Bàn tay giơ về phía bầu trời để cho ánh tà dương xuyên qua kẽ ngón tay tạo thành từng đường kẻ sọc hắt lên gương mặt của Lâm Phức Trăn.

Đó là một đôi tay của một người hai mươi tuổi, đôi tay đó vào mười ba tiếng trước đã cầm một con dao, con dao đó đã từng được dùng để cắt bánh kem cho bọn trẻ.

Hỏi cô dùng con dao đó để làm gì?

Còn có thể dùng để làm gì chứ, đương nhiên là dùng để đâm một nhát lên ngực của Liên Gia Chú rồi. Lúc anh dùng cách cưỡng ép ngang ngược mà thô bạo tiến vào cô, cô đã muốn dùng con dao ấy rồi.

Sáng sớm Lâm Phức Trăn đi tìm dao, cô muốn mang tất cả ý nghĩ hình thành trong đầu mình biến thành hành động, thậm chí là sợ thể lực không đủ, cô còn uống một ly đồ uống có ga.

Nhưng vào giây cuối cùng, thực sự chỉ còn một giây cuối cùng khi mũi dao đó đã ngắm chính xác vào vị trí một dao trí mạng.

Bây giờ nghĩ lại, Liên Gia Chú hẳn phải nên cảm ơn tạo hóa đã cho anh có được một gương mặt đẹp, ánh ban mai mong manh đã xuyên qua cánh cửa chiếu lên trên mặt Liên Gia Chú, mỗi một đường nét đều vô cùng tinh xảo.

Là báu vật trời sinh.

Đây hẳn là nguyên nhân mà cô đã không xuống tay được.

Nếu như cô giết anh rồi, nhất định Linda sẽ là người đầu tiên tới liều mạng với cô, mà có lẽ cái tên Lâm Phức Trăn này sẽ bị ghi vào trong sử sách, cô vì yêu mà sinh hận nên đã hủy diệt đi một trong những thần tượng hoàn mỹ nhất của thời đại này.

Là như vậy sao? Lâm Phức Trăn nhớ tới người đàn ông tựa ở bên máy bán cà phê ở một nhà ga cũ đã gọi cô là “Bé yêu”.

Vào đầu xuân, cô đi du lịch xa, ở một nhà ga không biết tên, ở nhà ga có một cánh cửa cảm ứng để đi vào sảnh chờ.

Cách giờ xe tới trạm vẫn còn rất nhiều thời gian, cô đã bất chợt nảy sinh ra một ý nghĩ, cô muốn hỏi người thứ một trăm bước vào cánh cửa kia một câu hỏi.

Cô bắt đầu đếm.

Người thứ chín mươi chín từ cánh cửa cảm ứng kia đi vào là một người đàn ông cường tráng mặt đầy vẻ dữ tợn, cô thầm vui mừng, may mà không phải là ông anh này, trong thoáng chốc cánh cửa cảm ứng kia lại mở ra.

Là một khuôn mặt Châu Á, cũng giống như cô, da vàng, tóc đen, mắt đen. Cô mặt mày rạng rỡ, đây thực sự là thượng đế đã an bài.

Người thứ một trăm đi qua cánh cửa cảm ứng đi vào nhà ga là một người đàn ông Châu Á khoảng ba mươi tuổi.

Người đàn ông khoác một chiếc ba lô có in năm 2000, mặc chiếc áo khoác lao động

Lâm Phức trăn theo người đàn ông mặc áo khoác lao động đi tới máy bán cà phê.

Vào khoảnh khắc hoàng hôn, ở sân ga cũ, người đàn ông ấy đang uống cà phê.

Cô đã không kiêng dè gì mà nhìn thẳng vào gương mặt của người đàn ông đó. Người đàn ông ném ly giấy vào thùng rác, vai tựa trên máy bán cà phê nhìn cô.

Người đàn ông đó có một đôi mắt cực kỳ dịu dàng, khi nhìn về bạn sẽ làm cho lòng bạn nảy sinh suy nghĩ: Mình và người này kiếp trước nhất định đã từng gặp qua.

“Bé yêu, bỏ nhà đi hả? Bởi vì mẹ lại lén mở lịch sử trò chuyện trong điện thoại của em, hay là đã lặng lẽ đăng nhập vào hòm thư email của em?” Người đàn ông nói như thế.

Thật là quái lạ, “Bé yêu” kết hợp với nội dung nói chuyện thì hẳn là phải có vẻ tùy tiện mới đúng.

Nhưng thế quái nào mà Lâm Phức Trăn lại không cảm thấy người đàn ông này nói năng tùy tiện một tí nào.

Bày ra vẻ mặt nghiêm trang, cô hỏi anh ấy: “Anh à, anh có thể nói cho tôi biết trong cuộc đời của một người thì hai mươi tuổi đại diện cho cái gì?”

Khi đó cô chỉ cách tuổi hai mươi ba ngày nữa.

“Mười chín tuổi nhìn hàng xóm không vừa mắt, em cầm chìa khóa rạch lên xe của anh ta, Mười chín tuổi đã từng đi qua dưới tán cây táo kia, dù muốn hay không cũng phải hái quả táo ở gần ngay trước mặt xuống, hái xong em lại cân nhắc tới việc quả táo vẫn còn đọng lại thành phần thuốc trừ sâu nên đã tiện tay ném đi, cũng không buồn quay đầu lại”.

“Hai mươi tuổi, rạch bậy lên xe của hàng xóm, bỏ quả táo vốn dĩ không phải của mình vào trong túi, những chuyện này chỉ có thể ở trong đầu của em, rõ ràng gương mặt của hàng xóm vẫn làm cho em cảm thấy buồn nôn như cũ, quả táo trên cây vẫn làm cho người ta thèm nhỏ dãi như cũ”. Người đàn ông nói với cô.

“Tại sao?” Cô hỏi anh.

“Bởi vì, trong lòng em có thêm một chiếc hộp, chiếc hộp đó có tên là khả năng tự ràng buộc mình, màu sắc của cái hộp đó là màu đen, màu đen tượng trưng cho hai nhóm chính, là Sợ hãi và tôn kính”.

Tiếng còi của đoàn tàu đang tiến vào nhà ga vang lên, cô bước vào toa thứ sáu, anh ấy đi vào toa xe thứ mười hai, cô mua vé hành khách đường ngắn, anh cầm vé hành khách của ga cuối.

Điểm cuối của đoàn tàu là Zurich.

Trước khi xuống tàu năm phút, cô tìm tới người đàn ông đó.

Cô nói: Anh à, anh có thể nói cho tôi biết tên của anh không?

Người đàn ông cho cô một đồng tiền xu có in năm 2000, anh ấy nói lần sau gặp lại, nếu như cô vẫn còn giữ đồng tiền xu này, thì anh ấy sẽ nói cho cô biết tên.

Thôi đi, ai mà thèm chứ.

Lâm Phức Trăn không nhận đồng xu ấy.

Cô hất mặt, xoay người, đi được mấy bước.

Sau lưng vang lên —

“Bé yêu”.

Cô theo bản năng quay đầu lại.

Có một món đồ bay về phía mặt cô, cô theo bản năng đưa tay ra.

Đồng xu có in năm 2000 được cô bắt lấy vững vàng trong lòng bàn tay.

Đồng xu đó được cô mang về nhà.

Cho tới bây giờ Lâm Phức Trăn dĩ nhiên không nhớ nổi gương mặt của người đàn ông.

Nhưng cô lại nhớ rõ chiếc hộp màu đen đó.

Lâm Phức Trăn đang ở tại căn nhà ở Roussillion tọa lạc ở lưng chừng núi, ánh hoàng hôn buông xuống nền đất đỏ, chiếu lên căn nhà màu đỏ, trông như một bức tranh sơn dầu.

Trong màu sắc của bức tranh sơn dầu, Lâm Phức Trăn nhớ tới người đàn ông đã cho cô đồng tiền xu, và câu hỏi đã được đặt ra trong một phút vô cùng tẻ nhạt: “Hai mươi tuổi đại biểu cho cái gì?”

Hai mươi tuổi đại biểu cho việc có thêm một chiếc hộp màu đen ở trong lòng.

Chiếc hộp màu đen chứa đựng sức trói buộc của chính mình.

Sáng sớm cầm con dao cắt bánh ga tô, Lâm Phức Trăn đã lờ mờ chạm tới chiếc hộp màu đen đó.

Cho nên vào buổi sáng ấy, cô đã thể hiện vô cùng bình tĩnh, tìm bộ đàm, nhờ giám đốc khách sạn mang quần áo tới, lúc nhận quần áo cô đã không quên nháy mắt với giám đốc khách sạn, ý muốn truyền đạt đã rất rõ ràng: Anh biết đấy, trong lúc nhất thời tôi và bạn trai đã không kìm nén nổi cảm xúc.

Mặc xong quần áo, cô rời khỏi khách sạn.

Trước khi rời đi vẫn không quên bàn giao lại với giám đốc khách sạn: “Bạn trai tôi vẫn đang nghỉ ngơi ở trong phòng, mong các ông đừng quấy rầy tới anh ấy”.

Rời khỏi khách sạn, Lâm Phức Trăn đi tới một phòng khám tư nhân.

Linda ngốc đã đúng một nửa, cô đúng là đã bị bệnh, nhưng cũng chỉ là bị sốt nhẹ mà thôi, dưới ám thị của cô, bác sĩ đã viết chuẩn đoán đề nghị cá nhân, bệnh nhân cần phải nghỉ ngơi một tuần.

Đúng rồi, Lâm Phức Trăn còn bảo bác sĩ cho cô thuốc tránh thai hai tư giờ.

Cầm sổ khám bệnh, Lâm Phức Trăn muốn xin nghỉ bệnh với trường học mười ngày.

Tiếp sau đó, cô chờ Sophia ở một quán cà phê gần trường học, chủ quán cà phê đã nhận ra cô, để biểu đạt sự ủng hộ tình yêu của cô và Liên Gia Chú, chủ quán đã miễn phí hóa đơn của cô, còn cho cô chiếc bánh ga tô trái cây tự tay mình làm.

“Sao Yann không đi cùng cô”. Chủ quán cà phê hỏi cô.

Cô khen mùi vị của chiếc bánh ga tô trái cây, rồi trả lời: “Anh ấy có chuyện khác cần phải xử lý”.

Sophia tới, cô ấy đưa cho cô chiếc điện thoại mới.

Có mấy cuộc điện thoại nhất định phải gọi.

Cuộc điện thoại thứ nhất là gọi cho dì Daisy.

Làm thông gia với Liên Gia là chuyện mà gia tộc Rose vẫn rất mong đợi, trong điện thoại dì Daisy cũng chỉ cảm thán mấy câu: “Vianne đã lớn rồi, chuyện gì cũng không cần phải nói qua với dì Daisy nữa”. Cuối cùng dì ấy còn tỏ ý chúc phúc.

Trước lúc sắp cúp điện thoại, dì Daisy lại đột nhiên hỏi cô một câu thế này.

“Mọt sách nhỏ, con có thực sự thích đứa trẻ nhà Liên Gia kia không?”

Cô ngây người, nói tùy tiện một câu: “Đương nhiên ạ, Gia Chú đẹp thế cơ mà”.

Đầu bên kia điện thoại truyền tới tiếng thở dài.

Cuộc điện thoại thứ hai là gọi cho người phụ trách trang mạng chính thức của Vianne, cuộc điện thoại thứ ba là gọi cho người tổng phụ trách của Ngôi nhà Dora.

Gọi xong cuộc gọi thứ ba, Lâm Phức Trăn mở quyển sổ khám bệnh đưa tới trước mặt Sophia, cô làm nũng với Sophia.

Cuối cùng, cô gái Pháp đã bất đắc dĩ nói: “Chuyện tiếp theo tôi sẽ xử lý”. “Tôi sẽ không tiết lộ hành tung của cô cho bất kỳ người nào, cũng bao gồm cả Yann”.

So với Sanah thì Lâm Phức Trăn thích Sophia hơn, có lẽ bởi vì tuổi của hai người không kém nhau là bao, cô và Sophia lại càng giống như bạn hơn, giống như bạn cũng giống như chị em.

Trả lại chiếc di dộng mới cho Sophia, Sophia đưa cô tới nhà ga.

Cô ngồi lên chuyến tàu đi tới Roussillion.

Ngôi nhà cũ ở Roussillion là nơi nghỉ ngơi tốt nhất mà Lâm Phức Trăn có thể nghĩ tới, chỉ cần cô không đi tới mấy thắng cảnh của thành cổ thì tin chắc rằng không ai có thể quấy rầy cô.

Đẩy cửa ra, được rồi, có thể khóc lớn một trận rồi.

Trong thời gian nửa tiếng Lâm Phức Trăn vẫn không thế nào tạo ra cảm xúc để khóc lớn một trận, có lẽ là bởi vì ban ngày chăng, ban ngày người ta lúc nào cũng vô cùng lý trí.

Có lẽ buổi tối cô sẽ khóc được, vừa khóc vừa chửi rủa Liên Gia Chú.

Uống xong thuốc, Lâm Phức Trăn đổ người lên giường.

Tỉnh lại sau giấc ngủ, ánh mặt trời đã trở nên ấm áp, đẩy cửa sổ ra, cô nhìn thấy một bụi cây nở đầy hoa cúc, một tuần trước nó vẫn còn trơ trụi.

Kéo một cái ghế tới, Lâm Phức Trăn ngồi xuống dưới bụi hoa cúc.

Giang tay ra, lòng bàn tay hướng vế phía bầu trời, ánh tà dương xuyên qua các kẽ ngón tay đang đưa về phía bầu trời, tạo thành các vệt sọc hắt lên trên mặt cô.

Nếu như, vào lúc này đúng lúc có người đi qua bức tường rào thấp ngoài kia nhất định người đó sẽ cho rằng cô gái trẻ đang ngồi dưới bụi hoa cúc là một du khách ở lại đây một thời gian ngắn, trong lúc rãnh rỗi thưởng thức cảnh đẹp hoàng hôn.

Nhất định là cô gái đang hưởng thụ thời gian lúc này, đôi dép lê bị cô quăng ở một bên, bàn chân trần đang giẫm trên phiến đá, mười móng chân sơn mười loại màu sắc khác nhau, còn chọn sơn màu nổi bật nhất: Đỏ, đen, tím đậm, vàng tươi, cam tươi, …

“Nhất định là cô gái ấy tới từ một gia đình hạnh phúc, được ba mẹ vô cùng cưng chiều”. Người bên ngoài tường rào nhìn móng chân của cô gái có lẽ sẽ nghĩ như vậy.

Nhếch miệng cười, nụ cười ấy làm khóe mắt ươn ướt.

Tiếng “mẹ” chỉ có thể vang lên trong lòng, mà tiếng “ba” đã vắng bóng từ lâu.

Ánh nắng lần lượt rời khỏi kẻ ngón tay cô, bị góc tường ngăn lại.

Nhắm mắt lại, tựa đầu trên bụi cây.

Tiểu Pháp đã làm mất Tiểu Họa Mi rồi.

Tiểu Họa Mi bị Tiểu Pháp làm mất từ khi nào nhỉ? Chính là chuyện xảy ra vào tối hôm qua, dùng một cách vô cùng hung bạo.

Từ nay về sau, sẽ không quay lại được nữa rồi.

Ở một góc công viên, nhìn nhau cười.

Tiểu Họa Mi đã từ từ biến mất rồi.

Trên đây là chuyện mà cô muốn kể cho Gia Chú của năm mười tuổi nghe.

Một cơn gió thổi qua, từ bụi hoa cúc rơi xuống những cánh hoa, cánh hoa rơi xuống lòng bàn tay cô, ở trong một con hẻm nhỏ và sâu truyền tới tiếng bước chân, tiếng bước chân dừng ở ngoài bức tường rào.

Cô khép tay lại, để cho mộng đẹp tràn ngập tâm tư.

Khi mở mắt ra lần nữa, cô đã không còn ở dưới bụi hoa cúc, ánh sáng của ngọn đèn nhỏ như hạt đậu, người kia đang ở gần trong gang tấc.

Người này muốn tìm được cô nên rất dễ dàng, cô cũng không tính tránh anh.

Nên xưng hô với người trước mặt này thế nào nhỉ? Bạn trai của Vianne?

Không, cách xưng hô này có lẽ đợi cô rời khỏi chỗ này rồi hãy dùng đi.

Bây giờ người trước mặt thích hợp dùng cách xưng hô là “hàng xóm của tôi” hơn, trong mắt những người trong thị trấn đất đỏ này cô và anh là hàng xóm.

Suy cho cùng thì hàng xóm của cô không xấu, lúc đi qua tường rào, nhìn thấy cô đang ngủ gật ở trong sân, cánh cổng trong sân cũng không đóng, cửa sổ cũng mở ra.

Xuất phát từ sự tương thân tương ái của láng giềng, anh đã bế cô vào phòng, đóng cửa sổ và cổng lại. Dứt khoát đã làm chuyện tốt là làm tới cùng, còn chờ tới khi cô tỉnh dậy nữa, nói thế nào thì một cô gái trẻ mà ban đêm lại ngủ say như vậy nhất định sẽ gặp nguy hiểm.

Dưới cái nhìn ấy, cô mỉm cười.

Ánh mắt dừng ở cánh cửa phòng, ý tứ rất rõ ràng: Này, hàng xóm, anh nên đi rồi.

Không chút phản ứng.

Được rồi, có lẽ hàng xóm của cô là một tên có phản ứng chậm chạp.

Thu ánh mắt lại, không hề quanh co lòng vòng: “Anh nên đi rồi”.

Cô nghĩ, cô đã đánh giá cao hàng xóm của cô, hàng xóm của cô căn bản không phải là một tên có lòng tốt, thấy cô một mình, hơn nữa lại có vẻ như đang bệnh, cho rằng cô dễ bắt nạt.

Không chỉ không đi mà ngược lại còn nhân cơ hội sờ mặt cô.

Muốn sờ thì để cho sờ đấy, dù sao thì hàng xóm của cô cũng có một gương mặt đẹp, với lại cũng chỉ là sờ mặt thôi mà.

Nhưng …

Nhưng bóng đen kia đang tiến gần tới mặt cô.

Cô mở to hai mắt, ánh mắt nhìn thẳng vào vòng sáng trắng duy nhất của căn phòng này, có mấy con côn trùng vây quanh vòng sáng trắng đôi cánh không ngừng lay động, muốn tới gần ánh lửa thêm một chút.

Thật lạ, cửa sổ đã đóng lại rồi, đám côn trùng này từ đâu tới vậy?

Kết thúc nụ hôn ấy, cô hỏi anh: Thưa anh, anh đã hôn xong rồi, vậy có thể đi rồi chứ?

“Tiểu Họa Mi …”

Tiểu Họa Mi?

Tiếng thở dài não nề như trong lễ truy điệu.

“Đừng gọi tôi là Tiểu Họa Mi, Tiểu Họa Mi đã bị một người làm mất rồi”. Ánh mắt trong phút chốc cũng không rời khỏi vòng sáng.

Một con côn trùng đã tìm được một góc hoàn hảo, bay vào chao đèn.

Chiếc chao đèn là vật liệu màu trong suốt, nhìn được bên trong rất rõ ràng, cũng chỉ trong một thoáng chốc, con côn trùng bay vào chao đèn giống như một gã say rượu, quay vòng vòng mấy vòng rồi rơi xuống mặt bàn để chiếc đèn bàn.

Tới lúc này thì không còn cử động nữa.

Đồ ngốc, cánh đã bị bỏng rồi chứ gì?

Đồ ngốc, một khi bị mất đi đôi cánh, thì mày chẳng là gì cả, tới cuối cùng thì mày cũng bị tiêu diệt.

Lại có một con côn trùng khác bay vào trong chao đèn.

Đồ ngốc, một đám ngốc.

Cô từ từ nhắm mắt lại.

Vừa nhắm mắt lại, nụ hôn như cuồng phong vũ bão, cô lặng lẽ chịu đựng.

Cái đầu kia đang vùi ở chỗ xương quai xanh của cô, âm thanh phát ra từ chỗ xương quai xanh vừa ảo não mà bất lực: “Anh đúng là điên rồi mới làm chuyện như vậy với em, Tiểu Họa Mi …”

“Nhất định là anh đã nhìn thấy con dao kia rồi, con dao đó là dùng để giết một người, nếu như mà là Tiểu Họa Mi vậy thì con dao đó sẽ đâm về phía người kia, cho nên không còn Tiểu Họa Mi nữa”.

“Tiểu Họa Mi”.

Người này đúng là cố chấp, cô đã nói tới rõ ràng như vậy rồi.

Thầm thở dài một hơi, cô nói: “Không có Tiểu Họa Mi nữa, anh hiểu không?”

“Anh không hiểu”.

Không hiểu hả, có lẽ cũng giống như tình huống cô vẫn luôn không khóc ra nổi vậy, có lẽ là ngày mai anh sẽ hiểu thôi.

Lại thầm thở dài một hơi trong lòng.

“Vậy chờ tới ngày mai, ngày mai là hiểu thôi”.

“Không, ngày mai anh vẫn sẽ không hiểu”.

Ngầy mai vẫn không hiểu hả.

“Vậy thì chờ tới ngày mốt đi”. Cô thở dài nói.

“Không, ngày mốt anh vẫn sẽ không hiểu, một tuần sau anh vẫn sẽ không hiểu, một tháng, một năm, mười năm, năm mươi năm anh nghĩ anh cũng sẽ không hiểu”.

Vậy thì cô cũng không còn cách nào nữa rồi, dường như cô lại mệt rồi, bây giờ cô muốn ngủ.

Vậy mà —

“Lâm Phức Trăn”.

Đành phải lên dây cót tinh thần.

“Anh đã nhìn thấy những viên thuốc kia rồi”.

Vậy thì sao.

“Có thù tất báo là nguyên tắc của Lâm Phức Trăn, anh chờ nguyên tắc của Lâm Phức Trăn”. Âm cuối cùng là kiểu ăn nói dè dặt mà từ trước tới nay chưa từng có, nghe kỹ lại thì còn nghe ra được cả sự hoang mang: “Bây giờ em đang là bệnh nhân, Lâm Phức Trăn, em bệnh rồi, cho nên mới có thể nói ra mấy lời ngốc nghếch như vậy, bây giờ em cần phải nghỉ ngơi thật tốt”.

Quả thực là cô cần phải nghỉ ngơi thật tốt.

“Chờ em nghỉ ngơi xong chúng ta lại nói nữa được không?” Sau khi trầm mặc một lát, anh lại dè dặt nói: “Tiểu Họa Mi, anh đợi em”.

Đã nói với anh rồi, đừng gọi cô là Tiểu Họa Mi, Tiểu Họa Mi đã không còn nữa.

Lúc này sao Liên Gia Chú lại cố chấp như vậy, không chỉ cố chấp mà còn cực kỳ nhẫn nại.

Nhưng đã trễ rồi, cô không muốn sửa lại cái đề tài này với anh nữa, cũng không còn hơi sức để thảo luận đền tài này với anh.

Vậy thì chờ ngày mai mặt trời mọc đi.

Mặt trời mọc, cô sẽ có sức.

Tiếng bước chân lặng lẽ rời khỏi giường cô, tiếng mở cửa sổ vang lên đã bị kìm xuống nhỏ nhất, tiếng mở cửa phòng cũng cực kỳ nhỏ, căn phòng lại lần nữa trở về vẻ yên tĩnh.

***

Thời gian trôi qua, truyền tới mùi thơm của thức ăn.

Mở hé khóe mắt, căn phòng rất sáng, một vài tia nắng chiếu vào từ bên ngoài cửa sổ.

Lâm Phức Trăn sờ lên trán mình.

Đã hạ sốt rồi, nói cách khác cô không thể dùng lý do là bệnh nhân để ở lỳ trong giường nữa rồi.

Nghiêng người tựa ở cửa phòng bếp, nhìn bóng dáng đang bận rộn, lại nhìn đồ ăn trên bàn ăn, đều là những món cô thích.

Nếu như là trước kia, thậm chí là vào hai ngày trước, cô cũng sẽ xông tới, như gấu koala treo trên thân hình đang bận rộn kia, miệng nói liên hồi: Gia Chú, anh thật tốt, có muốn em cho anh một nụ hôn không.

Trong lúc đang ngẩn người, tiếng “Dậy rồi à” kia gần ngay trước mắt, không biết Liên Gia Chú đã tới trước mặt cô khi nào.

Cô gật đầu.

Mở cửa phòng tắm ra, phòng tắm đơn của con gái, bồn tắm lại là bồn tắm hai người, một cặp khăn tắm, một cặp ly, bàn chải đánh răng cũng là một cặp.

Những thứ này đều được cô mua vào một tuần trước, cũng không biết bắt đầu từ lúc nào, cô lại bắt đầu chú ý tới những cái này.

Đánh răng xong, cầm kẹp tóc cột lại mái tóc, bắt đầu rửa mặt, lúc cô trả khăn mặt về lại chỗ cũ, suy nghĩ một chút, cô cất chiếc khăn mặt mua cho Liên Gia Chú đi.

Vừa xõa tóc xuống, cửa phòng tắm đã bị mở ra.

Cô đứng bất động trước gương.

Liên Gia Chú ôm lấy cô từ phía sau, mặt anh kề sát trên tóc cô, khẽ nói: “Thơm thật”.

Khi môi anh men theo tóc mai, chạm tới vành tai cô, Lâm Phức Trăn nhíu chặt mày.

Chiếc gương đã ghi lại dáng vẻ đang cau mày của cô, anh nhìn cô qua gương.

Bốn mắt nhìn nhau.

Người tránh đi trước là anh.

Chiếc gương chiếu rất rõ ràng vết thâm đen nhàn nhạt ở xung quanh viền mắt anh.

“Ăn sáng thôi, có món bánh ngọt mà em thích”. Mặt anh giữ một khoảng cách nhất định với cô, anh kéo tay cô.

Sau bữa tối, Lâm Phức Trăn nói với Liên Gia Chú đang xem trận bóng đá: Gia Chú, đi dạo với em đi.

Liên Gia Chú lúc nào cũng vậy, đối với người và việc không cần suy xét luôn tỏ ra vô cùng nhẫn nại, nhưng đối với người và việc cần phải tốn tâm tư, thì anh lại không có nhẫn nại gì cả.

Vào lúc này, có lẽ trong lòng Tiểu Pháp cũng đã vô cùng mất kiên nhẫn rồi nhỉ.

Đúng là quái đản, Lâm Phức Trăn thông minh kiên cường trước kia đi đâu rồi? Ôi trời ơi, cô lại biểu hiện cứ như một con trâu lỳ lợm rồi, hơn nữa lần này con trâu lì lợm này nhìn có vẻ như bị mất khống chế.

Mình đã bỏ ra đủ thành ý, ngày hôm nay, mình thực sự đã nói chuyện chọc cho cô ấy vui, trong đó còn không thiếu những lời đường mật như mọi người nói, đã hạ mình rồi.

Nếu còn tiếp tục như vậy nữa, vậy thì sẽ làm cho người ta phát chán thôi.

MM

Hết chương 68!

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *