Một chân của Lâm Phức Trăn bước ra cửa, một chân vẫn còn ở trong phòng thì tiếng chuông điện thoại vang lên.

Là Liên Gia Chú gọi tới.

Ở ngay khung cửa có một chiếc gương phản chiếu nhỏ, từ vị trí chỗ Lâm Phức Trăn có thể nhìn thấy rất rõ ràng tất cả mọi cảnh tượng ở trong phòng, cảnh tượng này cũng bao gồm cả Phương Lục Kiều đang theo sát phía sau cô nữa.

Có lẽ Phương Lục Kiều cũng cho rằng nhất cử nhất động của mình sẽ không bị ai nhìn thấy, vẻ mặt cô ấy ngây dại với hai mắt trống rỗng.

Ánh mắt khóa chặt gương mặt trên tấm gương phản chiếu, Lâm Phức Trăn nhận điện thoại, khẽ gọi: Gia Chú.

Trong gương phản chiếu, Thứ đầu tiên bừng tỉnh trên gương mặt ngây dại kia chính là đôi mắt, đôi mắt trong thoáng chốc đã tìm lại được tiêu cự, nhìn trân trân vào chiếc điện thoại đang nằm trong tay của Lâm Phức Trăn, dường như đang muốn thông qua chiếc điện thoại để có thể nhìn được dáng vẻ hiện tại của người trong lòng.

“Đang ở đâu?” Liên Gia Chú hỏi.

Đang ở đâu hả? Cô cười nói đang ở nhà của một người quen, cho dù Tiểu Pháp có thông minh cỡ nào thì cũng không thể nào đoán được người quen mà cô nói lại chính là Phương Lục Kiều nhỉ.

“Người quen? Mình có biết không?”

Nhìn đi, giọng điệu này còn có chút giống như bạn trai đang tra xét bạn gái xem có đang lét lút sau lưng anh mà đi liếc mắt đưa tình với người đàn ông khác không vậy.

“Cậu có biết”. Khóe miệng cô mang theo ý cười, ánh mắt cô vẫn dán chặt chiếc gương phản chiều không hề dời đi, từ tốn nói, “Người quen không phải là đàn ông”.

Người quen không phải là đàn ông thì đương nhiên người quen là phụ nữ rồi.

Nói xong cô lại dùng giọng điệu nghe như đang rất bực nói: “Liên Gia Chú, sao mà cậu lại còn lải nhải hơn cả mẹ mình vậy, tóm lại là tới 6 giờ cậu sẽ không thể không đón được người là được rồi”.

Lời này làm cho sắc mặt của Phương Lục Kiều lại càng trắng bệch thêm vài phần.

“Cúp đây”. Cô nói vào trong loa điện thoại.

Bất luận câu “Cúp đây” là từ giọng điệu thậm chí là biểu cảm đang chiếu trên tấm gương phản chiếu kia có nũng nịu thế nào, giận dỗi ra sao thì thực sự cũng cực kỳ giống như cái hình tượng công chúa nhỏ mà ngày thường Liên Gia Chú vẫn hay trên chọc cô.

Bỏ điện thoại vào lại trong túi xách, biểu hiện trên mặt vẫn còn chưa thu lại hết, cô qua đầu lại, chạm phải đôi mắt thất thần đó, ngập ngừng trong thoáng chốc, cô chậm chạp hỏi một câu: Phương Lục Kiều, cô vẫn ổn chứ?

Trong phút chốc bất ngờ không kịp phòng bị, cô ấy phản ứng theo bản năng: “Tôi … tôi …”

Sau mấy từ “Tôi …” Phương Lục Kiều đã chọn cách im lặng, im lặng nhìn ra ngoài cửa, cũng chỉ trong một thoáng cặp mắt đã dâng đầy nước mắt.

Phải chăng cô ấy đang nhớ tới một đêm khuya nào đó, cô ấy kéo cánh cửa này ra, đã nhìn thấy một bóng dáng cao gầy đang đứng ở đối diện nhà ngay dưới mái hiên của một tiệm ăn gia đình Nhật Bản.

Nửa bước chân còn chưa bước ra đi về phía trước một bước, mắt liếc về bên phải một góc 45 độ liền nhìn thấy tiệm ăn gia đình Nhật Bản.

Nhưng, Lâm Phức Trăn không có năng lực để xuyên không, nên không cách nào biết được đêm khuya hôm ấy, hai người kia đã nhìn nhau qua cách một con đường.

Rõ ràng đều là giả, rõ ràng đều là giả mà, tại sao cô lại có cảm giác như người lạc vào cảnh giới kỳ lạ.

Nhất định là Phương Lục Kiều đã được di truyền bản lĩnh của Thu Linh Lung, có dáng vẻ rất biết lừa người.

Cô ưỡn thẳng người, quay đầu lại, nói: Phương Lục Kiều, chuyện không liên quan tới cô.

“Lời này của cô là ý gì?” Cô ấy khẽ hỏi lại.

“Nói thế nào nhỉ?” Lâm Phức Trăn nghiêng đầu điệu bộ như suy nghĩ: “Cũng không nhất định là bởi vì cái gọi là ba tháng, có lẽ nói không chừng là bởi vì đối tượng là cô. Không, phải là kiểu con gái như cô”.

“Cô có thể nói rõ hơn một chút được không?”

Nói rõ hơn một chút à.

“Thực ra rất dễ hiểu, con gái kết giao với Gia Chú đều là những người hiểu quy tắc trò chơi, các cô ấy biết, cái gọi là tình yêu cũng giống như một món hàng thực phẩm có thời hạn, Gia Chú chơi đùa với các cô ấy không có gánh nặng tâm lý, còn cô thì … còn cô thì không giống với các cô ấy, cho nên điều này làm cho cậu ấy rất là đau đầu”.

“Cô … bây giờ tôi hơi choáng váng đầu óc”. Ánh mắt của cô ấy nhìn cô cực kỳ sít sao, giọng nói bất giác còn mang theo một sự cầu xin, “Cô có thể nói lại một lần nữa rõ ràng hơn không?”

Vẫn còn muốn nói rõ hơn một chút nữa hả.

Được thôi.

“Nói cách khác chính là Liên Gia Chú chỉ chơi với gái hư, không chơi với con gái ngoan”.

Như vậy đã đủ rõ rồi chứ, chưa đủ cũng không sao.

Cô tiếp tục nói: “Cô là cô gái tốt, chơi với cô làm cho cậu ấy cảm thấy áp lực”.

Cô ấy ngây ngốc nhìn cô.

“Được rồi”. Tựa như đã giải quyết xong được một chuyện lớn, cô thở dài một hơi “Cho nên, sau này đừng cứ động một tí là lại khóc nữa, không liên quan tới cô, đều là lỗi của Gia Chú, cậu ấy không nên trêu chọc cô”.

“Phương Lục Kiều, sau này nếu như cô gặp phải loại con trai như Gia Chú thế này cô tốt nhất là nên tránh xa ra”.

Nói xong, còn không quên để cho biểu cảm trên mặt mình tỏ ra vẻ ảo não, cô làu bàu: “Nhất định là tôi điên rồi, tự nhiên lại nó ra mấy câu như thế này với con gái riêng của Lâm Mặc”.

Sau khi làu bàu, cô lại vội vàng xua tay “Được rồi, mấy lời tôi vừa nói cô cứ coi như chưa nói nha, tôi phải về rồi, tạm biệt’.

Cô vội vàng xuống cầu thang, tốc độ xuống cầu thang của Phương Lục Kiều còn nhanh hơn cả cô, cô ấy giang hai tay ra, chặn cô lại ở chỗ cầu thang.

Lâm Phức Trăn nhíu mày.

“Tôi không có ý gì khác”. Phương Lục Kiều thu tay về, “Tôi chỉ muốn biết, lời cô vừa nói đều là … đều là anh ấy nói cho cô biết sao?”

Anh ấy? Là chỉ Liên Gia Chú.

Cô lắc đầu.

“Vậy …”

“Tôi quen với Gia Chú mười mấy năm rồi, một số chuyện cho dù cậu ấy không nói nhưng tôi vẫn biết”.

Phương Lục Kiều còn muốn nói thêm gì nữa.

“Tôi thực sự không có thời gian”. Lâm Phức Trăn không kiên nhẫn giơ tay lên.

Chần chừ một lát, Phương Lục Kiều tránh người ra.

Con ngõ cũ nằm vuông góc, chiếc xe lái đi một đoạn, Lâm Phức Trăn vẫn có thể nhìn thấy bóng dáng của Phương Lục Kiều ở trong gương chiếu hậu ngây ngốc đứng ở đó.

***

Màn đêm cũng chỉ vừa mới kéo tới, một bàn đồ ăn Lâm Phức Trăn cũng đã ăn xong từng món, Liên Gia Chú đã không thể chờ đợi được nữa mà kéo cô vào phòng của anh, bước chân của anh suốt đường đi nhanh như bay, cô xiêu vẹo đi theo anh.

Đóng cửa phòng lại, lưng cô áp trên cánh cửa, hai khủy tay anh chống trên cánh cửa, vậy cô chặt chẽ ở trong cánh tay của anh, cái bóng hắt trên mặt cô càng lúc càng tiền lại gần.

Khi môi ánh sắp chạm vào môi cô, thì cô đã quay mặt đi.

“Ngay cả hôn một cái cũng không được, hửm?” Răng anh cắn nhẹ vành tai cô.

“Không phải đã nói rồi sao, tối chủ nhật sẽ cho cậu đáp án chính xác”. Cô trốn vào trong khuỷu tay anh, khẽ hậm hực.

“Lâm Phức Trăn, từ lúc nào lại thành cậu nói thôi vậy”. Anh cũng oán trách.

“Làm gì có”. Cô khẽ chối. “Tại sao lại không có?” Anh ngậm vành tai cô, giống như trừng phạt mà dùng một chút lực mút vào, rồi buông ra, rồi lại cắn khẽ một cái, anh lặp đi lặp lại, cô làm sao mà chống lại được sự trêu đùa mấy lượt như vậy, tránh né trái lại lại thành ra nghênh đón.

Môi của anh lại lần nữa di chuyển tới khóe môi của cô, phục hồi lại tinh thần, cô đẩy anh ra, điều này là cho anh phát cáu.

Trong cơn cáu giận anh nói: “Lâm Phức Trăn, đừng quên, bây giờ cậu vẫn chưa thực hiện cam kết trò chơi của cậu đấy”.

Nhiệt độ trong căn phòng đột ngột giảm xuống, dùng loại tốc độ đầu ngón tay có thể chạm tới được, ở giây trước còn ấm áp thì giây sau thoáng cái đã bị đóng băng lại.

Để cô suy nghĩ xem, họ đã có một khoảng thời gian không nhắc tới chuyện liên quan tới trò chơi, không có bất kỳ dấu hiệu nào, chỉ là đột nhiên chưa ai từng đề cập tới.

Trước đây đúng là họ đã nhiều lần thảo luận đi thảo luận lại. Đây là tại sao nhỉ?

Còn có thể là vì sao, đương nhiên là bởi vì người thứ ba trong trò chơi, chỉ là trong lúc bất ngờ, tên của người thứ ba này đã trở thành một điều gì đó kiêng kỵ giữa họ.

Cô gái tốt làm cho lòng của trai hư sinh ra sự áy náy sao?

Cụp mắt xuống, môi anh dừng trên khóe miệng cô, không tiến thêm một bước.

Hàng mi run run, cô nói: Gia Chú, chúng ta đi dạo đi, tối nay quả thực mình dã ăn hơi nhiều đồ ăn.

“Được”. Anh kéo tay cô.

Bức tường cao bằng một người cùng một đám thực vật xanh biếc bao quanh bức tường tựa như biến tòa nhà được thiết kế lại dựa theo cung điện Savoy này thành một thế giới riêng biệt, chủ nhân không tổ chức thiết đãi yến tiệc trong nhà nên những người làm đã trở về phòng từ sớm, xung quanh vô cùng yên tĩnh, có thể nhìn thấy những chú mòng biển đầu đỏ và mong biển lưng đen dang thong dong dao bước ở khắp nơi trên sân cỏ.

Đi theo con đường mà họ yêu thích, vừa ngẩng đầu Lâm Phức Trăn đã nhìn thấy cây táo kia, cô dừng bước lại.

Vị trí cây táo ấy tọa lạc là nằm ở ngọn đồi cao nhất của nơi này, một mình phát triển ở nơi cao nhất trên ngọn đồi.

Trong mơ hồ dường như Lâm Phức Trăn đã nhìn thấy khuôn mặt ngây ngô của đôi nam nữ ở dưới tán cây táo, chàng trai tựa trên thân cây nghe nhạc, cô gái tửa đầu trên đùi của chàng trai ngắm những vì sao, cũng không biết là ai đã ngẩng đầu lên trước, hai người quấn lấy nhau lăn xuống sườn dốc ngọn đồi.

Ánh mắt đi theo đôi nam nữ đó, đưa mắt nhìn họ dừng lại ở vị trí mình dừng chân, cô gái mặc một chiếc áo thun rộng thùng thình, trong quá trình lăn xuống đã bị lộ ra nửa vòng eo, sắc trời khi đó vẫn còn sớm, cô gái muốn kéo áo thun xuống nhưng chàng trai không cho, không chỉ không cho mà anh còn thì thầm mấy lời bên tai cô, cuối cùng đã lừa được cô gái gật đầu, kéo áo thun lên, đã nói là áo thun rất rộng, để cho một người chui đầu vào trong tuyệt đối cũng không thành vấn đề, lúc mặt trời lặn bầu trời như một ngọn lửa bốc cháy, cháy bỏng như bầu trời còn có hai má của cô gái, từ từ kéo áo thun xuống, giấu anh vào trong đó.

“Gia Chú, cậu còn nhớ nơi này không?” Cô chỉ vào cây táo kia.

“Chúng mình ở đó đọc sách, nghe nhạc, tán gẫu, hôn nhau”. Anh kéo tay của cô, đi về phía cây táo.

Cũng giống như ngày xưa, anh tựa lưng lên trên thân cây, cô theo lực tay của anh, nghiêng người dựa vào lòng anh, đầu gối lên trên vai anh.

Cô nhắm mắt lại, hỏi anh: Gia Chú, cậu còn nhớ màu sắc áo thun mà chúng mình mặc lúc tham gia hoạt động giờ tắt đèn trái đất năm mười sáu tuổi ấy không?

Đó cũng là hoạt động giờ tắt đèn trái đất duy nhất mà họ tham gia, chắc là sẽ nhớ chứ?

“Nhớ”.

“Vậy cậu có nhớ màu của chiếc áo thun mà chúng ta mặc lần đó là màu gì không?”

“Màu xanh lục”. Giọng điệu cực kỳ kiên định, cứ giống như chiếc áo thun khi đó đúng là màu xanh lục vậy.

Đây chính là sự thông minh mà Tiểu Pháp thích thể hiện, tương tự như giờ tắt đèn trái đất là ý tưởng để kêu gọi bảo vệ môi trường, từ cái cốc cho tới túi cầm tay, rồi tới mũ đến quần áo thì tới 90% đều sẽ lựa chọn dùng màu xanh lục.

Quả thực ngày đó mọi người tham gia hoạt động đều mặc áo thun màu xanh lục, nhưng để làm nổi bật Vianne và Tiểu Pháp, người phụ trách đã đưa cho họ hai chiếc áo thun nền trắng chữ màu xanh lục.

Nhìn xem, cô vẫn còn nhớ.

Ở một số việc, trí nhớ của phụ nữ tốt hơn của đàn ông rất nhiều.

Liên Gia Chú đã quên chiếc áo thun ấy rồi, đương nhiên cũng không nhớ được đã từng có một thời khắc như thế, dưới bầu trời như bốc lửa ấy, anh trốn ở trong chiếc áo thun rộng thùng thình của cô.

Tiểu Pháp không chỉ thông minh mà còn nhạy bén.

“Lâm Phức Trăn, không phải là cậu đã quên màu sắc chiếc áo mà chúng ta mặc khi đó rồi đấy chứ?” Ý tứ trách cứ rõ ràng: “Đó là hoạt động duy nhất mà chúng ta tham gia đấy?”

“Mình không quên”.

“Áo thu là màu xanh lục?” Anh dè dặt hỏi.

“Ừ”. Cô trả lời qua loa.

Vào lúc này, Lâm Phức Trăn cảm thấy việc mình thuận theo lời của Liên Gia Chú phải suy xét, không phải là nên mạnh mẽ bác bỏ sao? Không phải nên mang theo dáng vẻ ấm ức nói: Mình  nhớ, Liên Gia Chú, tên khốn nhà cậu, sao cậu có thể không nhớ được, chưa làm rõ thì không xong sao? Tại sao lại thuận theo lời của anh?

Nguyên nhân là gì Lâm Phức Trăn không còn lòng dạ để nghĩ nữa, có thể là cô đã trưởng thành rồi.

Trưởng thành rồi.

Nơi khóe miệng mang theo ý cười chua chát.

“Gia Chú, cậu có từng dẫn cô gái khác tới đây chưa?” Cô hỏi anh.

“Cậu muốn nghe lời nói thật hay lời nói dối?” Anh hỏi cô.

Cô suy nghĩ rồi nói. Nói thật.

“Lâm Phức Trăn, mình thì lại hy vọng cậu sẽ nói muốn nghe lời nói dối, nếu như vậy thì mình sẽ nói cho cậu biết rằng mình đã từng dẫn cô gái khác tới đây rồi”.

“Đó là nói thật sao?”

“Ngốc”. Anh gõ khẽ một cái lên đầu cô. “Lời nói thật đương nhiên là ngược lại của lời nói dối rồi”.

Liên Gia Chú biết, bây giờ anh đang chơi trò chơi chữ, thực ra cũng chẳng có gì hay để che giấu cả, “Đúng vậy, Lâm Phức Trăn, mình đã từng dẫn cô gái khác tới đây rồi”, câu này mới là thật.

Liên Gia Chú cũng không rõ rốt cục là mình đã xuất phát từ mục đích gì mà lại chơi trò chơi chữ với Lâm Phức Trăn.

Dẫn cô gái khác tới chỗ này cũng chẳng việc gì, nói dối Lâm Phức Trăn, hay nói thật với Lâm Phức Trăn, việc này đối với anh mà nói thì cũng chẳng có gì xa lạ.

Lâm Phức Trăn cũng đã quen với việc thật thật giả giả của anh rồi, nói thật cũng được mà nói dối cũng được, chỉ cần không chạm tới lợi ích thì đều có thể chấp nhận được.

Nguyên nhân tại sao lại phải quen với việc chơi chữ cũng không biết được.

Hiện tại, cô gái ở trong lòng anh là cháu ngoại của Lan Dora, là con gái của Lan Tú Cẩm, là “Vianne” của người Pháp.

Hiện tại anh chỉ cần nhận định điều này.

Đương nhiên từ trước tới nay anh cũng chưa từng ngừng thích cô.

Đây cũng là điều mà anh vui vẻ hao tổn tâm tư, trong quá trình cố gắng để cho cô ở cùng với anh thì quá trình cũng không khác với những cặp tình nhân bình thường ở cùng với nhau là mấy.

Trong trò chơi quá trình nam nữ yêu nhau, Liên Gia Chú cho là mình đã bỏ tất cả vốn liếng tình cảm vào rồi, bao gồm cả lần cố ý phạm quy với Mathews.

Anh đã nóng mắt trong việc tên nhóc Ba Lan kia có được sự chú ý của cô, anh ghét ánh mắt cô cứ tập trung trên người Mathews, anh thật lòng thật dạ phá hỏng mối quan hệ của cô và Mathews, đồng thời cũng không hề cảm thấy áy náy vì hành động của mình một chút xíu nào.

“Nói cách khác là không có sao?” Cô hỏi anh.

Anh đáp lại một câu nhàn nhạt: Tiểu Họa Mi, ngắm sao đi.

“Tiểu Họa Mi, ngắm sao đi”. Anh nói với cô.

Ngắm sao hả, vậy thì ngắm sao thôi.

Vấn đề mà cô hỏi nghe có hơi ngốc, cô đã sớm quen với việc Gia Chú nói thật và nói dối rồi, vậy tại sao lại còn hỏi câu hỏi ngớ ngẩn như vậy chứ.

9 tuổi, bông tuyết bay lả tả trong đêm giáng sinh, cô nhìn thấy Liên Gia Chú phủi bông tuyết trên đầu cho một cô bé có mái tóc quăn màu vàng kim, 18 tuổi tiếng côn trùng kêu trong đêm mùa hạ, dưới tán cây táo này, cô đã nhìn thấy Liên Gia Chú kéo đàn violong cho một cô gái khác, tiếng đàn nghe rất du dương.

Dưới tán cây táo, Chàng trai kéo đàn rất đẹp, cô gái tựa dưới tán cây táo nhắm mắt nghe tiếng đàn cũng rất đẹp, cảnh sắc xung quanh giống như một bức trạnh sơn dầu.

Cô đứng ở chỗ đó mãi cho tới khi chàng trai trong bức tranh sơn dầu hôn lên môi cô gái, lúc này cô mới xoay người rời đi.

Đi dọc theo con đường nhỏ bên sườn núi cô đã chùi sạch môi của mình, buổi sáng Gia Chú cũng đã hôn cô.

Không phải là lỗi của ai, anh chưa tưng cam kết qua với cô, cô cũng thế.

Cho nên, không có ai sai cả.

Nếu như không có ai sai, vậy thì ngắm sao thôi.

Tìm một vị trí thoải mái ở trong lòng anh, cô quay mặt về phía bầu trời đêm.

Ngôi sao giống như đôi mắt của người đàn ông thâm tình ngóng trông không di chuyển, trái đất giống như bà lão chống gậy vội vàng di chuyển, xoẹt nhanh qua bầu trời chính là sao băng.

Ngón tay chỉ về phía bầu trời đêm, đếm từng ngôi sao. Từ một ngôi sao tới một trăm ngôi sao, tới một ngàn ngôi sao, lúc tới ngôi sao thứ 4993 thì tay bị nắm lại ở giữa không trung.

Còn thiếu bảy ngôi sao nữa là tới năm ngàn ngôi sao rồi.

“Trở về thôi”.

“Được”. Cô ngáp một cái, bắt đầu tìm giày.

Tìm mất nửa ngày mới phát hiện thì ra giày của cô đang ở trong tay của anh, người cô được anh bế bổng lên.

Cô giương mắt nhìn anh: Mình nói này, chỗ này về tới phòng quãng đường không ngắn đâu, cậu chắc chắn là muốn làm như vậy?

Giọng nói dịu dàng phả bên tai cô tựa như sợ lông vũ được cơn gió thổi qua khẽ cọ lên mặt cô: “Tiểu Họa Mi, hôm nay cậu mặc rất đẹp”.

Bởi vì người buổi chiều đi gặp khá đặc biệt nên hôm nay cô đã thực sự chú tâm vào cách ăn mặc, phong cách nhẹ nhàng dịu dàng, áo không tay váy dài kết hợp với một chiếc áo khoác mỏng.

“Váy đẹp như vậy”. Hiếm lắm mới được khen, “Buổi tối nhiều sương, nếu như mà vạt váy bị sương làm ướt thì thật đáng tiếc”.

Ừ hứ, cũng có lý, cô vòng tay lên cổ anh.

Kiểu bế công chúa thì vẫn còn được.

“Tiểu Họa Mi”.

“Ừm”.

“Cậu có thể tiếp tục đếm sao”.

Ý kiến hay.

Má kề sát trên ngực anh, cô nheo mắt lại tìm kiếm trong bầu trời đêm.

Ngôi sao thứ 6002, anh đi lên bậc cầu than hành lang, ngôi sao thứ 6007, cô được anh đặt lên trên hành lang, quả thực làn váy của cô không dính một giọt sương.

Dọc theo cầu thang trên hành lang, xung quanh yên tĩnh tới dọa người, yên tĩnh tới mức tiếng tim đập của ai nhanh, tiếng tim đập của ai chậm, tiếng tim đập của ai lớn, tiếng tim đập của ai nhỏ đều rõ mồn một.

Hai nhịp tim đập không chung một tần suất mang theo tiếng thở dài trong lòng ai.

Đứng ở cửa phòng cô.

Anh xoa trán cô: “Ngủ ngon”.

“Ngủ ngon”. Cô mở cửa phòng ra.

Đóng cửa phòng lại, lưng khẽ tựa trên cánh cửa, nhắm mắt lại, bức rèm trời sao vẫn còn, trong bóng tối cô tìm kiếm từng ngôi sao.

Lúc đếm tới ngôi sao thứ 6500 thì trái tim đập thình thịch.

Cô không nỡ rời cánh cửa này, bởi vì biết đâu anh cũng đang ở bên ngoài cánh cửa kia.

Anh đã nói: Tiểu Họa Mi, tất cả không giống như trước kia nữa.

Có lẽ, vào giờ phút này, anh đang đứng ở bên ngoài cánh cửa, có lẽ anh cũng không nỡ người ở bên trong cánh cửa này.

Trong tiếng tim đập thình thịch, cô khẽ mở cánh cửa ra, cô không dám tưởng tượng dùng biểu cảm nào để đi đối mặt với anh đang đứng ngoài cánh cửa, nói không chừng từ miệng cô lại nói ra câu “Gia Chú, có muốn cùng nhau qua đêm không”.

Chuyện họ cùng nhau qua đêm là chuyện bình thường không thể bình thường hơn, cô … cô có thể không biết chừng lại nói ra câu ngu ngốc hơn nữa, …

Lại nói “Gia Chú, có muốn cùng nhau trải qua một đêm nóng bỏng không”.

MM.

Hết chương 63!

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *