Lâm Phức Trăn lại đẩy gọng kính.

Vị trí cô đứng vừa hay chắn ở giữa Liên Gia Chú và Phương Lục Kiều, nhích về bên trái một bước, vậy thì tầm nhìn sẽ đước thoáng ra, như vậy sẽ có lợi cho ánh mắt của hai người kia giao lưu.

Trong lúc đảo mắt, chợt nhìn liếc qua gương mặt của Liên Gia Chú, nét mặt của anh rất lạnh.

Trong lòng thầm cười khổ, người này vào chủ nhật tuần trước vẫn còn chặn mình ở trong một con hẻm nhỏ không biết tên, cường ép mà dụ dỗ.

Sau khi cậu hát xong mình sẽ lên sâu khấu.

Vừa dừng lại, Phương Lục Kiều đã đi xong giày, cô ấy lại đứng trước mặt Liên Gia Chú lần nữa, lần này Liên Gia Chú không đuổi cô ấy đi.

“Liên Gia Chú, em biết em thích anh không phải chỉ là nói cho có mà thôi, em sẽ chịu trách nhiệm cho việc em thích anh, hơn nữa sẽ biến lời nói thành hành động”. Phương Lục Kiều nói.

Nhìn ngó xung quanh, đưa mắt kiếm tìm, cuối cùng cô ấy dừng lại trên chiếc khay trong tay người nhân viên phục vụ, đi qua đó, cô ấy cầm chiếc ly cỡ lớn lớn lên còn đổ đầy rượu vào.

Dùng một hơi uống cạn số rượu ở trong ly.

Nhưng, quá trình “Một hơi uống cạn” cũng không được thuận lợi lắm, từ động tác tay cầm ly rượu vừa nhìn đã biết chỉ là tay mơ mới tập uống, uống quá vội làm cho một phần rượu làm thấm ướt cổ áo.

Không để ý tới cái cổ áo bị rượu thấm ướt, đặt chiếc ly đã trống không về lại khay.

Phương Lục Kiều đứng ở đó, lớn giọng nói: “Các vị có ai có thuốc lá? Có thể cho tôi thuốc của các vị được không?”

Người ở đây phần lớn đều là người chỉ sợ chưa đủ náo nhiệt.

Trong thời gian cực ngắn Phương Lục Kiều đã xin được thuốc lá, người cho thuốc còn nhân tiện châm thuốc lên cho cô ấy.

Có bé đáng yêu không có khiếu hài hước nhất định cho rằng hút thuốc là một chuyện vô cùng dễ dàng, mức độ dẽ dàng cũng giống như cầm cái ống hút để hút đồ uống.

Nhưng ai mà ngờ …

Miệng tràn ngập vị cay nồng làm cho cô ấy bị sặc tới chảy cả nước mắt, vừa chảy nước mắt vừa liên tục ho khan.

Nhìn đi, bị lộ rồi, cho dù điệu bộ cầm thuốc có biểu diễn điêu luyện.

Nhưng bút chứ không phải là thuốc nha.

Gương mặt bị chất nicotin làm cho sặc tới đỏ bừng quay về phía Liên Gia Chú, chắc chắn nét mặt bây giờ của Tiểu Pháp nhất định đã làm cho trái tim của Phương Lục Kiều nguội lạnh rồi.

Cô ấy vất vả lắm mới hút xong điếu thuốc.

Những gì có thể bày tỏ cô ấy đã bày tỏ xong hết rồi.

Liên Gia Chú, anh nhìn đi, em đã mặt thành bộ dạng như thế này, em hút thuốc uống rượu, gái ngoan chưa bao giờ biết làm những việc này, vì anh em sẵn lòng thử thay đổi, đây cũng là em chịu trách nhiệm cho chuyện em yêu anh.

Quần áo hở hang, hút thuốc uống rượu là có thể trở thành gái hư sao?

Đúng là ngây thơ, ngây thơ tới mức làm cho người ta đau lòng.

Theo dự tính bày tỏ trọn bộ tiết mục nghệ thuật “Em không phải là gái ngoan” đã trình diễn xong, nhưng tại sao người trong lòng vẫn chưa có biểu hiện gì vậy nhỉ?

Vẫn chưa đủ sao?

Phương Lục Kiều lại nhìn ngó xung quanh lần nữa.

Sau khi ánh mắt có chút chần chừ, cô ấy nhìn lại Liên Gia Chú một cái, đi về phía ban nhạc, nói thầm vơi đội trưởng ban nhạc một lúc.

Có lẽ độ trưởng ban nhạc cũng là một người hết lòng yêu thích điện ảnh, lời của cô gái làm cho anh ta tưởng rằng mình là một nhân vật qua đường vào thời khắc then chốt được đặc biệt phái tới   có tác dụng then chốt trong phim.

Ý nghĩ này làm cho anh ta quên mất rằng anh ta đã nhận thù lao của Vianne.

Dưới sự ra hiệu của đội trưởng ban nhạc, bầu không khí yên lặng bất ngờ vang lên điệu nhạc kỳ quái.

Trên mặt những người đang chờ xem náo nhiệt đầy vẻ nghi hoặc.

Mãi cho tới khi cô gái đi tới bên cạnh cái cột thép có tác dụng để dùng làm trang trí, thì khán giả mới bừng tỉnh, hóa ra là người này muốn biểu diễn múa cột.

Trong điệu nhạc kỳ quái, một tay Phương Lục Kiều nắm lấy cây cột, đá chân, thể hiện động tác đặc trưng của các cô nàng múa cột trước khi biểu diễn.

Nhưng mà …

Khán giả cũng chỉ vừa mới mở to hai mắt, người biểu diễn đã té ngay từ trên cột té xuống.

Cô bé đáng yêu không có khiếu hài hước, múa cột so với hút thuốc uống rượu thì còn khó hơn nhiều, múa cột lại càng không phải là khỉ leo cây.

Người kia vẫn cứ không chịu khuất phục cái xấu.

Từ dưới đất đứng lên, lại bắt đầu chiến đấu với cái cột.

Không chỉ có múa cột không phải như khỉ leo cây, mà tài năng của cô còn kém xa cả khỉ nữa.

Nhìn xem, đã là lần thứ hai cô ấy té xuống rồi.

Ban nhạc hết lòng vào vai một nhân vật qua đường then chốt trong phim rất tốt, âm nhạc kỳ quá vẫn cứ tiếp tục.

Dường như Phương Lục Kiều nhận được sự cổ vũ trong tiếng nhạc, vẫn muốn nỗ lực làm chuẩn bị cho lần thứ ba, mắt bị nhòe hết lớp trang điểm, tóc hai màu, thân hình gầy bé, còn có hai chiếc giày cao gót đáng chý ý kia, làm cho động tác chuẩn bị của cô ấy trong có vẻ cực kỳ buồn cười.

Nhưng dáng vẻ buồn cười đó cũng không làm cho những người xem náo nhiệt ở hội trường bật cười nổi.

Nếu như lúc bình thường thì không biết đám người xấu xa này không biết sẽ cười tới mức nào rồi ấy.

Nhưng, vào lúc này, cũng chẳng ai cười, ngay cả Linda cũng không cười.

Có phải là ngại không cười, hay là cười không nổi?

Lần thứ ba tay của Phương Lục Kiều bám chặt lấy cây cột.

Một bóng dáng thoáng vụt qua trước mắt Lâm Phức Trăn, khi nhìn ra bóng dáng màu trắng quen thuộc ấy đã làm cho Lâm Phức Trăn choáng váng đầu óc.

Liên Gia Chú bước nhanh về phía Phương Lục Kiều, kéo mạnh bàn tay của Phương Lục Kiều ra khỏi cái cột, dường như để tránh cho Phương Lục Kiều làm làm tiếp chuyện điên rồ nữa nên Liên Gia Chú cũng không có buông bàn tay của Phương Lục Kiều ra.

Lâm Phức Trăn ngây người nhìn bàn tay đang nắm chặt lấy nhau đó, mãi cho tới khi tiếng “Đủ rồi!” lạnh lùng vang lên, lúc này cô mới khôi phục lại tinh thần, Gia Chú đã dọa cho cô sợ hết hồn.

Ban nhạc ngừng biểu diễn.

Phương Lục Kiều bị Liên Gia Chú kéo cách xa khỏi cây cột, hai người đi về phía lối cửa hội trường, bước chân dừng lại ở trước cánh cửa đó, cánh cửa đóng chặt đã ngăn bước chân của họ lại.

Liên Gia Chú quay đầu lại.

Lâm Phức Trăn đón lấy ánh mắt lạnh lùng của anh.

“Cánh cửa đó chính giờ rưỡi mới có thể mở ra”. Cô huơ huơ điện thoại, “Bây giờ còn cách chín rưỡi bảy phút rưỡi nữa”.

Lâm Phước Trăn mỉm cười, chỉ mong là nụ cười của cô không giống như đang mếu.

Nghênh đón ánh mắt của Liên Gia Chú: “Gia Chú, mình cho là cậu sẽ xem xong màn múa cột đó, nhưng cậu đã không”.

Nguyên nhân tại sao lại không xem xong màn múa cột đó cô không biết, và Lâm Phức Trăn cũng không muốn biết, nhưng cô biết hiện tại lòng mình vô cùng hối tiếc, thực sự rất hối tiếc.

Thật đáng tiếc, Gia Chú không thể đợi được tới khi cánh cửa ấy mở ra, biết đó có nghĩa là gì không?

Khi cánh cửa đó mở ra thì trờ chơi sẽ thực kết thúc, sau đó cậu có thể nghe được Lâm Phức Trăn kể cho cậu nghe câu chuyện về một cô gái và một chàng trai rồi.

Liên Gia Chú không chỉ không đợi được tới khi cánh cửa đó mở ra, mà thậm chí anh cũng không đợi được tới khi Phương Lục Kiều nhảy xong màn múa cột kia nữa. Đáp án bài thì Lâm Phức Trăn muốn là phải tròn 100 điểm, 100 điểm này thiếu một điểm cũng không được.

Ánh mắt cô dừng lại trên mặt Phương Lục Kiều.

Tay của cô bé đáng yêu không có khiếu hài hước được người trong lòng kéo, trong mắt đầy nghi hoặc: Đó là Tiểu Công Chúa mà khi còn bé đã từng tặng đồ cho cô ấy, tại sao vào lúc này nhìn mặt lại không hề có ý tốt gì vậy chứ.

Không, không. Đây là ảo giác, Tiểu Công Chúa quả thực đã giúp cô ấy một việc lớn, để cho cô ấy có cơ hội được đứng ở đây để nói ra những lời muốn nói với người trong lòng, hơn nữa, cô ấy ở chung với bọn nhỏ làm cho người ta không thể nào nghĩ tới cô ấy là kiểu người xấu xa như sói xám lừa người kia được.

Nhưng …

Cộp cộp, cộp cộp. Từng tiếng giày cao gót gõ trên mặt đất, dáng vẻ kiêu căng hống hách, cô ấy theo bản năng nép sát về phía người trong lòng.

Lâm Phức Trăn mỉm cười, dừng lại trước mặt Phương Lục Kiều, vào lúc này cô đã không còn muốn để ý tới Liên Gia Chú nữa rồi.

Trong bảy phút tiếp theo cô cần phải dùng toàn bộ sức lực để ứng phó.

Lâm Phức Trăn đánh giá Phương Lục Kiều một lượt từ đầu tới chân, từ trên xuống dưới.

Cô che miệng: “Quần áo hở hang, trang điểm đậm, nhuộm tóc thành hai màu, hút thuốc uống rượu cộng thêm múa cột là có thể thành giá hư sao? Bời vì Liên Gia Chú không chơi với gái ngoan, cho nên cô muốn từ bỏ thân phận gái ngoan, đây chính là cái cô gọi là chịu trách nhiệm với việc mình thích cậu ta sao?”

Nhìn đi, cô cũng chỉ tùy tiện nói có mấy câu, cô gái ngoan đã để lộ ra sự thiếu tự tin rồi.

Huyệt thái dương của cô giật giậy, ánh nhìn dừng trên mặt cô kia cứ như mũi kim châm vào người cô vậy.

Gia Chú, cho dù ánh mắt cậu nhìn mình có hung dữ thế nào thì mình cũng sẽ không quan tâm nữa.

Tiểu Họa Mi không muốn tiếp tục để ý tới Tiểu Pháp nữa, Tiểu Họa Mi cũng không muốn chơi với Tiểu Pháp nữa.

“Phương Lục Kiều”. Cô sửa lại chỗ tóc rối tung ở trán Phương Lục Kiều lại gọn gàng, rồi nói: “Cho dù cô có trang điểm đậm, cho dù cô có ăn mặt hở hang, cho dù cô có học được cách hút thuốc uống rượu, cô vẫn là cô gái ngoan, rốt cục thì gái ngoan không chơi được với Liên Gia Chú”.

“Tôi … tôi …”

Nhìn đi, chính mình còn không chắc chắn tin mình là gái hư.

Cô còn muốn gạt sợ tóc bị dính vào lông mi giả ra cho cô ấy, ai dè tay lại bị hụt, Phương Lục Kiều lại dựa sát về phía Liên Gia chú lần nữa.

Đây là cô bé đáng yêu không có khiếu hài hước đang phản đối cách nói gái ngoan không chơi được cùng với Liên Gia Chú của cô ư.

“Phương Lục Kiều, trang điểm dày không thể hiện được là gái hư, ăn mặc hở hang cũng không thể hiện được là gái hư, biết hút thuốc uống rượu cũng không thể hiện được là gái hư. Mà gái hư có khi nhìn qua lại càng giống gái ngoan hơn đấy, điều này cô sẽ được biết nhanh thôi”.

Cảm giác châm chích ở huyệt thái dương làm cho da đầu của Lâm Phức Trăn tê rần.

Gia Chú, mình thực sự không muốn để ý tới cậu nữa.

“Phương Lục Kiều, bây giờ tôi sẽ cho cô thấy, cô cách gái hư vẫn còn xa lắm”.

Cô cầm diện thoại lên, tập trung tình thần, tìm số điện thoại của Lan Tú Cẩm. Đúng rồi, đang là thời gian làm việc của Lan Tú Cẩm, cô vãn nên gọi tới điện thoại của Diệp Vân Chương thì tốt hơn.

Bấm điện thoại.

Mau nhận máy đi chú Diệp, mau nhận máy đi chú Diệp.

Có lẽ Linda đã đoán mà mà đúng, bây giờ cô bệnh rồi, không phải là ốm vặt mà là ốm nặng. Cô muốn nhanh chóng kết thúc tất cả mấy thứ này, sau đó tìm một nơi nghỉ ngơi thật tốt.

Cũng may Diệp Vân Chương đã không để cô phải đợi lâu.

Điện thoại được kết nối, rất nhanh đã được chuyển tới tay của Lan Tú Cẩm.

Tiếng “Mẹ ơi” làm cho lòng Lâm Phức Trăn co thắt một hồi.

Có một khoảnh khắc, lần đầu tiên trong đời cô có ý nghĩ muốn được làm nũng với mẹ: Mẹ ơi, bây giờ Gia Chú đang nắm tay một cô gái khác, mẹ ơi Gia Chú nắm tay một cô gái khác cũng không phải là việc làm con khó chịu nhất, con khó chịu nhất chính là cậu ấy đã không đợi được cánh cửa kia mở ra, thậm chí cậu ấy còn chưa xem xong màn múa cột kia của Phương Lục Kiều nữa.

Mẹ ơi, con xin mẹ, hãy dỗ dành con rằng: Con yếu, không phải như vậy. Con yêu, đó là do con làm hơi quá đáng thôi.

Đúng vậy, việc này con biết.

Nhưng mẹ ơi, không quá đáng không được. Mẹ có biết cảm giác đó không, có một thứ mà trong lòng con dùng cả sinh mạng, cố dùng cả sinh mạng muốn có được, nhưng lại sợ khi có được rồi thì lại mất đi.

Mẹ ơi, tất cả đều tại Gia Chú, vỗn dĩ chúng con đang chơi rất tốt, nhưng đột nhiên một ngày cậu ấy lại nói để con tới trông coi cậu ấy.

Mẹ ơi, chỉ là con đã dùng một cách khá ngu ngốc để xác nhận, lòng con muốn đi xác nhận thứ con dùng cả tính mạng có được có thể có được lâu dài không, nếu như không cách nào xác nhận được vậy thì con sẽ không đụng vào.

Không có được vậy thì sẽ không bị mất đi.

Với lại, mẹ ơi, con rất vui khi có được cơ hội cho người cướp mất hạnh phúc của chúng ta một bài học. Con thực sự không muốn như mẹ.

Ở đầu bên kia điện thoại: Lâm Phức Trăn?

Cô tập trung lại tinh thần.

“Mẹ ơi”. Ánh mắt cô khóa chặt trên gương mặt của Phương Lục Kiều, nói từng câu từng chữ: “Con muốn ở cùng Gia Chú”.

Cho dù trên mặt Phương Lục Kiều có trang điểm một lớp hóa chất dày đặc nhưng vẫn có thể nhìn thấy sắc mặt được ở bên lớp hóa chất che lại, vỡ ra một cách cực nhanh, trắng như một cái xác.

Theo sát phía sau chính là sự thay đổi của ánh mắt, từ mờ mịt tới bàng hoàng, rồi tới tuyệt vọng uất ức.

“Mẹ không nghe nhầm đâu, mẹ ơi”. Cô cười khẽ: “Con nói con muốn ở cùng với Gia Chú, là kiểu ở cùng của phụ nữ với đàn ông ấy”.

Đầu bên kia điện thoại thoáng im lặng.

“Mẹ ơi”. Cô khẽ gọi: “Lúc trước không phải mẹ đã từng nói sao? Mẹ sẽ ủng hộ quyết định của con”.

Im lặng.

“Mẹ ơi, mẹ đừng lo, đây là chuyện con với Gia Chú cùng quyết định”. Cô nhìn Phương Lục Kiều, nói.

Sau khi nhận được xác nhận của Lan Tú Cẩm, Lâm Phức Trăn tắt điện thoại.

Ánh mắt tìm kiếm bàn tay nắm lấy nhau lúc trước, đôi bàn tay nắm lấy nhau cũng không biết đã buông ra từ khi nào, cũng không biết là ai đã buông tay nhau ra trước.

Kẻ đầu sỏ làm cho đôi bàn tay đó buông ra thì hiển nhiên là cô rồi.

Trong lòng thầm thở dài. Cô tập trung lại tinh thần.

Mắt chạm phải ánh mắt của Liên Gia Chú, người cô theo bản năng chảo đảo.

Trong một khoảnh khắc, cô cũng không làm rõ được đây là do ánh đèn quá chói gây ra hay là do ánh mắt của Liên Gia Chú gây ra.

Trên đời này không có thuốc hối hận để uống.

Lâm Phức Trăn từ tốn đưa điện thoại tới trước mặt Liên Gia Chú, cô nói: Mình đã thực hiện cam kết của trò chơi.

Liên Gia Chú không nhận điện thoại.

Tiểu Pháp đã quên mất trò chơi của chúng ta rồi sao? Vậy thì để cho cô nhắc lại cho anh vậy.

Cô quay mặt qua nhìn Phương Lục Kiều.

Chậm rãi nói: “Gia Chú, không phải là mình từng hứa với cậu rồi sao, nếu như cậu có thể làm cho Phương Lục Kiều yêu cậu thì mình sẽ ở cùng cậu”.

Xung quanh tĩnh lặng như cái chết đang tới, có thể sánh cùng cái chết đang bao vây tứ phía này còn có ánh con mắt của Phương Lục Kiều.

Cô bé đáng yêu không có khiếu hài hước, đây chính là phản bội.

Mùi vị bị người mình yêu phản bội, mùi vị mà người được tự cô xác nhận là “Tiểu Công Chúa” đã từng bị nếm trải vào năm mười tuổi, sự phản bội này là mẹ của cô cùng với ba của tôi liên kết lại với nhau gây ra.

Người khổng lồ xanh, Cô giáo Thu, là hai màu sắc tươi sáng duy nhất trong tuổi thơ tối tăm và méo mó của cô, người trước đã từng tìm ra cô ở dưới gầm bàn hết lần này tới lần khác, người sau dã từng bao lần dạy cho cô biết thế nào là “Tiếng mẹ đẻ”.

Cô xoay mặt qua bên cạnh, đưa điện thoại về phía trước gần thêm một chút, cô nói: Gia Chú, mình đã nói chuyện của chúng ta với mẹ mình rồi, cậu cũng nên thông báo chuyện của chúng ta cho ông cậu đi, ông cậu sẽ rất vui đấy”.

Điên thoại vẫn không được nhận, phải biết là bây giờ tay của cô đang rất mỏi.

“Gia Chú, mình là con gái”. Cô làm ra điệu bộ thẹn thùng, đây đại khái là muốn biểu đạt, một đôi nam nữ quyết định ở cùng với nhau mà do nhà gái mở miệng trước thì có hơi mất mặt đấy.

Vẫn không nhận điện thoại đúng không, không nhận thì thôi vậy.

“Cánh cửa kia sẽ được mở ra vào lúc 9 giờ rưỡi, Sophia sẽ dẫn phóng viên đài truyền hình và hai phóng viên của một tạp chí khác vào, vốn là mình tính chia sẻ tin vui này với bọn họ, nhưng xem ra là cậu không hào hứng nhỉ”. Cô gật đầu. “Mình hiểu rồi, láy nữa họ vào mình sẽ không nói gì”.

Cô dừng lại một chút.

Làu bàu nói: “Dù sao thì mình cũng đã thực hiện đầy đủ cam kết trò chơi của mình rồi, sau này cậu không được nói mình quỵt nợ dất nhé, đừng nói tại sao mình không nói sớm, hại mình lại phải gọi điện giải thích với mẹ”.

Nói gọi điện là gọi điện.

Cô từ từ thu tay về, lại từ từ tìm số điện thoại của Lan Tú Cẩm, còn chưa đợi cô bấm số thì điện thoại đã bị giấy mất.

“Làm gì vậy!” Cô giậm chân.

Nhưng chân có hơi yếu, ánh mắt của Tiểu Pháp giống như mũi dao vậy.

Gia Chú, dù sao thì mình đã tính không để ý tới cậu rồi, cậu có hung dữ nữa, lạnh lùng nữa thì cũng chẳng sao, từ nay về sau trong mắt mình cậu cũng sẽ chỉ là không khí thôi.

Dường như tất cả mọi người trong hội trường cũng đang đợi cuộc điện thoại kia được kết nối, cũng chỉ có cô không thèm quan tâm tới cuộc điện thoại đó. Lâm Phức Trăn xuất thần nhìn Phương Lục Kiều.

Thật buồn cười, tại sao Phương Lục Kiều cũng đang quan tâm tới cuộc điện thoại đó.

Cô mỉm cười.

Cô bé đáng yêu không có khiếu hài hước, chuyện tốt đẹp như thẻ chỉ có trong mấy tin đồn mà thôi, cuộc sống thì mãi là cuộc sống, đó là hai chuyện khác nhau, rất nhanh thôi cô sẽ được biết.

Sẽ không có kỳ tích, sẽ không có người nắm lấy tay cô, dẫn cô tới một nơi nào đó trên thế giới này, kết cục từ đó về sau sẽ ngập tràn hạnh phúc.

Điện thoại đã được kết nối.

“Ông nội, mới nãy Lâm Phức Trăn đã đồng ý ở cùng với con rồi”. Giọng anh rõ ràng rành mạch. “Đúng vậy, ông nội. Con và Lâm Phức Trăn đã quyết định ở cùng với nhau”.

Trò chơi đã chính thức khép màn.

Chắc chắn tất cả mọi người ở hội trường, bao gồm cả Liên Gia Chú đều cho rằng cô là người chiến thắng, còn cô gái với gương mặt thẫn thờ kia là người thất bại.

Không, họ đã sai rồi, người thất bại thật sự là Lâm Phức Trăn.

Thế nhưng có mấy lời cô vẫn phải nói cho Phương Lục Kiều nghe.

Cô khoát tay lên vai Phương Lục Kiều, làm điệu bộ như ôm cô ấy.

Cô nói bên tai cô ấy:

“Đừng cảm thấy oan ức, sự đau khổ mà cô nhận phải lúc này là tội do mẹ cô gây ra, cũng đừng cảm thấy mình là người vô tội, tứng món ăn, từng bộ quần áo, từng món đồ đồng hành gắn bó chặt chẽ cùng với sự trưởng thành của cô đều tới từ mẹ cô, cô cũng không thoát khỏi trách nhiệm”.

Cô mỉm cười nói với cô ấy: “Bây giờ có còn muốn cậu ấy không? Muốn cậu ấy xuất hiện ở cửa nhà cô vào lúc đêm khuya không? Đó đều là giả, thứ duy nhất là thật cũng chỉ có con chó Phốc  tên Tony kia thôi, nếu như bây giờ vẫn còn chưa hiểu nữa vậy thì hãy về nhà sũy nghĩ lại thật kỹ thì cô sẽ hiểu thôi”.

Phương Lục Kiều biểu hiện ra dáng vẻ như một cái xác không hồn, cả người không có một chút sức sống nào.

Mười phút trước cô ấy cũng không như vậy.

Cô nhìn chăm chú ra khoảng không bên ngoài cửa sổ: “Hãy nhớ kỹ, có thù ắt báo, đó là nguyên tắc của Lâm Phức Trăn”.

“Chuyển lại lời cho mẹ cô, cho dù bà ta có ngụy trang cho mình thành vẻ điềm đạm đáng yêu cỡ nào đi nữa thì cũng không cách nào che giấu được trái tim dơ bẩn của bà ta, cho dù bà ta có nói quanh minh chính đại cỡ nào đi chăng nữa thì cũng không thể phủ nhận được sự thật bà ta đã từng cướp mất hạnh phúc của người khác, phá hoại gia đình người khác”.

“Còn đối với cha dượng của cô, nói với ông ta rằng, Lâm Phức Trăn sẽ vĩnh viễn không chấp nhận một phương án thêm vào, quãng đời còn lại cũng đùnge mong nhận được sự tha thứ từ tôi”.

“Không tha thứ cũng là nguyên tắc của Lâm Phức Trăn”.

MM.

Hết chương 66!

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *