”.
Anh lại thở dài một cái, rồi tiếp tục: “Mà mất mặt chính là mải nhìn cô ấy mà đã để Mathews cướp mất bóng của mình, mà mất mặt nhất chính là lần phạm quy ác ý ấy với Mathews, mới đầu chỉ là muốn phá bóng của cậu ta, tuy nhiên không biết vì sao lại cho cậu ta một cùi chỏ, chỉ biết là hình phạt của trọng tài mình không có chút thắc mắc nào, sự cố ý ấy là thật, nụ hôn gió của Tiểu Họa Mi là dành cho tên nhóc người Ba Lan”.
“Mất mặt nhất là mình đứng đơn độc ở chỗ đó, mình cho là Tiểu Họa Mi sẽ theo mình trở về, Tiểu Pháp đã bị thương ở đầu gối rồi, Tiểu Họa Mi không lý nào lại không để ý tới vết thương nơi đầu gối của Tiểu Pháp, nhưng …”
Không để cho Liên Gia Chú nói hết câu, cô đã nghiêng người hôn anh.
Lưu luyến buông nhau ra.
Trong đáy mắt anh ánh lên hình dáng cô, nửa bên mặt bị tóc che kín, nửa bên má còn lại ửng hồng, nửa bên má ửng hồng kết hợp với đôi môi bị sưng do nụ hôn.
Đó là một gương mặt hoàn toàn xa lạ.
Gương mặt in trong đáy mắt anh khiến cô nghi ngờ, cô gái ấy là cô sao, cô gái ấy là Lâm Phức Trăn sao?
“Lâm Phức Trăn”.
“Ừ”. Cô vô thức trả lời anh.
Đã trả lời rồi, vậy là đúng rồi, cô gái ấy là Lâm Phức Trăn.
Nhưng bây giờ nhìn Lâm Phức Trăn rất giống một cô gái ngốc.
“Sau này Tiểu Họa Mi vẫn do Tiểu Pháp trông coi, Tiểu Pháp vẫn do Tiểu Họa Mi trong coi, cậu nói như vậy có được hay không?”
“Sau này Tiểu Họa Mi vẫn do Tiểu Pháp trông coi, Tiểu Pháp vẫn do Tiểu Họa Mi trông coi, cậu nói như vậy có được hay không?”. Hình như nghe cũng không tệ, Lâm Phức Trăn lơ đãng nghĩ vậy trong lòng.
Càng nghĩ lại càng cảm thấy không tệ.
Đợi khi tiếng “Được” phát ra, thì cô như bừng tỉnh nghĩ tới, cô hoang mang, vội vàng sửa lại: “Đó không phải là mình nói, Gia Chú, mình không có nói được, mình thật sự không nói được”.
Chiếc xe tiếp tục chạy về phía trước.
Trên suốt đường đi cô vẫn luôn kêu gào. Gia Chú, mình không có nói được.
Màn đêm sâu thẳm, trong phòng của anh.
Đầu cô tựa trên vai của anh, cô lại nói: Gia Chú, mình không nói là được.
Sáng sớm, khi tia nắng đầu tiên xuyên qua bức rèm cửa nhạt màu, cô nhìn anh tới xuất thần, đợi anh, mà khi hàng mi của anh rung rinh cô lại nhanh chóng nhắm mắt lại.
Một tuần tiếp theo đối với Lâm Phức Trăn mà nói cô đều trong trạng thái ngẩn ngơ, trong một tuần này cô đã dùng rất nhiều thời gian để suy nghĩ.
Trong tuần này cô đã tiễn Mathews đi.
Mathews đã đi, không phải là rời đi vì bị khó chịu với cô.
Mathews đi vì muốn hoàn thành giấc mộng trở thành không quân lúc thiếu thời của cậu ấy, đây cũng là giao ước của cậu ấy với ba, sau khi hoàn thành xong nghĩa vụ quân sự thì cậu ấy sẽ giúp gia tộc quản lý việc kinh doanh.
Mathews rời đi rất phóng khoáng, trước khi đi đã để lại một câu.
Học viện Ryder, dưới bóng cây, Lâm Phức Trăn tựa trên cây ngô đồng, Mathews đứng ở trước mặt cô.
Cậu ấy nói: “Năm 15 tuổi, mình đã làm một chuyện mà rất nhiều Fan sẽ làm, mình đã dùng thời gian một tuần để lén theo dõi Vianne”.
“Lúc đó mình nghĩ, cô gái đeo mắt kính này mà trở thành bạn gái của mình thì thật tuyệt, mỗi năm mình đều tìm cách làm thế nào cũng phải theo đuổi được cậu, nhưng, tới cuối cùng cũng chỉ còn có một cách có thể làm được đó chính là lặng lẽ dõi theo cậu, bởi vì họ nói một cặp nam nữ gặp nhau, yêu nhau quá sớm thì không phải là một chuyện tốt, bởi vì hứng thú tuổi trẻ phải đối diện với rất nhiều nhân tố không ổn định”.
“Đừng cảm thấy có lỗi với mình, ngược lại mình đã rất vui vì hiện tại chúng ta chưa xảy ra chuyện gì cả, chuyện tương lai không ai có thể nói trước được, mình sẽ xuất hiện trước mặt cậu vào thời gian thích hợp nhất, cậu phải nhớ rằng, Mathews có không dưới một trăm cách để theo đuổi cậu, tới lúc đó mình sẽ mang những cách này ra dùng với cậu”.
Ai nói Mathews là một người thẳng thắn chứ, đầu óc của Mathews thực sự là bậc thầy ấy.
“Lâm Phức Trăn”.
Cô hơi sững sờ, cái tên Lâm Phức Trăn được gọi ra khỏi miệng của Mathews thực sự vẫn khiến cho cô cảm thấy có chút không quen, Mathews vẫn luôn gọi cô là Vianne mà.
Cô dừng lại một chút rồi nói một câu: “Mathews, mình cho cậu gọi mình là Vianne, thật lòng, không mang theo chút phản cảm nào đâu”.
Mathews lắc đầu cười.
Cười như ngày hôm ấy, mái tóc quăn màu nâu, mắt màu xanh lam, gương mặt đầy tàn nhan rải rác trên mũi và giữa mặt giống như bị sốt Chocolate rưới qua, trong tay còn cầm một hộp quà và tấm thiệp, hỏi cô sau này cậu có thể đẩy xích đu cho cô hay không.
Sợ cô không tin, cậu còn xắn ống tay áo, đưa cánh tay mình ra về phía cô, cậu nhóc dùng cách này chứng tỏ rằng cậu rất khỏe.
Dưới sự tác động của làm gió, lá cây ngô đồng vang lên âm thanh lách tách, chuyện cũ đã làm cho cô nở nụ cười từ tận đáy lòng.
“Lúc đó, tóc của cậu cũng dài như bây giờ”. Cậu ấy khẽ chạm vào mái tóc xõa trên vai cô, nói: “Nhất định là cậu không biết, đã từng có một buổi chiều hoàng hôn như vậy, một cậu bé với gương mặt đầy tàn nhang trốn ở đằng sau chậu hoa hướng dương lén nhìn một cô bé tóc dài ngồi trên xích đu, những vì sao tỏa sáng, cô bé tóc dài đã đi rồi, cậu bé tàn nhang vẫn trốn ở dưới cây hoa hướng dương. Ngày hôm sau, cậu ấy đi nhà sách ôm về một đống sách lớn”.
Cậu ấy nhìn cô chăm chú.
“Là có Lâm Phức Trăn trước, mới có Vianne”.
Cô gật đầu, hóa ra là như vậy ư.
“Lâm Phức Trăn”.
“Ừ”.
“Cậu phải nhớ kỹ rằng Mathews có không dưới 100 cách để theo đuổi cậu, tới lúc đó mình sẽ mang những cách này dùng từng cái với cậu, bây giờ mình vẫn luôn có một cách “. Cậu ấy nhìn cô thật sâu.
Cô gật đầu.
Tiến lên trước, ôm lấy cậu, nói: Tiểu tàn nhàng, mình sẽ nhớ.
Giây phút này Lâm Phức Trăn mới chính thức ghi nhớ, một cậu thiếu niên Ba Lan với một gương mặt tàn nhang.
Cô cứ ngơ ngẩn như vậy trải qua một tuần.
Hỏi Lâm Phức Trăn ngẩn ngơ cái gì ư, cô cũng không biết, dường như trong thời gian một tuần này cô như một linh hồn lìa ra khỏi xác trải qua một thời gian vô cùng mơ hồ.
Cô như một khán giả đứng xem, nhìn thấy cô gái tên Lâm Phức Trăn và chàng trai tên là Liên Gia Chú kia sống chung với nhau.
Không có gì thay đổi so với ngày thường, cùng đi ăn, cùng đi học, cùng chơi đùa, hôn nhau trong góc tối, khi màn đêm buông xuống hai cơ thể trẻ quấn quýt lấy nhau không rời, nhưng hình như giữa hai người này lại có cái gì đó đang lặng lẽ thay đổi.
Nói ví dụ như, cô gái tên Lâm Phức Trăn luôn ngắm nhìn chàng trai tên Liên Gia Chú thật lâu, tựa như muốn qua cái nhìn thật lâu đó để nhìn rõ: Có phải là anh cũng như cô, đã không còn điều khiển được trái tim mình nữa rồi.
Nhưng, cô không có năng lực nhìn thấu lòng người, điều này làm cho lòng cô cực kỳ phiền não.
Nỗi buồn phiền này làm hại tới khẩu vị của cô, cũng làm cho cô phần lớn thời gian đều mở to hai mắt để chờ trời sáng, lại càng làm cho trở nên cáu kỉnh, nước mắt tới nhanh mà đi cũng nhanh, anh kiến nghị gọi điện thoại mời bác sĩ tới, cô đã khóc tới thương tâm, miệng thì liên tục nói Liên Gia Chú đây đều là do cậu hại mà ra.
“Mình đã hại cậu không ăn cơm à?”
“Đúng!”
“Lâm Phức Trăn, càng ngày cậu càng vô lý đấy”.
“Đúng, là mình vô lý đấy”.
Hai người giải tán trong không vui, đây đã là lần thứ năm trong một tuần họ giải tán trong không vui rồi.
Ban đêm, anh lén mở cửa phòng cô, ôm chặt cô vào lòng, thời khắc như vậy họ cũng chỉ có thể dùng nụ hôn vỗ về cơ thể nhau, ôm nhau ngủ.
Tia nắng ban mai chiếu lên gương mặt của hai thanh niên, nỗi khó chịu đã tan theo mây khói không cách nào lý giải được trong nụ hôn của nhau đêm qua, lúc tiếng gõ cửa vang lên họ nhìn nhau mỉm cười, nhất định là Cohen, tới thời gian khuấy động rồi đây.
Anh để cô trốn vào lòng anh, dùng chăn che cho cô kím mít.
Cô thò đầu ra khỏi chăn: “Liên Gia Chú, đây là phòng của mình, người phải trốn là cậu chứ”
Vậy nhá, tối qua người lén lẻn vào phòng của cô là anh.
Vậy nên chắc hẳn người gõ cửa là Sophia.
Đổi vị trí lại, cô dùng chăn che anh kín mít lại.

MM
Hết chương 60!

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *