Lại một cuối tuần nữa lại tới, Lâm Phức Trăn và Liên Gia Chú đi Roussillon.
Năm 18 tuổi khi đó để ăn mừng tuổi thành niên với nhau, họ đã mua hai ngôi nhà của hai người dân bản sứ Roussillon, hai căn nhà này có chung một bức tường, rộng hơn 100 mét vuông, hai lầu một trệt, cửa hướng tây.
Theo như hai vị chủ nhà nói, tuổi tác của căn nhà có thể bằng với tuổi của ông cố bà cố của họ rồi.
Sau khi được sự đồng ý của chủ nhà, họ đã bỏ tiền của mình ra để phá đi bức tường ở giữa sân, hai cái sân đã trở thành một, mỗi người bỏ ra 350 Euro để thuê một người dân bản xứ để chăm sóc cho ngôi nhà theo giờ cố định và chăm sóc cho đám hoa cỏ trong sân.
Roussillion là một trấn nhỏ điển hình của miền nam nước Pháp, bởi thổ nhưỡng nơi đó là màu đỏ nên mới có biệt danh là thị trấn đất đỏ.
Dân số không nhiều, phần lớn đều là người già, trồng một số loại rau trong vườn, mặc dù lương hưu ít nhưng đủ để sống tạm qua ngày, đặt bảng giá của những món đồ thủ công mỹ nghệ được làm trong thời gian rảnh rỗi ngoài cửa, có thể bán được thì coi như đó là một khoản thu nhập thêm, còn không thể bán được thì cũng không sao cả.
Tuổi 18, thích làm ra vẻ, là tuổi rất dễ kích động. Ngày hôm ấy, cô đã bị những người già ngủ gà ngủ gật và những món hàng không ai quan tâm ở trấn nhỏ xa xôi ấy làm cho vô cùng kích động, ra sức xúi Liên Gia Chú mua căn nhà ở Roussillion.
Cô mua một căn, anh mua một căn, hơn nữa còn phải là hàng xóm.
Người Pháp rất thích môi trường sinh sống của mình, coi căn nhà như đứa con của mình, loại tình cảm này ở những trấn nhỏ của miền nam nước Pháp lại càng lại càng được biểu hiện vô cùng sâu sắc.
Lâm Phức Trăn và Liên Gia Chú phải đi tới Roussillion ba chuyến mới mua được căn nhà phù hợp với yêu cầu của họ từ hai cụ già.
Trước đó họ đã từng luyện tập với nhau, họ đã định hình rằng họ là một cặp nam nữ có duyên nhưng không có phận, căn nhà là chốn trở về khi họ về già mà họ đã dự tính với nhau.
Hai vị chủ nhà khi còn trẻ đều kiêu căng tự mãn, đôi nam nữ có tình cảm với nhau nhưng lại không bỏ được cái tôi của mình xuống để mà tới gần đối phương.
Về sau họ rời quê hương đi tới thành phố, mỗi người có cuộc sống riêng của mình, đi một vòng lại trở về quê nhà, rồi phát hiện anh vẫn còn ở bên trái của cô, cô vẫn còn bên phải của anh.
Nhưng lúc gặp lại thì tóc đã bạc trắng mái đầu.
Chàng trai đã già tới nỗi không còn sức cõng cô gái trên lưng để làm cho cô vui, còn cô gái cũng già tới nỗi không muốn soi gương, huống chi là nói tới chuyện ăn vận cho mình giống như chú bướm rực rỡ đứng ở cửa để đợi người yêu tới đón mình đi dạo.
Bỏ qua chính là bỏ lỡ.
Cứ như vậy, cho dù chuyện của họ bịa đặt có trăm ngàn sơ hở nhưng chiến thắng là ở biểu cảm thích hợp, tình cảm đúng chỗ, họ đã thành công lấy được chìa khóa nhà của hai cụ già.
Trấn nhỏ này cũng chỉ có mấy ngàn hộ gia định, không ai biết cô là Vianne, không ai biết anh là Tiểu Pháp.
Mùa hè hàng năm họ đều dành một chút thời gian để tới thị trấn đất đỏ một chuyến.
Ở thị trấn đất đỏ họ có chung một cái sân, cô có một chiếc xe đạp, anh có một bộ đồ đi câu, mảnh vườn rau kia là hai cụ già tặng cho họ, để cho mảnh vườn rau không bị bỏ hoang họ đã cho hàng xóm mượn mảnh vười rau đó.
Điều này cũng làm cho họ mỗi lần tới cũng không lo không có rau tươi để ăn, hàng xóm đã mượn vườn rau của họ nói muốn gì thì cứ lấy tùy ý.
9 giờ sáng thứ bảy, cả trấn đều yên tĩnh, anh mở cửa nhà của anh, cô mở cửa căn nhà của cô, họ đứng ở ngay cửa nhìn nhau nở nụ cười.
Họ sẽ ở lại chỗ này một đêm.
11 giờ, giống như năm ngoái, anh chạy xe đạp, cô ngồi ở yên sau xe của anh, chỗ ngồi phía sau còn có bộ đồ câu, bánh mỳ và sữa bò nữa.
Cô vẫn còn nhớ mãi không quên được hương vị của món canh cá tươi của năm ngoái cho tới nay, việc câu cá là của Liên Gia Chú, cô chỉ cần giữ yên lặng là được.
Mãi cho tới khi mặt trời lặn về tây, họ mới câu được cá.
Khi món canh cá tươi ngon đã vào bụng, anh kéo tay cô đẩy cánh cổng ra.
Dọc theo con hẻm đất đỏ được lát gạch, con hẻm càng đi càng thu hẹp, tới khi chỉ có thể lọt được một thân người anh vẫn không chịu buông tay cô ra.
Từ kéo tay đã trở thành dắt tay, băng qua con hẻm nhỏ là tới một quảng trường nhỏ đất đỏ.
10 giờ đêm đối với thị trấn nhỏ này mà nói thì đã là rất khuya rồi, quảng trường lác đác có mấy người, khách du lịch cầm bia trong tay đi về phía họ, anh che cô ở phía sau.
Ra khỏi quảng trường nhỏ này chính là tòa nhà cư dân cũ được sửa thành nhà nghỉ, mùa du lịch cao điểm, biển thông báo được dán tràn lan lên trước cửa nhà nghỉ.
Trên bệ cửa của nhà nghỉ được trưng đầy hoa tươi, màu sắc của những đóa hoa ấy lấy màu hồng và vàng làm chủ đạo, từng bó rồi từng bó hòa cùng với bức tường đất đỏ có sức hút làm cho người ta không nỡ rời mắt.
Bước chân của Liên Gia Chú dùng lại ở bệ cửa sổ của căn nhà nghỉ cuối cùng, cô cũng phải dừng lại theo anh.
Anh nhìn cô, cô ngoảnh mặt chun mũi lại, khoảnh khắc ấy anh đã nở nụ cười, cô hỏi anh có gì hay mà cười.
“Gái quê”. Anh chỉ về phía cái nơ bướm trên cái khăn trùm đầu của cô.
Lúc này cô mới nhớ ra, lúc nấu cơm tóc rất vường víu nên cô đã lấy cái khăn trùm đầu vốn là của chủ nhà lúc ở dưới ruộng rau, màu sắc của khăn trùm đầu nhìn có vẻ hơi đứng tuổi, thế là cô đã cột lại thành một cái nơ bướm lệch.
Cái nơ bướm lệch ấy hiện giờ vẫn còn đang ở trên đầu cô ư.
Tiếng gái quê kia của anh làm cho cô tức tới giậm chân, thế là cô đã cầm mấy viên sỏi ở bệ cửa sổ của chủ nhà nghỉ dùng để trang trí lên.
Cô cầm đá đuổi anh chạy, miệng thì gào lên: Liên Gia Chú, tốt nhất là cậu đừng để cho mình bắt được, nếu mà để cho mình bắt được thì đầu của cậu sẽ có thêm một cục u đấy.
Ở cuối hẻm, cục sỏi kia đã bị cô nắm tới rịn mồ hôi, lưng áp sát lên tường, môi nửa hôn nửa bị cắn tới sưng mọng, khi dây áo trên vai cô bị tuột xuống, cục sỏi cũng từ trong tay cô rơi xuống, kèm theo đó là lực của hàm răng của anh, một bên tay ở phía sau lưng anh cách một lớp quần áo chà sát, một tay còn lại thì luồn vào trong tóc của anh. Cô nhắm mắt lại, cơ thể run rẩy, từng lần lại từng lần thẳng lưng đưa vào trong miệng anh, trong lòng bàn tay, tiếng ma sát của chiếc quần jean trên tường đã phá vỡ sự tĩnh lặng của con hẻm, trên đỉnh đầu truyền tới cảm xúc lạnh giá làm dịu đi cái khô nóng do anh gây nên.
Một gọt, hai giọt, thoáng cái đã mười mấy giọt, cô đẩy vai anh thấp giọng nói: Gia Chú, mưa rồi.
Không có kết quả, đầu anh vẫn như cũ chôn sâu ở trước ngực cô, mà cô thì không muốn mở mắt ra, mãi cho tới khi trên đỉnh đầu truyền tới một tiếng cười “Hì hì”, dây áo trên vai được kéo lại, cổ áo sơ mi bị mở ra được đóng lại chặt chẽ.
Cô bị anh kéo về phía sau anh, tình hình trước mắt làm cho lòng Lâm Phức Trăn ít nhiều có chút mất mặt, giọt nước nhỏ trên đỉnh đầu cô kia nào phải là giọt mưa, mà là ….
Cô trốn sau lưng Liên Gia Chú tức gận trừng mặt về phía đứa trẻ đang nằm trên bệ cửa sổ, đó nào phải nước mưa, đó là bịch đựng nước đá bị đứa trẻ hư kia chọc từng cái lỗ nhỏ để tạo ra nước mưa giả.
Nửa đêm thằng nhóc bị âm thanh kỳ quái ngoài cửa sổ làm cho tỉnh giấc, có lẽ là do nghĩ tới tình tiết nào đó xem được trên tivi, nên nó đã lấy túi nước đá từ trong tủ lạnh ra.
Nói về hư, nói về nói chuyện xấu thì Tiểu Pháp rất khó gặp được đối thủ, dùng tiếng Italia để bắt chước mấy câu bản xứ của mấy tay Mafia nước Ý nghe nhiều nên thuộc đã làm cho tên nhóc kia sợ tới khóc ầm lên.
Khi mẹ của thằng nhóc mở cửa ra, họ đã nhanh lẹ rẽ qua khúc ngoặt kia.
Lúc tới cửa của tiệm tạp hóa kia, Lâm Phức Trăn đã không còn kìm nén được tiếng cười của mình.
Cửa tiệm tạp hóa được đặt bảng hiệu có gắn đèn neon, màu sắc được điều chỉnh tông ấm áp, trong màu sắc ấm áp anh yên lặng nhìn cô, nhìn cô tự cười mãi tới mức xấu hổ.
Thực tế thì cũng chả có buồn cười lắm, nhưng, từ lúc ngồi phía sau xe đạp của anh trong tận sâu trong lòng của cô có cái gì đó đang dần lên men.
Tâm tình lên men ấy đến khoảnh khắc này giống như cơn mưa gặp được gió xuân.
Cô ngừng cười, mím môi lại thấp giọng nói: Đừng nhìn.
Sao vẫn còn nhìn chứ?
Cô cũng biết chiếc nơ con bướm trên đầu mình rất quê mùa, nhưng dùng khăn cột nơ bướm trên đầu rất mát, ngẫm nghĩ một chút, cô thở ra một hơi, Liên Gia Chú giữ lại bàn tay đang định kéo chiếc nơ bướm của cô xuống.
“Không phải nói rất quê mùa sao?” Cô giậm chân.
“Quê thì có quê, nhưng người thì đẹp”. Lời này đã khẽ khàng chui vào trong tai cô.
Người này đúng thật là. cô mang trang sức trị giá cả chục triệu cũng chưa chắc đã được anh khen cô một câu, lúc này đây thế mà lại khen chiếc nơ con bướm quên mùa này.
Khóe miệng đang mím chặt của cô đã lập tức muốn giãn ra ___
“Xin hỏi hai người có cần gì không?” Giọng nam trầm chất phác làm cho khóe miệng của Lâm Phức Trăn đang giãn ra lại mím lại.
Lúc chủ tiệm tạp hóa muốn đóng cửa, nhìn thấy đôi nam nữ ở cửa nên đã thuận miệng hỏi một câu.
Liên Gia Chú chọn mấy món đồ dùng hàng ngày rồi đưa tờ 100 Euro ra, 100 Euro được thối lại 50 Euro cộng với hai cái bao cao su, theo như lời của chủ tiệm tạp hóa nói thì là so với kẹo chocolate thì bao sao su thực tế hơn nhiều.
“Chúc cô cậu có một đêm nóng bỏng”. Món đồ chơi đựng trong một cái hộp nhỏ màu hồng nhạt được bỏ vào trong túi mua sắm, túi mua sắm được đưa tới trước mặt họ.
Vừa ra khỏi tiệm tạp hóa Lâm Phức Trăn đã tức giận chìa tay ra: “Đưa cho mình”.
Liên Gia Chú đưa cho cô một cây kem.
Nhìn cây kem có vẻ rất ngon, cô nhận lấy cây kem. Sau khi ăn kem xong Lâm Phức Trăn lại chìa tay ra lần nữa: “Đưa cho mình”.
“Lâm Phức Trăn, mình không thích ăn đồ ngọt, mình chỉ mua kem cho cậu”.
Đúng là biết giả bộ.
“Không phải kem!” Cô tức giận: “Liên Gia Chú, mình quả thực không thể nào nguyện ý cùng cậu trải qua một đêm nóng bỏng”.
“Mình cũng không có ý định trải qua một đêm nóng bỏng với cậu”. Ngữ khí của Liên Gia Chú ngược lại rất đĩnh đạc.
“Vậy thì cậu cần cái thứ kia để làm gì?” Lâm Phức Trăn nâng tông giọng.
“Mặc dù mình không có ý định cùng cậu trải qua một đêm nóng bỏng nhưng cái thứ kia mà cậu nói có thể để mình trải qua một đêm nóng bỏng với cô gái khác”. Giọng của Liên Gia Chú cũng không thấp.
Cô ngẩn người giây lát, khi khôi phục lại tinh thần, muốn cướp lại túi mua sắm của Liên Gia Chú.
Cô ra tay nhanh, anh cũng không chậm.
Túi mua sắm được Liên Gia Chú giơ cao lên đỉnh đầu, mấy lần cô đã nhảy lên mà không với tới, cô giơ cao tay tức tới thở phì phì gào lên: “Liên Gia Chú, cậu còn không mau đưa cho mình”. “Lâm Phức Trăn, mình là người trả tiền”. “Mình không quan tâm, đưa cho mình ngay đi”. Tay cô giơ lên không trung, điệu bộ thề không bỏ cuộc.
“Đưa cho cậu làm gì?”
“Ném đi, mình muốn ném nó vào rãnh nước.
“Tại sao lại phải ném nó vào trong rãnh nước”.
“Còn có thể là vì sao?” Tay cô giơ cao, nhảy lên, vẫn không với tới, giọng cô càng lúc càng tức tới xì khói. “Tất nhiên là không muốn cậu dùng nó rồi. Liên Gia Chú, cậu đừng hòng cùng cô gái khác trải qua một đêm nóng bỏng”.
Đêm cuối hè không có một cơm gió, con hẻm nhỏ vừa tối lại vừa hẹp, giọng của cô tựa như ngưng đọng lại trong con hẻm, mỗi một âm thanh vọng lại đều dội trực tiếp vào màng nhĩ của cô.
Từng câu từng chữ.
Khôi phục lại tinh thần, Lâm Phức Trăn co cẳng bỏ chạy, nhưng vẫn bị chậm một bước, cô giống như con gà con bị diều hâu xách trở lại, thứ đầu tiên dán lên lồng ngực kia là phần lưng.
Cô bị anh ôm vào lòng từ phía sau.
Không thể nào trốn thoát.
Chỉ có thể lắp bắp mở miệng: “Gia … Gia Chú, cậu … cậu không thấy ông chủ tiệm tạp hóa đó … lời của ông chủ tiệm tạp hóa đó rất đáng ghét sao?”
Ý tứ chính là nói bởi vì lời của ông chủ tiệm tạp hóa đáng ghét nên cô mới có thể nói ra mấy lời vừa rồi.
“Lâm Phức Trăn, nếu như không phải vì lời của ông chủ tiệm tạp hóa kia đáng ghét vậy thì có phải nghĩa là mình có thể cùng cô gái khác trải qua một đêm nóng bỏng không?”.
Sau rất nhiều câu “Mình … mình … mình”. Cô dứt khoát gào ầm lên. Liên Gia Chú, câu này của cậu là có ý gì, ý của cậu là đang trách mình quản cậu sao. Liên Gia Chú, cậu và ông chủ tiệm tạp hóa kia đều bại hoại hạ lưu giống y chang nhau, đầu óc chỉ biết nghĩ tới đêm tình nóng bỏng.
“Tiểu Họa Mi”.
“Câm miệng”.
Cô đã bị anh ôm tới không thở nổi, nhưng thật kỳ lạ là cô không muốn thoát khỏi vòng ôm kiên cố ấy, thậm chí là trong lòng của cô lại còn có một sự thấp thoáng mong chờ.
Loại thấp thoáng mong chờ ấy làm cho cô không biết làm thế nào, khiến cho miệng cô không phút nào dừng lại được, mấy lời chưa được não xử lý đã bay ra khỏi miệng, cụ thể là nói cái gì cô cũng không ý thức được, cứ thế mà nói ra.
Chẳng hạn như ____
“Tiểu Họa Mi, chúng ta hòa nha”.
“Chúng ta không hòa thì còn có thể cãi nhau nữa hay sao”. Cô hậm hực nói, đầu óc tựa như bị nhồi cho rối tung rối mù lên.
“Tiểu Họa Mi, chúng ta hòa giống kiểu đàn ông và phụ nữ nha”.
“Cậu nói lung tung gì vậy, chẳng lẽ cậu không phải đàn ông, mình không phải là phụ nữ sao?”
Tiếng cười khẽ vang lên bên tai cô, sau đó là một tiếng thở dài.
“Tiểu Họa Mi, mình muốn có rất nhiều rất nhiều đêm nóng bỏng cùng với cậu”.
Bỗng nhiên sau gáy tựa như bị anh chàng có ý đồ xấu xa nào đấy dùng sức gõ mạnh một cái.
“Liên … Liên … Gia … Gia Chú … cậu … cậu … đừng … đừng nói”. Một câu nói mà cứ vậy bị cắt ra thành nhiều đoạn.
“Được, mình không nói”. Tay của anh phủ lên tay của cô bao trọn trong lòng bàn tay của anh.
Thời gian tựa như ngưng đọng lại trong con hẻm nhỏ chỉ có thể chứa được một người này, mây trôi lững lờ, vật đổi sao dời dường như cũng không có liên quan gì tới họ.
Anh thủ thỉ bên tai cô:
“Chúng ta đều biết, một vài thứ đã lặng lẽ thay đổi, mặc dù chúng ta đều không biết những thứ bị thay đổi ấy là gì, nhưng chúng ta đều biết chúng ta đã không còn giống như lúc trước nữa, chúng ta cũng không quay trở lại lúc trước được nữa”.
“Sau này Tiểu Họa Mi và Tiểu Pháp chỉ chơi một trò chơi, trò chơi chỉ thuộc về đàn ông và phụ nữ”.
Có muốn cùng Liên Gia Chú chơi trò chơi của đàn ông và phụ nữ không? Cùng Liên Gia Chú chơi trò chơi đàn ông và phụ nữ được không? Có phải trò chơi ấy sẽ kéo dài cho tới ngày họ mất đi? Những suy nghĩ này đã bắt đầu hành hạ Lâm Phức Trăn từ lúc rời khỏi Roussillion.
Trở lại Monaco được hai ngày, cô vẫn còn bị những suy nghĩ này hành hạ.
Màn đêm sâu lắng không một bóng người, đứng ở phía trước cửa sổ, vùi mặt vào trong nước, trốn vào trong chăn, thậm chí là ngay cả trong mơ cũng nghĩ.
Sao lại không muốn cơ chứ? Sao lại không muốn cùng Liên Gia Chú chơi trò chơi của đàn ông và phụ nữ cơ chứ? Sao có thể không muốn, sao lại không dám nghĩ cùng Liên Gia Chú chơi trò chơi của đàn ông và phụ nữ chứ.
Nhưng mà _____
Gia Chú không có nhận lời sẽ chơi trò chơi đó cả đời, không có nhận lời từ nay về sau cả đời họ chỉ chơi một trò chơi.
Cả đời chơi cùng Gia Chú một trò chơi, trò chơi của một người đàn ông và một người phụ nữ, đây mới là điều cô cần, điều cô mong muốn, điều cô khao khát muốn có.
Bởi vì quá khát khao nên lo sợ, nếu như đang chơi mà Gia Chú bỗng nhiên không chơi nữa, vậy thì cô phải làm sao?
Cô có thể sẽ giống như mẹ hay không, xem video kết hôn rồi khóc một mình, quanh năm để thuốc giảm đau trong túi.
Cô ghét giống như mẹ, cô không thể chịu đựng được cuối cùng có một ngày mình sẽ trở thành dáng vẻ mà chính mình căm ghét.
Gia Chú chỉ cho cô thời gian có một tuần để suy nghĩ, cô muốn nhiều hơn mấy ngày cũng không được.
“Lâm Phức Trăn, mình chỉ cho cậu một tuần để suy nghĩ, nếu như tới lúc đó cậu vẫn không thể cho mình một đáp án chính xác thì chúng ta sẽ trở về mối quan hệ như lúc trước, mình nói được làm được”. Giọng điệu của tên xấu xa này để cho một chút thương lượng cũng không có.
Rất rõ ràng, anh thấy rằng cô không thể nào từ chối anh được.
Ngày thứ tư sau khi từ Roussillion trở về, Lâm Phức Trăn nhận được điện thoại của Lan Tú Cẩm, nội dung trong điện thoại mà Lan Tú Cẩm truyền đạt cho cô làm cho cô nổi trận lôi đình.
“Mẹ! Quý bà Lan Tú Cẩm! Không ai quan tâm tới vầng hào quang Đức Mẹ Maria trên đầu của mẹ đâu! Không ai quan tâm!!
Lâm Mặc, cũng chính là chồng trước của Lan Tú Cẩm bởi vì chuyện của con gái riêng mà đã gọi điện cho Lan Tú Cẩm!
Chuyện là thế này: Con gái riêng của Lâm Mặc, cũng chính là Phương Lục Kiều đã liên tục bỏ học một tuần, chủ nhà trọ nói một tuần này Phương Lục Kiều đã tự giam mình trong phòng, hàng xóm của Phương Lục Kiều nói đã nghe thấy tiếng khóc mơ hồ trong phòng của Phương Lục Kiều giữa đêm khuya.
Trong một tuần này, Lâm Mặc từng nói chuyện điện thoại với Phương Lục Kiều hai lần, nội dung trò chuyện cũng không có khác ngày thường là mấy.
Mãi cho tới ngày hôm qua người phụ trách trung tâm đào tạo của nhà máy sản xuất nước hoa Fragonard đã gọi một cuộc điện thoại tới Bắc Kinh, Lâm Mặc mới biết chuyện này, cô con gái riêng luôn ngoan ngoãn bỗng nhiên xuất hiện hành vi như vậy, nhất định đã gặp phải biến cố to lớn.
Nghĩ tới nghĩ lui, gần con riêng của mình nhất chính là con gái ruột thịt của mình, đi tới chỗ Phương Lục Kiều sống cũng chỉ mất có hai chuyến xe buýt, sau khi gọi nhiều lần tới số điện thoại của cô không được Lâm Mặc đã gọi tới số di động của Lan Tú Cẩm.
Người phụ nữ Lan Tú Cẩm ngốc nghếch này lại có thể đóng vai thành một nhân vật người chuyển lời, lại là lý trí chết tiệt.
“Mẹ à, mẹ muốn con đi gặp người tên Phương Lục Kiều, Phương Lục Kiều là con gái của Thu Linh Lung!” Nói xong câu này Lâm Phức Trăn đã ném mạnh điện thoại lên trên sàn nhà.
Không chỉ như vậy, Gia Chú còn mặc chiếc áo len mà Phương Lục Kiều đan cho anh.
Mẹ à, áo len vô cùng hợp với Gia Chú.

MM.
Hết chương 61!

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *