“Mẹ ơi, mẹ muốn để con đi gặp người tên Phương Lục Kiều, Phương Lục Kiều là con gái của Thu Linh Lung!” Nói xong câu này Lâm Phức Trăn ném mạnh điện thoại trên sàn nhà.
Không nghe được tiếng điện thoại vỡ tan tành, nó lặng lẽ nằm đó. Cũng đúng, điện thoại là của Tiểu Pháp tặng cho cô, chiếc điện thoại có độ bền tương đương với giá trị của nó, không biết dùng chân đạp nó thì nó có còn nguyên vẹn như vậy nữa hay không.
Cô giơ chân lên …
Chiếc điện thoại vang lên, điện thoại hiển thị dãy số gọi tới là số mà cô đã thuộc làu.
Cô thu lại bước chân, lặng lẽ nhìn nó.
Tiếng chuông điện thoại vẫn cố chấp vang lên, người này đúng thật là kiên trì.
Cô cúi người nhặt chiếc điện thoại lên, chậm chạp bấm nút nhận điện thoại.
“A Trăn?”
Trên đời này cũng chỉ có người đàn ông này là vẫn còn khăng khăng gọi cô bằng cái tên quê mùa ấy.
“Vâng”. Cô trả lời một cách miễn cưỡng, vào lúc này tâm tình của Lâm Phức Trăn bỗng trở nên tĩnh lại.
Đầu bên kia điện thoại là một tiếng thở phào có thể nghe được rất rõ ràng, chắc hẳn là: Cuối cùng mình đã tìm được người chạy vặt thích hợp rồi.
Xem ra ngày đó ở sân bay Nice sắc mặt hòa hoãn của cô đã làm cho Lâm Mặc bị ảo tưởng rồi. A Trăn của ta đã lớn lớn, cuối cùng A Trăn của ta đã học được cách nhìn nhận sự việc dưới góc độ của người trưởng thành rồi, đi một chuyến cũng không phải là chuyện khó khăn gì, nói thế nào đi nữa thì đó cũng chuyện liên quan tới sự an toàn của một người thân.
Người ở đầu dây bên kia thở dài một tiếng, rồi nói: “A …”
Vì tránh phải nghe được mấy câu buồn nôn nên Lâm Phức Trăn đã cắt ngang lời của Lâm Mặc: “Đưa địa chỉ cho tôi”.
“A …”
Bỏ điện thoại ra xa một chút, Lâm Phức Trăn thở dài một hơi.
Sau đó cô dùng giọng điệu nhàn nhạt nói: “Tôi có nghe mẹ nói rồi, đưa địa chỉ của con gái riêng của ông cho tôi, buổi chiều tôi không có tiết học, có thể đi xem giúp ông được”.
“A Trăn”. Rốt cục thì giọng điệu ở đầu bên kia điện thoại cũng có chút lúng túng: “Ba biết … hành vi của ba có chút quá đáng, nhưng … nhưng hiện tại ba không nghĩ ra được biện pháp nào tốt hơn”.
“Không có gì, chỉ mất có hai chuyến xe buýt thôi, nói thế nào đi nữa thì đó cũng là chuyện liên quan tới an toàn của một mạng người”. Lời này chắc là phải rất đúng ý của Lâm Mặc nhỉ.
“Đúng đúng đúng”. Ông hài lòng nói “An ninh chỗ Tiểu Kiều ở không được tốt, đây cũng là điều ba lo lắng nhất”.
Trước lúc sắp cúp điện thoại Lâm Phức Trăn gọi một tiếng “Ông Lâm”.
“A Trăn”.
“Ông Lâm, xin hãy nhớ kỹ, sau này đừng gọi điện thoại cho mẹ tôi nữa”.
Cho dù hiện tại không nhớ được, nhưng tin chắc rằng mấy ngày sau nhất định Lâm Mặc sẽ nhớ rất kỹ, không thể gọi điện thoại cho Lan Tú Cẩm.
4 giờ chiều, theo địa chỉ mà Lâm Mặc đưa, Lâm Phức Trăn đứng dưới một tòa nhà dân cư cũ kỹ.
Khu vực này Lâm Phức Trăn biết, đây là một trong những khu vực có an ninh tệ nhất của toàn bộ vùng Cote d’Azur, hộ dân không cố định, dân nhập cư Châu Phi đã làm cho khu vực này trở thành khu vực tệ hại có tiếng.
Sau những bậc thang gồ ghề là cánh cửa đóng thật chặt.
Chuông cửa đã hỏng chỉ có thể đổi thành gõ cửa, giống như chủ nhà trọ nói, cho dù có gõ tới hỏng cửa cũng vô ích thôi.
Cô thở ra một hơi, hắng cho thanh giọng rồi nói: “Xin chào, tôi đã được ông Lâm Mặc nhờ vả, cảm phiền ra mở cửa”.
Sau khi gọi khoảng năm sáu lần, cánh cửa mới từ từ mở ra.
Đầu cúi thấp, tóc rối bù xù, quần áo nhăn nhúm, hình tượng đó rất phù hợp với một người đang thất tình, từ nửa khe cửa nhìn thấy được trong căn phòng cũng rất bừa bộn.
“Từ nhỏ Tiểu Kiều đã rất biết làm việc nhà”. Thu Linh Lung đã từng nói với cô như vậy.
Cô giáo Thu, đó là trước khi Tiểu Kiều của cô chưa thất tình thôi, Lâm Phức Trăn hơi nhếch khóe miệng.
Người ra mở cửa vẫn cúi thấp đầu, sau khi Lâm Phức Trăn ho khan mấy tiếng lúc này cô ấy mới nhỏ giọng nói: “Mấy ngày nay tôi bị cảm”.
Không phải là mấy ngày nay tôi thất tình sao?
Đương nhiên là không thể nói vậy rồi, Tiểu Kiều đúng là cô gái tốt.
Cảm mấy ngày là tốt rồi, thất tình đúng là không phải chuyện tốt đẹp gì, cô gái tốt Tiểu Kiều này không thể để cho người mà ba dượng nhờ vả biết được.
Dựa vào sức cuốn hút của Tiểu Pháp, e là di chứng sau thất tình phải kéo dài suốt ba năm ấy chứ, ý nghĩ này làm cho sự khó chịu phải nhận từ Lâm Mặc đã tiêu tan đi chút ít.
“Xin lỗi, do bị cảm nên trong nhà có hơi bừa bộn, không tiện để tiếp khách, tôi không sao, tôi sẽ gọi điện về nhà giải thích”. Cô ấy lại tiếp tục cúi thấp đầu.
Đây là đang đuổi khách sao? Cô đứng lại.
Thấy người ta vẫn chưa đi, cô ấy lại nói: “Hôm khác tôi sẽ chào hỏi cô”.
Lâm Phức Trăn rất gỏi diễn kịch.
“Phương … Phương Lục Kiều?” Giọng điệu cô hỏi có chút nghi hoặc còn mang theo chút thăm dò. “Gia Chú …”
Cái tên này làm cho cái đầu vẫn luôn cúi thấp giống như bị điện giật ngẩng phắt lên, hơn nửa gương mặt được khẩu trang che lại, chỉ lộ ra đôi mắt đầy vằn đỏ.
Đôi mắt đó thoáng cái đã bị nước mắt dâng đầy, ánh mắt ấy nhìn bạn qua làn nước mắt dâng đầy, điềm đạm đáng yêu như vậy, như một chú nai nhỏ bị khu rừng rậm làm cho hoảng sợ.
Vào năm nào đó, tháng nào đó, ngày nào đó rất xa xôi, người đàn ông tên Lâm Mặc kia có lẽ cũng đã bị một đôi mắt tương tự như thế này câu mất hồn phách.
Trong ngực nhoi nhói, vào một năm nào đó, tháng nào đó, ngày nào đó trong tương lai Gia Chú có thể sẽ bị đôi mắt điềm đạm đáng yêu này câu mất hồn phách không.
Cô thu lại tâm trạng.
“Đúng là cô rồi”. Vào lúc này đương nhiên cô cần phải có một nét diễn khá phức tạp. “Chẳng trách, lúc vừa thấy cô tôi đã thấy rất quen, cô và Thu …”
Câu tiếp theo tự nhiên được lược bớt, dù sao thì đó không phải là chuyện vui vẻ gì, sau giây phút thất thần lập tức thu lại biểu cảm, cô lấy hành vi lý trí và rộng lượng của người được giáo dục quá cao khi lớn lên trong môi trường ở phương tây nên có.
Vợ cũ và vợ hiện tại của người chồng trước, cũng chính là người thứ ba lúc trước đã lén lút phá hoại gia đình cô ấy vẫn duy trì liên lạc với người đàn ông chung của các cô, loại chuyện hoang đường này không phải là hiếm. Đứa con của vợ đầu và đứa con của vợ hai cùng nhau đi xem trận đá bóng lại càng là chuyện không có gì hiếm lạ, chủ nghĩa này được người phương tây vẫn lấy làm kiêu hãnh.
Chỗ này nhất định phải có câu thoại kinh điển “Thế giới này thật là nhỏ bé”. Sau cây thoại kinh điển thì là giọng điệu bất đắc dĩ: “Thế nào tôi cũng không nghĩ tới Phương Lục Kiều mà Gia Chú nhắc tới lại là Tiểu Kiều hồi nhỏ kia”.
Được rồi, sau một hồi huyên thuyên, thì hẳn là nên trở lại chuyện chính, đánh giá xung quanh một hồi, lại quay lại khuôn mặt gần ngay trước mắt.
Nhân lúc cô bận đánh giá xung quanh, Phương Lục Kiều đã lau sạch nước mắt đi, lúc cô nhìn cô ấy thì cô ấy cũng đang nhìn cô.
Lâm Phức Trăn nở nụ cười.
“Biết chắc chắn cô không có chuyện gì là được rồi, hôm khác tôi sẽ quay lại thăm sau. Tạm biệt”. Cô nói tới đường hoàng.
Cũng chính lúc cô vừa định xoay người đi.
“Đợi đã”.
Giải thích câu nói “Đợi đã” kia từ miệng Phương Lục Kiều phát ra thế nào nhỉ? Trong này ngoài sực giáo dục của Thu Linh Lung ra thì có bao nhiêu tâm tư khôn léo thôi thúc nhỉ?
Người tới nhà thăm hỏi có mối quan hệ gắn bó chặt chẽ với Liên Gia Chú, có lẽ sẽ biết được tin tức gần đây của người yêu từ trong miệng cô.
Lâm Phức Trăn quay đầy lại, Phương Lục Kiều cúi đầu.
Cô ấy cúi thấp đầu, nhỏ giọng nói: “Hiện tại trong phòng có hơi bừa bộn, cô có thể ở đây đợi một chút không”.
5 phút sau, lúc Phương Lục Kiều quay ra mở cửa, trên mặt đã không còn mang khẩu trang.
Trong phòng tràn ngập mùi của thức ăn nhanh, trong góc phòng có đặt một túi rác chưa bỏ đi, thời gian có hạn, chỉ vội vàng dọn ra được chỗ để cho khách ngồi xuống.
Tay chân Phương Lục Kiều quả thực nhanh nhẹn, không mất quá ba phút đã bưng trà nhài hoa cúc ra.
Cô nhận chén trà, khẽ khàng ngửi thử, mùi quả thực không tệ, vị cũng ngon.
Bởi vì vị ngon nên Lâm Phức Trăn đã uống thêm mấy ngụm.
“Tôi mang từ trong nước tới, là đặc sản ở đấy”. Phương Lục Kiều cố tỏ ra thoải mái. “Tôi và Tử Nham đều thích”.
Tử Nham? Đúng rồi, đúng là có một Lâm Tử Nham. Lâm Phức Trăn bỏ ly trà trở lại.
Dường như ý thức được không chỉ có cô ấy và Lâm Tử Nham là có mối quan hệ chị em, vị khách này cũng có mối quan hệ chị em với Lâm Tử Nham, Phương Lục Kiều lại cúi đầu lần nữa.
“Này”. Giọng cô không nặng không nhẹ, cảm giác ấy khá giống như đang hù dọa đứa trẻ đang lén lút chăm chú xem tạp chí người lớn.
Phương Lục Kiều vội vàng ngẩng đầu lên.
Cô bật cười, nói: “Cô cứ động một tí là lại cúi đầu, làm sao mà làm được nhà tạo hương”.
“À ___”
“Nhà tạo hương mà tôi biết không có động tí là cúi đầu đâu”.
“Hả?”
“Tôi nghe ông Lâm nói”.
“Ông Lâm?”
“Ba của Lâm Tử Nham”.
“Ồ …” Cô ấy kéo dài giọng, định cúi đầu lần nữa, lại dường như nhớ tới cái gì, dùng vẻ mặt không được tự nhiên nhìn cô, giọng rất thấp: “Tôi … bình thường tôi không như thế này”.
“Tôi hiểu”. Cô nhàn nhạt nói.
Sao lại không hiểu chứ, đổi thành cô là Phương Lục Kiều thì chắc chắn cũng như vậy thôi. Dù sao khi mẹ mình làm giáo viên bổ túc ở nhà người ta lại còn nhân tiện cướp mất ba của học sinh của cô ta.
Báo chí đã viết, Vianne là một người có lòng rộng lượng.
Vậy thì giờ phút này chính là lúc thích hợp để biểu hiện sự rộng lượng của Vianne.
“Mặc dù nói mấy chuyện này không có liên quan gì với cô và tôi, nhưng tôi cũng không rộng rãi tới mức có thể kết bạn với cô, nhưng cũng không hẹp hòi tới mức làm khó dễ cô ở khắp mọi nơi, cô cũng không cần phải cảm thấy mất tự nhiên ở trước mặt tôi, chuyện đó không liên quan gì tới cô”.
Phương Lục Kiều vuốt vuốt tóc ở trước trán, cố nở nụ cười, mặc dù nụ cười không được tự nhiên cho lắm nhưng biểu cảm trên mặt đã hòa hoãn đi rất nhiều.
Liếc nhìn thời gian trong điện thoại, đã gần 4 giờ rưỡi rồi.
6 giờ Liên Gia Chú sẽ tới đón cô đến nhà của anh, sau khi rời khỏi Roussillion Lâm Phức Trăn vẫn ở lại nhà mình, đã mấy lần Liên Gia Chú bảo tài xế nhà anh tới đón cô, mỗi lần đều nói “Tiểu Họa Mi, mình đã bảo đầu bếp làm món mà cậu thích ăn”. Chỉ là tên món ăn đã làm cho cô không ngừng chảy nước miếng, nhưng tới cuối cùng cô vẫn cắn răng từ chối.
Tối qua, không chịu nổi sự cám dỗ của anh nữa, cô vừa phát cáu với anh trong điện thoại, lại vừa nói ra một đống lớn loại đồ ăn mà cô thích.
“Cô không có thời gian à?” Phương Lục Kiều nhỏ giọng hỏi.
Phương Lục Kiều không chỉ tay chân nhanh nhẹn, xem ra còn rất biết quan sát nữa, cái này cũng là sở trường của Thu Linh Lung. Chính vì vậy mà khi đó cứ hễ mở miệng ra là cô lại nhắc tới cô giáo Thu.
Không trả lời, Lâm Phức Trăn tỉ mỉ nhìn gương mặt đang ở gần ngay trước mắt. Đã gầy đi rồi, hơn nữa không chỉ có hơi gầy thôi đâu, đây đều là do Gia Chú không tốt. Lâm Phức Trăn thầm thở dài một hơi.
Dưới cái nhìn của cô, Phương Lục Liều lại vuốt vuốt phần tóc trước trán, miễn cưỡng thu lại nụ cười gượng gạo.
“Phương Lục Kiều”.
Phương Lục Kiều cụp mắt xuống.
“Hôm nay tôi tới là do mẹ của tôi nhân lời nhờ vả của chồng trước của bà, tới xem con gái riêng của ông ấy có xảy ra chuyện gì không”. Ánh mắt của Lâm Phức Trăn dừng ở trên tay của Phương Lục Kiều.
Sự lo lắng của chủ nhân hai bàn tay ấy đã biểu hiện ở động tác nhỏ nhỏ trên hai tay của cô ấy, đầu tiên là xoắn lại rồi lại buông ra, rồi lại xoắn lại với nhau rồi lại buông ra lần nữa.
Cô bé đáng yêu không có tính hài hước, lời này làm cho bạn cảm thấy chói tai rồi không?!
“Tôi biết lời này cô nghe có hơi khó chịu, nhưng tôi không nghĩ ra cách xưng hô nào thích hợp hơn cái tên này để nói rõ mối quan hệ giữa chúng ta”. Cô cười lạnh nhạt: “Cũng không thể xuất hiện ra một đứa trẻ tên là Lâm Tử Mặc, mọi thứ đã thành một gia đình hạnh phúc”.
Tay buông ra rồi lại xoắn lại lần nữa, thật lâu sau cô ấy mới nói: Không …. tôi không có ý gì khác.
“Tôi biết”. Cô uống một ngụm trà, cốc trà lại được đặt về chỗ cũ: “Hoàn cảnh an ninh của khu này tôi có nghe sơ qua rồi, xác nhận cô không có chuyện gì, tôi có thể báo cáo kết quả với mẹ tôi rồi”.
Lâm Phức Trăn lấy tấm danh thiếp của Sophia ở trong túi ra, đặt tấm đanh thiếp lên trên bàn: “Phương Lục Kiều”.
Phương Lục Kiều chỉ có thể ngẩng đầu lên lần thứ N.
Cô chỉ vào tấm danh thiếp trên bàn: “Đây là điện thoại liên lạc của trợ lý của tôi, nếu như sau này có chuyện gì cần giúp đỡ cô có thể gọi tới số điện thoại này”.
Cô mỉm cười với gương mặt đang hoảng loạn kia.
“Đương nhiên, có gọi hay không là quyết định vào mong muốn cá nhân của cô”. Cô nhàn nhạt nói.
Nhìn xem, cô đã mang chuẩn mực của một người tốt gây khó dễ tới thỏa đáng, nếu như không phải là mình biết rõ ràng được bụng dạ của mình thì Lâm Phức Trăn cũng đã bị chính mình làm cho cảm động rồi.
Cô đã xém chút nữa đã bị chính mình cảm động, Phương Lục Kiều có thể không bị cảm động sao.
Cô gái 20 tuổi lớn lên trong một gia đình bình thường, cũng không phải trải qua sóng to gió lớn, 20 tuổi cũng là thời kỳ tình cảm kích động.
“Cảm ơn, tôi sẽ gọi, nếu như sau này có gặp phải chuyện gì cần giúp đỡ tôi sẽ gọi điện”. Phương Lục Kiều nói, giống như đang cam đoan cái gì đó.
Cô bé đáng yêu không có khiếu hài hước, tốt nhất là cô đừng có gọi điện, cho dượng của cô bởi vì đã gọi một cuộc điện thoại thừa thãi nên mới có chuyến viếng thăm này đấy.
Còn chuyến viếng thăm này sẽ đạt được kết quả thế nào thì chính bản thân Lâm Phức Trăn cũng không biết được, tất cả sẽ phụ thuộc vào cảm hứng mà ông trời có thể dành cho cô thế nào.
Sai rồi, là dành cho con ác ma ở tận sâu trong đáy lòng của cô có hảm hứng thế nào.
Nhìn ngắm xung quanh, cuối cùng ánh mắt của Lâm Phức Trăn rơi trên bàn sách.
Từ trên chồng sách giáo khoa lớn đã để lộ ra trang bìa của quyển tạp chí có hình đại diện của Liên Gia Chú, quyển tạp chí ấy Lâm Phức Trăn cũng có, cho dù chỉ bị lộ ra một góc nhỏ thôi nhưng cô cũng có thể nhìn ra được, quyển tạp chí đã tốn mất ba trang để phân tích nhân vật ở trang bìa, dùng một loạt các từ ngữ khoa trương để ca ngợi Liên Gia Chú.
Phương Lục Kiều cũng đã mua tạp chí.
Lại đưa mắt nhìn đồng hồ, Lâm Phức Trăn đứng lên.
“Cô … cô phải đi về sao?” Phương Lục Kiều gấp gáp hỏi.
“Tôi không có thời gian, 6 giờ Gia Chú sẽ tới nhà đón tôi”. Cô thật thà cho biết.
Vẻ mặt của Phương Lục Kiều thoáng cái lại trở nên trắng bệch.
Rõ ràng cái tên Liên Gia Chú này đối với Phương Lục Kiều mà nói thì là một gánh nặng quá lớn trong lòng. Cũng đúng, sức hấp dẫn của Tiểu Pháp đặt ở nơi đó, chỉ cần anh tốn chút tâm tư thì không canh cánh trong lòng cũng khó.
Khuôn mặt trắng bệch, nét mặt làm ra vẻ kiên cường, đôi mắt ngân ngấn nước như sắp khóc.
Phương Lục Kiều như thế này không biết Liên Gia Chú nhìn sẽ có cảm tưởng như thế nào, sẽ giống như Lâm Mặc không, trong phút chốc cứ thế làm việc nghĩa chẳng ngại khó khăn, phần lớn đại đa số đàn ông đều mang lòng thương hại đối với những thứ yếu đuối mong manh.
Không, không. Gia Chú không phải là Lâm Mặc, lòng cô vội vàng phủ nhận.
Nếu như cái tên Liên Gia Chú này đã được nhắc tới nếu như không tiếp tục thì dường như không có gì để nói.
Mà dường như Phương Lục Kiều không muốn cô nhắc tới cái tên này, cô ấy cuống quýt nói “Vậy …. vậy tôi không làm mất thời gian của cô nữa, tạm biệt”.
Cô cầm túi lên, dừng lại một chút, nhìn Phương Lục Kiều một cái rồi thấp giọng hỏi: “Nghe nói cô đã vắng học một tuần rồi, việc này có liên quan tới Gia Chú sao?”
Ánh mắt của Phương Lục Kiều dừng lại trên mặt cô, rồi lại nhanh chóng đảo tới bàn sách, rồi lại nhanh chóng chuyển tới ban công, cửa ban công đang mở, trên ban công có đặt một đôi dép lê của nam.
Ánh mắt của cô ấy dừng lại trên ban công, một lúc lâu sau mới nói: “Chuyện không liên quan tới anh ấy, tôi … ngày mai tôi sẽ giải thích với giáo viên hướng dẫn của trung tâm đào tạo”.
Cô gật đầu rồi nói một câu “Vậy thì tốt”.
Lúc này chủ nhân của căn nhà đã chuẩn bị tư thế tiễn khách. Ừm, cô cũng không có nhiều thời gian, bước chân hướng về phía cửa.
Lúc bước chân của Lâm Phức Trăn đang đi về phía cửa dường như Phương Lục Kiều đã thở mạnh ra một hơi thật nhẹ nhõm.
Xem ra lá gan của cô bé đáng yêu không có khiếu hài hước này còn nhỏ hơn so với tưởng tượng của cô, nhát gan làm cho cô ấy thay đổi chủ ý, không muốn biết được tin tức của người trong lòng từ chỗ của con gái của cha dượng.
Không muốn biết vậy thì thôi, xem như sức hấp dẫn của Tiểu Pháp vẫn chưa đạt tới trình độ làm cho Phương Lục Kiều bỏ đi tôn nghiêm.
Một chân bước ra cửa, một chân còn ở trong phòng.
Điện thoại của Lâm Phức Trăn vang lên.
Là Liên Gia Chú gọi tới.
Cuộc điện thoại này gọi tới thật là đúng lúc.

MM.
Hết chương 62!

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *