Hai người dạo bước tới trước hồ nước, ánh tà dương một nửa chiếu trên mặt hồ, một nửa bị đám cỏ xanh ở bên bờ hồ ngăn lại, tạo thành một vệt đen.

Tấm ván gỗ dài khoảng ba mét nối từ bờ hồ tới mặt hồ, mấy đứa trẻ cởi trần đang làm động tác nhảy cầu trên tấm ván gỗ, giang cánh tay ra làm động tác mà tự mình cho là trông đẹp nhất, nhảy ùm vào trong hồ, mặt hồ thoáng cái đã bị bắn bọt nước tung tóe, còn đâu là sự uyển chuyển đặc trưng của vận động viên nhảy cầu khi vào nước, nói là con voi lớn rơi xuống nước thì đúng hơn đó.

Đứa trẻ đang xếp hàng trên bờ cho rằng nó sẽ làm tốt hơn, nên đã vô cùng tự tin mà đứng ở vị trí tấm ván.

Một tiếng “Ùm” vang lên, vẫn giống như con voi bị rơi xuống nước.

Đám trẻ bật cười ha ha, lại có đứa trẻ thứ ba đứng lên ván nhảy.

Lâm Phức Trăn say sưa nhìn bọn trẻ tới không chú ý xung quanh.

“Lâm Phức Trăn”.

Thu hồi ánh mắt đang nhìn bọn trẻ lại, cũng chỉ trong thoáng chốc, ánh tà dương đã tắt hết không còn sót lại trên mặt hồ, trời sắp tối rồi.

“Lâm Phức Trăn, em nghĩ xong chưa?” Liên Gia Chú hỏi cô.

Giọng điệu đã không còn nhẹ nhàng giống như khi anh nói với cô lúc sáng rằng: Anh đã làm cho em món bánh ngọt mà em thích.

“Cái gì? Nghĩ xong cái gì cơ?” Cơn sốt nhẹ đã làm cho đầu óc của Lâm Phức Trăn không còn tỉnh táo như thường ngày.

Có lẽ đây là di chứng mà người thứ ba của trò chơi mang tới.

Liên Gia Chú yên lặng nhìn cô, ánh mắt anh khôi phục lại dáng vẻ ngày thường, bảy phần lãnh đạm ba phần thân thuộc.

Anh cho rằng cô đang giả bộ với anh sao?

Trong lòng thầm cười khổ, cô cũng vừa mới nhớ lại lời mà Liên Gia Chú đã nói lúc trước: Có thù tất báo, đó là quy tắc của Lâm Phức Trăn.

Bị anh chiếm tiện nghi nhiều như vậy, cô nên dùng cách gì để trừng phạt anh đây? Làm sao mới có thể lấy lại danh dự? Làm sao để giành lại phần thắng? Làm sao để lợi dụng sai lầm của anh để tạo thành một ván bài mặc cả, giống như trước đây vậy.

“Lâm Phức Trăn, hiện tại chỉ có một phương án khả thi, mở máy quay phim trong điện thoại của em lên, quay lại ngay chỗ đó”. Ngón tay của Liên Gia Chú chỉ về phía chiếc ván gỗ, giọng điệu có chút châm chọc. “Anh sẽ phối hợp với máy quay của em, động tác gập người ôm gối anh vẫn có thể làm được”.

“Nếu em cảm thấy cái này quá đơn điệu, muốn cho thêm lời kịch cũng không phải là không thể. Chẳng hạn như lúc anh đang lao vào trong hồ, anh sẽ hét lớn rằng ‘Lâm Phức Trăn là người phụ nữ đáng yêu nhất ở trong mắt tôi’, ‘Tôi đã bị sự quyến rũ của Lâm Phức Trăn làm cho mê mẩn tới thần hồn điên đảo’, hay thậm chí là ‘Vì Lâm Phức Trăn tôi chẳng tiếc gì mạng sống’. Em có thể đăng đoạn video này lên trên trang cá nhân của em, thậm chí là đăng lên trang của Vianne”.

Dường như người nói cảm thấy càng nói càng hăng.

Anh bật cười: “Cho dù em có mang nó giao cho tòa soạn để đổi lấy một khoản tiền để quyên góp cho Ngôi nhà Dora thì anh cũng sẽ không phản đối. Thế nào? Phương án này không tệ chứ?”

Đúng là không tệ, chí ít thì lời này cũng tạo ra tác dụng châm chọc.

“Tại sao lại không nói chứ? Đám con gái tụi em không phải đều thích như vậy sao?” Anh hỏi cô. “Đoạn video này sẽ làm cho em trở thành đối tượng mà rất nhiều cô gái ao ước, đương nhiên cũng bao gồm cả cô gái ngốc nghếch bị lừa gạt kia”,

Cô gái ngốc nghếch bị lừa gạt là ai dĩ nhiên là cô biết.

Nhìn Liên Gia Chú, nguyên tắc của Lâm Phức Trăn vẫn chưa được thực hiện, nguyên tắc của Liên Gia Chú thì đã thực hiện trước rồi.

Một khi Liên Gia Chú bị chọc giận thực sự, thì sự giáo dục và phép tắc sẽ đều bị quăng đi hết.

Đây là cách trả thù của Tiểu Pháp, cô gái nhuộm tóc thành hai màu có phải là một thoáng kích động nào đó trong lòng anh không.

Trên đời này tại sao lại có cô gái ngốc như vậy, ngốc tới mức làm cho người ta tức giận, ngốc tới mức làm cho người ta muốn mổ đầu của cô ấy ra xem kết cấu của bộ não bên trong.

Gia Chú, em nghĩ vậy có đúng không?

Sắc trời đang dần trở nên u ám, nếu không nói rõ ràng thì sợ là cô không tìm được đường để về mất.

“Lâm Phức Trăn, có muốn anh mở máy quay trong di động giúp em không. Đúng rồi, anh quên mất là em không có mang theo di động, không sao, dùng di động của anh đi”. Liên Gia Chú lấy di động nhét vào tay cô.

Tránh khỏi tay của Liên Gia Chú.

Bỏ tay vào trong túi áo khoác, quay mặt về phía mặt hồ: “Gia Chú, nguyên tắc của Lâm Phức Trăn dùng trên người Tiểu Họa Mi có lẽ là có thể được, nhưng không dùng được trên người Lâm Phức Trăn”.

“Đủ rồi”. Liên Gia Chú đột nhiên nâng cao tông giọng, làm cho mấy chú cá đang thăm dò trên mặt nước sợ tới mức rụt trở về trong nước, cũng làm thu hút sự chú ý của bọn trẻ ở trên ván gỗ lại đây. ” ‘Đừng gọi em là Tiểu Họa mi’, ‘Em đã không còn là Tiểu Họa Mi’ mấy lời nhảm nhí như vậy anh không muốn nghe nữa”.

Không muốn nghe chứ gì, vậy thì cô cũng sẽ không nói gì nữa.

Cô lặng lẽ ngắm nhìn mặt hồ.

Đối với việc dường như Liên Gia Chú đang so kè cùng với mấy đứa trẻ kia, mở đèn pin của điện thoại ra, ánh sáng từ chiếc điện thoại chiếu vuông góc với tầm mắt, tầm mắt nhắm ngay về phía bọn trẻ, dùng tay ra hiệu cho bọn chúng quay về nhà.

Nhớ tới cái gì, Lâm Phức Trăn đã gọi một tiếng: Gia Chú.

Liên Gia Chú tắt thiết bị chiếu sáng trong điện thoại đi.

Anh dùng hai tay vuốt mặt, nói: “Xin lỗi, tối qua anh ngủ không ngon, em biết đấy, anh mà ngủ không đủ giấc thì dễ sinh ra tâm trạng bực bội, những lời anh vừa nói, em cứ coi như anh đang nói năng bậy bạ đi”.

Dừng lại một chút, anh khẽ gọi: Tiểu Họa Mi.

“Tiểu Họa Mi, trong phòng nghỉ … phòng nghỉ … chuyện xảy ra … anh … anh rất hối hận, anh … ” Anh lắc đầu: “Anh … nhất định là anh … điên rồi nên mới làm ra với em chuyện … chuyện như vậy, là … anh nhất định đã điên rồi”.

Tiểu Pháp cũng mắc phải tật nói lắp rồi.

Cô cụp mắt xuống: “Gia chú, anh về đi”.

“Lâm Phức Trăn”.

“Nghe xong lời của em đã”. Ngón tay cô chỉ về phía bên kia bờ, “Từ con đường kia rời đi, đừng tới tìm em nữa, như vậy cũng vô dụng”.

“Lâm Phức Trăn!” Giọng anh tăng cao lên mấy lần, tiếng Lâm Phức Trăn kia vang vọng trên mặt hồ.

“Đừng lo, em sẽ quay về, khi kỳ nghỉ kết thúc em sẽ quay về, không có gì thay đổi, giao tình của nhà em và nhà anh sẽ không có bất kỳ thay đổi gì, chuyện em và anh phát triển từ bạn bè thành người yêu cũng sẽ không thay đổi, thậm chí là anh thấy em và anh cần phải tổ chức lễ đính hôn thì em cũng sẽ không phản đối”.

“Gia Chú, em sẽ đóng vai với thân phận là bạn gái của Liên Gia Chú thật tốt, với thân phận vợ chưa cưới này, thỉnh thoảng anh bị chụp hình đang hẹn hò với cô gái nào đó, em sẽ giải thích giúp anh, em sẽ nói với mấy người đó rằng em hoàn toàn tin tưởng anh, thậm chí là … ” Lời kế tiếp sắp nói ra còn khó hơn so với tưởng tượng của cô, khó hơn rất nhiều.

Nhưng, cô nhất định phải nói ra.

Nói ra rồi thìcửa ải này sẽ qua thôi.

Bàn tay đặt ở trong túi siết chặt lại, cô dùng hết toàn bộ sức lực, ánh mắt nhìn về xa xăm, trời và đất lớn như vậy, không có chuyện gì là không bỏ được, cho dù có bỏ không được thì vẫn còn thời gian.

Một ngày nào đó, thời gian sẽ bào mòn tất cả sạch sẽ, trong đó cũng bao gồm cả Liên Gia Chú.

“Thậm chí là, thậm chí là anh cảm thấy ở chung với cô gái ngốc nghếch nào đó thoải mái, vui vẻ, anh không nỡ từ bỏ khoảng khắc thoải mái, vui vẻ đó, em cũng sẽ không có bất kỳ ý kiến nào”.

Cuối cũng cũng đã nói xong.

Sau này cô cũng muốn trải qua cuộc sống bỏ những chiếc kẹo hư vào trong chiếc hộp quà xinh đẹp.

Im lặng —-

Bầu không khí im lặng này tựa như lây nhiễm tới đám trẻ đang ở đối diện bên kia hồ, bóng dáng mấy đứa trẻ bị ánh hoàng hôn mong manh cắt thành những lát cắt mờ nhạt.

Khi hoàng hôn chìm dần xuống màu u ám, rốt cuộc thì Liên Gia Chú cũng đã đáp lại lời cô nói lúc nãy.

“Phương án tác chiến mới à?”

Lời của Tiểu Pháp đúng là làm người ta khó xử mà.

“Anh quay về đi”. Cô thấp giọng nói.

“Lâm Phức Trăn, em còn muốn bao nhiêu? Nói cho anh biết, lại thêm mười tám tiếng nữa? Thâm tình nhìn em đi vào giấc ngủ? Làm cho em món bánh ngọt mà em thích? Giống như mấy tên trẻ trâu, để giành được nụ cười của em đi ra ngoại thành hái rau dại làm cho em món rau dại ngớ ngẩn? Mở bài nhạc em thích nghe? Lúc ăn cơm thì nhìn em trìu mến? Thật xin lỗi, những chuyện này anh sẽ không muốn lặp lại lần nữa, trải qua mười tám tiếng vừa rồi, anh đã chịu đủ rồi, anh cũng đã chịu hết nổi mấy chuyện điên rồ như vậy rồi”.

“Không cần em phải nói, tôi sẽ quay về, tôi sẽ lập tức quay về, trước khi rời đi, tôi phải khuyên em một câu, tuyệt đối đừng vì cái gọi là lòng tự trọng mà phá hỏng tất cả, chuyện tôi với em ở cùng nhau là hai bên cùng có lợi”.

Nói xong, anh quay đầu bỏ đi, đi được mấy bước lại dừng lại, anh quay đầu lại —

“Lâm Phức Trăn, chiến thuật mới của em sẽ không có bất kỳ tác dụng nào đâu, hơn nữa xem ra còn cực kỳ ngu xuẩn”. Giọng của Liên Gia Chú lại lần nữa vang vọng trên mặt hồ.

“Đúng vậy, cực kỳ ngu xuẩn —” Tiếng vọng mới chất chồng lên tiếng vọng cũ.

Tiên vọng vẫn chưa tan đi hết Liên Gia Chú đã đi tới bờ hồ bên kia, bước chân nhanh tới mức giống như có người đang đuổi sau lưng anh.

Bọn trẻ dựa vào cách ăn mặt của chàng trai đi qua trước mặt chúng phán đoán, đây là người ở chỗ khác tới.

Người tới từ nơi khác này vào mấy phút trước còn làm ra hành vi rất không thân thiện với chúng, dựa vào việc tôi là người nơi này, tôi phải dạy cho người này một bài học, bọn trẻ bẻ chiếc lá hình cái ô xuống.

Múc nước vào trong lá hất về phía người tới từ nơi khác.

Người tới từ nơi khác này cũng không để ý tới bọn chúng, thế là bọ trẻ lại hát lên bài cao dao “Ở trong mắt tôi, anh là một tên ngốc”. Đuổi theo sát anh.

Đột nhiên vang lên tiếng “Ùm” làm cho bọn trẻ lập tức ngậm miệng lại.

Liên Gia Chú ném đứa trẻ hát to nhất vào trong hồ, anh ném đứa trẻ ấy nhẹ như ném một cục đá vậy.

Việc này còn mất mặt hơn so với việc tự mình nhảy vào trong hồ, đám trẻ từng đứa một lùi lại, đứa trẻ đang vùng vẫy trên mặt nước vốn cho là nó sẽ nhận được giúp đỡ từ đám bạn, nhưng khi nhìn thấy đám bạn mình từng đứa một rụt lại, thì nó chỉ có thể bất đắc dĩ bơi trở về.

Đám trẻ quay về, mặt hồi lại lần nữa trở lại vẻ yên tĩnh, bóng dáng ở mặt hồ đối diện vẫn đứng im lặng như cũ.

Hoàng hôn từ từ chìm xuống, bóng dáng kia vẫn giữ nguyên một tư thế rất lâu, nhìn sao vẫn thấy bóng dáng đó như hòa và làm một với cảnh vật xung quan đó.

Lâm Phức Trăn cụp mắt xuống, quay lưng về phía mặt hồ, đi theo con đường để trở về nhà.

Cô đi rồi, biến mất khỏi tầm mắt mà anh có thể nhìn thấy, trên mặt hồ tựa như vẫn còn vang vọng giọng nói của anh, giọng nói đó là tức giận, đó là một loại tức giận mà trước giờ chưa từng có.

Trên đời này có người sẽ dùng sự tức giận để che giấu nội tâm hoang mang của mình, Liên Gia Chú không rõ anh có phải là một trong những người này hay không.

Cô đi rồi, nhưng ánh mắt của anh vẫn nhìn mãi theo hướng mà cô rời đi, mãi cho tới khi trong lòng anh có một ý nghĩ mơ hồ rằng: Cô sẽ lại xuất hiện trong tầm mắt của anh, một khi cô xuất hiện trong tầm mắt của anh thì anh sẽ lớn tiếng nói với cô: Lâm Phức Trăn, đứng đó không được nhúc nhích.

Anh đi về phía cô, bước chân nhay như bay.

Giang tay ra, ôm chặt cô vào lòng, cánh tay ôm cô phải tràn đầy sức mạnh, để cho cô cảm thấy thật an toàn, cực kỳ an toàn.

Nếu cô tức giận, giãy dụa, thì sẽ hôn cô hết lần này tới lần khác, từ tóc cho tới trán, tới lông mày, rồi tới mắt, hôn cho tới khi cô không còn giãy dụa nữa mới thôi, rồi sau đó thì sao nhỉ …

Rồi sau đó, khẽ thì thầm bên tai cô, thì thầm nói: Tiểu Họa Mi, khi đó anh nên nghe em.

Nếu như cô còn nói với anh rằng cô không phải là Tiểu Họa Mi, vậy thì anh sẽ lấp kín miệng của cô lại, hôn cho tới khi cô mê mẩn thì thôi, sau đó anh sẽ nói với cô rằng, em nói cái gì thì sẽ là cái đó, chỉ riêng câu này là không được nói.

“Đừng gọi em là Tiểu Họa Mi, Tiểu Họa Mi đã bị một người làm mất rồi”. Câu này vẫn cứ mãi quanh quẩn trong đầu của Liên Gia Chú như một câu thần chú.

Câu thần chú này đã đánh vỡ kế hoạch anh đã định ra từ trước để lừa cô quay về như thế nào rồi, làm cho anh mất đi sự chuẩn bị mà anh vốn có.

Lâm Phức Trăn thật buồn cười, anh đã gọi cô là “Tiểu Họa Mi” cũng đã mười năm rồi, cô cũng đã đáp lại anh mười năm.

Mười năm …

Trong mười năm này, vào những đêm tịch mịch, vẫn luôn chăm chỉ không ngừng “Tiểu Họa Mi, ngủ ngon”, vào buổi sáng trờ đổ cơn mưa, trong tiếng mưa rơi tí tách, anh đã nói: “Tiểu Họa Mi, chào buổi sáng”.

Vô số lần, vô số lần.

Liên Gia Chú không hiểu tại sao mình lại cứ cố chấp nói với cô “Tiểu Họa Mi, ngủ ngon”, “Tiểu Họa Mi, chào buổi sáng”. Đại khái là lúc anh nói với cô, chào buổi sáng, chúc ngủ ngon, thì anh đã thấy được thế giới tĩnh lặng khó mà gặp được, cảnh gió thoảng mây bay, chim bay én liệng, trâu bò thả đầy đồng cỏ.

Nhưng mà, Lâm Phức Trăn lại đơn phương tuyên bố với anh rằng “Tiểu Họa Mi đã không còn nữa”.

Tiểu Họa Mi không còn nữa, vậy thì sau này anh phải nói chúc ngủ ngon với ai, phải nói chào buổi sáng với ai đây.

Mười năm …

Đây là lần đầu tiên Liên Gia Chú cảm thấy hoàn toàn bó tay thực sự trước Lâm Phức Trăn.

Giọng nói nhẹ nhàng trong nháy mắt đã làm cho sự chú ý của Liên Gia Chú tăng cao tới mức trước nay chưa từng có.

Anh lắng tai nghe —

Là tiếng bước chân.

Tiếng bước chân rất khẽ, rất nhẹ.

Tiếng bước chân còn kèm theo một âm thanh xa lạ, như xa lại như gần, xung quanh. Tõm, tõm, tõm.

Tiếng bước chân ở sau lưng anh dừng lại.

Vào khoảnh khắc này, vào khoảnh khắc này …

Lông mày làm ơn đừng nhíu lại, ánh mắt dừng trên mặt cô phải cực kỳ ôn hòa, quan trọng nhất nhất nhất chính là giọng nói khi nói cùng cô.

Phải dịu dàng mà trước nay chưa từng có, dịu dàng như giọt sương buổi tối khẽ hôn lên những cánh hoa hồng.

“Tiểu Họa Mi, anh hối hận rồi, hối hận với mỗi một lời mà vừa nãy mới nói cùng em”.

Khi chắc chắn vẻ mặt của mình không có bất kỳ vấn đề gì, trong tiếng tõm xa lạ ấy.

Liên Gia Chú quay đầu lại —

Ánh mắt đi xuống.

Trong thoáng chốc.

Tõm, tiếng “tõm” đang vang lên giống như gặp phải phong ấn.

Âm thanh nhỏ bé non nớt thỏ thẻ “Em … em chỉ tới để tìm … tìm lại giày của em …”

“Ùm” một tiếng, mặt hồ bắn lên bọt nước tung tóe.

Đứa trẻ lần thứ hai bị ném vào trong hồ tức tới mức dùng tay đánh trên mặt hồ, lớn tiếng chửi rủa với bóng dáng cao gầy đang chạy phăm phăm như bay trên bờ hồ.

***

Về tới nhà, Lâm Phức Trăn mở tất cả đèn trong nhà lên.

Xung quanh vẫn rất yên tĩnh, là một loại yên tĩnh rất dễ làm cho lòng người hoang mang, cô mở ti vi lên, mở âm thanh tới mức lớn nhất.

Nhưng sự yên tĩnh tạo ra nỗi hoang mang cũng không biến mất, Lâm Phức Trăn cầm một chiếc ghế, giống như ngày hôm qua, đi đến dưới bụi hoa cúc, ở đây có thể nghe được tiếng gió, tiếng gió tốt hơn so với tiếng tạp âm mà ti vi phát ra rất nhiều.

Tựa đầu vào thân bụi cây, lắng nghe tiếng gió, cô từ từ nhắm mắt lại.

Khi lại mở mắt ra, cô vẫn đang ở dưới bụi hoa cúc.

Bóng đêm vừa tối vừa lạnh, đuôi tóc, vạt váy ngủ của cô đã thấm đẫm sương đêm.

Cô ngồi lặng yên ở đó, suy nghĩ một hồi.

Lúc về phòng, tivi vẫn còn mở.

Tắt tivi đi, kiểm tra từng cửa sổ, trở về phòng, cô phát hiện còn có xác mấy con côn trùng rơi xuống dưới đèn bàn, thở dài một hơi, cô tắt đèn đi.

Ngày hôm sau, Lâm Phức Trăn cảm thấy dường như mình đã quá lạc quan rồi.

Bệnh của cô căn bản không tốt mấy, có lẽ ngày hôm qua đã có chuyển biến tốt, nhưng bởi vì tối qua bị dính sương ở ngoài sân đã làm cho cô làm bị cảm lạnh.

Trán nóng tới đáng sợ.

May mắn chính là bác sĩ đã kê cho cô thuốc uống một tuần.

Cả ngày hôm nay của Lâm Phức Trăn trôi qua trong mơ hồ, căn phòng vang lên tiếng mở cửa, đó chắc hẳn là Sophia, buổi sáng cô đã mượn điện thoại của hàng xóm để liên lạc với Sophia.

Hơi mở hé mắt, đã là buổi tối rồi.

Sophia tới làm cho Lâm Phức Trăn yên tâm không ít, mạch suy nghĩ lại càng chìm vào thế giới tăm tối.

Trong mơ màng, cô nghiêng tai lắng nghe, chắc chắn đó là tiếng mở cửa sổ, cô hốt hoảng ngăn lại: Đóng cửa sổ lại, mau đóng cửa sổ lại.

Sophia không nghe lời của cô, chắc chắn cô gái Pháp này cảm thấy mở cửa sổ ra có thể làm cho không khí thông thoáng hơn, cô là một người bệnh, căn nhà này là một căn nhà cũ.

“Sophia, mở cửa sổ thì côn trùng sẽ bay vào”.

Đó là những con côn trùng ngu ngốc một khi nhìn thấy ánh đèn là có thể đánh cược cả mạng sống.

Sophia đóng cửa sổ lại, đi tới trước giường cô.

Khi bàn tay ấy đặt lên trán của cô, thì Lâm Phức Trăn biết người tới không phải là Sophia.

Muốn hất bàn tay đang đặt trên trán cô ra, nhưng tay cô không còn một chút sức lực nào, chỉ còn cách nhắm chặt mắt, không nhìn tới nữa.

Rất lâu sau —-

“Anh phải thừa nhận, chiến thuật mới của em rất có hiệu quả”.

Chiến thuật mới, cô khó khăn nhấc tay lên, muốn thử xem có thể bỏ bàn tay đang đặt ở trán cô ra không.

Tay bị nắm lại giữa không trung, lòng bàn tay bị động mở ra, mặt anh vùi trong lòng bàn tay cô, đường nét ngũ quan quen thuộc là vậy.

Giọng anh khàn khàn phát ra từ trong lòng bàn tay cô.

“Anh vẫn phải thừa nhận với em rằng, lúc em bảo anh không được gọi em là Tiểu Họa Mi, em nói sau này Tiểu Họa Mi không còn tồn tại nữa, loại cảm giác kỳ quái ấy thật sự hoang mang”,

“Trở về đi, Tiểu Họa Mi, đừng biến mất nữa, anh cũng không chịu em biến mất đâu”.

Cô muốn rút tay lại, nhưng tay lại càng bị nắm chặt hơn.

Không ai nói gì nữa.

Trong sự trầm mặc dài đằng đẵng, tâm tư của Lâm Phức Trăn lại bắt đầu chìm vào bóng tối, tiếng “Lâm Phức Trăn” kia đã kéo cô trở lại từ trong bóng tối.

Lên tinh thần.

“Anh điên rồi nên mới làm chuyện đó với em, đúng vậy, Liên Gia Chú là đồ điên, lại càng khó có thể tha thứ cho Liên Gia Chú hơn chính là sau khi anh ta làm ra chuyện đó với Lâm Phức Trăn lại còn cảm thấy đó là chuyện đương nhiên, chẳng qua là anh ta chỉ muốn cho Tiểu Công Chúa ngạo mạn kia trả giá cho hành vi của cô ấy. Dù sao thì đó cũng là chuyện sớm muộn thôi, không biết xấu hổ lại còn bỉ ổi, không khác gì loại thấp hèn”.

“Lâm Phức Trăn, trước lúc này anh cho rằng mình sẽ mãi mãi không nói ra mấy lời như vậy, em cũng biết đấy, anh là một tên khốn, để cho một tên khốn bộc lộ ra hết sự xấu xa của mình, điều này có thích đáng không?”

“Tha thứ cho anh được không? Có lẽ lời vừa rồi của anh sẽ làm cho em cảm thấy căm phẫn. Đó mà là xin tha thứ ư? Không phải là anh cũng chưa từng xin lỗi ai bao giờ, nhưng những lời xin lỗi ấy chỉ nói cho có mà thôi, trong lòng anh trước nay chưa từng thực sự cảm thấy có lỗi với ai, không muốn xin lỗi cũng sẽ không cúi đầu với ai”.

“Anh cho rằng nói xin lỗi là một chuyện không có ý nghĩa gì, người bị các người giết chết cũng sẽ không bởi vì lời xin lỗi của các người mà sống lại”.

“Trước khi chưa tới chỗ này, anh vẫn không nghĩ là tới để xin lỗi em, cho tới khi … nhìn thấy dáng vẻ hiện giờ của em, Nhìn Lâm Phức Trăn bây giờ thật kinh khủng. Đúng vậy, Lâm Phức Trăn, bây giờ nhìn em vô cùng kinh khủng.

“Lâm Phúc Trăn, nhất định là em chưa nhìn thấy dánh vẻ lúc em nắm chặt tóc mình, Lâm Phức Trăn, dáng vẻ kinh khủng của em làm cho lòng anh thấy khó chịu, cực kỳ khó chịu”.

Mặt anh càng vùi sâu vào lòng bàn tay cô hơn.

“Thế là, qua hai mươi năm, nội tâm của Liên Gia Chú đã bắt đầu có ý nghĩ xin lỗi, đều là lỗi của anh, nhìn xem anh đã làm chuyện ngu xuẩn gì rồi. Nhưng … Tiểu Họa Mi, anh phát hiện ra là mình không biết biểu đạt sự xin lỗi trong lòng mình với người khác như thế nào, với cả … cúi đầu với người khác như thế nào”.

“Anh đã nghĩ mãi về chuyện này, anh đã đi hỏi ý kiến hàng xóm của chúng ta, Tiểu Họa Mi, em có nhớ chủ tiệm tạp hóa kia không, hàng xóm của chúng ta đã đề xuất anh đi hỏi ý kiến của chủ tiệm đó, bởi vì trong xóm này đó là người có kinh nghiệm nhất, thế là anh đã tới tiệm tạp hóa đó, chủ tiệm tạp hóa nói rằng xin lỗi quý là ở sự chân thành”.

“Xin lỗi quý ở sự chân thành, nói cách khác những lời ngon ngọt, âm mưu, cơ hội không giải quyết được vấn đề. Lâm Phức Trăn, nhìn tên khốn Liên Gia Chú lần đầu tiên ở trước mặt em, thẳng thắn bộc ra một mặt mà anh ta không muốn thừa nhận nhất, xin em hãy tha thứ cho anh ta, anh ta thực sự đã biết lỗi rồi. Lâm Phức Trăn, Liên Gia Chú chính thức xin em tha thứ”.

“Chính xác hơn mà nói, Liên Gia Chú cúi đầu xin Lâm Phức Trăn tha thứ”.

Nửa đêm đang tới. Tiểu Họa Mi, câu mà em nói “Đừng gọi em là Tiểu Họa Mi, Tiểu Họa Mi đã bị một người làm mắt rồi” vẫn cong vang vọng không ngừng trong tai của anh, không xua tan đi được, phiền chết đi được, thực sự là phiền chết đi được.

Vừa phiền, lại vừa sợ.

MM.

Hết chương 69!

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *