“Nói một cách chính xác hơn là, Liên Gia Chú cúi đầu xin Lâm Phức Trăn tha thứ”. Từng câu từng chữ Liên Gia Chú nói phát ra từ lòng bàn tay của Lâm Phức Trăn.

Ờ, lời xin lỗi của Tiểu Pháp có phong cách rất đặc biệt đấy nhỉ, phong cách đặc biệt mà lại còn mặt dày nữa.

Hơn nữa lại còn vô cùng cảm động, như một kiểu trịch thượng: Này, nhận lời xin lỗi đi, trước khi nhận lời xin lỗi em phải cảm thấy làm vinh dự trong lòng, dù sao thì đây cũng là lần đầu tiên Liên Gia Chú nói ra lời xin lỗi xuất phát từ tận đáy lòng trong suốt hai mươi năm qua đấy.

Nhưng mà, Tiểu Pháp thân mến, kiến nghị của chủ tiệm tạp hóa kia cho anh cũng không hợp với ý của em.

Quý ở sự chân thành? Đó là nhận định của người khác.

Còn đối với cô thì, có chịu chấp nhận lời xin lỗi này hay không thì chuyện đó để sau, ít thì cô phải cho anh một cái tát thật mạnh trước đã.

Lâm Phức Trăn rút tay ra.

Cô rút tay, rồi từ từ mở mắt ra.

Lập tức tránh gương mặt đang gần trong gang tấc.

Ánh mắt cô dừng lại trên áo sơ mi của anh, anh vẫn mặc chiếc áo sơ mi ngày hôm qua.

Áo sơ mi, quần, thậm chí là giày cũng đều là của ngày hôm qua, ở một vài chi tiết nhỏ trong cuộc sống thì đứa trẻ nhỏ nhất của Liên Gia gần như là có bệnh cố chấp: Một bộ quần áo không thể mặc quá hai ngày.

Có một khoảnh khắc như thế đấy, tận đáy lòng cô dâng lên một nỗi chua xót.

Bây giời không phải là lúc băn khoăn với bệnh cố chấp trong cuộc sống của Liên Gia Chú, bây giờ cô phải cho anh môt cái tát.

Chuyện xảy ra đêm đó trong phòng nghỉ làm cho lúc Lâm Phức Trăn vung tay lên, nỗi uất ức đều dồn hết vào đầu ngón tay.

Đồ khốn, sao anh có thể làm vậy với em?! Tại sao anh dám? Tại sao anh có thể?

Liên Gia Chú, đi chết đi, đi xuống mười tám tầng địa ngục đi.

Không có tiếng vang lảnh lót như trong kỳ vọng, lòng bàn tay khẽ dừng lại trên má trái của Liên Gia Chú.

Đánh cũng đã đánh rồi, nhưng không có lực, không phải là cô bị bệnh sao? Bị bệnh nên không lấy nổi sức là chuyện đương nhiên.

Không, không, không phải vậy. Là không dùng sức, là không nỡ dùng sức. Lúc mắt cô dừng trên gương mặt của anh, “Tiểu Họa Mi, nhất định là em chưa nhìn thấy dáng vẻ lúc em túm chặt tóc của mình”. Lời này vừa nãy anh đã nói với cô.

Vào lúc này, dường như cô đã nhìn thấy mười ngón tay nắm chặt mái tóc, trán hết lần này tới lần khác đập vào tường. Sợ âm thanh đánh thức cô, anh không dám dùng quá sức, co người ngồi xuống đất, bàn tay vô lực buông xuống, xoay mặt đi, nhìn người với gương mặt tái nhợt đang nằm ở trên giường, đôi mắt đờ đẫn không nghỉ ngơi.

Muốn thu lại bàn tay đang ở trên mặt anh, nhưng không thành công, tay anh ngược lại phủ lên tay của cô, ánh đèn chiếu vào bóng dáng hai người, nhìn thân mật không một kẽ hở.

Thân mật không một kẽ hở, sao có thể như vậy, điều này vĩnh viễn là không thể.

Nước mắt bắt đầu không kìm lại được, nước mắt tuôn ra xối xả đầy trên mặt cô, tiếng gào khóc trong tượng tượng ấy cũng đã muộn màng ập tới.

Vào thời khắc nửa đêm, không có tiếng khóc, chỉ có nước mắt, nước mắt tuôn ra bất tận, tiếng khóc đã được đóng chặt trong chiếc hôp màu đen kia.

Giây tiếp theo, người cô bị động kề sát lên người anh, bị động kề sát ở trước ngực anh.

Tay Liên Gia Chú đặt trên lưng cô, đầu ngón tay dùng một lực dịu dàng nhất chạm vào sống lưng của cô, giống như làn nước dưới biển sâu vỗ về con cá voi cô độc.

Anh nói: “Nếu như em không thích cách xin lỗi của anh, vậy cũng không sao, ngày mai sẽ đổi cách khác”.

Không thể, tuyệt đối không thể!

Cho dù anh có đổi một trăm, một ngàn cách xin lỗi cũng vô ích thôi, đã nói là không tha thứ rồi là không tha thứ. Âm thanh đó rất lớn, nhưng nó chỉ tồn tại trong nội tâm của cô.

Bây giờ cô không có sức để tranh luận chuyện này với Liên Gia Chú.

Cũng chỉ trong thoáng cái, nước mắt của cô đã thấm ướt áo sơ mi của anh.

Anh lặng lẽ chờ đợi, cô lặng lẽ khóc trong lòng anh.

Sau khi khóc xong, tâm tư mệt mỏi.

Cô nghe thấy anh khẽ nói: “Anh biết, bởi vì chuyện của Phương Lục Kiều mà em vẫn luôn canh cánh trong lòng, anh …”

Hàng mi cô khẽ run run, mở lên rồi lại khép lại.

“Cô gái tên Phương Lục Kiều ấy thỉnh thoảng làm anh nhớ tới người đàn ông chết ở trong tai nạn hầm mỏ. Lâm Phức Trăn, người đàn ông chết trong tai nạn mỏ ấy không phải là ai khác, ông ấy là ba anh, lúc nào anh cũng nghĩ, nếu như anh không tới với thế giới này vậy thì chắc là ông ấy cũng sẽ không làm ra chuyện bí quá hóa liều như vậy. Lúc ông ấy chết mới có hai mươi ba tuổi, qua ba năm nữa anh cũng hai mươi ba tuổi, những người gặp anh lúc anh hai mươi ba tuổi sẽ đều nói, đó là một thanh niên. Đúng vậy, đó là một thanh niên, anh có thể kéo dài tuổi hai mươi ba tới những năm tháng sau này rất rất lâu, nhưng ba anh thì không có cơ hội đó. Lâm Phức Trăn, đây là một thiếu sót vô cùng lớn trong lòng anh”.

“Anh từng suy nghĩ về giá trí tồn tại của Phương Lục Kiều, anh có thể khẳng định là, Phương Lục Kiều với anh mà nói chỉ là một cô gái làm thêm ở tiệm ăn Trung Quốc, không khác gì với rất rất nhiều cô gái khác làm thêm ở tiện ăn”.

“Anh còn nghĩ, có lẽ mấy năm qua đi, lúc gặp phải cô ấy trên đường, không biết tới lúc đó anh có cảm thấy hổ thẹn với cô ấy không, rồi lại sau mấy năm nữa trôi qua, khi gặp lại cô ấy lần nữa, anh cũng không nhận ra cô ấy nữa không chừng”.

“Nhưng, nếu như vào giờ phút này, Liên Gia Chú và Lâm Phức Trăn đối mặt với sự chia cách, lúc chia xa này bất kể là mười năm, hai mươi năm, năm mươi năm, thì trong biển người mênh mông, chỉ cần gặp phải, anh chỉ cần vừa nhìn là sẽ nhận ngay ra em”.

“Qua cách em đi đường, qua cách em sơn đủ mọi loại màu sắc trên móng tay, thông qua chỉ tay trong lòng bàn tay của em, thông qua đủ mọi dấu hiện thuộc về Lâm Phức Trăn, cuối cùng mới là khuôn mặt, anh sẽ nắm chặt cánh tay em, nhìn vào mắt em, là anh đã biết”.

Mười lăm tuổi, Lâm Phức Trăn đã xem qua một bức tranh: Gương mặt của một cô gái và bàn tay của một người đàn ông, bàn tay của người đàn ông xuyên xương đầu của người phụ nữ rồi dừng lại trên mặt của người phụ nữ.

Chủ đề của bức tranh này là: Xuyên qua xương vỗ về gương mặt của bạn.

Nhận ra trước chính là linh hồn của bạn, rồi mới nhận ra dung mạo của bạn.

***

Ba ngày sau Sophia mới tới Roussillion.

Khoảng bốn giờ chiều, lúc Sophia tới thì Lâm Phức Trăn đang học tiếng Tây Ban Nha.

Đầu tiên là nhìn sắc mặt của cô một cách tỉ mỉ, sau đó lại nhìn xung quanh rồi giống như thuận miệng hỏi một câu “Yann đâu rồi?”

“Anh ấy đi câu cá bên bờ sông”. Cô trả lời.

Đôi giày của Liên Gia Chú đặt ở một bên, trên bàn ăn đặt một bộ đồ ăn cho hai người, trên ghế sô pha đặt chiếc thảm len chỉnh tề ngay ngắn, trên thảm len đặt một bản nhạc.

Lâm Phức Trăn không phủ nhận sự thực rằng ba ngày vừa qua cô và Liên Gia Chú đã bên nhau sớm chiều.

Bảy mươi hai tiếng đồng hồ trôi qua, Tiểu Pháp vẫn chưa có mất kiên nhẫn, anh cũng xin nghỉ phép ở phía trường học, anh cũng vắng mặt ở trong buổi lễ âm nhạc long trọng ở Vienna mà trước nay anh chưa từng vắng mặt.

Trong bảy mươi hai tiếng đồng hồ này, anh chỉ ở trong căn nhà cũ rộng hơn trăm mét vuông này, những chuyện như nấu cơm cho cô, nhắc cô uống thuốc, ngủ trên ghế sô pha ở trong phòng khách, đương nhiên cũng không thiếu chuyện ngớ ngẩn như hái rau dại nấu cho cô ăn.

Trong ba ngày này, Lâm Phức Trăn không cách nào làm khó được Liên Gia Chú, cô tỏ thái độ thờ ơ lạnh nhạt, cho là Tiểu Pháp cao ngạo sẽ lộ rõ nguyên hình dưới vẻ lạnh nhạt của cô.

Được rồi, đổi chiến thuật, những lời khó nghe cũng đều vô dụng.

Ba ngày trôi qua.

Hiện tại, ngược lại cô lại là người mất kiên nhẫn trước.

Sophia mất gần nửa tiếng đồng hồ để nói rõ về hiệu ứng của việc cô và Tiểu Pháp ở cung nhau: Trên trang cá nhân của cô nhận được rất nhiều lời chúc phúc, từ cư dân mạng bình thường tới cơ quan nhà nước, rồi đến là hiệp hội tư nhân, tới các công ty tài phiệt. Trong ba ngày ngắn ngủi Ngôi nhà Dora đã nhận được tiền quyên góp cá nhân của không dưới năm mươi doanh nghiệp vừa và nhỏ. Trong trường hợp công cộng Lan Tú Cẩm đã ngầm thừa nhận chuyện qua lại của con gái độc nhất của mình với đời thứ ba của gia tộc Liên Thị. Trên trang của Vianne cho ra mắt sản phẩm tình nhân của Vianne và Tiểu Pháp đã được đặt hết sạch trong vòng mười tiếng đồng hồ.

Giống như người ta nói, Vianne ở cùng với Tiểu Pháp là một phần đề tài thêm, từ chủ đề câu chuyện đó thảo luận tới lợi ích kinh tế.

Sophia đã đi rồi, cô bảo cô ấy đi.

Nghe đi, cô đã nói với cô ấy cái gì, từ “Gia Chú sẽ chăm sóc em” tới “Sophia, nếu chị mà còn tiếp tục ở lại đây thì sẽ trở thành một cái bóng đèn không được hoan nghênh đấy”. “Trước mắt, em rất hưởng thụ thế giới hai người của bọn em”.

Mãi vẫn không nghe thấy tiếng động cơ xe vang lên, điều này làm cho Lâm Phức Trăn chờ đợi có chút mất kiên nhẫn, tối nay tính tình của cô còn xấu hơn so với hôm qua.

Tiếng bước chân vang lên, e rằng Sophia lại muốn tới lải nhải với cô một hồi nữa rồi đây.

Cô thở ra một hơi, mở cửa phòng ra, đi về phía phòng khách, nổi giận đùng đùng: “Sophia, em nói …”

Không phải là Sophia.

Liên Gia Chú mang giày đi mưa đứng ngoài cửa, một tay xách cái thùng, một tay cầm bó hoa hướng dương,

Nhìn Liên Gia Chú đang đứng ở ngoài cửa, sự mất kiên nhẫn tích tụ trong ba ngày nay vào giờ phút này đã lên tới đỉnh điểm. Vẫn còn giả bộ đúng không? Vẫn còn giả bộ rằng mình rất nhẫn nại đúng không? Còn cho rằng anh vẫn ăn được cô dễ như trước đúng không?

Đã nói rồi, cô không phải là Tiểu Họa Mi, cô đã không còn là Tiểu Họa Mi nữa rồi!

Cô lạnh mặt bước nhanh tới trước cửa, ngay cả mắt cũng không thèm ngước lên, cô hỏi: Đây là cách xin lỗi mới mà chủ tiệm tạp hóa dạy cho anh à?

“Xem ra sắc mặt tối nay đã tốt hơn hôm qua rồi”. Liên Gia Chú đáp, anh huơ huơ bó hoa hướng dương đang cầm trong tay, “Đẹp không?”

Ừ, quả thực là rất đẹp, trước kia có mấy lần tới Roussillion, cô vẫn luôn mặt dày mày dạn bảo anh cùng cô đi ngắm cánh đồng hoa hướng dương.

So với cánh đồng hoa oải hương dài bất tận, thì Lâm Phức Trăn thích cánh đồng hoa hướng dương sáng rực hơn, mới ngắm mà đã là mấy tiếng đồng hồ, tới cuối cùng thì người ngắm luôn chỉ có cô, còn Liên Gia Chú thì lại coi đầu cô thành cái gối.

Liên Gia Chú ghét hoa hướng dương, anh lúc nào cũng sợ màu sắc của cánh hoa sáng rực như vậy sẽ làm bẩn áo sơ mi trắng của anh.

Trên đường trở về nhà, bờ ruộng hoa hướng dương cao một mét vừa hẹp lại vừa chật, cô cứ như người hầu của anh vậy, vừa dùng ô xua côn trùng cho anh, lại vừa dùng hai tay của mình làm nhiệm vụ mở đường, không để cho côn trùng bất thình lình đụng trúng mặt Tiểu Pháp, không để cho phấn trên cánh hoa hướng dương làm bẩn áo sơ mi trắng tinh của Tiểu Pháp.

Dù là một con côn trùng bay qua trước mặt Tiểu Pháp, dù là một chút xíu phấn hoa dính vào áo sơ mi của Tiểu Pháp, anh cũng sẽ chỉ tay vào mặt cô: Lâm Phức Trăn, em nghe kỹ cho anh, sẽ không có lần sau đâu.

“Gia Chú … ” Cô trơ mặt không biết xấu hổ.

“Câm miệng, anh nhịn em đủ rồi!” Ngón tay như muốn chọc vào mắt cô.

Em nhịn anh đủ rồi! Bây giờ nên tới lượt cô nói câu này rồi.

Cô giật lấy bó hoa hướng dương, đập bó hoa hướng dương vào áo sơ mi của Liên Gia Chú, mãi cho tới khi cánh hoa rơi hết xuống đất.

Hoa hết rồi thì vẫn còn cành hoa, cành hoa lại tiếp tục vung mạnh về phía mặt anh, mãi cho tới khi nhánh hoa cuối cũng cũng bị bẻ gãy.

Ném bó hoa xuống đất.

Cô nhón chân lên, tay chỉ vào mắt của anh: “Liên Gia Chú, em đã nhịn anh đủ rồi!”

Đúng vậy, Liên Gia Chú, em đã nhịn anh đủ rồi.

Lại giật lấy thùng đựng cá trên tay anh, giơ chiếc thùng lên cao, cô lạnh lùng nhìn Liên Gia Chú, cử động cổ tay, nước và cá cùng đổ xuống mặt sân.

Ném chiếc thùng trống không ra bên ngoài, dùng sức của một người đã giành được giải quán quân thanh thiếu niên xuyên lục địa.

Đẩy người ta tới trước cửa, đóng cửa lại, tựa lưng trên cánh cửa. Cô làm liền tù tì một hơi.

“Liên Gia Chú, anh đi đi!” Lưng tựa trên cửa, cô nói từng câu từng chữ.

Tiếng bước chân vang lên, rồi đi xa.

Chắc chắn sự thiếu kiên nhẫn mấy ngày nay của Tiểu Pháp cũng giống như cô, đã tới giới hạn rồi, hành động vừa rồi của cô vừa hay đã đẩy anh một cái.

Cái đồ cứng đầu Lâm Phức Trăn quả thực là không đáng yêu gì cả, sự thực đã chứng minh, cứng đầu chính là cứng đầu.

Đúng vậy, Lâm Phức Trăn chính là đồ cứng đầu.

Tối hôm ấy … gặp phải chuyện đó ở phòng nghỉ, cứ coi như đó là báo ứng trong kiếp này của một người coi tình cảm như trò chơi đi, vậy cũng không sao, cô chẳng hề quan tâm.

Quẹt mắt, vậy cũng không hề gì, cô vốn chẳng hề quan tâm.

Vậy cũng không hề gì, cô thực sự không quan tâm! Cô lại quẹt mắt.

Nhưng bàn tay lại quẹt ra nước mắt.

Không sao, không sao, tiếp tục ngủ một giấc nữa thì sẽ lấy lại được sức lực thôi. Lâm Phức Trăn đi về phía căn phòng.

***

Một loạt âm thanh bất ngờ vang lên.

Tay đặt lên trên cái bụng lép kẹp, cô thực sự đói bụng rồi.

Cô mở mắt ra, trời đã tối rồi.

Từ khe hở chỗ cửa phòng bay tới mùi thơm thoang thoảng của thức ăn, lắng tai nghe thì âm thanh có âm thanh truyền tới từ phòng bếp.

Vừa nghe đã biết đây chính là tác phẩm của Sophia, mỗi lần Sophia làm bữa sáng đều sợ đánh thức cô nên âm thanh phát ra luôn kiềm lại tới rất khẽ.

Bây giờ cô cực kỳ đói bụng.

Chân đi theo mùi thơm của thức ăn.

Mùi thơm càng lúc càng nồng, là món cháo cá, mùi thơm của món cháo cá chính hiệu.

Món cháo cá ngon nhất mà Lâm Phức Trăn từng ăn qua là do Liên Gia Chú làm.

Năm đó, ở trại hè thiếu niên quốc tế Sahara, Liên Gia Chú đã xuất hiện vào thời khắc cô bất lực nhất, cô nhào vào lòng anh và kể lể sự khổ sở mà mấy ngày qua cô bị xa lánh, anh yên lặng lắng nghe, đợi tới khi cô khóc hết nước mắt, anh nói: Tiểu Họa Mi, cậu đói không?

Sao có thể không đói chứ, mấy đứa nhóc da trắng đã lén giấu hết bánh bao của cô rồi.

Anh dẫn cô tới chỗ lều của anh, anh nhặt củi nhóm lửa, nấu cho cô món cháo cá.

Lúc anh khuấy cháo thì cô giúp anh thêm củi, cô nghe anh kể về đủ các thứ mà anh học được ở chỗ doanh trại huấn luyện thanh niên, món cháo cá tiêu chuẩn cũng là anh đã học được ở chỗ doanh trại huấn luyện.

Khi món cháo cá nấu xong họ cũng không dập tắt lửa.

Ánh lửa chập chờn ánh lên mặt anh, mùi vị của cháo cá rất thơm, rất ngon. Trên đỉnh đầu là một bầu trời sao cao vời vợi, một đầu của chòm sao bắc đẩu là anh, một đầu còn lại là cô.

Mùi vị của món cháo cá đêm đó tới bây giờ vẫn làm cho Lâm Phức Trăn nhớ mãi không quên, cô đã không dưới mười lần quấn lấy anh, bảo anh làm lại cho cô ăn.

Nhưng, lần nào anh cũng không chịu làm.

Trải qua chuyện hồi chiều, nếu như cô lại đưa ra yêu cầu lần nữa thì Liên Gia Chú nhất định sẽ nói “Lâm Phức Trăn, hãy nghĩ về chuyện ngày đó em làm với anh”.

Dĩ nhiên là cô sẽ không đưa ra yêu cầu như vậy với anh.

Tiểu Họa Mi và Tiểu Pháp đã tan vỡ rồi.

Đúng vậy, Tiểu Họa Mi đã không còn nữa rồi. Tại sao Tiểu Họa Mi và Tiểu Pháp lại tan vỡ.

Liên Gia Chú, sau này tên khốn nhà anh tự chơi một mình đi.

Quay lại chuyện chính, quay lại chuyện chính.

Bước chân đi theo mùi thơm, không nghĩ tới là Sophia cũng biết làm món cháo cá.

Phòng bếp không một bóng người, trên bàn ăn đặt món cháo cá đang bốc khói thơm nghi ngút, vừa nhìn là biết vừa mới được nấu xong, có tiếng nước chảy truyền ra từ chỗ bồn rửa tay. Sophia đang rửa tay à.

Cô không buồn ngoảnh lại mà cất tiếng chào hỏi với Sophia. Lâm Phức Trăn cầm muỗng lên.

Múc một muỗng cháo cá đưa vào miệng, cô nghiêng đầu ngẫm nghĩ, lại suy nghĩ, lúc ý thức được cái gì đó thì lúc này cũng đã muộn.

Cô bỏ muỗng xuống, tính bỏ của chạy lấy người.

Người đang nghiêng người tựa trên cánh cửa phòng bếp làm cho miếng cháo cá đang ngậm trong miệng Lâm Phức Trăn nuốt vào cũng không được mà nhả ra cũng không được.

Giây tiếp theo —

“Bỏng!” Cô hét lên lao về phía bồn rửa.

Lâm Phức Trăn ngồi lại bàn ăn.

Liên Gia Chú ngồi đối diện với cô trên bàn ăn.

Vào mấy phút trước, cô đã đón nhận nụ hôn của anh, khi nước không thể làm giảm bớt cảm giác đau đớn mà miếng cháo ca gây ra, cô kêu la oai oái, tiếng kêu có hơi khoa trương, cô muốn lợi dụng tiếng hét này để làm giảm bớt sự lúng túng và nóng giận mà miếng cháo cá gây nên.

Sau đó, anh đã hôn cô.

Cô đẩy, đá, giãy dụa, cuối cùng thì là kết thúc trong lưu luyến.

Nhà bếp được trang trí rất ấm áp, khăn ăn caro màu hồng nhạt, chiếc cốc được làm thủ công ngây thơ mang phong cách trẻ con, chỗ kệ bếp bí đỏ và cà chua được đặt sát cạnh nhau, trên bệ cửa sổ hoa hải đường đang nở rộ.

Trong buổi tối yên tĩnh như thế này, bầu trời sao từ bên ngoài cửa sổ chiếu vào, cô vừa mới bị bệnh, anh đi rồi lại quay lại, nhớ mãi không quên hương thơm của món cháo cá, buổi tối ở Sahara của những năm tháng xa xôi đó, nụ hôn lưu luyến khó rời phát sinh ở nơi góc tường ấy.

Từng cảnh lại từng cảnh …

Chỉ có.

Cô cúi đầu, múc từng muỗng cháo, dưới cái nhìn chăm chú của anh, cô đưa từng muỗng cháo vào miệng.

Mùi vị, nhiệt độ đều vừa phải.

Bát cháo hết sạch sẽ, không còn thừa một chút xíu nào.

Hai người ngồi im lặng cách nhau một cái bàn ăn một lúc lâu.

“Em đi đánh răng”. Cô nói với anh.

Cô đánh răng xong mà Liên Gia Chú vẫn chưa đi.

“Sao còn chưa đi”. Cô hỏi anh.

“Đi tản bộ với anh, được không?” Giọng anh rất khẽ, rất nhẹ.

Cô đưa mắt nhìn đồng hồ, chín giờ mười phút, tản bộ xong cũng vừa đúng thời gian đi ngủ, với lại cô phải tiêu hóa hết năng lượng của chén cháo cá kia, còn phải nói với anh về chuyện mối quan hệ gữa họ nữa.

Cô gật đầu.

Cô cắm đầu đi về phía cửa, kem đánh răng mà Sophia mang tới là mùi chanh, phần cháo cá vừa đủ, mọi lỗ chân lông trên người đều lười biếng sau khi đã được lấp đầy. Cô đứng ở cửa ngước nhìn lên bầu trời đầy sao, tâm tư phiêu dạt về rất rất lâu trước đây, sa mạc Sahara, gương mặt được ánh lửa trại ánh lên ửng hồng, của anh, và của cô.

Có người nói, đó gọi là tuổi trẻ.

“Tiểu Họa Mi”. Âm thanh gần ngay trước mắt.

“Ừm”. Cô dịu dàng đáp lại.

Xung quanh vô cùng yên lặng, thực sự vô cùng yên lặng.

Hương vị của món cháo cá vẫn còn lưu lại trong kẽ răng.

Âm thanh phía sau cô lớn bất ngờ —

“Tiểu Họa Mi!” Giống như tiếng sấm đánh bắt đầu mùa xuân.

Cô tức thì sợ tới nhảy dựng lên, vội vàng bịt tai lại.

“Tiểu Họa Mi, Tiểu Họa Mi, Tiểu Họa Mi, Tiểu Họa Mi, Tiểu Họa Mi ___”. Anh bắt đầu chạy xung quanh cô theo một vòng tuần hoàn vô hạn, từng tiếng Tiểu Họa Mi này đã dọa cho chú chim nhỏ đang đậu ngay gần đó bỏ chạy mất mạng.

Cô ngây người đứng đó, nhìn anh hô lớn “Tiểu Họa Mi” rồi lại chạy một vòng quanh cô, tựa như một vòng này còn chưa đủ để nói lên sự vui sướng của anh, anh lại hô “Tiểu Họa Mi” rồi lao như điên về phía trước, rồi ngay sau đó lại như một cơn gió cuốn tới trước mặt cô.

 Anh thở gấp đứng trước mặt cô, dùng ánh mắt vô cùng chăm chú để nhìn cô.

Anh nhìn cô, giọng run run: “Tiểu Họa Mi”.

Lòng cô khẽ run lên.

Ngón tay đưa về phía khóe mắt cô cũng khẽ run run: “Tiểu Họa Mi, đừng khóc”.

Thở mạnh ra một hơi như vừa được người ta vớt từ dưới nước lên, đáng sợ nhất chính là thói quen, thứ nên nguyền rủa nhất cũng chính là thói quen.

Cô thở mạnh ra một hơi, nói: “Đừng gọi em …”

Miệng cô bị che kín, bị tay của anh che kín.

“Em vừa đồng ý rồi, đồng ý rồi thì không được chối”.

Rốt cuộc cô đã đồng ý cái gì chứ.

Đẩy mạnh tay của anh ra.

Cô hét lớn vào mặt anh: “Liên Gia Chú, đó là anh chơi xấu. Liên Gia Chú, em không thừa nhận …”

Thế nhưng khi chạm phải vệt ánh lên nhàn nhạt trong viền mắt anh, giọng cô càng lúc càng nhỏ, cuối cùng cô quay đầu đi, không đối diện với gương mặt của anh nữa.

Cơn gió mang theo hương hoa hướng dương, luồn qua kẽ ngón tay cô, ngón tay cô khẽ run lên.

“Tiểu Họa Mi, có thể quay lại rồi”. Anh nói với cô.

Cô từ từ quay đầu lại.

Người đàn ông trước mắt, đôi mắt sáng lóng lánh giống như —

Dũng sĩ tìm lại được thanh kiếm của anh ấy, như kỵ sỹ tìm lại được ngựa của anh ấy, như quốc vương một lần nữa đội lên đầu chiếc vương miện.

MM.

Hết chương 70!

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *