Con hẻm nhỏ chỉ có thể chứa được một người đi, Liên Gia Chú đi ở phía trước, Lâm Phức Trăn đi phía sau.

Lâm Phức Trăn cúi thấp đầu nhỏ giọng nói: “Anh cũng biết đấy, một vài thói quen của con người có đôi khi trong một thời gian ngắn khó có thể thay đổi ngay được, cái này cần phải sửa từng chút một, trước khi vẫn chưa thực sự sửa được thì sẽ mắc phải chút ít sai lầm là chuyện bình thường”.

Cô nói tràng giang đại hải như vậy, chắc là Liên Gia Chú phải hiểu rồi chứ nhỉ, nhưng cô vẫn còn chút không yên lòng.

“Liên Gia Chú, anh hiểu không?” Cô hơi nâng cao tông giọng lên một chút.

“Chẳng hạn như thế nào …”

Chẳng hạn như thế nào? Đương nhiên là trước khi cô ra cửa anh đã bất ngờ cất tiếng gọi “Tiểu Họa Mi”.

Anh cũng đã gọi cô là Tiểu Họa Mi mười năm rồi, mới đầu cô hết lần này tới lần khác cấm anh gọi nhưng dần dần thì mặc kệ luôn, rồi từ từ quen dần, rồi thành thói quen, tới cuối cùng thì đã trở thành một thứ quen thuộc ngấm vào tận xương tủy.

Quãng thời gian 10 năm.

Thói quen của mười năm trong một thời gian ngắn chắc chắn không thay đổi ngay được, lúc anh bất ngờ cất tiếng gọi “Tiểu Họa Mi”, cô đã theo bản năng mà đáp lại anh.

Đây là điều mà anh để cho cô chỉ ra rõ ràng sao?

Rất rõ ràng, đây là cái bẫy mà anh đã đào ra để cho cô nhảy vào, cô đã nói với anh rồi, cô không muốn làm Tiểu Họa Mi, cô đã không còn là Tiểu Họa Mi nữa rồi.

Đương nhiên, cô không thể tiếp tục kéo dài giọng điệu nói chuyện yếu đuối, cô phải lớn giọng quát mắng anh.

Dốc hết sức lực —

Giây tiếp theo cô đã đụng trúng một bức tường người, lời nói trong tưởng tượng đang bị kẹt cứng trong cổ họng cứ thế bị đánh bay hết sạch.

Lại tới rồi, lại tới nữa rồi.

Lúc nào cũng thình lình như vậy.

Cô ngẩng đầu lên: “Liên Gia Chú, anh cho là em dễ bắt nạt lắm đúng không”.

“Không có”.

Không có? Anh đã chặn hết đường đi của cô, vẻ mặt của anh có vẻ mất tập trung, lời nói của anh qua quít.

“Liên Gia Chú, em thực sự đã tham gia trại hè thiếu niên Quốc tế Sahara đấy”. Cô xoay cánh tay nói.

“Anh cũng từng tham gia trại huấn luyện thanh niên sinh tồn nơi hoang dã Amazon đấy, bọn em nhặt rác ở Sahara thì bọn anh cũng tiếp xúc với đủ các loại động vật hoang dã ở trong rừng nguyên sinh đấy”. Liên Gia Chú đáp.

Nói về mức độ gian khổ thì quả thực trại hè thiếu niên quốc tế Sahara kém hơn một bậc so với trại huấn luyện thanh niên sinh tồn nơi hoang dã Amazon.

“Em đã giành được huy chương”.

“Anh cũng giành được huy chương, hơn nữa huy chương của anh còn nhiều hơn em một cái đấy”.

“Em là quán quân thuyền buồm thanh thiếu niên xuyên lục địa”.

“Trong thời kỳ từ năm mười tuổi tới mười lăm tuổi, tất cả các cuộc thi cấp độ A liên quan tới nhạc cổ điển thì anh điều giành được giải thưởng”.

Shit!

“Liên Gia Chú, hành vi của anh thật ấu trĩ”.

“Hành vi ấu trĩ là do em khởi xướng”.

Được, được, được. Không nói nữa là được chứ gì, ngậm miệng lại là được rồi.

Sau khi tranh cãi một lúc, vị trí của bọ bị đổi từ ban đầu là anh đi trước giờ đã thành cô đi trước.

Chẳng qua cũng chỉ là mất có mười mấy bước chân anh đã đuổi kịp cô.

Vừa ra khỏi con hẻm nhỏ, vị trí của họ đã thành đi sóng bước bên nhau, hai bóng hình in trên mặt đất, bờ vai cũng chỉ cách nhau một khe nhỏ, chỉ một giây sau là có thể dính sát vào nhau rồi.

Càng chết người hơn là mấy lần cô đã chạm phải tay của Liên Gia Chú, cũng không biết là ai đã đụng vào ai trước.

Lâm Phức Trăn bước nhanh chân, Liên Gia Chú cũng tăng tốc, cô bước chậm lại thì Liên Gia Chú cũng bước chậm lại theo, lúc tới con phố tiếp theo, Lâm Phức Trăn đã co cẳng chạy.

Không phải nói cô ấu trĩ sao? Vậy thì ấu trĩ tới cùng vậy.

Hai bên đường là những căn nhà cũ, chiều rộng cũng chỉ vừa ba người đứng, chiều dài cũng được quyết định bởi căn nhà, con đường như thế này là nơi rất tốt để cho bọn trẻ chơi trốn tìm, chơi trốn tìm là trò chơi mà cô thích chơi nhất khi còn nhỏ, không phải là trò chơi này chơi vui cỡ nào, mà cô thích nhất chính là khoảnh khắc bị bắt được, cô có thể tin chắc rằng mình không bị lãng quên.

Từ con phố này vòng tới con phố kia, từ con phố kia vòng tới con phố này, vừa chạy vừa chú ý lắng nghe tiếng bước chân ở phía sau.

Chắc chắn phía sau không có tiếng bước chân đuổi theo, bước chân của Lâm Phức Trăn dần chậm lại.

Liên Gia Chú muốn đuổi theo thì nhất định đã đuổi kịp cô rồi, nhưng phong cách của Tiểu Pháp là ở chỗ đó đấy.

Đuổi theo cô chạy hết con phố này tới con khố khác, đó là trò chơi tẻ nhạt của trẻ con.

Đúng vậy, Gia Chú sẽ không chơi loại trò chơi ấu trĩ này, mười tuổi sẽ không, hai mươi tuổi lại càng không.

Thả chậm bước chân, cô cúi đầu đi về phía trước.

Vừa rồi chỉ chăm chăm hăng hái chạy, cũng không ý thức được vị trí hiện tại của cô là một con hẻm nhỏ vô cùng hoang vắng.

Vào ban đêm căn nhà cũ lại càng tràn ngập không khí đầy vẻ dọa người, phóng tầm mắt nhìn qua, từng cửa sổ đều đóng chặt, chắc hẳn phía sau cánh cửa sổ đều là những căn nhà trống.

Ý nghĩ này làm Lâm Phức Trăn lạnh hết cả người.

Bỗng nhiên có tiếng mở cửa sổ vang lên làm cho Lâm Phức Trăn tăng nhanh bước chân, cô cúi đầu co cẳng chạy, ở chỗ rẽ bất thình lình chìa ra một bàn tay làm cho thần kinh căng thẳng của cô tăng lên cực điểm.

Cô nhắm chặt mắt lại, thét lên chói tai.

“Tiểu Họa Mi, từ khi nào lại trở nên nhát gan như vậy?” Hơi thở quen thuộc, giọng nói quen thuộc.

Đúng vậy, sao đột nhiên cô lại trở nên nhát gan như vậy, tiếp tục thét chói tai, âm thanh thét chói tai đó đã không phải là do nỗi hoảng sợ nữa, mà là để trút ra sự căm phẫn của mình.

Dường như tất cả mọi thứ trong thời gian gần đây đều bị làm rối loạn, cô không có cách suy nghĩ cận thận được, cô đã mất đi sự bình tĩnh và năng lực phán đoán trước kia, cô đã hoàn toàn không hiểu nổi mình nữa.

Anh để mặc cô gào thét, cho tới khi ở tận sâu trong con ngõ nhỏ truyền tới giọng thô kệch của đàn ông: “Bà à, bà có thể yên tĩnh một chút không?”

Bà, giọng cô có chỗ nào giống như bà chứ.

Ahhhhhh —-

“Bà à, bà không nghe lời khuyên nhủ thì tôi sẽ gọi điện báo cảnh sát đấy!”

Cô ngậm miệng lại, giọng như bà thì như bà đi.

Cô hậm hực bất bình mở mắt ra, dưới ánh sáng nhạt nhòa Liên Gia Chú đang cười, nom bộ dáng kiểu như chuyện đó không liên quan tới anh.

Cô tóm chặt cổ áo anh: “Không phải đã nói với anh là Tiểu Họa Mi đã không còn nữa rồi sao?!”

Anh vẫn cười.

Cô níu chặt cổ áo anh, kéo anh từ chỗ góc tường về phía mình. Cô nhón chân lên, để cho anh thấy rõ được vẻ mặt giận dỗi của mình.

Cô nói từng câu từng chữ: “Đồ khốn, không phải đã nói với anh rằng không được gọi em là Tiểu Họa Mi sao? Không phải …”

“Bà à!”

Liên Gia Chú giang tay ra, tiện thể vây cô lại trong vòm ngực anh, nói về phía âm thanh phát ra: “Chúng tôi đi ngay, lập tức đi ngay đây”.

Đi! Tên khốn này đang tự làm theo ý mình, lời còn chưa nói rõ ràng thì cô sẽ không đi.

Tay Lâm Phức Trăn túm chặt vào một chỗ tường gồ ra, cô hé miệng, ngẩng đầu lên, cố sức nhìn chằm chằm vào Liên Gia Chú.

Cuối cùng thì cô cũng đợi được giọng bất đắc dĩ của anh “Được rồi, em muốn thế nào thì sẽ như thế đó”.

“Không được gọi là Tiểu Họa Mi”.

“Được”.

“Không được nhân lúc em không chú ý mà đột nhiên gọi Tiểu Họa Mi”.

“Được”.

Lâm Phức Trăn buông tay ra.

Hai người lại tiếp tục đi, đi từ con phố này tới con phố kia, dọc đường đi cũng không ai nói bất cứ lời nào.

Đi ngang một công viên nhỏ giữa phố, Liên Gia Chú kéo cô lại, anh bảo cô đứng ở giữa vòng tròn ở giữa công viên, tỉ mỉ quan sát cô, vừa đánh giá vừa lắc đầu.

Không cần Liên Gia Chú chỉ ra Lâm Phức Trăn cũng biết bây giờ nhìn mình rất nhếch nhác.

Bị bệnh trở thành cái cớ rất tốt để cô không gội đầu, khoác lên một chiếc áo khoác dài cỡ trung, váy ngủ thì nhìn chẳng ra váy ngủ, trang phục như vậy nếu như kết hợp với một đôi giày đàng hoàng nghiêm chỉnh thì sẽ rất là quái gở, kết hợp với dép lê là được nhất.

Hình tượng bây giờ của cô nhất định là như một bệnh nhân lén trốn khỏi bệnh viện.

Không sao, ở đây không ai biết cô cả, cô làm gì phải tốn tâm tư vào cách ăn mặc của mình.

Nhìn lại chính mình rồi lại nhìn Liên Gia Chú.

Giờ phút này, Lâm Phức Trăn cảm thấy vô cùng tức giận, dường như hôm nay Liên Gia Chú rất chú tâm vào cách ăn mặc, mặc dù vẫn là áo sơ mi trắng, nhưng chiếc quần tây chỉ khi biểu diễn mới mặc đã được đi nghỉ phép, mà thay vào đó anh đã mặc chiếc quần jean mỗi khi rảnh rỗi.

Nhìn kiểu tóc của anh kìa —-

Khốn thật, trong lúc đang nghỉ phép lại xịt keo xịt tóc làm cái gì cơ chứ?! Ở đây toàn là các bà, các cô gái trẻ trung xinh đẹp đã đi tới bãi biển hết rồi.

Còn nữa, tóc chải còn cẩn thận hơn cả khi tham gia biển diễn nữa! Hình tượng này dù là ai nhìn thấy cũng sẽ cho rằng anh sắp trình diễn cho nữ vương đấy.

So sánh cô với anh, thì anh chính là vương tử đang đi tuần tra, còn cô thì là một nghệ sĩ ở trong chợ dựa vào màn trình diễn của mình để kiếm cơm.

Cô dừng chân, quát lớn với Liên Gia Chú: “Em về đây”.

Thân người đang lao ra bị kéo trở lại.

Anh nói với cô. Ở đây chờ anh, chỉ mất một phút thôi.

Nói xong Liên Gia Chú lao nhanh về một hướng, nhanh chóng vượt qua bức tường rào nhà người ta, chân đạp lên trên bồn hoa nhà người ta, dựa vào bồn hoa để leo lên ban công nhà người ta.

Một loạt động tác được anh làm liền tù tì một mạch.

Liên Gia Chú muốn làm gì vậy? Một thoáng sau đó, Liên Gia Chú đã đưa ra đáp án.

Trên ban công nhà người ta đang phơi chiếc khăn ăn có màu sắc hoa văn rất đẹp.

Sau vài cái chớp mắt, chiếc khăn ăn đẹp đẽ phơi ở ban công của hộ gia đình ấy đã trở thành khăn choàng của Lâm Phức Trăn, chiếc áo khoác kia của cô bị Liên Gia Chú ném vào trong thùng rác, vạt váy ngủ bị xé mất một đoạn, độ dài vừa hay ăn khớp với chiếc khăn choàng.

Một chuỗi hành động liên tiếp của Liên Gia Chú làm cho Lâm Phức trăn như rơi vào trong sương mù, lúc rời khỏi công viên trung tâm cô hỏi anh muốn làm gì.

Anh không trả lời, nhưng lại kéo cô dựa sát vào trong lòng.

Vào thời khắc này, trái tim cô bỗng nhiên bình thản lại, yên bình tới lạ.

Lúc đi qua tiệm tạp hóa kia, anh hỏi cô có muốn ăn kem không.

Đứng ở trước cửa tiệm tạp hóa, Lâm Phức Trăn nghĩ nơi này nhìn rất quen.

“Không phải em rất thích kem vị Lavender sao? Mùi vị kem Lavender ở đây rất chính thống”. Anh khẽ nói cùng cô.

Cô rất thích ăn kem vị Lavender sao? Sao cô lại không nhớ nhỉ, cũng không biết có phải do di chứng cảm mạo để lại hay không, từ sau khi cô khoác lên tấm khăn ăn có màu sắc và hoa văn rất đẹp này dường như mạch suy nghĩ của cô lại đứt đoạn, lúc thì rõ nét khi thì lộn xộn, lúc thì hồi hộp khi thì trống rỗng.

“Em từng nói thích kem vị Lavender sao?” Cô nhịn không được hỏi anh,

“Đúng vậy, em từng nói”.

Lúc Liên Gia Chú trả lời cô giọng điệu chắc chắn tới mức làm cho Lâm Phức Trăn phải nghi ngờ có lẽ rằng vào một ngày nào đó, năm nào đó mình đã từng nói như vậy thật, nhưng trong trí nhớ mơ hồ rõ ràng là cô không thích kem vị Lavender nhiều tới vậy.

Trong lúc suy tư cô đã bị anh kéo vào bên trong tiệm tạp hóa đó.

Vào trong tiệm tạp hóa, lúc này Lâm Phức Trăn mới hiểu rõ sao cô lại thấy nơi này quen như vậy, chủ tiệm tạp hóa này không lâu trước đó đã từng đem bao cao su làm tiền lẻ thối lại.

Người khi đó nói để cho họ có một đêm tình nóng bỏng chính là người đang ngủ gà gật này đây.

Liên Gia Chú ra hiệu cho cô ý bảo cô yên lặng, anh cẩn thận mở tủ lạnh ra, lấy từ trong tủ lạnh ra hai cây kem, rồi đặt tờ tiền mệnh giá mười Euro lên trên tủ lạnh.

Lúc họ rời khỏi tiệm tạp hóa, ông bác kia vẫn còn ngủ say như chết.

Bức tường của tiệm tạp hóa được sơn màu xanh lam, màu xanh lam của cửa sổ thì đậm gần như thành màu tím hơn, bệ cửa sổ thì là màu đỏ của cây hải đường.

Lâm Phức Trăn và Liên Gia Chú đứng cách nhau một bệ cửa sổ, tựa lưng vừa ngắm bức tường, vừa ăn kem vị Lavender.

Ăn miếng kem Lavender đầu tiên thấy cũng không tệ, tuyệt tới nỗi làm cho cô cho là có lẽ cô đã từng mê mẩn với vị kem Lavender này.

Cắn miếng kem thứ hai vị cũng ngon, miếng kem thứ ba vừa mới vào tới miệng.

“Nhìn kìa, sao băng”.

Cô ngẩng đầu nhìn lên bầu trời đêm, nào có sao băng chứ? Con phố cắt bầu trời đêm thành những mảnh nhỏ, sao cũng chẳng có mấy, thì làm gì có ngôi sao băng nào chứ?

“Đồ lừa đảo”. Cô mắng anh.

“Thật sự có sao băng mà, chỉ là em không nhìn thấy mà thôi”. Anh nói.

Có lẽ thế, thật sự có sao băng, chỉ là cô không nhìn thấy mà thôi.

Miếng kem thứ tư.

“Nhìn kìa, đĩa bay”.

Cô ngờ nghệch ngẩng đầu.

Làm gì có đĩa bay nào chứ.

“Đồ vô vị”. Cô nói.

“Thật sự có đĩa bay mà, chỉ là em không nhìn thấy mà thôi”. Anh nói.

Coi cô là đứa nhóc ba tuổi đấy à. Nhưng, lúc này vị kem lại rất tuyệt, rất ngọt. Cô cũng chẳng muốn cãi nhau để rồi làm hỏng vị kem.

Miếng kem thứ năm.

“Nhìn kìa, thiên thần!”

Cô vẫn cứ ngốc nghếch ngẩng đầu lên.

Đương nhiên, chẳng nhìn thấy gì hết trơn, chẳng có thứ gì cả.

“Đồ trẻ con”. Ngậm kem trong miệng, cô nói.

“Thật sự có thiên thần mà, chỉ là em không thấy mà thôi”. Anh nói.

Miếng kem thứ năm trong miệng mà Lâm Phức Trăn đang ăn có một vật lạ.

Nghe nói kem của thị trấn đất đỏ đều được làm bởi thợ thủ công, ông chủ tiệm tạp hóa kia nhìn qua thì chính là một người cẩu thả, chuyện gì cũng có thể xảy ra, ví dụ như …

“Gia Chú, hình như em đã ăn phải một vật lạ gì ấy”. Cô nói với anh.

“Vật lạ?”

“Đúng vậy”. Cô nghiêng đầu, “Em cảm thấy có lẽ nó là một chiếc nhẫn ấy”.

Giây tiếp theo, suy đoán của cô đã được chứng thực, đúng là một chiếc nhẫn thật.

Cầm chiếc nhẫn ấy trên tay, Lâm Phức Trăn hùng hổ nói: “Em phải đi khiếu nại ông ta mới được”.

“Lâm Phức Trăn”. Giọng anh nghe có hơi run run. “Đừng đi”.

“Tại sao, nếu như em không cẩn thận mà nuốt chiếc nhẫn này vào bụng thì sao?” Giọng cô có hơi lay động.

“Không phải là vẫn chưa nuốt vào sao”. Anh nói.

Đúng vậy á, không phải là vẫn chưa nuốt vào sao?

“Nhưng … nhưng Gia Chú …” Dường như tật cà lăm khi bé của cô lại phát tác trước mặt anh rồi. “Gia Chú …”

“Nhìn nó rất có giá trị đấy”.

Bàn tay cầm chiếc nhẫn hơi run lên, cô nheo mắt lại, muốn nhìn xem có phải chiếc nhẫn rất có giá trị không. Suy nghĩ một lúc, cô hỏi:

“Gia … Gia Chú, anh … sao anh biết … biết nó rất có giá trị?”

Nguồn sáng duy nhất của con hẻm nhỏ được phát ra từ chiếc cửa sổ, ánh sáng chẳng được bao nhiêu, nó không đủ để thấy rõ được giá trị của chiếc nhẫn.

Im lặng.

“Chiếc nhẫn là anh chọn”. Anh nói.

“Tại sao lại mua nhẫn? Còn nữa … tại sao lại phải để nhẫn … để nhẫn vào trong kem?” Cô hỏi.

“Em nói xem?”

Im lặng.

“Có muốn đeo thử không?” Anh khẽ hỏi.

“Em … tại sao em … phải đeo thử?” Cô hỏi vặn lại.

“Em nói xem?”

Im lặng.

“Đeo nhẫn lên thì cũng chỉ mất có ba giây thôi”.

“Vậy … vậy thì sao nào?”

“Bây giờ em không có chuyện gì khác để làm”.

“Không … không có chuyện gì khác để làm, cũng … cũng không có nghĩa là em phải đeo nhẫn”. Lâm Phức Trăn nhớ tới chỗ kem còn lại vẫn chưa ăn xong.

Nếu không ăn tiếp thì chúng sẽ tan ra mất, bàn tay cầm nhẫn buông xuống, giơ bàn tay đang cầm kem lên.

Miếng kem thứ sáu, miếng kem thứ bảy, miếng kem thứ tám.

“Lâm Phức Trăn!”

Tiếng quát bỗng vang lên làm cho tay của Lâm Phức Trăn run lên, tay run lên làm kem bị rơi xuống đất. Cái tên khốn Liên Gia Chú này, làm cô hết cả hồn.

“Làm sao!” Cô hung hăng gào lại.

“Rốt cuộc là có muốn đeo nhẫn không?” Anh lại gào lên dữ dằn hơn đáp lại.

Muốn so xem giọng ai to hơn với cô đúng không. Cô dùng hết công lực, gào lại: “Không đeo! Bẩn chết đi được! Không đeo! Ngay cả hoa cũng không có! Muốn đeo nhẫn hả! Không có cửa đâu!”

Vị trí cách một khung cửa sổ, anh đứng bên này cửa, cô đứng bên kia cửa, sau khi so kè xem giọng ai cao hơn, họ lại so xem năng lượng của anh mạnh hơn.

Một giây, hai giây, ba giây.

Liên Gia Chú chậm rãi đưa tay ra, tay gõ lên bệ cửa sổ.

Trong thoáng cái, từ bệ cửa sổ thả xuống một cái thùng gỗ, trong thùng gỗ chứa đầy hoa hồng đỏ, từ bệ cửa sổ thò ra một cái đầu bù xù.

Chủ nhân của cái đầu đó tự đắc nói: “Chúc các bạn trải qua một đêm nóng nóng”.

Rèm cửa sổ bị kéo lại lần nữa, tiếng đóng cửa vang lên.

Hoa hồng đỏ trong thùng gỗ được đưa tới trước mặt cô, cô bị động nhận lấy, chiếc nhẫn cầm trên tay bị lấy đi, rồi lại nhanh chóng được đưa trở lại trước mặt cô.

Ngôi sao trên nhẫn kia không hề kém hơn so với bất kỳ hào quang nào trên thế giới này.

Anh nói với cô: “Lâm Phức Trăn, em cũng không còn bất cứ lý do nào để từ chối đeo nó lên”.

MM.

Hết chương 71!

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *