9 giờ rưỡi, cánh cửa của khách sạn đúng giờ ở ra.

Liên Gia Chú quay mặt về phía mấy phóng viên, anh nói: “Tôi và cô ấy đã quyết định ở cùng nhau”.

Còn về nguyên nhân, tuy rằng giọng điệu khá là lạnh nhạt, nhưng về phần tình cảm thì thể hiện ra vừa đủ.

“Chuyện mấy ngày trước, trong lúc bầu không khí rất tốt, tôi đã hôn cô ấy, sau khi nụ hôn kết thúc chúng tôi đã quyết định ở cùng nhau”.

Lúc Liên Gia Chú nói những lời này, Lâm Phức Trăn làm điệu bộ như chim nhỏ nép vào lòng.

Thỉnh thoảng lại ngẩng đầu lên nhìn, nở nụ cười ngọt ngào.

Mấy chục người quen đang tham dự tại những địa điểm của các buổi tiệc khác nhau đã nghe tin mà chạy tới, chúc mừng họ.

Giám đốc khách sạn, và một số nhân viên nhận được tin cũng chạy tới, ở cửa chật ních người, tin chắc rằng những người này nhất định là sẽ không chú ý tới cô gái ăn mặc quái dị đang đứng ngây ngốc ở cửa.

Dưới ánh mắt ra hiệu của Lâm Phức Trăn, Sophia dẫn Phương Lục Kiều đi.

Phương Lục Kiều đi theo bên cạnh Sophia trông cực kỳ ngoan ngoãn.

Đưa mắt nhìn theo hai bóng người ấy một trước một sau rời đi, Lâm Phức Trăn cụp mắt xuống, dưới yêu cầu của thợ quay phim của đài truyền hình, người cô dựa sát vào Liên Gia Chú hơn.

10 giờ, hội trường trống không không một bóng người, tất cả mọi người đã rời đi hết.

Linda vẫn tự cho mình là rất biết chơi trước khi rời đi vẻ mặt của cô ấy có vẻ như rất khó chịu, chỉ còn thiếu điều là chưa nói: “Lâm, mình không nghĩ là cậu còn biết chơi hơn cả mình đấy, nhưng mà mình cảm thấy trò chơi của cậu … nói như thế nào nhỉ, mình thấy có chút hơi quá”.

Hễ là con người thì đều sẽ nghĩ như vậy thôi, chỉ cần chưa bị mất đi lương tâm.

Kim giây đồng hồ quay hết vòng này tới vòng khác.

Liên Gia Chú đứng trước cửa sổ, cửa sổ của hội trường giống như một tấm màn hình cỡ lớn, từng ô kính được khảm trên màn hình rộng đó, cảnh đêm của Địa Trung Hải chiếu lên trên màn hình rộng giống như một bức tranh nối tiếp nhau bất tận, sang trọng và rực rỡ.

Cảnh đêm càng lộng lẫy, thì hình bóng đang đứng trước cửa sổ kia lại càng lộ rõ vẻ cô đơn.

Dùng cô đơn để hình dung một chàng trai hai mươi tuổi hình như không được chuẩn xác cho lắm, nhưng hiện tại Lâm Phức Trăn không nghĩ ra được từ nào khác để hình dung Liên Gia Chú.

Không nghĩ được thì không cần phải nghĩ.

“Nếu như không có chuyện gì thì mình đi trước đây”. Lâm Phức Trăn nói.

Câu này mười phút trước cô đã nói một lần rồi, Liên Gia Chú không bảo cô đi cũng không giữ cô lại, nhưng vào lúc bước chân cô di chuyển thì chiếc điện thoại mà lúc trước cô đưa Liên Gia Chú đã “rơi” trên mặt đất.

Chiếc điện thoại “rơi” trên mặt đất phút chốc đã bị vỡ tan tành, chiếc điện thoại ấy bền cỡ nào cô đã được kiểm chứng vào mấy ngày trước rồi.

Sau đó cô vẫn luôn đờ đẫn nhìn mảnh vỡ của chiếc điện thoại trên sàn nhà, dáng vẻ đó vẫn được duy trì cho tới hiện tại.

Bây giờ cô mệt rồi.

Lâm Phức Trăn càng lúc càng nghi ngời rằng Linda đã nói không sai, cô đã bị bệnh rồi.

“Mình phải đi tìm một chỗ, tầng hầm cũng được, một căn phòng của nhà nghỉ hẻo lánh cũng được, chỉ cần không bị tìm ra thì cho dù đó là chỗ nào cũng được, mình muốn tắt điện thoại, mình thấy mình phải nghỉ ba ngày ba đêm, sau khi ngủ một giấc thật đã, bệnh của mình có lẽ sẽ khỏi thôi”. Suy nghĩ này càng lúc càng trở nên mãnh liệt ở trong lòng cô.

“Nếu như không có chuyện gì thì mình đi trước đây”. Cô nói lần thứ ba.

Ý nghĩ tìm một nơi để ngủ một giấc thật đã đã vượt qua cả nỗi sợ hãi trong lòng, cô chuyển bước.

Giọng nói phía sau lưng vang lên: “Lâm Phức Trăn”.

Cô tiếp tục dời bước.

“Lâm Phức Trăn, cậu qua đây”. Liên Gia Chú khẽ nói.

Cô suy nghĩ, rồi dừng bước.

Vậy cũng tốt, sau khi giải quyết xong việc này rồi đi tìm một nơi để ngủ một giấc cũng được, cô chậm chạp đi về phía Liên Gia Chú.

Đứng sóng vai với anh ở trước cửa sổ.

Cảnh đêm của Địa Trung Hải thật sự đẹp.

“Tiểu Họa Mi, cảnh đêm rất đẹp đúng không”. Anh hỏi cô.

Cô gật đầu.

“Cảnh đêm có đẹp nữa cũng vô ích, người không nên thấy cũng thế, sẽ biết mất không thất tăm hơi. Cậu nói, những người đã đi lạc trong cảnh đêm mỹ lệ kia rốt cuộc là đã đi đâu vậy?”

Cô im lặng.

“Tiểu Họa Mi, mở cánh cửa sổ này ra chính là biển”.

Lòng cô vô cớ run lên một cái, theo bản năng cô lùi về phía sau nửa bước.

Anh khẽ bật cười.

“Vừa rồi chúng ta đã công bố tình cảm, mình sẽ không làm thế với cậu”.

Cô đứng yên không nhúc nhích.

Anh khẽ hỏi cô: Tiểu Họa Mi, dưới tình huống mình không biết cậu còn làm chuyện gì nữa.

Cô xuất thần nhìn xa xăm, tay của Liên Gia Chú đặt lên vai cô, làm cho tầm mắt của cô rời khỏi mặt biển Địa Trung Hải từng chút một.

Mắt đối mắt.

“Mùi vị bị chẳng hề hay biết gì cũng không dễ chịu”. Anh khẽ hỏi cô, “Tiểu Họa Mi, có thể nói cho mình biết, cậu còn làm gì nữa không?”

Là trong đầu chàng trai kỳ lân không cách nào khuất phục quyền uy bị khiêu chiến? Hay là bóng dáng ngoan ngoãn đi theo phía sau Sophia làm lòng anh đau nhói?

Gia Chú, lúc mình nhìn Phương Lục Kiều rời đi, cậu cũng đang nhìn cô ấy rời đi, thời gian cậu dừng trên người cô ấy còn lâu hơn cả mình.

Gia Chú, rõ ràng mình đã tính không thèm để ý tới cậu nữa, nhưng tại sao lại còn phải chú ý tới những thứ này.

Điều này làm cho Lâm Phức Trăn thầm cực kỳ căm ghét chính mình.

Điều này không được, chuyện này tuyệt đối không được.

Bây giờ Lâm Phức Trăn phải chịu phạt.

Khi còn bé, muỗn khi nhớ ba một lần thì trời sẽ mưa nửa tiếng.

Cô nhìn vào cặp mắt đó, mỉm cười.

Cô nói: “Gia Chú, mình đã mang tin tức chúng ta trực tiếp công khai tình cảm với cái giá ba triệu Euro để bán cho đài truyền hình Paris, hai triệu Euro ủy quyền cho phương tiện truyền thông, mình đã bàn với họ xong xuôi từ sớm rồi, mấy người kia tới chỉ là cho có hình thức thôi, tin chắc rằng vào giờ phút này, ở trung tâm thương mại, ở các cột đèn giao thông, rất nhiều người đang xem tin tức Vianne ở cùng với Gia Chú trên các truyền hình đa phương tiện, những người này cũng bao gồm cả Phương Lục Kiều”.

Lực truyền tới từ bả vai làm cho Lâm Phức Trăn hoài nghi, vai cô sẽ bị nghiền vụn thành bột bất cứ lúc nào.

Không đau, không đau một chút nào, lại càng không thể gọi là đau, đây là cách Lâm Phức Trăn chịu phạt.

Cô khẽ nói: “Gia Chú, mình không có tiêu lung lung năm triệu Euro đó, mình đã dùng năm triệu Euro đó cho bọn trẻ ở Ngôi nhà Dora, cậu cũng biết đấy, bây giờ những người có tiền cũng không có hào phóng giống như trước đây”.

Mỗi ngày những nhà kinh tế học ở Châu Âu luôn rao giảng đủ loại “Thuyết đe dọa”, phát biểu các bài ngôn luận “Nền kinh tế tương lại của Châu Âu không lạc quan”, làm cho những người có tiền cũng không tình nguyện xài tiền.

Đã rất lâu rồi Ngôi nhà Dora không nhận được chi phiếu quyên góp nào trên mười ngàn Euro.

“Gia Chú, cậu biết không, năm triệu Euro này có thể mang tới cho bọn trẻ bao nhiêu …”

“Câm miệng”.

Được thôi, câm thì câm.

Cô ngoan ngoãn ngậm miệng lại.

“Lâm Phức Trăn”.

“Ừ”.

Liên Gia Chú buông tay ra.

“Trên đời này, nói về đáng yêu thì không ai đáng yêu bằng cậu. Trên đời này nói về đáng ghét thì cũng không ai đáng ghét hơn cậu. Nói về đẹp thì trên đời này không ai đẹp bằng cậu. Nói về xấu thì trên đời này không ai khó coi hơn cậu”. Anh nói.

Anh nhìn vào mắt cô, nói ra những lời như vậy.

Như vậy cũng tốt, vậy cũng tốt.

Cô nói với anh: Vậy Gia Chú, cậu đã nhìn rõ chưa?

Sợ anh không hiểu, cô lại nói tiếp: “Mình đã đặt hai kiểu con gái hoàn toàn không giống nhau ở trước mặt cậu để cho cậu so sánh, Phương Lục Kiều càng đơn thuần thì Lâm Phức Trăn lại càng có vẻ phức tạp, Phương Lục Kiều càng ngốc nghếch thì Lâm Phức Trăn lại càng có vẻ khôn khéo, Phương Lục Kiều càng tốt thì Lâm Phức Trăn càng có vẻ xấu xa”.

“Gia Chú, bây giờ cậu đã nhìn rõ chưa?”

Gia Chú, khi còn nhỏ mình đã từng mạnh miệng nói với mẹ, người mình yêu thì phải yêu tất cả những gì của mình, yêu cái tốt của mình, cũng yêu cả cái xấu của mình.

Liên Gia Chú không cho cô bất kỳ câu trả lời nào.

Đáp án đã rất rõ ràng, hiển nhiên là vậy rồi.

Nhìn rõ rồi cũng tốt.

Im lặng —-

Rõ ràng là Gia Chú cũng đã buông cô ra rồi mà, nhưng tại sao xương cốt của cô lại đau như vậy, giây tiếp theo nữa có bị vụn thành bột không, tiếp sau đó nữa lại có giống như người ta, biến mất trong cảnh đêm mỹ lệ kia không, biến thành hóa thạch dưới đáy biển, phát ra những tia sáng trong đêm tối.

Nhất định là con mòng biển đuôi đen kia đã bị tấm kính trong suốt đánh lừa, chúng cho rằng đi về phía khoảng không đặt chiếc bánh ngọt điểm tâm kia là không gặp phải trở ngại gì, nên đã dùng hết sức.

“Rầm” một tiếng, đầu bị đụng trúng kính.

Âm thanh đó đã làm cho cô sợ hết hồn.

Khôi phục lại tinh thần.

Tại sao cô vẫn còn ở đây?

Bước chân đi về phía cửa, lúc cách tấm cửa khép chặt kia còn mấy trăm bước thì sau lưng cô vang lên tiếng bước chân.

Tiếng bước chân vừa vội vừa hỗn loạn.

Lâm Phức Trăn tăng nhanh bước chân, lúc còn mười bước cuối cùng cô đã chuyển thành chạy, mắt thấy tay sắp chạm tới cánh cửa kia, thì một đôi tay khác đã nhanh hơn cô.

Thẻ phòng bị giật mất, công tắc cảm ứng của cánh cửa bị một nắm đấm vung ra phá hỏng.

Tiếng “Rầm” đó làm cho tim Lâm Phức Trăn thoáng giật thót, muốn nhấc bộ đàm liên lạc nội bộ của chuông cửa, Liên Gia Chú lại cầm bộ đàm trước cô một bước.

Bộ đàm bị ném vào tường.

“Gia —” Câu còn lại bị im bặt khi gặp phải cặp mắt tràn đầy giông tố kia.

Cô quay mặt đi không nhìn đôi mắt ấy, để mặc cho anh kéo cô đi ngược hướng với cánh cửa kia.

Mắt thấy cô cách cánh cửa kia càng lúc càng xa.

Lại có một con mòng biển đuôi đen đập vào bức tường kính, âm thanh khó chịu đó làm cô nghe mà cả người nổi hết cả da gà.

“Liên Gia Chú!”. Cô gào lên, “Cậu muốn làm gì, mình phải về, buông mình ra mau. Liên Gia Chú, mình đang nói với cậu cậu có nghe không vậy? Buông mình ra mau!”

Bóng người cô chìm trong bóng tối, giày bị tuột khỏi chân, gót chân bị cà trên mặt đất, giọng cô càng lúc càng nhỏ.

Giọng cô trở nên vô cùng đáng thương: “Gia Chú, đừng làm loạn nữa, chúng ta đừng làm loạn nữa. Được rồi, Gia Chú, cậu có thể bỏ mình ra không? Mình đồng ý với cậu, sau này mọi chuyện mình sẽ trao đổi với cậu —“

Âm cuối bị tiếng đóng cửa cực kỳ tàn bạo chặn lại.

Tiếp theo nữa là tiếng khóa cửa.

Anh buông lỏng tay, người cô giống như một chiếc lá, tà tà chạm mặt đất.

Phòng nghỉ không có cửa sổ, cả phòng đen kịt, giống như một cái phòng giam phạm nhân.

Cô nhanh chóng lùi vào góc tường, giây kế tiếp, Lâm Phức Trăn cảm giác được đây không phải là một cách hay, lùi vào trong góc chỉ có thể càng làm tăng thêm nỗi sợ hãi của con người.

Tại sao lại hoảng sợ như vậy?

Anh là Gia Chú, anh là Liên Gia Chú mà.

Nhưng mà vào giờ phút này cô không còn một chút sức lực nào.

Góc tường kia đã cản trở cô, cô không có sức lực để bước lên phía trước một bước.

Lúc bàn tay của anh đưa về phía cô, cô đã mắc chứng cà lăm.

“Gia … Gia … Gia Chú, cậu mang mình tới đây … tới đây làm gì?”

Đúng vậy, Gia Chú, cậu mang mình tới đây làm gì?

“Cậu đoán xem”. Giọng nói, hơi thở của anh cũng không khác gì bình thường mà.

“Không … mình không, không đoán … còn nữa … còn nữa, Gia Chú … bây giờ mình đang bệnh, cậu …” môi cô run run, bóng dáng Liên Gia Chú tạo thành một khoảng tối che kín bầu trời, ngăn chặn tất cả nguồn sáng lại. “Cậu …”

“Cậu … Tiểu Họa Mi, cậu lại mắc tật cà lăm rồi, nói xem xem, cậu … cậu cái gì vậy?” Tính khí anh vẫn tốt như mọi khi.

“Cậu … cậu có thể mang mình … mang mình đi khám bệnh …. mình biết, mình … mình vừa chọc cậu giận … cậu không mang mình đi … đi khám … bệnh có thể … có thể hiểu được, còn không … còn không … cậu gọi điện cho … cho bác sĩ cũng được”.

“Không”. Giọng điệu từ chối của anh cũng ôn hòa.

Nhưng mà, giọng điệu ôn hòa cũng không cách nào làm cho môi cô ngừng run rẩy.

Mà chân của cô thì còn run hơn cả môi nữa, mà không ngừng run rẩy còn có cả người của cô nữa, thậm chí cô còn nghi ngờ, có lúc từng sợi tóc dưới lỗ chân lông của cô còn bị dựng ngược lên nữa.

Tay bắt đầu run run chạm vào tóc, cô không biết tóc của mình có bị dựng ngược lên nữa hay không, môi càng lúc càng run dữ dội: “Gia … Gia Chú, điện thoại … gọi điện …”

“Gọi … gọi điện thoại, đúng không?” Hàng lông mày của anh còn dịu dàng hơn bất cứ lúc nào trước kia, “Tiểu Họa Mi, bây giờ mình không có thời gian gọi điện, bây giờ mình còn có chuyện quan trọng hơn phải làm”.

Bàn tay của anh chậm rãi đưa tới trước mặt cô —-

Cô lắc đầu, ra sức lắc đầu, tay giấu ra sau lưng.

Cơ thể cô giống như bông, người bị nhấc bổng từ trong góc ra, rồi lại khẽ khàng rơi xuống ghế sô pha, mượn vào chút ánh sáng mờ ảo để nhìn anh, Gia Chú đang mở cúc áo sơ mi.

Bây giờ thì rốt cuộc Lâm Phức Trăn cũng biết mình đang sợ cái gì rồi.

Nhưng cô vẫn cứ không tin, chưa từ bỏ ý định, thậm chí là —

Cô nói ra lời nói ngây thơ “Đã nói rồi mà, mình đang bệnh”. “Gia Chú, mình thực sự đang bệnh, hôm khác chúng ta lại thân mật, nha?” “Gia Chú à, nha? Nha nha?” Giọng cô kéo dài, tay siết chặt, che lại cổ áo của mình.

Anh đặt người cô ở dưới thân, một tay nắm chặt eo cô để cho cô càng gần anh hơn, tay còn lại thì vuốt ve má cô, khẽ hỏi cô: Giống như kiểu thân mật trước đây không?

“Đó là đương nhiên”. Miệng cô liên tiếp nói những lời ngây thơ.

“Tiểu Công Chúa”. Đầu ngón tay anh vẽ theo mi tâm của cô.

Sao lại gọi cô là Tiểu Công Chúa rồi? So với Tiểu Họa Mi thì cô càng ghét Liên Gia Chú gọi cô Tiểu Công Chúa hơn, cái danh xưng Tiểu Công Chúa này luôn khiến cho cô liên tưởng tới Vianne ngốc nghếch.

“Tiểu Công Chúa, hình như cậu vẫn chưa hiểu được ý nghĩa của việc thế nào là ở cùng nhau, bây giờ mình cần phải làm cho cậu biết, cái gì là ở cùng nhau một cách thực sự”.

Cô trợn trừng mắt, một giọt nước mắt từ trong khóe mắt rơi xuống, cô nói: Gia Chú, đừng, ít nhất thì không thể là bây giờ.

“Không thể là bây giờ sao?” Anh hỏi cô.

“Đúng vậy, không thể là bây giờ”. Lại có một giọt nước mắt nữa rơi ra từ khóe mắt cô.

“Tiểu Họa Mi, ‘Không thể là bây giờ’ câu này đặt ở tình huống hiện tại quả thật là vô cùng đáng yêu”. Môi anh chạm lên thái dương của cô.

Xung quanh vô cùng yên tĩnh, tay cô siết chặt cổ áo, mắt nhìn trừng trừng lên trần nhà.

Trong cơn đau ập tới bất chợt như bị xé rách, ánh mắt cô vẫn chư cũ nhìn trân trân lên trần nhà, cô vốn dĩ không tin, rõ ràng là tay của cô vẫn còn giữ chặt cổ áo mà, rõ ràng quần áo của cô vẫn còn nguyên mà.

Mãi cho tới khi sự đau đớn như bị xé rách ấy lan tới trung khu thần kinh của cô, cô vẫn còn chưa tin giọng cô gái đang gào thét kia là của mình, là của Lâm Phức Trăn.

Giọng cô gái đó đang gào thét, đang khóc thét “Liên Gia Chú, tên khốn nhà cậu, sao cậu có thể làm chuyện này với mình!” “Liên Gia Chú, mình phải giết cậu!”, “Gia Chú, cầu xin cậu, nhẹ một chút, đau”. “Gia chú, xin cậu đấy, nhẹ một chút, đau …” “Gia Chú, đau, đau quá, mình là … là lần đầu tiên”.

Cô mở to mắt, nhìn lên trần nhà không ngừng lay động.

Từ trên trần nhà truyền tới một giọng nữ đang thút thít, tiếng khóc vô cùng buồn thảm, tựa như đang nói với mọi người rằng cô ấy đã đánh mất báu vật mà cô ấy yêu quý rồi, hỏi cô ấy đã làm mất cái gì thì cô ấy không nói.

Trần nhà vẫn còn đang lắc lư.

Tiếng khóc đau thương vẫn còn tiếp tục, làm cho cô nghe thấy mà trong lòng cực kỳ khó chịu, đưa tay ra chạm vào khóe mắt, nhìn xem, đã khó chịu tới phát khóc rồi.

Khóc cái gì mà khóc, âm thanh đó cũng không phải là của cô, đó là âm thanh của người khác.

Đúng vậy, là của người khác.

Cô từ từ nhắm mắt lại.

***

Ở ngoài cảng biển xa xa truyền tới tiếng còi tàu, âm thanh đó bị chia ra làm hai phần, một nửa ở lại trong giấc mộng còn một nửa thì chảy xuôi theo làn không khí, giai điệu quen thuộc cùng với tiếng còi tàu, xa xa truyền tới âm thanh hào hùng của thanh niên, âm thanh đó đang ca vang:

Khi xương mù vừa tan, nới nỏng dây chão, dây thừng phía sau, đi về phía eo biển phía nam.

Đi qua bến cảng Rocky, đảo Ten Pound, đi qua sông Nile mà khi nhỏ tôi từng trượt băng.

Kéo vang tiếng còi tàu, vẫy tay với cậu bé canh giữ ngọn hải đăng.

Những chú chim biển bay qua, mòng biển lưng đen, mòng biển trắng, vịt trời

Tiểu Họa Mi, mình kể cho cậu nghe một cậu chuyện.

Trước kia, có một người đàn ông trước khi đi xa nhà đã để cho đứa con trai của mình một cuộn băng, cuộn băng đó có ghi lại bài hát mà ông ấy hát cho con trai nghe, ông ấy hi vọng có một ngày sẽ được cùng con trai hát bài hát đó trong một hành trình xa xôi.

Đi xem mòng biển lưng đen, đi xem mòng biển trắng, đi xem vịt trời.

Nhưng, người đàn ông ấy đã lỡ hẹn.

Đứa bé kia đã lớn lên từng ngày, người bạn tốt nhất của cậu ấy là cái bóng, cậu ấy nói với nó, cậu ấy oán trách nó, sau đó, tiếp sau đó lại tới một Tiểu Họa Mi.

Tiểu Họa Mi, cậu đã làm mất người bạn tốt nhất của mình rồi.

Tiểu Họa Mi …

Anh đưa tay ra, chạm phải một khoảng không lạnh lẽo.

Mở mắt ra, đây không phải là phòng của anh, cảm giác lạnh lẽo từ lòng bàn tay truyền tới làm cho đầu ngón tay anh khẽ run.

…. Giọng nam trầm trong đầu đã biến thành tiếng thét chói tai của thiếu nữ, gào thét, nỉ non, từ từ … đổi thành tiếng cầu xin.

Anh từ từ nhắm mắt lại.

Tiếng cầu xin ấy đã rơi thẳng từ trên trần mà đánh thẳng vào cách cửa trái tim, nó đã công thành phá trại.

Liên Gia Chú nhắm chặt mắt lại.

Đau khổ, căm phẫn, uất ức, tuyệt vọng giống như cơn sóng cuộn trào mãnh liệt: “Liên Gia Chú, sao cậu có thể làm ra chuyện này với mình!”

Ừ, đúng vậy, sự căm phẫn này anh hoàn toàn có thể hiểu được, giống như câu cô đã nói vậy “Liên Gia Chú, sao cậu có thể làm ra chuyện này với mình!”

Tiểu Họa Mi, cậu không biết sao?

“Phá hủy con búp bê cao quý trong tủ kính” chính là nỗi trăn trở ẩn sâu trong nội tâm của anh đã từ rất lâu rồi.

Tiểu Họa Mi, không phải là mình đã từng nói với cậu rồi sao? Người đùa giỡn với tình cảm thì cuối cùng sẽ bị trừng phạt, mình thề là lúc mình nói lời này mình hoàn toàn không nghĩ rằng nó sẽ trở thành kết quả như bây giờ.

Tiểu Họa Mi, là lỗi của mình.

Được rồi, mình nhận lỗi với cậu, cậu cũng đừng cứ suốt ngày lải nhải bên tai mình nữa.

Nhưng sao lời lải nhải vẫn còn tiếp tục, giọng nói phẫn nộ đã trở thành giọng khóc lóc nỉ non khe khẽ: “Gia Chú, xin cậu nhẹ một chút”.

Rốt cuộc thì con búp bê cao quý cũng như ước nguyện của anh, đã để lộ ra vẻ yếu đuối của nó.

Tiểu Họa Mi, cậu biết không?

Tối hôm qua cậu đã khiến mình một lần nữa cảm nhận được cảm giác tồi tệ vào năm tám tuổi khi trốn sau tấm rèm của hậu trường sân khấu, cứ như một con rối ngốc nghếch bị chỉ về hướng đông là đi về hướng đông, chỉ đi về hướng tây là đi về hướng tây.

Loại cảm giác tồi tệ đó cũng không thể để mình anh chịu đựng được.

Vậy cũng không sao.

Đúng vậy, vậy cũng không sao, chỉ là anh đã dùng một cách khá cực đoan để lấy lại thù lao của trò chơi mà anh được trả.

Tiểu Họa Mi, bây giờ có cầu xin, gào khóc cũng đã muộn rồi.

Liên Gia Chú nhắm chặt mắt lại, đem tiếng khóc lóc của Lâm Phức Trăn bỏ ở ngoài cửa sổ.

Cơ hội kéo các bác của anh xuống ngựa càng lúc càng gần hơn rồi, giống như giai đoạn quay một bộ phim điện ảnh. Bây giờ việc còn lại chính là chọn một ngày lành tháng tốt để ra tay.

Trong mơ hồ, ngoài cửa truyền tới từng âm thanh vang vọng, không cần nhìn cũng biết, những con chim mòng biển lưng đen tham ăn bị đụng trúng cửa kính rồi.

Âm thanh mà mòng biển lưng đen gây ra làm rối loạn mạch tượng tượng trước đó của Liên Gia Chú.

Xung quanh bỗng nhiên trở nên vô cùng yên tĩnh.

Đó là một loại yên tĩnh tới kỳ lạ, yên tĩnh tới mức độ nào nhỉ, yên tĩnh giống như một người đang ở trong một bãi tha ma.

Trong bầu không khí yên tĩnh cực kỳ quái dị, có một âm thanh khe khẽ, âm thanh khe khẽ ấy đang nói “Gia Chú, đau quá, mình là … là lần đầu tiên”.

Âm thanh đó ban đâu thì xa lạ, nhưng dần dần, càng lúc càng vô cùng rõ ràng, rõ ràng mà quen thuộc, theo âm thanh đó —

“Tiểu Họa Mi”.

Trong thoáng chốc, lòng bàn tay anh ướt đẫm mồ hôi.

Anh choàng mở mắt ra.

Xoay mặt qua một bên, Liên Gia Chú đã nhìn thấy con dao, con dao được dùng để cắt bánh sinh nhật, con dao đó được đặt ở phía bên tai trái của anh, mũi dao hướng ngay về phía huyệt thái dương của anh.

Chỉ cần anh xoay người qua, thì chỉ ngay sau đó là mũi dao sẽ đâm thẳng vào mắt anh.

Theo hướng phía cán mũi dao là một đôi mắt tuyệt vọng đau khổ, đôi mắt đó đong đầy nước mắt.

Anh luôn luôn ghét nhìn thấy nước mắt ở trong mắt cô, ghét chết đi được.

Anh từ từ đưa tay ra, muốn lau hết thứ làm cho anh chán ghét kia đi.

Vừa chạm vào thì đôi mắt đong đầy nước mắt ấy đã biến mất.

Anh nhắm mắt lại.

Câu nói “Gia Chú, đau, đau quá, mình là … là lần đầu tiên” ấy còn sớm hơn cả câu cô từng nói “Gia Chú, đừng, ít nhất thì không phải là bây giờ”. Khi đó tại sao anh lại không nghe được chứ.

Tiểu Họa Mi, tại sao khi đó lại không nghe được chứ?

Để mặc cho tiếng khóc lóc ở bên tai biến thành từng tiếng sóng vỗ, cuồn cuộn tiến về phía trước, gào thét đánh về phía bờ cát.

“Liên Gia Chú, sao cậu có thể làm ra chuyện này với mình, mình muốn giết cậu”.

Lâm Phức Trăn có thì tất báo.

Trong thoáng chốc đó, ở trong khoảnh khắc đó.

Tựa như có một đôi bàn tay đấm mạnh vào cửa cánh cửa trái tim.

Lực rất mạnh.

Rất đau.

Đây là nỗi đau mà lần đầu tiên Liên Gia Chú cảm nhận được từ vị trí đó.

Tiếng nỉ non khe khẽ trong đêm khuya thanh vắng tựa như tiếng một chú cừu non: “Gia Chú, đau, đau quá, mình là … là lần đầu tiên”.

Ở trán có một giọt mồ hôi nhỏ xuống.

Nơi khóe mắt cũng có một giọt.

Xa xa có con thuyền đang chạy ra khỏi cảng biển, trước khi mặt trời mọc, các ngư dân phải tung lưới đánh cá về phía mặt biển.

Trước khi mặt trời mọc —

Tiểu Họa Mi, chào buổi sáng.

MM

Hết chương 67!

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *