Trái tim đập thình thịch, thình thịch. Cô từ từ mở cửa ra.

Tiếng thở dài đã át đi tiếng tim đập, ngoài cửa không một bóng người.

Ý nghĩ này thật buồn cười biết bao, dựa vào đâu mà lại cho rằng Liên Gia Chú sẽ đứng bên ngoài cánh cửa chứ.

Thực ra không đứng ngoài cửa cũng không việc gì, nhưng mà … Lâm Phức Trăn gục đầu xuống.

Gia Chú, nếu như lúc này mà cậu đứng ngoài cửa thì đã tốt hơn một chút rồi. Không, không đúng, là sẽ tốt hơn rất rất nhiều, ít nhất thì ở trong lòng mình, cậu vẫn là cậu.

Cậu sẽ không làm cho mình có một chút xíu nghi ngờ nào.

Đóng cửa phòng lại.

Vào một thời điểm đặc biệt nào đó, phụ nữ luôn ngập tràn yêu thích, còn đàn ông thì lúc nào cũng hời hợt.

Tắm xong thì Lâm Phức Trăn nhận được điện thoại của Sophia, Sophia nói cho cô biết có một cô gái tên Phương Lục Kiều đã gọi điện tới di động của cô ấy.

Hỏi cô gái kia cụ thể là có chuyện gì thì cô ấy không nói, chỉ hỏi một câu: Có thể nói mấy câu với Lâm Phức Trăn không?

Lúc Phương Lục Kiều tìm Sophia là khoảng 9 giờ tối, tính lại thì khoảng 5 giờ là cô rời khỏi nhà của Phương Lục Kiều, trước sau cũng chỉ cách nhau có bốn tiếng đồng hồ.

Cô bé đáng yêu không có khiếu hài hước đúng là không có rụt rè trong tình yêu nhỉ, ngay cả người cho cô ấy tấm danh thiếp là ai cũng không kiêng dè gì nhỉ.

Lâm Phức Trăn ngồi trên thảm trải sàn, nhìn kim giờ và kim phút chập vào nhau, nhìn nửa đêm tới.

Nửa đêm tới, tức là một ngày mới cũng tới.

Cách thời gian mà cô sẽ cho Liên Gia Chú đáp án lại càng gần rồi, chỉ còn hai ngày một đêm nữa thôi.

Cô đi chân đất, mở cửa phòng ra, đi xuống dưới cầu thang, đứng ở cầu thang suy nghĩ, cô cũng không biết tại sao vào giờ phút này mình lại đứng ở đây.

Mắt nhìn chằm chằm về phía phòng đàn của Liên Gia Chú.

Lại suy nghĩ một chút, cô bước chân về phía phòng đàn, phòng đàn đã bị khóa lại, nhưng mà cũng không sao, cô biết được mật khẩu khóa, mấy con số Lâm Phức Trăn chỉ cần liếc cái là có thể ghi nhớ, đây chính là thiên phú mà Tiểu Pháp cũng không có.

Nhưng mà tại sao Gia Chú lại phải khóa lại, điều này làm cho lòng cô cảm thấy chán ghét.

Hỏi Lâm Phức Trăn thời gian muộn như vậy rồi còn tới phòng đàn để làm gì. Còn có thể là vì cái gì, cô là một người phụ nữ cẩn thận, đương nhiên là cô tới để xem chiếc áo len của Phương Lục Kiều có còn ở chỗ này không.

Nếu như không còn ở đây thì tốt, nếu như mà còn ở đây thì e rằng sẽ làm cho lòng cô ghen ghét tới choáng váng đầu óc, sau đó sẽ tìm một cây kéo để cắt nát chiếc áo len đó.

Phòng đàn vẫn giống như đa số thời gian cô tới xem, không dính một hạt bụi, đồ vật tương tự như chiếc áo len kia đương nhiên sẽ không được đặt ở nơi mà có thể tùy tiện thấy được.

Bước chân đi về phía gác lửng, vị trí của phòng đàn nằm ở khu vực có góc nhìn tốt nhất của tòa nhà này, nhà thiết kế đã làm tầng lửng của phòng đàn làm nơi ngắm cảnh, lúc Liên Gia Chú luyện đàn cô đứng ngây người ở tầng lửng nhìn cả buổi, vừa nghe tiếng đàn vừa ngắm mặt trời lặn và sóng vỗ.

Nối với tầng lửng là cầu thang kính có sáu bặc thang.

Sáu bậc thang này làm cho Lâm Phức Trăn phải leo lên trầy trật, nói là trầy trật không bằng nói là chột dạ thì đúng hơn, dù sao thì cô cũng chưa được chủ nhà đồng ý mà đã đi vào rồi.

Leo hết cầu thang, đứng ở đó, Lâm Phức Trăn ngây người nhìn chiếc áo len vắt trên cái hộp lưu trữ tạp chí, nó không bị ném vào trong thùng rác, cũng không được cất vào một nơi nào đó, nó được coi như một chiếc khăn quàng cổ mà vắt lên một góc của chiếc hộp lưu trữ, đặt cùng một chỗ với những quyển tạp chí mà thường ngày cô vẫn hay xem.

Đây là ý gì, Liên Gia Chú có ý gì?

Muốn chứng tỏ với cô rằng chiếc áo len đó quá mức bình thường? Hay căn bản là không có ý gì? Muốn quăng đi nhưng dường như như vậy lại không tôn trọng thành quả lao động của người ta.

Suy cho cùng thì trên đời này Phương Lục Kiều là cô gái đầu tiên đan áo len cho anh, hành vi rất quê mùa, nhưng quê mùa cũng không có nghĩa là không thể được tôn trọng.

Vì vậy ư …

Cố gắng xoay chuyển mạch suy nghĩ, là như vậy nhỉ. Gia Chú chỉ tiện tay cầm chiếc áo len ấy, lúc lên tầng lửng, đã tiện tay ném chiếc áo len vào một nơi nào đó ở tầng lửng.

Người giúp việc sẽ dọn dẹp tầng lửng vào thời gian cố định, dọn dẹp tầng lửng cho Liên Gia Chú là một người giúp việc nhỏ tuổi nhất, tuổi còn nhỏ nên luôn nói chuyện rất nhiều, đã nói nhiều lại còn hay tò mò, nhiều lần nhẫn nhịn khi thấy chiếc áo len đó, chất liệu sợi len của chiếc áo len này cùng với được làm thủ công đã làm cho cô ấy nhiều lần muốn mang nó ném vào thùng rác, nhưng đồ đạc trên tầng lửng của cậu chủ nhỏ chưa được cậu căn dăn thì tất cả không được phép bỏ, nhưng sự tồn tại của chiếc áo len này lại vô cùng chướng mắt, có được cơ hội, cô ấy ngẫm nghĩ hết lần này tới lần khác rồi dè dặt đề cập với cậu chủ nhỏ về chuyện chiếc áo len ở trên tầng lửng kia.

Dưới ánh mắt lạnh lùng của cậu chủ nhỏ, cô ấy đã liên tục cúi đầu cam đoan rằng lần sau mình sẽ không tái phạm sai lầm này nữa, ánh mắt lạnh lùng của cậu chủ nhỏ đã nói rõ tất cả: Đó không phải là chuyện mà cô nên quan tâm.

Nói cách khác cậu chủ nhỏ biết chuyện của chiếc áo len ấy.

Sau đó chiếc áo len vẫn luôn ở chỗ đó.

Nhìn xem, cũng chỉ là một chiếc áo len, cô đã được bổ túc thêm một vở kịch lớn.

Trước mắt không phải là nên đi tìm một cây kéo sao?

Đúng vậy, phải đi tìm một cây kéo.

Đã tìm được kéo.

Tay phải cầm kéo, tay trái cầm áo len, cô chỉ cần một động tác tay, thì chiếc áo len mà ngay cả người giúp việc cũng cảm thấy hoàn toàn không hợp với khiếu thẩm mỹ của Tiểu Pháp sẽ nát vụn giống như bông tuyết vậy.

Nhưng quái lạ là ngay cả người giúp việc cũng cảm thấy chiếc áo len hoàn toàn không hợp với khiếu thẩm mỹ của cậu chủ nhỏ nhưng mặc lên người Liên Gia Chú sao lại hợp như vậy nhỉ?

Rõ ràng là rất hợp.

Nhìn xem, cô lại muốn hỏi những câu hỏi không hề logic rồi, trước mắt chuyện quan trọng nhất chính là phá hủy chiếc áo len.

Thở ra một hơi, cô cầm chiếc áo len giơ lên cao, nheo mắt lại, tìm điểm tốt nhất để hạ kéo.

Cổ áo? Vạt áo? Tay áo?

Thôi thì tay áo đi.

Hướng kéo về phía tay áo ___

Nhưng mà Lâm Phức Trăn phát hiện mình không có chút sức lực nào để thao tác cây kéo kia.

Phá hỏng chiếc áo len thì có thể coi như nó chưa từng tồn tại sao?

Áo len có thể phá hỏng nhưng Phương Lục Kiều có thể phá hủy không? Có thể phá hủy như chiếc áo len không?

Hành vị bây giờ của cô cực kỳ quá đáng, không những quá đáng mà còn nực cười.

Áo len đâu phải tặng cho cô, áo len là tặng cho Liên Gia Chú, người giữ áo len muốn xử lý thế nào thì xử lý như vậy.

Cô dựa vào cái gì? Suy cho cùng thì chiếc áo len xuất hiện ở đây người khởi xướng chính là cô, đây cũng có thể chính là điều mà Gia Chú muốn biểu đạt nhỉ?

Tiểu Họa Mi, lúc trước cậu mà nghe mình thì sẽ không có sự xuất hiện của nó.

Đúng là điên mà. Cô bật cười.

Lúc thả lại chiếc áo len về lại chỗ cũ, tâm tình của Lâm Phức Trăn cũng không chấn động bao nhiêu.

Nhưng mà, lúc xuống sáu bậc cầu thang còn vất vả hơn cả so với lúc lên.

Đóng cửa phòng đàn lại, đứng ở chỗ hút gió ở hành lang, hứng từng trận gió, Lâm Phức Trăn đã suy nghĩ rất lâu.

***

Vào bữa sáng, Liên Gia Chú ngồi đối diện Lâm Phức Trăn, anh đang nhíu chặt đầu mày.

Chẳng buồn để ý tới anh, cô mặt mày hớn hở nhìn món điểm tâm mà quản gia đưa tới, bốn miếng hoằn thắn hấp được đặt trên bộ dụng cụ tinh xảo, chỉ với màu sắc của rau cải xanh lờ mờ hiện ra dưới lớp hoằn thắn đã làm cho người ta thèm chảy nước miếng rồi.

Cô không thể chờ đợi được mà múc một muỗng hoằn thánh đưa tới miệng, mùi vị rau tươi lập tức tràn ngập khoang miệng.

Cô nhắm mắt lại mãi cho tới khi hương vị của thức ăn tan ra giữa các kẽ răng, lúc này Lâm Phức Trăn mới lưu luyến mở mắt ra.

Gia Chú vẫn đang nhìn cô, lông mày vẫn đang nhíu chặt.

Bực bội lườm anh một cái.

“Chưa từng nhìn thấy người đẹp mắt gấu trúc à?” Cô vừa nói vừa ra tay với miếng thứ hai.

Cô giải quyết hết toàn bộ ba miếng hoằn thánh còn lại xong thì món điểm tâm đặt trước mặt Liên Gia Chú vẫn còn nguyên.

Được thôi, cô khoanh tay đặt lên mặt bàn, đối diện với ánh mắt của anh: “Tối qua mình cũng không có lén đi mở két sắt nhà các cậu”.

“Gia Chú, vừa nghĩ tới tối mai phải cho cậu một đáp án chính xác thì lòng mình lại căng thẳng, căng thẳng tới mức cả đêm ngủ không ngon giấc”.

“Cậu đang căng thẳng cái gì?” Liên Gia Chú hơi tới gần cô một chút.

“Mình sợ nếu như mình đáp ứng cậu rồi, thì hình thức ở chung sau này của chúng ta sẽ thay đổi”.

“Đừng lo”. Đầu mày của anh hơi buông lỏng một chút, “Mình cam đoan, sẽ không có bất kỳ thay đổi nào”.

Cô ngẫm nghĩ, rồi gật đầu, liếc nhìn người giúp việc đang đứng bên cạnh, muốn nói lại thôi.

“Làm sao vậy?”

“Mình vẫn lo …” Cô ấp úng “Không phải cậu nói … không phải nói muốn cùng mình trải qua rất rất nhiều đêm nóng bỏng sao … Gia Chú, đêm nóng bóng mà cậu nói … có thể ít một chút được không, mình sợ … mình sợ không chịu nổi cậu, bởi vì loại chuyện đó thời gian đàn ông lao động hơi nhiều”.

Đầu mày đang nhíu lại của anh giãn ra, con mắt hẹp dài như được vẽ ra đường nét tuyệt đẹp ở trong một phần ngàn vạn thời điểm, còn làm cho người ta vui thích hơn cả đèn hoa rực rỡ.

Hương vị thức ăn lưu lại trên vị giác lập tức tan ra, vị giác trong thoáng chốc được thị giác thay thế.

Nhìn gương mặt trước mắt ấy làm nước mắt như sắp dâng lên trong hốc mắt của cô.

Động tác bóp má cô của anh rất đúng lúc, thịt trên mặt đã ngăn lại rất tốt nước mắt bỗng nhiên dâng lên.

“Cậu đúng là không có ngượng ngùng gì cả” Liên Gia Chú bóp má cô.

Cô cau mày phản bác lại: “Liên Gia Chú, không phải là nên nói rằng: Cậu thật đáng yêu sao? Tốt nhất là gợi cảm còn đáng yêu nữa”.

***

Thứ sáu này, Lâm Phức Trăn và Liên Gia Chú cùng nhau tham gia một hoạt động công ích xong thì đã là 5 giờ chiều rồi, anh lái xe đưa cô tới cổng nhà.

“Cậu chắc chắn là tối nay không ở nhà mình”. Anh hỏi cô.

Cô gật đầu.

“Lâm Phức Trăn”.

“Ừm”.

Anh dùng ánh mắt rất thân thiết nhìn cô, vén sơi tóc ở bên thái dương cô gọn gàng lại: “Lời cậu nói lúc sáng có phải có nghĩa là, cậu sẽ đáp ứng mình”.

Cô mỉm cười, vòng tay lên cổ anh, người dựa gần tới: “Tối mai là biết thôi, giữ lại chút hồi hộp không tốt sao?”

“Được”.

Cô buông tay ra: “Tạm biệt”.

“Tạm biệt”.

Cô đứng lại nhìn chiếc xe của Liên Gia Chú chạy về phía con đường trên cảng biển, ở khúc rẽ xe của Liên Gia Chú hơi chạy chậm lại.

Cô giơ tay lên vẫy, mãi cho tới khi chiếc xe của anh không còn trong tầm mắt, lúc này Lâm Phức Trăn mới bỏ tay xuống.

Vào bữa tối, Lâm Phức Trăn hỏi Sophia, cô gái tên Phương Lục Kiều có gọi tới điện thoại của cô ấy nữa không.

“Không có”.

Không có à, không có thì tốt.

Khoảng tám giờ, Sophia gõ cửa thư phòng Lâm Phức Trăn.

Cửa vừa mở ra Sophia hỏi cô, năm phút nữa Phương Lục Kiều sẽ gọi tới điện thoại của cô ấy, cô ấy hỏi tới lúc đó có muốn cô ấy chuyển cuộc gọi của Phương Lục Kiều vào không.

Suy nghĩ một lát Lâm Phức Trăn viết lại địa chỉ của Khách sạn Paris mà bọn họ sẽ tụ họp vào tối mai, bảo Sophia nói lại cho Phương Lục Kiều biết, dựa theo địa chỉ ấy vào 9 giờ tối ngày mai là có thể tìm được Liên Gia Chú.

Đã làm người tốt thì làm tới cùng, Chú ý tới đôi giày 20 Euro Phương Lục Kiều mang có khả năng sẽ bị từ chối ngay từ ngoài cửa là rất lớn, cô còn kèm theo số điện thoại liên lạc của vị giám đốc khách sạn Paris, một khi Phương Lục Kiều không được vào cửa thì có thể gọi điện thoại cho người đó.

Lại là một đêm không ngủ.

Lâm Phức Trăn không cách nào nhìn vành mắt đen xì của mình được, ngày hôm qua chỉ coi như hơi giống gấu trúc thôi chứ ngày hôm nay thì đúng thật là một con gấu trúc thực sự luôn rồi.

Không biết vành mắt thâm xì hơn đó có phải là biểu hiện của việc cô vẫn còn có chút ít liên quan tới kiểu người lương thiện hay không, hay nói là đây là bằng chứng cô có tật giật mình.

Trước khi màn đêm sắp buông xuống, Lâm Phức Trăn lại ngồi trước gương trang điểm, để cho Sophia hí hoáy tạo hình cho cô.

Người khởi xướng buổi tụ họp tối nay ở Khách sạn Paris là Vianne, có một phóng viên đài truyền hình Paris tới, Phòng viên đài truyền hình này sẽ ghi lại toàn cảnh quá trình cô ở chung với mười đứa trẻ tới từ “Ngôi nhà Dora”. Quá trình này sẽ được biên tập chỉnh sửa thành một đoạn phim ngắn sẽ được chiếu trong buổi công bố nhãn hiệu nước hoa cá nhân của cô vào năm sau.

Gia tộc Rose cực kỳ coi trọng đối với việc công bố nhãn hiệu nước hoa cá nhân vào năm sau của cô, từ mùa đông năm ngoái đã bắt đầu bắt tay vào chuẩn bị rồi.

Buổi tụ họp như này sao có thể thiếu được Vianne với cặp mắt kính quê mùa với mái tóc được thắt đuôi ngựa cao vút được.

8 giờ, Vianne và mười đứa trẻ của “Ngôi nhà Dora” cùng dùng xong bữa tối thì đi tới cửa của hội trường buổi tụ họp, dọc đường đi Vianne thoải mái nói chuyện với người phóng viên ở nơi xa tới này, thợ quay phim của đài truyền hình Paris vác máy quay trên vai đi theo suốt cả quãng đường.

Sinh nhật của mười đứa trẻ tới từ “Ngôi nhà Dora” đều là vào ngày hôm nay, Vianne đặc biệt chuẩn bị cho chúng một bữa tiệc sinh nhật hòan toàn mới.

Cánh cửa của hội trường buổi tiệc khép chặt, dưới ống kính của thợ chụp ảnh của Đài truyền hình, Vianne nháy mắt với bọn trẻ, kéo tay đứa trẻ nhỏ tuổi nhất đẩy nhẹ cánh cửa hội trường ra.

Cánh cửa lớn từ từ được mở ra, xuất hiện trước mắt bọn trẻ chính là cảnh tượng của một tòa lâu đài cổ được mô phỏng theo cảnh hoạt hình 3D, tiếng cửa vang lên dường như đã đánh thức những sinh linh của tòa lâu đài cổ, lao ra khỏi tòa lâu đài đầu tiên chính là chú chim bồ câu ngậm thư hỏa tốc, chú bồ câu bay qua trên đầu bọn trẻ, trong lúc hoảng hốt cánh của nó đã đập phải tường thành của tòa lâu đài, mấy sợi lông vũ màu trắng bị rơi xuống.

Đứa trẻ có cái đầu cao nhất muốn đưa tay ra với sợi lông vũ lại, nhưng lại nhận được một mảng trống không.

Càng lúc càng có nhiều sinh linh từ trong lâu đài lao ra.

Đám trẻ reo hò, chạy về phía tòa lâu đài cổ, ống kính của thợ quay phim của đài truyền hình vội vàng bắt lấy từng gương mặt tươi cười của đám trẻ, theo những gương mặt tươi cười ấy, cuối cùng ống kính cố định trên gương mặt của Vianne.

Vianne nghiễm nhiên bị cảnh tượng những gương mặt tươi cười của bọn trẻ ở trước mắt làm cho cảm động tới mắt rưng rưng lệ, hãy nhìn cô ấy che miệng kìa, bộ dạng như sắp khóc tới nơi nhưng lại không dám khóc lên.

Theo cảnh làn khói trong cảnh tượng hoạt hình 3D dần dần biến mất trên không trung ở phần cuối, ánh đèn hội trường bừng sáng lên, phóng tầm mắt nhìn qua, hội trường được bố trí mang đậm phong cách trẻ con, ngay cả các thành viên của ban nhạc cũng mặc bộ đồng phục của các nhân vật phim hoạt hình.

Gia điệu mà ban nhạc trình diễn cho sinh nhật của bọn trẻ chính là bài hát sinh nhật phổ biến của thanh thiếu niên Châu Âu, nhân viên phục vụ đẩy xe bánh sinh nhật cỡ bự từ từ đi về phía bọn trẻ, các nam thanh nữ tú đi theo xe bánh sinh nhật, vỗ theo tiết tấu bài hát sinh nhật.

Ồ _______

Đó là những người bạn của Vianne, những người bạn của Vianne làm sao có thể thiếu Tiểu Pháp được, muốn tìm được Tiểu Pháp không quá khó, người đẹp trai như vậy thì chỉ nhìn một cái là có thể tìm được.

Quả nhiên ___

Tiểu Pháp thực sự ở đây, từng gương mặt của bọn trẻ cười tươi như hoa nở, theo tâm ý của bọn trẻ, thợ quay phim chiếu ống kín gần vào Tiểu Pháp hơn.

Vianne dành một tiếng đồng hồ ở cùng với bọn trẻ thật vui vẻ, tin chắc rằng khi mà đoạn phim ngắn này phát ra mọi người sẽ nhìn thấy được bóng dáng của Lan Dora trên người cô gái vừa tròn hai mươi tuổi này.

Trong những người bạn của Vianne thì tính ra Tiểu Pháp là người được bọn trẻ chào đón nhất.

Bọn trẻ vây quanh Tiểu Pháp, ký tên, chụp ảnh chung vui tới quên cả trời đất, bỏ quên Vianne ở bên cạnh, Vianne cũng không giận, từ đầu tới cuối đều mỉm cười dịu dàng nhìn bọn trẻ vây quanh Tiểu Pháp.

Thời gian vui vẻ bao giờ cũng trôi qua nhanh chóng, 9 giờ 5 phút, nhân viên phụ trách của Ngôi nhà Dora thông báo còn 10 phút nữa là bọn trẻ phải trở về phòng nghỉ ngơi.

Trong lúc nhân viên phụ trách của Ngôi nhà Dora đang cầm Microphone hô hào bọn trẻ, thì ở ngay lối vào của hội trường sự kiện không biết từ khi nào lại có thêm một cô gái, vừa nhìn qua thì thấy cô gái hoàn toàn không phù hợp với bầu không khí tại hội trường.

Vừa nhìn qua cô gái sẽ làm cho người ta không khỏi nhíu mày.

Nhìn cô gái kia rồi lại nhìn lên từng gương mặt ngây thơ của bọn trẻ, đầu mày lại càng nhíu chặt hơn.

Có phải là cô nàng kia đã đi nhầm chỗ rồi không? Khách sạn Paris tiếng tăm lừng lẫy sao lại để cho người như thế này xuất hiện ở đây?!

Thân hình phẳng lì của cô gái rất khó duy trì được trong bộ váy ngắn cũn liền thân để lộ vai màu đỏ thẫm, không chỉ có khó duy trì được mà còn vô cùng thê thảm, nhìn sao cũng tưởng là đó là đứa trẻ đang trong thời kỳ trưởng thành đã lén lấy đồ của người lớn mặc, gương mặt trang điểm đậm, làm cho người ta rất khó mà phân biệt được cô ấy là người thuộc chủng tộc nào.

Gần đây Châu Âu đã tràn vào một số lượng lớn dân tị nạn, bản tin thời sự đưa tin, các thiếu nữ trước khi tới Châu Âu tị nạn dưới sự ép buộc của các phần tử buôn bán ma túy đã đi xuống đường vào ban đêm, dùng thân thể của mình để đổi lấy cuộc sống an nhàn.

Các cô gái đó không chỉ có quần áo khoa trương, mà còn nhuộm mái tóc dài thành hai màu đỏ tím. Nhìn về nơi cô gái kia đang đứng, khiến cho người ta không khỏi liên tưởng cô ấy với những cô gái tị nạn bị ép ra đứng đường mà gần đây báo chí liên tục đưa tin.

Lại nhìn dáng vẻ của cô gái kia lần nữa, nói không chừng thì còn chưa trưởng thành ấy.

Khách sạn Paris để cho cô gái như thế này xuất hiện ở đây làm cho người ta không thể nào nghĩ ra nổi.

Hai đứa trẻ chơi đùa say xưa đã tìm lại được giày, Vianne tự mình giúp chúng mang giày vào.

Trong lúc Vianne giúp hai đứa trẻ mang giày, cô gái trang điểm lòe loạt ở lối vào cũng không nhúc nhích, ánh mắt cô ấy nhìn chăm chú về một hướng.

Trong ánh mắt của cô gái chỉ có Tiểu Pháp đẹp trai.

Tiểu Pháp đang cúi đầu nhìn Vianne mang giày cho bọn trẻ.

Mang giày cho hai đứa trẻ xong, rồi cọ mặt với hai đứa trẻ xong, Vianne đứng lên, thẳng người, ánh mắt tựa như lơ đãng nhìn về phía lối ra vào.

Ánh mắt của Vianne dừng ở lối ra vào hơi lâu nhỉ.

Ánh mắt của Vianne dừng ở lối ra vào, ánh mắt của Tiểu Pháp cũng dừng ở lối cửa ra vào, người trước khóe miệng vẫn duy trì được dáng vẻ cong lên như cũ, còn đầu mày của người sau ấy vậy mà lại hơi hơi nhíu lại.

Ở lối ra vào ngoại trừ cô gái kia ra thì còn có hai phóng viên chạy tin tức giải trí đang đứng nữa.

Quả nhiên, hai người kia tới là vì Vianne và Tiểu Pháp.

MM

Hết chương 64!

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *