9 giờ 5 phút, hoạt động tới phần cuối cùng là tặng quà sinh nhật, Lâm Phức Trăn nhận quà từ tay Sophia tặng cho bọn trẻ.

Đưa từng món quà trao tới tay từng đứa trẻ, hôn lên trán của từng đứa trẻ, cô dịu dàng căn dặn: “Trở về phòng rồi hãy mở ra xem nhé, chị đảm bảo là các em sẽ rất thích đấy”.

Đứa trẻ nhỏ tuổi nhất hỏi: “Vianne, người ta nói với em rằng chị đã đặt phòng tổng thống cho bọn em, có phải là như vậy không?” “Người ta không lừa em”. “Trong phòng tổng thống có đặt những món đồ ăn vặt ăn hoài không hết, đúng không?” “Đúng vậy, nhưng phải nhớ kỹ là ăn xong đồ ăn vặt thì phải nhớ đánh răng đấy”. Cô vuốt má đứa trẻ.

Bọn trẻ lúc trước còn tỏ ra bịn rịn không muốn rời Vianne thì vào lúc này đã không thể chờ đợi được nữa mà muốn đi xem căn phòng có đặt những món đồ ăn vặt mà ăn không hoài hết kia rồi.

Bóc quà sinh nhật trong phòng tổng thống là một chuyện sung sướng, quà Vianne tặng nhất định không làm cho chúng thất vọng.

Đưa mắt nhìn bọn trẻ vui vẻ đi theo sau nhân viên phụ trách của Ngôi nhà Dora, Lâm Phức Trăn lại lần nữa nhìn cô gái mặc bộ váy ngắn màu đỏ, nhuộm mái tóc thành hai màu tím hồng đang dứng ở lối ra vào.

Lúc nãy cô phải mất một lúc mới có thể nhận ra cô gái đó, Phương Lục Kiều dùng cách như thế này để ra trận có thể nói là bất ngờ mà cũng có thể nói là không ngoài bất ngờ lắm.

Gái ngoan chỉ cần thông qua lớp trang điểm màu khói, màu tóc kỳ quái, còn kết hợp với bộ váy bó sát người hở cổ là sẽ thành gái hư sao?

Khi một người ngốc phát huy sự ngốc nghếch ấy tới tột cùng sẽ trở nên đáng yêu.

Hành vi của Phương Lục Kiều lại trùng khớp với loại đáng yêu này.

Cô nhận ra Phương Lục Kiều vậy thì chắc chắn là Liên Gia Chú cũng phải nhận ra Phương Lục Kiều rồi.

Số thời gian hai người này gặp nhau còn nhiều hơn cả cô nữa mà.

Liếc mắt nhìn Liên Gia Chú, ở nơi công cộng anh lúc nào cũng có thể duy trì phong cách của một người chơi nhạc cổ điển, tao nhã, tinh tế, làm cho người ta không thể cưỡng lại được mà ngước nhìn.

Giờ khắc này cũng vậy.

Nhưng cũng không biết là do tình hình phát sinh này, bộ mặt của Tiểu Pháp có thể bị kéo xuống hay không.

Gia Chú, đây là lần cuối cùng.

Trò chơi của cậu đã hạ màn, nhưng trò chơi thuộc về riêng Lâm Phức Trăn tối nay mới chính thức tới thời gian hạ màn.

Có lẽ cậu sẽ hỏi, Đây là vì sao? Đã quên chiếc áo len kia rồi sao?

Gia Chú, mình chưa quên.

Hiện giờ mình cũng không biết nên làm gì để trả lời cậu.

Vậy thì cứ như cậu đã nói năm 10 tuổi đó, cảm thấy không biết làm sao vậy thì ngắm sao thôi.

Hiện tại mình không trả lời cậu được.

Gia Chú, đưa tai lại gần đây đi.

Mình kể cho cậu nghe một câu chuyện.

Trước đây có một cô gái rất rất yêu một chàng trai.

Gia Chú, câu chuyện này có lẽ tối nay cậu có thể được nghe.

Nhưng cũng có lẽ, cậu sẽ mãi mãi chẳng nghe được.

Gia Chú, cậu có biết trước đây là bao xa không?

Xa tới mức đi tới trên con đường này mình đã đi tới chùn chân rồi, xa tới mức có lẽ chỉ giây tiếp theo thôi là trái tim mình đã mệt mỏi rồi, đã cằn cỗi rồi.

Đây là nghi thức thông báo đặc biệt của Lâm Phức Trăn đối với Liên Gia Chú.

Trước đây có một cô gái rất rất yêu một chàng trai.

Ánh mắt của Lâm Phức Trăn trong phút chốc cũng rời khỏi lối cửa. Đứa trẻ đi cuối cùng là đứa trẻ lớn tuổi nhất trong mười đứa trẻ, lớn tới mức có thể hiểu được ý nghĩa của gặp gỡ và chia xa.

Khi gặp thì vui sướng, lúc cách xa thì buồn thương, buồn thương qua đi thì sẽ là nhung nhớ.

Không có gặp gỡ thì sẽ không có chia xa, nếu như có thể chỉ mong chưa từng gặp gỡ.

Đứa trẻ lưu luyến quay đầu lại.

Cô giơ tay lên, mỉm cười, vẫy tay với đứa trẻ ấy.

Khi còn trẻ cô đã từng giống như đứa trẻ ấy, căm ghét sự gặp gỡ.

Bởi vì so với sự vui sương ngắn ngủi khi gặp gỡ thì nỗi buồn thương và nhung nhớ lại dai dẳng bất tận không thể nào thấy được.

Đưa mắt nhìn theo đứa trẻ rời đi, rồi biến mất.

Lâm Phức Trăn quay đầu lại nói thì thầm vào tai Sophia.

Mấy lời thì thầm này làm cho Sophia nhíu chặt đầu mày.

Cô giở trò ôm cô gái người Pháp, nửa dụ dỗ nửa làm nũng: “Em đảm bảo, tuyệt đối là chuyện tốt, em tin chắc rằng đây cũng là chuyện mà bà Rose cũng rất vui khi nhìn thấy”.

Chần chừ trong chốc lát, Sophia dẫn theo người phóng viên của đài truyền hình Nước Pháp rời đi, hai phóng viên giải trí cũng đi theo sau Sophia, biến mất khỏi phạm vi của hội trường sự kiện.

Ở cửa chỉ còn lại một bóng dáng bé nhỏ.

 Không gian của hội trường sự kiện ít nhất phải tới 300 mét vuông trở lên, không gian rộng lớn như vậy đã làm tôn nên một Phương Lục Kiều ăn mặc kỳ dị lại càng trở nên mong manh quyến rũ, chân đi trên đôi giày cao gót 10 phân lại càng làm cho cô ấy có vẻ hài hước mắc cười.

Đây thực sự là lần cuối cùng.

Cô bé đáng yêu không có khiếu hài hước, cái xui của cô là ở chỗ cô có một người mẹ tên là Thu Linh Lung.

Thu Linh Lung dùng cách như vậy để trả nợ cho món nợ mà bà ta đã cướp đi ba và chồng của người khác, còn đứa con gái vẫn luôn sống trong ảm ảnh bị ba vứt bỏ cũng dùng cách này để nói tạm biệt với quá khứ.

Cô 20 tuổi, cần phải đối mặt với sự trưởng thành.

Buổi tối hôm nay chính là thời khắc cô thực sự thổi tắt ngọn nến sinh nhật tuổi hai mươi.

Dường như Phương Lục Kiều ý thức được đã tới lúc cô ấy phải lên sân khấu rồi.

Có lẽ vào lúc này, cô ấy đang miệt mài làm chuyện giống như các nữ chính trên phim, ví dụ như thầm nói trong lòng với mình một hồi, để động viên mình cố lên.

Cô ấy nắm chặt tay: Chẳng có gì phải sợ.

Cô ấy ưỡn ngực, giống như chân đi trên đôi giày phép thuật, đúng vậy, bây giờ cô ấy là cô gái có sức mạnh phép thuật. Nhìn không chớp mắt, đi thẳng về phía trước. Không ngờ tới …

Trong phim không có nhân viên bảo vệ mà.

Hai nhân viên duy trì trật tự của hội trường sự kiện đã ngăn bước chân đi tới phía trước của Phương Lục Kiều lại.

Cô bé đáng yêu không có khiếu hài hước, đây không phải là phim.

Lâm Phức Trăn gọi người nhân viên Phục vụ ở gần cô nhất lại, nói nhỏ bên tai anh ta.

Người nhân viên phục vụ này đảm nhận nhiệm vụ đưa cô gái có sức mạnh ma thuật vào sân.

Lúc người nhân viên phục vụ đi ra cửa, Liên Gia Chú đang đi về phía cô.

Anh đi tới trước mặt cô, người anh kề sát cô, Lâm Phức Trăn mỉm cười làm ra điệu bộ lắng tai nghe.

Đừng có làm loạn, anh thấp giọng nói bên tai cô.

Nụ cười của cô trở nên ngọt ngào.

Cô cười ngọt ngào nhìn Phương Lục Kiều dưới sự hướng dẫn của người nhân viên Phục vụ đang đi từng bước về phía bọn cô.

“Lâm Phức Trăn, Trò chơi đã kết thúc từ lâu rồi, cậu cũng đã nhận được kết quả mà cậu muốn”. Anh vẫn đang nói bên tai cô.

Anh hừ nhẹ một tiếng.

“Nếu còn tiếp tục nữa thì chính là cố tình gây sự”. Giọng anh rất thấp, nhưng tràn đầy sức uy hiếp: “Mình ghét con gái cố tình gây sự”.

Ừ hứ.

“Lâm Phức Trăn, mình nhắc nhở cậu một lần …”

“Gia Chú”. Ánh mắt xuất thần nhìn chăm chú về một nơi nào đó, cô nói “Đã muộn rồi”.

Đúng vậy, Gia Chú, đã muộn rồi.

Phương Lục Kiều đã tới rồi, cô ấy đã đứng ở phía sau cậu, dáng vẻ làm động lòng người, phải thích cỡ nào mới có thể biến mình thành ra cái dạng như vậy.

Cũng bởi vì câu nói của người bạn tốt nhất của người thương: “Cô là cô gái tốt, Gia Chú không thích gái ngoan”. Chỉ vì câu này, cậu nhìn đi, cô ấy đã biến mình thành “Gái hư” rồi, dường như trong mắt Phương Lục Kiều trên đời này lại cực kỳ đơn giản, chẳng hạn như, hai mươi bốn giờ được chia làm ngày và đêm, không phải là trời trong xanh thì là trời mưa, không chơi với gái ngoan thì tất nhiên là chơi với gái hư.

Đơn thuần biết bao.

Hành vi này ngay cả cô cũng cảm thấy đáng yêu, anh có thể không cảm thấy đáng yêu sao?

“Gia Chú”. Trong giọng nói của Phương Lục Kiều đứng ở phía sau Liên Gia Chú có sự quả quyết vì yêu mà không quan tâm tới bất cứ thứ gì.

Cau mày nào, Gia Chú, nhíu mày của cậu lại nào.

Bọn họ đã hẹn ước. Gia Chú, trừ mình ra thì cô gái khác không thể gọi cậu là Gia Chú. Lúc mới đầu, mình biết cậu rất coi thường với giao ước như thế này, nhưng mà không chịu được qua thời gian, không chịu được sự đeo bám của Lâm Phức Trăn, cuối cùng nó đã trở thành thói quen của cậu.

Ngoại trừ Lâm Phức Trăn ra, cậu rất không thích cô gái khác gọi cậu là Gia Chú, đối với một số cô gái gọi cậu là Gia Chú, cô sẽ luôn vô thức nhíu mày lại.

Vào giờ phút này, đầu mày của cậu vẫn cứ mãi không chịu nhíu lại.

Gia Chú, e là mãi mãi cậu cũng sẽ không biết, trong quá trình đợi cậu nhíu mày, trái tim của Lâm Phức Trăn đã giống như một cục đất sét, gặp phải ánh nắng mặt trời bị hong khô, từ từ biến thành tro bụi, tan đi, biến mất, chỉ còn một mảng trống không.

Buông rũ rèm mi, cô xoay người, môi của Liên Gia Chú khẽ sượt qua thái dương cô, đi về phía bên trái một bước, kéo ra một khoảng cách nhất định với anh.

Liên Gia Chú đứng thẳng người, không quay đầu lại nhìn Phương Lục Kiều.

Hội trường ngoại trừ cô và Liên Gia Chú ra thì Linda là người đầu tiên nhận ra Phương Lục Kiều.

Nhận ra người nhưng lại không biết phải xưng hô như thế nào, để cho người “Đầu chỉ toàn nghĩ về tình yêu” một chữ tiếng Trung bẻ đôi cũng không biết nhớ tên tiếng trung của một cô gái thì không được thực tế cho lắm, cuối cùng cô ấy đập tay kết luận.

“20 Euro … cô ấy là 20 Euro ….” Linda vênh váo đắc ý, “20 Euro, tại sao cô lại xuất hiện ở đây? Cô trang điểm cho mình thành ra như thế này để làm gì? Đúng rồi, cô thích Yann, bây giờ tôi đã đoán được tại sao cô lại trang điểm dáng vẻ thành ra như quỷ này rồi, nhất định là cô nghĩ rằng, có lẽ Yann sẽ thích cô trang điểm thành như thế này, cô quá là ngu ngốc, lúc tới đây cô cũng không soi gương hả? Ở Sicily tôi đã từng gặp qua không ít gái đứng đường, cô không khác gì bọn họ, làm sao mà Yann lại đi thích gái đứng đường được”.

Nói tới đây Linda lại bật cười khách khách, người này có một tập xấu, một khi mà đắc ý vênh váo là sẽ bộc lộ ra những thói xấu mà cô ấy nhiễm phải ở khu chợ Mexico.

“Đúng rồi, nói cho cô biết một chuyện không may là Andrew bởi vì chuyện của cô mà đã cãi nhau với Lâm, cậu ta đã bị khai trừ khỏi hàng ngũ những người bạn của Vianne, cho nên bây giờ cậu ta sẽ không phụ trách vào vai đồ đần anh hùng cứu mỹ nhân nữa đâu, tôi nói …”

“Câm miệng!” “Linda!”. Không hẹn mà cùng quát lên.

Người trước là Liên Gia Chú, người sau là Lâm Phức Trăn.

Nhìn xem, tình bạn của Tiểu Pháp và Vianne không phải như các nhà truyền thông suy đoán bậy bạ, họ vô cùng ăn ý với nhau, sự lải nhải của Linda hiển nhiên là đã làm họ nghe thấy phát phiền.

Quả thực là rất phiền, hơn nữa Linda mà còn tiếp tục lải nhải nữa thì có thể sẽ làm hỏng bầu không khí.

Thành viên của ban nhạc và những nhân viên phục vụ hiển nhiên là đã nhìn thành quen đối với những chuyện như này quá rồi, còn những người bạn của Vianne thì ngược lại lại bày rả vẻ mặt như đang xem kịch vui.

Lâm Phức Trăn ra hiệu ý bảo Linda im lặng.

Linda ngậm miệng lại, nét mặt có hơi lúng túng, nhưng một chút lúng túng ấy cũng không thể làm giảm hứng thú xem náo nhiệt của cô ấy. Cô ấy tìm một vị trí tốt nhất để có thể xem được náo nhiệt.

Không chỉ có ánh mắt của Linda dừng ở trên người của Phương Lục Kiều, nhiều cặp mắt ở hội trường cũng dừng ở trên người cô ấy, may chăng không nhìn tới Phương Lục Kiều cũng chỉ có nhân viên phục vụ của hội trường cùng với thành viên của ban nhạc muốn nhìn nhưng lại không dám nhìn mà thôi.

Vị trí của Tiểu Pháp đứng quay lưng về phía Phương Lục Kiều, sau gáy anh lại không có mắt, đương nhiên là không nhìn được Phương Lục Kiều rồi.

Người trong lòng không xoay đầu lại nhìn cô ấy cũng không sao, lời nói từ tận đáy lòng vẫn phải nói ra thôi.

Bao nhiêu con mắt nhìn vào như vậy cũng không sao, nếu như một chút dũng khí này cũng không có vậy thì còn nói gì tới yêu nữa.

“Tại sân bay Charles De Gaulle, em đã vinh dự được nhìn thấy một anh chàng đẹp trai trên tấm Poster tới xém chút nữa là bị té từ trên cầu thang xuống, chàng trai trên tấm Poster là anh. Đó là lần đầu tiên em đi xa nhà mà không có mẹ đi cùng, mà người nói sẽ tới đón em mãi vẫn chưa thấy tới, tấm poster đó khiến cho lòng em không còn cảm thấy hoang mang chút nào, thật là thần kỳ, cũng có chút nông cạn, điều này ngay cả em cũng không thể nào giải thích được, đó hẳn là lần đầu tiên em có cảm giác tốt đẹp như vậy với một người khác phái, loại cảm giác tốt đẹp đó được kéo dài tời giờ phút này, sau này cũng sẽ còn tiếp tục kéo dài tới mãi về sau nữa”.

Giọng điệu nói chuyện rất bình tĩnh, nhưng hai bàn tay đã tiết lộ ra sự bất an của chủ nhân của nó, bàn tay siết chặt thành nắm đấm, nắm chặt lại hết lần này tới lần khác.

Giống như một tuyển thủ chạy ở cự ly một trăm mét, vào thời điểm xuất phát đã làm động tác chuẩn bị để chạy nước rút cho một trăm mét, thủ thế chờ sẵn, chỉ cần nghe tiếng hiệu lệnh xuất phát.

Cuối cùng —-

“Liên Gia Chú, em thích anh”.

Xung quanh bởi vì lời bày tỏ mà trở nên vô cùng yên tĩnh.

“Em tới là để nói cho anh biết câu này”. Lời bày tỏ vẫn còn tiếp tục, “Em có thích rất nhiều người, nhưng những cái thích đó đều không phải, như kiểu thích anh của hiện tại thế này, trước lúc này, loại thích này từ trước tới nay em chừa từng gặp phải, nhưng em biết loại thích này xuất phát từ thật tâm”.

“Liên Gia Chú, anh là mối tình đầu của em”.

Người ta nói rằng trên đời này, thứ dễ lan truyền nhiều nhất chính là chân tình.

Trong mắt cô gái đang bày tỏ chân tình đó toát lên loại tình cảm khiến cho một số người vốn là tính xem náo nhiệt cụp mắt xuống, nhìn trái nhìn phải anh.

Còn người đang nhận lời bày tỏ thì sao?

Cái câu “Liên Gia Chú, anh là mối tình đầu của em” còn đang quanh quẩn trong đầu của mỗi người, thì Liên Gia Chú từ từ xoay người lại.

Hai người đó tạo thành tư thế mặt đối mặt, khoảng cách ấy gần tới mức chỉ cần anh đưa tay ra là có thể ôm cô ấy vào lòng.

Lúc này thời gian trôi qua thật chậm. Lâm Phức Trăn nghĩ.

Linda huých tay của cô: “Lâm”.

Đúng là cô nàng ồn ào, cô cau mày.

Không để ý tới sự thiếu kiên nhẫn bày ra trên mặt cô, Linda thấp giọng hỏi cô có phải là trong người không khỏe không.

Có sao, sao cô lại không cảm thấy nhỉ. Cô trừng mắt nhìn Linda.

“Thật mà, bây giờ sắc mặt của cậu nhìn cứ như đang bị bệnh vậy, hơn nữa, ngón tay của cậu như mới vừa ở trong hầm băng ra vậy”. Linda nói rất nghiêm túc.

Không thèm để ý tới cô ấy, cô xoa mặt, bàn tay lúc trước từ buông hai bên thành thả ở phía trước.

Linda tự chuốc lấy xấu hổ lại quay trở lại trên người đôi nam nữ kia.

Cô gái vừa rồi còn không có sợ hãi gì vào giờ phút này vào lúc người trong lòng quay đầu lại thì đã hiện rõ sự mất bình tĩnh, cúi thấp đầu: “Liên …”

“Phương Lục Kiều, trí nhớ của cô tệ thật”.

“Xin … em xin lỗi, lần sau em … lần sau em sẽ nhớ kỹ”. Dưới ngữ khí lạnh lùng của người trong lòng, một chân đang tính lùi về phía sau, nhưng cuối cùng lại kiên cường dừng lại.

“Sẽ không có lần sau nữa, bất kể là Liên Gia Chú hay là Yann”.

Phương Lục Kiều vội vã ngẩng đầu lên.

“Cô nói cô thích tôi?”

Cô ấy gật đầu.

” ‘Cảm ơn cô đã thích tôi’, đây là lời tôi sẽ nói với mỗi người tới trước mặt tôi nói thích tôi, trong những người này có người thích tôi, có người thích âm nhạc của tôi, cũng có người thích những chiếc siêu xe trong nhà để xe của tôi, bất kể cô thuộc vào loại nào, tôi cũng sẽ nói giống như nói với bọn họ ‘Cảm ơn cô đã thích tôi’ “. Bước chân của Liên Gia Chú hơi tiến về phía Phương Lục Kiều một chút. “Phương Lục Kiều, nghe xong câu này cô cũng nên đi rồi”.

Phương Lục Kiều đứng ngây ngốc.

Dưới sự ra hiệu của Liên Gia Chú, một nhân viên phục vụ đi tới trước mặt anh.

“Phương Lục Kiều, cô theo anh ta đi ra ngoài, tài xế của tôi sẽ đưa cô về nhà”. Giọng điệu rất nho nhã lịch thiệp.

Phương Lục Kiều lắc đầu.

Trong giọng điệu nho nhã lịch thiệp còn mang theo một chút bất đắc dĩ: “Cô thực sự khiến cho người ta đau đầu, nếu còn không đi vậy thì tiễn cô ra khỏi đây sẽ trở thành nhân viên bảo vệ của nơi này”.

Vừa dứt lời, Linda sợ rằng thiên hạ chưa đủ loạn đã không thể chờ được nữa mà vẫy tay với nhân viên bảo vệ.

Hai nhân viên bảo vệ nhất định là đã sớm nhìn cô gái mặc quần áo quái dị này không vừa mắt rồi, tới rất là nhanh, không nói bất kỳ lời nào, mỗi người một bên giữ cánh tay của Phương Lục Kiều, kéo về phía hội trường.

Phương Lục Kiều vẫn còn đang lắc đầu, trong lúc lôi kéo một chiếc giày cao gót đã bị rơi ra, bởi vì chiếc váy quá ngắn nên đã làm lộ ra màu sắc một góc của chiếc quần váy, là màu hồng nhạt đáng yêu.

Cũng thật là …

Lại nhìn lại Liên Gia Chú, anh ngoảnh mặt làm ngơ đối với sự lúng túng lúc này của Phương Lục Kiều.

Trong lúc lôi kéo, diện tích của chiếc quần váy màu hồng nhạt lại càng bị lộ ra nhiều hơn, lúc này nước mắt trên mặt Phương Lục Kiều cũng giống như vệt màu hồng nhạt kia, muốn giấu cũng không giấu được nữa.

Nước mắt làm lem đường kẻ mắt của cô ấy.

Đúng là một mớ hỗn độn.

Thật đáng tiếc rằng Andrew không có ở đây.

Andrew không có ở đây, vậy thì cô cũng chỉ có thể tạm thời diễn thay nhân vật của Andrew thôi.

“Buông cô ấy ra”. Cô khẽ quát một tiếng, Lâm Phức Trăn bước từng bước về phía Phương Lục Kiều.

Hai nhân viên bảo vệ dừng động tác lôi kéo Phương Lục Kiều lại, nhưng cũng không buông tay ra, chỉ liếc mắt nhìn cô rồi là nhìn qua Liên Gia Chú.

“Chỗ này là tôi bỏ tiền ra”. Lâm Phức Trăn chỉ vào tấm bảng viết rất rõ ràng tên của người phát động buộc tụ họp.

Sau khi trao đổi ánh mắt với nhau, hai nhân viên bảo vệ đã bỏ Phương Lục Kiều ra.

Hội trường chỉ còn lại âm thang tiếng giày cao gót của Lâm Phức Trăn bước trên sàn nhà, tiết tấu thong thả mà bình tĩnh.

Nhặt chiếc giày bị rơi ra của Phương Lục Kiều lên, đặt chiếc giày ngay ngắn ở bên cạnh bàn chân trần.

Cô đứng thẳng người dậy, đẩy gọng kính, mỉm cười với Phương Lục Kiều.

Xung quanh cực kỳ yên tĩnh, dường như đang chờ đợi điều gì đó.

Trong không gian vô cùng yên tĩnh, Phương Lục Kiều khẽ nói “Cám ơn”.

Tin chắc rằng mọi người đang ở đây đều biết, câu cám ơn của Phương Lục Kiều là đối với ai.

Đương nhiên là người ra lệnh cho bảo vệ thả cô ấy ra, là người giúp cô ấy tìm lại giày, cũng là người để cho cô ấy đứng ở đây.

Lâm Phức Trăn lại đẩy gọng kính.

Cũng không biết mấy phút nữa Phương Lục Kiều có hối hận vì lúc đầu đã nói ra câu cám ơn này với cô không.

“Nhìn xem, người phụ nữ độc ác ấy đã làm gì với mình vậy? Cô ta là nữ ma đầu có tâm địa độc ác”.

MM

Hết chương 65!

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *